Chương 7
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Một ngày trước
Lang Xuyên và Bạch Huyền bàn bạc xong chuyện trong phòng làm việc, đi ra ngoài thì phát hiện thỏ trắng nhỏ đang ngủ dưới chăn bông đã không thấy tăm hơi đâu. Hai đại yêu giật mình, đuổi theo mùi thỏ đi một quãng thật xa, mới phát hiện thỏ nhỏ đã bị rắn độc Liễu Vô Tương mang về lãnh địa.
Xe thể thao đỏ gầm rú động cơ, rít bánh dừng lại trước cửa biệt thự, hai đại yêu quái mặt sưng mày xỉa bước ra khỏi xe.
Bạch Huyền hơi nhướng đôi mắt phượng lên, vẫn mặc một bộ âu phục lãng tử, khác với hồ ly tao nhã, Lang Xuyên cũng phá lệ mặc một bộ âu phục màu đen, chẳng qua cà vạt không thắt, quần áo cũng không quy củ, giống như một con sói hoang dã khó thuần. Giang hồ mặc tây trang là từ thích hợp nhất để mô tả Lang vương lúc này.
Thư ký rắn đang đợi xà vương ở cửa đến mọc nấm, ngẩng đầu lên, nhìn thấy sói xám và cáo chín đuôi mặt đằng đằng sát khí, lập tức tỉnh táo lại, chào hỏi: "Lang vương và Hồ đế đến rồi, thực sự ngại quá không thể tiếp đón từ xa."
Thư ký rắn cười tươi tắn, con rắn trắng này không u ám như hầu hết các loài rắn khi hóa thành hình người, mà rất thân thiện khéo ăn khéo nói - anh ta là cấp dưới có năng lực nhất của Liễu Vô Tương, đại đa số yêu quái đều đã từng xã giao qua.
Lang Xuyên liếc xéo anh ta một cái, không dài dòng hỏi thẳng: "Liễu Vô Tương đâu?"
Thư ký rắn thân mật: "Ôi, chúng tôi làm sao có thể biết được tung tích ngài ấy, hai quý ngài đây... Có việc gì gấp muốn tìm bổn vương của chúng tôi sao?"
Từ lâu đã biết Xà vương nhà mình bắt cóc thỏ nhỏ do Lang vương nuôi, thư kí rắn trưng ra vẻ mặt thân thiện, chỉ muốn nói, đại vương num bờ oăn! ! Mấy trăm năm trước, tộc rắn đang ngủ đông bị Lang Xuyên vô tình phá hủy đỉnh núi! Giờ thì thù đã báo được rồi Mua ha ha ha ha ha ha ——
Rắn páo chù.jpg
Lang Xuyên nhíu mày, như nhìn thấy sự sung sướng khi trả được thù xưa trong nụ cười của thư ký rắn.
Lang Xuyên mới chỉ làm điều có lỗi với Xà tộc một lần lại bị Liễu Vô Tương ghim hàng trăm năm: "..."
Xà tộc các người đúng là cá mè một lứa....
Thư ký rắn vẫn cười tươi như hoa, đôi mắt phượng của Bạch Huyền hơi nhướng lên, nói: "Ồ? Xà Vương không có ở đây, thì cậu đứng ngoài cửa làm gì?"
Nụ cười của thư ký rắn đông cứng lại, sau đó lại che lấp hoàn hảo không chê vào đâu được: "À ... tôi định đi vào xem những con rắn nhỏ đó có biến hình khi Xà vương vắng không, Xà tộc chúng tôi một lần đẻ rất nhiều trứng, không được nhàn hạ như Lang vương và Hồ đế đâu."
Thư ký rắn một lần đẻ thật nhiều trứng trộm nhìn hai Yêu vương lớp chó, thẳng sống lưng.
Lang Xuyên: "......"
Bạch Huyền: "......"
Thư ký rắn cười tươi rói, giọng điệu chân thành nhưng lại ẩn ý móc xỉa, Lang Xuyên nghẹn họng, quyết định cho con rắn ngáng đường cản lối này đông cứng tại chỗ, bước qua tiến đến cửa biệt thự đóng chặt.
Thư ký rắn giỏi văn không giỏi võ, trúng chiêu cứng đơ phơi nắng: ... Knock out.
Biệt thự của Liễu Vô Tương có thêm trận pháp, nhưng hai đại yêu không thèm để ý, Lang Xuyên vừa mở cửa, hương thơm ngào ngạt tràn ra, còn có tiếng rên rỉ quen thuộc cùng tiếng da thịt vỗ vào nhau.
