Chương 2: Mẫu thân

"Không phải, cha! Nghe con giải thích đã... A!"

"Tiểu Viêm tử tự leo lên mà, con nói thật đó, cha phải tin con—"

"Ta hỏi chuyện này sao, hử?"

Tiếng kêu thảm thiết kì quái ghê rợn vang vọng trong đêm tối, thê lương đến thấu xương, u ám sâu thẳm.

Lạch cạch.

Tiêu Viêm lặng lẽ đóng cửa lại ngăn cách thảm kịch nhân gian kia ở bên ngoài.

Dù sao thì hắn cũng chỉ là một quần chúng nhỏ yếu bất lực lại đáng thương thôi, việc truy cứu trách nhiệm hay sử dụng gia pháp gì đó đương nhiên không đến lượt hắn rồi.

Chẳng lẽ còn phải thêm một thân phận nằm vùng nữa sao?

‘Bây giờ bị đánh thành con quay còn hơn là sau này chạy được nửa đường bị lôi về. Bỏ nhà ra đi bị đánh một trận, không từ mà biệt bị đánh một trận, đi làm lính đánh thuê lại bị đánh một trận…’

Đại ca, ta đây là vì muốn tốt cho huynh đấy!

"Tam thiếu gia."

Nghe thấy động tĩnh ở cửa, thị nữ từ trong phòng bước ra, hướng về hắn hành lễ ân cần chào hỏi.

"Mẫu thân thế nào rồi?"

"Phu nhân vừa ngủ một chút, giờ mới tỉnh..." Thị nữ vỗ nhẹ khăn trên cánh tay, "Bà nói là không muốn ngủ nữa nên ta đã lau mặt cho bà."

Không phải là bị tiếng kêu thảm kia đánh thức đấy chứ?

Tiêu Viêm cân nhắc khả năng bảo Tiêu Chiến bịt miệng trước khi tiếp tục đánh.

"Biết rồi, ngươi cứ bận việc của mình đi."

"Vâng."

Giữa hai gian phòng là tấm rèm dày, ngay cả cửa sổ trong phòng cũng được phủ một lớp bông vải dày, chỉ khi trời quang đãng giữa trưa mới mở ra để thông gió còn lại đều trong trạng thái u ám.

"Viêm nhi?"

Dưới ánh hoàng hôn, người phụ nữ nằm trên giường thở hổn hển nhẹ, ngay cả nói chuyện cũng rất khó nhọc, giống như đang thở dài hơn là nói.

"Vâng." Tiêu Viêm bước đến bên cạnh bàn, dùng ngón tay chạm vào nắp ấm nước rồi rót một chén.

"Nhị ca của con lại chọc giận phụ thân của con rồi sao?"

"Vâng, nhưng mà là lỗi của đại ca."

Tiêu Viêm rót nước qua lại giữa hai chén, từng đợt hơi nước bốc lên: "Mẫu thân rất thích đại ca sao? Lần nào cũng chỉ trách nhị ca."

"Haiz..."

Giọng của mẹ đang nằm trên giường lộ ra vẻ mệt mỏi kèm theo chút run rẩy ẩn giấu, không biết là nhớ đến điều gì: "Đại ca con là người có số phận khổ cực... Không thể suốt ngày cứ thiên vị cho nhị ca như khỉ của con mà lạnh nhạt với nó."

Cậu bé choai choai ôm em trai chạy trốn, đuổi theo đại bộ đội trong khu rừng ẩn nấp kẻ thù...

Mưa rào xối xả, thiếu niên nghịch nước nặn bùn với em trai, em trai kêu đói liền trèo cây bắt chim, xuống đất bắt thỏ, ăn uống ngủ nghỉ đều một tay lo...

Qua mùa đông ăn tết đều có hắn bên cạnh, tự học nấu ăn may quần áo, đến khi hoàn cảnh khá hơn mới thuê được người làm...

Còn cả cơ thể yếu ớt kia, tu luyện hoang phế đã lâu...

Đại thiếu gia của Tiêu gia ai ai cũng bàn tán kia đã gánh vác quá nhiều.

"Người có số phận khổ cực? Vậy mẫu thân chẳng phải cũng vậy sao?" Tiêu Viêm thổi hơi nóng trên mặt chén, nhấp một ngụm.

"Khổ cực? Mẫu thân đã đủ mãn nguyện rồi, nhắm mắt sớm một chút cũng coi như là bớt đi một gánh nặng..." Mẹ cói hơi thích lải nhải, lại bắt đầu kể những chuyện linh tinh, "Ngày trước mẫu thân chẳng dám mong gì trên con đường này."

"Con đường này?"

