Chương 141: Thế này thì quá đáng rồi đấy!
Những lời này của Thẩm Mộc đừng nói là Lư Khải Thiên.
Ngay cả đám người Từ Các lão, Tiêu Nam Hà cũng đều không tin.
Cho dù trước đó đã từng chứng kiến Nguyên Khí Mễ và Quế Thể Đan của Thẩm Mộc.
Nhưng với tư cách là nhân vật thượng tầng của Đại Ly, bọn họ hiểu rất rõ về Độc thư chủng tử của Văn Đạo.
Thiên phú đọc sách không giống với thể chất thiên phú đặc biệt, mà là người trời sinh thân cận với Văn Đạo, từ đó nảy sinh mối quan hệ kỳ diệu nào đó.
Thường nói một người đọc sách rất có linh tính, thì đa phần người đó chính là Độc thư chủng tử.
Tuy không hiếm như Tiên Thiên Kiếm Phôi, nhưng thực ra cũng không nhiều.
Đừng nói là Phong Cương Thành, ngay cả Lô Châu Quận Huyện mạnh nhất Đại Ly cũng chẳng bồi dưỡng ra được bao nhiêu.
Phong Cương vốn là nơi thâm sơn cùng cốc, trong mắt mọi người, nơi này thứ nhất chưa từng sinh ra Đại Nho, thứ hai không có dòng dõi thư hương.
Có thể nói, một huyện thành hoàn toàn không dính dáng gì đến Văn Đạo, thì căn bản không thể nào sản sinh ra Độc thư chủng tử được.
"Haizz, chuồn thôi chuồn thôi, làm cả buổi hóa ra chỉ là nhập học ở học thục."
"Đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Ngươi không phải vẫn muốn xem Đại hội từ thiện lần nữa chứ?"
"Khụ... không muốn không muốn."
"Đúng vậy, không gây chuyện là tốt rồi, xem ra tên họ Thẩm kia cũng chỉ thuận miệng nói thôi, còn Độc thư chủng tử, ha ha."
"Cũng phải, thứ này cũng giống như thể chất tu luyện đặc biệt, hoàn toàn là dựa vào vận may, không cần lo lắng. Tên họ Thẩm kia vận khí của bản thân đã đủ tốt rồi, là một thiên tài tu luyện, nhưng cũng không thể cái gì tốt cũng dành hết cho hắn được, thế gian làm gì có nhiều chuyện tốt như vậy."
"Có lý, truyền thừa thư viện của Văn Đạo Học Cung đâu có dễ lấy như vậy, ngươi có thể lừa gạt bách tính, nhưng lại không lừa được Thánh nhân đâu."
"Giải tán giải tán, hôm nay chắc không có gì náo nhiệt để xem rồi."
"May mà không phải Thảo Thị Khẩu, ha ha ha."
Rất nhiều tu sĩ ngoài mặt thì trêu chọc khinh thường.
Nhưng thực chất trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác hôm nay Thẩm Mộc chắc sẽ không giở trò gì quái đản nữa.
Nếu lại làm thêm một cái Đại hội từ thiện ở Thảo Thị Khẩu, thì đạo tâm của rất nhiều người trong số họ e là sẽ mất cân bằng.
Bọn họ thực sự không muốn chút cảm giác ưu việt ít ỏi còn sót lại từ các quận huyện lớn, tông môn lớn bị Thẩm Mộc dập tắt hoàn toàn.
Lợi ích của quận huyện lớn, đương nhiên không cần nói nhiều.
Nhưng nếu có một ngày, những người từng hưởng thụ phúc lợi của quận huyện lớn, tông môn lớn, bỗng nhiên phát hiện ra, một cái huyện thành rác rưởi đến mức cặn bã trong mắt họ, tùy tiện cho chút lợi ích cũng bằng lượng bọn họ kiếm cả năm, thì ai mà chịu nổi?
Quan trọng là còn phát vô điều kiện, miễn phí, công bằng đến mức đối xử không phân biệt!
Điều này khiến rất nhiều người nảy sinh sự nghi ngờ về bản thân.
