Dịch: Yên cầu may mắn
Trình Lộ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn không hề quan tâm đến Dương Khiết.
Hắn ta điên cuồng theo đuổi tôi.
Không phải hắn ta yêu tôi mà chỉ do hắn thích nữ sinh kiểu Loli thôi.
Hắn ta muốn lừa tình tôi.
Tôi bị làm phiền đến mức không chịu nổi, bèn tìm một cơ hội nói chuyện riêng với hắn ta, kết quả lại bị kéo vào xe riêng của hắn.
“Thấy xe thể thao của anh được không? Anh sẽ đưa em đi lướt gió, chúng ta từ từ nói chuyện.” Trình Lộ vỗ vỗ tay lái, tỏ vẻ rất ngầu.
Nếu đổi lại là nữ sinh bình thường thì đã bị dụ rồi nhưng tôi biết hắn ta là loại người gì.
Khi hắn ta bạo lực tinh thần Dương Khiết đã không hề đẹp trai rồi. Tôi nói thẳng rằng mình không muốn yêu đương, sau này đừng làm phiền tôi nữa.
Trình Lộ cười cười, đưa tôi đi hóng mát, cuối cùng dẫn tôi đến nhà hắn, khoe căn biệt thự của hắn rồi còn dặn giúp việc làm một bàn đồ ăn phong phú.
Tôi hơi bất an, cầm chặt di động sẵn sàng báo cảnh sát bất cứ lúc nào.
Trình Lộ gắp đồ ăn cho tôi, đồng thời trêu chọc: “Gần đây hình như em hơi mập lên đấy, không còn nhỏ xinh như trước nữa.”
Đúng là tôi đã tăng 1kg.
Không bị Dương Khiết bắt nạt nữa nên ngày nào tôi cũng ăn ngon ngủ ngon đương nhiên là sẽ tăng cân rồi.
Giờ đã tăng lên 47.5kg.
“Béo một chút cũng tốt, gầy quá không tốt.” Tôi sắp hết kiên nhẫn rồi.
Trình Lộ mỉm cười: “Anh thích gầy, nếu như em giảm còn dưới 45kg là hoàn hảo rồi. Tôi có cách để em gầy xuống đấy.”
“Hả?” Tôi nhíu mày.
“Sáng nay anh đã úp chén cơm em từng dùng ở trường lên một ngôi mộ trong nghĩa địa công cộng còn đè cành liễu lên, nghe nói làm vậy sẽ càng ăn càng gầy.” Trình Lộ nở nụ cười nói.
Tôi sợ hãi bật dậy hét: “Cậu nói cái gì? Ai nói cho cậu biết?”
“Dương Khiết đó, cậu ta nói mình đã gầy xuống bằng cách đó, cậu ta nguyện ý sẽ giảm còn 45kg vì anh, không ngờ sau đó còn mập lên rồi mất tích nữa." Vẻ mặt Trình Lộ khó chịu.
Toàn thân tôi run lên, hai hàm răng va vào nhau lạch cạch: “Cậu thật sự đã úp chén của tôi lên mộ rồi sao?”
“Đúng vậy! Để xem qua ngày mai có hiệu quả hay không. Anh rất muốn nhìn thấy em giảm xuống dưới 45kg, khi đó ôm lên nhất định sẽ thật thích.” Trình Lộ vô cùng chờ mong.
Suýt nữa tôi đã úp cái chén lên mặt hắn ta rồi.
Nhưng tôi vẫn bình tĩnh lại, trêu ghẹo nói: “Thế mà cậu cũng tin à? Thật ra cũng không cần dùng đến cách đó đâu, nếu như cậu muốn tôi gầy thì tôi sẽ giảm cân là được.”
“Thật sự?” Trình Lộ vui mừng quá đỗi.
Tôi nói thật rồi nháy mắt với hắn ta.
Hắn ta mừng rỡ, cực kỳ thích thú.
Ăn cơm xong, tôi chủ động đi rửa chén, bảo hắn ta ra ghế sô pha ngồi, mấy chuyện này nên để phụ nữ làm.
Trình Lộ không thèm khách sáo mà ngồi xuống chờ tôi rửa chén.
Tôi vừa rửa vừa hỏi: “Cậu úp chén của tôi ở nghĩa địa công cộng nào đấy? Quá ư là dị!”
“Nghĩa địa công cộng Long Hoa, ở ngôi mộ sâu nhất, anh chỉ tò mò xem có hiệu quả hay không thôi.” Trình Lộ đáp.
