Dịch: Yên cầu may mắn
Dương Khiết phóng đi ăn sáng.
Chỉ một buổi sáng đã ăn không biết bao nhiêu đồ.
Lúc quay về phòng học, các nữ sinh đều nhìn ra cô ta gầy đi rất nhiều.
“Wow, Dương Khiết quá thon thả rồi!”
“Má ơi! Tay nhỏ, chân nhỏ thế này, tớ hâm mộ chết mất!”
Dương Khiết cười đến mức không ngậm được miệng, giả ý khiêm tốn nhưng đôi mắt lại liếc về phía Trình Lộ ở gần cửa sổ.
Trình Lộ cũng đang nhìn Dương Khiết, ánh mắt có vẻ hơi ngạc nhiên.
Dương Khiết liền vội vân vê tóc giả bộ thục nữ.
Tôi ở hàng phía sau ra vẻ thờ ơ không quan tâm nhưng trong lòng lại không ngừng cười lạnh.
Nghỉ giữa buổi, Dương Khiết kéo tôi đi vệ sinh.
Tôi còn tưởng mình đã chọc giận cô ta lúc nào rồi, ai ngờ cô ta lại cười với tôi: “Triệu Dịch này, tớ phát hiện Trình Lộ luôn nhìn lén tớ. Cậu giúp tớ thăm dò cảm giác của cậu ấy một chút đi, xem cậu ấy có muốn hẹn hò với tớ ngay bây giờ không?”
Dương Khiết không đợi được nữa.
Chán thật đấy!
Nhưng tôi cũng không từ chối, sau khi tan học bèn đi theo sau lưng Trình Lộ.
Hắn ta lập tức phát hiện ra tôi nên đứng đó chờ sẵn.
Trình Lộ cao khoảng 1m85, trầm ổn lạnh lùng, hoàn toàn không giống với những nam sinh khác cho nên có sức sát thương cực lớn với nữ sinh.
Hắn ta hỏi tôi có việc gì.
Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Dương Khiết đã gầy đi rất nhiều rồi, bây giờ cậu có thích cậu ấy không?”
Dường như hắn đã đoán được trước cho nên không thèm quan tâm mà cười đáp: “Dương Khiết vẫn còn quá mập, bảo cậu ta tiếp tục cố lên đi.”
Mập?
“48kg mà còn mập?”
“Nhìn còn chưa đủ nhỏ xinh, tôi thích kiểu như Loli ấy, giống như cậu vậy.” Trình Lộ nhìn tôi chằm chằm.
Toàn thân tôi mất tự nhiên, cảm giác ánh mắt của Trình Lộ cực kỳ có tính xâm lược.
Hắn ta thích kiểu “Loli” như tôi ư?
Tôi không hề cảm thấy tự hào gì hết, chỉ cảm thấy Trình Lộ đang xem các bạn nữ như đồ chơi, rất đáng khinh.
Hơn nữa rõ ràng là hắn ta đang trêu đùa Dương Khiết.
Tôi không nói gì, chờ cậu ta đi thì chuẩn bị quay lại tìm Dương Khiết.
Kết quả, vừa xoay người đã bị tát cho một cái.
Dương Khiết đứng ngay sau lưng tôi, âm trầm mắng: “Cái đồ ti tiện nhà mày, mày quyến rũ Trình Lộ từ khi nào hả? Mày cảm thấy mình rất Loli phải không? Rất đúng với sở thích của Trình Lộ phải không?”
Hiển nhiên là cô ta vẫn luôn trốn ở một góc nghe lén tôi nói chuyện với Trình Lộ.
Lửa giận bốc lên, suýt nữa tôi đã không nhịn được mà đánh lại.
Hít sâu một hơi, tôi nhịn đau giải thích: “Trình Lộ chỉ nói thích kiểu Loli, đúng lúc tớ tương đối thấp bé mà thôi, chờ cậu gầy thêm thì cậu chính là Loli rồi.”
Dương Khiết nghe vậy thì lửa giận đã nguội đi nhiều.
“Tao không tin là sẽ không có được Trình Lộ! Bà đây muốn giảm xuống 45kg!” Cô ta chạy ra ngoài cổng trường.
Tôi xoa xoa bên má đỏ bừng của mình chỉ cảm thấy lòng mình càng lạnh hơn.
Có một số người rất đáng chết!
Đáng chết!
Trước giờ ngủ trưa, Dương Khiết lại ôm theo một cái hộp lớn về.
Cái hộp ấy to bằng rương hành lý, vừa nặng vừa to, bên trong chứa đầy đồ vật.
Các bạn cùng phòng đều tò mò đến gần xem thử thì đều thốt lên: “Mẹ ơi, ăn nhiều thế sao?”
Bên trong có rất nhiều đồ ăn vặt, chocolate, khoai tây chiên, bánh mì bơ, Coca…
“Các chị em, trưa nay tớ không ngủ được, phải điên cuồng ăn một bữa đã, mọi người đừng chê tớ ồn ào nhé!” Dương Khiết thông báo một câu rồi bắt đầu ăn.
Bạn cùng phòng đều nhao nhao nói giỡn: “Sáng nay cậu ăn nhiều như vậy rồi mà giờ vẫn còn nuốt trôi được đồ ăn vặt hả?”
“Nuốt trôi chứ! Chỉ một lúc thôi tớ đã lại thấy đói rồi, vừa nãy tớ còn ăn một bữa cơm ở bên ngoài rồi đấy!” Dương Khiết sờ sờ bụng.
Cô ta cảm thấy bụng mình trống không, lại nói đói.
Ròng rã suốt một buổi trưa hôm đó, Dương Khiết đã ăn hết nửa rương đồ ăn vặt, trên mặt đất tràn lan túi rác.
Bạn cùng phòng không ai ngủ được, đều xem cô ta ăn.
Đến đêm, Dương Khiết lại ra ngoài mua cả thùng KFC, gà cuộn, hamburger, cánh gà cay, ôm hết về phòng.
Bạn cùng phòng đều há hốc mồm, nói cô ta ăn nhiều dữ.
Dương Khiết mặc kệ, cô ta như nhập ma vậy cứ vùi đầu vào ăn dường như không ăn là sẽ lập tức chết đói.
Đêm nay, tôi ngủ cũng không ngon.
Vì tôi biết, bóng quỷ kia lại tới.
Quả nhiên, sau nửa đêm tôi mở mắt nhìn sang giường của Dương Khiết.
Cái bóng đen kia cúi xuống, gần như là chạm sát vào bụng Dương Khiết mà hút, khiến cho người ta phải rùng mình trong bóng đêm.
Tôi nào dám nhìn nhiều, cực kì khẩn trương nhịn đến hừng đông.
Trời vừa sáng, Dương Khiết lao thẳng đến cái cân rồi mừng như điên reo lên: “45kg, ha ha, 45kg!”
Cô ta giảm một lèo 3kg trong vòng một đêm!
Tất cả chúng tôi đều nhìn cô ta, phát hiện ra cô ta đã gầy đến mức như gậy trúc rồi.
Một nữ sinh cao 1m65, nặng 45kg, eo nhỏ chân dài lưng mỏng, gầy quá mức.
Bạn thấy sao?