Chương 6: Chương 5: Mơ thấy đàn anh khẩu giao mình trên bục giảng

Người ta bảo, sáng nghĩ gì, đêm mơ nấy.

Gia An sau khi bị cắt cơ hồi trò chuyện, vừa ủ rũ vừa bực mình lên giường ngủ. Cậu cứ trằn trọc, trong đầu như hiện lên hàng vạn câu hỏi vì sao đàn anh lại như không có gì xảy ra được?

Vô lương tâm!

...Hoặc cũng không vô lương tâm lắm, người ta cũng vệ sinh cậu sạch sẽ rồi mua đồ ăn sáng cho mà.

Gia An ôm tâm trạng buồn bực cứ thế tiến vào giấc ngủ.

Cậu thấy mình đang ở giảng đường, ngồi hàng dưới chót, lưng tựa vào tường. Hôm nay lại là môn sinh học nhàm chán. Cậu trong mơ nhìn ra cửa sổ ngoài trời, bên ngoài là cây bàng đang xào xạc trong gió nhẹ, ánh nắng nhàn nhạt chiếu trên khung cửa sổ.

Đàn anh bất ngờ tiến vào tiếp nhận vào giảng, giọng nói anh như lông vũ vờn qua tai, ngưa ngứa, lại có chút run rẩy khó nói thành lời.

Gia An ngẩn ngơ.

Đàn anh đẹp quá.

Đẹp đến muốn khao khát anh, lại muốn nâng niu anh.

"Gia An, lên đây." Giọng nói tựa hồ ra lệnh của Điền Lâm vang lên. Cả phòng im ắng, giọng nói ấy càng rõ ràng hơn hết. Gia An có chút lúng túng, vội bước lên bục giảng đến nỗi chân này vấp chân kia, mém chút ngã nhào. May mắn tay kịp vịn vào thành bàn, chống đỡ thân thể run rẩy.

Cậu cố gắng che giấu đi dục vọng của mình, đứng trước đàn anh, ngẩn đầu nhìn lên đôi mắt sâu thẳm lại có chút lạnh nhạt kia.

Bàn tay của Điền Lâm nắm vai cậu, xoay người Gia An đối diện với lớp học phía dưới. Dưới con mắt của cả trăm học sinh, Điền Lâm đẩy gọng kính, yết hầu hơi động, khóe môi nở nụ cười như cáo già.

"Hôm nay, bạn An sẽ làm mẫu trực tiếp, làm ví dụ cho cả lớp hình dun về cấu trúc cơ thể người nhé." Điền Lâm nâng cằm cậu, bắt đôi mắt kia phải nhìn vào mình, giọng nói khàn khàn "Gia An, cởi đồ ra".

Gia An chợt thót tim.

"Cái này..." Cậu lúng túng không biết phải làm sao, hai tay đan vào nhau, tim đập thùng thùng trong lồng ngực.

"Đều là vì khoa học, bạn An ngại à?" Điền Lâm vẫn là bộ mặt cười mỉm, thế nhưng lúc này trông xảo trá hơn bao giờ hết "Nếu bạn An ngại, tôi sẽ mời một ứng cử viên khác."

Gia An không muốn.

Cậu muốn tất cả sự chú ý của anh đều nằm trên cậu.

Đầu cậu cúi thấp, ngón tay run rẩy cởi từng cúc áo một.

Đầu tiên là xương quai xanh trắng nõn, dáng xương mảnh mai, không hề thô ráp. Kế đến là vùng ngực mịn màng, hai đầu vú gặp không khí bị lạnh mà cứng lên. Đầu vú cậu có chút đỏ ửng, căng tròn nho nhỏ, làm người ta muốn cắn một chút, lại muốn há miệng, ngậm cả vú vào, nhấp nháp xem vị của chúng có giống như anh đào mọng nước kia không. Xương sườn thanh mảnh cũng lộ ra, rồi đến vụng bụng với cơ bụng 11 cũng lõa lồ trước mặt mọi người.

Gia An bị ngại đến một giọt nước mắt chợt rơi xuống dưới cằm, lại bị ngón tay ai đó quẹt đi.

"Tiếp tục."

Cậu tháo dây nịt, mở khóa quần ngoài, chậm rì rì mà tuột xuống. Cặp chân vừa dài vừa thẳng bại lộ trước hàng trăm con mắt. Đầu gối có chút ửng hồng, nhìn lên là quần lót bao lấy nơi riêng tư. Xương cánh bướm Gia An đặt biệt đẹp, kéo rũ xuống một cách tinh tế, sau hông còn có lõm Venus như ẩn như hiện.

