Chương 90: 💉[BÁC SĨ CẤM DỤC].5

Chương 5

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Sau khi An Gia Cẩm ra khỏi phòng Sở Vọng, càng nghĩ càng không cam lòng, cậu ta đợi ở trạm y tá hơn một tiếng đồng hồ rồi mới giật được công việc buổi chiều là truyền nước biển cho hắn, thế là ba chân bốn cẳng chạy đến hòng kéo gần khoảng cách.

Hai vệ sĩ cao to đứng trước phòng bệnh tháo tai nghe cách âm ra, ngăn An Gia Cẩm lại, nói có sự đồng ý mới được vào. An Gia Cẩm chỉ nghĩ là Sở Vọng đang ngủ, cũng không dám đột nhiên xúc phạm hắn, chỉ có thể hỏi dò vài ba câu, lẳng lặng chờ ở cửa.

Mà bây giờ bầu không khí trong phòng đang nóng lên, công chính mà thụ chính tưởng là đã ngủ, đang cưỡi trên người bác sĩ tận hưởng khoái cảm lên trời.

Người mặc đồng phục bệnh nhân đè lên người bác sĩ trẻ tuổi, đẩy cây hàng khổng lồ màu đỏ tím nặng trĩu của mình ra vào lỗ hậu nhỏ. Bác sĩ thở hổn hển không chịu nổi, cái mông to trắng nõn ướt đẫm nước bị đánh đến đỏ bừng, run rẩy phát dâm, hai quả trứng bành bạch đánh vào chỗ giao hợp chảy nước lênh láng, nước dâm dây lên quần áo bệnh nhân ướt một mảng to.

Mùi thơm nồng nàn gợi tình khiến người ta đỏ mặt.

"Ưm......"

Dương vật to đâm vào trực tràng, khoang huyệt vô cùng mẫn cảm, bị cọ xát từ lâu đã sưng tấy, giờ lại bị quy đầu chèn vào, gây ra cảm giác ngứa ngáy tê dại.

Khuôn mặt quạnh quẽ của bác sĩ đỏ bừng vì dục vọng, cậu thở gấp không chịu nổi, muốn Sở Vọng rút ra cây hàng cứng ngắc nóng bỏng, nhưng cũng muốn để hắn địt thật mạnh, dập hư cái lỗ dâm loàn này luôn càng tốt.

Sở Vọng nhả núm vú đã sưng đỏ ra, tầm mắt nhìn từ gương mặt gợi tình của bác sĩ, đôi môi mím chặt, rồi đến bộ ngực trần trụi được khảm hai núm vú, một cái đã sưng to đỏ hỏn dưới lớp blouse trắng. Cơ ngực co giãn dính đầy dấu răng, vài dấu còn hơi rướm máu, cuối cùng đáp xuống lỗ đít nhỏ đang bị cưỡng bức của bác sĩ... thở dốc một tiếng vì sung sướng.

"Bác sĩ ..." Hắn cố ý hạ thấp giọng điệu, giống như ma quỷ dụ dỗ người sa đọa: "Chặt như vậy, sợ người khác phát hiện sao?"

Đôi mi mảnh dài của Đường Đường run lên, màu đỏ cuối mắt rất đẹp, cậu vẫn còn thở dốc chưa ổn định, chỉ cắn lên đôi môi đã rướm máu, không muốn phát ra tiếng động.

"Tại sao lại sợ bị phát hiện?"

Sở Vọng cau mày buồn bã, dương vật to lớn rất điêu luyện nghiền nát điểm dâm, từng đợt kích thích dâng trào khiến bác sĩ trắng lạnh như ngọc phía dưới không khỏi run lên.

"Anh Sở??" An Gia Cẩm ở ngoài cửa lại bối rối gọi.

Sở Vọng nghe tiếng gọi, đột nhiên bật cười, cúi đầu hôn lên đôi môi mà bác sĩ tự cắn ra màu diễm lệ, thở gấp nói: "Bác sĩ... Anh muốn ấn em lên cửa mà làm."

