Dịch: Yên cầu may mắn
Tôi tranh luận với Dương Khiết, tôi không biết gì hết thì sai ở chỗ nào chứ?
Không ngờ Dương Khiết tức giận đến mức đánh tôi.
Tôi theo bản năng phản kích, đẩy cô ta một cái kết quả là cô ta bị chảy máu đầu.
Chuyện này cực kỳ ồn ào, tôi bị thông báo phê bình, các bạn cùng phòng cũng chỉ trích tôi không biết chừng mực.
Dương Khiết còn tuyên dương tôi đánh cô ta ở khắp nơi, mắng tôi là con nhỏ quê mùa hoang dã cực kỳ bạo lực.
Tôi vừa kinh ngạc vừa tức, căn bản là không có kinh nghiệm ứng đối với những chuyện như thế này.
Dương Khiết còn không chịu buông tha cho tôi, cô ta tìm mấy tên lưu manh ở ngoài trường chặn đường đánh tôi một trận, còn nói sau này nếu như không vui thì sẽ đánh tôi.
Tôi thấp thỏm lo âu, hoàn toàn không biết phải phản ứng ra sao trước bạo lực học đường bất thình lình này.
Tôi chỉ có thể xin lỗi Dương Khiết, hy vọng sẽ tiêu tan hiềm khích lúc trước, rốt cuộc thì còn tận bốn năm đại học, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.
“Biết sai thì tốt, nhưng mà tôi cực kỳ không thích cậu!”
“Trình Lộ khen cậu nhỏ xinh đáng yêu mà phải không? Được thôi, tôi là kẻ quê mùa, cậu là bé đáng yêu, cậu đáng yêu quá!”
Dương Khiết càng nói càng hận.
“Triệu Dịch, cậu nghe cho rõ đây, từ hôm nay trở đi nếu như tôi mập hơn cậu nửa kg thì tôi sẽ tát cậu một cái cho đến khi nào cậu mập hơn tôi thì tôi mới tha cho cậu, nghe rõ chưa?”
Lời của Dương Khiết làm tôi khó có thế tiếp thu, sao lại làm như vậy được chứ?
Không chờ tôi phản đối cô ta đã bắt tôi đi cân, cô ta cũng tự cân.
Tôi 46,5kg còn cô ta 51,5kg.
“Tôi mập hơn cậu 5kg, cho nên sẽ tát cậu mười cái!” Dương Khiết cười khanh khách bắt tôi đưa mặt qua.
Tôi tức giận đến đỏ mắt, vừa tủi thân vừa tức.
“Sao hả? Không nghe sao? Được thôi, tôi nói cho cậu biết, tôi muốn giết chết cậu là chuyện cực kỳ đơn giản, đến lúc đó hãy để cha mẹ của cậu đến để nhặt xác đi! Cậu còn học đại học được cái khỉ gì!”
Vẻ mặt của Dương Khiết cực kỳ tàn nhẫn, căn bản không giống như là sinh viên mà giống như xã hội đen vậy.
Tôi mới lên thành phố đi học, ngay cả tàu điện ngầm còn không biết nên tất nhiên là sẽ sợ rồi, tôi ngay lập tức bị cô ta hù dọa.
Nhưng tôi không muốn bị cô ta tát.
Dương Khiết không nói hai lời đã gọi điện cho người ta chặn đánh tôi: “Các anh nhìn thấy cậu ta lần nào thì đánh lần đó cho tôi, nhớ kỹ mỗi người phải tát cậu ta mười cái, tất cả là một trăm cái!”
Sự sợ hãi chiến thắng tức giận, tôi cúi đầu rơi nước mắt.
Cuối cùng cũng chỉ có thể chấp nhận sự bắt nạt của cô ta.
Sau ngày đó, mỗi ngày tôi đều phải ăn mười cái tát, Dương Khiết còn ép tôi mỗi ngày ăn nhiều hơn, cưỡng ép tôi phải mập lên.
Cô ta không muốn thấy tôi nhỏ xinh đáng yêu.
Nhưng thể chất của tôi là ăn mãi mà không mập, như vậy thì đến bao giờ tôi mới mập hơn cô ta được?
Bạn thấy sao?