Chương 13: Chương 12: [Không H] Hẹn hò ở công viên

Lúc Gia An tỉnh dậy thì mặt trời cũng lên cao, cậu chống tay lên đệm thì phát hiện tay không còn chút sức lực nào, vừa chống lên tí đã ngã lại giường.

Không thể tin được cậu bị đàn anh đụ đến ngất xỉu.

Gia An híp mắt nhìn lên trần tường trắng xoá. Cậu đang cân nhắc xem vừa làm tình với đàn ông thật thì đã bị đụ đến ngất thì nên đánh giá sốp này 1 sao hay 5 sao, 1 sao thì cũng không đúng vì làm sướng quá, hàng to thọc cả đêm không mệt, không hề yếu sinh lý, đã vậy còn nóng hổi chưa kịp thổi đã phải ăn, mà 5 sao cũng không được vì bị đụ xỉu mất mặt quá.

Chưa kể đàn anh rất có tâm, cả người cậu thức dậy trừ hơi mệt thì không có cảm giác dính nhớp khó chịu hay hôi mùi mồ hôi, lại còn có mùi sữa tắm thảo mộc thoang thảng của đàn anh. Nghĩ đến đây, Gia An chốt hạ rate hẳn 10 sao, crush mình tâm lý quá.

Cậu còn đang miên mang suy nghĩ thì Điền Lâm cũng bước vào, mang theo một tô cháo tôm thịt rau củ thơm nức đến cạnh giường cậu. Gia An cảm thấy ánh mắt anh dịu dàng hơn nhiều, thế nhưng vì sao cảm thấy thế thì cậu không rõ. Chắc do có tình yêu vào khiến lòng con người ta mềm mại đi.

"Dậy rồi hả em? Để anh đỡ đi súc miệng rồi vào ăn sáng nha". Điền Lâm vừa đặt tô cháo xuống toang đỡ lấy cậu thì Gia An chợt trèo xuống giường, né khỏi vòng tay anh.

Không khí cảm giác như ngưng đọng lại, cánh tay Điền Lâm dừng giữa không trung, còn Gia An vẫn đang một chân dưới đất một chân trên giường.

"Đ...để em tự làm, anh đợi em đi..." Thú thật, cậu vẫn có chút ngượng ngùng sau vụ bị đụ bắn tiểu. Cảm giác anh mà dìu cậu vào phòng tắm thì bao nhiêu ký ức bị đụ trước giương hay ẵm lên xi đái như cho em bé sẽ làm cậu giả chết tại chỗ luôn.

Điền Lâm bị người yêu từ chối, ngơ ngác ngồi lên giường như thiếu phụ bị chồng ruồng bỏ sau khi sủng hạnh xong. Anh rơi vào trầm tư, suy nghĩ xem mình đã làm sai điều gì.

Hình như ngoại trừ đụ người ta bất tỉnh với cả đụ ngay cả lúc ẻm bất tỉnh xong bú nước lồn thì mình cũng đâu có gì quá đáng đáu nhỉ? Lần đầu làm tình, tất cả mọi thứ anh làm đều xuất phát từ bản năng, tất cả mọi dục vọng, mong muốn hay mất kiềm chế đều đột nhiên bộc phát. Thế nhưng biểu hiện của Gia An như thể chán ghét anh đụng vào mình thêm lần nào nữa, điều đó làm Điền Lâm cảm thấy bức bối và lo lắng.

Hàng tá suy nghĩ bắt đầu trào lên trong lòng Điền Lâm, chẳng hạn như mình đã biểu hiện sai cái gì? Hay do hôm qua chán quá? Liệu mình có đi theo hướng truyền thống quá không? Hay em không ưng cây hàng của mình? Nếu mình có tận 2 cây thì sẽ thoả mãn em ấy hơn nhỉ? Hay do vấn đề kĩ năng? Điền Lâm thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, khuôn mặt trầm tĩnh có chút u ám. Anh cảm giác ngoài trời không phải nắng đẹp mà là mây giông bão tố. Trường hợp tệ nhất là chưa thể nói chuyện tình cảm hơn thì bị đá, những ý nghĩ này như rút đi oxi trong phổi anh, làm Điền Lâm thấy mình thật chật vật.

Tự nghĩ nhiều rồi chìm trong suy nghĩ đó đến mức anh không ý thức được Gia An đã vệ sinh cá nhân xong. Đến lúc cậu ngồi xuống làm đệm giường lún đi, Điền Lâm mới thoát khỏi suy nghĩ của bản thân. Anh mím môi, nhìn bé cưng của mình đang ngồi với khoảng cách chỉ cần giơ tay là có thể ôm được, dù muốn hỏi rất nhiều nhưng cuối cùng thứ phát ra từ thanh quản của anh lại chả liên quan gì.

