Chương 587: Ngao Ninh cùng cá trê sắp tới (Tăng thêm)

Chương 584: Ngao Ninh cùng cá trê sắp tới (Tăng thêm)

Trên vùng biển biên giới Đông Châu, sóng lớn cuồn cuộn, mây đen kịt một vùng.

Nam tử áo đen đứng sừng sững trên mặt nước, dường như nước biển xung quanh đều có ý thần phục đối với hắn.

Nam tử trầm giọng hướng về phía cực xa, tiếp tục lạnh lùng mở miệng: "Dù sao ngươi cũng là Thủy Thần của vùng biển này, có thể làm đến bộ dạng hèn nhát như ngươi, cũng là hiếm thấy, đều không đủ làm mất mặt Long Hải chúng ta, thảo nào mỗi lần đều nói vùng biển Đông Châu yếu nhỏ nhất, hóa ra đều là loại hàng sắc như ngươi."

Vừa nói, nam tử giậm chân một cái, dấy lên một mảng sóng lớn.

"Đếm ba tiếng, nếu ngươi còn không ra, xem ta có quấy cho nơi này của ngươi long trời lở đất hay không, con cá trê nhà ngươi cũng đừng hòng yên ổn!"

"Ai da, đại nhân xin chậm..."

Ngay sau khi nam tử nói xong, một giọng nói ngây ngô truyền đến.

Sau đó chỉ thấy dưới mặt nước xuất hiện một vòng xoáy, một con cá trê đen khổng lồ, từ trong nước biển trồi lên!

Cái miệng cá to lớn cong ngược, cái miệng kia dường như có thể nuốt trọn cả vùng biển.

Thế nhưng thân hình to lớn như vậy, khi nhìn thấy nam tử phía dưới, lại vẫn cung kính như cũ.

"Ái chà chà, đại nhân đại nhân, ngài hiểu lầm rồi, ta đâu có trốn ngài chứ, ta vừa rồi chẳng qua là nhất thời có chút mắc vệ sinh, cho nên xuống dưới giải quyết một chút, ngài vừa gọi ta, cái này không phải lập tức ra ngay sao."

Nam tử chắp tay sau lưng, liếc mắt nhìn con cá trê này, dường như lười để ý đến lời giải thích giả tạo của hắn, sau đó mở miệng nói: "Ta hỏi ngươi một chuyện, trả lời đúng sự thật."

"Dễ nói dễ nói."

"Có từng gặp qua nữ tử đeo Long Vương Lâu hay không? Nói dối với ta, ngươi hẳn phải biết hậu quả thế nào, đừng nói một con hải vật như ngươi, không nhận ra hình dáng của Long Vương Lâu."

Cá trê nghe vậy, tròng mắt xám xịt chớp chớp.

Trong lòng thì bất đắc dĩ thầm mắng một tiếng, quả nhiên tìm tới đầu mình rồi!

Thấy chưa? Lúc đầu mình đã nói gì nào?

Gặp phải thiếu nữ đeo cái giỏ kia thì chẳng có chuyện gì tốt, nói nàng ta cũng không nghe.

Cái này đều linh nghiệm từng cái một rồi.

Cá trê mở miệng nói: "Ai da, cái này đúng là từng gặp, lúc ấy thiếu nữ đeo giỏ kia, đứng ngay trên bờ biển kia, ta lúc ấy vừa nhìn là Long Vương Lâu, cũng giật nảy mình đấy chứ.

Nhưng dù sao ta cũng là Chính Thần của chi nhánh Long Hải, nhìn thấy cái giỏ kia, sao có thể nuốt trôi cục tức này? Ta ngay lập tức thông báo cho Long Hải, hơn nữa lúc ấy ta còn đi lên đánh nhau với nàng ta một trận, muốn giữ Long Vương Lâu lại!

Nhưng vấn đề là nước biển và đường bộ có sự khác biệt, ta vừa lên bờ liền không phải đối thủ, nhưng cho dù như thế, ta cũng muốn liều mạng một mất một còn với nàng ta, không thể làm mất mặt Long Hải chúng ta được đúng không?

