Chương 91: Cô nương chớ có quá ngây thơ
Ngoài cửa lao ngục.
Triệu Thái Quý không biết kiếm đâu ra một cái bàn rách, bên trên đặt một đĩa lạc nhỏ.
Đông chí bắt đầu, gió bấc dần nổi, dường như lúc này mới có chút cảm giác tiêu điều của Phong Tương nơi bắc lập.
Đón gió uống một ngụm rượu Thiêu Đao Tử kém chất lượng mua ở quán vỉa hè, nóng rực xuyên qua cổ họng, cay độc vô cùng.
Bốp!
Triệu Thái Quý đặt bát rượu xuống, một chưởng vỗ mạnh, chấn động khiến bụi đất dưới bàn bay tứ tung, thế nhưng đĩa lạc nhỏ trên bàn lại vững như bàn thạch, không hề nhúc nhích mảy may.
Chỉ có một hạt nằm trên cùng, dường như tách khỏi đại bộ phận, bay lên không trung, xoay một vòng, vừa vặn rơi vào cái miệng đầy râu ria lởm chởm.
Trong miệng nhai nát, vang lên tiếng rôm rốp.
Triệu Thái Quý đắc ý lộ ra mặt cười, hừ hừ điệu hát dân gian, lắc đầu quầy quậy.
"Rượu nhạt nhắm lạc sống, trộm được nửa ngày nhàn. Uống xong tìm cô nương, xuân tiêu hai lượng bạc..."
"Hai lượng? Được đấy, lão phu ở đây lâu như vậy rồi, nhưng chưa từng nghe nói có chốn tìm hoa nào chỉ tốn hai lượng đâu."
Triệu Thái Quý còn đang nhắm mắt hưởng thụ, nghe tiếng liền cười khẽ.
"Hì hì, hai lượng xác thực ít một chút, bất quá cái này phải xem mị lực cá nhân, nếu là cô nương kia nhìn trúng, không chừng còn đưa ngược lại tiền ấy chứ, ta thường xuyên như thế, không còn cách nào, quá mức ưu tú, thịnh tình không thể chối từ nha."
Tào Chính Hương chắp tay đứng trước bàn, vẻ mặt hồ nghi nhìn nam tử đang nhắm mắt khoác lác.
"Tiểu Triệu à, con người ấy mà vẫn là nên quay về hiện thực, ngẫu nhiên nằm mơ thì được, nhưng không thể ngày nào cũng nằm mơ giữa ban ngày, thời gian lâu dài, sợ là ngay cả bản thân mình cũng tin là thật."
"Ai nói... Hả?" Triệu Thái Quý bỗng nhiên phản ứng lại.
Mở hai mắt ra ngồi thẳng người, trừng mắt nhìn một cái, dĩ nhiên là Tào Chính Hương tới.
Triệu Thái Quý cười hì hì: "Tào sư gia sao lại tới đây? Không phải đi ra ruộng ngoài thành thu hoạch hoa màu sao?"
Tào Chính Hương liếc hắn một cái, kéo qua một cái ghế, chậm rãi ngồi xuống.
"Bên kia để Lý Thiết Ngưu nhìn chằm chằm là được rồi, chỗ ta còn một đống việc đây này."
Triệu Thái Quý rất biết cách cư xử, còn lấy ra một cái bát, rót cho Tào Chính Hương một bát rượu, nói: "Vậy sư gia qua đây là..."
Tào Chính Hương rũ mắt nhìn thoáng qua bát Thiêu Đao Tử kia, cũng không uống, đoán chừng là chướng mắt thứ này, muốn nói phẩm vị, chênh lệch giữa hai người cũng không phải một sao nửa điểm.
Lão đưa tay chỉ chỉ phía sau: "Dẫn một người tới nhốt vài ngày."
"Lại có phạm nhân?" Triệu Thái Quý kỳ quái nhìn lại.
Lúc này bên ngoài lao ngục có mấy người đang đứng, sắc mặt đều không được đẹp cho lắm, dường như cảm thấy xấu hổ muốn chết.
Dưới chân bọn họ, có một thiếu nữ bạch y tuổi thanh xuân đang nằm.
Mái tóc dài vốn nên tinh xảo có chút rối bời, trên khuôn mặt tú lệ cũng đầy bụi đất, cái miệng nhỏ rỉ ra chút máu tươi, nhìn qua nhu nhược đáng thương, khiến người ta thương xót.
