Chương 28: Sự cố nơi cổng thành
[Gợi ý: Gián tiếp diệt trừ Hổ yêu, trừ hại cho cư dân Phong Cương.]
[Thưởng danh vọng: +100]
"Hửm?"
Thẩm Mộc đang kiểm kê thu hoạch, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện lời nhắc.
Nhìn phần thưởng một trăm điểm danh vọng vừa có thêm, hắn có chút ngơ ngác.
Mình trừng gian diệt ác, giết Hổ yêu lúc nào thế?
...
Liễu Thường Phong vừa đi, phủ nha coi như tạm thời được thanh nhàn.
Tất nhiên, cơ duyên về động thiên phúc địa kia vẫn chưa kết thúc, mà chỉ mới vừa bắt đầu.
Sau khi kiểm kê xong thu hoạch, Thẩm Mộc không thể chờ đợi thêm, lập tức bắt đầu tu luyện.
Thực tế, trong khoảng thời gian này, hễ có chút rảnh rỗi, tâm trí hắn đều đặt vào việc nâng cao thực lực.
Tuy nói phát triển gia viên, làm một huyện lệnh tốt có thể giúp hắn tăng tốc độ thăng cấp ở mức độ lớn hơn, nhưng đó chỉ là một phương diện, rất nhiều việc không thể làm ngay lập tức được.
Nếu quá nóng vội, nền móng không vững, rất dễ rơi vào cảnh được không bù mất.
Phàm là chuyện gì cũng cần từ nhỏ đến lớn, đi từng bước một.
Muốn cai trị tốt thành Phong Cương, trước tiên bản thân phải đủ mạnh, thứ hai là nha môn phải có uy nhiếp lực nhất định.
[Bổ khoái: 0/0]
[Ngỗ tác: 0/0]
[...]
Nhìn bảng cấu hình nhân sự của huyện nha.
Thẩm Mộc biết, phải tìm cách bổ sung nhân thủ trước đã, không thể cứ dựa mãi vào hắn và Tào Chính Hương xoay sở được.
Vừa suy nghĩ.
Hắn nuốt một viên Nạp Nguyên Đan cao cấp xuống, sau đó nhắm hai mắt lại, bắt đầu ngưng thần tụ khí.
Nạp Nguyên Đan mà Liễu Thường Phong đưa cho hắn, vừa vặn là loại đan dược chủ lưu cần thiết nhất cho Chú Lư cảnh, quá trình đúc lò trong cơ thể là giai đoạn tiêu hao nguyên khí nhiều nhất.
Bởi vì để hình thành lò nung trong cơ thể, cần các khí phủ khiếu huyệt liên tục vận chuyển nguyên khí tới, làm nhiên liệu duy trì sự thiêu đốt.
Mà đây mới chỉ là giai đoạn củng cố, đợi đến khi khí phủ lò nung hoàn toàn thành hình, sau đó sẽ là dùng lư đỉnh (lò nung) để thiêu đốt rèn luyện thân thể, cũng như khai mở các khí phủ khiếu huyệt mới, dung nạp thêm nhiều nguyên khí, gia tăng độ hùng hậu của lư đỉnh.
Tất nhiên, trong quá trình này, sức mạnh chắc chắn sẽ không ngừng tăng lên, cơ thể mỗi khi trải qua một lần rèn luyện của lư đỉnh, nhục thân sẽ mạnh lên một lần.
Mỗi khi khai mở một khí phủ khiếu huyệt, sức mạnh cũng sẽ tăng cường thêm một bậc.
Tuy nhiên, đa số mọi người khi đúc kinh mạch toàn thân cũng như khai mở các khí phủ khiếu huyệt, không phải cứ mở bừa bãi không mục đích.
Mà cần phải dựa theo công pháp tu luyện để quyết định.
Mỗi loại công pháp cần số lượng khí phủ khác nhau, có loại nhiều, có loại thì rất ít.
Khi vận dụng công pháp, tự nhiên sẽ có một trình tự khí phủ để nguyên khí di chuyển, như vậy mới có thể phát huy ra sức mạnh thực sự.
Giống như Thẩm Mộc hiện tại đang tu luyện Vô Lượng Kim Thân Quyết, tuy nói là công pháp cường hóa nhục thân, nhưng cũng cần những khí phủ khác biệt.
