Chương 75: 🐰[THỎ TRẮNG NHỎ].2

Chương 2

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Thỏ trắng nhỏ rơm rớm nước mắt, đạp chân, bị ngài sói dễ như bỡn xách về phòng làm việc, dọc đường thu được cả tấn sự chú ý.

Cánh cửa 'rầm' một tiếng đóng lại, mọi người tiếc nuối rút về ánh mắt tò mò.

Trong phòng làm việc, Lang Xuyên vừa buông tay, Đường Đường liền vọt tới một góc, nhát gan rúc mình lại.

"Ngài Lang, đừng ... đừng ăn thịt em." Giọng Đường Đường như chực khóc:" Em... Em ăn không ngon đâu. "

Lang Xuyên ngồi bừa xuống ghế sô pha, khoanh chân châm thuốc, đôi mắt đen đặc nhìn thỏ trắng nhát gan, răng nanh nhằn điếu thuốc, cười khẽ: "Sao thế, Yêu Minh không nói cho bé biết anh là sói à?"

"Không!!" Thỏ trắng nhỏ trợn to hai mắt, không thể tin được Yêu Minh lại kêu sói đi chăm sóc thỏ!

Lang Xuyên: "..." Được rồi, đúng là tổ chức không đáng tin chút nào.

... Yêu quái phụ trách của Yêu Minh từ xa xôi đánh cái hắt hơi, chậm rãi xử lý công vụ.

"Lại đây," Lang Xuyên dựa vào ghế sô pha, vẫy tay với cậu như kêu cún con.

Đường Đường lắc đầu nguầy nguậy, co ro trong góc, nấc lên, chiếc đuôi tròn xoe sợ hãi run rẩy, đôi tai thỏ cũng giật giật.

Thỏ nhỏ trông thật đáng thương, giọng nói còn mềm nhũn, cổ họng Lang Xuyên co thắt, mơ hồ cảm giác được bản tính sói đói trong cơ thể quay cuồng mất khống chế.

Hai mắt hắn hiện lên màu xanh lục, giọng nói khàn khàn: "Được rồi, bé không qua thì anh qua." Lang Vương đứng dậy, chậm rãi đi về phía thỏ trắng nhỏ như đang săn mồi.

Yêu khí đáng sợ từ thiên địch càng ngày càng đến gần, Đường Đường run như cầy sấy, cuối cùng cũng không kìm được, yêu khí 'bụp' một tiếng tiêu tán đi, mỹ thiếu niên biến mất tại chỗ, quần áo nháy mắt rơi xuống, phồng lên một khối nho nhỏ run bần bật.

Run rất đều đặn.

Lang Xuyên ngồi xổm xuống, bàn tay xương cốt rõ ràng vói vào trong quần áo, túm con thỏ trắng nhỏ xách ra ngoài..

Thỏ trắng nhỏ rơi vào móng vuốt của sói rũ tai xuống, cong rút người lại trông như một cái bánh trôi run rẩy.

Lang Xuyên mỉm cười chọc cái đuôi tròn vo khiến thỏ nhỏ run lên, hai chân sau đạp mạnh.

"Geeee!"

Lang Xuyên lại chọc, giọng điệu lười biếng: "Tiếng kêu rất dễ nghe, kêu thêm cho anh nghe nào."

Yêu khí của sói vương đã gần trong gang tấc, thỏ nhỏ không còn luyến tiếc gì 'gee gee' liên hồi, cả con thỏ treo trong móng vuốt sói thành một đống bánh.

Lang Xuyên xấu xa vuốt ve thỏ nhỏ một hồi, còn chưa kịp bảo cậu biến trở lại thì cánh cửa văn phòng vốn đang dùng yêu lực phong ấn đã bị mở ra.

"Ơ, đâu ra thỏ con thế. "Giọng nói người mới đến cực kỳ thu hút dễ nghe, khiến người chợt sinh lòng ngẩn ngơ.

Thỏ trắng nhỏ bé bị móng vuốt sói xách lên, đôi mắt ngấn nước lấm lét nhìn sang, trong tích tắc, khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ thu hút mọi sự chú ý - con thỏ nhỏ mê trai thậm chí quên cả run rẩy.

