Chương 155: Bổ khoái mới, dịch trạm mới
Chuyện trên đường chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ.
Ngoại trừ việc giả ngầu kiếm được bốn trăm điểm danh vọng khiến Thẩm Mộc cảm thấy có chút vui mừng ra, những chuyện còn lại hắn cũng không để ý lắm.
Bao gồm cả cách nhìn và đánh giá của những tu sĩ ngoại hương kia đối với hắn.
Ra tay chẳng phải là để giết người sao?
Mọi người đều là người trưởng thành rồi, nên làm chút chuyện mà người trưởng thành nên làm, tỷ thí là trò chơi của trẻ con, Thẩm Mộc cảm thấy không hợp với mình.
Có thời gian đó, thà nghiên cứu xem làm sao kiếm tiền còn hơn.
Trở lại phủ nha.
Tào Chính Hương đang cùng Tê Bắc Phong cao đàm khoát luận.
Hình như là nói đến chủ đề gì đó rất tâm đầu ý hợp.
Trên bàn bày bốn món mặn một món canh, rõ ràng hai người không dám ăn uống thả cửa, chắc là để đợi Thẩm Mộc về.
Hai mắt Tào Chính Hương sáng rực, rượu nhỏ đã uống đến mức ngà ngà say, có chút hưng phấn hỏi: "Bắc Phong huynh đệ, quả thực như lời ngươi nói sao? Hoàng đế Bạch Nguyệt Quốc ở Tề Bình Châu kia, lại là thân nữ nhi?"
Đạo sĩ sa cơ nhấp một ngụm Nguyệt Hạ Anh Hoa Túy, sau đó nhắm mắt thưởng thức kỹ càng, vẻ mặt di nhiên tự đắc. Đã quá lâu không được uống loại rượu ngon thế này, nhớ lại những chua xót dọc đường, trong lòng không khỏi cảm thấy chút thê lương.
Tất nhiên, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua trong nháy mắt.
Dù sao đối phương đã hỏi đến trọng điểm, vậy thì phải kể cho tường tận.
Tê Bắc Phong đặt chén rượu xuống, búng tay một cái: "Đương nhiên là thật rồi! Tào sư gia có chỗ không biết, ta đi từ phía Tây nhất tới đây, trên đường vừa vặn đi qua Tề Bình Châu, cho nên Bạch Nguyệt Quốc là nơi bắt buộc phải đi qua.
Ngươi không biết đâu, phong thổ Bạch Nguyệt Quốc kia cực kỳ đặc biệt, lúc ta đi, vừa vặn gặp dịp Bái Nguyệt đại hội mỗi năm một lần của bọn họ, lúc này mới có may mắn chiêm ngưỡng phong thái của hoàng đế Bạch Nguyệt Quốc. Tất nhiên rồi, người bình thường căn bản không thể nhìn thấu bình chướng, chỉ có dựa vào quẻ Lục Hào của ta mới nhìn trộm được một hai. Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của ta có thể khẳng định, hoàng đế Bạch Nguyệt Quốc tuyệt đối là nữ tử! Hơn nữa còn là tư dung diễm cốt ngàn kiều bá mị, da thịt non mềm, núi non trùng điệp."
Tào Chính Hương nghe vậy, vỗ đùi cái đét, ngửa mặt lên trời thở dài.
"Haizz, đáng tiếc a! Nhớ lại năm đó, ta cũng từng đi qua Tề Bình Châu một lần, chỉ là lúc ấy cảm thấy Tề Bình Châu quá nhỏ, cũng chẳng có gì đáng xem, liền lên thuyền độ ngang châu, đi tới các đại châu khác du lịch. Nếu biết hoàng đế Bạch Nguyệt Quốc là thân nữ nhi, lão phu nhất định phải dạ sấm cung điện Bạch Nguyệt, hội ngộ nàng một lần."
Tê Bắc Phong cười hắc hắc: "Sư gia, thật không ngờ nha, ngài cũng là bảo đao chưa già, trong lòng có mãnh hổ chí tại bốn phương a, ta kính ngài."
Rượu uống một hơi cạn sạch, ánh mắt Tê Bắc Phong thay đổi, bấm tay tính toán.
"Ây da! Giờ này rồi, nếu tính không sai, Huyện lệnh đại nhân chắc sắp về tới nơi rồi."
Thẩm Mộc đang ngồi ngay sau lưng hắn.
