Chương 11: Chương 11 (Hết)

Dịch: Yên cầu may mắn

Như một cái xác không hồn quay về ký túc xá, tôi ngồi im lặng rất lâu.

Bạn cùng phòng hỏi tôi sao vậy nhưng tôi chẳng nói một lời.

Hồi ức không muốn quên vô tình bị xé mở khiến cho đầu óc tôi mê man.

Tôi nhớ lại thân hình mập mạp trước kia của mình, nhớ lại cái cái chén được chuyển đổi, nhớ lại kẻ bắt nạt gầy thành thây khô rồi bị gió thổi tan…

Tôi sai rồi sao?

Điện thoại rung lên, Trình Lộ nhắn tin cho tôi: [Xem trang cá nhân của anh đi!]

Ngón tay tôi run lên, vội vàng vào xem trang cá nhân của hắn.

Hắn đã đăng tấm ảnh tôi 75kg lên kèm dòng trạng thái: [Tôi thật sự không muốn yêu đương, đừng làm phiền nha.] kèm một icon mặt cười.

Bên dưới bình luận đều là cười nhạo.

“Mẹ nó chứ anh Lộ, nữ sinh này muốn yêu đương với anh à?”

“Đây đích thật là một con heo mập phải đem đi thắng lấy mỡ!”

“Tôi thấy quen mắt lắm, không nhớ nổi là đã gặp ở đâu.”

Khớp hàm tôi run rẩy, mặt tái mét không còn chút máu, sau đó không nhịn được mà nôn khan.

Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Tôi sai rồi sao?

Tôi không sai!

Trình Lộ lại gửi tin nhắn đến: [Yên tâm đi, bọn họ không nhận ra em đâu nhưng nếu thêm vài tấm hình nữa thì có thể sẽ nhận ra đấy!]

Hắn đang uy hiếp tôi. Nếu như ngày mai tôi không làm bạn gái của hắn thì nhất định hắn ta sẽ phát tán nhiều hình ảnh hơn.

Tôi nôn khan, hai mắt đỏ bừng nhắn lại: “Được, ngày mai tôi sẽ tỏ tình với cậu.”

“Cục cưng ngoan lắm.”

Trình Lộ vừa lòng, xóa dòng trạng thái vừa đăng.

Tôi lấy cái chén đã lấy lại từ nghĩa địa công cộng được giấu dưới gầm giường ra.

Sau đó vội vàng chạy về phía nghĩa địa Long Hoa tìm ngôi mộ kia.

Chén của Trình Lộ vẫn còn được cung phụng ở đây, ngày ngày hắn dần gầy đi, nhiều nhất là ba tháng sau hắn sẽ gầy đến chết.

Nhưng tôi không chờ được!

Tôi bái ba bái, đặt chén của mình lên đó, chồng lên chén của Trình Lộ.

Bây giờ là hắn đang cung phụng nhưng nửa đường tôi lại chen chân vào giúp hắn cung phụng.

Hai cái chén úp chồng lên nhau, tôi cắt ngón tay lấy máu nhuộm đỏ cả hai vành chén sau đó dùng cành liễu đậy kín lại.

Làm xong mọi chuyện thì sắc trời đã tối sầm.

Tôi không quay về ký túc xá mà tìm một nhà hàng buffet bắt đầu ăn uống như điên.

Tôi ăn rồi lại ăn, ăn đến khi bụng phình to ra khiến cho những người phục vụ sợ đơ người.

Ra khỏi nhà hàng buffet tôi lại tới một quán cơm, gọi một bàn đồ ăn đầy dầu mỡ rồi bắt đầu ăn.

Bụng tôi đã căng phồng nhưng tôi vẫn chưa có cảm giác ăn không vô. Tôi biết rằng cung phụng hai chén đã có hiệu lực.

Bây giờ dù tôi có ăn như thế nào thì cũng đều sẽ vào bụng của Trình Lộ.

Ăn cơm xong, tôi lại đi mua đồ ăn vặt, mười gói chocolate, một thùng bánh mì bơ, ba túi khoai tây chiên lớn…

Mua xong, tôi tìm nhà nghỉ ở lại, vừa uống coca vừa tiếp tục ăn.

Ăn đến 8 giờ tối thì Trình Lộ gọi điện cho tôi.

“Cục cưng ơi, bụng anh khó chịu quá như thể căng muốn nứt ra ấy. Em đến đưa anh đi bệnh viện đi, cha mẹ anh không có nhà.” Giọng điệu của Trình Lộ rất nghẹn ngào giống như bị chặn cuống họng lại luôn rồi.

