Đêm.
Tiêu Viêm cẩn thận di chuyển từng bước trên mái nhà, tìm một vị trí thoải mái để ngồi xuống.
"Tiêu Chiến! Ngươi thật sự muốn vì cái chợ này mà khai chiến với nhà khác sao? Tuổi trẻ nóng tính cũng phải có giới hạn chứ!"
Phía dưới, đại sảnh ầm ĩ như thường lệ.
Đại trưởng lão tức đến mức mặt đỏ bừng, áo choàng phồng lên trong dòng đấu khí đang dao động: "Hai năm đầu tiên đến đây đã khó khăn thế nào ngươi không biết sao? Tiêu gia mới đứng vững ở thành Ô Thản được vài năm, quên rồi à?"
"Đại ca, bình tĩnh, bớt giận nào..."
Tam trưởng lão ôm chặt lấy ông lão nóng tính này, sợ ông ta lao ra đấm vào mặt Tiêu Chiến.
Nhị trưởng lão... Là nhị trưởng lão làm tòng phạm đã bị một cái tát đánh ngã xuống đất, hiện đang giả chết.
Hắn có mấy cái đầu mà dám cứng đối cứng với đại trưởng lão chứ?
"Ngươi tránh ra cho ta!"
Đại trưởng lão lại vung một cái tát vào đầu tam trưởng lão.
Đáng tiếc cái đầu tròn vo này cứng quá mức, đánh mãi không xuống. Chỉ đành tạm dừng, quay mũi nhọn về phía Tiêu Chiến, chỉ tay vào mặt hắn mà mắng không ngừng.
"Ngươi... Ngươi đá đổ cửa hàng của người ta giữa đường thì cũng thôi đi, vậy mà còn đá luôn hai cái? Ngươi muốn họ bắt tay đối phó với chúng ta sao? Rốt cuộc là ngươi có đặt Tiêu gia trong lòng hay không?"
Ầm—
Tiêu Chiến ngồi ở vị trí chủ tọa đập mạnh một quyền xuống bàn: "Đủ rồi! Nếu ta đã gây chuyện thì ta tự có cách giải quyết, chuyện này không cần phải nhắc lại nữa!"
"Tiêu... Chiến!"
Đại trưởng lão tức đến nghẹn họng mang theo chút hận rèn sắt không thành thép nói: "Lão phu nói đến vậy rồi, ngươi sẽ hối hận đấy!"
Thôi xong, có chuyện lớn rồi!
Lời vừa dứt, lão nhị và lão tam lập tức trợn tròn mắt: "Đại ca, ngài đừng nói nữa..."
"Đại! Trưởng! Lão!"
Lời đại trưởng lão vừa thốt ra, Tiêu Chiến như bị chạm vào vết thương lòng, đứng dậy quát lớn.
Trong chớp mắt, đấu khí ẩn sâu trong cơ thể hắn trào ra, cuốn theo tiếng gầm rú của sư tử hổ báo tạo thành cơn gió lớn quét qua đại sảnh, đẩy tung cánh cửa khép hờ.
Dòng khí ấy có thể thấy bằng mắt thường tụ lại thành hình lưỡi gió vẽ nên một cái đầu thú to lớn mạnh mẽ sau lưng Tiêu Chiến.
Cuồng Sư Nộ Cương!
"Ngươi..."
Ba ông lão đối mặt với áp lực gió khổng lồ đứng sững tại chỗ, sự kéo co giữa họ tạm dừng, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Chiến mang chút thất thần.
Đại đấu sư?
Không ai biết hắn đột phá từ khi nào, hơn nữa còn từ thất tinh nhảy thẳng lên đại đấu sư.
"Lâm đại ca..."
Tam trưởng lão vô thức lẩm bẩm như có một bóng hình ẩn hiện sau lưng Tiêu Chiến.
Ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt của đại trưởng lão đang nhìn theo tiếng nói. Chỉ trong khoảnh khắc giao nhau, cả hai hiểu rõ ý nghĩ của đối phương:
Cậu nhóc ngày xưa chỉ biết gọi tộc thúc giờ đã có thể tự mình gánh vác một phương rồi.
