Chương 1: Chương 1: Nở nụ cười ra cửa, ngàn dặm hoa rơi trong gió

Chương 1: Nở nụ cười ra cửa, ngàn dặm hoa rơi trong gió

Dịch: Yên cầu may mắn

Mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, nắng nóng đến cháy cả da đầu, tiếng ve kêu râm rang còn hơn cả đầu hè.

Phía trước chính là hành lang Thúy Vân.

Tống Du cất bước, ngẩng đầu nhìn lại.

Một con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu chỉ đủ để một người đi qua. Một bên là ruộng, một bên là đất, nó dẫn đến một quan đạo* được che phủ bởi hàng cây bách cổ thụ ngàn năm.

* quan đạo: Đường đắp lên cho xe ngựa của viên chức triều đình đi — Đường sá do triều đình, nhà nước cho lập ra để dân chúng dùng.

Bách là cây Bách cổ thụ, đường là đường cổ, không phải nhiều năm sau mới có thể trở thành lịch sử, cho dù ở thời đại này thì bọn chúng cũng đã có hơn ngàn năm tuổi.

Con đường này tên là đường Kim Dương, nó được xây dựng vào thời nhà Ngu để đả thông Dật Châu đến đồng bằng Quan Trung. Người xưa có thói quen trồng cây bên đường, mục đích là để biểu thị phương hướng của con đường dẫn đến đâu, mọi người trông thấy hai bên có cây cũng sẽ không đi ngõ khác. Cũng bắt đầu từ thời nhà Ngu, quan lại địa phương đã trồng cây bách hai bên đường Kim Dương, lúc quy mô lớn nhất thì trên đường Kim Dương có đến vài chục ngàn cây, từ xa nhìn lại giống như một hành lang được bao phủ bởi những đám mây màu xanh vậy.

Vì thế cho nên đường này còn được gọi là hành lang Thúy Vân.

Đi thêm mấy bước đến trước hành lang Thúy Vân sẽ càng nhìn rõ ràng hơn.

Đây là thời điểm giao mùa giữa hạ và thu, những cây bách cổ thụ nhuốm màu xám xanh độc đáo, ngàn năm qua không người tu bổ cho nên cành cây tự do lớn lên, buông thả giao thoa, lá cây xanh um tươi tốt đến mức ánh nắng cũng khó khăn lắm mới có thể xuyên qua được, tạo nên những lốm đốm lấm tấm in dưới mặt đường, sáng tối đan xen.

Bên dưới là con đường được lát đá không bằng phẳng, những phiến đá cao thấp không bằng nhau, đã vậy cũng không lát kín kẽ cho nên giữa các kẽ hở lại tạo thành hố.

Tống Du dừng bước, lui về sau nhìn lại.

Đi cả nửa ngày, sớm đã không nhìn thấy ngọn núi lẫn đạo quan quen thuộc kia nữa.

Tống Du vẫn ngắm nhìn như cũ, vẻ mặt yên tĩnh.

Hôm qua sau khi trò chuyện với sư phụ xong thì sáng nay đã thu dọn hành lý, tạm biệt sư phụ và lão Bát ca trong quan, hành lý gọn gàng, đơn giản, nửa ngày đi được bốn mươi dặm (20km), rốt cuộc thì cũng đã đến trước con đường nổi tiếng này.

Thế nhưng sau đó hắn phải nên đi đâu nữa đây?

Sư phụ không nói cho hắn, mà hắn cũng không biết.

“…”

Một lúc lâu sau, Tống Du mới thu hồi ánh mắt.

Vẫn là nên tiếp tục đi về phía trước.

Chỉ vài bước chân nữa đã bước vào hành lang Thúy Vân, xúc cảm dưới lòng bàn chân nhanh chóng trở nên cứng rắn, ánh nắng bức người cũng đã bị che cản hơn phân nửa.

Tống Du không quay đầu lại nữa mà kiên định trầm ổn đi về phía trước. Hắn luôn quan sát cảnh trí hai bên đường.

Con đường này ở thời đại này có tác dụng không thua gì đường cao tốc ở đời sau. Nó nối liền Dật Châu với đồng bằng Quan Trung, còn có tường ngăn ngựa giống như hàng rào trên đường cao tốc ở tương lai vậy, chỉ là ngàn năm mưa nắng không ngừng khiến cho nó có vẻ hơi cũ nát.

Cho dù là vậy nhưng nó vẫn là con đường trọng yếu của thời đại này.