Trước hàng loạt ánh mắt dồn về mình, Gia An trong giấc mơ ngượng đến muốn chui xuống đất.

Điền Lâm đưa tay lên mặt cậu, ánh mắt dịu dàng, ngón tay xoa xoa đôi gò má ửng hồng kia.

"Nào, bây giờ, mọi người cũng đã học về cấu tạo cơ thể người rồi đúng không? Vậy chúng ta ôn qua một chút."

"Như chúng ta đã biết, phía trên da là lông, bên trong da có mạch máu , đầu mút các dây thần kinh và tuyến mồ hôi. Dưới da là mỡ, dưới mỡ là cơ và xương." Vừa nói, tay Điền Lâm vừa lướt lên da thịt cậu. Từng tấc da được chạm đến, mỗi chỗ đều trở nên nóng bừng, lại có chút run rẩy khó nói nên lời. Bàn tay lành lạnh chạm vào đôi gò má mềm mại, lại trượt xuống xoa nắn phần gáy làm Gia An chợt ưỡn thẳng lưng lên.

Ánh mắt người đang thực hiện hành vi này lại cứ lạnh nhạt, tựa hồ thật sự là vì khoa học, không một chút động tình nào. Vừa nói, bàn tay lại vừa lướt xuống, ngón tay miết trên xương quai xanh rồi vuốt xuống bầu vú nho nhỏ, như có như không xoa xoa nắn nắn rồi mới dừng lại. Tiếp đó lại bắt lấy cằm Gia An.

Điền Lâm nhắc đến cấu tạo khoang miệng, ngón tay thon dài của anh đè xuống môi dưới, ép hàm cậu mở ra.

"Ngoài môi trên, môi dưới và lợi..." Điền Lâm vừa nói, ngón tay vừa mân mê ma sát đôi môi cậu "...lưỡi..." ngón tay anh tiến vào, kẹp lấy lưỡi cậu chà sát chút đỉnh, miệng Gia An có chút mỏi, nước miếng sắp tràn ra thì cậu cố gắng nuốt xuống "...còn có thắng lưỡi, thềm miệng, tuyến nước bọt..." ngón tay anh vân vê, chút chút lại ấn ấn bên trong miệng cậu rồi chuyển qua đùa nghịch lưỡi cậu lúc nào không hay.

Gia An không thể nghe được gì nữa, trong đầu cậu bây giờ là ngón tay đàn anh dính nước bọt của mình, kẹp lấy lưỡi rồi bắt chước động tác khẩu giao mà đụ vào, đôi lúc tới hơi sâu lại rút ra. Cậu em bên dưới cũng từ từ ngẩn đầu, phía dưới lại bắt đầu tiết dịch. Ngón tay Điền Lâm bị khoang miệng Gia An làm cho vừa nóng vừa ẩm ướt, giữa ngón tay lại có sợi chỉ bạc nho nhỏ gợi tình mỗi lúc rút tay ra. 

"Gia An thân mến" Điền Lâm rút lại ngón tay dính đầy nước bọt của cậu, dùng khăn giấy chùi sạch sẽ, sau đó nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt như dã thú săn mồi "Sao em lại nứng trước lớp thế kia?".

Quần áo cởi sạch, vì vậy không thể ngăn được chỗ nào đó ngẩn cao đầu, đầy tinh thần đứng dậy. Gia An sợ hãi khép chặt chân, tay đặt xuống dưới quần lót cố gắng che đậy. Cậu che được dương vật của mình, nhưng lại không che được nước lồn đang chảy nhiễu nhão xuống hai đùi, một luồng gió nhẹ thổi qua giữa hai chân càng làm cậu nứng tình.

"Sẵn bạn An đang nứng, thế nên chúng ta nói một chút về phía dưới nhé." Điền Lâm không chút lưu tình kéo quần lót xuống một chút, dương vật của Gia An cứ thế mà bật ra trước mặt mọi người "Khi nam giới có hứng thú về tình dục, hoặc bị kích thích, cơ thể sẽ sinh ra phản ứng."

Điền Lâm vừa nói, tay anh vừa đè lên đầu khấc của cậu, nhờ dịch từ lỗ sáo tiết ra mà chụp lòng bàn tay lên xoa xoa. Lòng bàn tay kề sát không chút kẽ hở, nhẹ nhàng xoáy rồi cọ sát lên xuống. Gia An bị kích thích đến run người, chân không trụ thẳng nữa mà phải ngửa về sau. Hai chân cậu không tự chủ mà mở ra rồi lại khép lại, tay tựa vào bảng đen phía sau, mặc cho đàn anh đang thủ dâm cho mình.

