Chương 95: 💉[BÁC SĨ CẤM DỤC].10

Chương 10

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Sở Vọng kéo dương vật vẫn còn cứng rắn ra khỏi lỗ thịt, cầm lấy khẩu súng lục ướt đẫm bên hông, lưu loát đẩy băng đạn cho một viên đạn vào. Hắn giơ tay lên, nhắm họng súng đen ngòm vào người đàn ông hỗn huyết trước mặt mình.

Một cuộc ân ái thỏa mãn vừa kết thúc, đôi mắt dài hẹp vô cùng quyến rũ, tuy rằng cười nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng: "Vincent?" Ánh mắt nhìn về phía Đường Đường đang cứng đờ trên giường tư vấn, nhàn nhạt hỏi. .: "Cưng, đây là ... gian phu?"

Sở Vọng đưa lưỡi ấn vào hàm trên, hắn chợt nghĩ sau khi đưa bác sĩ ngày hôm qua, vết thương của hắn đã vỡ ra cần phải khâu lại, ngay sau đó Vincent Coleridge đến thăm, người đàn ông này có vẻ rất vội vàng, chỉ ở lại thương thảo với hắn trong nửa giờ. Sau khi thương lượng xong thì vội vàng rời đi.

Nghĩ tới nghĩ lui thế này ... Sắc mặt Sở Vọng càng thêm xấu xí, có nghĩa là hắn mới vừa ăn bác sĩ, không tới một tiếng sau đã bị cắm sừng? Thậm chí ngay lúc đang nằm trên giường bệnh thảo luận về việc hợp tác với tên gian phu chết tiệt này, bác sĩ có thể vừa xuống giường của anh ta!!

Máu nóng Sở Vọng trào dâng, tay cầm súng hơi run lên, tức giận cười một tiếng: "Godfather, anh ngủ với người của tôi." Họng súng tối om trượt giữa hai chân của người đàn ông hỗn huyết, mặt mày hung ác," Luôn có một cái giá phải trả ... "

"Phanh"

Ngón tay bóp cò súng, Vincent đã chuẩn bị sẵn sàng, và nhảy sang một bên như một con báo gêpa. Viên đạn cắt qua không khí, sượt vào một góc âu phục ghim lên tường.

Lúc này, Vincent Coleridge cũng rút súng ra, gằn từng chữ rất rõ ràng: "Người của cậu?" Thái độ khinh thường mơ hồ ngay lập tức khiến Sở Vọng tức giận.

Sở Vọng cười điên cuồng, và chĩa súng vào đầu gian phu, Vincent cũng chĩa súng vào cổng sinh tử của hắn. Hai người giương cung bạt kiếm, lúc này, mọi sự hợp tác chết tiệt đều đã đi gặp quỷ, sát khí từ họng súng lan ra nhanh chóng lan tràn trong văn phòng không mấy rộng rãi.

Ống giảm thanh của khẩu súng lục không biết đã rơi xuống từ lúc nào, tiếng súng nổ vừa rồi khiến bác sĩ hoàn hồn lại. Cậu run rẩy mặc quần áo, đen mặt quát: "Đủ rồi!"

Bác sĩ thở dồn dập, như không thể chấp nhận việc bị cưỡng ép xong phải chứng kiến ​​cảnh tranh giành vô lý này, khàn giọng nói: "Hai tên điên, ra khỏi văn phòng của tôi ngay."

"......"

Hai người không hề nhúc nhích, như không ai muốn rời đi trước, đóng đinh cùng một chỗ, rõ ràng hai người đều là hai đại ca nức tiếng làm người ta nghe tên đã thấy sợ hãi, thế nhưng lúc này, họ giống như những đứa trẻ ấu trĩ đang giành nhau viên kẹo đường.

Đôi mắt đỏ hoe gợi tình của Đường Đường rất đẹp, con ngươi màu nhạt cũng phản chiếu ánh nước, giọng nói lạnh lùng khàn khàn, nhưng nói gì cũng không giấu được vẻ tức giận: "Tôi nói, đi ra ngoài!"

Vincent có phản ứng trước, hắn bỏ súng xuống, bỏ qua sát ý của Sở Vọng, bước đến bên giường hội chẩn, cởi bông hồng trắng trên ngực đặt vào tay bác sĩ, lịch sự lại không hề mất đi lưu luyến giới thiệu: "Tôi tên là Vincent Coleridge."

