Chương 43: Mượn tiền có tính là chuyện lớn không?

Chương 43: Mượn tiền có tính là chuyện lớn không?

Ngày thu thi thoảng có nắng xiên.

Quán rượu thịt bên đường buôn bán cũng coi như không tệ.

Tất nhiên, hương vị so với mấy tửu lâu thì chắc chắn kém hơn một chút, nhưng được cái rẻ.

Tùy tiện gọi một bát, chém gió bốc phét, thế là qua một ngày.

"Mấy huynh đệ, ta thật không phải chém gió với các người đâu, nghĩ năm đó Triệu mỗ ta rong ruổi sa trường, đó chính là đánh đâu thắng đó, ngay cả tiểu nương tử trong doanh trại địch cũng không nhịn được muốn bỏ tối theo sáng, phải chui vào lều của ta mới ngủ yên được..."

Gã đàn ông lôi thôi bưng bát rượu, vừa uống vừa lắc lư cái đầu.

Xung quanh cũng toàn là mấy gã đàn ông già trẻ rảnh rỗi ngồi uống rượu.

Chỉ là mỗi lần nghe hắn nói những lời này, ai nấy đều vẻ mặt không tin, cười nhạo ra mặt.

"Thôi đi Triệu Thái Quý, quen biết ngươi hơn nửa tháng, ngày nào cũng nghe ngươi nói mấy cái này, có thể đổi chút gì mới mẻ hơn không?"

"Đúng đấy, cũng đừng trách chúng ta không tin, nếu ngươi thật sự là anh hùng chiến trường, thì sao lại lăn lộn đến mức uống bát rượu cũng phải ghi sổ nợ thế này?"

Mấy người cười cợt, chủ quán bên cạnh nghe thấy cũng chẳng vui vẻ gì, nói:

"Nói đúng đấy, ta bảo cho ngươi biết nhé, nốt bát này thôi, muốn ghi sổ nữa là không có đâu, ta cũng buôn bán vốn nhỏ, một lần hai lần thì được, sao lại ngày nào cũng qua đây đòi mãi thế."

Triệu Thái Quý ngượng ngùng, nhưng chẳng thèm để ý đến tiếng cười ồ xung quanh, hắn nhìn ông chủ quán rượu thịt, nghiêm mặt nói:

"Ngươi nhìn ngươi xem, ghi nợ chứ có phải không trả đâu? Ta nói thật đấy, đợi hôm nào tâm trạng ta tốt, ta đi tìm Huyện thái gia của các người nói một câu, chưa biết chừng người ta lại cho ta một chức quan nào đó."

Lời này vừa nói ra, mấy người xung quanh càng cười ngặt nghẽo.

Ánh mắt nhìn hắn cứ như nhìn một kẻ ngốc.

"Còn Huyện thái gia, ngươi sợ là chưa nghe danh tiếng của hắn à?"

"Người ta không đuổi ngươi khỏi huyện Phong Cương là may rồi."

Triệu Thái Quý gãi gãi ngực, bộ quần áo vải thô rách nát mặc trên người ngứa ngáy khó chịu, cũng đã một thời gian chưa giặt rồi.

Cũng không phải không ưa sạch sẽ, chủ yếu là không có đồ khác để thay.

Cởi ra giặt thì được, nhưng mặc cái gì?

Triệu Thái Quý hếch mũi lên trời, liếc nhìn mấy người kia, cười khẩy: "Hừ, mấy người các ngươi đúng là nghèo hèn kiến thức ngắn, thật sự không biết uy danh năm đó của ta, haizz, thôi bỏ đi bỏ đi, yến tước an tri hồng hộc*?"

(*Chim sẻ sao biết chí chim hồng hộc/thiên nga)

Vừa nói xong, hắn nâng bát rượu lên uống một hơi cạn sạch, sau đó từ trong ngực móc ra một khúc gỗ đen thui rách nát.

"Ông chủ, khúc gỗ này của ta là bảo bối đấy, ngươi xem có thể cho ta thêm..."

Chủ quán rượu thịt mặt đen sì, khóe miệng giật giật vài cái, nhìn cũng chẳng thèm nhìn khúc gỗ rách trong tay hắn, trực tiếp ngắt lời:

"Thôi thôi, ngươi mau dừng lại đi, ta nói này huynh đệ, chúng ta không có tiền thì là không có tiền, nhưng cũng không thể lừa người được, thật coi ta mắt mờ chân chậm à, chỗ nào mát mẻ thì ra đó mà ngồi, hôm nay không có rượu cho ngươi nợ đâu."

Triệu Thái Quý cầm Tị Lôi Thần Mộc lơ lửng giữa không trung, nhất thời có chút xấu hổ.