Cạch.
Tay nắm cửa chia lìa ổ khóa, bị Lang vương nắm trong tay, Bạch Huyền cũng thu lại nụ cười, khóe môi dần co lại.
Thỏ nhỏ mình vừa ăn được lại chạy vào chén của người khác, có tức không?
Ai không biết, chứ họ thì tức chết rồi.
Lang Xuyên ném tay nắm cửa đi, Bạch Huyền lạnh mặt, họ theo tiếng động đi vào nhà ăn. Dù đã có chuẩn bị tâm lý cũng bị cảnh tượng trước mắt suýt làm nhồi máu não.
Con thỏ nhỏ ngày hôm qua còn ngoan ngoãn chờ đợi yêu thương trên giường của họ giờ đang đầy mắt mờ mịt, hai tay ôm lấy cổ của Liễu Vô Tương, bị hắn bế lên, dùng hình dạng nửa người nửa rắn nắc bành bạch vào lỗ nhỏ.
Đường Đường thở hổn hển, Lang Xuyên và Bạch Huyền chỉ nghe cậu rên mà đã cương cứng, thở phì phò, ánh mắt đều dán vào hai yêu quái đang giao phối.
Từ tít đằng xa đã biết là ai đến, Liễu Vô Tương đảo đồng tử dựng đứng qua, hơi cong môi, cúi đầu hôn lên môi con thỏ nhỏ.
Khá lắm! Liễu Vô Tương! !
Lang Xuyên và Bạch Huyền nghiến răng, yêu lực tấn công cái đuôi rắn ngọc đen trên mặt đất. Hai yêu lực quen thuộc làm thỏ nhỏ bị dập thút tha thút thít hoàn hồn lại.
Hai đại yêu bắt gặp ánh mắt cậu, trong lòng giật mình một cái.
Đôi mắt đen tràn đầy xuân sắc, trong veo phản chiếu bóng dáng của họ. Dục vọng xâm chiếm, trang giấy trắng sạch sẽ vô tình bị vấy bẩn bởi những dấu vết họ để lại, đẹp đến nao lòng.
Đường Đường: "..." Đây là cảnh bắt gian đáng xấu hổ gì thế này.
Vẻ mặt lo lắng của cậu không lộ ra, nhưng ruột dâm từ từ thắt lại, Liễu Vô Tương ôm lấy cậu tránh đòn. Mất cảnh giác, một tiếng rên gợi cảm tràn ra từ cổ họng cậu.
"Bé con, kích động thế à ..." Liễu Vô Tương khàn giọng trêu chọc, giơ lên cao dập xuống như đang chơi một cái ly tự sướng hình người, điên cuồng trói con thỏ nhỏ vào dương vật rắn.
Hai ngạnh con rắn móc vào trực tràng, tiếng phụt phụt không ngừng to thêm, Đường Đường vòng tay ôm chặt cổ hắn, run rẩy vì kích thích, nước dâm bắn tung tóe trên mặt sàn, hé miệng " a a ~ " rên dâm trước mặt hai yêu thú khác.
A a a sướng quá.. Sướng chết mất...
Đường ảnh đế rùng mình vì thích thú, cảm thấy mình giống một cô vợ đi ngoại tình bị bắt quả tang, trong bụng còn mang thai, bị kẻ ngoại tình địt đến bắn nước tung tóe trước mặt chồng. Như cũng nghĩ như thế, dương vật kẻ ngoại tình cũng điên cuồng đâm mạnh vào điểm dâm, Đường Đường xóc nảy cả cơ thể rên rỉ xin tha.
"Đừng mà a.a.. ... Chết mất ... em ... em bé ... Em sảy thai mất a a a..."
Liễu Vô Tương nhẹ nhàng dỗ dành cậu, nhưng thân dưới lại di chuyển không thương tiếc, không thèm để ý đến hai đại yêu kia.
Lang Xuyên khó thở, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ: "Liễu Vô Tương, mau rút thứ đó ra, nếu không ... Tôi cho nó đứt lại bên trong đấy!"
Bạch Huyền khoanh tay phóng ánh mắt sâu hút qua, rất đồng ý với những gì Lang Xuyên nói.
Nghe ra câu này là nghiêm túc, Liễu Vô Tương tiếc nuối xếp lại gai ngược, rút hai cây hàng ra, đặt thỏ trắng nhỏ vẫn còn đang run rẩy lên sô pha, đắp chăn kỹ càng, còn cúi đầu hôn đứa nhỏ ngốc nghếch này một cái.