Tầng thứ nhất là mở ba cửa, theo lời giải thích của Liễu Thường Phong, chính là ba cái trong số "Bát môn khí phủ" quan trọng nhất của cơ thể con người. Chỉ là tám cái khí phủ này so với các khiếu huyệt khí phủ khác thì đặc biệt hơn, nên vô cùng khó để xung phá.
Nhưng một khi đã khai mở được ba khí phủ này, thì đồng nghĩa với việc tu luyện xong tầng thứ nhất của Vô Lượng Kim Thân.
Đến lúc đó, cường độ nhục thân của Thẩm Mộc sẽ trở nên vô cùng lợi hại, theo lời Liễu Thường Phong, trong cùng cảnh giới, e rằng không ai có thể dễ dàng làm hắn bị thương.
Lúc này,
Nguyên khí trong cơ thể Thẩm Mộc vẫn đang không ngừng hội tụ vào bên trong "khí phủ lư đỉnh" tại đan điền.
Chiếc lư đỉnh ba chân vốn trước đó chỉ là hình thái ban đầu, nay bắt đầu từ từ ngưng tụ, dần dần hiển hóa vững chắc, hơn nữa ngọn lửa bên trong lò cũng từ một đốm lửa nhỏ, bắt đầu dần dần trưởng thành thành một ngọn lửa lớn hơn.
Ở giai đoạn hiện tại, mức tiêu hao nguyên khí của Thẩm Mộc đã sắp không chịu nổi nữa rồi. Nếu không phải đã uống Nạp Nguyên Đan cao cấp, cộng thêm việc bản thân hắn đã mở bốn tòa khí phủ khiếu huyệt, mà trong đó tòa khí phủ lớn nhất lại là "Khai Môn khí phủ" thuộc Bát môn, thì thật sự khó mà duy trì để lư đỉnh hóa hình vững chắc.
Cũng chẳng trách lúc trước Liễu Thường Phong lại kinh ngạc về tốc độ tu luyện của hắn như vậy. Theo cách tu luyện của người bình thường, đều cần nửa năm chuẩn bị, nếu không một khi không chống đỡ nổi, rất dễ khiến lư đỉnh chưa vững chắc bị vỡ nát. Một khi ngọn lửa tắt ngấm, thì mọi thứ phải làm lại từ đầu, nghiêm trọng hơn thậm chí sẽ ảnh hưởng đến giới hạn cảnh giới sau này.
Lại thêm một viên Nạp Nguyên Đan vào miệng, theo dòng nguyên khí khổng lồ được bổ sung, lư đỉnh trong khí phủ của Thẩm Mộc cuối cùng cũng hoàn toàn vững chắc. Và trong quá trình này, toàn thân dường như cũng trải qua một trận rèn luyện trong lửa, cảnh giới cũng theo đó mà tiến lên một bước.
[Chú Lư cảnh: 20% (Tiến độ)]
[Khí phủ khiếu huyệt: 4 tòa]
[Vô Lượng Kim Thân Quyết: Tầng 1 (1/3 cửa)]
[Ngũ Hành Phù Lục Quyết: Chưa tu luyện]
Nhìn thông báo tiến độ tu luyện của mình, Thẩm Mộc khá hài lòng.
Sau khi khí phủ lư đỉnh vững chắc, liền có thể dùng lư đỉnh rèn đúc toàn thân, khai mở khí phủ khiếu huyệt mới.
Tuy nhiên Thẩm Mộc không vội vàng, mà điều khiển hỏa hầu của khí phủ lư đỉnh, bắt đầu chậm rãi hong khô kinh mạch khắp người.
Tuy nói về tu luyện hắn không có kinh nghiệm, nhưng có một điểm là vạn sự đều thông.
Đó chính là nền móng quyết định độ cao.
Bất kể một người có pháp môn đi đường tắt nào, thì đó cũng chỉ là nâng cao tốc độ, chứ không đại biểu cho việc ngươi có thể vững vàng.
Vừa nhanh lại vừa vững, mới là mốt chốt của thành công.
...
...
Hoàng hôn buông xuống.
Con trâu già lười biếng kéo xe, từ ngọn núi hoang ngoài huyện thành chậm rãi trở về.
Phía sau xe chất đầy một đống củi khô, tất cả đều được chặt thành độ dài bằng nhau, cộng thêm một ít trái cây dại chỉ có thể ăn được vào mùa này, còn có hai sọt lớn bùn đất vàng, đây là chuẩn bị dùng để tu sửa tường viện.