"Để anh đút em." Điền Lâm chầm chậm đan những ngón tay mình vào tay Gia An. Hai bàn tay đan vào nhau không một chút kẽ hở, Điền Lâm vô thức siết lấy tay Gia An hơn chút nữa.

Gia An cảm thấy tay mình được siết chặt lấy, hơi ấm của đàn anh làm tim cậu nhộn nhạo. Cậu khẽ gật đầu, đôi môi hồng hào mở ra, cả người mệt mỏi tựa vào thành giường đợi đàn anh đút.

Điền Lâm lúc này mới luyến tiếc rút tay ra, nâng bát cháo lên vừa tầm rồi múc một muỗng, nhẹ nhàng chu môi thổi cho nguội mới đút cho Gia An.

"Ăn được không em?" Anh im lặng chờ câu trả lời. Từ đôi mày hơi nhíu lại kia, Gia An thấy anh lo lắng cũng đáng yêu chết đi được, thế nên vội vàng trả lời.

"Ngon lắm anh ơi, aaaa" Cậu há miệng, đợi muỗng cháo tiếp theo. Lúc này khuôn mặt đàn anh mới giãn ra, sau đó lập lại chuỗi động tác khi nãy.

Cháo được nấu nở bung, không chỉ gạo mà còn có nếp cho dẻo mịn. Cà rốt cùng đậu hà lan đều được hầm nhừ cùng tôm băm nhỏ và thịt bằm đã xào qua, vị này không phải là vị của món ăn được nấu cho có, Gia An cảm thấy nếu anh có muốn mở quán thì mình sẽ ủng hộ 2 tay.

"Anh thích làm đầu bếp không? Anh nấu ngon lắm, ngon hơn bà Tư bán cháo gần trường cấp 3 em nữa" Gia An cười nói sau khi nuốt xong muỗng cháo. Cậu thấy anh khựng lại vài giây, sau đó lắc đầu.

"Anh không thích nấu cho người ngoài ăn. Em thì không phải người ngoài." Dù không biết bà Tư bán cháo là ai nhưng Điền Lâm vẫn nghĩ, chắc hẳn là bà ấy bán ngon lắm mới để lại ấn tượng cho Gia An. Bà Tư bán ngon, mà anh thì được khen làm ngon hơn cả bà Tư, suy ra Gia An khen anh. Điền Lâm nghĩ tới đây, khóe môi anh cũng hơi cong lên, tạo nên nụ cười nửa dịu dàng nửa kiêu ngạo.

Gia An ngượng mặt, cậu lầm bầm.

"Gì...em còn chưa phải người yêu anh..." Cậu không nhớ đêm qua có tỏ tình không, nhưng hôm qua cứ như bị đụ đến mất trí vậy, ngoại trừ cảm giác sướng điên đảo thần hồn thì cậu chả nhớ gì nữa.

Nụ cười Điền Lâm chợt cứng lại. Anh bình tĩnh đặt bát cháo qua một bên, sau đó nhích đến gần cậu đến mức lồng ngực của cả hai sắp chạm vào nhau.

"Hôm qua anh đã nói thích em rất nhiều..." Điền Lâm thả chậm giọng, ánh mắt anh có chút u ám làm Gia An thấy có cảm giác bị áp bách cực kì "Em có thấy anh đủ điều kiện làm người yêu em không? Anh biết tỏ tình như này rất không lãng mạn, nhưng anh sẽ bù lại cho em một buổi tỏ tình khác, anh thích em chết đi được, nếu em không đồng ý thì anh cũng chưa nghĩ ra mình sẽ làm gì tiếp..."

Gia An nửa sửng sốt nửa vui mừng, cậu không đợi anh nói thêm đã dang tay ôm lấy anh. Cái ôm nồng nhiệt, ấm áp như mặt trời của cậu làm nỗi thấp thỏm trong lòng Điền Lâm cũng hạ xuống. Cậu siết lấy anh, gật đầu lia lịa chỉ sợ anh đổi ý, sau đó lại đẩy anh ra để nhìn mặt anh rồi tiếp tục ôm, cứ lập lại thế mấy lần mới ngưng.