Sau đó, mỹ nhân tái nhợt ảm đạm biến hoàn toàn thành một con rắn đen khổng lồ, vật lộn với một con sói xám và một con cáo lớn chín đuôi, như muốn phá sập cả ngôi nhà.
Bộ lông sói khổng lồ mịn như sa tanh, mạnh mẽ và hung hãn, với một đôi mắt sói đầy vẻ hoang dã, cáo chín đuôi trắng toát thánh thiện, chín chiếc đuôi to lớn xòe ra sau lưng, người yếu bóng vía chỉ cần nhìn thoáng qua sẽ bị hắn mê hoặc.
Đường Đường co quắp trong chăn nhỏ chớp chớp đôi mắt to nhìn trộm, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy đại yêu đánh nhau. Yêu quái đánh nhau đúng là nguyên thủy, toàn dùng bản năng chủng tộc để đánh.
Đồ sứ trị giá ngàn vàng vỡ vụn trên mặt đất, lông trắng và xám bay tứ tung, một ít vảy mềm như ngọc cũng rơi ra, tiếng sói sủa và rít rít của rắn vang lên không ngừng, như vừa đánh vừa mắng ...
Đường Đường hô to tuyệt vời, khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính giấu trong chăn, từ mép chỉ lộ ra một đôi mắt tròn đen láy, nếu không sợ OOC, cậu đã xếp bằng ôm hộp bắp rang vừa ăn vừa xem
Hoàn hảo ~
Ba tên đại yêu có sức mạnh tương đương nhau, đánh đến trời đất tối sầm, cái đuôi rắn cường tráng vung lên, hất bay sói xám, cáo trắng nhanh chóng phóng lên xòe móng vuốt.
Sói xám lăn lộn trên không, hạ cánh an toàn, vội vàng vồ lấy rắn lớn.
Rắn lớn không hề hoảng sợ chút nào, dùng yêu lực gia cố vảy, móng vuốt của cáo chín đuôi cào vào bắn ra tia lửa.
Đường Đường ây dà một tiếng, xem đủ kịch rồi, đã đến lúc cậu đóng vai một đóa sen trắng ngây thơ...à nhầm, thỏ trắng mới đúng.
Rốt cuộc thì thỏ nhỏ đáng yêu như vậy, làm sao mà có âm mưu gì được chứ? Cậu chỉ muốn gắn kết ba chàng công về một nhà thôi.
Ba đại yêu đánh nhau đỏ ngầu mắt, đúng lúc này tiếng khóc nức nở của thỏ nhỏ truyền đến từ trên sô pha.
Nhóm công cứng đờ, con rắn nhả cái đuôi cáo ra, cáo trắng buông móng vuốt, sói xám rút lại răng nanh cắn đuôi rắn. Ba yêu quái đều trở lại hình dạng con người, sải bước về phía ghế sofa.
"Sao vậy bé con?" Lang Xuyên là người đầu tiên đi tới, quỳ một chân xuống bên cạnh ghế sô pha, vươn tay ôm lấy khuôn mặt mềm mại của Đường Đường. Hắn dùng ngón tay cái lau đi nước mắt, nhỏ giọng nói: "Đồ vô tâm, bé còn xót cho anh ta à?"
Liễu Vô Tương và Bạch Huyền cũng đi tới, sờ sờ lỗ tai thỏ, nhẹ nhàng hỏi tại sao lại khóc. Tuy rằng thực lực ngang nhau, nhưng đánh nhau một hồi lâu họ cũng bị thương không ít, khuôn mặt tuấn tú tím xanh, làm Đường ảnh đế đau lòng muốn chết.
Thỏ con rơm rớm nước mắt, khụt khịt cái mũi đỏ hỏn, nức nở: "Em ... em ... hức....đừng đánh ..... đừng để... đàn con... không có bố ..."
Bộ dạng bà góa nhỏ khóc bên mộ chồng của thỏ thỏ làm ba tên đại yêu đần mặt, đầu tiên họ tự hỏi đàn con ở đâu ra? Sau đó nhìn thấy thỏ nhỏ đang khóc và che bụng, đau khổ nhìn họ.
Ôi, cái thai giả ...
Đám đại yêu bỗng dưng lên chức bố vẻ mặt phức tạp, nhìn thỏ nhỏ đang lên án họ, không biết dùng biểu cảm gì để bày tỏ tình yêu với đàn con không bao giờ có thể sinh ra này.
Khó xử.jpg
Thấy họ im lặng, Đường Đường trợn to hai mắt, đứng phắt trên sô pha chống nạnh lớn tiếng nói: "Sao không nói gì vậy, các anh không muốn em bé à?"
