Chương 8
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Vị bác sĩ đang ngủ say không đáp lại, chỉ thở hổn hển, Dữu Tử Húc mở hai chân ra, lấy ra một chiếc DVR to bằng lòng bàn tay trong đống quần áo, rồi mở nắp. Máy móc vận hành, khuôn mặt ngủ say của Đường Đường cùng khuôn ngực đầy vết tích được ghi hình lại, cuối cùng đáp xuống hậu môn sưng đỏ.
"Chậc, lỗ đít bị cắm sưng cả lên"
Hắn lẩm bẩm, ngón tay mảnh khảnh xông thẳng vào lỗ thịt sưng đỏ, hai ngón tay mở rộng thành ruột, dịch lỏng trong suốt bên trong chảy ra. Máy quay rất gần, có thể rõ ràng nhìn thấy cửa hậu mấp máy, có vẻ bị cọ xát rất mạnh còn có chút sưng đỏ lên.
"Ưm......"
Đường Đường đang ngủ dường như cảm thấy có chút khó chịu, co rút lại lỗ hậu, kẹp chặt hai ngón tay phiền toái. Dữu Tử Húc định rút ra, nhưng bất ngờ lỗ dâm níu lại rất mạnh, cắn chặt ngón tay không chịu buông ra. Dữu Tử Húc hít một hơi thật sâu, vất vả rút mạnh ngón tay ra, ánh mắt nóng cháy nhìn cái lỗ dâm ướt dầm ướt dề kia.
Hắn đè ngón tay dính nước dâm xuống bụng dưới của Đường Đường, ấn cái đầu khấc to nóng bỏng lên, nóng bỏng làm miệng lỗ co rụt lại. Hắn nắm chặt chân bác sĩ, từng chút một căng vành lỗ ra, nhiệt độ thiêu đốt làm thịt ruột bên trong mấp máy trào ra nước.
"Ưm..." Đường Đường nhắm nghiền mắt, cậu nằm trên giường, toàn thân rùng mình, miệng lẩm bẩm vài câu, tất cả đều là từ chối trong tiềm thức "đừng, đừng, nóng quá".
Nhưng thái độ từ chối của cậu càng làm Dữu Tử Húc vốn đã được ruột dâm mút sướng thêm kích thích. DVR vẫn sáng, quay lại rõ ràng cảnh lỗ đít nhỏ chảy nước dâm nuốt vào dương vật lớn.
Dữu Tử Húc liếm môi tự nhủ: "Thì ra không chỉ nhìn dâm mà lỗ cũng dâm không chịu được, miệng thì đừng mà, lỗ thì kẹp sướng chết."
Gậy thịt chậm rãi đưa vào rút ra, gân xanh và thành ruột sưng đỏ cọ xát vào nhau, thịt mềm bên trong đã bị hai cây gậy to dạy hư mất rồi, lúc này liền cảm thấy ngứa ngáy, sảng khoái không thể chịu nổi. Bác sĩ hà mắt nhắm nghiền đột nhiên bị một làn sóng vừa quen thuộc vừa xa lạ đánh vào, cầm lòng không được tràn ra tiếng rên dâm.
"A ... đừng ... ư ..." Đường Đường không biết mình đang xin ai tha, cậu quá mệt mỏi, mí mắt rất nặng, môt chút ý thức phản kháng cũng không có, chỉ biết mê man nằm trên giường bị địt đung đưa cơ thể, để cho đầu khấc to tướng nắc phun nước dâm khắp nơi.
Dữu Tử Húc khống chế lực va chạm, dương vật to lớn đâm vào lỗ thịt chín nông một sâu. Trong DVR, lỗ đít nhỏ bé bị một cây gậy dương vật màu tím căng chặt, cây hàng khổng lồ mỗi lần rút ra đều ướt dầm dề đến cán, rồi lại giã dồn dập vào thành ruột ép ra nước dâm như ép nước trái cây.
"Còn thật nhiều nước ..." Giọng nói trong trẻo của Dữu Tử Húc trở nên có chút khàn khàn, lỗ dâm này vừa chặt vừa nóng, thành ruột như có vô số cái miệng nhỏ bú mút dương vật, ngay cả phần khe rãnh mẫn cảm nhất cũng bị hút sướng tê.