Chỉ có điều... ạch khụ, người kia chạy cũng rất nhanh, haizz, không có cách nào, mới bỏ lỡ cơ hội tốt, nhưng hiện nay đại nhân tới rồi, ta tin tưởng việc này nhất định có thể giải quyết."

Cá trê mở mắt nói lời bịa đặt, tim không đập mặt không đỏ.

Lải nhải nói một tràng dài.

Nam tử mặt đầy hắc tuyến, liếc nhìn hắn, hừ lạnh: "Chỉ bằng ngươi? Bớt nói lời vô dụng đi, ta hỏi lại ngươi một lần nữa, chọn trọng điểm mà nói."

"Vâng đại nhân."

"Nữ tử đeo giỏ kia, trông như thế nào? Có từng nhìn thấy bên trong cái giỏ của nàng ta, nhốt Thái tử của Long Cung hay không?"

Cá trê nhả ra mấy cái bong bóng.

Sau đó làm bộ tỉ mỉ hồi tưởng nói: "Nữ tử kia tuổi tác hẳn là không lớn, tướng mạo khá tinh xảo, một thân tăng y, còn về việc Long Vương Lâu có phải nhốt Thái tử hay không, ta thật sự không nhìn rõ a."

"Đi về hướng nào rồi? Có phải là người của Phong Cương không?"

"Cái này... ta thật sự không biết, nhưng quả thật là đi về hướng nội địa, nhìn phương hướng, hẳn là bên phía Đại Ly Vương Triều, nhưng có phải là Phong Cương Thành hay không, ta không biết.

Có điều đại nhân, gần đây Phong Cương Thành này náo loạn cũng không nhỏ, người ta vừa tiêu diệt Nam Tĩnh Vương Triều, ngài nói chúng ta có nên..."

Nam tử ngạo mạn cười lạnh: "Hừ, thắng được khu khu Nam Tĩnh mà thôi, cũng là thứ Tây Nam Long Hải ta cần phải sợ? Chúng ta cũng không phải phế vật như Nam Tĩnh, Tây Nam Long Hải đã từng sợ Nhân Cảnh bao giờ chưa? Khóa Châu Độ Thuyền của bọn họ qua biển, đều phải đi đường vòng~."

"Đại nhân nói phải, nhưng đại nhân chẳng lẽ muốn một mình đi tới, lấy Long Vương Lâu kia về? Nghe nói trong Phong Cương Thành này đại tu Thập Cảnh cũng không ít đâu."

Nam tử lắc đầu, vẻ mặt hả hê khi người gặp họa.

"Đương nhiên không chỉ mình ta, hắn bắt Tiểu Thái tử của Long Cung phía Bắc, tự nhiên sẽ có người tới thu thập hắn, ta chỉ là phụng mệnh đi đầu, giao thiệp với hắn, nếu bọn họ rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, các Long Vương cũng không ngại, nước ngập Đông Châu!"

"..." Cá trê muốn nói lại thôi.

Thật ra lúc đầu khi nhìn thấy thiếu nữ đeo giỏ, hắn đã cảm giác được một tia không thích hợp.

Cụ thể không rõ ràng, nhưng luôn cảm thấy, nữ tử kia nếu mở miệng, có thể trời sẽ sập xuống vậy.

Còn nữa, chuyện xảy ra ở Phong Cương Thành trước đó, hắn tự nhiên cũng nhìn thấy.

Đại quân Nam Tĩnh bị miểu sát trong nháy mắt như thế nào, hắn thấy rõ mồn một.

Cho nên cá trê rất lo lắng, vạn nhất nếu thật sự Long Hải đại chiến với bên đó, vậy chiến trường nhất định là vùng biển của hắn a.

Không nói bên nào có thể thắng.

Vạn nhất cái tên điên tên là Thẩm Mộc của Phong Cương kia, bị ép đến mức muốn ngọc đá cùng vỡ.