Thỏ trắng nhỏ bắn một mũi tên trúng hai con nhạn, nghĩ thầm tuy rằng không định đem đàn con giao cho các anh nhưng không cho là một chuyện, các anh dám không thích đàn con lại là chuyện khác!
Vẻ mặt oán hận cùng bất mãn nho nhỏ khiến trái tim ba đại yêu run lên, Bạch Huyền ôm cậu ngồi trên sô pha, vuốt ve tóc Đường Đường, nhẹ nhàng: "Muốn mà ... Bé con muốn sinh bao nhiêu em bé cũng được."
Lang Xuyên trái lương tâm nói: "Đúng rồi, sinh ra một sói con đáng yêu như bé vậy." Hừ, không phải bố cố tình tranh sủng đâu nhé.
Con ngươi thẳng đứng của Liễu Vô Tương hơi co lại, lần đầu tiên khớp được sóng não của Lang Xuyên, cũng rất trái lương tâm nói: "Ừm, bé con cũng có thể mang trứng chơi cầu tuột trên đuôi rắn."
Ba thiên địch dỗ dành thỏ nhỏ qua lại nửa tiếng, lỗ tai thỏ dài của Đường Đường mới giật giật một chút, bĩu môi tha thứ, nghe Liễu Vô Tương nói có thể trượt cầu tuột trên đuôi rắn, cái đuôi tròn vo lắc lắc, rõ ràng háo hức không chờ được.
Liễu Vô Tương nhìn thấy đôi mắt tròn đen láy của con thỏ tràn ngập mong muốn, lập tức biến thành một con rắn cứng cáp, con ngươi thẳng đứng màu vàng sẫm nhìn Đường Đường, vẫy chóp đuôi nhọn với cậu.
Thỏ nhỏ đang ngồi trên đùi cáo phấn khích nhảy xuống. Cậu bé tai thỏ biến thành một quả cầu lông giữa không trung, đứng thẳng giơ hai bàn chân trước xù lông của mình về phía con rắn lớn, "gee gee" hai tiếng mạnh mẽ.
Đôi con ngươi thẳng đứng của rắn lớn ánh lên vẻ dịu dàng, cái đuôi nhẹ nhàng cuộn lại ôm lấy thỏ con, yêu lực nhè nhẹ tạo thành một lớp màng bảo vệ xung quanh cục bột trắng, sau đó đặt cậu trên đỉnh đầu.
Thỏ nhỏ phấn khích reo lên, vèo một tiếng trượt xuống, Bạch Huyền và Lang Xuyên hiện nguyên hình, nằm bên cạnh rắn đen, dùng thân thể đầy lông làm đệm cho thỏ nhỏ.
Thỏ nhỏ trượt khỏi đuôi rắn bộp một tiếng rơi vào đuôi cáo trắng, hai màu trắng tinh hòa làm một, các đại yêu cũng không tìm ra được thỏ nhỏ ở đâu.
Cáo chín đuôi tìm rất lâu vẫn không thấy, Xà vương nhìn chằm chằm mấy giây cũng không thấy thỏ con không chịu ra, sói xám nóng lòng muốn đi lên vạch đuôi cáo tìm thỏ nhỏ, mới vừa thò lại gần, đã bị cáo chín đuôi cào một phát.
Thỏ trắng nhỏ cười khúc khích, "Gee a ~", cục bột trắng nhảy nhót trên chín chiếc đuôi siêu to khổng lồ trắng muốt, chơi trò trốn tìm với các đại yêu.
Ba đại yêu vẻ mặt bất lực, sợ thỏ nhỏ không vui, cáo chín đuôi không biến thành hình người, hợp tác với trò chơi của thỏ nhỏ, giơ móng vuốt vạch tùng cái đuôi xù cố gắng tìm quả cầu lông trắng kia.
Con ngươi thẳng đứng của rắn đen thắt mỏng lại như đầu kim, nóng nảy trong lòng, hắn đã bắt đầu nghĩ đến việc xách con cáo trắng đi nhuộm lông.
Được các đại yêu quái cưng chiều vô điều kiện, thỏ nhỏ buông bỏ khúc mắc, lá gan cũng ngày càng lớn —— cứ tưởng ba thiên địch thực sự có hứng thú với đàn con trong bụng nên mới để thỏ nhỏ làm càn, nhưng không biết trái tim trong lồng ngực các dã thú đang đập một nhịp đập chân tình ...
./.
Bạn thấy sao?