"Ưm......"

Sở Vọng hợp tác với bác sĩ không muốn bị phát hiện, như đang ngoại tình mà thì thầm. Rồi lại giống như một kẻ ngoại tình theo đuổi kích thích, hắn rút dương vật ướt đẫm ra, hậu môn của bác sĩ lập tức biến thành một cái lỗ đầy nước. Sở Vọng bế cậu xuống giường, thứ to lớn nóng bỏng quen cửa quen nẻo lại đâm cả cây vào.

Hai chân của Đường Đường nhũn ra, cơ thể theo trọng lực đổ dồn về phía sau, trực tràng bị dập mở lại tham lam nuốt lấy cái đầu khấc khổng lồ.Bác sĩ ưm a thút thít, co giật không ngừng, thấu kính mắt mờ hẳn đi vì hơi nước.

"Chà... bác sĩ tham ăn quá." Sở Vọng cười nói, như không còn cách nào khác mà dùng đôi tay to ôm lấy eo cậu, nhắm chuẩn hướng rồi hung hăng dập mạnh hông.

"Ư——" Đường Đường bị va chạm đột ngột chúi người bước về phía trước, hai chân cậu đã mềm nhũn ra, chống đỡ bằng dương vật đồ sộ nóng hổi bên trong cơ thể mới không ngã xuống.

Kính mắt bác sĩ xiêu vẹo, môi bị chính mình cắn đỏ ửng, vạt áo blouse trắng rơi xuống, che lấp chỗ giao hợp của hai người, bệnh nhân phía sau rất thuần thục tiết tấu, dập vào chín nông một sâu, dùng cây hàng siêu to khổng lồ đẩy dần bác sĩ ra cửa.

Đôi chân trần bước từng bước khó khăn, dòng nước dâm ngoằn ngoèo chảy xuống đùi, sao nhỏ giọt xuống một đường trên đất.

Cuối cùng, bác sĩ bị bệnh nhân đè vào ván cửa, cánh tay áp vào cửa, tách mình ra khỏi tấm cửa để tránh phát ra tiếng động trong lúc va chạm. Cậu khẽ thở hổn hển, áo blouse đứng đắn dính đầy dịch trắng dâm đãng, lớp vải sau mông cậu ướt một mảng lớn.

"Bác sĩ...anh đang địt lỗ dâm của em này". Sở Vọng liếm môi dưới, trong mắt tràn đầy hưng phấn: "Đừng rên lớn quá ..." Hắn thô bạo nhào nặn cặp mông đào của bác sĩ, thịt mông đầy đặn tràn đầy kẽ ngón tay, cơ bụng căng cứng, dương vật to thô bạo xâm nhập tâm lỗ, mỗi lúc một sâu hơn.

Gậy thịt co giật điên cuồng, quy đầu to lớn đâm thẳng vào trực tràng, đầu nấm kéo theo côn thịt mềm nhũn, Đường Đường trợn trắng mắt, trong lòng âm thầm gào thét, một loại khoái cảm bệnh hoạn dâng trào liên tục.

Thụ chính vẫn đang gõ cửa, tấm cửa gỗ khẽ rung lên. Đường Đường bị công chính đè lên ván cửa rong ruổi, tiếng kêu nhão dính ngoài cửa vẫn chưa dừng lại, cậu hưng phấn căng chặt cơ thể, cả người được khoái cảm yêu đương vụng trộm bao phủ, không ngừng ư a thầm rên dâm trong bụng.

A a a sướng quá...... Ư... ...... hàng...hàng của công chính...... Thật lớn, ưm...a...... Địt quá sướng a a a a ——

Dương vật đánh lên ván cửa một hồi bỗng run lên, cứng lại phun ra tinh dịch. Dịch lỏng trắng đục nhỏ giọt, bắn tung tóe khắp nơi, ngón tay bác sĩ bấu chặt lấy cánh cửa, máu rỉ ra từ môi, tiếng rên rỉ đau đớn tràn ra cổ họng, thậm chí ngón chân cũng co quắp lại.