"Ha ... ư ... ư ..." Đường Đường đỏ bừng mặt, đầu vú to sưng đỏ trên ngực đứng thẳng, một chân gác lên cánh tay Dữu Tử Húc run lên, ngón chân cũng sướng đến hơi cong lên.
Người đàn ông đang ngủ say không chịu đựng được nữa, tràn ra tiếng rên rỉ dâm đãng, làm Dữu Tử Húc nóng ran, dương vật càng ngày càng cứng.
Hắn nén lại ý định nắc điên cuồng, từ từ đẩy nhanh động tác đâm vào, để tránh cho bác sĩ tỉnh lại, dương vật không đánh thẳng vào tâm lỗ kích thích mà va chạm mãnh liệt vào thành ruột, làm toàn bộ ruột dâm phun trào nước dâm ngọt ngào.
"A ... a..a.. Sướng quá..." Đường Đường bị địt sướng đến mức khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt, thấm ướt vải trên gối. DVR ghi lại cảnh cậu hứng tình trong mộng, lắc mông đuổi theo dương vật của kẻ hiếp dâm, cũng ghi lại cách dương vật của kẻ hiếp dâm ra ra vào vào lỗ hậu sưng to của bác sĩ thế nào.
"Đâm dãng... Bị cưỡng hiếp còn sướng đến đung đưa mông," Dữu Tử Húc thở hồng hộc, nắm chặt tay DVR, "Trên người có nhiều vết như vậy, còn không phải của một người."
"Chậc ... "
Hắn liếm răng, muốn để lại dấu riêng của mình đè lên những dấu vết cũ này, nhưng sợ bác sĩ tỉnh dậy sẽ phát hiện ra manh mối, cuối cùng chỉ đặt DVR bên cạnh gối, hơi cả giận gặm cắn cặp vú sưng tấy quá mức của cậu.
Như trừng phạt dâm phụ gặp ai cũng có thể giang chân, thân dưới hắn dập mạnh, môi lưỡi liếm trên vài vết cắn đóng vảy, khiến bác sĩ rên dâm không ngừng như có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào.
Dấu răng đóng vảy trên cơ ngực dính đầy nước bọt lấp lánh, Dữu Tử Húc thở gấp, muốn bú cắn cặp vú đến ra nước. Hắn giống như con chó điên đánh dấu lãnh thổ, cần thiết vẫn sẽ cắn ngược lại chủ nhân.
"A ... ư ..." Đường Đường siết chặt ga trải giường dưới thân, mông đung đưa trên không trung, vô thức phục vụ cây hàng đem lại sung sướng cho mình.
Bầu không khí trong phòng hừng hực, một lớp mồ hôi mỏng đọng lại trên làn da tuyết trắng mỏng manh. Tiếng rên gợi tình, gương mặt lạnh lùng được chăm bón tràn đầy vẻ quyến rũ, trái ngược với vẻ xa cách lịch thiệp của bác sĩ Đường mọi ngày.
Dữu Tử Húc cũng đã điều tra cậu từ trước, giờ nhìn thấy sự tương phản này, dương vật càng cương to hơn. Hắn hưng phấn thẳng lưng, hạ giọng: "Bác sĩ Đường ... Anh dâm quá. Nếu các bác sĩ và y tá yêu quý anh trong bệnh viện phát hiện ra cái bộ dạng không có dương vật đàn ông không sống nổi của anh thế này thì sẽ ra sao nhỉ.
Đường Đường không trả lời được câu hỏi của hắn, lắc lư lên xuống theo va chạm, dù thế nào đi nữa cũng không tỉnh lại.
Dưng vật to làm lỗ dâm chảy nước dầm dề, cửa hậu sưng tấy chín đỏ bị gậy thịt nóng rực căng hết nếp gấp, không ngừng mấp máy. Dữu Tử Húc sướng rên lên một tiếng, không nhịn được cử động eo và hông, nắc bành bạch vào trực tràng.
"Ư ..." Đường Đường thở hổn hển, cau mày lẩm bẩm, cú nắc này quá sâu, mặc dù bác sĩ không tỉnh lại, nhưng dường như có chút dấu hiệu tỉnh lại.
Dữu Tử Húc thở nặng dừng động tác, thành ruột quấn chặt lấy dương vật, thậm chí có thể cảm nhận được mạch đập đang đập trên đó, còn vị bác sĩ thân là chủ nhân không bị thọc vào rút ra nữa lại chậm rãi lơi lỏng đề phòng, hôn mê vào trong bóng tối sâu thẳm.
