Dịch: Yên cầu may mắn
Ngày hôm sau, trong ban ai cũng chấn động vì có người đã chụp được hình ảnh Dương Khiết hiện tại rồi chia sẻ lên diễn đàn.
“Đây là Dương Khiết à? Trương Hiểu Ninh đỡ cô ta đi bệnh viện.”
“Kinh khủng! Sao lại sưng đến mức này rồi? Mập quá!”
“Quá đỉnh! Uống dầu à?”
Vể bề ngoài của Dương Khiết thật sự làm cho người khác phải sợ hãi. Không chỉ là mập như thường mà nó sưng vù nhiều chỗ kèm theo bóng bẩy như bôi dầu giống như một đống thịt ba chỉ biết đi vậy.
Tôi không kinh ngạc hay gì, nên đọc sách thì vẫn đọc sách, nên học thì vẫn học.
Ba ngày sau, Dương Khiết vẫn chưa về trường.
Về phần Trình Lộ, cậu ta vẫn như không có gì mà đi học như thường giống như là chưa hề xảy ra chuyện gì vậy.
Đến ngày thứ tư, Hiểu Ninh lén tìm tôi muốn tôi đến một nơi.
Tôi hỏi đi đâu.
Hiểu Ninh thấp thỏm lo âu nói: “Dương Khiết thuê trọ, hiện tại vẫn luôn trốn trong đó không dám ra ngoài, cậu đến thăm cậu ấy đi.”
Tôi nhướng mày, Dương Khiết bị thiểu năng trí tuệ à? Đã thành như vậy rồi mà còn không chịu về nhà?
Về nhà thì ít nhất cũng có cha mẹ chăm sóc, thậm chí cha mẹ sẽ còn báo cảnh sát nữa.
Tôi suy nghĩ một chút rồi đi theo Hiểu Ninh đến phòng trọ.
Vừa đến cửa, Hiểu Ninh đã bỏ chạy để tôi vào đó một mình.
Tôi đẩy cửa đi vào, chỉ thấy một núi thịt ngồi trên sàn nhà, khắp sàn là chất lỏng đen tuyền như dầu mỡ.
Dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng tôi vẫn hoảng sợ.
“Triệu Dịch… Cái đồ đáng bị chém ngàn đao nhà mày... Mày không phải là người….” Núi thịt gian nan giơ ngón tay lên mắng tôi.
Tôi lùi lại mấy bước, bịt mũi.
“Tao không còn mặt mũi nào gặp ai nữa… Mày mà không giúp tao gầy đi thì tao sẽ báo cảnh sát… Báo cảnh sát!” Dương Khiết đe dọa tôi, tròng mắt cô ta sắp bị thịt mỡ bao phủ luôn rồi.
“Liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ bịa vài lời nói dối để lừa cậu thôi, cậu cảm thấy sẽ có người tin sao?” Tôi bình tĩnh tỏ ra vô tội.
“Mày đáng chết! Mày đáng chết! Tao báo cảnh sát!” Dương Khiết cầm lấy điện thoại nhưng kết quả là không cầm được.
Tay cô ta trơn trượt, toàn thân thịt mỡ rung lên đến mức lại bành trướng ra thêm.
Tôi nhìn mà buồn nôn cũng hơi sợ.
Tôi mới chỉ nghe nói về tình trạng này thôi chứ chưa bao giờ nhìn thấy.
Tôi lại lùi về sau, Dương Khiết vẫn còn đang kêu gào sẽ báo cảnh sát kết quả là đột nhiên lại kêu lên một tiếng thảm thiết rồi thân thể phồng to lên liên tục.
Tôi sợ đến mức chạy ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại, tim đập thình thịch. Ngay sau đó tôi nghe thấy tiếng nổ như tiếng bong bóng bị kim đâm vậy, tiếp theo hoàn toàn im lặng.
Tôi cẩn thận mở cửa ra xem thử, thế nhưng bên trong lại trống rỗng.
Đến dịch nhầy trên mặt sàn cũng đã biến mất.
Dương Khiết cứ thế mà biến mất giữa hư không!
Tôi sởn cả gai ốc, lại xoay người lần nữa chạy đi.
Dương Khiết đâu rồi?
Nhất định là cô ta đã "Nổ tung" rồi, mập đến mức không thể dừng lại được.
Có lẽ là do vong hồn đã hút hết cả người cô ta cũng nên?
Nếu cô ta cứ tiếp tục cung phụng thì sẽ gầy đi mỗi ngày, cuối cùng ngay cả máu thịt cùng xương cốt đều sẽ bị hút sạch sẽ chẳng còn lại gì.
Không cung phụng nữa cũng như vậy, mỗi ngày sẽ mập dần lên cuối cùng nổ tung, sau đó tất cả mọi thứ bị hút sạch.
Tôi chạy đi thật xa rồi đụng phải Hiểu Ninh.
Cậu ta rất khủng hoảng: “Triệu Dịch, cậu có thấy Dương Khiết không? Quá kinh khủng! Hôm qua không mập thế đâu.”
Tôi bình tĩnh lại, siết chặt nắm tay run rẩy, gằn từng chữ: “Dương Khiết gì? Phòng đó trống không mà? Cậu trêu tớ đấy à?”
“Trống không? Không thể nào! Dương Khiết ngồi trong đó mà!” Vẻ mặt của Hiểu Ninh vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Tôi to gan giữ chặt cậu ta lại nói: “Trống không thật mà, không tin thì cậu đi xem thử đi.”
Hiểu Ninh hoảng sợ, không muốn đi cho lắm.
Thật ra tôi cũng không dám đi nhưng cần phải quay trở lại đó một chuyến chứng minh trong phòng trống không.
Chúng tôi vừa lôi vừa kéo nhau quay lại.
Trong phòng trọ im ắng, trống không, đến mức không còn mùi gì.
Hiểu Ninh ngơ ngác tìm khắp mọi nơi vẫn không thấy Dương Khiết đâu cả.
“Dương Khiết đâu rồi? Cậu lừa tớ đến đây làm gì? Có phải là các cậu muốn bắt nạt tớ nữa không?” Tôi chất vấn Hiểu Ninh.
“Thật sự đã ở đó mà... Kỳ lạ ghê... Cậu ấy đi đâu rồi?” Hiểu Ninh lại ra ngoài tìm.
Tôi đi theo cậu ta tìm cả nửa ngày vẫn chẳng tìm được gì.
Cuối cùng Hiểu Ninh sắp phát điên cho nên chúng tôi đã đi báo cảnh sát.
Tôi và Hiểu Ninh bị hỏi rất nhiều câu nhưng kết quả là vẫn không giải quyết được gì.
Dương Khiết quả thực là đã “Mất tích”.
Không ai tìm được cô ta.
Một tháng sau, chuyện này gần như đã trôi vào quên lãng.
Hiểu Ninh thôi học, tôi và các bạn cùng phòng rất khó hiểu, không ai biết Dương Khiết đã biến thành một núi thịt.
Buổi tối tôi thường mơ thấy ác mộng nhưng sau vài lần tôi đã quen với điều đó.
Bạn thấy sao?