Chương 84: 🐰[THỎ TRẮNG NHỎ].kết

Chương 11

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Liễu tinh năm nay đã hai ngàn năm tuổi, cây cối cũng không dễ dàng trở thành linh, cho dù thành tinh cũng rất nhiều cây cối đều bị con người tước đoạt bản thể, nhưng y may mắn bản thể luôn luôn phát triển trên núi của Gia tộc Thỏ Linh Tiên, được gia tộc họ hết sức chăm sóc.

Đường Đường là con thỏ nhỏ cuối cùng của tộc Linh Cẩm, lúc nhỏ còn chơi xích đu trên thân cây liễu già, đáng tiếc ... Lòng tham của con người vô tận, vì thọ mệnh họ bị tứ phương hành hạ giết chết, cả tộc thỏ Linh Cẩm dần dần tuyệt chủng.

Khi thỏ nhỏ liên hệ với y muốn rời nuối, cây liễu già đang ở phương Nam trừ túy, không thể quay về ngay, y đành trước mắt ủy thác cho Yêu Minh tìm giám hộ tạm thời cho thỏ nhỏ, còn hứa hẹn một phần thưởng hậu hĩnh.

Nhưng ai mà ngờ được! Ai ngờ tên khốn Lang Xuyên này bảo hắn chăm sóc con nít, hắn lại đi chăm sóc trên giường!

Không biết xấu hổ! !

Bạch Huyền ánh mắt lạnh như băng, yêu lực biến thành sương trắng quấn quanh thân thể nam yêu. Sát khí lăng liệt chỉ cần một ý niệm của chủ nhân là có thể khiến nam yêu trước mặt tóe máu ngay tại chỗ.

"Tôi đang hỏi..."

"Cây ông nội!"

Vừa nghe thỏ nhỏ gọi một tiếng, câu hỏi đầy sát khí của Bạch Huyền đột nhiên im bặt, chân mày hắn nhướng cao lên, một linh cảm xấu chợt dấy lên trong bụng hồ ly tinh.

Cây liễu già quay 180 độ nở nụ cười nhân hậu nhìn lên. Bên lan can, Đường Đường từ trên lầu thăm dò, giọng nói nhẹ nhàng tràn đầy vui sướng, cậu đứng dậy, chân xỏ dép lê lẹp bẹp chạy xuống.

"Ông nội cây, ông đã về rồi~"

"Này, chậm lại ... chậm lại ..." Liễu Ngô ai u kêu to. Cây liễu đại thụ đã 2.000 tuổi trông rất trẻ, chỉ là hành vi của y không hợp với khuôn mặt đôi mươi này chút nào. Những Yêu quái như y sống rất lâu, chỉ có đến lúc đại nạn mới nháy mắt già đi, giống như cây cỏ đột ngột mất đi sức sống.

Đường Đường mơ màng bò dậy khỏi giường, ngồi bên lan can nhìn xuống hồi lâu, mới ngửi được mùi quỷ quen thuộc từ nam yêu trước cửa.Ngay lập tức cậu chạy xuống như một viên đạn pháo nhỏ, nhưng lúc định nhảy vào vòng tay của Liễu Ngô lại đột nhiên phanh lại như nhận ra gì đó.

Đôi mắt đen của con thỏ nhỏ chớp chớp, khó hiểu khịt mũi: "Ông nội Cây, cái thứ màu trắng phát sáng trên người ông là cái gì vậy?"

Bạch Huyền: "......"

Màn sương trắng toát ra sát khí ngay lập tức biến thành một màn sương ẩm, làm sạch bụi cho liễu yêu, còn tiện thể bổ sung nước.

Bạch Huyền cười cười, nói dối không chớp mắt: "Tiền bối đi phương Nam trừ túy, quần áo còn bị dính oán khí của quỷ quái nên anh làm một thuật tinh lọc cho ông ấy.

Liễu Ngô: "..." Không biết xấu hổ hả?

Bạch Huyền mặt không đỏ tim không đập, Liễu Ngô đơ mặt, thầm nghĩ chỉ có kẻ ngu mới tin lời nói bậy bạ của mi, mà bên cạnh con thỏ ngu si Đường Đường khịt khịt mũi, cúi đầu xấu hổ, lại còn đi cảm ơn người ta.

