Chương 69: Lẩu và Kiếm
Chuyện ban ngày cứ thế trôi qua trong tiếng ồn ào khai hoang của Phong Tương thành.
Cho dù có một số người khó chịu, nhưng ở ngoài mặt, chắc chắn là không dám làm bừa.
Tỷ như Lưu Hạo của huyện Liêu Dương, cho dù phẫn nộ thế nào, cũng chỉ có thể đưa tin về huyện Liêu Dương trước, sau đó tìm người của Ngư Hà Tông tới.
Hắn thậm chí ngay cả gan đi nhặt lại năm cái xác kia cũng không có.
Thật không phải hắn không có cốt khí, chủ yếu là Phong Tương huyện quá tà môn rồi, hơn nữa nước cũng càng ngày càng sâu, ngay cả một Tông chủ Long Môn Cảnh nói chết là chết, hắn một kẻ Đăng Đường Cảnh thì tính là cái thá gì?
Muốn trách thì trách ngàn vạn lần không nên tính kế vị Huyện lệnh họ Thẩm kia vào lúc này.
Nhưng vấn đề là, hắn thật sự tìm không ra lý do nên kiêng kị.
Phong Tương là một cái nơi rách nát như vậy, làm sao lại không thể san bằng được chứ?
…
Màn đêm chậm rãi buông xuống.
Trong phủ nha bốc lên hơi nóng hừng hực.
Mọi người trong viện vẻ mặt nghi hoặc nhìn Thẩm Mộc, không biết hắn cầm cái nồi lớn như vậy rốt cuộc là muốn làm gì.
Theo dự tính trước đó của bọn họ, vốn hôm nay định ăn cơm Tào Chính Hương nấu, chúc mừng việc Phong Tương khai hoang tuyển người thuận lợi.
Hơn nữa trước khi trở về, còn cố ý mua một đống nguyên liệu nấu ăn thượng hạng ở cửa chợ, vô cùng phong phú.
Chỉ là sau khi trở về, Thẩm Mộc lại nói ra một câu ngoài dự đoán của mọi người, bữa tối hôm nay hắn sẽ chuẩn bị, phải biết rằng, đây là lần đầu tiên Huyện lệnh đại nhân xuống bếp.
Cho nên, ngay cả Tào Chính Hương cũng có chút mong đợi.
Lão rất muốn xem Thẩm Mộc nấu cơm rốt cuộc sẽ có trình độ gì, chỉ là điều khiến bọn họ đều không nghĩ tới chính là, bữa tối Thẩm Mộc chuẩn bị không giống bình thường lắm.
Trên bàn đá lớn giữa sân, đặt một cái nồi to, bên dưới nồi, đặt một cái bếp lò bằng đồng xanh đang cháy rực.
Cái này nhìn qua có chút giống các bước hâm rượu bình thường của Tào Chính Hương, chỉ là hiện tại bên trên đặt chính là nước dùng đậm đà đã sôi sùng sục.
Tào Chính Hương cẩn thận quan sát, lại nhìn một chút các món ăn kèm mà Thẩm Mộc chuẩn bị.
Lão mở miệng hỏi: "Đại nhân, ngài hôm nay rốt cuộc là làm món gì? Lão phu hành tẩu giang hồ mấy chục năm, cũng là chưa từng nghe thấy a, nhìn qua giống món hầm, nhưng lại không phải kiểu hầm hơi nước, nhìn giống món xào, nhưng nước dùng lại đậm đặc như thế, không hổ là đại nhân, làm món ăn cũng khiến lão phu nhìn không thấu."
Màn nịnh nọt của Tào Chính Hương rất chuẩn xác.
Thẩm Mộc nhìn mấy người chung quanh, sau đó cười tự tin, chỉ vào đồ vật trên bàn nói: "Ta hôm nay đương nhiên là làm đồ ngon, các ngươi chưa từng nghe nói qua thứ gọi là lẩu sao?"
"Lẩu?"
"Hình như chưa từng nghe qua."