Đã bắt đầu uống canh rồi.
Tào Chính Hương xới một bát cơm, đẩy đĩa thức ăn về phía trước mặt Thẩm Mộc.
"Đại nhân, trên đường gặp phải rắc rối gì sao?"
Thẩm Mộc lắc đầu: "Không tính là rắc rối, chỉ là mấy tu sĩ mới tới Phong Cương, nói muốn tìm ta tỷ thí cảnh giới."
"Ồ? Vậy đại nhân có đáp ứng không?"
"Ta làm gì có rảnh rỗi chơi với bọn họ, qua hai ngày nữa người của Vô Lượng Sơn tới, dịch trạm của bọn họ ở Phong Cương Thành khai trương, cửa hàng của chúng ta cũng phải bắt đầu chính thức vận hành, bận rộn lắm."
Tào Chính Hương gật gật đầu, rót cho Thẩm Mộc một chén rượu nóng.
Sau đó chỉ chỉ đạo sĩ đã uống đến mơ màng sau lưng.
"Đại nhân, vậy vị này thật sự là..."
"Haizz, đừng nhắc nữa, thuốc cao bôi trên da chó, dính răng."
"..."
"Nửa đường gặp phải, là một tên thầy bói, cứ đòi ta cho miếng cơm ăn. Lúc ấy ta có việc, chỉ đành để hắn tới đây trước, lão Tào, ngươi nói xem xử lý thế nào?"
Vấn đề này Thẩm Mộc không muốn suy nghĩ nữa, dứt khoát đẩy cho Tào Chính Hương.
Nhận hay không do lão quyết định.
Tào Chính Hương quay đầu nhìn thoáng qua đạo sĩ đang nghiêng ngả lảo đảo, sau đó cười hỏi.
"Đại nhân hôm nay đã để hắn bói cho ngài chưa?"
"Ừm, bói rồi, lúc ấy dưới chân hắn còn xuất hiện Âm Dương Bát Quái bàn, trông cũng hay hay."
Tào Chính Hương nghe vậy ánh mắt ngẩn ra, sau đó nụ cười càng sâu: "Đại nhân, có phải là Âm Dương Bát Quái địa bàn màu xanh không?"
"Hình như là vậy, sao thế?"
"Đại nhân có chỗ không biết, cả tòa Hạo Nhiên Thiên Hạ dám nói tính thiên tính địa, chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vị Tự Tại Phật của Đại Nhật Như Lai Tự, Thiên Sư của Đạo gia Long Hổ Sơn, hoặc là trong Bách gia, Âm Dương gia bí ẩn nhất, tùy tiện một người, đó đều là nhân vật cực kỳ lợi hại."
Thẩm Mộc sửng sốt: "Cho nên, tên tiểu tử này là nhà nào?"
"Không biết."
"Được rồi, không quan trọng, ta đoán hắn chỉ là thuật sĩ giang hồ thôi, bói cũng bình thường, quẻ đầu tiên miễn phí, ta liền để hắn tính nhân duyên."
"Ồ?" Nói đến cái này, Tào Chính Hương hăng hái hẳn lên: "Nhân duyên của đại nhân có kết quả gì không?"
"Tam thê tứ thiếp cản không nổi."
"Không hổ là đại nhân!"
"Được rồi, không nói những thứ này, người này ngươi thấy dùng được thì cho hắn làm bổ khoái đi, cho miếng cơm ăn, nhìn cũng khá đáng thương."
Tào Chính Hương cười quái dị, liếc nhìn Tê Bắc Phong.
Ừm, đúng là rất đáng thương.
Chỉ là một người như vậy lại lấy ra làm bổ khoái, cũng thật thú vị, chức vị trong nha môn Phong Cương này, tương lai e là ngưỡng cửa càng ngày càng cao rồi.
"Đại nhân, nếu để lão phu làm chủ, vậy lão phu cảm thấy có thể cho hắn nhập bọn, có một thầy bói ở đây, cũng có chút ý tứ."
Thẩm Mộc ăn một miếng thịt kho tàu, mềm mại tinh tế cảm giác rất tốt.
Trong lòng hắn nghĩ, nha môn của mình tìm người, quả thực một người so với một người càng kỳ lạ hơn.
Đợi đến người thứ tư, nhất định phải tìm một người bình thường.