Sở Vọng cũng cất súng đi, chặn tầm mắt của Vincent, ôm mặt Đường Đường oán hận hôn lên đôi môi mỏng manh của cậu, "Đừng quan tâm anh ta tên gì, sau này anh không được phép tiếp xúc với anh ta, em là của anh."

Đường Đường quay đầu đi, buông lỏng tay đang cầm bông hồng, tuy rằng vẻ mặt quyến rũ nhưng cũng không có lòe loẹt, giống như tiên nhân thoáng chốc bị kéo vào phàm trần, bất cẩn một chút sẽ lại khoác cánh bay về trời.

Hai con cầm thú giật mình, trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng họ đều là những kẻ ép buộc, chọc tức bác sĩ là đúng rồi. Vì vậy, họ rất tự giác nhìn nhau.

Đi ra ngoài đánh.

Phòng tập đấm bốc gần bệnh viện nhất hôm nay bị hai đại ca dọn sạch, hai hàng vệ sĩ mặc vest đen thắt cà vạt cảnh giác nhìn nhau, mặc dù không biết tại sao hai đối tác vui vẻ này đột nhiên trở mặt đánh nhau kịch liệt như thế, nhưng điều này không ngăn cản họ cảnh giác bên kia chó cùng rứt dậu ra tay với "cậu ba" và "godfather".

Thuộc hạ cảnh giác gườm nhau, hai tên trùm thì đánh nhau không thương tiếc trên sàn đấu, mồ hôi nhễ nhại, nắm đấm đập vào da thịt, phát ra tiếng "bang bang" cực lớn kinh người.

Mãi đến nửa giờ sau, hai người đầy thương tích mới có thể dừng lại, vì vết thương của Sở Vọng lại bị xé rách, băng gạc cũng thấm đẫm máu, Vincent Coleridge cảm thấy nếu tiếp tục mình lại thắng không oanh liệt, bèn thu tay về.

Thuộc hạ vội vàng chạy tới xử lý vết thương cho Sở Vọng, nơi liên tục bị xé rách máu thịt be bét, nhưng hắn không quan tâm mà chế nhạo: "Godfather, anh thật vô đạo đức."

"Hợp tác giữa chúng ta đâu có viết dùng chung một người yêu." Sở Vọng ngồi trên ghế cười tối tăm:" Anh làm thế là ... đánh vào mặt tôi đấy à?"

Vincent lau mồ hôi, nhếch mép nhìn Sở Vọng, đôi mắt xanh biếc không nhìn ra được cảm xúc nào khác. Hắn đưa khăn cho cấp dưới, nói sự thật bằng tiếng phổ thông lưu loát: "Cậu ba Sở, ở Trung Quốc có một câu nói. Như Người xưa có câu: 'Làm người phải biết tự hiểu biết mình'. Hắn nhạt nhẽo: "Đều là phường hiếp dâm đáng khinh thôi, bác sĩ không thích ai cả, phân thứ tự trước sau làm gì."

Sắc mặt Sở Vọng sắc mặt trầm xuống, khóe môi cong tươi cười dần dần kéo thành hàng ngang, hắn đưa tay ra, lập tức có người cung kính mở bật lửa châm điếu thuốc trong tay. Sở Vọng ngậm điếu thuốc trong miệng, đảo mắt nghiêng đầu, dùng đầu lưỡi liếm đầu lọc, trên khuôn mặt tái nhợt cũng có chút yêu nghiệt.

"Vincent Coleridge," người đàn ông thở ra một làn khói, lông mày cong lên: "Có ai từng nói rằng anh thực sự rất biết cách nói chuyện chưa."

Vincent sửa sang lại cổ tay áo, khoác vỏ bọc quý ông, lịch thiệp nói: "Vậy, chúng ta tự dựa vào khả năng của mình."

Sở Vọng cắn ống điếu thuốc, môi mỏng khẽ kéo, phát ra tiếng "ha".

Đúng là bị mù lúc trước mới đi thấy tên đối tác này có thể thâm giao.

....

Bên kia, Đường Đường hít một hơi, thu dọn mấy tàn tích trong người rồi sốc lại tinh thần, tiến hành ca phẫu thuật cho bệnh nhân. Mà lúc An Gia Cẩm nhìn thấy Đường Đường đến bệnh viện nguyên vẹn, toàn thân không có gì sứt mẻ thì lo lắng cắn ngón tay, tự hỏi tại sao tên kia vẫn chưa xử lý bác sĩ.

