Chương 76: 🐰[THỎ TRẮNG NHỎ].3

Chương 3

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Đã hai ngày trôi qua kể từ lúc rời khỏi câu lạc bộ thể dục, mấy ngày nay, giới yêu quái thạo nhất là truyền tin đồn râm ran vụ việc Lang vương mang một con thỏ trắng nhỏ về nhà, còn rất cưng chiều. Đám động vật ăn thịt lấy làm lạ, động vật ăn cỏ cũng chả hiểu gì, các diễn đàn lớn trên mạng nội bộ của yêu quái toàn thảo luận vụ này.

#Hỏi: làm thế nào mà thiên địch lại ở cùng được với nhau! #

......

"Thỏ con, cà rốt không?" Bạch Huyền rũ mắt phượng xuống, nhàn nhã ngồi trên thảm, dùng ngón tay thon dài như ngọc cầm củ cà rốt to bằng ngón tay cái, đung đưa trước mặt thỏ trắng nhỏ.

Trong ổ rơm, thỏ nhỏ đang cố nhai chiếc bánh cỏ bằng cái miệng ba cánh rùng mình, im lặng co người lại.

Cáo chúc Tết thỏ, chẳng... có gì tốt đẹp.

Bạch Huyền nhướng mắt phượng, đầu cà rốt nhòn nhọn chọc chọc vào cái mông lông xù nhỏ thất vọng kéo dài giọng: "Không ăn thiệt hả..."

Con cáo cố gắng PR: "Cà rốt này là trồng trên núi Vân Quy đấy, ngọt thanh thơm giòn, rất mọng nước. Cắn một miếng, miệng sẽ tràn đầy hương thơm.."

Thỏ trắng nhỏ mềm mềm quên cả nhai bánh cỏ, lén vểnh một bên tai dài, vừa nghe vừa nuốt nước bọt. Bạch Huyền ánh mắt hiện lên ý cười, dụ dỗ tiếp: "Nghe nói tiểu yêu quái ăn cỏ rất thích, bé con không muốn ăn sao?"

Con cáo thở dài: "Thật đáng tiếc..."

Đường Đường nuốt nước bọt, nhìn củ cà rốt mềm rồi lại nhìn chiếc bánh cỏ xanh mướt, lập tức cảm thấy chiếc bánh hai tay lông tơ đang cầm — không thơm.

Nhưng từ trực giác của động vật nhỏ, Đường Đường trong tiềm thức cảm thấy củ cà rốt không phải thứ tốt, dúm lông trắng lắc lắc mông, vùi đầu tiếp tục hự hự gặm bánh cỏ.

Không nghe không nghe, đừng hòng xí gạt thỏ trắng nhỏ!

Bạch Huyền dụ dỗ không thành, lấy lại củ cà rốt, không hề khó chịu mà cười chọc vào cái mông mềm mại của thỏ trắng, "Bé ngốc cũng khá thông minh đấy."

Đôi tai mềm mại của Đường Đường giật giật - hừm, anh mới là bé ngốc!

Lang Xuyên đang ngồi sau bàn làm việc nhíu mày, vứt báo cáo của yêu tộc trong tay, nhìn Bạch Huyền đang chơi đùa vui vẻ, cáu kỉnh nói: "Con cáo chết bầm kia, định ăn nhờ ở đậu trong nhà ta không đi đúng không?"

Lang tộc có hệ thống phân cấp nghiêm ngặt, sinh sôi nảy nở nhiều thế hệ, thân là lang vương, Lang Xuyên vài trăm năm bận tối mắt tối mũi, rất muốn nhanh chóng thoái vị.

Nhưng Bạch Huyền thì khác, năm đó đất hoang biến mất, ở Trung Nguyên chỉ còn lại một con cáo chín đuôi, tuy rằng không thể về Thanh Khâu nhưng hắn sống rất phong lưu phóng khoáng.

Bạch Huyền nghe thế cong môi cười, vuốt vuốt thỏ nhỏ trả lời hắn: "Đúng rồi, dù sao tôi cũng có rất nhiều thời gian ~"

Mẹ nó!