Ruột dâm của bác sĩ co thắt không ngừng, từng khối thịt ruột mấp máy, cố sức bóp chặt cây gậy thịt. Chúng dâm đãng mút mát đầu khấc, khoái cảm phóng lên trán dọc theo xương cụt ... Sở Vọng bị kẹp chặt thở ra một hơi, ý định bắn và một nhu cầu sinh lý dâng trào.

Hầu kết hắn trượt trượt, giọng khản đặc: "Bác sĩ, anh sắp xuất tinh ..." hắn vươn hai tay nắm lấy cặp mông sưng đỏ, eo hông dập dữ dội vào thành ruột, sức lực càng lúc càng mạnh, tốc độ càng lúc càng nhanh!

Bác sĩ khóc nấc một tiếng, cào lên tấm cửa, trong khi giọng nói thanh tú của An Gia Cẩm vẫn chưa dừng lại. Sở Vọng cắn răng rên lên, tàn nhẫn mà chọc mở trực tràng. Miệng lỗ bị tra tấn sưng húp bất ngờ thít chặt, dương vật của Sở Vọng cương to thêm một vòng, vùi đầu khấc to tròn vào sâu bên trong. Lỗ sáo mở to, tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào thành ruột như súng nước cao áp, làm bác sĩ nóng đến run lẩy bẩy, lại tí tách bắn ra dịch loãng.

"Bác sĩ Đường ..." Sở Vọng thấp giọng thở dốc, vẫn kiên quyết đẩy về phía trước. Bác sĩ thở dồn dập, cảm thấy cây gậy chôn trong cơ thể cậu không những không mềm mà ngược lại còn lớn hơn.

"Anh muốn tiểu ... bác sĩ. "

Vừa dứt lời, dương vật to căng phồng liền run lên, một dòng nước còn nhiều và nóng hơn cả tinh dịch cuồn cuộn rửa sạch khoang bụng. Nước tiểu rót vào không ngừng, cảm giác căng trướng và nóng hổi điên cuồng trào dân, bác sĩ cứng còng cả người, đầu nổ tung từng luồng sáng trắng.

Đến khi tỉnh táo lại, cặp kính của bác sĩ đã phủ đầy sương nước, gương mặt quạnh quẽ lạnh lùng trở nên quyến rũ, mềm nhũn ngã vào vòng tay Sở Vọng.

Sở Vọng đi tiểu thoải mái xong, giống như một con mèo lớn no nê, đầu lông xù xù vùi vào cổ bác sĩ, hôn hôn hít hít, liếm liếm.

"Sở..."

Sở Vọng để lại một dấu hôn lên xương quai xanh xinh đẹp của bác sĩ, muốn làm lại lần nữa, nhưng lại bị tiếng kêu ồn ào bên ngoài làm bực bội. Hắn ngẩng đầu lên hừ một tiếng, cất giọng lạnh lùng giận dữ: "Cút đi!"

Ngoài cửa, giọng nói thanh tú của An Gia Cẩm đột ngột im bặt, không biết là bị vệ sĩ mời đi hay là sợ hãi bỏ chạy.

Đường Đường rốt cục cũng thoát khỏi khoái cảm muốn chết này, mở to miệng thở hổn hển nhìn tình cảnh của mình.

Áo khoác trắng loang lổ chất lỏng màu đục, che đi nửa thân thể dâm mỹ của cậu, đầu vú nở ra, dấu răng lộ rõ, thậm chí cái bụng phẳng vốn có một lớp cơ mỏng giờ lại giống như phụ nữ đang mang thai ba tháng.

Đường Đường: ... Tên chó này, cậu còn phải đi làm!

Mùi tanh táo càng ngày càng nồng nặc, mà trong cái mùi đáng xấu hổ này còn có chút máu tanh. Đường Đường đỡ cặp kính rơi ra, vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay của Sở Vọng, dương vật to lớn rút ra khỏi trực tràng. Lỗ hậu bị dương vật lớn chơi thành cái động không khép lại được lúc này không còn bị tắc, ào ào chảy ra chất lỏng màu đục.