Liễu Ngô đang định giận dữ chửi đổng, lại phát hiện đứa cháu nhỏ của mình có gì đó không đúng?

Cặp mắt lá liễu híp lại nhìn Đường Đường cẩn thận, con thỏ nhỏ ngốc nghếch trước mặt mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, tóc rũ trong gió, nước da tốt, cũng không gầy.

Không đúng ở chỗ nào nhỉ ... Liễu Ngô nghĩ tới đây, ánh mắt từ từ rơi xuống cái bụng hơi phồng lên của Đường Đường.

Liễu tinh: "..." Vẻ mặt của y dần dần trở nên đờ đẫn.

Sao...sao lại thế này! Y chưa hề nghe nói tộc Linh Cẩm giỏi trồng thuốc tiên giống đực cũng có thể mang thai! !

Đang lúc Liễu Ngô nghi ngờ nhân sinh, hò hét trong lòng, Lang Xuyên và Liễu Vô Tương cũng xuống lầu bắt lại con thỏ trắng nhỏ một đi không trở về.

Lang Xuyên nhíu mày, đứng ở bên cầu thang gọi cậu: "Bé con, lại đây. "Hắn vẫy tay với con thỏ nhỏ đang xúm xít quanh nam yêu ở cửa.

Liễu yêu thiện trừ túy, quanh năm phiêu bạt, Lang Xuyên chỉ nghe danh tiếng của cây liễu già, nhưng chưa từng nhìn thấy yêu thật. Hắn không biết yêu quái ở cửa là ai, nhưng bất kỳ ai làm thỏ nhỏ vui vẻ nhảy xung quanh,, Lang vương cũng đã "rất" không vui rồi.

Liễu Ngô hoài nghi nhân sinh ngẩng phắt đầu, thấy tên Lang Xuyên thối tha không biết xấu hổ dám dụ dỗ cháu trước mặt mình, lập tức rống lên một tiếng tức giận, "Lang Xuyên !!!"

Yêu lực phóng lên cao, sau đó hóa thành một cây liễu xanh mướt sau lưng, ngàn ngàn vạn vạn cành liễu phóng về phía ba tên khốn kiếp. Liễu Vô Tương nhướng mi liếc y một cái, yêu lực màu đen chưa kịp ngưng tụ liền bị Bạch Huyền nhạy bén đè lại.

"Đừng đánh trả!! Đây là trưởng lão của Đường Đường." Lang Xuyên vừa tránh cành cây vừa lớn tiếng hô.

Nhìn thấy ảo ảnh cây liễu, Lang Xuyên còn gì không hiểu? Mẹ nó này là tình huống phụ huynh tìm đến cửa!!

Liễu Vô Tương cứng đơ người, vô tình bị liễu quất vào cánh tay một phát, làn da tái nhợt lập tức đỏ bừng, sưng tấy tụ huyết, đương nhiên ba đại yêu biết thân phận của Liễu Ngô cũng không dám đánh lại! Tất cả những gì bọn hắn có thể làm là chật vật chạy quanh nhà la oai oái.

Bạch Huyền né tránh, cành liễu vụt xuống làm nứt gạch lát nền, trán hắn chảy ra mồ hôi lạnh, cố gắng câu thông: "Tiền bối Liễu, chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không."

"Hừm! Ai là tiền bối của cậu!!" Liễu Ngô hùng hổ mắng, "Già khú đế hơn ngàn năm, còn dám tòm tem đứa cháu mới lớn của ta! Có biết nhục không!! Hả!!"

Giữa âm thanh nhà cửa bùm bùm bị đập nát, Đường Đường được cành liễu nhẹ nhàng che chắn trong một góc, cậu ngồi xếp bằng trên thảm sờ sờ lá liễu, chớp chớp mắt nhìn ba đại yêu đang nhốn nháo trốn núp tới lui.

Do trận pháp bị hư hại, nút cách âm của biệt thự 888 đã biến mất, khiến tất cả yêu quái sống lân cận biết chuyện.