Lang Xuyên nghiến răng, tức giận cầm lấy tài liệu, nhanh như chớp xử lý đống đồ, rồi đẩy ghế ra, đi về phía ổ cỏ nhỏ.

Chuông cảnh báo của Đường Đường rung lên, bộ lông trắng mềm xù lên như nhím, ngậm bánh cỏ bất động.

Ơ kìa ... Hồ ly nói bậy thì liên quan gì đến thỏ nhỏ này? Sói anh thật vô lý!

Lang Xuyên như thường lệ xách cậu lên, thỏ trắng nhỏ trợn tròn mắt, cứng còng trong móng vuốt sói. Mắt sói xanh lục, phản chiếu quả cầu lông mũm mĩm, ôn nhu nói: "Đã hai ngày rồi, bé vẫn không định biến trở lại à?"

Thỏ con cắn bánh cỏ, đôi mắt tròn xoe nhìn đại ca trước mặt, "gee" một tiếng yếu ớt.

Lang Xuyên không phải đột nhiên muốn bắt nạt thỏ trắng nhỏ, hắn nhịn cũng được hai ngày rồi, kiên nhẫn sắp hết, nếu Yêu Minh bảo hắn làm vệ sĩ cho động vật nhỏ này, này vậy thì ... "chủ nhân" phải trả chút thù lao mới được.

Lang Xuyên lật tay, một chất lỏng trắng tinh hiện ra từ không khí, rất không phù hợp với trọng lực mà trôi nổi trong lòng bàn tay hắn. Hắn xách cổ thỏ trắng nhỏ ngâm vào trong chất lỏng trắng ấy.

Vài giây sau, thỏ nhỏ còn đang bối rối đột nhiên biến thành một mỹ thiếu niên có đôi tai thỏ xinh đẹp, rơi vào vòng tay Lang Xuyên.

"Bất ngờ không?" Lang Xuyên mỉm cười. dùng ngón tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Đường Đường, nói nhỏ: "Bé hết thời gian rồi, bây giờ... đã đến lúc phải đi vào vấn đề chính."

Đường Đường bị ép biến thành hình người ngẩn ra, đôi môi xinh đẹp run rẩy, mơ hồ: "Anh ... sao.. sao anh làm được...."

Yêu quái sống gần ngàn năm sao lại không có cách nào đối phó với thỏ con, họ chỉ để thỏ nhỏ ngây thơ mấy ngày thích ứng, đến thời hạn, hai tên đại yêu quái liền bắt đầu làm yêu quái! Thỏ nhỏ mới lớn chắc chắn tươi ngon mọng nước.

......

Trên chiếc giường tối màu, thiếu niên với tai thỏ trắng như tuyết nằm bò, tấm lưng mịn màng khẽ run lên, cái đuôi tròn xoe cũng rung rinh.

Bạch Huyền cột lại mái tóc dài của mình, ngón tay thon dài cầm củ cà rốt đút vào lỗ của thỏ nhỏ, lỗ cúc được bôi trơn, củ cà rốt từng chút xâm nhập vào thành ruột khiến thỏ nhỏ rên rỉ nức nở.

"A ... ư ư đừng ... Đường Đường ... Đường Đường không phải thỏ cái ..." Thỏ nhỏ khóc đến nghẹn ngào, thân thể gầy yếu vẫn còn run bần bật..

Cái mông đầy đặn trắng như tuyết đang dẩu cao, lỗ hậu ngây ngô cũng đang ngậm củ cà rốt to bằng ngón tay cái, hậu môn ướt sũng dầu bôi trơn mấp máy không ngừng, không biết là muốn nuốt vào sâu hơn một chút, hay là muốn đẩy ra cái thứ gì xúc phạm đến nhân phẩm của thỏ đực này.

Củ cải không dài lắm, nhưng cũng có thể đâm xuyên qua các lớp thịt ruột, mài vào tâm lỗ. Bạch Huyền rút rút ra, thấy sức hút của thành ruột thỏ con thật đáng kinh ngạc.

Hắn thở hắt ra, lại cắm vào trong thêm vài cái, thỏ nhỏ đang ư a rên dâm đột nhiên mềm nhũn ra, tinh dịch trắng bắn đầy giường, lỗ dâm co thắt phun ra một dòng dịch ruột dinh dính.