Tại sao bọn họ phải tu luyện vất vả khổ cực như vậy?
Chẳng phải là để cạnh tranh tài nguyên sao?
Nhưng ngươi nhìn huyện thành nhà người ta xem, ai cũng được phát!
Lại nhìn bách tính của họ xem, căn bản là không cần nỗ lực a! Ngồi nhà đợi tiền!
Thế này có cho người ta sống nữa không?
Cho nên, vẫn còn giữ được một chút khinh miệt và coi thường.
Chính là sự kiên cường cuối cùng của đám tu sĩ này rồi.
Tuy nhiên,
Thẩm Mộc đâu có biết những điều này.
Trước khi đến hắn đã tính toán kỹ rồi, hôm nay nhất định phải tiêu sạch sành sanh số danh vọng này!
Trước đó Đại hội từ thiện kiếm được khoảng một vạn, trồng Nguyên Khí Mễ và Long Thể Thảo dùng mất tám ngàn, tức là còn lại hai ngàn.
Vừa rồi bài phát biểu của hắn lại giúp hắn kiếm thêm được một ít.
Dù sao cũng là lần đầu tiên Phong Cương mở học thục, quan trọng là trẻ con Phong Cương được miễn phí.
Điều này lại khiến chỉ số hạnh phúc của rất nhiều người tăng lên.
【Danh vọng hiện tại: 3100】
【Văn Tướng Từ Đường: Thánh Nhân Bi Thiếp, mở ra!】
【Gợi ý: Tiêu hao Thánh Nhân Đạo Chương trong bia đá, mỗi thiên cần chi trả 1000 danh vọng!】
"Hả? Trước đó không phải nói là 500 danh vọng sao?"
Trí nhớ của Thẩm Mộc rất tốt, trong ấn tượng của hắn, lần đầu tiên mở bia đá, hình như có nói mỗi lần sử dụng chỉ cần năm trăm, sao lần này lại tăng giá rồi?
"..." Đợi nửa ngày, không có bất kỳ phản hồi nào.
Được lắm, giả chết, thế này thì hơi khốn nạn rồi.
Vốn dĩ theo dự tính trước đó, ngoài việc trả cho Liễu Thường Phong một thiên Thánh Nhân Đạo Chương, còn có thể làm thêm năm cái nữa, hắn định chọn một lần năm đứa trẻ.
Sau đó cưỡng ép quán chú Thánh Nhân Đạo Chương, phải biết rằng, trong bia đá, ồ, cũng chính là từng đám mây trắng trên trời kia, đều là Thánh ngôn đích thực!
Nói cách khác, từ nhỏ đã chịu sự tẩy lễ của Thánh ngôn, đoán chừng muốn không phải là Độc thư chủng tử cũng khó.
Dù là Văn Đạo Thánh Nhân, hay Đạo Gia Thánh Nhân, hoặc là bất kỳ một mạch nào khác.
Tùy tiện đến một cái, cũng có thể khiến người ta hưởng lợi to lớn, thậm chí là đốn ngộ trên cảnh giới.
Cho nên, Thẩm Mộc vốn định lần này chọn năm người, sau đó đợi gom đủ danh vọng thì làm thêm năm người nữa, như vậy vừa tròn mười người, mười Độc thư chủng tử.
Trực tiếp hoàn thành một yêu cầu khác của danh ngạch thư viện Văn Đạo Học Cung.
Nhưng lần này hình như hắn tính sai rồi.
Không ngờ thứ này lại tăng giá!
Vậy thì chỉ có thể làm trước ba người thôi.
Tất nhiên, thực ra cũng không gấp lắm, dù sao sau này chỉ cần đủ danh vọng, lúc nào cũng có thể làm tiếp.
"Hai thiên của Văn Đạo Thánh Nhân, một thiên..." Thẩm Mộc thầm nghĩ trong lòng, hắn liếc nhìn Liễu Thường Phong: "Cứ lấy của Đạo gia đi."