Điền Lâm vẫn là khóe môi cong cong, đôi mắt cụp xuống từ trên cao nhìn cậu, tay từ chỉ ma sát phần đỉnh, chuyển sang tuốt lên tuốt xuống thân cặc Gia An. Thằng em được tuốt đến sướng, ngón tay Điền Lâm lại chuyển lên trên xoa vòng tròn trên lỗ sáo đang chảy nước thảm thương. Gia An thật sự rất ít dùng cặc để thủ dâm, một phần vì lúc trước có cặc giả đút vào 1 trong 2 cái lỗ đến quen rồi, không dùng sẽ thật sự thiếu vắng, vả lại cảm giác sục cặc có chút không như bị đụ bằng lỗ đít cùng lỗ lồn, mặc dù sướng nhưng còn thiếu chút gì đó.

Mà cái thiếu này, vừa hay Điền Lâm bằng một cách nào đó mà bù vào, đem lại cho cậu cảm giác kì lạ hơn bao giờ hết. Ngón tay anh dùng lực vừa phải, hết tuốt lại xoa, lúc cậu sắp bắn tinh thì lại thả chậm tốc độ hoặc ngừng hẳn, không cho cậu bắn. Dòng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng cậu cứ như sắp bùng nổ thì lại bị nén lại, không thể bắn ra, cảm giác khó chịu làm cậu ức đến phát khóc.

Dưới con mắt của hàng trăm người, cậu bị thị gian đến càng nhạy cảm. Lại một đợt khoái cảm mới, tay đàn anh bỗng dưng vuốt cặc cậu ngày càng nhanh, loàm cho chú chim non của cậu phun nước ọc ọc, ra dấu hiệu muốn bắn tinh.

"Anh ơi đừng anh ơi, em bắn ra mất...ứm...sướng chết em..." Gia An run rẩy kêu. Cậu tự động nhấp hông theo nhịp độ tay đàn anh đang sục cho mình "Ưm...a...sắp bắn...nhanh tí nữa anh ơi...nhanh chút...sục cho em...aa..."

Điền Lâm đột nhiên thả tay ra, dương vật Gia An đang giật giật muốn xuất tinh thì đột nhiên bị ngừng lại,  cậu hết chịu nổi, uốn éo định đưa tay lên sục tiếp, Điền Lâm lại dùng thước gõ lên tay cậu một cái.

"Đàn em này, em là đàn ông, tại sao phía dưới của em có cái lồn của phụ nữ, lại còn chảy nước lênh láng thế này?" Điền Lâm dùng thước vuốt một đường sượt qua hột le, Gia An bị kích thích vô thức khép chân lại.

"Em..."

"Em thế nào? Em vừa có cặc vừa có lồn, mà lồn lại rất dâm đãng, chảy dầm dề toàn nước hả?" Điền Lâm dùng mặt phẳng của thước tát vào hai đùi làm cho chân Gia An dạng ra rồi dùng cạnh thước cọ cọ âm vật hột le cậu. Đại não không thể suy nghĩ nữa, vừa hay sướng tới làm Gia An trực tiếp "Ưm" một tiếng rồi bắn ra.

"Ra...em ra rồi...ư...ưm..." Gia An ngẩn mặt lên trời thở dốc, phía dưới bắn phụt phụt nào là tinh dịch nào là nước lồn bắn ra cột nước trông như đái trước mặt mọi người. Hai chân không trụ được nữa mà yếu ớt ngồi thụp xuống thành chữ M, lồn dâm phơi bày trước mặt mọi người, bên trong lại co rút mà đẩy ra một dòng nước trong suốt, chảy xuống lỗ đít.

"Dâm như đĩ" Điền Lâm lưng dựa bàn, đặt cây thước trên tay xuống, nhìn cậu dạng chân ra trước lớp mà nhướn một bên mày "Đụng chút là phun nước, dạng chân như thế là muốn tất cả cùng đến đụ mình tung lồn, hả?" Anh cau cau mày, tiến đến bế Gia An như bế em bé lên mặt bàn.

Gia An vừa bắn xong còn mơ màng, liền cảm thấy mình bị bế lên rồi. Cậu hoang mang nhìn đàn anh mặt lạnh như tiền nhìn chằm chằm vào hạ thân mình, đùi vô thức muốn khép lại.

Điền Lâm ngẩn mặt nhìn cậu, đôi mắt sâu như ẩn chứa bất mãn, không nói thêm gì mà vùi đầu vào háng cậu, chóp mũi cao cao cọ hột le làm Gia An giật thót. 