.. Phụ huynh của thỏ trắng nhà Vương tìm đến cửa, lại còn đánh cho ba đại yêu một trận tơi bời. Những đại yêu khác trong khu biệt thự quái vật bí mật quan sát tình hình trận chiến. Nhìn nhìn một hồi... Họ đột nhiên phát hiện ra một chuyện quá khó tin.

Biệt thự 888 luôn nổi tiếng là hung tợn, nhưng ba quỷ vương vốn không nhân hậu gì lại chưa hề biến thành nguyên hình, dù bị cây liễu quất đau cũng chỉ la hét, không hề đánh trả.

Chuyện phiếm này nhanh chóng lan truyền. Một số yêu quái tự tin với sắc đẹp của mình ghen lồng lộn, trong khi những người khác có ý đồ xấu với thỏ Linh Cẩm cũng từ bỏ ý định sau khi biết số phận của Tư Không Nhạc..

Một ngàn năm kéo dài cuộc sống thì cũng hấp dẫn đấy , nhưng ... ít nhất phải còn sống cái đã.

Vài giờ sau, biệt thự 888 thanh danh hiển hách có thể hù cả con nít nín khóc thành một bãi chiến trường. Liễu Ngô ngồi trên chiếc ghế sô pha còn lành lặn duy nhất, mặt sưng mày sỉa gườm gườm nhìn ba đại yêu.

Bạch Huyền ho khan một tiếng, nhanh chóng đặt ly trà xuống bàn, cung kính nói: "Tiền bối Liễu, ngài uống trà."

Liễu Vô Tương và Lang Xuyên Bên ngoài oai phong lẫm liệt, có vô số thủ hạ dưới trướng cũng ngoan ngoãn đứng khép nép một bên nhìn trộm thỏ nhỏ vô tâm gặm xoài.

"Nhìn cái gì mà nhìn!" Liễu lão gia trừng mắt nhìn họ, bưng chung trà lên uống một hơi cạn sạch, rồi đặt xuống bàn đánh chát một tiếng, lo lắng nhìn Đường Đường: "Cháu à, cháu..."

Ánh mắt y bắt gặp đôi mắt đen và trong veo của Đường Đường, sau đó lo lắng nhìn cái bụng hơi phập phồng của thiếu niên, không biết nói gì tiếp theo. Im lặng một lúc ... Liễu Ngô vuốt tóc Đường Đường.

Đường Đường nghiêng đầu nhỏ, ngọt ngào cọ cọ lòng bàn tay Liễu Ngô.Liễu Vô Tương nheo mắt lại, thấy Liễu Ngô có chuyện muốn nói.

"Bé con, hoạt hình đã bắt đầu rồi." Liễu Vô Tương nhẹ giọng nói:" Tới phòng chiếu phim xem đi, bọn anh ở lại nói chuyện với tiền bố Liễu, ngoan ... lát nữa bọn anh chơi với em."

"Vâng." Đường Đường lẩm bẩm, lẹp xẹp lê dép lê đi vài bước, lại nhảy trở về ghé sát bên tai Liễu Ngô thì thầm nói vài câu rồi mới yên tâm chạy lên lầu.

Sau khi Đường Đường đi khỏi, Liễu Ngô thu lại nụ cười yêu thương, lẳng lặng ngồi trên sô pha, thật sâu nhìn mấy đại yêu.

"Tiền bối Liễu," Lang Xuyên nói, "Ngài giao Đường Đường cho ta chăm sóc, nhưng ta cuối cùng tự canh tự trộm. Ta làm sai, ngài muốn đánh chửi Lang Xuyên tôi không có gì phàn nàn, nhưng ... "

Hắn rất bình tĩnh: "Nhưng nếu bảo chúng ta tách ra. Xin lỗi... Ta không thể đồng ý.

Liễu Vô Tương và Bạch Huyền cũng tỏ thái độ, thẳng tắp nhìn Liễu Ngô.

Liễu Ngô nheo mắt, im lặng một lúc không nói gì. Y đã hai nghìn tuổi. Đại nạn đang đến gần, nếu không đột phá được cũng sẽ không còn bao nhiêu ngày để sống —— Gia tộc Linh Cẩm quá cám dỗ con người, khi còn sống y có thể bảo vệ Đường Đường, nhưng sau khi y chết rồi thì sao?