Chiếc áo blouse này xem như đã bị phá hủy hoàn toàn, bác sĩ thở hổn hển, dùng răng cắn đứt cà vạt trói tay. Vết thương trên bụng của Sở Vọng đã nứt ra, băng gạc thấm đầy máu.

Không biết có phải do mất máu quá nhiều không, hắn chưa kịp phản ứng thì đã bị bác sĩ gom hết sức tàn đá ngã xuống đất, tầm nhìn cuối cùng trắng xóa, do bác sĩ ném chiếc áo blouse bẩn xuống người hắn.

Sở Vọng vô tội chớp mắt gạt áo blouse ra, liền nhìn thấy bác sĩ đang mặc tây trang của mình, bước chân kiên định bước ra khỏi phòng bệnh ... Ồ, nếu chân không run run thì trông vẫn khá khí thế.

Hắn nằm trên mặt đất, đột nhiên cười thành tiếng, tiếng cười trầm thấp càng ngày càng lớn, mang theo vẻ điên cuồng không giống người bình thường.

Vệ sĩ ở cửa mắt nhìn thẳng, liếc một cái họ cũng không dám, bác sĩ vội vàng đi mất. Sau đó vài giây, đám vệ sĩ nghe thấy tiếng cười điên cuồng của cậu ba nhà họ, tức khắc cả người căng thẳng.

Tiếng cười của Sở Vọng giảm xuống, hắn dùng mu bàn chân nhặt chiếc cà vạt nhăn nhúm lên, đôi mắt híp lại nhìn chiếc cà vạt tuột ra, vui vẻ cười thầm: "Bông hồng nhỏ của anh thật là thú vị..."

......

Bác sĩ Đường bị ám ảnh bởi sự sạch sẽ tối sầm mặt, cậu tránh mặt mọi người, quay trở lại văn phòng lục trong tủ lấy một túi súc rửa y tế chưa mở, sau đó gấp rút vào phòng tắm xử lý đống tinh dịch đầy trong người.

Thứ này không biết bác sĩ khoa trực tràng nào để quên trong văn phòng, nhưng Đường Đường bây giờ rất chân thành cảm ơn bác sĩ bất cẩn kia.

——

Tầng 3 luôn là một khu sang trọng, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng, nhưng để thuận tiện cho y tá và người nhà vẫn có một phòng vệ sinh ở hành lang, tuy ngày thường không có ai vào đó.

Vincent lần đầu tiên về nước sau khi trưởng thành, hắn có chút không thoải mái khí hậu ở đây. Đôi mắt xanh biếc nhìn lầu ba yên tĩnh, phất tay để hai tên vệ sĩ xách quà cáp đứng tại chỗ, một mình bước vào phòng vệ sinh giải quyết nỗi buồn.

Bước chân của hắn rất nhẹ, gần như không có tiếng động, nhưng vừa bước vào, còn chưa kịp xả nước cứu thân thì đã nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp gợi cảm từ buồng bên cạnh truyền đến. Tay Vincent đang kéo khóa quần áo khựng lại, như thể do dự khi quyết định xem liệu mình có nên quấy rầy cuộc vui của người ta hay không. Nhưng còn chưa kịp phản ứng, trong tiếng nước chảy ào ào, tiếng thở dốc không chịu nổi của người đàn ông càng lúc càng lớn, từng tiếng trầm luân quyến rũ người nghe được.

"Ưm ... a ..."

Bác sĩ mắt đỏ hoe sau thấu kính, lỗ cúc đầy thuốc chảy ra chất lỏng, cậu đã súc hai lần rồi, dịch chảy ra đã là nước trong, còn có nước dâm sau cơn cực khoái.

Mùi nước khử trùng trong không khí nhạt đến mức không thể ngửi được, mùi thơm ngào ngạt tràn ra từ buồng vệ sinh như cuốn lấy dây thần kinh, khiến người sinh thèm khát.