"Trời ơi anh nói thiệt hả? Nói rồi không được đổi ý đâu đó!" Ánh mắt Gia An sáng bừng, lấp lánh như viên ngọc làm Điền Lâm không kịp nghĩ đã gật đầu. Cái gật này càng làm Gia An kích động, cậu không màng hình tượng mà ngửa đầu lên trời cười như trúng số vietlott, kích động đến mức lồng ngực phập phồng cùng vành tai đều đã đỏ ửng.

Tất cả những điều này đều làm Điền Lâm thấy hạnh phúc. Đáng yêu quá, đáng yêu đến mức anh tình nguyện chết vì em ấy. Anh bây giờ chìm trong tình yêu đến mức thấy Gia An làm cái gì cũng dễ thương, bao gồm cả hành động nắm lấy bắp tay anh lắc lắc như này.

"Được rồi, ăn đi em, không là đói bây giờ" Anh trộm tham lam hít lấy chút mùi hướng của Gia An trong lúc anh khẽ hôn lên trán cậu. Mùi của Gia An bây giờ là mùi của chính em ấy hoà chung vào mùi của anh, cảm giác như bây giờ cậu hoàn toàn thuộc về anh.

"Anh ăn gì chưa?" Gia An ngẩn mặt lên hỏi người yêu. Cái hôn thuần túy lúc nãy khiến tim cậu bây giờ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đàn anh...à không, người yêu mình dịu dàng quá.

"Em ăn xong đi rồi anh ăn sau, anh chưa đói" Điền Lâm lắc đầu, múc thêm muỗng cháo đút cho người yêu. Trong mắt anh, hình ảnh Gia An ngoan ngoãn há miệng cho anh đút cháo rất đáng yêu, đáng yêu đến mức muốn cửng luôn ngay và luôn.

"Vậy hay hai tụi mình ăn chung đi anh, em không nỡ để anh đút em ăn mà chưa có gì vào bụng hết." Gia An lắc đầu, cậu dùng tay bịt miệng mình lại để muỗng cháo tiếp theo không đút cho mình nữa.

Ấn tượng của Gia An về Điền Lâm hồi trước rất khác bây giờ. Ngày trước chung kí túc anh trông rất khó ở, nhưng bây giờ mặt mày lúc nào cũng mỉm cười, ánh mắt nhìn cậu tràn ngập ánh sáng làm Gia An cứ như bị giam giữ trong ánh mắt đó vậy.

Kể từ muỗng cháo sau thì anh một muỗng, cậu một muỗng. Gia An còn chả phải nhấc tay lên, đến ăn xong cũng được người yêu chùi miệng hộ, sống 19 năm mới hiểu cảm giác được hầu hạ là như nào.

Một chữ thôi: Phê.

Dù ê thì có ê nhưng dù sao hôm qua vẫn chỉ chơi mỗi lồn, thế nên chỉ nghỉ ngơi một sáng là được. Đến trưa vẫn là Điền Lâm ngăn cậu xuống bếp rồi nấu ăn, dọn tới tận bàn, chỉ thiếu bế cậu lên ghế rồi đút ăn vì Gia An thấy hơi ngại nên từ chối hết mực.

Loại chuyện tình cảm này cậu lần đầu trải nghiệm nên cũng có chút trúc trắc. Có tình cảm rồi mới thấy cảm giác chỉ dùng mỗi sex toy là không đủ, cảm giác cậu trở nên tham lam hơn, mê luyến hơi ấm, giọng nói và cả những cái chạm của đàn anh nữa. Cậu không biết phải làm gì cho ra dáng người yêu, nhưng sự ân cần của Điền Lâm làm cậu thoải mái, cứ như chuyển mối quan hệ lên tầm mới thì mọi thứ vẫn có thể thoải mái chứ không gò bó ép buộc phải làm gì cả, chỉ là giờ đây cậu có thể dõng dạc nói: Điền Lâm là người yêu mình.

Cả hai thống nhất đi công viên giải trí vào buổi tối để hẹn hò thêm một đêm trước khi phải đi học vào hôm sau. Gia An còn định mặc bộ đồ hôm trước thì Điền Lâm từ sau xe lấy ra 1 túi đồ xếp ủi ngay ngắn vừa size cậu. Gia An nhìn mà há hốc mồm.

"Sao anh chuẩn bị thêm cái này vậy?"

"Em chọn đi, anh nghĩ mấy bộ này hợp em đó" Điền Lâm trốn tránh câu hỏi, chỉ mình anh biết lý do đem hờ đồ theo là vì phòng trường hợp chơi quá liều mà xé luôn đồ, hay không kìm được mà dùng quần áo Gia An mặc để thủ dâm rồi làm bẩn quần áo cục cưng của mình.