"Anh ơi...ứm...không cần..." Gia An run lẩy bẩy đẩy đẩy đầu anh ra, Điền Lâm lại cầm cổ tay cậu hất ra, tay bế mông cậu nhích lại gần mặt mình rồi chôn mặt vào sâu hơn. Anh vươn lưỡi ra liếm môi lớn, rồi lại gặm gặm môi bé đang sưng huyết, mọng nước đỏ rực như mời gọi người đến ăn mình. Gia An bị gặm liếm đến sảng khoái rên ư ử. Cậu vô thức hẩy lồn mình gần mặt anh hơn, cọ cọ hột le cạ sâu vào mũi anh. Sống mũi cưng cứng cao thẳng cọ hột le làm Gia An sướng run.

"Anh ơi đúng rồi anh ơi...chỗ đó...liếm em...sướng quá anh ơi..." Điền Lâm cụp mắt, chuyên tâm mút mát cánh môi nhỏ phía dưới, sau đó chóp lưỡi gảy lên hột le, ngậm vào miệng mút chùn chụt, răng day nhè nhẹ hột le đỏ tấy.

"Ngon không ạ?...Hưm...bú em nữa đi...em thích lắm...ưm...chỗ đó...ra...em raaa..." Gia An dâm dãng kêu lên, tay ấn đầu anh vào hạ bộ mình, bị liếm đến bắn lên mặt Điền Lâm. 

Khuôn mặt đẹp trai bây giờ toàn nhớp nháp là nước lồn của cậu, Gia An có một loại thoải mái không nói nên lời.

Điền Lâm như bị bất ngờ mà chớp mắt, sau đó nhấc đùi cậu kéo lại, làm Gia An ngã ngửa trên bàn, mặt Điền Lâm ụp vào lồn Gia An, gặm mút thịt lồn mạnh bạo làm cho lồn nhỏ trở nên đỏ tươi, nước lồn phụt phụt chảy ra ướt cằm Điền Lâm. 

Anh thè lưỡi thọc vào lỗ lồn cậu, liếm láp bên trong rồi bắt chước động tác giao hợp mà đẩy vào rút ra, được một lúc thì lại hướng lên bú lấy hạt le dựng thẳng. Bựa lưỡi cạ lên lồn nhỏ, thô ráp ma sát. Gia An cảm giác như đang có một con chó to bự liếm cậu vậy.

"Ứm anh ơi đụ em sướng quá...lưỡi anh nóng ghê...em không chịu nổi, em muốn bắn...huhu..." Gia An bị chơi vừa khóc vừa kêu trong mơ, thế nhưng người đàn ông phía dưới vẫn không dừng lại mà lắc lắc đầu, đem toàn bộ mặt cọ xát lồn cậu, hết liếm sạch nước lồn rồi lại bú hột le rồi thè lưỡi cạ cạ.

"Tới...em bắn...anh chơi hư em mất huhu...đừng bú nữa...em bắn huhuhu" Gia An vừa nói, Điền Lâm đã thọc lưỡi vào lồn cậu. Lồn nhỏ bắn tinh, co thắt bao lấy lưỡi anh, nước lồn bắn ra đều bị anh vét uống. Đùi nhỏ cậu kẹp đầu anh lại trong vô thức, dùng lồn ép khuôn mặt đẹp trai của Điền Lâm, chốc lát, Điền Lâm trong mơ đối diện cậu, ánh mắt lạnh nhạt như thường ngày nhưng mặt toàn là nước dâm của cậu.

Gia An thẫn thờ, thầm nghĩ toang rồi, mình còn có thể bị ảnh đụ vài hiệp.

Quá đẹp trai.

Bình thường đã đẹp, bị bắn lên mặt càng diễm lệ cuống hút.

Nằm mơ thấy trai đẹp bú lồn mình làm Gia An thiếu điều cười đến tỉnh. Thế nhưng ngủ ngon thế ai lại muốn tỉnh bao giờ. Cậu cựa mình trên giường, môi đỏ mọng nở nụ cười mất liêm sỉ.

Điền Lâm trong bóng đêm từ giữa hai chân cậu lùi lại, nhẹ nhàng không tiếng động mà rút đi bớt vài tờ khăn giấy lau bớt nước trên drap giường. Anh giữ yên lặng đeo lại kính, giữa tiếng ngáy bốn phương mà từ từ leo xuống, đi vào nhà vệ sinh đóng cửa bật đèn.

Nếu giờ có ai đó bắt gặp anh, sẽ thấy khuôn mặt lạnh lùng như mọi người đều thiếu nợ mình của Điền Lâm dính đầy chất lỏng dinh dính trong trong, thế nhưng khuôn miệng anh vẫn không nhịn được mà nở một nụ cười gợi đòn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...