"Ái chà chà! Cái này..." Triệu Thái Quý bỗng nhiên đứng dậy, khí chất lôi thôi lếch thếch lúc trước trong nháy mắt liền thay đổi.
Chỉnh lý lại y phục bộ khoái một chút, đeo thanh trường đao rỉ sét bên hông, vẻ mặt nghiêm túc: "Tào sư gia, là vị cô nương này... vào ngục sao?"
Tào Chính Hương nhướng mày, sau đó cười một tiếng: "Là nàng, nhốt vài ngày rồi thả là được, những người khác đi theo ta về nha môn đăng ký, nộp tiền xong, liền có thể chuyện cũ sẽ bỏ qua."
Triệu Thái Quý biểu tình nghiêm túc, hoàn toàn không còn bộ dáng con sâu rượu, bất quá Tào Chính Hương nói cái gì, hắn cũng chỉ nghe được nửa câu đầu.
Hắn lúc này, tâm tư đã hoàn toàn đặt ở trên người vị bạch y nữ tử kia rồi.
"Sư gia yên tâm, có ta ở đây, cô nương này chạy không thoát!"
"???"
Không biết vì sao, luôn cảm thấy lời này từ trong miệng hắn nói ra cứ quái quái.
Sau khi Tào Chính Hương dẫn mấy người kia đi khỏi.
Triệu Thái Quý đỡ nữ tử dậy, nụ cười không khống chế được từ khóe miệng chảy ra, chỉ thiếu chút nữa là toác đến tận mang tai.
Cảm giác rất không tệ, eo đủ nhỏ, da trắng, chỗ cần mềm thì mềm, chỗ cần...
Đang vừa ôm, một tay vừa mở cửa lớn lao ngục.
Bỗng nhiên một trận băng hàn, thuận theo xương sườn dưới lồng ngực truyền đến cổ.
Thiếu nữ vẫn luôn yếu ớt hôn mê, không biết từ lúc nào đã mở hai mắt ra, mặt lộ vẻ sát khí, song chỉ thành kiếm, một vệt u quang đâm thẳng vào vị trí trái tim Triệu Thái Quý.
Triệu Thái Quý dừng động tác lại, nụ cười nghiền ngẫm.
"Cô nương, sao tỉnh rồi cũng không nói một tiếng, hì hì, nàng nói xem việc này là cần gì chứ, nàng yên tâm, ta là chính nhân quân tử, sẽ không làm gì đâu."
Nữ nhân nhíu chặt lông mày, sát khí bị đè nén như sắp bộc phát.
"Bỏ tay ngươi ra!"
Triệu Thái Quý nhún nhún vai, buông bàn tay đang đặt trước ngực nữ tử ra: "Ta đây là sợ nàng ngã sấp xuống, yên tâm đi, ta sẽ tìm một phòng giam sạch sẽ, đầy đủ ánh nắng cho cô nương."
Nghe được lời này, nữ nhân càng thêm tức giận, cảm thấy có chút bị sỉ nhục.
Quay đầu nhìn thoáng qua đám người Tào Chính Hương đã biến mất, sắc mặt dần dần âm trầm xuống, khí tức trên song chỉ càng lúc càng nồng đậm, tựa như đao kiếm sắc bén thấu xương.
Ngay tại thời khắc Triệu Thái Quý mở cửa lao ra.
Khí tức nơi đầu ngón tay nữ tử bộc phát, một đạo u quang giống như kiếm khí, đánh thẳng vào cổ Triệu Thái Quý.
Trên đường đi nàng đã nghĩ kỹ đường lui, chỉ cần tìm cơ hội, tránh đi Huyện lệnh Phong Tương cùng lão giả tóc trắng khiến nàng sinh ra sợ hãi không tên kia, hẳn là sẽ có cơ hội đào tẩu.
Tiểu bộ khoái trước mắt này, nhìn không ra bất kỳ cảnh giới gì.
Nhìn thế nào cũng không thể là đối thủ của nàng, huống hồ cho dù Phong Tương nha môn ẩn giấu thực lực, nhưng cũng không thể nào có một nhân vật Trung Võ Cảnh trở lên cam tâm tình nguyện làm bộ khoái chứ?
Từ bất kỳ góc độ nào cân nhắc, nàng đều có lý do ra tay, hơn nữa phần thắng rất lớn, chỉ cần trốn khỏi Phong Tương, nhất định sẽ để tông môn quay lại đòi cho mình một lời giải thích!