Một bộ vest trắng được cắt may khéo léo làm cho người đàn ông này trông càng cao ráo rắn rỏi, cổ áo còn phanh nút, để lộ xương quai xanh trắng của y, phối hợp với khuôn mặt tuyệt đẹp kia, vừa nhìn đã biết là dân phong lưu ăn chơi trác táng.

Bạch Huyền búng tay, phong ấn lại phòng làm việc, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn quả cầu nhỏ mềm mại, môi mỏng cong lên, "Lang vương giờ sa đọa thế, ăn cả yêu tinh nhỏ à?"

Miệng cáo không thể nhả ra ngà voi mà, Lang Xuyên liếc nhìn y một cái rồi bủn xỉn thu ánh mắt về ngay, đem con thỏ nhỏ đã đần ra đặt trong lòng bàn tay, vuốt vuốt lưng, nói: "Con cáo chết bầm, không đi chơi cung đấu của cậu đấy chạy sang đây làm gì?"

Bàn tay to nóng bỏng không ngừng vuốt ve lưng, Đường Đường như bị điện giật hoàn hồn, lông thỏ toàn thân run lên, dục vọng lan tràn toàn thân cùng với sự vuốt ve. Lại thấy bàn tay to sờ soạng xuống dưới, con thỏ nhỏ rùng mình, đá chân sau theo phản xạ có điều kiện, liên tục kêu gee gee đáng thương.

"Đừng nhúc nhích." Lang Xuyên tặc lưỡi, mặc kệ thỏ nhỏ giãy dụa vô ích, thô bạo vuốt ve: "Để anh sờ."

"Geee a" Con thỏ nhỏ rùng mình, chân sau đạp đạp móng vuốt của sói.

Cứu với!! Sói giở trò côn đồ với thỏ, có quỷ yêu nào quản không?!

Mặc dù sự vuốt ve của Lang Xuyên không gợi tình, nhưng đối với thỏ thì khác, dù Đường Đường có là thỏ yêu thì bản tính cũng không thay đổi, ví dụ như lưng thỏ luôn nhạy cảm, đụng chạm quá nhiều còn có thể gây ra hiện tượng mang thai giả.

Quả cầu trắng vẫn run lẩy bẩy, đôi mắt thỏ cũng ngân ngấn nước chực chờ ứa ra.

Bạch Huyền thấy rất thú vị, chống cằm mỉm cười nhìn qua, trong mắt lóe lên một tia hứng thú: "Vừa rồi ở Trung Nguyên xảy ra mấy vụ án ăn tim, trùng hợp người lúc trước đánh nhau vì tôi cũng có trong danh sách nạn nhân, Yêu Minh bảo tôi tém tém lại một chút."

Giọng nói dễ nghe của hắn chậm rãi vang lên: "Cùng đúng lúc đang chán trêu chọc nhân loại, đến ở với anh vài ngày, sau đó đến chỗ của Liễu Vô Tương một lượt."

Lang Xuyên hừ mũi, "Khoan nói đến chuyện tôi có hoan nghênh cậu hay không, cậu còn muốn đến chỗ Liễu Vô Tương? Đánh nhau chưa đủ à?"

"Chưa," Bạch Huyền chân thành gật đầu, đã thế còn tranh thủ khiêu khích: "Lang Xuyên, tôi nhớ Liễu Vô Tương đang chờ anh đi nghỉ một chút đấy ~"

Ẩn ý là: Đánh nhau nhanh đi tôi còn hóng.

Đại yêu họ đã sống quá lâu, lúc nhàm chán cũng phải tìm việc gì đó để vượt chán, chẳng hạn như ... đánh nhau.

Có thể là màn ghẹo gan của con cáo thúi quá chọc đánh, Lang Xuyên sờ sờ lưng con thỏ nhỏ đang run rẩy, nhướng mày không vui, yêu khí bay bổng ngưng tụ thành hình, Lang vương hừ một tiếng, luồng khí trắng phóng thẳng về phía Bạch Huyền.