Ném về phía vùng biển của hắn một quả đồ chơi đáng sợ kia.

Vậy thì đúng là xui xẻo nuốt vào trong bụng a.

Cho nên hắn rất muốn nhắc nhở, hoặc là nói khuyên bảo một chút, vị Giao Long đại nhân đến từ sâu trong Tây Nam Long Hải này.

Cái gọi là mãnh long quá giang, không áp địa đầu xà, có chuyện gì thì từ từ thương lượng chứ.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn ngậm miệng.

Chủ yếu chuyện này không liên quan đến hắn, dính dáng đến cấp bậc hơi cao, mình cũng đừng có dính vào.

Vạn nhất hai đầu đều không lấy lòng được, mình liền thành bia đỡ đạn rồi.

Chẳng thà sớm nghĩ đường lui, giữ mình thì hơn.

"Đại nhân mọi sự cẩn thận, Cá trê già, báo trước, chúc Ngao Ninh đại nhân, chuyến đi này thành công!"

Tên thật của Giao Long áo đen là Ngao Ninh.

Ngày đó tại Tây Nam Long Hải, sau khi Bách Lý Lạc Tang bắt cá, Giao Long chạy tới một trong số đó, chính là hắn.

Chỉ có điều sau đó không đuổi kịp người.

Trải qua khoảng thời gian này điều tra, gần như có thể xác nhận, Long Vương Lâu xuất phát từ Phong Cương Thành.

Đương nhiên rồi, điều bọn họ không biết là, đây là manh mối do Tào Chính Hương và tiểu hòa thượng cố ý để lại, dụ bọn họ mắc câu.

Ngao Ninh nghe lời của cá trê, gật đầu: "Ừm, tuy nói ngươi hơi hèn một chút, nhưng người cũng không tệ, ta liền ra lệnh cho ngươi, cùng ta đi Phong Cương Thành, tìm người kia."

"A!?" Mắt cá trê suýt chút nữa lồi ra ngoài: "Đại, đại nhân, ta, ta không được a, việc của ta nhiều lắm, ta quá nhớt, lên bờ dính đất bẩn thỉu... ta..."

"Còn nói nhảm nữa, liền ném ngươi ra biển sâu, cho Cự Sa Đại Yêu làm bữa tối!"

"Đại nhân, ta suy nghĩ một chút, ta là Thủy Thần của vùng này, giúp đỡ ngài là việc không thể chối từ, yên tâm, đường đi Đại Ly Vương Triều, ta còn rất quen thuộc, ta về thu dọn hành lý một chút."

Ngao Ninh: "..."

...

...

Phong Cương Thành.

Giờ phút này, Thẩm Mộc cùng Tào Chính Hương đã trở về.

Hắn cũng không biết, bên phía Tây Nam Long Hải đã phái người theo dõi hắn.

Nói chính xác hơn, hắn căn bản không biết có chuyện này.

Dù sao đây là quyết định do Tào Chính Hương lúc đầu, sau khi não bổ quá mức và giải đọc ý tứ của hắn, tự ý đưa ra.

Vốn dĩ Thẩm Mộc chỉ là muốn một hệ thống sông ngòi tới Phong Cương mà thôi.

Nếu biết Tây Nam Long Hải muốn trực tiếp nước ngập Đông Châu.

Đoán chừng còn phải "cảm tạ" thật tốt sự cống hiến của Chính Hương và thiếu nữ hai vị sư điệt.

Nhưng Tào Chính Hương ngược lại vẫn chưa kịp, dẫn tiểu sư điệt tới cho Thẩm Mộc làm quen.

Vốn dĩ lần này trở về định nhắc tới.

Kết quả vừa đến phủ nha, đã bị Tống Chấn Khuyết chặn lại.

"Thẩm Mộc, ta đã nói xong với Lý Phù Dao rồi, chi tiết nàng muốn gặp mặt nói chuyện."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...