Trong đầu nữ tử suy nghĩ ngàn vạn.
Mãi cho đến khi nàng bị Triệu Thái Quý tay chân thô lỗ tống vào trong một phòng giam có cửa sổ, lúc này mới vẻ mặt không thể tin nổi mà phản ứng lại.
Làm sao có thể?
Công kích của nàng dĩ nhiên ngay cả nửa điểm bọt nước cũng không bắn lên!
Nữ tử không tin, lại lần nữa vận chuyển Khí phủ, công kích tương tự lại lần nữa rời tay bay ra, đâm về phía lồng ngực rắn chắc của tên bộ khoái.
"Cô nương, đừng uổng phí sức lực nữa, ta nếu là nàng, sẽ thành thành thật thật ở lại vài ngày, yên tâm, sẽ không buồn chán đâu, nếu cần, ta có thể bồi tiếp nàng, hì hì."
"!!!" Nữ nhân thất kinh, cả người ngây ra như phỏng tại chỗ.
Luyện khí đạo pháp của mình không yếu, một kích toàn lực vận chuyển ba mươi hai chu thiên của mười chín tòa khiếu huyệt Khí phủ!
Kết quả ngay cả da cũng không rách?
Nữ nhân ngây ra như gà gỗ, cả người lâm vào trong khủng hoảng.
Đây chính là Phong Tương nha môn?
Từ lúc nào mà ngay cả thực lực của một tên tiểu bộ khoái cũng thâm sâu khó lường như vậy!
Cùng lúc đó.
Tại một phòng giam nằm sâu nhất phía xa, Lưu Hạo lôi kéo đôi chân đã được nối lại nhưng không thể cử động, cuồng loạn gào thét.
"Thả ta ra ngoài!"
"Câm miệng!" Triệu Thái Quý tức giận nói: "Nói cho ngươi biết, tốt nhất thành thật một chút, đừng làm vị cô nương này sợ hãi, nếu không cái chân vừa mới nối lại của ngươi có thể lại phải phế đấy."
Sắc mặt Lưu Hạo vặn vẹo, nhịn đau trầm giọng nói: "Cho ta gặp Thẩm Huyện lệnh! Hắn muốn cái gì ta đều cho, chỉ cần thả ta trở về, điều kiện tùy tiện đàm phán."
Triệu Thái Quý bất đắc dĩ: "Huynh đệ, có đôi khi con người a phải nhận rõ chính mình, đàm phán điều kiện? Ngươi còn chưa đủ tư cách, đàm phán với đại nhân nhà ta, vậy cũng phải là lão tử ngươi tới, người khác thật không có tác dụng đâu."
"..." Lưu Hạo không còn gì để nói.
Triệu Thái Quý quay đầu nhìn về phía nữ tử, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm đánh giá từ trên xuống dưới, sau đó nụ cười nịnh nọt, miệng chậc chậc: "Ái chà, một cô nương tốt biết bao, Huyện thái gia cũng thật là, thế này mà cũng xuống tay được, thật sự là không gần nhân tình."
Nữ tử hồi thần nhìn về phía hắn: "Ngươi, ngươi rốt cuộc là người nào? Một tên bộ khoái, làm sao có thể..."
"Không đả thương được ta?" Triệu Thái Quý cười khẽ một tiếng, ánh mắt hắn dần dần bình tĩnh, khí trường xung quanh phảng phất như chịu ảnh hưởng, xao động bất an!
"Kỳ thật ta cũng thấy lạ."
Nữ tử toàn thân căng thẳng: "?"
"Chỉ là Luyện khí sĩ Trung Võ Cảnh nho nhỏ, người ngay cả chiến trường cũng chưa từng đi qua, sẽ không thật sự cho rằng ngón tay mềm nhũn vô lực như vậy có thể đả thương người chứ? Cô nương, chớ có quá ngây thơ a."
"!!!"
Nữ tử trợn mắt há hốc mồm, trong lòng kinh hãi!
Phong Tương hiện tại đều như thế này rồi sao?
Tu sĩ Trung Võ Cảnh đều chướng mắt rồi?
...
...
Ngoài nha môn.
Cố Thủ Chí đợi trên đường cái, nhìn Thẩm Mộc đang vác hai bao gạo từ đằng xa trở về...
Bạn thấy sao?