Chương 5: Chương5

Dịch: Yên cầu may mắn

Dương Khiết muốn gầy đến điên rồi, cuối cùng vẫn để tôi thử xem.

"Nếu như mày nói lung tung thì bà đây sẽ giết chết mày, có nghe chưa?" Dương Khiết còn không quên hung tợn cảnh cáo tôi.

Tôi liên tục gật đầu rồi mang hộp cơm của cô ta đi.

Vội vàng chạy về nhà, tôi thăm ông nội.

Ông không sao, chẳng qua là do làm lụng vất vả quá mức nên mới té xỉu.

Tôi thở phào một hơi rồi khóc một buổi trời sau đó nhìn chằm chằm vào hộp cơm của Dương Khiết, cắn chặt răng.

Đến tối tôi lẻn lên núi, tìm một tấm bia mới sau đó úp hộp cơm của Dương Khiết lên, dùng cành liễu đè lại rồi lạy ba lạy.

Không có gì xảy ra cả, nhưng lúc tôi xoay người xuống núi thì luôn có cảm giác có ai đó đang nhìn mình.

Ngày hôm sau tôi quay về trường học, vừa vào ký túc xá đã bị Dương Khiết túm lấy cổ áo: "Gầy cái cục cứt! Hôm nay tao lại mập lên nửa kg! Đã nặng 52kg rồi!"

Nói xong là một bạt tai đến.

Lòng tôi lạnh dần, vội giải thích: "Đừng gấp! Tôi quay lại gặp cậu mới có hiệu lực được."

Tôi muốn chỉ dẫn linh hồn đến chỗ Dương Khiết.

Dương Khiết đẩy tôi ra rồi bảo sẽ cho tôi một cơ hội nữa, nếu ngày mai còn không gầy thì cô ta sẽ giết chết tôi!

Màn đêm buông xuống, Dương Khiết chắp tay trước ngực khẩn cầu ông trời làm cho cô ta mau gầy xuống, sau đó đầy mong chờ mà đi vào giấc ngủ.

Nửa đêm tôi bừng tỉnh vốn định đi vệ sinh nhưng vừa ngồi dậy đã cứng đờ cả người.

Bởi vì trước giường Dương Khiết có một bóng đen có bóng lưng còng đang đứng đó không biết đang hút cái gì.

Tôi nhanh chóng nằm xuống, nhắm mắt lại đếm số rồi mơ mơ màng màng ngủ mất.

Sáng hôm sau tôi bị tiếng la của Dương Khiết đánh thức.

Cô ta đứng trên cân rồi cười ha ha: "Má nó! Gầy thật rồi, được hẳn 1 kg!"

"Thiệt hay giả vậy?"

"Hôm qua là 52 kg, hôm nay còn 51 kg, thần kỳ quá!"

Các bạn cùng phòng đều kinh ngạc, sôi nổi đến kéo tôi muốn tôi giúp họ úp hộp cơm.

Tôi lắc đầu: "Cách này chỉ có hiệu quá với một người, Dương Khiết đã dùng rồi thì người khác không dùng được nữa."

Tôi nói dối. Thật ra cách này đều có tác dụng với bất kì ai, chỉ là tôi không muốn hại nhiều người mà thôi.

"Triệu Dịch, làm tốt lắm! Trước kia là tớ không tốt với cậu, sau này chúng ta sẽ là chị em thân thiết nhé!"

Dương Khiết chạy qua ôm lấy bả vai tôi rồi cười không ngừng.

Tôi có hơi bối rối, liếc nhìn giường ngủ của cô ta, nhớ tới bóng đen nhìn thấy lúc nửa đêm hôm qua.

Có phải là tôi đã xuất hiện ảo giác rồi hay không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...