Lang Xuyên đang cởi quần áo nhướng mày, vứt bỏ thắt lưng, mập mờ nói: "Nhanh thế..."

"Đúng là rất nhanh ..." Bạch Huyền cũng có chút kinh ngạc.

Thỏ nhỏ sướng không biết trời nam đất mắt mê mang nằm bò trên giường thở hổn hển. Loài thỏ có sức sinh sản rất mạnh, nhu cầu cũng cực cao, Đường Đường lúc ở núi Cực Lai một ngày cũng sẽ phóng thích năm sáu lần, nhưng đều là dùng tay tự túc tự cấp. Sau khi cảm giác khó chịu nhàn nhạt trong lỗ cúc tan đi, thỏ nhỏ ngây thơ choáng váng vì khoái cảm dữ dội khi bị chơi lỗ.

Lang Xuyên thế chỗ Bạch Huyền, rút ​​ra cà rốt đã ướt đẫm nước, thứ to lớn màu đỏ tím dưới đáy quần chạm vào cửa hậu ướt mềm hồng hào, từng chút từng chút tiến vào sâu hơn.

Lỗ hậu chậm rãi mở ra, quy đầu to lớn ép đi từng lớp ruột thịt vướng víu, thứ giữa hai chân Lang Xuyên hoàn toàn không khoa học —— Máu trên mặt Đường Đường rút đi, cậu lắc eo, muốn giãy dụa ném ra thứ đồ sộ kia: "A a a a bể bụng mất.... Đừng vào mà.... Quá lớn.... A~"

Cây hàng lớn của Lang Xuyên bị thành ruột kẹp sướng chết, hô hấp dồn dập, móng vuốt bóp chặt cánh mông đang hoảng loạn, hông đập vào mông đào của thỏ nhỏ.

"A ——"

Thứ hàng to dài cắm hoàn toàn vào trong, khoái cảm giống như bị nứt vỡ vỡ bất cứ lúc nào xông lên đầu, Đường Đường gào thét, cái đuôi thỏ run lẩy bẩy trông như một món đồ chơi tình dục cùng cùng cái lỗ kẹp chặt dương vật vẽ lên hình ảnh khiêu gợi cực kỳ.

Bên trong thỏ nhỏ thật sướng, Lang Xuyên thở gấp, dương vật lớn hưởng thụ thọc vào rút ra nhè nhẹ vài cái, gân xanh trên cột thịt cọ xát thịt ruột dâm đãng, sau đó tiếng nắc bành bạch càng lúc càng nhanh.

"A a a...... Đừng mà...... a a a Đường Đường không phải thỏ cái a a...... Đừng... Đừng cắm mông Đường Đường ......"

Thỏ trắng ngây thơ nắm lấy ga trải giường, bị sói lớn xấu xa nắc dồn dập, thân thể gầy yếu lắc lư nói không nên lời, nhưng cái mông nhỏ cắn chặt dương vật sói không buông.

Ưm... sướng quá... ưm ha... dương vật của Lang Xuyên thật dài... thật thô, khiến cậu vừa đau vừa sướng.

Đường ảnh đế khóc thút tha thút thít, lại bị móng vuốt sói tóm lấy điên cuồng đóng cọc, Bạch Huyền bên cạnh nhìn xuống, đột nhiên dùng ngón tay nâng cằm cậu lên.

Nước mắt làm ướt khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại dễ thương, đôi mắt đen láy của thỏ nhỏ cũng ầng ậng nước, chóp mũi và đuôi mắt đỏ hoe, lúc bị nhấc lên vẫn còn nức nở nói với họ mình không phải giống cái, đừng cắm vào mông mình.

Bạch Huyền trìu mến, cúi đầu thở phì phò nhìn thỏ trắng nhỏ.

Thuật mê hoặc cấp thấp nhất của cáo chín đuôi có thể khiến người trúng thuật tuân theo mệnh lệnh trong thời gian ngắn.

Đôi mắt con thỏ nhỏ mê mang, ư a rên dâm, thấy Bạch Huyền duỗi tay ra, lập tức ngoan ngoãn đưa mặt ra cọ cọ, còn tràn đầy khiêu gợi cười ngọt ngào với hồ ly.