"Ba vị trưởng lão cứ yên tâm, ta sẽ giải quyết chuyện này một cách trọn vẹn. Ngoài ra..." Tiêu Chiến đè nén cuộc cãi vã, đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt quét qua, nhìn đại trưởng lão nhấn mạnh:
"Ta mới là tộc trưởng!"
...
"Ê! Tiểu Viêm tử, ngươi làm gì ở đây vậy?"
Một cánh tay đột nhiên khoác lên vai Tiêu Viêm, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, một thiếu niên mặt đầy vẻ ngông nghênh ngồi cạnh hắn từ lúc nào.
Ở bên kia, còn có một kẻ lặng lẽ tiến đến, toàn thân mặc đồ trắng tinh, ngay cả giày cũng không thoát khỏi phong cách thẩm mỹ kỳ lạ này.
Trái ngược với người trước, hắn mang vẻ nho nhã, nếu như cầm cuốn sách thì sẽ thành một thầy giáo hoàn hảo, chỉ có điều ánh mắt sắc bén khiến người ta hơi khó chịu.
"Đại ca, nhị ca."
Gương mặt căng thẳng của Tiêu Viêm nở một nụ cười hiếm hoi.
"Ơ ơ... Rõ ràng là ta xuất hiện trước mà sao lại gọi hắn trước? Sao vậy, thích đại ca mà không thích ta à?"
Tiêu Lệ làm bộ gây sự, ấn đầu Tiêu Viêm xuống rồi xoa loạn, vài cái đã làm tóc hắn biến thành ổ gà.
Bốp!
Tiêu Đỉnh lật ngược cán quạt đánh lão nhị một cái: "Nói đi, chỗ cao thế này, tiểu Viêm tử đệ lên đây bằng cách nào thế? Ở đây nguy hiểm lắm đấy!"
"Thang."
Tiêu Viêm giơ ngón tay chỉ qua một bên mái nhà rồi hỏi ngược: "Sắp tới lễ trưởng thành rồi, đại ca thật sự muốn đi sao?"
"Ừ."
Tiêu Đỉnh ngồi cạnh hắn, nhẹ nhàng phe phẩy quạt nhìn mặt trăng: "Cứ ở lại Tiêu gia mãi thì ta cũng chỉ phí phạm tài nguyên gia tộc, chi bằng ra ngoài ngao du, tránh tiếng thị phi..."
Lễ trưởng thành còn chưa đầy hai tháng, tuy Tiêu Đỉnh vài ngày trước đột phá lên thất đoạn đấu khí nhưng giờ đã nghĩ thông suốt.
Tiêu gia ở thành Ô Thản phải đối mặt với sự chèn ép từ hai gia tộc lớn, chưa nói cách đối phó chỉ riêng tài nguyên của thành nhỏ này đã không đủ để nuôi nhiều miệng rồi, không thể tạo thành gia tộc lớn được.
Thay vì vậy, chi bằng ra ngoài lập nghiệp, tạo dựng cơ đồ mới.
Lùi một vạn bước, xây dựng ngành nghề mới cũng là để lại đường lui cho tương lai của Tiêu gia, dù không trụ được ở thành Ô Thản thì cũng có thể chuyển hướng chiến lược không uổng danh đại thiếu gia của hắn.
"Chỉ thất đoạn đấu khí thôi mà đại ca hẳn là có thể đột phá chứ? Sao có thể không qua nổi lễ trưởng thành được?"
Tiêu Viêm có vẻ bất ngờ, không tin đại ca mình sẽ thất bại.
"Haiz, tu luyện phải sớm chứ tiểu Viêm tử ~ nắm bắt thời gian mới có không gian trưởng thành, đừng như đại ca, ngày ngày phí thời gian ăn chơi trác táng." Tiêu Đỉnh với vẻ biết vậy đã chẳng làm chỉ vào trán hắn không ngừng dặn dò.
...