Hai ngày nay không tìm được cơ hội để lắc lư trước mặt Sở Vọng, An Gia Cẩm rất sốt ruột, nhưng sau khi nhìn thấy Sở Vọng vào phòng làm việc của Đường Đường sáng nay, sự nóng nảy của cậu ta đã tăng lên một cấp độ mới. An Gia Cẩm vô cùng phẫn uất cố nghĩ xem mình cũng bằng Đường Đường ở chỗ nào, còn chưa kịp nghĩ ra lý do thì đã nhìn thấy một người đàn ông hỗn huyết quen thuộc đứng ở cửa văn phòng bác sĩ, vẻ mặt ngây dại

Nhà họ An tuy ngày càng xuống dốc nhưng cũng đã rực rỡ một thời, Vincent Coleridge vẫn còn rất trẻ đã leo lên được vị trí godfather, một lần yến tiệc đã cho An Gia Cẩm cơ hội được chứng kiến ​​khuôn mặt của godfather, mặc dù trí nhớ có chút mơ hồ nhưng An Gia Cẩm vẫn nhận ra đây là vị godfather từ Anh quốc.

Biết được thân phận của người đàn ông, tim An Gia Cẩm gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, hai người đàn ông mà cậu ta ngưỡng mộ nhất trong đời chính là Cậu ba Sở ở quốc nội và Godfather Vincent ở Anh quốc.

Cậu ta cũng luôn cho rằng chỉ có một vị hoàng đế quyết đoán và mưu lược như vậy mới xứng đáng với mình.

An Gia Cẩm vội vàng sửa sang quần áo, muốn nói chuyện với người đàn ông, hỏi người đàn ông đó có cần giúp đỡ không, nhưng chưa kịp đến đó thì đã bị godfather đã vẫy tay yêu cầu vệ sĩ ngăn cậu ta lại, cậu ta chỉ có thể bất lực nhìn godfather lai Âu Á này đi vào phòng làm việc của Đường Đường, một lúc lâu sau, hắn cùng Sở Vọng đi ra, toàn bộ quá trình ai cũng cũng không thèm nhìn cậu ta một cái.

An Gia Cẩm cắn ngón tay nhìn bác sĩ Đường vừa phẫu thuật xong đi ngang qua trạm y tá, trong lòng không giấu được sự ghen tị cùng bất bình, cắn chặt môi, như thể đã hạ quyết tâm làm việc gi đó xấu xa.

——

Sở Vọng và Vincent kiểm soát nhau, ngươi ngáng chân ta, ta thọc gậy bánh xe ngươi, không ai chịu nhượng bộ, trong một thời gian không xuất hiện trước mặt bác sĩ, điều này cũng giúp bác sĩ bị quăng quật không thể chịu đựng được có một chút thời gian để thở.

Trở lại căn hộ sau khi tan tầm, Đường Đường đi tắm rửa, thay quần áo rồi cầm theo quà đã mua trên đường đi hẹn hàng xóm mới.

Đường Đường bấm chuông cửa.

"Đến ngay."

Một giọng nam trong trẻo từ trong cửa truyền đến, sau vào tiếng bước chân cửa bị đẩy ra, thiếu niên mặc tạp dề nhìn bác sĩ cười: "Anh à, vào đi, vào đi, hôm nay em nấu nhiều món ngon lắm."

"Phiền em rồi."

Đường Đường gật đầu, đi vào phòng thay dép lê, sau khi tan sở bác sĩ không mặc áo blouse trắng nữa, mà là áo len cổ lọ màu đen, kết hợp với quần âu ống thẳng, thắt lưng buộc chặt eo thon cẩn thận, thậm chí là cả đôi tất cũng màu đen, khiến làn da của người này càng thêm trắng như tuyết.

Ánh mắt Dữu Tử Húc lóe sáng, lúc bác sĩ ngẩng đầu lên liền cười nói: "Anh, anh ngồi xuống trước đi, thêm một món nữa là xong rồi."

"Có cần anh giúp không?" Đường Đường đặt quà xuống, cậu chưa từng đến nhà hàng xóm ăn tối, có vẻ ngượng ngùng đẩy kính mắt.

"Không, không, anh đi làm một ngày làm việc vất vả rồi, để em tự mình làm."Dữu Tử Húc rót cho cậu một cốc nước rồi vui vẻ vào bếp nấu ăn.

