Chương 219: Người này quả thực quá khiêm tốn!
"Mời Kiếm Tiên Hạc Lan Kiếm Tông, Gia Thành tiên sinh ra tay, giúp ta chém giết huyện lệnh Phong Cương!"
Hạc Lan Kiếm Tông!
Kiếm Tiên?
Lời Tư Đồ Phong đột nhiên thốt ra khiến tất cả mọi người cảm thấy khiếp sợ.
Các đại châu vương triều trong thiên hạ đều có một nhận thức chung gần giống nhau, kiếm tu phàm là trên Thần Du Cảnh, dù chưa đạt tới Phi Thăng Cảnh, cũng có thể xưng là Kiếm Tiên.
Đương nhiên, kiếm tu trên Phi Thăng Cảnh cơ bản cũng chưa từng thấy.
Cho nên nhân vật dám xưng là Lục Địa Kiếm Tiên, ít nhất cũng là đại kiếm tu Thần Du Cảnh hoặc Phi Thăng Cảnh rồi.
Một kiếm có thể khí thôn sơn hà, khai thiên lập địa, lực sát phạt thuộc loại mạnh nhất trong các tu sĩ.
Đây chính là uy năng của kiếm tu hai cảnh giới Thần Du và Phi Thăng.
Đương nhiên, có lẽ hình dung có chút phóng đại.
Nhưng đồng thời cũng đủ để chứng minh, đạt tới cảnh giới này và sở hữu Tiên Thiên Kiếm Phôi, chân kiếm tu có lực sát thương đáng sợ đến mức nào.
Cho dù là võ phu thuần túy có nhục thân cường hãn, có lẽ dưới tay Kiếm Tiên, cũng không dám nói trăm phần trăm có thể ngăn cản được một kiếm toàn lực của Kiếm Tiên.
Giờ khắc này,
Chỉ thấy một đạo kiếm mang kia trên bầu trời, từ ngoài trăm dặm phá vỡ mây mù, bổ thẳng về phía Phong Cương!
Giống như một dòng sông dài trăm xuyên, từ trên mây lao xuống.
Kiếm khí ngập trời cuồng cuộn, lại còn mạnh hơn cả Quỷ Đạo Thất Sát Trận kia.
Dễ như trở bàn tay liền có thể san bằng một tòa thành.
Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Một kiếm dốc toàn lực của kiếm tu Thượng Võ Cảnh, kinh khủng như vậy a!
Để không bị ảnh hưởng, rất nhiều người đã chạy về phía ngoài thành, một kiếm này giáng xuống, nếu không tránh ra, tu sĩ cảnh giới thấp một chút, chắc chắn không chết cũng bị thương.
Thật sự là quá kinh khủng.
Đây chính là thực lực kiếm tu của Hạc Lan Kiếm Tông Nam Tĩnh sao?
"Thẩm Mộc!" Tư Đồ Phong đứng vững thân hình, vẻ mặt trào phúng, hắn cười nhạo nói: "Trước đó khẩu khí không phải rất lớn sao? Không phải không sợ vương triều Nam Tĩnh sao? Vậy ta ngược lại muốn xem xem, một kiếm của Kiếm Tiên Hạc Lan Kiếm Tông! Ngươi có sợ hay không! Ngươi ngăn cản thế nào!"
Tư Đồ Phong nói rất lớn tiếng.
Dù sao từ đầu đến giờ, hắn thật sự là nghẹn muốn chết, luôn ở thế hạ phong, bị Thẩm Mộc trào phúng không chịu nổi.
Không phải là mẹ kiếp gọi người sao?
Ngươi tưởng rằng chỉ có ngươi mới có thể tìm giúp đỡ à?
Lão tử phía sau cũng có!
Hơn nữa còn là mẹ nó Kiếm Tiên!
Sau khi nói xong một cách sảng khoái.
Tư Đồ Phong cũng không dừng lại, khí phủ toàn thân hắn bỗng nhiên thôi động, sau đó hắc khí tràn ngập, hư không chấn động!
Mấy đạo quỷ vật hình thù kỳ quái từ trong hư không hiện ra.
Lại là giải phóng tất cả quỷ vật của mình, muốn thừa cơ tiếp tục đại khai sát giới!
Lúc này,
Thẩm Mộc không để ý đến sự trào phúng của Tư Đồ Phong, cũng hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi và tâm trạng để ý tới lời hắn nói.
Một kiếm này thật sự là quá đột ngột.
Thật sự là khiến hắn không kịp trở tay.
Hắn thật sự không ngờ tới, Kiếm Tiên của Hạc Lan Kiếm Tông sẽ đến.
Nếu một kiếm này rơi xuống.
Hắn không dám cam đoan Phong Cương thành sẽ biến thành cái dạng gì.
