Chương 2: CHƯƠNG 2

Sau 2 tiếng vật lộn vớ xấp giấy dày đặt chữ. Thì não bộ của Lâm Đình Úc đã rụng rời.

Chợt nhớ lại lời quản gia nói, bật dậy nhìn động hồ miệng thở phào.

- may quá, mới 7:51 thôi.

Nói xong liền chỉnh lại áo quần bước xuống sảnh. Bước xuống thì thấy tất cả người làm đều ở dưới sảnh xếp thành hai bên hàng.

Thấy thế anh liền chạy vào một bên hàng.

Cỡ 2 phút sau cửa chính mở ra, bước vào là một cậu thanh niên tuấn tú, cơ bắp làm cho chiếc sơ mi trăng căng chặt, trông rất nam tính. Các cô hầu gái nhìn hắn ta chằm chằm, gần như muốn  chạy ra la liếm hắn.

Lúc nãy đọc xấp giấy quản gia đưa, theo như suy đoán của anh thì đây là Tần Hạo, hắn ta hình như nhỏ tuôi hơn anh. Vẫn đang còn suy nghĩ trăng mây. Lâm Đình Úc sợt tỉnh lại khi thấy đôi giày da dừng lại ở chỗ mình.

Mặt theo bản năng ngẩn lên, thấy rõ khuôn mặt tuần tú của người trước mặt.

Bổng hắn ta liền đưa mặt tớ gần cậu, giọng khàn khàn ma mị hỏi

- Cậu là người mới?

Lầm Đình Úc nghe vậy liền gật đầu.

Hắn là lại tiếp tục hỏi tên tuổi. Anh cũng không ngần ngại trả lời. Nghe xong câu trả lời của anh hắn ta liền bất ngờ.

- khuôn mặt này mà lại 27 tuổi rồi sao?

Lầm Đình Úc nhăn mi không hiểu hàm ý của hắn là gì. Bổng thấy hắn cười có chút quỷ dị nên đi lùi vài bước, lùi mới chỉ 2 bước, từ đằng sau đã có bàn tay ôm eo anh lại.

Sức lực của Tần Hạo rất lớn, làm cho Lâm Đình Úc ngã nhào vào lòng ngực rắn chắc của hắn, mắt vẫn cứ đăm chiêu nhìn anh.

-tiểu thúc à, tuổi lớn như thế vậy mà eo lại rất thon nga, ôm rất vừa tay

Tần Hạo cũng chẳng quan tâm sắc mặt của anh mà buông lời khen tặng, cũng chẳng keo kiệt để cho anh thấy hết biểu cảm phấn khởi trên khuôn mặt mình, trong rất gợi tình.

Chứng kiến hết thẩy lời nói cùng biểu cảm của hắn, trên mặt của Lâm Đình Úc hiện lên một tầng đỏ ửng từ hai má đi đên vành tai. Anh thực sự rất tức giận, bị một người trẻ tuổi trêu chọc, thực như mất hết thể diện, nhưng anh lại chẳng làm được gì nên vẫn đành đánh trống lãng để qua chuyện

-Cậu... Thiếu... Thiếu gia à, bây giờ cũng trễ rồi, chắc cậu cũng rất mệt thế nên cậu lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi cho khỏe ạ!

May mắn là Lâm Đình Úc cũng tiếp thu rất nhanh, nên những gì xấp giấy đó ghi anh cố ghi nhớ và vận dụng triệt để

Thấy anh giời sang chuyện khác, hắn cũng không chọc ghẹo anh nữa, liền hướng cầu thang đi lên phòng của mình. Cũng không quên nói anh đi theo mình.

Lúc hắn ta đi lên lầu, các cô hầu gái liền nhìn anh một cách chầm chầm. Có ánh mắt tức giận, có phấn khởi, có hào hứng.

Không quên lời nói của Tần Hạo. Lâm Đình Úc cũng theo bước chân trước đi đến phòng đối phương.

' Cạch ' tiếng đóng cửa rất nhẹ nhàng, nhưng tâm trí của Lâm Đình Úc khi bước vào căn phòng này không hề nhẹ nhàng như vậy. Anh đang rất bồn chồn, mới vừa khắc trước, anh còn bị người trong phòng chọc ghẹo đến đỏ hết cả mặt gì tức cùng vì thẹn. Thế mà bây giờ lại phải ở cùng nhau.

Thấy sắc mặt anh lúc trắng lúc xanh, thây đổi liên tục. Tần Hạo trong lòng cũng nhốn nháo cười, cảm thấy anh như một chú thỏ, bị con sói bát nạt đến mức sắp khóc nhưng lại không biết làm gì. Đánh gãy suy nghĩ của Tần Hạo, Lâm Đình Úc lên tiếng

- Thiếu... Thiếu gia gọi tôi vào đây có việc gì phân phó ạ!

Anh nói chuyện ấp úng, trong thâm tâm nghĩ mình đã làm sai chuyện gì ư, nên thanh âm lại có chút lo sợ nữa.

-Đến, cởi áo quần cho tôi!

Hắn trả lời ngắn gọn, nhưng thanh âm lại rất mê hoặc, nhưng đang mời gọi anh vậy. Nhưng với quả óc ngốc nghếch của anh, lại không nghĩ sâu xa đến vậy.

Tại sao người giàu lại khó hiểu đến thế, đến cả công việc cởi áo quần cũng đến tay người hầu nữa, đúng là càng giàu càng lười biến. Anh cảm thán.

Lầm Đình Úc không nhanh không chậm tiến đến Tần Hạo bắt đầu công việc của mình, anh bắt đầu với chiếc áo sơ mi trên người hắn. Cởi từng cúc áo, càng cởi đến đâu, nội tâm của anh bùng phát đến đó. Sao lại có cơ thể hoàn hảo như thế, làm da màu đồng phủ lên các khối cơ bụng trôi rất đẹp mắt. Đôi mắt của anh nhìn cơ bụng như là một tác phẩm nghệ thuật

Cởi xong áo, Lâm Đình Úc mới quyết định là ngồi xổm để cơi quần của hắn. Vương đôi tay thon dài kéo khóa kéo quần xuống , dù cách hai lớp vải nhưng anh vẫn cảm nhận được độ nóng bỏng của vật trú ngự bên trong, mới kéo khóa kéo quần xong, bàn tay phải của anh đã bị tay trái của hắn nắm lấy rồi đè vào côn thịt của mình( của anh công á). Thấy vẻ mặt bối rối của anh, hắn nở một nụ cười mê hoặc.

- Côn thịt của tôi trướng đau. Đến, làm nó thỏa mãn

--------

Hết chap mới rùi ><

Dạo này lười quá, nên thôi để cảnh H chap sau nhá ^^

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...