Dịch: Yên cầu may mắn
Lại bị tát mười lần nữa, tôi trốn trong nhà vệ sinh im lặng rơi nước mắt, tôi muốn gọi điện thoại cho ông nội nhưng cuối cùng lại thôi.
Trong ký túc xá, đám Dương Khiết vừa nói vừa cười, hôm nay không có tiết học cho nên bọn họ liền ở lỳ trong phòng.
"Mẹ nó! Thấy Triệu Dịch là thấy khó chịu rồi, mỗi ngày ăn nhiều đến vậy mà vẫn chỉ có 46.5kg, có phải là miệng cậu ta không liền với ruột hay không mà ăn xong đã ỉa hết thế?" Dương Khiết đang làm nhục tôi.
"Có vài người trời sinh ăn không mập, không có cách nào đâu."
"Đánh cậu ta thành đầu heo là có thể mập thêm vài kg rồi." Dương Khiết cười ha hả.
Tôi mím môi, trong lòng lại dâng lên cảm xúc muốn nói cho Dương Khiết biết một phương pháp giảm cân bí mật.
Đã muốn nói với cô ta từ lâu rồi!
Đem bát cơm hoặc hộp cơm thường dùng úp lên mộ rồi dùng cành liễu đặt lên trên, như vậy sẽ càng ăn càng gầy, bởi vì đồ ăn được đều đã cúng cho vong hồn cả rồi.
Đây là phương pháp bí mật trong thôn ở quê chúng tôi, người lớn nói cho tôi biết cách này hơn nữa còn dặn dò mấy trăm lần rằng không được tùy tiện dùng, mập mới có phúc.
Tôi trước kia không tin vào điều đó cho đến khi một phụ nữ trong thôn sau khi sinh con liền mập ra, cô ấy lén dùng cách này, kết quả là chưa đến ba tháng đã gầy thành da bọc xương, cuối cùng biến mất ở trên núi, không ai biết cô ấy đã đi đâu.
"Triệu Dịch, cậu chết trong nhà vệ sinh luôn rồi à? Ra mau, tôi muốn đi vệ sinh!" Dương Khiết đá cửa làm tôi bừng tỉnh.
Tôi lau nước mắt rồi ra ngoài.
Dương Khiết sùy một tiếng: "Trốn trong này để ăn cho mập à? Tôi nhìn cậu gầy thế kia thì chắc là do ăn nhiều nhưng không hấp thu được dinh dưỡng rồi."
Tôi tức giận đến môi phát run, gần như muốn nói phương pháp bí mật kia ra nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống.
Bạn thấy sao?