Tôi khẽ gắt một tiếng, cười mắng hắn ta rảnh quá.
Hắn ta càng thích thú.
Tôi lén giấu chén của cậu ta đi rồi bỏ vào trong túi.
Sau khi rời khỏi biệt thự, tôi lập tức chạy đến nghĩa trang Long Hoa, tìm được ngôi mộ sâu nhất kia.
Quả nhiên trên mộ có đặt cành liễu.
Tôi gỡ ra xem thử liền thấy chén ăn cơm của tôi đã được úp ở đó.
Tôi thở ra một hơi, lấy chén của Trình Lộ ra cẩn thận chồng lên trên cái chén của tôi rồi bái ba bái.
Sau đó, tôi rút chén cơm của mình ra, để lại chén của Trình Lộ, lại cắn đầu ngón tay nhỏ máu của tôi lên chén của hắn ta.
Máu có thể chỉ dẫn vong hồn, vong hồn sẽ được chỉ dẫn đến chén của Trình Lộ.
Cuối cùng tôi lại đè cành liễu lên vái thêm ba vái nữa rồi mang chén cơm của tôi chạy về trường học.
Một đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau tôi cân thử, 47kg!”
Tôi không giảm đi kg nào!
Tôi thở phào một hơi, chuyển cung phụng thành công rồi!
Cùng lúc đó, Trình Lộ gửi ảnh tự sướng cho tôi.
“Cục cưng, nhìn xem có phải hôm nay anh càng đẹp trai hơn không? Không ngờ anh lại giảm được 1kg đấy, sắp có cơ bụng tám múi rồi.” Trình Lộ hoàn toàn xem tôi thành bạn gái của mình.
Tôi nhắn một cái mặt cười.
Chúc mừng cục cưng nhé!
===
Trong vòng một đêm Trình Lộ đã giảm 1kg, tôi đã chuyển cung phụng thành công rồi.
Hắn ta vẫn chưa hay biết gì, có lần ở trường hắn đến tìm tôi tỏ ra yêu thương, cứng rắn muốn kéo tôi tới sân thể dục ngắm cảnh.
Tôi lạnh lùng đi theo, Trình Lộ quay đầu lại cười hỏi tôi: “Cục cưng, em thấy anh đã giảm 1kg rồi không? Khi nào thì em mới giảm cân đấy?”
“Tôi không muốn giảm cân, cũng không muốn yêu đương!” Tôi nhắc lại lần nữa.
Trình Lộ cũng không tức giận mà còn dỗ dành tôi: “Được rồi, ngoan nào! Anh biết là do trước kia anh ở bên Dương Khiết khiến cho em không vui, nhưng em yên tâm, sau này anh sẽ chỉ yêu mình em thôi!”
“Chỉ cần em giảm xuống dưới 45kg thì cả đời này anh sẽ không rời xa em!” Trình Lộ vẽ cho tôi một cái bánh nướng lớn.
Tôi cảm thấy đầu óc của hắn ta bị hư rồi.
“Cậu nhất định phải tự chuốc lấy nhục nhã sao? Tôi đã nói là không thích cậu rồi mà cậu nghe không rõ hả?” Tôi nhắc lại rõ ràng lần nữa.
Trình Đường hơi sửng sốt, chau mày hỏi: “Em nghiêm túc à?”
“Nghiêm túc.”
Trình Lộ híp mắt lại, sau đó nhún nhún vai, cười một cách nghiền ngẫm: “Triệu Dịch, em khiến anh bực rồi nha. Có phải em cho rằng mình rất ưu tú không? Sao em dám từ chối anh?”
“Không thích thì đương nhiên là phải từ chối rồi.” Tôi trả lời một cách đương nhiên.
Trình Lộ cười nhạo một tiếng rồi lấy điện thoại ra.
Tôi nghi hoặc nhìn hắn ta. Hắn ta mở album ảnh, cho tôi xem một tấm hình.
Vừa nhìn thấy nó tôi như rơi vào hầm băng, bóng ma thời cấp ba ập đến khiến cho toàn thân tôi run rẩy.
Tấm hình kia không có gì khủng bố nhưng đó lại chính là hình dạng của tôi khi 75kg.
Thời cấp ba, tôi tăng cân rất nhanh trở thành nữ sinh mập nhất khóa, bị coi thường, nhục nhã và bắt nạt đến cùng cực.
Bình gas, con lợn béo đáng chết, xe tăng,... đủ loại từ ngữ đều đổ lên đầu tôi.