Hầu kết Vincent lăn lộn, đôi mắt xanh sâu thẳm như biển không đáy, hắn buông hai tay ra, nhắm mắt lắng nghe tiếng thút thít bên cạnh, thứ dưới đũng quần âu căng phồng lên, hình dáng lớn đến kinh người.

Âm thanh của người đàn ông trong không gian kín vang lên rõ ràng, tiếng thở dốc cũng êm tai, tiếng rên rỉ cao vút cuối cùng khiến máu trong người hắn bừng bừng.

Vài giây sau ... tiếng nước chảy ào ào đột ngột dừng lại, Vincent cũng mở mắt ra, đôi mắt xanh u ám. Hắn đẩy cửa, ưu nhã bước đến cửa buồng vệ sinh bên cạnh, chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay chìa ra lưỡi dao dài. Trong nháy mắt, tấm sắt chặn cửa đã bị cắt đứt.

Tiếng 'đinh' nhỏ vang lên, như thể một cái gì đó rơi xuống đất. Vincent thong dong mở cửa, người đàn ông đang lên cơn hứng tình thở hổn hển quyến rũ trong phòng vệ sinh đập ngay vào mắt hắn.

Người đàn ông này là một bác sĩ, với vẻ ngoài lãnh đạm xa cách, cặp kính không gọng trên sống mũi, rất có học thức, văn nhã lại cấm dục. Nhưng ... màu đỏ mỏng manh xinh đẹp cuối đuôi mắt lại mang theo chút diễm lệ mê người.

Bác sĩ mặc áo blouse trắng ngồi trên bồn cầu thở hổn hển, như choáng váng vì sự xâm nhập bất ngờ, ngơ ngác ngồi đó, tay còn lại đưa ra sau, là... đang tự chơi sao?

Đúng là dâm ...

Vincent dùng đầu lưỡi liếm hàm trên. Hắn không phủ nhận rằng mình có ham muốn tình dục với vị bác sĩ xui xẻo này. Bác sĩ vừa gặp có thân hình gần như hoàn hảo. Đồng thời, tiếng nói cũng như tiên cá có thể khơi mào dục vọng của hắn ... Chỉ cần nghe chút giọng cũng có thể khiến Vincent Coleridge cương đến đau.

Lúc Vincent đang suy nghĩ, Đường Đường cũng sững sờ nhìn người đàn ông lai Âu - Á đột nhiên xông vào này —— mắt sâu mũi cao, mái tóc hơi dài, đôi mắt xanh biếc thần bí, từ tướng mạo đến thần thái đều toát lên vẻ quyến rũ của một quý ông.

Vài giây sau......

Đường Đường hoàn hồn trở lại, xấu hổ kéo áo blouse trắng che lại cơ thể, kìm nén tức giận: "Xin đi ra ngoài!"

Khuôn mặt đẹp trai pha trộn giữa các chủng tộc của người đàn ông không cảm xúc, đôi mắt xanh nhìn bác sĩ, nói bằng giọng Anh trầm: "Bác sĩ, em rên làm anh cứng rồi."

Ý gì?

Sắc mặt Đường Đường sắc mặt càng thêm xấu.

—-

Cuộc đối đầu bên này còn chưa kết thúc, bên kia An Gia Cẩm xin nghỉ về nhà gần như đập phá gần hết mọi thứ trong phòng, ngồi trên sô pha thở hổn hển, nghĩ đến mấy lần đụng độ ngày hôm nay, càng nghĩ càng tức giận.

Tại sao!! Tại sao cậu ba nhà Sở cũng chỉ để ý mỗi Đường Đường! ! Tại sao mọi người đều thích anh ta!!

Bác sĩ Đường! Bác sĩ Đường! !

Mình kém anh ta chỗ nào cơ chứ!!

Da thịt mềm mại trong miệng An Gia Cẩm bị cắn tươm máu, lồng ngực phập phồng cố gắng bình tĩnh lại hơi thở, ánh mắt vô tình đáp xuống laptop trong đống đổ nát ... Đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

[20 triệu, làm anh ta biến mất [ảnh]]

An Gia Cẩm lo lắng cắn móng tay, nhìn chằm chằm avatar hình kẹo, trong lòng thấp thỏm bất an, tim đập thình thịch như trống trận.