Lý Thiết Ngưu nhìn Cổ Tam Nguyệt và Tân Phàm đang cầm thanh gỗ khoa tay múa chân với nhau trên xe.
"Hai đứa đừng đánh nữa, trời sắp tối rồi, qua nhà chú ăn cơm không?"
Hai đứa nhỏ đang khua khoắng một trận kiếm pháp điên cuồng đùng đùng đoàng đoàng lúc này mới dừng lại.
Cổ Tam Nguyệt vẻ mặt kiêu ngạo: "Được, Tân Phàm, không ngờ ngươi lại có thể so chiêu với ta ba trăm hiệp, tạm coi như ngươi có chút bản lĩnh làm phó tướng tương lai của ta."
Tân Phàm cười vui vẻ: "Đó là đương nhiên, Tân Phàm ta tuy không bằng ngươi, nhưng cũng không phải dạng vừa đâu. Xem ra hôm nay e là không phân thắng bại được rồi, chi bằng ngày mai ta và ngươi ước định tỷ thí ở cổng thành thế nào? Cũng để cho đám trẻ con hàng xóm xung quanh nhìn xem, người tương lai sẽ phi ngựa nơi sa trường như chúng ta rốt cuộc có bản lĩnh nhường nào!"
Cổ Tam Nguyệt sững lại, dường như nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của Tân Phàm. Nếu ngày mai để những đứa trẻ khác nhìn thấy cậu ta có thể đại chiến ba trăm hiệp với mình, e là địa vị trong đám trẻ con sẽ tăng lên đáng kể.
"Hừ, muốn tái chiến với ta cũng được, đưa cái ná cao su của ngươi cho ta là xong."
Sắc mặt Tân Phàm biến đổi: "Cổ Tam Nguyệt! Đang yên đang lành, sao lại đánh chủ ý lên cái ná của ta! Đó là cha ta làm cho ta, không thể cho ngươi được."
Cổ Tam Nguyệt bĩu môi: "Xì, không cho thì thôi, mai rồi nói."
"Ngươi... Vậy cho mượn chơi một ngày, nhưng nói trước nhé, phải trả lại cho ta."
Cổ Tam Nguyệt cười một cái, sau đó nhảy xuống xe: "Được, mai gọi người đến, gặp ở cổng thành!"
Thấy cô bé mặt đen định đi, Lý Thiết Ngưu lớn tiếng hỏi: "Này, không đến nhà chú ăn cơm à!"
Cổ Tam Nguyệt lắc đầu: "Cháu không đi đâu, lỡ Nhị nương mắng chú, cháu cản không nổi đâu."
"..." Lý Thiết Ngưu câm nín.
Cùng lúc đó, Tân Phàm cũng nhảy xuống xe: "Thiết Ngưu, cháu cũng không đi đâu, ở nhà nấu cơm đợi cháu rồi. Mai chú ra phố bán củi, còn có thể xem cháu và cô ấy quyết đấu."
Nhìn hai đứa trẻ đi xa, Lý Thiết Ngưu cười hì hì, sau đó dắt xe trâu trở về nhà.
Lúc này, Lý Nhị Nương đang nấu cơm, liếc nhìn hán tử nhà mình trở về, bực bội nói: "Người lớn tướng rồi, suốt ngày dẫn trẻ con lên núi chơi, có bản lĩnh thì ông cũng đẻ mấy đứa đi."
Mắt Lý Thiết Ngưu sáng lên, xoa tay hăm hở: "Vợ à, thật hay giả đấy? Thế để tôi chuẩn bị kỹ chút."
Lý Nhị Nương giận không chỗ phát tiết, hình như hán tử nhà mình chỉ khi nói đến chuyện này thì đầu óc mới trở nên linh hoạt một chút.
Nàng thở dài, nói: "Con bé kia đâu, sao không dẫn nó về cùng ăn cơm?"
Lý Thiết Ngưu đổ nước vào đất vàng, vừa trộn bùn vừa nói: "Nói rồi, không đến."
Lý Nhị Nương nghe vậy thở dài, thêm củi vào bếp lò, bỗng nhiên lại trở nên đanh đá: "Ngốc như trâu ấy, ông còn làm được cái gì? Mau trát lại bức tường cho tôi, nếu không thì đừng hòng ăn cơm!"
Lý Thiết Ngưu im lặng không nói.
Trong lòng cũng thấy tủi thân, không biết lại chọc giận bà ấy chỗ nào rồi.
Có điều đúng là phải
Bạn thấy sao?