"Không phải, cái người này sao không biết nhìn hàng thế nhỉ, thật sự là đồ tốt mà."

"Hừ, ngươi nhìn cái góc bàn của ta chưa? Còn bóng loáng hơn cái của ngươi, cũng là đồ tốt đấy, bán cho ngươi hai lượng bạc, mua không?"

"Ách..." Triệu Thái Quý bất lực, thu hồi khúc gỗ rồi vỗ vỗ mông, sau đó ngửa mặt lên trời thở dài: "Haizz, nghĩ ta đường đường là đấng nam nhi, vì tiền rượu mà sầu bi... không nên như thế a."

Hết rượu uống rồi, ngồi không cũng chẳng phải cách, chủ yếu là nhìn người ta uống thì thèm thuồng khó chịu.

Triệu Thái Quý trực tiếp rời đi.

Chưa đi được bao xa, vừa khéo đến một ngã tư đường, tình cờ nhìn thấy một hán tử cầm thanh đao cùn.

Mắt hắn sáng lên, hay là chọn ngày không bằng gặp ngày?

Nếu không nghĩ thêm cách gì, thì thật sự phải uống gió Tây Bắc mất.

Phía xa.

Lý Thiết Ngưu đang ra dáng tuần tra huyện thành.

Thật ra theo hiện trạng của huyện thành Phong Cương lúc này, cũng chẳng cần thiết phải làm những việc này.

Chỉ việc ghi chép hộ tịch một mình Tào Sư gia là đủ rồi, hắn cũng không thể cứ đứng ngây ra đó, cho nên suy đi tính lại, vẫn là đi tuần tra trên phố dễ bề lười biếng hơn.

Coi như là đi dạo tùy tiện vậy.

Đang đi, phía sau truyền đến một giọng nói.

"Đại ca! Trùng hợp thế, ha ha ha."

Lý Thiết Ngưu quay đầu lại, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc: "Chúng ta quen nhau sao?"

Triệu Thái Quý toét cái miệng râu ria xồm xoàm, cười hì hì: "Ui chao, quen chứ, chúng ta chẳng phải quen nhau gần nửa năm rồi sao?"

Gã hán tử ngây ngô gãi đầu: "Lúc nào thế, ngươi tên gì?"

"Ta à, Triệu Thái Quý, ồ, có thể ngươi quên ta rồi, cách đây không lâu, trên đường quan đạo Tây Hà Dương, nhớ không? Lúc đó ta ở ngay cách đó không xa, ồ đúng rồi, ngươi còn quên đồ, cái này là ta đặc biệt mang đến cho ngươi đây."

Vừa nói, Triệu Thái Quý vừa lấy ra khúc Tị Lôi Thần Mộc kia.

Lý Thiết Ngưu mặt không cảm xúc, cúi đầu nhìn khúc gỗ, sau đó giọng ồm ồm nói: "Nhầm rồi, đây không phải của ta."

"Hì hì, ta biết, là của người kia, ta còn tưởng ngươi quên lấy."

Lý Thiết Ngưu trầm ngâm một lúc, hồi lâu sau mới nói: "Ngươi không giống người thành Lôi Vân, ngươi muốn thế nào?"

Triệu Thái Quý cười toe toét, xua tay: "Đừng hiểu lầm a, ta không phải đến gây phiền phức, cũng chỉ là hôm đó tình cờ gặp được, tất nhiên rồi, chuyện của các ngươi ta cũng không quan tâm, chẳng qua là gần đây ta có chút rắc rối, cho nên muốn nhờ ngươi giúp một việc..."

Lý Thiết Ngưu nhíu mày, vẻ mặt lầm lì.

Hắn làm sao cũng không ngờ tới, lại còn có vụ này.

Nghĩ nửa ngày, lúc này mới cắn răng nói: "Giúp đỡ thì được, trong khả năng cho phép, nhưng ta chỉ là một bộ khoái, chuyện lớn quá ta cũng không làm được."

Triệu Thái Quý nghe vậy, mắt sáng lên, mượn chút tiền thôi mà, chắc không tính là chuyện lớn gì chứ? Không ngờ, bản thân lại còn tìm được đường sống trong chỗ chết.

"Khụ khụ, cái đó... ngươi xem này, ta chính là gần đây cuộc sống có chút khó khăn, có thể cho ta mượn chút tiền không, ta muốn cũng không nhiều, mười lượng!"

"...!"

"Ồ, không thì, năm lượng... hai lượng cũng được!"

"..."

"Ngươi... hai mươi văn chắc được rồi chứ? Khúc gỗ này cũng cho ngươi, nghe nói là bảo bối của thành Lôi Vân, yên tâm, chuyện này ta coi như không nhìn thấy!"