...

Trong phòng bếp

Dữu Tử Húc xé gói đồ ăn mang đi, cho rau vào nồi xào chín, bày ra đĩa rồi mang ra khỏi bếp.

"Anh ơi, đến giờ ăn rồi."

Đầu bếp Dữu không chút chột dạ đặt các món ăn lên bàn, Đường Đường bước tới, mấy món ăn trên bàn đủ hương vị, hơi nóng thoang thoảng bốc lên, rất thơm.

Cậu ngẩng đầu nhìn, dưới ánh đèn ấm áp, Dữu Tử Húc đang bận rộn sắp xếp đồ ăn, Đường Đường mê man trong chốc lát, đột nhiên cảm thấy nhà mình lạnh như băng, không có một tia sức sống.

Mọi thứ trong mấy ngày qua khiến cậu quá mệt mỏi, cuối cùng cũng tìm được một nơi để thư giãn, ngồi xuống ghế không chút suy nghĩ, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với Dữu Tử Húc.

"Anh ơi, ăn ngon không?" Dữu Tử Húc cắn đũa nhìn Đường Đường đầy mong đợi, cái đuôi chó vô hình phía sau đã bắt đầu đung đưa.

Đường Đường không nhịn được cười, nghĩ em trai nhà bên này thật dễ thương, liền đặt đũa xuống, nhẹ giọng nói: "Ngon lắm."

"Học lâu lắm mới được đúng không, con trai mà nấu được nhiều món như vậy là quá giỏi rồi."

Ít ra cậu cũng là sát thủ phòng bếp, thủng vào cái nồi niêu rồi nhưng chưa từng làm ra cái gì ăn được.

Nghe lời khen của bác sĩ, Dữu Tử Húc lén lút đá thùng rác có danh sách đồ mang đi vào sâu dưới bàn ăn, cười nhe răng: "Anh thích là em vui rồi, em mới chuyển đến đây còn lạ nước lạ cái, đang định tìm người cùng ăn cơm nè."

Hắn chớp mắt: "Ăn một mình thì cô đơn biết bao nhiêu, anh ơi, sau này em ăn cùng với anh nhé, được không?"

Dữu Tử Húc nhỏ tuổi hơn cậu, tính tình vui vẻ, sáng sủa và có nụ cười dễ nhìn. Điều quan trọng nhất là thỉnh thoảng còn vẫy đuôi thè lưỡi với cậu như một con chó con to xác.

Mới thân thiết được nửa ngày, nhưng Đường Đường đã khá thích cậu em trai nhà bên này, sau vài lần do dự liền đồng ý cùng Dữu Tử Húc cùng ăn cơm tối.

Thiếu niên càng cười vui vẻ hơn, vẫy đuôi mạnh hơn, hắn đặt đũa xuống, bưng thùng bia đến mở hai chai rồi kể lể với Đường Đường mấy chuyện thú vị trước lúc chuyển nhà. Bác sĩ mỏi mệt bị chọc cười rất nhiều lần, dần dần thả lỏng thần kinh, uống nhiều rượu hơn.

Bác sĩ không biết rằng mình đang dần bước vào cái bẫy mà thiếu niên đã giăng sẵn cho mình ...

——

Cái lon rơi xuống đất lộp bộp, rượu từ từ chảy ra, Đường Đường đỏ bừng mặt dựa vào trên bàn ăn, giống như đã ngủ say.

"Anh..." Dữu Tử Húc bước tới đẩy cậu: "Anh ơi?"

Không có tiếng trả lời.

Dữu Tử Húc cong môi, dùng đôi tay mát lạnh xoa xoa làn da trên cổ cậu, cảm nhận được độ mịn màng truyền lại từ các ngón tay, thở dài nói: "Anh thật thiếu cảnh giác."

Hắn bế Đường Đường trên tay, vững vàng bước tới phòng trừng phạt với bảng đen và bàn học, kèm camera đã được đặt sẵn.

"Anh thật là hư, lại đói khát ra ngoài lêu lổng." Dữu Tử Húc đặt cậu lên bàn học, để cậu trong tư thế dẩu mông bò cúi, không vội vàng cởi thắt lưng của cậu.

Đường Đường vừa bước vào cửa, Dữu Tử Húc đã phát hiện ra dâm phụ này lại bị người làm, hắn ghen ghét muốn giết người, nhưng vẫn ráng nhẫn nhịn ý nghĩ xấu xa, chuốc cho cậu say rồi trừng phạt 'tử tế'.