Bờ môi mỏng của Bạch Huyền cong lên, giọng nói quyến rũ: "Bé con, anh cho bé ăn cà rốt nhé?"

"Vâng ~" Đường ảnh đế ngoan ngoãn dùng đầu lưỡi liếm liếm lòng bàn tay, dịu dàng đáp lại.

Ngón tay trắng nõn sờ soạng dương vật lớn trong đám lông mu đen nhánh, Đường Đường đê mê rên rỉ, mông bị sói cắm, miệng nhỏ thậm chí còn chứa dương vật của hồ ly, liếm mút quy đầu to lớn.

Hừ ... Hàng họ của hồ ly cũng khá to, không có mùi lạ gì khác, nhưng màu sắc nhạt hơn của Lang Xuyên.

Đường chép miệng, thành toàn cho hồ ly tinh!

Lỗ tai thỏ trên đầu rủ xuống, giữa mông không ngừng phun ra nuốt vào cây hàng lớn, đáy mắt đỏ lên, đôi môi mỏng manh ngậm quy đầu, thỏa mãn nuốt xuống một ngụm dịch tiền xuất tinh, thật đúng là một báu vật vừa đẹp vừa dâm.

Hầu kết Bạch Huyền lăn lộn, hắn đè đầu Đường Đường, thỏ nhỏ ngoan ngoãn ngậm dương vật lớn vào sâu hơn, Lang Xuyên phía sau cũng không nhịn được mà đóng cọc vào trực tràng điên cuồng hơn, như muốn nhét toàn bộ dương vật sói vào người thỏ nhỏ chơi cho sướng.

"Ư ~ ư ..." Hai má Đường Đường phồng lên, va chạm sau lưng suýt chút nữa làm cậu khuỵu hẳn xuống.

"Mẹ nó sướng quá." Lang Xuyên thở dốc, tóm lấy mông cậu nắc dữ dội: "Cái lỗ của thỏ con mút ngon quá, làm anh sướng chết đi được."

Bạch Huyền cũng thở ra một hơi dài sung sướng, đút cây hàng vào sâu hơn một chút, nhìn vẻ mặt thỏa mãn của thỏ nhỏ, khàn giọng nói: "Đường Đường thật dâm..."

Thỏ nhỏ bị mê hoặc mắt đầy xuân sắc lấp lánh, đưa đẩy mông nhỏ chủ động phối hợp với nhịp nắc của dương vật sói, cái đầu tai thỏ chôn giữa háng hồ ly, cánh môi mỏng mút mát gậy thịt của hắn.

"Bé dâm!" Lang Xuyên thở hổn hển vỗ mông cậu, cặp mông hồng đào đầy đặn rung lên từng đợt sóng thịt vô cùng gợi tình. Hắn banh hai cánh mông, lộ ra hậu môn đang ngậm dương vật sói, mạnh mẽ đẩy hông thúc vào thật sâu!

Đường Đường run lên bần bật, sướng đến bật khóc thút thít rất đáng thương, Bạch Huyền búng tay giải thuật mê hoặc, sắc mặt thỏ nhỏ thoáng chốc trắng bệch!

Dương vật hăng hái đâm sâu, đầu ầm ầm nổ tung bạch quang, Đường Đường trợn trắng mắt, rùng mình bắn ra tinh dịch.

Thỏ nhỏ đạt cực khoái, ngậm dương vật thiên địch trong miệng, nơi tế nhị đằng sau thì bị sói cắm đến cao trào!

"Ưm...." Đường Đường dần dần tỉnh lại, run rẩy sợ hãi phun ra dương vật đã cắm đến yết hầu, ho khan vài tiếng, lời nói cũng bị va chạm phia sau mà đứt quãng.

"Đừng ... ư ~ Em là thỏ... ... a, đừng !! Làm ơn ... a ..."

"Anh biết em là thỏ ~" Bạch Huyền hôn lên mắt cậu, liếc nhìn Lang Xuyên, ra hiệu nhường chỗ cho y.