Mọi người lắc đầu.
Thẩm Mộc: "Có câu nói thế này, không có chuyện gì là một bữa lẩu không giải quyết được, nếu có, vậy thì hai bữa!"
"A? Thật hay giả?" Lý Thiết Ngưu ngây ngô nhìn một bàn đồ ăn.
"Ăn rồi sẽ biết, nhân gian ngon nhất là lẩu."
Thẩm Mộc cầm lấy thịt bên cạnh, từng chút một bỏ vào trong nồi nấu sôi.
Sau đó chào hỏi mọi người cùng nhau lên bàn, không sai biệt lắm là có thể ăn rồi.
Hắn nhìn về phía Tống Nhất Chi ở xa xa, mỉm cười: "Bữa này là bái sư lễ học kiếm của ta, lát nữa không ngại thì nếm thử, cam đoan hợp khẩu vị của ngươi!"
Trong mắt Tống Nhất Chi hiện lên một tia sáng.
Nàng nhìn váng đậu cùng rau diếp ngồng đang không ngừng được thả vào trong nồi, không tự chủ được nuốt nước miếng thơm tho.
Cho dù Thẩm Mộc không nói cái lẩu này ngon bao nhiêu, cái mũi của nàng cũng đã cho nàng đáp án.
Mùi vị vừa cay vừa thơm tỏa ra từ nước dùng trong nồi kia, đã tràn ngập cả sân viện.
Hình như trong đó còn trộn lẫn cà chua, mấy loại nguyên liệu nấu ăn này trộn lẫn cùng một chỗ, cho nàng một loại cảm giác vô cùng đặc biệt.
Tống Nhất Chi không nói gì, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Thẩm Mộc, đã chuẩn bị động đũa.
Trong lòng Thẩm Mộc kích động, xem ra coi như là giải quyết xong cửa ải đầu tiên.
Hắn coi như đã nhìn thấu, chỉ cần để Tống Nhất Chi ăn thoải mái, vậy chuyện học kiếm sẽ nhẹ nhàng thôi.
Hắn chỉ vào bát đĩa trên bàn: "Tống cô... Sư phụ, lát nữa lúc người ăn thì chấm chút sốt mè, thịt và rau chấm ăn mới ngon."
Tống Nhất Chi gật gật đầu, vươn đũa, dựa theo phương pháp của Thẩm Mộc ăn một miếng thịt dê, sau đó cả người chìm đắm vào trong đó.
Ngon! Thật sự là quá ngon!
Nàng thậm chí còn nghĩ, đem phương pháp làm lẩu này mang về tòa chiến trường ở quê nhà mình, hẳn là sẽ tăng thêm không ít sự lưu luyến cho những người kia.
"Chư vị, có một cách ăn." Thẩm Mộc bỗng nhiên lên tiếng: "Cái món sách bò nhúng này, còn có cuống tim nữa, có một cách ăn khá thú vị, nhìn cho kỹ nhé!"
Thẩm Mộc cầm lấy đũa đích thân làm mẫu một chút.
Hắn gắp lên một miếng sách bò, sau đó nhúng chín cái trong nồi nước dùng, tiếp đó, vẻ mặt hưởng thụ bỏ vào trong miệng.
Hắn cao thâm mạc trắc nói: "Nhúng! Ăn thế mới thơm!"
Lời này vừa nói ra.
Lý Thiết Ngưu, còn có Cổ Tam Nguyệt và Tân Phàm dường như đều bừng tỉnh đại ngộ.
Vội vàng đi theo Thẩm Mộc, học theo phương pháp như vậy ăn thử một miếng sách bò, cảm giác giòn tan rất ngon miệng, rất mới lạ.
Chỉ là đổi lại một bên khác, biểu tình của hai người Tào Chính Hương và Triệu Thái Quý có chút không thích hợp.
Bọn họ hồ nghi nhìn Thẩm Mộc, luôn cảm thấy phương pháp này của hắn hình như đã nghe qua ở đâu đó.