Giờ phút này, Tào Chính Hương tiến lên đánh giết những quỷ vật chuẩn bị đại khai sát giới kia.
Bọn người Lý Thiết Ngưu thì cần tiếp tục đối phó Tư Đồ Phong.
【 Nhắc nhở: Thẻ Trải Nghiệm Vô Địch / (1 tấm) 】
Trong lúc tình thế cấp bách.
Trong lòng Thẩm Mộc đã bắt đầu cân nhắc, có cần thiết phải sử dụng lá bài tẩy cuối cùng hay không.
"Ha ha ha, sao thế, có phải rất bất ngờ ta sẽ tìm được Kiếm Tiên của Hạc Lan Kiếm Tông không? Không cần kinh ngạc, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết trong tay ta! Chỉ cần ta chống đỡ thêm một lát là được, ta muốn ngươi tận mắt nhìn xem Phong Cương trở nên sinh linh đồ thán!"
Có hậu thuẫn cường đại.
Giờ phút này Tư Đồ Phong trở nên phách lối đến cực điểm.
Chỉ chờ một kiếm trên bầu trời này rơi xuống, liền có thể xoay chuyển cục diện.
Vút!
Triệu Thái Quý đang kẹp đại đao bỗng nhiên lui ra khỏi đội hình công kích Tư Đồ Phong.
Hắn đáp xuống trước người Thẩm Mộc, nhìn thoáng qua bầu trời, sau đó sải bước về phía trước!
"Có chút ý tứ, còn thật mẹ nó là một kiếm của Kiếm Tiên!"
Vừa dứt lời.
Keng!
Một tiếng đao rỉ sét ra khỏi vỏ khó nghe truyền vào tai mọi người.
Tiếng cắt rách thật sự khó lọt tai, nhưng lại bén nhọn vô cùng, khó mà cự tuyệt.
Triệu Thái Quý hoành đao hướng lên trời, cười lớn một tiếng!
"Tới đúng lúc lắm, Ngô Lão Nhị không cho mài đao, đang sầu không có chỗ mài đây!"
Xoẹt!
Một đạo đao quang tế ra, lập tức thiên địa thất sắc!
Giống như chiến mã lao nhanh quan tuyệt ngàn vạn dặm, vắt ngang trời cao.
Trong khoảnh khắc vạn vật yên tĩnh!
Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, há to miệng, không phát ra được chút âm thanh nào.
Đều gắt gao nhìn một đao này của Triệu Thái Quý.
Lại là cùng một kiếm phợp trời lấp đất kia.
Tung hoành tương hướng!
Ầm ầm!
Trong chớp mắt, đao kiếm cùng kêu, nổ tung thiên địa!
Đao quang kiếm khí giao hội, ầm vang vỡ vụn, tản ra bốn phía trên cao không!
Cuồng phong nổi lên, lẫm liệt như dao cắt mưa tên, cạo cho một số trạch viện phía dưới đến mức cảnh hoang tàn khắp nơi.
"???"
"!!!"
"!!!"
Tất cả mọi người mặt mũi cứng đờ, ngây ra như phỗng tại chỗ.
Đù!
Đỡ được rồi?
Chuyện... người này rốt cuộc là ai vậy!
Một bổ khoái của Phong Cương Nha Môn mạnh đến trình độ này rồi?
Mọi người quả thực không dám tin vào mắt mình.
Biết bổ khoái Phong Cương Nha Môn lợi hại, nhưng không ngờ tới, lại lợi hại đến mức có thể đối kháng với Kiếm Tiên a!
Mẹ kiếp huyện lệnh Phong Cương!
Giấu cũng quá sâu rồi!
Có loại người này làm tay đấm, trước đó sao ngươi lại khiêm tốn như vậy?
Đương nhiên, trước đó cũng không tính là rất khiêm tốn, nhưng chỉ dựa vào một đao của hán tử lôi thôi vừa rồi, toàn bộ địa giới Phong Cương, à không, toàn bộ Đại Ly, chỉ cần đừng đối đầu với kinh thành, ngươi có thể đi ngang a!
Chẳng lẽ là không muốn ỷ mạnh hiếp yếu?
Nếu là như thế, thật đúng là tấm gương của chúng ta!
Chuyện này so với những khôi thủ quận huyện xếp hạng đầu kia, mạnh hơn quá nhiều.
Có lẽ Thẩm Mộc nằm mơ cũng không ngờ tới.
Chính vì một đao này của Triệu Thái Quý, tất cả những lần làm màu trước đó của hắn, toàn bộ đều uổng phí rồi.
Trong lòng mọi người, ngược lại càng thêm khiêm tốn, điệu thấp và nội liễm.