Lão Nhị bên cạnh như nhớ ra điều gì, ánh mắt nhìn đại ca càng nặng nề hơn nhưng không lên tiếng.
Phí thời gian cái gì chứ...
Tiêu Viêm ngoài mặt gật đầu lia lịa nhưng trong lòng đã hiểu rõ.
Tiêu Lâm bỏ mạng, Tiêu gia di cư, định cư ở thành Ô Thản, muốn nói an ổn thì hoàn toàn là nói bậy. Không cần nói gì khác, chỉ cần nhìn sắc mặt mãi đến hôm nay mới có chút hồng hào của Tiêu Đỉnh là hiểu.
Chuyện năm xưa tuyệt không đơn giản như chơi nhà.
"Làm lính đánh thuê rất nguy hiểm, đại ca có thường xuyên về thăm nhà không?"
Nụ cười của Tiêu Đỉnh thoáng cứng lại, quạt phe phẩy vài cái rồi chậm rãi thở ra: "Đã làm lính đánh thuê rồi thì đương nhiên phải thường xuyên bôn ba khắp nơi. Nhưng ta sẽ thường xuyên gửi thư về nhà, tiện thể mang về ít đồ tốt."
"Nhưng cơ thể của đại ca không tốt lắm mà? Mẫu thân vẫn luôn lo cho huynh, huynh có nói chuyện này với mẫu thân chưa?"
"..."
Bờ môi Tiêu Đỉnh run run, ánh mắt đột nhiên trở nên mờ mịt: "Ta..."
"Đại ca."
Lão Nhị không nhịn được nữa thử lên tiếng. Những năm qua đều do Tiêu Đỉnh chăm sóc cho hắn, hắn không muốn đại ca đi mạo hiểm để làm những chuyện này.
"Hay là huynh cứ..."
"Đệ câm miệng cho ta!"
Tiêu Đỉnh trừng mắt, bày ra vẻ đại ca. Chuyện này ngay cả với cha cũng phải lén chuồn đi, huống chi là mẫu thân đang nằm trên giường không dậy nổi?
Đúng lúc này, một giọng nói thâm trầm đáp lại.
"Con muốn ai câm miệng?"
"Hả..." Mí mắt phải của Tiêu Đỉnh bỗng nhảy lên.
Tiêu Lệ ở bên cạnh làm động tác kéo miệng ra hiệu mình chẳng nói gì.
Từ từ ngẩng đầu lên, bóng người như bức tường đang đứng sau lưng hắn, mặt không biểu cảm hỏi: "Lão đại, giờ con có thể giải thích cho ta, cái gì gọi là lính đánh thuê không?"
"... Cha!"
Ba người từ từ đứng dậy, một người xem kịch, hai người run.
Ánh mắt Tiêu Chiến quét qua, cuối cùng dừng trên thân Tiêu Viêm, ánh mắt càng thêm u ám: "Còn nữa, các con leo lên mái nhà sao lại mang theo lão tam?"
Hai anh em nhìn nhau.
Thôi xong!
====
Lời tác giả:
(Nếu không thích quá nhiều cảnh thường ngày thì có thể bắt đầu từ chương 12 — trong nguyên tác để lại một ngoại truyện nhỏ cho người xuyên không)
Nguyên tác nói đi làm lính đánh thuê là vì Tiêu Viêm... ờ, khó nói lắm.
Về logic thì không thông lắm, nếu thật sự muốn tạo chỗ dựa cho hắn thì nên tập trung nâng cao thực lực, chứ không phải nghĩ đến mở rộng ngành nghề mới.
Dù có thể nói làm lính đánh thuê kiếm được nhiều tài nguyên hơn để tu luyện nhưng với tài lực của Tiêu gia thì chẳng phải còn có thể tu luyện tốt hơn sao?
Ngoài hoang dã không có nhiều kỳ ngộ, không phải ai cũng là Tiêu Viêm. Rủi ro cao, lợi nhuận thấp, hao phí nhiều sức lực, phần nào phí thời gian làm chậm tu luyện.
Bạn thấy sao?