Đến lúc đó, đứa nhỏ mềm yếu hay làm nũng gọi y là ông nội cây này ... phải làm thế nào đây?

Sự tỉ mỉ của Lưu Thư thật không dễ chịu, nhưng y nhớ tới lời Đường Đường thì thầm vào tai trước khi rời đi.

Thỏ nhỏ nói: "Ông nội cây, đừng tức giận...Có đánh thì đánh nhẹ một chút, đừng tự làm mình mệt mỏi." Miệng thì bảo lo mình mệt mỏi, nhưng trong giọng điệu đều là quan tâm đến ba đại yêu kia.

"Cho các người ở bên nhau cũng có thể." Liễu Ngô thở dài, ra dáng bố vợ:" Nhưng ... ba người phải hứa với ta một điều."

......

Đường Đường liếc nhìn bàn tay đang chảy máu của mình, khịt khịt mũi: "Đủ ... Đủ chưa?" Giọng nói nhỏ xíu hơi run rẩy.

"Đủ rồi đủ rồi." Bạch Huyền nhanh chóng nắm lấy tay Đường Đường, chờ một lúc, buông tay ra máu đã ngừng chảy: "Không đau nữa, chờ một chút rồi anh dẫn bé đi mua kem."

"Dạ!" Đường Đường mạnh mẽ gật đầu, còn duỗi ra hai ngón tay, đáng thương cò kè mặt cả "Đường Đường muốn hai cây!"

Thỏ nhỏ thật đáng yêu, Bạch Huyền ôm Đường Đường xoa nắn một hồi, thừa dịp Đường Đường không thấy phía sau, liền thầm hỏi Lang Xuyên ... Được chưa?

Máu nhuộm đỏ văn khế, tên bốn người lóe lên trên tờ giấy mỏng như cánh ve sầu rồi biến mất, văn khế hóa thành những đốm sáng dần tan đi trong không khí.

Lang Xuyên thở phào nhẹ nhõm, nhướng mày nhìn Bạch Huyền ... Được rồi.

Văn khế tan biến, Thiên Đạo làm chứng, họ lập huyết khế thề cùng đồng sinh cộng tử.

Ba đại yêu trả giá vài trăm năm yêu lực để kết nối với Thiên Đạo trông chẳng có gì mệt mỏi, thậm chí còn nhàn nhã tính toán nợ nần với thỏ nhỏ.

Lang Xuyên nhéo nhéo khuôn mặt của con thỏ nhỏ, hừ giọng, "Bé con, xem mấy anh bị đánh có vui không?"

Đường Đường bĩu môi như vịt Koduck, làu bàu: "Lại bắt nạt em ... Hừm ... Em đi méc ông nội đây!"

Liễu Vô Tương đi tới, hôn lên cái miệng bĩu ra của Đường Đường, cố ý để lộ ra cánh tay bị trúng đòn, thấp giọng gọi cậu, "Bé con...... anh đau..."

Đôi mắt thỏ đen của Đường Đường tròn xoe, trong đó hiện lên một tia xót xa, bĩu cái miệng nhỏ thổi thổi vết bầm tím trên cánh tay, "Phù phù ..."

Bạch Huyền: "......"

Lang Xuyên: "......"

Bà mẹ, con rắn mưu mô!

...

Thỏ nhỏ run rẩy trước tiên duỗi ra bàn chân nhỏ, cuối cùng từng bước tiếp cận ba con dã thú. Các dã thú yêu thỏ trắng nhỏ, họ thu lại nanh vuốt, nhịp tim trong lồng ngực đập một nhịp đập thật lòng ,là lễ vật họ sẵn sàng dâng tặng thỏ nhỏ.

Đừng sợ ...các anh sẽ không tổn thương bé.

......

Ôi cái thế giới dễ thương xỉu up xỉu down.

--

Mọi người cứ cmt sửa lưng chính tả 'góp ý' cách edit nhiệt tình nhé, để t block luôn một thể cho sạch sẽ nhà t :) 2 3 hôm nay bận quá đặt đồng hồ 4 5h sáng dậy edit, không kịp beta up lên là thấy trỗi dậy những thành phần thích thể hiện *nhún vai*

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...