- Đàn Toạ, chị... chị sắp gả cho anh Quyền rồi!
Chị Nghi bước đến gần, giọng nói mang theo chút hồi hộp. Khi ấy, Đàn Toạ vẫn đang rửa bát, động tác trên tay khẽ khựng lại.
- Vậy à? Anh Quyền tốt như vậy, chắc không nạp thêm vợ bé đâu nhỉ?
Câu nói tưởng như vô tình lại đâm trúng nỗi đau, khiến nét mặt tươi tắn của chị Nghi bỗng trở nên ảm đạm.
- Anh ấy... có một người vợ bé rồi. Là em gái ruột của chị.
Đàn Toạ im lặng trong chốc lát. Một cơn gió nhẹ lướt qua, lay động vạt áo cô.
- Chị cứ như vậy mà chịu đựng? Đáng sao?
- Chị...
Đàn Toạ khẽ thở dài. Đàn bà con gái như cô, như chị ấy, vốn dĩ có quyền lựa chọn sao?
À không, hoàn toàn không!
Cô chưa kịp nói thêm gì thì đã thấp thoáng thấy bóng dáng cậu ba từ xa tiến lại. Đàn Toạ lập tức đứng bật dậy, giọng nói hơi gấp gáp.
- Chị Nghi, em có việc, em đi trước!
Nói xong liền vội vã rời đi.
- Đàn Toạ, em trốn tôi?
Cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, cô giật mình theo phản xạ mà giãy ra. Nhưng cảm nhận được người trước mặt đang tức giận, cô không dám vùng vẫy nữa, chỉ nhỏ giọng cầu xin.
- Cậu ba, cậu buông em ra... Em đau!
Nghe thấy chữ "đau", cậu Đoàn lập tức nới lỏng tay, đôi mắt thoáng hiện lên tia thương tiếc. Hắn nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của cô, cúi người hôn lên gò má ửng hồng.
- Tối qua tôi tìm em nhưng không thấy, em đã đi đâu?
Đàn Toạ lảng tránh ánh mắt cậu ba, giọng nói nhỏ dần.
- Em... em ra ngoài hóng gió.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của cô, cậu Đoàn bỗng thấy đáng yêu vô cùng. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má cô lần nữa, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười.
- Đàn Toạ, tôi muốn em.
- Dạ?
Không đợi cô phản ứng, cậu ba đã kéo tay cô đi đến gian phòng bỏ trống. Hắn đặt cô ngồi lên chiếc bàn gỗ tròn, sau đó ép hai chân cô quấn lấy hông mình, cúi người hôn lên cổ trắng nõn.
- A... Cậu ba, đau!
Cô khẽ giãy giụa, nhưng càng chống cự lại càng khiến dục vọng trong mắt hắn thêm cháy bỏng.
- Đừng... đừng liếm ngực em...
Cái lưỡi nóng rẫy mơn trớn nơi nhụy hồng đang dần dựng đứng vì kích thích. Cô đưa tay đẩy hắn ra, nhưng hoàn toàn vô dụng. Cậu ba thậm chí còn có ý định cắn nhẹ lên đó.
- Đau quá...
Cảm nhận được sự đau đớn trong giọng nói của cô, hắn mới chịu dừng lại, sau đó cúi xuống, hôn thật sâu, để môi lưỡi hai người hòa quyện vào nhau.
- Cậu ba đâu?
Cậu cả trầm giọng hỏi.
Người hầu trước mặt cúi đầu, lắp bắp.
- Dạ... cậu... cậu đang ở...
Chưa kịp nói hết câu, hắn đã bị ánh mắt sắc bén của cậu Đình dọa sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Cậu cả thở dài, đưa mắt quét một vòng xung quanh, ánh nhìn chợt dừng lại nơi gian phòng bỏ trống.
Dường như... có tiếng động phát ra từ đó?
Bạn thấy sao?