Tống Du tỉ mỉ cảm nhận con đường cổ kính này, cảm thụ hình ảnh chân thực của hành lang Thúy Vân ở thời đại này.

Thỉnh thoảng có tiếng chuông đinh đương vang dội, có đội buôn đi ngang qua hắn, ánh sáng đan xen dưới tán cây, hai bên đều quan sát lẫn nhau. Chốc chốc lại có tiếng vó ngựa từ xa đến gần, mang theo tiết tấu đặc biệt của thời đại này. Người đưa thư của quan phủ giơ roi đánh ngựa lao vùn vụt qua.

Có khi còn gặp cả người khuân vác.

Đây là người duy nhất mà Tống Du có thể bắt kịp và vượt qua được.

Người khuân vác ở Dật Châu thường có vóc người gầy nhỏ đến mức như da bọc xương, toàn thân đen nhẻm, vác trên lưng những món hàng nặng đến nỗi ngay cả một người đàn ông khỏe mạnh cũng khó có thể gánh nổi. Họ chống gậy tre, cúi đầu lặng lẽ bước đi, dường như họ đã dồn hết sức vào toàn thân rồi cho nên không còn sức để ý đến chuyện xung quanh nữa.

Cũng may còn có những cây bách cổ thụ này che bóng mát, cũng không ai dám chặt phá những cái cây này.

Bắt đầu từ triều đại trước, triều đình đã chính thức lập pháp bảo vệ những cây bách cổ thụ này, quân dân đều bị cấm chặt phá. Quan viên sau khi hết nhiệm kì thì phải hướng dẫn người kế nhiệm kiểm kê chuyển giao những cây này.

Nghe nói giữa vùng núi hiểm trở này, trên con đường hành lang Thúy Vân được nhà Ngu xây dựng, giữa những cây bách cổ thụ xanh um tùm thường sẽ có những cây quá lâu năm hóa thành tinh, thậm chí còn có thương nhân đi đêm ngang qua đây đã nghe thấy những cây cổ thụ bên đường nói chuyện với hắn.

Đúng là vậy thật…

Những cây này ở đây che nắng che mưa suốt 1200 năm, không biết đã có bao người đi ngang qua chúng? Chỉ sợ rằng nghe nhiều nên chúng cũng đã học được nói chuyện.

Tống Du thật sự muốn nghe thấy chúng nói chuyện với mình.

Đáng tiếc là không có.

Con đường đi một mình này vốn dĩ đã định sẵn là im lặng.

Cứ thế không biết đã đi bao lâu, đếm sơ cũng đã đi qua bốn cột đất ven đường, tính ra lại đi được thêm hai mươi dặm (10km). Qua kẽ lá của những cây bách cổ thụ để tìm mặt trời, rõ ràng nó đã hơi nghiêng về phía tây rồi.

Tống Du đã hơi mệt.

Thấy phía trước có một cây bách cổ thụ to đến độ vài người mới ôm xuể. Thân cây uốn cong vừa vặn tựa được lưng, mặt đất dưới cây sạch sẽ, chắc hẳn là thường có người đến nghỉ chân ở đây.

Tống Du cũng không chê mà bước tới ngồi xuống.

Ăn bánh bột ngô, uống chút nước.

Mới đầu trong lòng còn nghĩ đến vài chuyện nhưng không ngừng có người đi ngang qua hắn. Hắn ngẩng đầu chạm mặt với từng khuôn mặt ở thời đại này, cảm giác như một cuộc gặp gỡ kỳ diệu lạ lùng vậy. Lúc cảm thấy buồn ngủ, Tống Du cũng không thèm đấu tranh tâm lý gì cả mà cứ thế ôm chặt bọc hành lý, nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Tiếng ve kêu không làm phiền người mà còn khiến cho họ ngủ say hơn.

Nghỉ trưa giữa lúc mặt trời đang ngả về tây, trước mắt khi thì bóng cây, lúc lại là ánh sáng, dù cho nhắm mắt vẫn cảm nhận được điều đó, cứ thế xen kẽ không biết bao nhiêu lần.

Mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hắn lại thấy một đám người tí hon nhảy tới nhảy lui giữa các cành cây, không ngừng đùa giỡn với nhau.

Mỗi một người tí hon đều chỉ cao bằng bàn tay, dáng người thon thả, khuôn mặt xinh đẹp, mặc quần áo màu sắc sặc sỡ, có nam có nữ, chơi đùa một cách vô tư. Nhưng lúc đưa tay lên dụi mắt nhìn kỹ lại mới bừng tỉnh nhận ra hóa ra đó chỉ là vài con chim sẻ núi mà thôi.