Đôi mắt phượng của Bạch Huyền quyến rũ, yêu khí tràn ra, biến thành một con cáo chín đuôi lớn, cắn xé sói xám đang lao tới.

Đồ đạc bị nứt vỡ tan tành trên mặt đất, văn phòng được trận pháp bảo vệ, cho dù có bị phá hủy thành phế tích người phàm cũng sẽ không phát hiện, nhưng yêu khí tăng vọt tập trung trong phòng, con thỏ nhỏ run rẩy gần như ngất đi vì sợ trước hơi thở của thiên địch.

Sói cáo cắn nhau tung trời, Đường Đường thần kinh căng thẳng, đầu óc tràn đầy "A a a a, lại thêm một con hồ ly ăn thịt thỏ a a a a", thế mà ngay lúc dầu sôi lửa bỏng như thế, Lang Xuyên lại sờ sờ lưng cậu.

Thỏ nhỏ đầu ong ong, cả cơ thể thỏ cứng đờ vài ba giây, sau đó 'bụp' một tiếng biến thành hình người. Hai tay Lang Xuyên chùng xuống, nháy mắt bắt được một thiếu niên trần truồng, làn da như tuyết.

Cáo và sói ngay lập tức ngừng đánh nhau, đôi mắt xanh lục và con ngươi thẳng đứng của dã thú đồng thời nhìn qua.

Đường Đường rưng rưng nước mắt, ​​bị Lăng Xuyên ôm công chúa trong ngực, run rẩy nấc lên: "Hức..."

Thiếu niên sắc mặt hơi tái nhợt, đôi mắt đen láy rưng rưng nước mắt, trên mái tóc ngoan ngoãn buông xuống một đôi tai thỏ dài, nhìn kỹ lại, dường như vẫn còn đang run rẩy, giống như một động vật nhỏ yếu ớt, bị bắt nạt chỉ biết run rẩy chịu đựng.

Đôi mắt của hai kẻ săn mồi tối lại, ánh mắt quét qua làn da trắng nõn mềm mại và thanh tú của thỏ nhỏ, đến hai núm vú hồng trên ngực, cuối cùng cũng dừng ở thân dưới ...

Đôi chân dài mảnh khảnh đặt trên cánh tay của Lang Xuyên, ngón chân cong lên đáng yêu, thỏ nhỏ biến thành người, lông cũng thưa thớt, toàn thân trắng nõn sạch sẽ, dương vật bán cương cúi đầu, giữa hai chân đầy tinh dịch.

Lúc này Lang Xuyên cảm thấy lòng bàn tay dính dính, hầu hết giật giật, ánh mắt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống thỏ nhỏ: "Hóa ra là thỏ dâm."

"Không ... không phải." Đường Đường đỏ mặt, lắp bắp nói: "Anh không được sờ lưng thỏ, em ..." Cậu gee gee khẽ trong cổ họng, "Em không phải thỏ dâm...."

Nhìn thấy bộ dạng đáng thương này lòng Bạch Huyền nóng ran, ưu nhã bước tới. Hắn cong lên đôi mắt quyến rũ, dùng đầu ngón tay ấn lên đôi môi hồng đang run rẩy của thỏ nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve.

Hồ ly tinh hơi cúi đầu nói: "Bé con, bé thành niên chưa?"

Kỹ thuật quyến rũ của cáo chín đuôi là mạnh nhất, ngay cả khi Bạch Huyền không thả yêu khí, yêu quái nhỏ yếu ớt cũng không thể chống lại giọng nói thu hút của hắn

"A, Năm ... năm nay mới vừa tròn tuổi ..." Thỏ trắng nhỏ ngẩn ra, không chỉ hết run, giọng nói lại nói nhẹ nhàng ngọt ngào.

Cáo chín đuôi và sói vương không một chút do dự, quyết định "ăn" ngay món ăn vừa mềm vừa dẻo này.

Yêu quái khác với con người, chuyện giao phối không có quá nhiều khúc mắc, thích thì múc, đây là luật bất thành văn mà các yêu tộc luôn thừa thành.