Hắn cởi quần áo của Đường Đường, thay vào một bộ đồng phục học sinh xanh trắng, bác sĩ quạnh quẽ lập tức trở thành một học sinh giỏi cao lãnh, Dữu Tử Húc phấn khởi cắn cắn môi răng mềm mại, cầm một cây thước dạy học, mang vào cặp kính gọng vàng.

Trong phòng học lờ mờ, một người mặc đồng phục học sinh đang nằm trên bàn học, quần tây dài bị tụt đến bắp chân, cặp mông to trắng nõn có dấu ngón tay lộ ra trước mắt thầy giáo cầm thú.

"Học sinh Đường Đường," Dữu Tử Húc cố ý hạ cho trầm giọng, đánh thước dạy học vào cặp mông đầy đặn, để lại dấu đỏ, "Nói cho thầy biết, mông bị ai chơi, hả?"

Đường Đường thở đều đặn, không trả lời được lời của Dữu Tử Húc.

"Chát"

Thầy giáo cầm thú lại đét vào mông, học sinh giỏi ưm a một tiếng, một vết đỏ trên mông trắng như tuyết trong phút chốc xuất hiện.

"Học sinh hư!"

Dữu Tử Húc banh hai cánh mông run rẩy ra, phơi bày tâm trái đào đã sưng đỏ. Thước dạy học lướt xuống, đánh nhẹ vào cái lỗ đít sưng tấy, bắn ra vô số nước dâm.

"A ——"

Khóe mắt học sinh đỏ bừng, không kiềm chế được run rẩy, trái đào cực kỳ mẫn cảm đã sưng đỏ, dù dùng lực nhẹ đến đâu cũng không chịu nổi mà rên rỉ như con thú nhỏ.

"Ha..." Thầy giáo cầm thú kéo khóe miệng, nghiến răng kìm lại lửa giận: "Lỗ đít nhỏ của học sinh Đường đã sưng lên rồi, hư hỏng như vậy, thầy giáo phải phạt thật nặng."

Nói xong, hắn vung cây thước trong tay, vỗ bạch bạch vào cửa hậu, cái mông nhỏ sưng đỏ lên thấy rõ. Học sinh giỏi cao lãnh thút thít, nhắm mắt vùng vẫy, nhưng rốt cuộc, cậu cũng không thể chống lại sức mạnh của thầy giáo cầm thú, bị ấn xuống bàn, đánh thước vào cái lỗ dâm đãng kia.

Lỗ hậu nhỏ đỏ bừng sưng húp, cặp mông to trắng nõn ướt át đến mức không chịu nổi, Đường Đường khàn khàn kêu lên, nước mắt chảy xuống.

Dữu Tử Húc dừng lại, thở hổn hển cởi thắt lưng. Cây gậy to dài tanh táo của thiếu niên nhảy ra, vỗ bồm bộp vào cặp mông đầy đặn của cậu.

"Ư ... đừng ... đừng đánh ..." Đường Đường run rẩy, nức nở nói mơ.

Học sinh dâm miệng nói đừng đánh đòn nhưng mông vẫn vặn vẹo, dương vật nhỏ rung lên bần bật, một dòng chất lỏng loãng chảy ra, bị đánh đau ra sướng.

Dữu Tử Húc thở dốc, đẩy chim qua, banh rộng mông Đường Đường, gậy thịt màu tím dưới đáy quần đâm vào khe mông sưng đỏ, hắn buông tay, hai cánh mông trắng nõn bao lấy gậy thịt to lớn.

"Hm...thầy phải dùng thước...hmmm..... trừng phạt tên học sinh lăng loàn này."

Thầy giáo cầm thú hấp thở hổn hển bóp eo học sinh giỏi cử động nhịp nhàng, cây hàng kích thước của lừa đánh vào đáy chậu cùng dương vật nhỏ phát ra từng tiếng bạch bạch bạch, hai chân trắng nõn kẹp không hết chiều dài dương vật to, phải dư ra một chút cán.,

"A A...... Ưm ....a......"