Hồi lâu.

Lý Thiết Ngưu có chút run rẩy, vạn lần không ngờ tới, đối phương lại mượn tiền mình, mở miệng ra là hai mươi văn!

Hắn nhìn gã đàn ông lôi thôi lếch thếch trước mặt, cuối cùng hít sâu một hơi.

"Ở đây nói chuyện không tiện, chuyện này... ngươi đi theo ta, tìm một chỗ yên tĩnh."

Trong lòng Triệu Thái Quý vui vẻ, đoán chừng chuyện đã thành: "Được rồi ca, đi thôi."

Hai người đi ngoằn ngoèo.

Đi không biết bao lâu.

Cuối cùng đến một góc xó xỉnh ít người qua lại.

Dù sao Triệu Thái Quý cũng không rõ là ở đâu.

"Ta nói đại ca này, đến chưa vậy?"

Phía trước Lý Thiết Ngưu dừng bước, sau đó quay đầu nhìn hắn, ném thanh đao cùn của nha môn trong tay xuống đất.

"Đến rồi, vừa nãy ngươi nói đòi tiền ta đúng không?"

"Đúng vậy... Hả?"

...

...

Từ đường Văn Tướng.

Thẩm Mộc ngồi trên bậc thềm, chán nản nhìn Tống Nhất Chi đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào tấm bia đá đằng kia.

Hắn hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ là khi Tống Nhất Chi nhìn thấy tấm bia, liền dừng bước, sau đó nhập định.

Tuy không có kinh nghiệm gì, nhưng Thẩm Mộc vẫn có thể đoán được, rất có thể là đang ngộ đạo.

Rất có khả năng này.

Nhưng vấn đề là, cái từ đường này không phải vẫn chưa mở ra sao, sao nàng ta lại có thể nhìn ra được manh mối gì chứ?

Chẳng lẽ, cái này chỉ nhắm vào mình thôi sao?

Người khác có thiên phú, không cần trả bất cứ cái gì cũng có thể tham ngộ áo nghĩa.

Còn mình thì cần phải trả danh vọng và khí vận? Nhưng lẽ ra vẫn phải có các chức năng khác mới đúng chứ.

Nếu không thì quá bắt nạt người ta rồi.

Trong lòng Thẩm Mộc đang suy nghĩ lung tung.

Đột nhiên,

Khí tức xung quanh thay đổi đột ngột!

Một luồng phong mang lại từ trong tấm bia bay ra, lao thẳng vào mi tâm của Tống Nhất Chi!

Luồng khí tức kia tuy nhỏ, nhưng lại bá khí bàng bạc, khí thôn sơn hà (khí nuốt trôi núi sông).

Thẩm Mộc kinh hãi, vội vàng ngước mắt nhìn lên.

Lúc này, trên bia đá một đoạn văn tự màu ám kim lóe lên rồi biến mất.

Tống Nhất Chi mở mắt, chậm rãi thở hắt ra một hơi, gương mặt ngưng trọng đã dịu đi đôi chút.

Thẩm Mộc vội vàng hỏi: "Tống cô nương, có chuyện gì vậy?"

Ánh mắt Tống Nhất Chi sáng ngời, sau đó nhìn Thẩm Mộc với vẻ kỳ lạ, trong lòng nảy sinh sự tò mò mãnh liệt, dường như chỉ cần đi theo người này, thì luôn có chuyện bất ngờ xảy ra.

"Ngươi sớm đã biết, cố ý đưa ta tới?"

"Ách..." Thẩm Mộc không nói gì, cái này thật sự hiểu lầm rồi, không phải tự cô muốn đi cùng ta ra ngoài sao?

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Tống Nhất Chi cười nói: "Ta biết là ngươi cố ý, nó rất có ích với ta, coi như ta nợ ngươi một ân tình, ta ghi nhớ rồi."

Ta đệch!

Trong lòng Thẩm Mộc nóng như lửa đốt a, mỹ nữ, nói trọng điểm đi!

Ta cố ý cái gì rồi?

Ta có làm gì đâu, sao lại nợ ta ân tình? Hiểu lầm này lớn rồi a!

"Vậy... cô nói xem?"

Tống Nhất Chi: "Không ngờ, nơi này lại là Thánh nhân bi thiếp (Bia thiếp của Thánh nhân)!"

"Của Thánh nhân?" Thẩm Mộc sững sờ.

"Phải, văn của Thánh nhân, ta chỉ xem được một đoạn, nhưng thu hoạch rất lớn, luồng 'Khí thôn sơn hà' vừa rồi chính là thứ ta lĩnh ngộ được."

"!!!" Thẩm Mộc kinh ngây người.

Đệch! Thế cũng được à?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...