Chương 4: Chương 4

Dịch: Yên cầu may mắn

Một tháng qua đi, mới sáng sớm tôi đã nhận được tin xấu, hàng xóm ở quê điện tới nói ông nội tôi té xỉu ở bên bờ ruộng, họ bảo tôi mau chóng về thăm ông. Tôi cực kỳ sốt ruột, mặc quần áo xong liền chuẩn bị về quê.

Kết quả là Dương Khiến giữ chặt tôi, hung tợn nói: "Còn chưa có cân, cậu định chạy đi đâu?"

"Ông nội tôi xảy ra chuyện rồi, tôi phải về nhà ngay!" Tôi gạt tay cô ta ra.

"Cho dù ông nội cậu có chết thì cậu cũng phải cân!" Dương Khiết lôi tôi lại.

Bạn cùng phòng đều nói lần này bỏ qua đi.

"Bỏ cái gì mà bỏ? Quy định của tôi không thể vi phạm được, mập hơn nửa kg là một bạt tai, không thể thiếu ngày nào được!" Dương Khiết bắt tôi đi cân.

Tôi vội đến mức ứa nước mắt: "Ông nội tôi thật sự đã xảy ra chuyện, cậu để tôi đi đi!"

"Tôi nói cho dù ông nội cậu có chết cũng phải cân, nếu không thì lần sau cậu ôm hộp của ông nội cậu rồi cân luôn đi, nhất định khi đó sẽ ít gầy hơn tôi đó, đã vậy còn có thể bớt đi vài cái tát."

Dương Khiết cười đến mức sung sướng.

Tôi vừa kinh ngạc vừa tức, cả người run lên.

Dương Khiết lại đẩy tôi lên cân, 46 kg.

Chát!

Cô ta lập tức tát một cái, mắng to: "Sao tao lại mập hơn mày 5.5kg rồi? Mày lén giảm cân đúng không?"

Tôi cúi đầu bụm mặt, không nói một lời.

Qúa mức kinh ngạc và giận dữ làm đầu của tôi cực kỳ choáng váng. Từ trước đến nay tôi chưa gặp ai mà ghê tởm đến thế.

"Con nhỏ quê mùa câm rồi à? Đừng tưởng rằng học giỏi là ngon, hãy nhìn cái bộ dạng quê mùa của mày đi, tao còn sợ dơ tay nữa đó!"

Dương Khiết chùi tay, kêu cô bạn đang đứng cạnh xem náo nhiệt tới: "Hiểu Ninh, giúp mình đánh em gái quê mùa này thêm mười cái tát nữa!"

"Chuyện này..." Hiểu Ninh cười gượng, mất tự nhiên.

"Không làm à? Vậy tôi tự làm!"

Dương Khiết xoa xoa cổ, chuẩn bị hành hạ tôi.

"Đừng, tôi có cách giúp cậu giảm cân, giảm 5kg rất đơn giản." Tôi lui về phía sau hai bước, đỏ mắt nhìn về phía Dương Khiết.

Tôi áp chế sự tức giận xuống, trong lòng tôi lúc này toàn là sự lạnh lùng.

Dương Khiết hừ lạnh: "Ăn ít, vận động nhiều đúng không? Tôi mẹ nó chính là không muốn vận động cũng không muốn ăn ít!"

"Không phải! Cách của tôi là phương thuốc cổ truyền ở quê, sau khi dùng sẽ ăn mãi mà không mập, ngược lại sẽ càng ngày càng gầy." Tôi hơi cúi đầu, tận lực bình tĩnh mà nói ra những lời này.

"Phương thuốc cổ truyền gì?" Không chỉ có Dương khiết mà ngay cả đám cùng phòng đều tò mò.

Ai mà không muốn càng ăn càng gầy chứ?

"Đem bát cơm hoặc hộp cơm thường dùng úp lên mộ rồi dùng cành liễu che lại, như vậy sẽ càng ăn càng gầy, bởi vì đồ ăn được đều đã cúng cho người đã khuất." Tôi nói ra phương pháp.

"Cái thứ gì vậy? Úp lên mộ? Sao mày không nói úp lên mặt mày ấy!" Dương Khiết thóa mạ, cô ta không tin.

Tôi nhìn cô ta một cách chân thành nói: "Trước kia tôi đã dùng rồi, gầy đi rất nhiều. Tôi nghĩ có thể là do tác dụng tâm lý, tôi đã xem một quyển tâm lý học ở hiệu sách, biện pháp này có lẽ là ám chỉ tâm lý, nghĩ mỗi ngày mình sẽ gầy thì sẽ thật sự gầy đi."

Mấy người nhìn nhau vẫn không tin tôi.

"Tôi sẽ về nhà ngay, Dương Khiết, cậu đưa hộp cơm của cậu cho tôi, tôi cầm về úp lên mộ trong thôn, hãy thử xem, nếu như không linh nghiệm thì mỗi ngày tôi sẽ để cậu tát một trăm cái!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...