Dữu Tử Húc nhịn một lúc cũng không chịu nổi phải tiếp tục nắc, cắm lỗ dâm lụt phụt phun nước. Bác sĩ thút thít, ưỡn cong eo, dương vật lắc lư theo hạ thể đã dựng đứng thẳng tắp, đỉnh đầu hơi sưng đỏ, nảy lên mấy cái nhưng không bắn ra được gì.
Sau vài giây nữa, cậu mới ngã mạnh xuống chăn bông mềm mại, cũng khiến dương vật trong cơ thể đâm sâu hơn.
"A—" Đường Đường toàn thân co giật, thành ruột kẹp dương vật co rút điên cuồng, thịt ruột đỏ bừng sưng tấy dùng sức cọ xát gân xanh trên gậy thịt, tâm lỗ co thắt không ngừng, phun ra rất nhiều chất nhầy.
"Mẹ nó," trán Dữu Tử Húc nổi gân xanh, dương vật hắn căng phồng, tinh dịch suýt nữa bị cái lỗ chặt chẽ hút hết ra ngoài.
Cái lỗ dâm này thật sự biết bú liếm, vô số chiếc lưỡi nhỏ liếm qua lại dương vật tanh táo, Dữu Tử Húc sướng tê, cắn chặt răng, gần như không thể kiểm soát được mà nắc liên hồi. Thân thể trắng nõn của bác sĩ tròng trành, bị địt ư a kêu lớn, toàn bộ gương mặt quạnh quẽ đều bị nhục dục bao phủ, nước bọt chảy ra ướt cả gối đầu.
"Dâm quá ... hmm... ah... sao lại chặt thế ..." Dữu Tử Húc mặt đỏ bừng bừng, hơi thở nóng rực, eo và hông cường tráng suýt chút nữa biến thành dư ảnh, Đường Đường há miệng thở dốc không tự chủ được mà chuyển động, mạnh đến mức chạm vào DVR trên gối làm nó rơi xuống.
Dữu Tử Húc thở dốc dừng lại, điều chỉnh DVR, cầm nó trong tay quay lại cận cảnh cửa hậu sưng đỏ tràn ra bọt nước. Cây hàng khổng lồ đỏ tía cực kỳ hung dữ đâm vào thật sâu, cửa hậu bị cọ xát đỏ bừng, vô lực tiếp thu mọi động tác làm nhục, phảng phất như là chỗ dành riêng để người đàn ông hưởng thụ.
"A ha ...ưm không... đừng... đừng... á ...a...a—— "Đường Đường lại cao trào trong giấc ngủ. Cậu quá buồn ngủ, mi mắt nặng trĩu không nhấc lên nổi, bất lực ư a từ chối, thậm chí ngay cả trong giọng điệu lạnh lùng cũng mang theo tiếng khóc nức nở.
Dữu Tử Húc cũng biết nên đến lúc kết thúc, ngày tháng họ bên nhau còn dài, hôm nay cũng không phải là thời điểm tốt.
Nghĩ đến đây, hắn đè chặt hai chân bác sĩ, dương vật to từ trên cắm xuống, eo hông tập trung sức lực dập nhanh thêm vào trăm lần, làm lỗ nhỏ sưng đỏ càng ngày càng chảy ra nhiều nước dâm hơn. Đường Đường kêu lên một tiếng, toàn thân co quắp vì khoái cảm.
Dữu Tử Húc thở hổn hển đầy nhục dục, giọng nói trong trẻo khàn khàn đầy gợi tình: "Em sắp xuất tinh rồi ... ưm ... bắn vào lỗ dâm của anh! Ư ... anh dâm, không ... không được dụ dỗ người khác nữa đâu đấy!!" Dương vật lớn căng phồng đâm sầm vào trực tràng, phun ra chất dịch nóng bỏng dữ dội trong tiếng hét của bác sĩ.
Đường Đường bị bắn, cả người co giật, mờ mịt mở hai mắt, môi run run như nói gì đó, sau đó rơi vào hôn mê..
Dữu Tử Húc nằm đè lên người cậu thở hổn hển, tận hưởng một lúc rồi mới rút dương vật đã ướt đẫm nước ra.