Thở dài một hơi, Thẩm Mộc nói: "Được rồi, ngươi quyết định là được, nhập nha sách đăng tên, coi như là bổ khoái Phong Cương ta, về phần tiền tháng, ngươi phải kìm kẹp hắn một chút, đừng để bị lừa, không thể cho quá nhiều."
Tê Bắc Phong: "..."
Tào Chính Hương vểnh ngón tay lan hoa, che miệng cười trộm: "Đại nhân yên tâm."
Dặn dò xong, ăn uống no say.
Thẩm Mộc buông bát đũa trở về phòng.
Chân trước vừa đi, chân sau Tê Bắc Phong liền bật dậy.
Tròng mắt trừng lớn tròn vo, miệng chửi lầm bầm, rõ ràng không say, vừa rồi đều là giả vờ.
"Có còn là người không? Còn muốn ép tiền tháng của ta! Thế thái viêm lương a..."
Tào Chính Hương liếc hắn một cái, mở miệng hỏi: "Thế nào, có muốn vào nha môn Phong Cương kiếm miếng cơm ăn không?"
"Vào! Phải vào chứ! Nhưng mà sư gia chúng ta nói trước nhé, ta phải cùng giá với các bổ khoái khác, dù sao ta cũng có tay nghề bói toán mà."
"Bổ khoái dựa vào nắm đấm, ngươi bói toán có tác dụng gì."
"A, cái này..."
...
...
...
Tuyết lớn ở Phong Cương rơi không ngừng.
Lại qua hai ngày nữa là đến năm mới.
Nhưng vẫn không ngăn cản được dòng người từ các quận huyện lớn đổ về.
Theo dự đoán của rất nhiều người, có lẽ qua năm mới sẽ không còn thái bình như vậy nữa.
Bởi vì sau năm mới chắc chắn sẽ có tu sĩ tông môn của các vương triều khác tới.
Đến lúc đó, giữa tu sĩ của các vương triều khác nhau, rất dễ dàng xảy ra chuyện kim châm đấu với râu ông nọ.
Tuấn kiệt trẻ tuổi đánh nhau chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu hai tông môn có thù oán gặp nhau, khó bảo đảm sẽ không đại khai sát giới, vạ lây cá trong chậu.
Hết cách rồi, Động Thiên Phúc Địa cần phải công khai, ngoài mặt Đại Ly cũng không thể ngăn cản những người đó.
Cho nên sau khi qua năm mới, khảo nghiệm đối với Phong Cương mới thực sự bắt đầu.
Tất nhiên, những chuyện này Thẩm Mộc cũng biết.
Nhưng nghĩ nhiều cũng vô dụng, trọng điểm vẫn là cần từng bước làm việc đến nơi đến chốn mới được.
Đường cái trong thành.
Hôm nay tụ tập rất nhiều người, một bộ phận là đệ tử Vô Lượng Sơn mặc áo trắng.
Bộ phận khác là rất nhiều tu sĩ tông môn tới cổ vũ.
Ai cũng không ngờ tới, Vô Lượng Sơn xưa nay trung lập không tham gia tranh đấu vương triều.
Vậy mà lại phá lệ mở dịch trạm tông môn ngay trong Phong Cương Thành!
Phải biết rằng, những năm này Đại Ly Vương Triều cũng không ít lần lôi kéo bọn họ.
Muốn Vô Lượng Sơn tới kinh thành Đại Ly xây dựng phân tông, sau này dễ dàng trao đổi.
Nhưng lợi ích đưa ra nhiều hơn nữa, Vô Lượng Sơn đều không đáp ứng.
Ngược lại cái huyện thành Phong Cương nghèo nhất Đại Ly này lại nhận được sự ưu ái của bọn họ, nói ra e rằng chẳng ai tin.
Nếu không, cách Phong Cương Thành không xa có quan đạo đình do quan gia mở, nơi đó mới là vị trí thích hợp nhất cho dịch trạm tông môn.
Bởi vì đa số tông môn không được quận huyện nâng đỡ, sẽ không dễ dàng mở dịch trạm trong một huyện thành nào đó.
Chuyện về trung phẩm Thối Thể Đan thời gian trước đã truyền đi xôn xao.
Không khó đoán ra.
Sở dĩ Vô Lượng Sơn mở dịch trạm ở đây, xác suất lớn là có liên quan đến Huyện lệnh Phong Cương, rất có thể là hợp tác về mặt Thối Thể Đan.