“Chà…”

Cuối cùng Tống Du cũng nở một nụ cười, dần dần tỉnh táo lại.

Ngẩng đầu nhìn lên trời lần nữa, chỉ thấy mấy đám mây trên bầu trời chẳng biết đã tích tụ lại từ khi nào, tạo thành một đám mây lớn khổng lồ, dày đến mức che hết ánh sáng của bầu trời, cho nên đã tạo thành một vùng bóng đen rộng lớn ở bên dưới.

Hướng của nó nằm ngay con đường phía trước.

E rằng trời sắp mưa rồi…

Hầu hết các đám mây sẽ không mang đến mưa tuyết, ngược lại chúng thường xuất hiện vào những ngày nắng, là biểu tượng của thời tiết tốt. Nhưng khi chúng biến thành những đám mây khổng lồ dày đặc thì sẽ có thể mang đến mưa lớn trong thời gian ngắn, tùy vào sự biến hóa của nhiệt độ và khí lưu mà còn có thể phát triển thành mưa to dữ dội.

Tống Du cũng không bận tâm nhiều mà mang bọc hành lý lên rồi tiếp tục lên đường.

Đã ra ngoài để du lịch thì cho dù có mưa cũng chính là kinh nghiệm, là tốt hay xấu đều là trải nghiệm.

Quả nhiên, khi đi được vài dặm thì bóng của đám mây dày đặc phía trước càng trở nên tối hơn. Đến khi Tống Du đứng lại ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ thấy mưa tuôn như trút nước, trong phút chốc đã nối liền trời với đất.

Đám mây đó vẫn đang trôi về phía bên này.

“…”

Tống Du hơi do dự một chút rồi lựa chọn quay lại.

Cách đó một dặm (0.5km) có một cái đình, chia làm hai gian trái phải, không rõ do triều đại nào xây dựng, bây giờ mặc dù đã cũ nát, không thể chắn gió nhưng có thể miễn cưỡng che được mưa.

Vừa đến được đình thì cơn mưa cũng vừa tới.

Căn cứ vào chữ viết trên cột mốc đường nhìn thấy trước đó thì trong đình này vốn có người bán trà nhưng Tống Du không thấy người bán trà đâu mà chỉ thấy một đống củi khô chất đầy ở đây, trên mặt đất còn có dấu vết từng đốt lửa. Lúc này, người đến đây trú mưa chỉ có một mình hắn.

Tống Du không chút hoang mang mà chọn một gian đình có mái che tốt hơn rồi ngồi xuống bắt đầu ngắm mưa.

Cơn mưa mới đầu còn hơi nhỏ, chỉ nổ tung từng đóa bọt nước trên mặt đất khô ráo, giọt nước cuốn theo bụi bẩn trong chớp mắt đã dần lớn lên, thoáng chốc bên tai đã vang lên tiếng mưa rơi vào lá cây. Bọt nước dày đặc nở rộ trên phiến đá, thẩm thấu nó hoàn toàn, cũng ướt hết cả bùn đất.

Mùi bụi nồng đậm cơ hồ xộc thẳng vào mặt.

Không gian nơi đây dần trở nên ẩm ướt, mọi màu sắc trong núi cũng dần sạch sẽ hơn. Tiếng ve kêu cũng ngừng, trên đường núi lúc này chỉ còn lại tiếng mưa rơi.

Tí tách tí tách, lộp bộp, làm cho người ta tĩnh tâm hơn.

Ước chừng qua nửa canh giờ, sắc trời càng lúc càng tối nhưng lại chẳng có dấu hiệu ngừng mưa. Nhìn tình hình này không biết còn phải mưa thêm bao lâu nữa, chính mình đã lãng phí nhiều thời gian nghỉ trưa, bây giờ dù mưa có ngừng thì cũng khó có thể đến được trạm tiếp theo.

Tống Du nghĩ như vậy liền thoát khỏi trạng thái ngắm mưa, quay đầu nhìn về nửa đống củi khô cùng dấu vết đốt lửa trên mặt đất trong cái xó kia.

Chắc là người giang hồ từng qua đêm ở đây.

Hai ngày nữa mới đến lập thu, hôm nay còn chưa lạnh, dù cho trong núi sẽ lạnh hơn chút nhưng ở đây qua đêm cũng không phải là không thể.

