Dịch: Yên cầu may mắn
Dương Khiết nắm tay tôi đi học, bạn cùng lớp thấy thế đều trợn tròn mắt.
Dương Khiết cũng mặc kệ, cô ta kéo tôi đến trước mặt nam sinh ngồi gần cửa sổ cười khanh khách hỏi: “Trình Lộ, cậu thấy hôm nay tớ có gì khác không?”
Trình Lộ chính là người đẹp trai nhất ban.
Trình Lộ liếc nhìn Dương Khiết một cái rồi thờ ơ đáp: “Hình như có gầy đi một chút, tiếp tục cố gắng nhé!”
Sau đó, cậu ta lại nhìn sang tôi, nói: “Triệu Dịch, lát nữa cậu ngồi cạnh tớ đi, tớ có chút chuyện muốn hỏi cậu.”
Tôi ngơ người rồi nói không rảnh.
Trình Lộ chẳng nói gì nữa mà lại tiếp tục đọc sách.
Dương Khiết đen mặt đứng sững, sau đó mới giả vờ cười kéo tôi vào trong nhà vệ sinh nữ.
Vừa vào cô ta đã lập tức tát tôi một cái: “Triệu Dịch, con mẹ nó chứ mày thông minh lên một chút cho tao! Đừng tưởng rằng mày giúp tao giảm cân thì tao sẽ không đánh mày nữa. Mày hãy nhớ cho kỹ, Trình Lộ là người đàn ông của tao!”
“Trình Lộ đã đồng ý cho tao cơ hội, chỉ cần tao giảm còn 45kg là có thể làm bạn gái của cậu ấy, mày nghe hiểu chưa?”
“Là cậu ta chủ động!” Tôi bụm mặt, cố nén lửa giận.
Dương Khiết lại tát một cái nữa: “Câm miệng! Sau này không được nói chuyện với Trình Lộ nữa!”
Khóe miệng của tôi bị đánh đến rỉ máu, tôi cúi đầu cắn chặt răng, giả ý lấy lòng nói: “Dương Khiết, cậu xinh đẹp như thế, chờ đến khi cậu giảm còn 45kg thì nhất định Trình Lộ sẽ mê cậu chết mất!”
Dương Khiết vui vẻ vỗ vỗ mặt của tôi rồi khen tôi biết điều.
Chúng tôi quay lại phòng học, mặt tôi vẫn còn đau rát.
Trình Lộ liếc nhìn tôi một chút, khẽ nhíu mày, không biết đang nghĩ cái gì.
Sáng sớm hôm sau, tôi vừa mở mắt đã nhìn thấy Dương Khiết đang cân.
“Ha ha ha, lại giảm được một kg rồi, ông trời ơi!” Dương Khiết chỉ còn 50kg.
Cô ta cao 1m65, 50kg đã là gầy lắm rồi, từ mắt thường tôi cũng có thể nhìn ra được cô ta đã thon thả hơn rồi.
Các bạn cùng phòng vô cùng hâm mộ, lại lần nữa muốn tôi úp hộp cơm dùm bọn họ.
“Dương Khiết dùng rồi, người khác không thể dùng nữa.” Tôi vẫn từ chối như cũ.
Họ cực kỳ buồn bực.
Dương Khiết thì mừng đến mức không ngậm nổi miệng, thái độ đối với tôi thay đổi hoàn toàn.
“Triệu Dịch à, hôm nay tớ mời cậu đi ăn buffet. Cuối cùng thì tớ cũng dám buông xõa mà ăn một bữa no nê rồi!” Dương Khiết đã thèm ăn buffet từ lâu lắm rồi.
Trước kia cô ta vẫn thường nói nếu gầy đi thì nhất định phải đi ăn một bữa điên cuồng, ăn đến khi nào nhà hàng buffet đóng cửa mới thôi.
Cô ta kéo tôi đi, một phần là vì vui sướng, một phần khác là vì muốn tôi ăn nhiều cho mập lên.
Mấy người bạn cùng phòng cũng đi cùng, nói chuyện vui vẻ suốt dọc đường.
Đến nhà hàng, Dương Khiết không chờ nổi nữa mà vội đi lấy đồ ăn.
Cô ta ăn rất nhiều, chỉ vì lúc trước phải khống chế cân nặng mà không dám ăn không dám uống.
Bây giờ đã hoàn toàn yên tâm cho nên muốn ăn thế nào thì ăn thế nấy.
Bò bít tết, hải sản, đồ nướng BBQ, đồ uống… Tất cả đều được gọi lên, ăn không ngừng.
Đến cuối bữa, bụng của cô ta căng phồng cả lên, ăn đến no căng.
Lúc này chúng tôi mới về ký túc xá.
Dương Khiết nằm uỵch xuống giường, vận động thường ngày cũng lười làm, chỉ lướt điện thoại.
Miệng có cảm giác muốn ăn nữa nên cô ta đã bóc một gói khoai tây chiên ăn.
Bạn cùng phòng nhắc nhở: “Khiết Khiết, ăn như vậy sợ là mai lại béo lại đấy!”
Dương Khiết nghe xong thì hơi lo lắng quay sang hỏi tôi: “Tao sẽ béo lại sao? Mày đã nói là càng ăn càng gầy.”
“Tớ cũng không rõ lắm, tớ cảm thấy đây là vấn đề về tâm lý, nếu cậu nghĩ mai sẽ gầy thì sẽ gầy thôi.” Tôi nói bừa.
Dương Khiết lập tức chắp tay trước ngực: “Tôi muốn gầy, tôi muốn gầy, tôi muốn gầy!”
Nói xong, cô ta lại tiếp tục ăn khoai tây chiên.
Đêm đó, tôi lại tỉnh giấc, bất giác quay đầu sang nhìn về phía giường của Dương Khiết.
Vừa nhìn thì tim lại đập thình thịch.
Bóng đen kia càng cong lưng xuống sâu hơn, chỉ còn cách bụng Dương Khiết tầm mười cm.
Dường như nó đang hút cái gì đó từ bụng của cô ta.
Tôi không dám cử động một chút nào cả, mê man ngủ đến tận hừng đông.
Dương Khiết ngáp một cái, rời giường nói: “Sao lại đói thế nhỉ? Cảm giác bụng trống trơn.”
Dứt lời, cô ta chạy đi cân, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ hô toáng lên: “Trời ơi, 48kg!”
Chỉ trong một đêm, cô ta giảm 2kg.
Các bạn cùng phòng vẫn đang ngái ngủ đều kinh ngạc nhảy dựng lên, khó mà tin nổi.
Hôm qua Dương Khiết ăn uống vô tội vạ như thế mà hôm nay lại giảm được 2kg!
“Ha ha ha, quả nhiên là càng ăn càng gầy. Quá sướng!” Dương Khiết không thèm để ý tới tôi, rửa mặt một chút rồi xông ra ngoài.
Bạn cùng phòng hỏi cô ta đi đâu.
Cô ta không thèm quay đầu lại mà trả lời: “Đi ăn sáng, tôi muốn ăn mười suất ăn sáng! Còn phải ăn rất nhiều rất nhiều bánh tart trứng nữa!”
Tôi cúi đầu mang giày, khóe miệng cong lên thầm cười. Ăn đi, ăn cho nhiều vào!
Bạn thấy sao?