Chương 8: Chương 8

Dịch: Yên cầu may mắn

“Ha ha, sướng quá!” Dương Khiết mừng như điên, đứng trước gương thưởng thức dáng người 45kg của mình mãi một lúc lâu sau mới thôi.

Sau đó cô ta gọi tôi: “Triệu Dịch, tớ rất cảm ơn cậu. Tớ thề sau này sẽ không đánh cậu nữa!”

Tôi nói không sao, cô ta vui là được.

Dương Khiết ôm tôi một chút, bạn cùng phòng lại nói: “Khiết Khiết, 45kg đã rất hoàn hảo rồi, không thể gầy thêm nữa.”

“Đúng, tớ không cần gầy nữa.” Dương Khiết được nhắc nhở nên lập tức hỏi tôi: “Triệu Dịch, lấy hộp cơm lại là sẽ không gầy nữa phải không?”

Thật ra cô ta cũng thông minh đó, không ngu đến mứcmuốn gầy như bộ xương di động.

Tôi đã sớm đoán được, trong lòng lại càng lạnh lẽo.

Sau đó mới là bước trả giá đầu tiên!

“Đúng vậy, hồi trước sau khi giảm được 3 - 4kg tớ liền đi lấy chén cơm lại thì sau này sẽ không gầy nữa.” Tôi cười đáp.

Dương Khiết lập tức bảo tôi mau đi lấy hộp cơm về, cô ta muốn yên tâm làm một thiếu nữ thon thả xinh đẹp.

Tôi đồng ý, ngay hôm đó liền xin nghỉ để về quê, lên núi lấy lại hộp cơm, bái ba bái với ngôi mộ rồi nhanh chóng bỏ chạy.

Về tới trường, Dương Khiết xoa bụng khó chịu nói: “Má nó! Ăn hai bánh tart trứng đã căng phồng lên rồi, tớ còn muốn đi tỏ tình với Trình Lộ nữa.”

Tôi biết đã có hiệu quả.

“Vậy cậu ăn ít lại đi, bây giờ không có úp hộp cơm nữa, cậu ăn nhiều lại dễ mập lên đấy!” Tôi dặn Dương Khiết.

Cô ta gật gật đầu, nghỉ một hồi mới đi tìm Trình Lộ để tỏ tình.

Chẳng mấy chốc tôi đã nghe được tin đồn Dương Khiết đã tỏ tình thành công rồi!

Đúng dịp ngày nghỉ cuối tuần, cả đêm hôm đó cô ta không về trường.

Chúng tôi đều đoán được vì sao cho nên ai nấy cũng đều cười chế nhạo.

Hôm thứ bảy, Dương Khiết cố ý gọi cho tôi.

“Triệu Dịch, tớ đang ở cùng Trình Lộ làm vài chuyện. Ha ha, hạnh phúc quá, anh ấy nói muốn cưới tớ đó, dù thế nào tớ cũng phải gọi để cảm ơn cậu mới được.”

Dương Khiết nói là cám ơn tôi nhưng tôi cứ cảm thấy trong giọng nói của cô ta có phần đắc ý.

Tôi nói không cần cám ơn, cô ta vui là được.

Dương Khiết chuyển câu chuyện lại càng đắc ý hơn: “Ôi, tiếc quá, vốn dĩ người vui là cậu mới đúng! Trình Lộ thích cậu lắm đó, nói rằng cảm giác chinh phục cậu sẽ rất tốt.”

“Nhưng mà sau đêm thân mật tối qua anh ấy đã say mê tớ rồi, cho nên đồ nhà quê mày đừng có mơ bay lên cành cao để làm Phượng Hoàng, biết chưa?”

A?

Tôi nghe vậy mà chỉ biết câm nín. Thì ra Dương Khiết vẫn khó chịu với tôi vì Trình Lộ thích tôi.

Dương Khiết cố ý gọi để chế nhạo và cảnh cáo tôi, đứa con gái nhà quê như tôi không có cửa.

“Tớ không xứng với Trình Lộ, cậu mới xứng, chúc các cậu hạnh phúc!” Tôi nói một tràng khen ngợi.

Dương Khiết nghe xong liền cười ha hả, hoàn toàn hài lòng.

Tôi cúp điện thoại, nhếch môi cười lạnh.

Cười đi, cứ thỏa thích mà cười đi.

Qua hai ngày nữa, mày sẽ mập như con heo bị chết trôi ba ngày!

===

Mãi cho đến thứ hai Dương Khiết vẫn chưa về, Trình Lộ cũng không đến lớp.

Mọi người bàn tán ầm ỹ, mà tôi đã đoán được nguyên nhân.

Sau khi tan học chúng tôi quay về ký túc xá, vừa vào đã thấy Dương Khiết.

Cô ta chỉ mặc nội y, tóc tai bù xù đứng trên cân, không thể tin nổi mà cân đi cân lại.

Bây giờ toàn thân cô ta sưng vù, thịt trên eo trên đùi giống như là bị thổi căng lên, cực kỳ ghê tởm.

Đây là hậu quả phải trả khi dừng cung phụng!

“Khiết Khiết, cậu sao vậy?” Các bạn cùng phòng ngơ ngác.

Dương Khiết đỏ mắt nhìn về phía tôi, nổi giận mắng: “Triệu Dịch, sao lại thế này? Tao lại mập lên 50kg rồi!”

Tuy cân nặng của cô ta quay về 50kg nhưng bề ngoài thân hình cô ta sưng vù cả lên nhìn như 60kg.

Tôi kinh ngạc hỏi lại: “Sao lại thế được? Trước đó không phải là 45kg à?”

“Mày tự xem cân đi!” Dương Khiết hất khuôn mặt sưng vù lên, nào còn dáng vẻ xinh đẹp trước đó nữa?

Tôi xem thử, đúng là 50kg thật.

“Cả cuối tuần tao đều ở bên Trình Lộ, chỉ ăn có hai chén bún gạo, sao lại mập lên nhiều đến vậy?”

Dương Khiết tiếp tục mắng: “Sáng nay lúc thức dậy Trình Lộ cũng bị tao dọa sợ nên đã lập tức chia tay tao. Con đĩ nhà mày đã hại chết tao rồi!”

Cô ta vừa mắng vừa lao tới đánh tôi, bóp chặt cổ tôi ấn lên tường.

Suýt nữa tôi đã bị cô ta bóp chết, vội vàng đẩy cô ta ra.

Các bạn cùng phòng cũng hỗ trợ ngăn lại.

Tôi oan ức lắc đầu: “Tớ thật sự không biết... Có phải là cậu bị bệnh rồi hay không? Cậu mau đi khám bác sĩ đi!”

Hỏi tôi một câu là tôi đã nói không biết ba cái rồi nhưng trong lòng lại liên tục cười lạnh.

Dương Khiết tức giận đến mức thở hổn hển, lại mắng tôi xối xả rồi được Hiểu Ninh dẫn đi bệnh viện.

Tôi nhìn theo bóng dáng to mọng của cô ta mà khẽ nhếch môi.

Thật ra người phụ nữ ở thôn chúng tôi kia sau khi gầy thái quá cũng đã từ bỏ cung phụng, cô ta không muốn gầy thêm.

Nhưng vừa lấy cái chén đi thì cân nặng đã điên cuồng tăng lên, hoàn toàn mất khống chế cho nên chỉ có thể tiếp tục cung phụng, cuối cùng cô ta đã biến mất ở trên núi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...