Sau khi đạt cực khoái, hậu môn vẫn còn co giật, gậy thịt vừa rút ra, giống như một chai nước ngọt bật nắp, phun ra chất lỏng màu trắng đục, DVR ghi lại tất cả trạng thái dâm đãng, lưu lại cho vị khách không mời này.
Dữu Tử Húc lau sạch mọi dấu vết, một tay chống lên gối, cúi người xoa môi Đường Đường vài cái, cười lộ răng nanh: "Anh bác sĩ, sau này anh phải ngoan ngoãn hơn, còn đi ra ngoài làm bậy là em giận đấy. "
"Ngủ ngon nhé anh."
Cánh cửa đóng lại, người đàn ông đang buồn ngủ trên giường mở mắt ra, đôi mắt ẩm ướt không hề có dấu vết buồn ngủ, cậu ngáp một cách mãn nguyện, ôm chăn cọ cọ. Ánh mắt đuôi mày của cậu đầy quyến rũ, giống như một bông hoa anh túc lộng lẫy, toát lên vẻ ngọt ngào dụ dỗ người ta phạm tội.
Cậu cười nhẹ: "Ngủ ngon nhé... nhóc biến thái."
——
Sáng hôm sau.
Đường Đường vừa mở mắt ra đã tự khoác lên mình nhân thiết, đứng dậy giả vờ như không biết gì. Vừa ra khỏi giường, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa khuỵu ngã trên thảm.
Bác sĩ nhấp môi xấu hổ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là do ngày hôm qua hai người kia quá tàn nhẫn. Gian nan đứng thẳng dậy, cậu lên cặp chân run rẩy bước vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Một dãy áo blouse trắng chỉnh tề được ủi trong tủ, Đường Đường chọn ra một ít chuẩn bị cầm đến bệnh viện. Hai chiếc áo vẫn luôn để trong phòng làm việc hôm qua đã hỏng, lỡ có sự cố ngoài ý muốn cũng hết áo để thay.
Nhớ đến ngày hôm qua, vẻ mặt bác sĩ đen kịt. Nhưng hôm nay có hai ca phẫu thuật đang chờ, người bệnh còn đang đợi, cậu chỉ biết tạm thời nhẫn nhịn,đừng suy nghĩ gì, đến bệnh viện giải phẫu cho thật tốt trước cái đã.
Cậu mang mắt kính, mặc vào quần âu đen, lúc chọn áo sơ mi chợt khựng lại một chút, như nhớ đến cái cà vạt cột tay mình ngày hôm qua, chân mày nhíu lại đổi sang tủ khác lấy một chiếc áo thun đen. Sau khi mặc xong áo blouse, cậu cầm túi xách đi ra ngoài.
......
"Đúng rồi, phiền anh cứ đặt ở đây."
"Vâng, cảm ơn."
Sau khi đóng cửa, một giọng nam trong trẻo đột nhiên vang lên bên tai Đường Đường, xen lẫn vài tiếng xì xầm và tiếng động nhỏ.
Cậu ngẩng đầu, thấy chủ nhân của căn hộ bên cạnh đã thay đổi, đang dọn đi rất nhanh. Đường Đường hơi khó hiểu, cậu nhớ gia đình này sống ở đây đã lâu, không hề có ý định chuyển đi, chẳng biết vì sao đột nhiên thay đổi, nhưng cũng không liên quan gì đến cậu.
Bác sĩ đẩy cặp kính không gọng, xách túi đi vào thang máy. Giày da giẫm lên gạch lát nền, lưng mặc áo khoác trắng đứng thẳng như cây tùng bách. Nhưng vừa bước được vài bước, cậu đã bị giọng nam dễ nghe kia gọi lại.
"Ơ, đợi một chút."
Đường Đường quay lại, liền nhìn thấy một thiếu niên tỏa nắng chạy tới. Hắn mặc trang phục thể thao năng động, vui vẻ đứng trước mặt bác sĩ. Thiếu niên cao hơn bác sĩ nửa cái đầu đưa cho cậu một viên kẹo, cười lộ ra hàm răng: "Xin chào, em tên là Dữu Tử Húc,hàng xóm mới của anh."
Thiếu niên cười nói: "Có gì giúp đỡ em nhé... anh."
Giúp đỡ em nhé... anh dâm.
-
Chương trữ của t bắt đầu nhiều rồi nên thỉnh thoảng t sẽ lên đúp 2 chương đẩy nhanh tiến độ nha
./.
Bạn thấy sao?