Lang Xuyên hơi nheo mắt sói, nhớ tới việc Yêu Minh bảo mình chăm sóc thỏ nhỏ ... Bàn tay vuốt ve trên da thịt trơn mềm, thầm nghĩ cũng được thôi ... Nhưng thỏ nhỏ phải trả một ít thù lao mới được.

——Móng sói đang sờ lưng sờ chân thỏ của mình!

Đường Đường nháy mắt định thần lại, chợt nhận ra hai tên thiên địch đang nhìn mình với ánh mắt càng thêm rực lửa. Thỏ nhỏ tái nhợt mặt, thút tha thút thít nấc lên như sắp không còn mạng.

"Đường Đường ... Đường Đường không ngon, hức ... thực sự không ngon ..." Chất giọng mềm như bông khẽ run lên vì sợ hãi.

Một động vật ăn cỏ bị thiên địch ôm trong ngực, không bị dọa đến phát điên đã là nhờ năng lực mạnh mẽ của quả cầu lông rồi.

Lang Xuyên liếm răng nanh, ngồi trên ghế sô pha ôm cậu nhóc có đôi tai thỏ trong tay, để cả thiếu niên quấn lấy mình, mặc kệ thỏ nhỏ đang run rẩy, một tay vuốt lưng cậu, một tay tóm lấy cằm nhỏ của cậu hôn môi.

Đôi môi thỏ con ngọt ngào mềm mại, hàng mi như chiếc quạt nhỏ treo nước mắt, khi ngài Lang cạy khớp hàm, thè lưỡi vào thì nước mắt cũng rớt lã chã, hốc mắt hồng, chóp mũi cũng đỏ ửng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ướt đẫm nước mắt.

Đầu lưỡi liếm láp vòm miệng mẫn cảm, môi lưỡi độc đoán của sói xám chiếm lấy khoang miệng mềm mại của thỏ nhỏ, đầu lưỡi mềm mại bị mút hút, nước bọt trào ra nhỏ xuống ngực.

Đường Đường rùng mình, nghĩ đến mấy cảnh nhân loại ăn đầu thỏ ướp cay trong video trên điện thoại di động, so sánh đối chiếu hành động của Lang Xuyên, chẳng thấy khác cái gì cả!!!

Lại thêm một hơi thở khiến thỏ nhỏ khiếp sợ đến gần, Bạch Huyền hôn nhẹ lên vai cậu, đầu lưỡi vươn ra, liếm xuống một chút, gợi tình làm người phải đỏ mặt.

Lang Xuyên có chút bất mãn nhưng cũng không đuổi con cáo chết bầm vô liêm sỉ kia đi, dù sao thì bây giờ vẫn còn "chính sự" phải làm, hơn nữa hắn cũng không khác gì hồ ly tinh, hai người đều dùng vũ lực để cưỡng bức thỏ nhỏ, không ai có đủ tư cách ăn một mình.

Hắn thu lại suy nghĩ, véo má thỏ con mà thô lỗ hôn, hơi thở càng lúc càng nặng nề.

Đường Đường thút thít nghẹn ngào. Bạch Huyền liếm mút dọc sống lưng, cái đuôi tròn trịa bị nắm lấy trong tay xoa nắn vài cái, Đường Đường run lên, một luồng khoái cảm trào dâng khắp cơ thể.

Gậy thịt nhỏ chọc vào cơ bụng ấm áp của Lang Xuyên qua lớp vải mỏng, đầu nấm khẽ nảy lên, tinh dịch phun ra, nhoáng cái đã làm bẩn quần áo của Lang vương.

Lang Xuyên cụp mắt xuống nhìn dương vật nhỏ sinh động đáng yêu, từ trong mũi phát ra tiếng cười hừ, như đang cười nhạo thỏ trắng bắn quá nhanh.

Thỏ con sướng đê mê không nhận ra, chứ nếu không cậu sẽ giận dữ phản bác lại ngài Lang ngay —— cậu lâu lắm đấy nhé! Những con thỏ khác chỉ có thể kéo dài nhiều nhất hơn mười giây, cậu lại có thể kiên trì đến năm sáu phút đấy!