“Cậu chờ đó lát nữa tôi sẽ tới tìm cậu.” Tôi cúp điện thoại rồi tiếp tục ăn.

Chocolate nhét đầy miệng một cách thô bạo rồi uống coca ừng ực.

Tôi còn gọi thêm ba phần đùi dê nướng, đồ ăn vừa đến tôi lại ăn ngay lập tức.

Chín giờ tối, Trình Lộ lại gọi đến: “Triệu Dịch… Em tới chưa… Anh đau quá... Ruột căng như sắp đứt rồi…”

“Tới liền đây, cậu chờ một chút.” Tôi lại dập máy.

Ăn xong tất cả mọi thứ, tôi đã hoàn toàn không chịu nổi nữa, đồ hôm nay tôi ăn nhiều gấp mười lần số đồ ăn lúc trước Dương Khiết ăn.

Nhưng tôi vẫn không thấy no bụng như cũ, còn bụng tôi lại nhô cao lên như đang mang thai mười tháng vậy.

Tôi nằm im không thể động đậy, cầm chai coca cuối cùng lên uống ừng ực.

Trình Lộ lại gọi tới, giọng nói cực kỳ nghẹn ngào: “Triệu Dịch… Anh đau quá… A….”

Hắn đau đến mức hôn mê bất tỉnh!

Tôi vứt chai coca xuống, mặc kệ cả người nhơ nhuốc cứ thế nhắm mắt lại ngủ mất.

Trong cơn ác mộng, dường như tôi nhìn thấy vô số vong hồn đang gầm thét, lại thấy bản thân ở thời cấp ba cuộn tròn một thân thịt mỡ run bần bật.

Tôi khóc trong mơ khó đến mức khàn cả giọng, kiệt sức.

Chờ khóc đủ thì trời cũng đã sáng.

Tôi mở mắt, phát hiện bụng đã xẹp xuống rồi, tất cả đồ đã ăn sớm biến mất từ khi nào rồi.

===

Trình Lộ mất tích.

Nghe nói là biến mất giữa không khí đến mức không còn cả tro bụi.

Bởi vì tôi là người cuối cùng gọi điện với hắn nên tôi đã bị thẩm vấn rất nhiều lần nhưng không thể hỏi ra được gì.

Một tháng sau, giống như Dương Khiết, không ai nhắc đến Trình Lộ nữa.

Tôi khoác áo gió đi tới nghĩa địa Long Hoa dùng tay gạt đi cành liễu đã khô héo.

Dưới lớp lá liễu hai cái chén vẫn còn úp chồng lên nhau.

Tôi bái ba bái ném mạnh hai cái chén xuống đất.

Choang một tiếng, chén của Trình Lộ chia năm xẻ bảy còn cái chén của tôi vẫn hoàn hảo không tổn hao gì.

Tôi nhặt chén của mình lên, xoa nhẹ sau đó để vào trong túi của mình rồi đi về nhà.

Mặt trời chiều đã ngả về tây cực kỳ xinh đẹp.

-END-

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Vui Chơi Giải Trí 2000: Nâng Nữ Minh Tinh Gấp Trăm Lần Phản Hồi Lợi Nhuận

Vui Chơi Giải Trí 2000: Nâng Nữ Minh Tinh Gấp Trăm Lần Phản Hồi Lợi Nhuận là bộ truyện thể loại n#Hệ Thống #Đô Thị #Điềm Đạm #Ngu Nhạc Minh Tinh. Ai thích gu truyện đô thị này thì khá hay và hợp nhé. Tác phẩm giới thiệu tóm tắt Đường Văn trở lại năm […]
5.0 669 Chương

Ta, Lúc Tuổi Già Thánh Địa Lão Tổ, Thu Đồ Liền Có Thể Kéo Dài Tính Mạng

Xuyên việt huyền huyễn thế giới, Trần Huyền nội quyển ròng rã 10 vạn năm, theo một cái thường thường không có gì lạ tạp dịch, một đường cuốn thành vạn cổ vô địch, độc đoán càn khôn chiến lực trần nhà — — Thiên Đế. Vốn cho rằng cuối cùng có thể như vậy […]
0.0 192 Chương

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21 công chức xuyên qua cổ đại, trở thành Ung quốc tây nam biên thùy một tên tiểu kỳ quan. Luyện Ngục tỉnh lại, đã là phản quốc tử tù. Gặp may thoát thân, lại thành địch quốc nội ứng. Đêm dài vô gian, song diện là điệp. Từ biên thuỳ Luyện Ngục […]
0.0 308 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...