Gậy thịt cực nóng cọ xát cửa hậu, cửa hậu mấp máy cố gắng liếm mút cây hàng sượt ngang qua, đâm dãng vô cùng. Bảng đen viết chi chít chữ gì đấy, camera bên cạnh đang hoạt động yên tĩnh, thiếu niên cao lớn ôm thanh niên mặc đồng phục học sinh trong tay, đè lên bàn bành bạch nắc vào giữa hai chân, dương vật to dài ra vào, đầu khấc nhỏ nước, dịch tiền xuất tinh bắn tung tóe khắp nơi.

"Hai chân của học sinh dâm... hmmm... vừa mềm vừa mịn, lỗ nhỏ cũng thèm thuồng mút dương vật của thầy." Thầy giáo cầm thú thở hổn hển gợi cảm, nực nắc càng lúc càng mạnh, làm cánh mông rung lên bần bật. Bàn học cũng kẽo kẹt lắc lư như chuẩn bị sập bất cứ lúc nào.

"A a...... sướng quá...... ưm...... ngứa......" mắt kính Đường Đường trễ xuống sống mũi, vô ý thức rên rỉ, xoắn cặp mông trắng tròn đi tìm khoái cảm, cửa hậu sưng đỏ bị cọ xát chảy ra nước ngọt, đói khát mấp máy.

Dữu Tử Húc hô hấp càng lúc càng gấp gáp, "bang bang" thô bạo đánh tới, dương vật to lớn ma sát đáy chậu cùng tinh hoàn mãnh liệt, làm dương vật nhỏ nảy lung tung khắp nơi, hắn ôm lấy eo thanh niên, hung hăng dùng cây thước dưới háng thô bạo trừng phạt học sinh hư này, học sinh cao lãnh a a a rên dâm, trong vô thức bị thầy giáo đưa lên cao trào.

"A a a a ——"

Hậu môn co giật, nước dâm dinh dính trào ra, dương vật dập vào khe mông phùn phụt không ngừng, bắn ra vô số nước dâm. "Lăng loàn, bị thầy giáo cọ miệng lỗ thôi cũng bắn ra được?"

Cái bàn kêu cọt kẹt hưởng ứng, thầy giáo cầm thú không ngừng nói dâm ngôn loạn ngữ, dương vật to như cánh tay em bé đi tới lui giữa hai chân học sinh, để lại vô số chất lỏng nhớp nháp.

Dữu Tử Húc thở hồng hộc, ôm chặt hai chân Đường Đường đang mặc đồng phục học sinh, hung hăng cọ xát lỗ hậu môn của cậu, dương vật to lớn căng phồng lên, đâm cho cây gậy nhỏ ngã trái ngã phải, đáng thương rỉ dịch lỏng trong suốt.

Tiếng vỗ da thịt cùng tiếng bàn kẽo kẹt vang lên suốt nửa tiếng, sau đó thầy giáo cầm thú đột nhiên rút dương vật của mình ra, tiến lên vài bước chĩa vào mặt thanh niên, tay tuốt điên cuồng, gầm gừ nói, "Học sinh dâm đãng, hứng lấy tinh dịch của thầy!!" Lỗ chuông mở to, từng dòng tinh trùng đậm đặc phun lên mặt thanh niên.

Tinh dịch nồng nặc bôi bẩn toàn bộ khuôn mặt của thanh niên, Dữu Tử Húc đột nhiên nhéo cằm cậu, hung hăng nhìn chiếc lưỡi mềm mại của, rồi tuốt mạnh dương vật, xuất luồng tinh dịch đặc sệt cuối cùng vào miệng cậu, để đầu lưỡi nhỏ dính đầy màu trắng đục.

"Hừ ..." Dữu Tử Húc thoải mái thở ra, lười biếng nhìn kiệt tác của mình rồi cầm camera quay cận cảnh.

Trên bàn học, học sinh giỏi cao lãnh mặc đồng phục học sinh, quần tây dài bị cởi đến bắp chân, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt lạnh lùng nhuốm đầy tinh dịch. Bên trong máy quay, thầy giáo bóp mở cái miệng màu đỏ hồng, đầu lưỡi dính đầy tinh dịch, cả người ửng hồng như quả mọng chín tới, chỉ cần nhìn thôi đã thấy thèm thuồng.

Dữu Tử Húc thỏa mãn liếm môi, nửa phần bạo ngược trong lòng tiêu tan. Vẫn còn một nửa ... Dữu Tử Húc hôn lên trán Đường Đường, hắn đã nghĩ ra nhiều cách để giết tên gian phu.

"Anh à... anh là của em."

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...