Nhưng điều khiến nhiều người nghi ngờ hơn là, Vô Lượng Sơn rất có thể đã nắm giữ manh mối cụ thể về lối vào Động Thiên Phúc Địa.
Cho nên mới mở dịch trạm, mục đích là điều động đệ tử tông môn, sớm bày binh bố trận.
Nhưng bất kể là loại nào, cũng không ai dám vào lúc này đứng ra nói toạc.
Mọi chuyện còn phải đợi đến sau năm mới hãy nói.
...
Dịch trạm Vô Lượng Sơn khai trương, vị trí nằm ngay xéo đối diện cửa hàng của Thẩm Mộc.
Cửa hàng của hắn đã sớm treo biểu tượng của Vô Lượng Sơn.
Cho nên không ai nghi ngờ.
Đa số đều cho rằng cửa hàng này là sản nghiệp đi kèm sau khi Vô Lượng Sơn mở dịch trạm.
Dù sao chức năng chính của dịch trạm, ngoại trừ truyền tin tức ra.
Một cái khác chính là giúp tông môn kiếm tiền.
Lần này Vô Lượng Sơn lại tới một nhóm đệ tử.
Lúc ấy Liễu Nham Nhi đắc ý nói với Thẩm Mộc, đây là đệ tử chủ phong Vô Lượng Sơn.
Cũng chính là sư huynh sư tỷ của nàng, đều là thiên tài tu luyện nhất đẳng.
Lại càng tinh thông mọi thứ đan dược phù lục.
Vốn dĩ Vô Lượng Sơn định đợi phát hiện lối vào phúc địa rồi mới cho bọn họ tới.
Nhưng bên phía Liễu Thường Phong kiếm được Thánh Nhân Đạo Chương, hơn nữa còn thăng thẳng lên Long Môn cảnh, lúc này mới khiến tông môn sớm chỉ định nhân thủ tới Phong Cương.
Cho nên sau khi nhận được phi kiếm truyền tin của ông ta, liền để nhóm đệ tử này trực tiếp tới đây.
Hơn nữa còn mang theo lô phù lục đầu tiên đã hứa cho Thẩm Mộc.
Một vạn tấm Chấn Động Phù, cùng một vạn tấm Tự Nhiệt Phù, cộng thêm thiên tài địa bảo cần thiết cho vài loại đan dược.
Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ thiếu gió đông.
Những thứ này đều giải quyết xong, chỉ còn thiếu bao bì bên ngoài, cũng chính là vật dẫn của phù lục.
Thứ này thực ra rất đơn giản, không cần chất liệu đặc biệt, dù sao phù lục cũng không có bất kỳ uy lực gì, gỗ bình thường là được.
Cho nên, đây cũng là con đường kiếm tiền Thẩm Mộc đặc biệt tìm cho bách tính Phong Cương.
Từng nhà từng hộ ở nhà dựa theo hình dạng trên bản vẽ của hắn để chế tác.
Sau đó ngoài mặt, lại để Vô Lượng Sơn tiến hành thu mua.
Cuối cùng kết hợp với phù lục, mang tới cửa hàng bán.
Một dây chuyền lắp ráp hoàn chỉnh, đại khái đã hoàn thành.
Tuy nói hiện tại Phong Cương đã có một trăm Luyện Thể cảnh, nhưng đều chưa biết tu luyện, thiên phú cũng không cao, tương lai chỉ có thể đi theo võ đạo, càng đừng nhắc tới luyện chế phù lục và đan dược.
Cho nên mảng 'công nghệ cốt lõi' này, tạm thời vẫn chưa giúp được gì.
...
Dịch trạm Vô Lượng Sơn coi như đã mở ra.
Không tính là gióng trống khua chiêng, nhưng cũng ai ai cũng biết.
Mà cửa hàng đi kèm dịch trạm, lại thu hút sự chú ý và phỏng đoán của rất nhiều người.
Tuy nói đồ vật dịch trạm tông môn bán bọn họ thấy nhiều rồi.
Nhưng cái của Vô Lượng Sơn này có thể có chỗ khác biệt.
Liệu có bán loại trung phẩm Thối Thể Đan kia không?
Rất nhiều người đều đang đợi mở cửa.
Bất kể có hay không, nhất định đều phải đi xem, lỡ như bọn họ thật sự quyết định bán, vậy thì nhất định phải tranh thủ mua trước.
Bạn thấy sao?