Lang Xuyên đang sướng đến ngâm nga trong cổ họng nhướng mày, dừng động tác, bế thỏ nhỏ lên.

Đường Đường run bần bật, ngây người nhìn Bạch Huyền tiến lại gần, ngón tay thon dài chạm vào cửa hậu đang ngậm một cây hàng, khiến con thỏ nhỏ thút thít, Bạch Huyền rũ mắt xuống, chậm rãi thăm dò lỗ cúc.

"Ư ... đừng ... không ăn nổi... ưm ha ... thật sự không ăn nổi..." Giọng thỏ con như muốn khóc.

"Đường đường đừng sợ. Anh sẽ nhẹ nhàng, được không?" Đôi mắt phượng của Bạch Huyền hơi cong lên, trấn an rút ngón tay ra, lời nói rất dịu dàng, nhưng hành động lại không giống thế tý nào.

Dương vật to lớn đi vào trong theo khe hở mở rộng, lỗ hậu môn dần dần căng ra, hơi trắng bệch, thỏ nhỏ run bần bật, luôn miệng kêu lên bụng sắp vỡ tung.

Dương vật hai đại yêu quá to dài, nhét vào trong lỗ hậu của thỏ nhỏ làm các nếp gấp căng ra hết, tạo cho cậu ảo giác rằng mình sắp bị nứt toác ra mất.

Lang Xuyên cũng không chịu nổi, tràng ruột vốn đã chặt lại chen vào thêm một cây gậy to khác, mặc dù cậu không thể cảm nhận được toàn bộ thịt ruột mút hút, nhưng đây cũng là một phương pháp sảng khoái khác.

Khi dương vật cuối cùng cũng đã thâm nhập hẳn bên trong, Bạch Huyền thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy thỏ trắng nhỏ đang run rẩy trên tay Lang Xuyên, để cậu vòng tay qua cổ mình, chân mở rộng khóa lên eo.

Lang Xuyên áp vào lưng thỏ nhỏ, chậm rãi đâm vào, cây gậy to dài cọ xát vào một cái khác trong thành ruột run rẩy, hai con dã thú lớn tức giận lao thẳng vào trực tràng, điên cuồng nắc bạch bạch vào khối thịt mềm nhạy cảm!

"A a a a a!" Đường Đường khàn khàn hét lên một tiếng, cậu ôm lấy cổ Bạch Huyền, nức nở nghẹn ngào: "Xấu xa... các anh...đều là xấu xa a...aa..."

"Các anh là kẻ xấu xa." Lang Xuyên dùng bàn tay to chạm vào xương cụt trên lưng thỏ nhỏ, thở hổn hển nói: "Đường Đường, mang thai cho anh một con sói con nhé?"

Đường Đường rùng mình như bị điện giật, cả người cứng đờ vài giây, phản ứng kịp mới nhận ra mình đã đạt cực khoái lần nữa!

"Hít......"

Ruột dâm ngày càng thắt chặt, nước dâm cuồn cuộn ọc ra, hai tên đại yêu sướng đến cùng lúc xuýt xoa, xương cụt tê dại.

"Nhanh quá bé à," Bạch Huyền hôn lên vành tai cậu, thở hổn hển, "Lần sau dùng dây trói lại."

"Ư ... Đường Đường ... Không ... không mang thai sói con ... Ư ..." Đường Đường nức nở, nước mắt chảy dài trên má, cậu ôm lấy cổ của Bạch Huyền, khuôn mặt nhỏ muốn bao nhiêu ấm ức có đủ bấy nhiêu.

Lang Xuyên tặc lưỡi, lại sờ lưng cậu, hung ác nói: "Không được, bé phải mang thai sói con của anh!"

"Bé không mang thai sói con..." Bạch Huyền nói nhỏ vào tai cậu: "Vậy thì... mang thai cáo con có được không?" Y duỗi tay sờ dọc theo tấm lưng nhạy cảm đến cái đuôi tròn.

"A ~"

Đường Đường hét lên co giật, dương vật nhỏ chọc vào cơ bụng của Bạch Huyền, quy đầu sưng lên run rẩy nhưng không bắn ra được gì, ngược lại thành ruột bị dương vật nắc dồn dập lại co rút, "ọc ọc" tuôn ra nước dâm như lũ lụt.