Tôi không hề muốn bóng ma trong quá khứ bị vạch trần. Tôi đã từng dùng cách bí mật cung phụng vong hồn!
Chỉ tốn hai tháng tôi đã giảm từ 75kg xuống còn 45kg.
Nhưng tôi vẫn bị bắt nạt như cũ. Kẻ bắt nạt tôi vẫn cứ bắt nạt tôi như cũ, đồng thời còn ép hỏi tôi cách để giảm cân nhanh chóng, nếu như tôi không nói thì sẽ giết chết tôi.
Tôi chỉ có thể nói cho cô ta biết. Cô ta hưng phấn ép tôi phải đi úp chén, nói rằng muốn thay thế tôi. Cô ta cũng muốn gầy, hơn nữa còn không cho tôi gầy thêm.
Tôi chỉ có thể đồng ý chuyển cung phụng sang cho cho cô ta, cô ta gầy đến mức đi đời nhà ma, bị gió đêm thổi tan ngay trước mắt tôi.
Khi đó tôi mới biết người cung phụng sẽ bị gầy đến chết.
Người phụ nữ trong thôn kia không phải là mất tích mà là gầy đến chết rồi!
Tôi nghĩ mà sợ vô cùng, nếu như không phải bị kẻ bắt nạt ép chuyển cung phụng thì có lẽ tôi sẽ còn khát vọng giảm đến 40kg, bệnh tâm lý hồi đó của tôi khiến tôi không có cách nào thỏa mãn với cân nặng ấy.
Tôi bừng tỉnh lại, che giấu đi đoạn kí ức bóng ma này, nghênh đón cuộc đời hoàn toàn mới.
Tôi thi vào đại học, dáng người yểu điệu, tôi ngọt ngào đáng yêu… Tôi không còn là con lợn béo đáng chết nữa!
Tôi cũng không còn giảm cân mù quáng nữa, cuộc đời của tôi không nên bị giới hạn trong chuyện mập hay gầy.
Nhưng bây giờ, Trình Lộ đã xé toạc vết sẹo của tôi ra.
Tôi ôm đầu lùi lại hai bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trình Lộ hừ cười: “Phản ứng dữ dội vậy à? Xem ra đây đúng thật là em rồi, con lợn mập của trường cấp ba Văn Hoa, haha.”
Trình Lộ phấn khởi nói: “Thật ra anh và em là đồng hương đấy! Em còn nổi danh trong các trường đại học ở quê mình đó, sau này nghe nói em gầy cực kỳ nhanh, anh còn không tin đấy.”
“Đừng nói nữa!” Quá khứ mà tôi đã cố hết sức che giấu đều bị Trình Lộ nói ra.
Thấy vẻ mặt của tôi đầy đau khổ hắn lại càng hưng phấn hơn: “Anh còn nhiều ảnh chụp lắm, em xem thử tấm này đi.”
Hắn ta lại mở một bức ảnh khác ra, tôi vừa xem thì như bị sét đánh.
Đó là thân hình mập mạp cực kì xấu xí của tôi đang cuộn rúc vào trong nhà vệ sinh nữ khi bị bắt nạt.
Thậm chí tôi còn bị lột sạch.
Tôi nổi điên cướp lấy điện thoại của Trình Lộ, hắn ta mỉm cười lùi lại tránh đi.
“Triệu Dịch, không cần phải kích động như thế, anh có rất nhiều ảnh của em, cái nào cũng rất thú vị. Thực ra vừa khai giảng tôi đã chú ý tới em rồi.”
Trình Lộ như mèo vờn chuột nói tiếp: “Bây giờ em nhỏ nhắn đáng yêu quá phù hợp với thẩm mỹ của anh, anh sẽ không để ý tới quá khứ của em, chỉ cần em hẹn hò với anh thì anh sẽ không để những tấm hình này truyền ra ngoài.”
“Câm miệng!” Tôi khàn khàn quát, cạn sức. Cảm giác 75kg mỡ lại quay về ép tôi không thể thở nổi.
“Anh chỉ cho em một ngày để suy xét thôi, ngày mai em nhất định phải tỏ tình với anh trên trang cá nhân, nếu không thì những tấm hình này sẽ được lan truyền đấy.” Trình Lộ cười toét miệng.
Tôi ôm đầu ngồi xổm xuống đất, nước mắt chảy dài.
Trình Lộ cười tủm tỉm rời đi.
Hắn ta dùng hình ảnh trước kia khiến cho tôi sụp đổ.
Bạn thấy sao?