"..."

Người phụ nữ im lặng một lúc, không biết chìm đắm trong đoạn ký ức nào hoặc có lẽ ký ức quá nhiều cho nên nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.

Là thiếu niên bị thương đứng che trước mặt bà? Người đã cứu mạng của bà? Hay là lúc nó ôm chặt bà trước mặt phụ thân, nói rằng ‘đúng vậy, không thể không có bà’?

Có lẽ còn có lời ‘con ở đây, con ở đây…’ trong đêm hỗn loạn đẫm máu kia...

"Ừ, con đường này."

"Còn sớm mà ~ con đường sau này của mẫu thân còn dài, còn phải đi cực kỳ lâu." Tiêu Viêm lau mặt, bưng chén nước đến cạnh giường, "Uống nước không?"

"Không, không cần..."

"Cho."

Chưa đợi mẹ nói xong, chén nước đã kề môi bà. Do dự một chút, cuối cùng bà cũng uống hơn nửa chén.

Tiêu Viêm nhìn đôi môi hơi khô của bà, cũng không nói thêm gì.

Đoạn hội thoại này chắc đã xảy ra không biết bao nhiêu lần trong căn phòng này rồi, mỗi câu hỏi của thị nữ đều nhận được đáp án "không cần".

Giống như sự tái hiện của những con người và việc cũ từ kiếp trước.

Chờ một lúc rồi rót thêm nước vậy...

"Con bị thương rồi."

Dù nằm liệt giường đã lâu nhưng giác quan của người phụ nữ vẫn rất nhạy bén, chỉ trong thoáng chốc đưa chén nước mà đã ngửi ra mùi lạ.

"Không có gì đáng ngại, chỉ là lúc lên núi bị trầy da chút thôi, cũng không chảy máu."

Tiêu Viêm chỉnh lại băng gạc trên tay, vài động tác đơn giản đã làm mép băng lỏng ra.

Con nói dối.

Người phụ nữ không nói thêm nhưng sự thật như thế nào thì trong lòng bà cũng rõ được phần nào.

Mùi vị đặc trưng ấy... Loại thuốc này bà cũng từng dùng, cũng đã từng bôi lên người chồng không biết bao nhiêu lần, ngay cả lần đầu gặp Tiêu Chiến thì trên người hắn cũng mang mùi này.

Rõ ràng là tổn thương đến gân cốt.

"Tu luyện cũng đừng quá gấp, con còn nhỏ, làm tổn thương thân thể thì sau này sẽ phiền phức."

"Nhưng đại ca nói tu luyện phải nắm bắt thời gian, tuyệt đối không được lãng phí."

"Đứa nhỏ này! Mỗi ngày dạy bậy cái gì vậy? Con mới có chừng tuổi này sao luyện được như thế?!" Người phụ nữ rõ ràng là đã nổi giận, ngược lại còn có vẻ tràn đầy sức sống.

...

Dù sao thì cũng bị đổ tội hoài rồi cho nên thêm vài cái nữa cũng chẳng sao...

Tiêu Viêm không chút do dự tiếp tục bán đứng đồng đội hố huynh đệ: "Nhưng mà đại ca nói nếu như con không tu luyện cho tốt thì sau này sẽ phải giống huynh ấy đi ra ngoài làm lính đánh thuê... Ừm, nghe nói đi vài năm còn chưa chắc về được một lần."

Trong phòng đột nhiên tĩnh lặng như chết.

"Gọi Tiêu Đỉnh đến đây cho mẫu thân!"

Những từ ngữ rõ ràng chưa từng có bật ra từ miệng người phụ nữ, nói ra từng chữ: "Phụ thân con cũng vậy."

Đại ca, huynh hiểu ta nhất mà, đây đều là vì tốt cho huynh.

Tiêu Viêm trước khi ra ngoài đã quay lại nhìn về phía chiếc giường.

Chạy tới sa mạc lớn làm lính đánh thuê, đi vài năm không ngày về. Trong nguyên tác, sợ là huynh không được gặp mặt mẫu thân lần cuối...

"Đại ca—mẫu thân muốn nói chuyện với huynh!"

"Hả?"

Cái con quay nào đó vừa dừng lại ngẩng đầu nhìn sang bên này.

"Khụ... Con đã nói với mẫu thân rồi." Tiêu Viêm nhịn đau buồn lẫn thông cảm, nhắm hai mắt lại suýt chút nữa cười thành tiếng.

"Đệ! Không phải đâu?!"

Bầu trời của Tiêu Đỉnh sụp đổ.

Tam đệ hiểu chuyện đáng yêu cuối cùng cũng biến thành bộ dạng như nhị ca của nó.