"Hừm... Thỏ dâm nước nhiều như đài phun nước..."

Lang Xuyên cùng Bạch Huyền sướng đến con ngươi biến thành của dã thú, thở dốc dập vào thành ruột co chặt, hai quy đầu lớn khuấy động một bụng nước dâm, không ai nhường ai thẳng tiến vào trong trực tràng!

Đường Đường há to miệng, cào lên lưng Bạch Huyền, thân thể vẫn đang co giật trực tràng đã bị hai đầu dương vật to căng ra, lại đột nhiên dấy thêm một trận cao trào nữa..

Thấy thỏ con co giật không chịu nổi, hai tên dã thú nghiến răng nắc thêm vài chục lần, rồi cắn lên chiếc cổ trắng tuyết, quy đầu cắm vào trực tràng kết thành nút thắt!

"A a a —— lớn quá! Đừng!! Đừng lớn thêm nữa! Đường Đường...... Bụng Đường Đường vỡ mất a a a!"

Đường Đường kêu đến khản cả giọng, cậu ngửa cổ lên, răng nanh sắc bén của thiên địch cắn hai bên cổ, sợ hãi mãnh liệt xông vào tâm trí. Đầu khấc dạng ô xòe căng ở cửa trực tràng không ngừng phun ra từng luồng tinh nóng rực.

Tinh dịch nóng hổi làm thành ruột co rút, thỏ nhỏ run lên, bụng dưới vốn phẳng lì phồng lên thấy rõ, giống như thật sự mang thai con của hai thiên địch, vô cùng dâm mỹ.

Giọt tinh cuối cùng bắn xong, hơi thở nặng nề dần dần lắng xuống, hai kẻ săn mồi buông lỏng cổ Đường Đường, liếm liếm răng nanh.

Lỗ tai thỏ của Đường Đường run lên, bụng căng phồng, thất thần tựa vào lồng ngực Bạch Huyền, gác cằm nhỏ lên vai hắn thở hổn hển từng hơi.

Lại thêm mười phút nữa, dương vật của hồ ly và sói vẫn cứng như vậy, dính chặt trong trực tràng, Đường Đường vất vả lắm mới định thần lại được lại tiếp tục sợ điên cả người.

"Các...... các anh rút ra đi..."

Đường Đường giật giật khóe môi, khàn cả giọng, vì quá sợ mà run bần bật không thể bình tĩnh.

"......"

Hai tên yêu quái thuộc lớp chó im lặng một lúc, đang nghĩ cách nói với thỏ nhỏ ... Sẽ mất khoảng nửa giờ.

Đây ... là đặc điểm loài giống, không thể trách họ được đúng không?

Bạch Huyền ho nhẹ một tiếng, khẽ sờ lên cái tai thỏ dài của cậu, dỗ dành: Bé con đừng sợ... đặc tính của động vật lớp chó, phải đợi một lúc mới có thể lấy ra được."

Tiếng nức nở của Đường Đường dừng lại, cằm nhấc khỏi vai Bạch Huyền, hai mắt mở to trừng trừng.

Lớp chó các anh lâu như vậy sao! ! Thỏ đực nhỏ u oán, thật sự tê muốn chết luôn.

... Thỏ con một lần chỉ có năm phút đồng hồ, hai người thuộc lớp chó, kết thành nút thắt cũng phải gần một giờ, Lang Xuyên cảm thấy họ cũng có chút quá đáng ...

Hắn hắng giọng, lấy ra một 'tấm gương tiêu biểu' để làm giảm tội của mình: "Đúng vậy, sẽ sớm lấy ra thôi, em biết Xà vương Liễu Vô Tương không, anh nghe nói hắn có thể làm mười ba mười bốn giờ liền."

Đường Đường sợ tới mức nấc lên, ngoài mặt thì mờ mịt ngây thơ, nhưng trong lòng lại a a a a không ngừng chọc vào hệ thống.

[Hệ ... hệ thống (rùng mình) đổi ... đổi thế giới!]

[Cứu với! ! Yêu quái văn nó ... nó không khoa học ah ah ah ah ah! !]

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...