Gia An cũng không nghĩ nhiều, lựa lấy một chiếc áo thun trắng phối với sweater xanh lam cùng một chiếc quần jean ống rộng để mặc cùng đôi bata trắng của mình. Quần áo cậu mặc hơi hướng oversize mang hơi thở trẻ trung, thế nhưng khuôn mặt lúc không cười lại nhìn hơi lạnh lùng, rất có cảm giác của cậu trai tình đầu khó gần nhưng vẫn làm người ta muốn tiến tới nói chuyện.

Điền Lâm chọn một chiếc áo khoác denim dày trông hơi bụi bặm, bên trong là áo thun đen hơi bó và quần bò gần như cùng màu với quần Gia An, chỉ tối màu hơn một chút. Bình thường anh thích đồ già dặn như măng tô hay sơ mi, nhưng nếu mặc thế thì người ngoài có khi không biết hai người là một đôi mà hiểu nhầm thành anh em. Đến khi lỡ có ai xin info của Gia An chắc anh sẽ ghen đến chết.

Hai người đến công viên trò chơi vào 6 giờ. Vì Gia An muốn thử đồ ăn vặt nên Điền Lâm đem tiền trong thẻ đổi thành tiền mặt, cứ qua một quán trông có gì ngon ngon là anh nắm tay Gia An kéo lại, cậu gật đầu là anh mua.

Kết quả của việc tiêu xài mất kiểm soát này là hai tay anh ôm đầy đồ ăn, không còn tay nào nắm tay bồ nữa. Điền Lâm tự thấy nước đi này hơi sai, thế nhưng thôi, Gia An vui là được.

Đây không phải lần đầu Gia An đến công viên giải trí, nhưng đến cùng một người đặc biệt thế này thì lại là lần đầu tiên. Cậu cũng không để người yêu phải cầm lâu, vừa đi vừa ăn vừa lén cầm bớt, sau đó lại thấy món nào ngon thì đút cho anh bồ của mình, cuối cùng đồ ăn cũng vơi sạch.

Tưởng hết đồ ăn rồi thì khỏi cầm gì nữa đúng không?

Sai bét, vì Gia An hứng lên muốn chơi gắp thú, thế nên từ cầm đồ ăn, Điền Lâm chuyển sang xách thú bông. Anh muốn nắm tay lắm rồi, thế nên dồn tất cả thú bông Gia An gắp được sang 1 bịch rồi vách bằng 1 tay, tay còn lại đan vào tay Gia An đến không một khẽ hở.

"Sao em cảm giác anh hơi dính người nhỉ..." Gia An nhìn Điền Lâm rồi lầm bầm trong lúc hai người ngồi trên cabin của vòng quay.

Trời tối hẳn, sao cũng bắt đầu nhấp nháy trên bầu trời. Vòng đu quay chậm rì rì đưa cả hai lên cao, dần dần, mọi thứ dưới đất dường như được thu nhỏ lại. Điền Lâm để hết đồ đạc nãy giờ chơi được ở phía đối diện, bản thân thì ngồi kế bên Gia An, chôn mặt vào cổ cậu.

Nghe Gia An nói thế, anh phì cười một chút. Hơi thở ấm nóng phả và cổ làm Gia An hơi run lên, vành tai mềm mềm đỏ lựng.

"Anh không những muốn dính lấy em, anh còn muốn dính tới mức ở trong em suốt luôn" Anh chầm chậm trả lời, ngước mắt nhìn sườn mặt của người yêu.

Đẹp quá, chắc hôm nào gặp 2 bác phải cảm ơn hai bác đẻ được thằng con đẹp đến nhường này, cam kết nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Gia An nghe anh trả lời thì lại bắt đầu nghĩ bậy, cậu quay phắt đầu, nhìn ngắm bầu trời phía bên ngoài cùng ánh đèn sáng rực của thành phố để tâm tĩnh lại. Cậu nghe xong chỉ muốn vén quần nhún anh tại chỗ, nhưng mà ở đây không được, thế nên đành hạ hỏa bằng cách tự đánh lạc hướng bản thân.

Cabin từ từ lên cao, chậm rãi leo đến đỉnh của vòng quay. Trong lúc Gia An đang nhìn ra ngoài, Điền Lâm chợt lôi từ trong bịch gấu bông lúc nãy ra một bó hoa hồng đỏ được bó lại tạo thành một mặt cầu, bao bọc bởi giấy gói đen và nơ màu rượu vang. Anh nhẹ nhàng dùng hai ngón tay hướng mặt Gia An lại phía mình.