Chiếc thỏ kiêu hãnh!

Sau khi cơn khoái cảm bắn tinh lắng xuống, thỏ trắng nhỏ bị sói cắn miệng, bị cáo cắn lưng cuối cùng cũng nhận ra.

Họ không muốn ăn thịt mình, họ muốn giao phối với mình!

Đường Đường cả đời phấn đấu giữ mình, sau đó cưới một thỏ cái xinh đẹp rồi sinh ra một lứa thỏ con, nháy mắt xù lông - thỏ này thà chết chứ không chịu nhục!

Lang Xuyên đang hôn hăng say, tay phải còn chạm vào mông thịt của Đường Đường, bất ngờ lồng ngực đột nhiên trống rỗng!

Quả cầu lông nhỏ mềm như bông rơi xuống bộp một tiếng, cả con thỏ rơi xuống vị trí khó nói giữa hai chân ngài sói.

Sau khi tiếp đất, vật nhỏ nhanh chóng tự thu mình lại, bất động.

Bạch Huyền đang nghiêng người vội vàng chống sô pha đứng lên, ghét bỏ tránh xa con sói xám.

Dưới cái bụng mềm mại, một cây gậy lớn nóng bỏng cứng ngắc phập phồng, toàn bộ cơ thể hình thỏ của Đường Đường choáng váng, miệng ba cánh hơi hơi mở ra, tròn xoe cặp mắt.

Trời má?! Dài hơn cả một con thỏ!!

Tiểu thuyết yêu quái  quá phi khoa học!!

Vừa định vào chủ đề chính đã bị tạt một gáo nước lạnh, Lang Xuyên nghẹn đỏ cả mặt, quay đầu phun ra vài sợi lông thỏ, cắn răng chọc quả cầu lông trắng. "Biến trở về ngay!"

"Gee!" Quả cầu lông run bần bật.

"Không hiểu à," Hắn nheo mắt sói đe dọa, "Không biến lại thành người anh sẽ ăn thịt bé đấy."

"Gee a!" Thỏ nhỏ nghẹn ngào, càng cuộn mình chặt hơn.

Lang Xuyên: "..."

Bạch Huyền: "..."

Hai kẻ săn mồi cương đau cương đớn, nhưng tiếc rằng trước mặt chỉ có một con thỏ trắng nõn nà mềm mại, họ nghĩ đến kích thước khi biến thành hình thú của mình, sau đó ... im lặng chịu đựng.

Xung quanh im lặng vài giây, quả cầu lông nhúc nhích di chuyển một chút ... rồi lại một chút ... như thể cậu cảm thấy chỉ cần cậu co lại đủ nhỏ và tốc độ đủ chậm thì không ai có thể nhìn thấy mình.

Lang Xuyên tức giận cười một tiếng, bàn tay xương khớp rõ ràng túm gáy thỏ nhỏ, giũ thẳng người cục lông trắng ra.

Đường Đường bị giũ ra, ấm ức cụp lỗ tai.

Một đôi mắt sói xanh đậm nhìn sang, giọng trầm xuống, "Làm tốt lắm, cưng à, tốt nhất là đừng bao giờ biến lại." Lang Vương nghiến răng, cắn một miếng vừa phải lên cái miệng ba cánh phủ lông tơ.

Bạch Huyền ngồi trên ghế, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, khẽ thở dài: "Thỏ nhỏ thật là hư..."

Thỏ con run bần bật ... nghĩ mình không làm gì sai mà ...

——

Khi cánh cửa phòng làm việc mở ra lần nữa, các nhân viên phát hiện cậu bé xinh trai đã đi ra ngoài từ lúc nào không biết, còn sếp mình thì đang ôm một con ... thỏ trắng mềm mại? ?

Cảnh tượng thật đáng sợ, sau khi Lang Xuyên rời đi, nhân viên của câu lạc bộ tụm năm tụm bảy xầm xì không biết nguyên nhân gì mà ông sếp vốn mê ăn thịt thỏ lại đi nuôi thỏ, chẳng lẽ nuôi lấy thịt sao?

Chậc, không ngờ tới luôn á.

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...