Tống Du tĩnh tâm, dứt khoát nhắm mắt lại.

Mưa to như trút nước, vạn vật sinh sôi.

Linh khí trong núi cũng đậm đặc hơn vài phần.

Đến khi trời tối hẳn mưa mới nhỏ dần.

Tống Du đứng dậy nhặt chút củi khô rồi chất đống, sau đó cầm một cành cây lên.

“Gió ngừng, lửa bùng.”

Luồng gió xuyên qua đình thoáng dừng lại trong giây lát.

Ngay sau đó là một tiếng vang nhỏ…

“Phừng!”

Cành cây trong tay bùng lên một ngọn lửa màu cam đỏ, không khác gì lửa bình thường. Tống Du cũng chỉ dùng nó như lửa thường, hạ cành cây xuống đưa vào đống củi khô, giữ yên một chút rồi mới từ từ đốt củi khô.

“Vù…”

Gió lại nổi lên, mưa tà tà bay vào, mép đình đã bị thấm ướt từ bao giờ.

Đống lửa cháy phát ra tiếng tí tách, hơi ấm truyền đến cơ thể Tống Du khiến cho toàn thân hắn ấm áp, khuôn mặt hơi nóng nhưng hắn lại tiếp tục ngồi xếp bằng không động đậy nhìn chằm chằm vào đống lửa đang cháy hừng hực mà ngẩn ngơ, giống như trong đó ẩn chứa thứ gì đó cực kỳ đẹp đẽ.

Có khi hắn sẽ nghĩ đến kế hoạch du lịch trong tương lai.

Thế nhưng lại chẳng nghĩ ra được gì cả.

Từ khi đến thế giới này, hắn đã lớn lên trong đạo quán cùng với sư phụ nương tựa lẫn nhau, có từng đi ra ngoài nhiều lần nhưng những nơi đó lại có hạn. Huống chi hắn không hứng thú hay ước ao gì với thế giới này cho lắm, không hiểu rõ nó, không có động lực cho nên sẽ khó mà lập ra được kế hoạch chi tiết.

Thỉnh thoảng hắn lại nghĩ về quá khứ.

Một vài hình ảnh không kiểm soát được cứ trào lên trong tâm trí.

Nhưng phần lớn thời gian hắn chẳng nghĩ gì cả, cứ nhìn đống lửa cháy như vậy thôi, cảm nhận nhiệt độ truyền đến, đầu óc dần trống rỗng, một cảm giác thư giãn, thích ý ẩn sâu trong lòng làm cho trái tim hắn càng ngày càng bình lặng hơn.

Mưa nhỏ dần nên tiếng mưa cũng nhỏ lại. Nhất thời núi rừng trở nên tĩnh lặng, âm thanh rõ ràng nhất là tiếng lửa cháy từ đống lửa trước mặt.

Đêm lạc lõng trong cảnh tuyết tan giữa núi non chập chùng, người tha hương cô độc với ngọn lửa lẻ loi.

Vừa nghĩ đến tương lai không biết sẽ phải đi một mình bao xa, bao lâu, sẽ trải qua bao nhiêu đêm như thế này, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác cô đơn.

Nghĩ thôi cũng thấy khó chịu đựng.

Không biết đã qua bao lâu, loáng thoáng có tiếng vó ngựa lộp cộp truyền đến.

Tống Du dời mắt khỏi đống lửa, quay đầu nhìn về phía mình đã đi đến. Trong màn đêm có một đội buôn đang đội mưa đến đây.

Gia súc được dùng chủ yếu là con la, chúng đang gánh từng bao hàng hóa cực kỳ lớn, nhìn cách đóng gói kia thì có lẽ là lá trà. Mười mấy người còn mang theo hai người áp tải, bởi vậy có thể thấy được đoàn người này hắn là từ một nơi xa xôi nào đó đến đây, cho nên chọn đường lớn này mà đi vẫn tương đối an toàn.

Người chưa đến nhưng tiếng nói đã vang lên trước rồi.

“Đi hết nổi rồi, chắc là đi một đoạn nữa sẽ có một cái đình, đêm nay cứ nghỉ tạm ở đó.”

“Sợ là phải đi thêm một chút nữa đó!”

“Phía trước không có chỗ trú mưa đâu.”

“Đằng trước có người!”

“Đang đốt lửa kìa…”

Tống Du vẫn ngồi yên nhìn đám người kia đến gần.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...