Máy tính vang lên tiếng trả lời, An Gia Cẩm vội vàng vươn đầu ra xem.

[Cậu có biết quy tắc của tôi không?]

An Gia Cẩm vội vàng trả lời [Tôi biết, 1000ml máu của chủ nhân là máu tươi sạch sẽ, tôi chưa từng trải qua chuyện gì. ]

[OK]

Sau khi có được câu trả lời chính xác, An Gia Cẩm mới yên tâm, vội vàng gọi người đến lấy máu. Tuy có hơi quá mức cần thiết nhưng đây cũng là cách nhanh nhất khiến Đường Đường biến mất trước khi người này xác định quan hệ với cậu ba Sở.

Bác sĩ gia đình vội vàng chạy tới, đồng thời thông báo cho cha của An Gia Cẩm, cha An vội vàng bước vào cửa, vừa nhìn thấy liền mắng té tát cậu ta.

"An Gia Cẩm, con hay lắm! Con nói đi, có phải con nhờ ..." Cha An vừa định nhắc đến tên ác ma kia lại lập tức lạnh sống lưng, nghẹn lời nói trở về, thở dài, "Con bị sao vậy, là ai mà con phải nhờ đến hắn ta?"

Thấy thái độ của cha đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều, An Gia Cẩm liền ôm cánh tay cha mình bĩu môi bất bình kể hết chuyện nhìn thấy cậu ba Sở trong bệnh viện và chuyện hôm nay.

"Cha, cha còn không biết đâu..." An Gia Cẩm đáng thương kể khổ, "Con chỉ vô tình phạm sai lầm, vậy mà anh ta lại mắng con ở nơi công cộng. Hơn nữa, do lúc trước anh ta la mắng ồn ào chuyện mới lớn ra như vậy, tại anh ta con mới bị cả bệnh viện xa lánh."

Cha An nhíu mày, như đang nghĩ về Sở Vọng và Đường Đường. An Gia Cẩm tiếp tục nói: "Còn nữa, cậu ba Sở đối xử với anh ta rất khác. Con muốn tranh thủ lúc Sở tam gia còn chưa nặng tình với anh ta mà giải quyết triệt để. Đây là cách nhanh nhất."

Đôi mắt như nai Bambi của cậu ta chứa đầy ác ý: "Chỉ có con mới xứng với một người đàn ông như Sở Vọng."

......

Trong nước, tại biệt thự sang trọng của một trùm xã hội đen, những mảnh thi thể đẫm máu vứt khắp nơi. Biệt thự yên tĩnh, máu chảy ra nhuộm đỏ cả hoa hồng trên mặt đất.

Phòng ngủ chính lầu hai, nam chủ nhà run bần bật, răng va vào nhau lập cập, giữa cổ họng kề sát một lưỡi dao bén nhọn, máu không ngừng chảy xuống. Và tên ác ma khống chế sinh mệnh anh ta ngay lúc chuẩn bị lấy mạng, đột nhiên lấy điện thoại di động đang rung lên, gõ vài chữ, rồi bỏ điện thoại vào túi cười rạng rỡ với anh ta.

"A, tôi xin lỗi, xin lỗi ~" Giọng nói trong trẻo rất lịch sự: "Trì hoãn anh đầu thai rồi."

Chủ nhà cảm thấy cổ đau nhức, lập tức mất ý thức, vô hồn ngã xuống phòng ngủ, máu từ vết thương trào ra.

Dữu Tử Húc rút dao găm ra, chất lỏng bắn tung tóe hai bên mặt, đôi môi dính máu khẽ nhấp, đầu lưỡi vươn ra liếm vết máu.

"......"

Dữu Tử Húc lấy trong túi ra một cây kẹo mút, mở gói ra bất mãn lẩm bẩm, "Chậc, chẳng ngon ..."

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...