【Gợi ý: Chi trả 3000 danh vọng thành công!】
【Mời chỉ định đối tượng Thánh ngôn】
【Cố Thủ Chí/Tào Chính Hương/Cổ Tam Nguyệt/Tân Phàm/Lý Thiết Ngưu/Liễu Thường Phong/Lý Nhị Lang/Triệu Tứ Nhi/Ngọc Tú Nhi/Ngô...】
Trong đầu Thẩm Mộc bắt đầu hiện lên chi chít tên người cùng với phân loại.
Thẩm Mộc rất nhanh đã chọn được ba người.
Cổ Tam Nguyệt, Tân Phàm, Liễu Thường Phong.
Đồng thời thiết lập sự phân phối của Thánh ngôn, cũng như thứ tự thời gian trước sau.
【Gợi ý: Đã chọn xong, mời Thánh ngôn!】
...
Lúc này.
Cố Thủ Chí đang đứng trước cửa học thục, cười như gió xuân nhìn đám trẻ trước mặt.
Dù sao cũng bắt đầu dạy học rồi, làm lại nghề cũ, khí chất này nhất định phải giữ vững.
"Từ nay về sau ta chính là tiên sinh của các con, có thể gọi ta là Cố tiên sinh, cũng có thể gọi là thầy."
"Vâng!"
"Chào Cố tiên sinh!"
Một đám trẻ con Phong Cương hành lễ một cách rập khuôn.
Tuy nói đều chưa từng đọc sách, nhưng trước khi đến, ít nhiều cũng được phụ huynh dạy qua chút lễ nghĩa.
Chỉ là hiện tại nhìn qua, vẫn là không đồng đều, có đứa cúi người hành lễ, có đứa chắp tay vái chào.
Mà có đứa thì ngoài miệng nói hay lắm, nhưng thân thể lại chẳng có hành động gì.
Ví dụ như Cổ Tam Nguyệt vẻ mặt không tình nguyện, còn có Tân Phàm.
Có lẽ hai đứa nó là đứa không muốn đi học nhất, nhưng Huyện thái gia đã lên tiếng, muốn trốn học là chắc chắn không dám, nếu không sẽ bị treo lên tường thành.
Cố Thủ Chí mỉm cười nhìn chúng, không để ý lắm, chủ yếu là đã quen biết từ sớm rồi.
Dù sao cũng là trẻ con, tính nết cần phải mài giũa từ từ.
Hắn chỉ tay về phía từ đường cách đó không xa.
"Quy tắc đọc sách không nhiều, nhưng phải có lòng kính sợ, hành lễ với Văn Thánh, ta liền đưa các con vào học thục, bắt đầu đọc sách."
Lũ trẻ thực ra chẳng hiểu Văn Thánh hay không Văn Thánh gì cả, nhưng đã là tiên sinh bảo lạy thì lạy thôi.
Nhao nhao xoay người, hành lễ về phía bài vị và tranh treo đã dựng sẵn ở từ đường bên kia.
Đến đây thực ra cũng coi như kết thúc rồi.
Rất nhiều tu sĩ đang cảm thấy may mắn, chỉ là xem một nghi thức tuyển sinh học thục nhàm chán.
May mà không tổ chức cái Đại hội từ thiện phát đan dược miễn phí gì đó.
Đều chuẩn bị quay người rời đi.
Nhưng đúng lúc này!
Trên bầu trời mây bỗng nhiên dày đặc, mây lành biến ảo, kim quang đại thịnh!
Ầm ầm!
Một tiếng sấm mùa đông vang lên, đinh tai nhức óc.
Sau đó, kim quang xuyên qua tầng mây chiếu thẳng xuống mặt đất!
"Vãi chưởng!!!"
"Cái này là!!!"
Tất cả tu sĩ đều ngây người.
Không dám tin nhìn lên bầu trời, cho đến khi hai luồng kim quang kia rơi xuống.
Cũng không biết là ai nói:
"Đây... đây là Cố Thủ Chí thỉnh Thánh ngôn?"
"Không thể nào! Chỉ là trẻ con nhập học, chữ to còn chưa biết, không thể nào thỉnh Thánh ngôn được!"
"Nếu đúng là thật, thì thế này quá đáng rồi đấy!!!"
"!!!"
"???"
(Hết chương này)
Bạn thấy sao?