Giờ khắc này, tất cả mọi người nhao nhao nhìn về phía Thẩm Mộc.
Vẻ khâm phục trong mắt càng sâu hơn.
Có lẽ, đây chính là hy vọng tương lai của Đại Ly đi.
Thử nghĩ xem, Tư Đồ Phong ngay cả Kiếm Tiên của Hạc Lan Kiếm Tông Nam Tĩnh vương triều cũng tìm tới rồi.
Nhưng hắn lại còn có hậu thủ!
Mưu lược sâu xa như thế, không phải người thường có thể so sánh.
Đương nhiên, những người xung quanh hắn, cũng là thật sự mạnh.
Đối diện,
Tư Đồ Phong cũng là vẻ mặt mờ mịt, một kiếm mong đợi, không thể rơi xuống.
Nói mất là mất!
Chỉ thiếu một chút xíu!
Nhưng cho dù như thế, hắn cũng không quá hoảng hốt.
Có thể ngăn cản một kiếm, không đại biểu cho cái gì.
Hắn không cảm thấy người trước mắt này có thể đỡ được kiếm thứ hai.
Dù sao người tới là Hạc Lan Gia Thành.
Thông qua một kiếm vừa rồi, hắn biết, hẳn là đang ở ngoài trăm dặm.
Chỉ cần Hạc Lan Gia Thành muốn, trong nháy mắt, liền có thể phi kiếm tới.
Chuyện này đối với một Kiếm Tiên Thần Du Cảnh đỉnh phong, thậm chí có thể đã chạm tới Phi Thăng Cảnh mà nói, không phải việc khó.
Cho nên, hắn chỉ cần kéo dài thêm một lát là được.
Chỉ cần Hạc Lan Gia Thành vừa đến, vậy thì sẽ khác.
Ánh mắt Tư Đồ Phong khôi phục sự tự tin, hắn cười nhìn về phía Thẩm Mộc: "Hừ, một kiếm của Kiếm Tiên Hạc Lan Kiếm Tông thế nào? Có thể ngăn cản một kiếm, nhưng kiếm thứ hai kiếm thứ ba thì sao? Cho dù đều có thể ngăn cản, e là Phong Cương thành cũng không còn! Đây chính là uy lực của Kiếm Tiên Hạc Lan Kiếm Tông!"
Thẩm Mộc giống như nhìn thằng ngu nhìn Tư Đồ Phong: "Xùy, Kiếm Tiên này của ngươi, tính là cái rắm a!"
Tư Đồ Phong: "???"
Thẩm Mộc: "So với sư phụ ta còn kém quá nhiều, thật sự cho rằng ta chưa thấy việc đời à, không phải chỉ là Kiếm Tiên thôi sao? Sư phụ ta cũng thế, người ta Trung Võ Cảnh đã lợi hại hơn thế này rồi."
"Trung Võ Cảnh?" Tư Đồ Phong sững sờ, trong lòng thầm mắng, chém gió cũng không động não, chuyện này mẹ nó có khả năng sao: "Sư phụ ngươi là người phương nào?"
Thẩm Mộc mỉm cười: "Ngươi không xứng biết."
"..." Tư Đồ Phong mặt đầy vạch đen, liều mạng thôi động công pháp, lợi dụng di hình hoán vị với quỷ vật của mình tránh thoát một đạo phù lục của Tê Bắc Phong, hắn mở miệng lần nữa.
"Khẩn cầu Kiếm Tiên Hạc Lan Tông, xuất kiếm!"
"!"
"!"
Hồi lâu.
"Khẩn cầu Kiếm Tiên xuất kiếm!"
"..."
"?"
"!"
"Khẩn cầu, Hạc Lan Gia Thành Kiếm Tiên, giúp ta diệt Phong Cương!"
"?"
"..."
...
...
Ngoài trăm dặm.
Tuyết đọng sau tết vừa mới tan, trên quan đạo lầy lội, đầy hố nước bùn nhão.
Một nam tử trung niên áo trắng, chân đạp trường kiếm, treo lơ lửng trên đường bùn, không nhiễm một hạt bụi.
Lúc này,
Ánh mắt hắn khác thường nhìn về phía trước.
Sau khi đưa ra một kiếm bị chặn lại, vốn định đưa ra kiếm thứ hai.
Chỉ là khi hắn nhìn thấy nữ tử cưỡi ngựa trắng từ một con đường khác đi tới.
Lại dừng tay.
Mặc cho Tư Đồ Phong kêu gọi thế nào, cũng làm như không nghe thấy.
Hạc Lan Gia Thành sắc mặt nghiêm túc, hắn mở miệng trước.
"Cô nương có chuyện gì?"
(Hết chương này)
Bạn thấy sao?