Trong ánh mắt bất ngờ của Gia An, anh quỳ một chân xuống, nâng bó hồng lên. Một tay anh vẫn nắm lấy tay Gia An, Điền Lâm nhìn thẳng vào mắt cậu trai. Ánh mắt Gia An dưới trời sao trong mắt anh còn đẹp hơn cả ngôi sao, anh quên cả thở, tay hơi siết lấy bó hoa.

"Gia An, anh mong em kỉ niệm của em về ngày đầu tiên hẹn hò là một ngày em chỉ cảm thấy hạnh phúc. Anh mong mỗi ngày khi yêu nhau đều có thể làm em vui vẻ, anh không biết mình có làm tốt như em muốn không, nhưng xin em hãy chỉ anh thêm để anh yêu em theo cách em muốn nhé."

Nói rồi Điền Lâm đặt một nụ hôn lên tay Gia An. Anh áp mặt mình vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt cong cong mỉm cười với người yêu.

Gia An phải mất một lúc mới tỉnh lại được. Có cậu mới biết não mình đã đình công hoạt động, chết máy ngay lập tức khi anh nói nhưng lời như thế trong không khí như này.

Hóa ra đây là tình yêu. Thảo nào người ta bảo yêu là lú, ông bà nói đâu có sai.

Đến lúc cậu tỉnh người lại thì Điền Lâm đang chăm chú nhìn cậu, khóe môi anh mỉm cười rất nuông chiều. Dường như anh cũng hiểu được cậu đang bất ngờ nên cứ im lặng đợi, không hối thúc, không đánh thức cậu.

"Anh ơi..." Cậu chợt cảm thấy hai mắt mình nóng lên, vội đỡ đàn anh dậy. Trong giây phút xúc động nóng đầu, cậu ôm lấy mặt anh, hôn từ trán xuống chóp mũi, rồi khóe môi, sau cùng là hôn lên môi theo kiểu chạm da thịt vào nhau một cách thuần túy, không chứa một chút dục vọng nào.

"Em cũng yêu anh lắm lắm"

------

Lời tác giả: Để mai viết tiếp lại H rồi từ từ update nha, các chị em muốn chơi như nào cứ comt xuống để em lựa coi nào hợp thì viết =))))) Ít cho chơi lỗ sau vì dù truyện bảo đừng xài não nhưng chuẩn bị chơi lỗ sau vẫn cực các bác ạ. Thôi xin phép cho bé búm của An bị chơi thêm vài chap nữa rồi hai 2 cây 2 lỗ sau.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Nhân Vật Phản Diện: Tiên Tử Toàn Trùng Sinh, Đều Hướng Ta Tới

( nhân vật phản diện + cùng cảnh vô địch + nhân sinh lựa chọn + nữ đuổi ngược ) Tần Vô Thương xuyên qua! Đời thứ nhất thức tỉnh công lược nữ thần hệ thống, kết quả kỹ thuật không được, toàn bộ tiên tử đều công lược thất bại! Khởi động lại nhân […]
0.0 369 Chương

Ta, Lúc Tuổi Già Thánh Địa Lão Tổ, Thu Đồ Liền Có Thể Kéo Dài Tính Mạng

Xuyên việt huyền huyễn thế giới, Trần Huyền nội quyển ròng rã 10 vạn năm, theo một cái thường thường không có gì lạ tạp dịch, một đường cuốn thành vạn cổ vô địch, độc đoán càn khôn chiến lực trần nhà — — Thiên Đế. Vốn cho rằng cuối cùng có thể như vậy […]
0.0 192 Chương

Hệ Thống Trước Giờ Kích Hoạt 3 Năm, Thế Nhưng Mạt Thế Lại Chưa Đến!

Mạt thế chưa hàng lâm, thế nhưng “Mạt thế cầu sinh hệ thống” lại trước giờ kích hoạt. « kí chủ Trí Dũng Song Toàn, trấn áp ngũ giai Zombie lĩnh chủ, sinh tồn tích phân 500. » Nhìn lấy dưới thân xảo tiếu yên nhiên mỹ nữ đại tỷ tỷ, Tô Bạch đầu đỉnh […]
0.0 694 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

60 Đại Thọ Đến Hệ Thống, Nhi Tử Bị Từ Hôn!

Lâm Huyền nói cho ngươi, người xuyên việt không có hack chẳng phải là cái gì! Lâm Huyền bái sư Tắc Hạ học cung, trở thành Tắc Hạ học cung đệ tử thân truyền, nhưng là làm sao chỉ có một thân ngộ tính, lại không có căn cốt, sau cùng nhận mệnh Lâm Huyền […]
0.0 856 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...