Chương 9: 9: vợ bé mới

-Đoàn, em ở trong đó à?

Tiếng cậu cả vang lên, kèm theo tiếng gõ cửa chậm rãi nhưng mang theo uy lực.

Bên trong, Đàn Toạ và cậu Đoàn giật mình cứng đờ.

Trái tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể vang ra ngoài. Đàn Toạ hốt hoảng đẩy cậu Đoàn ra, gấp gáp rút tay khỏi cây gậy thịt đang chảy tràn sinh khí của cậu.

-Cậu, cậu mau ra ngoài trước đi!

Cô khẽ giục, giọng nói còn vương hơi thở gấp gáp.

Nhưng cậu Đoàn vẫn đứng im, đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi khuôn ngực của Đàn Toạ. Lớp áo yếm mỏng đã bị kéo phăng từ lúc nào, để lộ ra làn da trắng muốt cùng điểm hồng tinh tế đang ẩn hiện theo từng nhịp thở.

Không khí trong phòng đặc quánh, hơi nóng từ cơ thể hai người vẫn chưa tan đi hết.

Đàn Toạ bất đắc dĩ cắn môi, cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại, nhích lại gần cậu Đoàn, vòng tay ôm lấy cậu.

-Ngoan, được không cậu?

Cô khẽ cọ nhụy hoa vào ngực cậu Đoàn, giọng nói mềm mại như tơ lụa.

Cậu Đoàn cứng đờ người, hơi thở dồn dập. Cậu không chịu được mà siết eo Đàn Toạ một cái, sau đó mới miễn cưỡng rời đi. Nhưng trước khi đi, cậu vẫn không quên cúi xuống đặt một nụ hôn thật kêu lên má Đàn Toạ.

Đợi đến khi bóng dáng cậu Đoàn hoàn toàn khuất sau cánh cửa, Đàn Toạ mới thở phào nhẹ nhõm, đôi chân mềm nhũn đến mức suýt chút nữa đã khuỵu xuống. Cô vội vàng cúi người nhặt chiếc áo yếm, run rẩy khoác lại lên người.

Trên làn da trắng, những dấu vết đỏ hồng vẫn chưa kịp tan đi.

Một Tuần Sau

Phú ông bất ngờ dẫn về một cô nương mới, dung mạo thanh tú, dáng người nhỏ nhắn, chỉ tầm mười bảy, mười tám.

Cô gái ấy tên Ngàn.

Tin tức phú ông sủng ái cô Ngàn và muốn nạp cô làm vợ bé thứ sáu lan ra như lửa cháy. Năm bà lớn bé trong phủ lập tức giận dữ. Ai cũng muốn trừng trị cô gái trẻ này để giữ vững vị trí của mình.

Họ giao nhiệm vụ cho Đàn Toạ, sai cậu theo dõi cô Ngàn để tìm điểm yếu.

Nhưng suốt năm ngày trời âm thầm quan sát, Đàn Toạ lại không phát hiện được điều gì xấu.

Ngược lại, cô Ngàn là người vô cùng dịu dàng và tinh tế. Cô cho gia nhân ăn cơm sớm, cho họ nghỉ ngơi thoải mái.

Có lần, Đàn Toạ vì bị cậu Đoàn "giữ chân" mà quên cho gà ăn, đến khi bị phát hiện, cậu cứ ngỡ sẽ bị mắng. Nhưng cô Ngàn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, gắp thêm một miếng thức ăn bỏ vào bát cậu.

-Ăn đi, đừng để bụng đói.

Một câu nói đơn giản nhưng khiến lòng Đàn Toạ mềm nhũn.

Nếu cô ấy tốt như vậy, thì tại sao năm bà lại căm ghét cô ấy đến thế?

Hôm ấy, khi đang theo dõi như thường lệ, cô Ngàn đột nhiên siết lấy cổ tay Đàn Toạ, giọng hơi căng thẳng:

-Đàn Toạ, em nhìn đằng kia có phải cậu hai không?

Cậu nhìn theo hướng cô chỉ, quả nhiên là cậu hai.

-Đúng rồi ạ. Sao vậy cô?

Cô Ngàn có vẻ mất tự nhiên, ánh mắt tránh đi.

-À... không có gì.

Cậu hai xoay người lại, ánh mắt sắc bén quét qua, rồi bước thẳng về phía họ.

Cô Ngàn hoảng hốt, định quay người rời đi, nhưng đã muộn.

-Lâu rồi không gặp.

Giọng nói của cậu hai trầm thấp, mang theo ý cười lạnh lẽo.

Cô Ngàn siết chặt lấy vạt áo, ậm ừ một tiếng không rõ ràng.

-Cô quen cậu hai ạ?

Đàn Toạ tò mò hỏi.

-Tất nhiên là không! — Cô Ngàn lắc đầu ngay lập tức.

-Tất nhiên là có. — Cậu hai lại cười khẩy, ánh mắt đầy ý tứ sâu xa.

Hai câu trả lời trái ngược khiến Đàn Toạ ngẩn người.

Cô Ngàn không chần chừ thêm, vội kéo Đàn Toạ rời đi.

-Đi thôi, Đàn Toạ.

Cậu hai đứng nhìn theo bóng lưng họ, ánh mắt lạnh như băng.

Hắn nhếch môi, giọng nói vừa khẽ vừa sắc bén:

-Hừ, em dám bỏ tôi mà đi. Bây giờ quay lại, lại muốn leo lên làm vợ bé của cha tôi sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...