Thiếu niên áo trắng nhảy nhót luồn lách lên xuống kêu cha gọi mẹ lần này chỉ hô cha, lao đến ôm lấy bắp đùi của Tiêu Chiến bắt đầu cầu cứu: "Cha già à, cha thân yêu của con! Mau nghĩ cách cứu cái mạng chó của con đi!"

"Tự giúp mình thì trời sẽ giúp."

Tiêu Chiến chắp tay sau lưng, ngửa đầu nghiên cứu mặt trăng: "Con tự cầu may mắn đi."

Hoạt động dễ chết thì đừng có kéo cha con vào, đồ con trai cả ngày giả nhân giả nghĩa chỉ biết hố cha!

"Cha à, mẹ còn nói cả cha nữa."

"Không phải... A!?"

Tiêu tộc trưởng chỉ trăng rồi chỉ mình, nghiên cứu mặt trăng cũng bị kéo xuống nước à? Không phải chứ...?

"Khụ khụ."

Như nhận ra con quay trên đùi đang nhìn mình, Tiêu Chiến kéo thắt lưng, lấy giọng: "Đi! Con cứ nói rằng bản gia chủ đã biết."

"Vâng!"

Tiêu Viêm quay đầu hướng vào buồng trong hô: "Mẹ ơi—cha nói ông ấy mới là lão đại!"

"Đồ con ranh kia, con nói cái gì đó?!"

Đêm đó, đại viện Tiêu gia vô cùng náo nhiệt, thậm chí còn trở thành đối tượng nghiên cứu của hai gia tộc khác.

Thằng nhóc Tiêu Chiến này đang âm mưu quỷ kế gì đây?

===

Lời tác giả:

Mẫu thân không rõ tên, dù sao cũng chỉ xuất hiện một chương, không cần nhắc tên (°ー°〃)

Cập nhật 10.6—

Độc giả mới có thể không biết đây là gì nhưng không sao, đọc tiếp sẽ hiểu (nếu đọc được đến đó).

Nguyên tác chưa từng giải thích rõ tại sao Tiêu Viêm từ bỏ tâm tính người xuyên không để hoàn toàn hòa nhập vào thế giới Đấu Phá (chỉ nói gia đình có sức ảnh hưởng, không thêm nửa câu), nên ở đây tôi đã cố gắng bổ sung (một trong những cốt lõi của sách này là sáng tác mở rộng nguyên tác...).

Tiêu Chiến, nội bộ gia tộc không đồng tâm với nhau, quyền lực tranh giành gay gắt, đối nội lẫn đối ngoại rắc rối chất đầy nhưng vẫn có thể đùa giỡn như huynh đệ trước mặt con trai, không bao giờ áp đặt áp lực lên gia đình nhỏ.

Hai vị ca ca tuy miệng không nói nhưng rất quan tâm đến phụ thân và gia đình (leo lên mái nhà nghe lén, có ý kiến và kế hoạch riêng).

Mẫu thân mang bệnh nặng, thường do Tiêu Viêm bầu bạn, dịu dàng, tiết kiệm, trầm tĩnh, nhạy cảm, xuất thân bình thường, rất chú ý đến từng chi tiết của các thành viên gia đình, quan tâm cảm nhận của người khác, không bao giờ để ai bị lạnh nhạt.

Đồng thời đại khái cho nhân vật chính một màu sắc—mạnh mẽ (dù với mẫu thân cũng vậy chỉ là kín đáo hơn), bướng bỉnh và thật ra không phải là người tốt lắm (bushi), xuyên không nhưng hòa nhập vào gia đình này.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Khắc Mệnh Võ Tiên: Yêu Ma, Ta Muốn Ngươi Giúp Ta Trường Sinh

Yêu ma loạn thế. Đại Ngu vương triều tiếng kêu than dậy khắp trời đất, mỗi cái thành trì thảm trạng cùng “Sư Đà lĩnh” tương xứng. “Khô lâu như lĩnh, hài cốt như rừng. ” Phương Lai xuyên việt mà đến giấu trong lòng “Hệ thống”, theo tiểu bộ khoái làm đến Trấn Ma […]
0.0 325 Chương

Ta Tại Thế Giới Naruto Mở Ra Khóa Gien

Lần nữa xuyên qua, đi tới nguy cơ tứ phía, tràn đầy biến thái cùng hack Hokage thế giới! Cũng may, còn mang đến trước thế giới hack —— khóa gien! Nhất giai giải phóng bản năng chiến đấu, nhị giai đột phá nhục thể cực hạn, tam giai hạ bút thành văn các loại […]
0.0 573 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...