Tào Chính Hương giơ lên một ngón tay cái, trong miệng lẩm bẩm: "Chậc chậc, thấy chưa, thật không hổ là đại nhân nhà chúng ta, ngay cả ăn cái gì cũng khác biệt như thế, cách ăn kết hợp với sinh hoạt, đây chính là nhân gian đại đạo a!
Tựa như đúng mà lại sai, như gần như xa lại lặp đi lặp lại, như thế, mới đạt được sự mỹ diệu nhất của nhân gian, thật không hổ là đại nhân, cao a!"
Phải nói là, Tào Chính Hương vẫn khá có trình độ.
Một cú nịnh nọt này, ngay cả Thẩm Mộc lúc trước ở trong những trường hợp tiếp rượu trong khu, đều không nói ra được.
Triệu Thái Quý nhìn về phía Tào Chính Hương, cười hắc hắc: "Tào sư gia, phải nói là, phen lĩnh ngộ nhân gian này của ngươi, làm tại hạ bội phục! Đừng nói nữa, ta thật đúng là cảm đồng thân thụ, haizz, nhớ năm xưa những tháng ngày huy hoàng, rõ mồn một trước mắt, cạn một chén!"
Nói đến đây, Triệu Thái Quý khẳng khái sục sôi, bưng bát rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
"..."
Thẩm Mộc ăn cá viên trong miệng, có chút cạn lời nghe hai người đối thoại.
Nói thật, làm một người đàn ông, nếu ngay cả những đối thoại đầy nội hàm này mà cũng nghe không hiểu là đang nói cái gì, vậy thì thật sự sống uổng phí rồi.
Bất quá hắn cũng bội phục hai người này, có thể giao lưu ngầm một cách không biên giới như thế.
Theo lý mà nói, công phu bên kia của Lý Thiết Ngưu cũng không kém, nhưng sao người ta lại có thể ẩn giấu sâu như vậy, một câu cũng không nói chứ?
Có lẽ đây chính là người thành thật đi.
Lúc này,
Lý Thiết Ngưu căn bản không để ý tới bọn họ nói chuyện, cứ một mực nhét thịt vào trong miệng, còn không quên gắp lia lịa cho Cổ Tam Nguyệt và Tân Phàm.
Trong mắt hắn, cái phương pháp gì mà chín nông một sâu kia, hoàn toàn là do đám người đọc sách nhàm chán mới làm như vậy.
Đồ ăn chín thì ăn thôi, cần gì phải chú trọng mấy cái lễ tiết rườm rà đó?
Hơn nữa, hắn vốn là một người sảng khoái, vợ hắn Lý Nhị Nương cũng thế, ghét nhất là cái loại cảm giác do dự, lề mề chậm chạp.
Ai mà thèm làm mấy cái trò có cũng được mà không có cũng chẳng sao đó chứ.
…
Lẩu ăn đến rất muộn, mọi người mới lưu luyến không rời mà giải tán.
Bởi vì thật sự là quá ngon.
Tào Chính Hương đi dọn dẹp phòng bếp.
Trong viện, chỉ còn Thẩm Mộc và Tống Nhất Chi.
Nhìn ánh trăng mùa thu, ít nhiều mang đến cho người ta một lát yên tĩnh.
Bỗng nhiên Tống Nhất Chi mở miệng nói:
"Kiếm, mỗi người đều có, nhưng kiếm của mỗi người cũng đều khác nhau, hình dáng khác nhau, năng lực khác nhau, kiếm pháp kiếm tâm, đều khác nhau."
"Duy nhất có thể trùng hợp giống nhau, cũng chỉ có số lượng thôi, có người chỉ có bản mệnh kiếm, có người có thể là hai thanh, thậm chí có người là ba thanh, cho nên, trước đó, ngươi phải nghĩ kỹ, trong lòng ngươi muốn có bao nhiêu thanh kiếm."
Thẩm Mộc: "...?"
"Không vội, từ từ suy nghĩ."
"Được."
Bạn thấy sao?