Chương 26: Thương hải vân quy!!
Tác giả: Quân Đại
Editor: nanaluvsj/Shenllino
☆☆☆
Cuộc dây dưa mạnh bạo kỳ lạ khiến hai người quên mất nguyên nhân dẫn đến trận tình ái không chút vui vẻ này. Lúc này, đột nhiên cửa bị phá tung, bầu không khí càng thêm lạnh lẽo và khó xử. Trong nháy mắt, giống như phản xạ có điều kiện, đau đớn không thể nói nên lời cũng bị Tạ Lan Khanh dứt khoát vứt qua một bên. Cậu dùng sức chống cơ thể mềm nhũn lên, cánh tay thon dài ôm cổ Tô Cô Vân mượn lực đu người lên, lấy tư thế lửng lơ khó khăn ôm đối phương cuồng nhiệt hôn, gương mặt kề sát nhau và góc độ vừa vặn tránh được ánh mắt của người đến lục soát.
Tô Cô Vân cũng bị hành động bất ngờ này làm cho tỉnh táo. Gã đã bôn ba qua chiến trường, cũng đã đến ranh giới sống chết, đối với tình huống thế này ngược lại cũng không bị hấp tấp lo sợ. Nhưng động tác Tạ Lan Khanh nhào lên để bảo vệ gã, còn có run rẩy yếu ớt khiến gã sâu sắc hiểu rằng, cái người khi nãy vô tình bị mình bắt nạt, trong hoàn cảnh khó khăn vẫn lựa chọn ở bên cạnh gã, mặc dù tim đập nhanh vô cùng sợ hãi nhưng vẫn không chùn bước.
Nghĩ tới việc mình nhầm em ấy thành Đường Dạ Vũ, lại vô cùng tàn nhẫn phát tiết và nhục mạ em ấy, trong lòng Tô Cô Vân áy náy vô cùng, còn có đong đầy ôn nhu thương yêu. Tô Cô Vân nhẹ nhàng bế tiểu nhân nhi đang bám trên cổ mình, cùng nhau ngã xuống giường, lực đạo trên tay không nặng không nhẹ mơn trớn tấm lưng mềm mại. Ban đầu vốn chỉ muốn trấn an cậu, nhưng không nghĩ đến cảm xúc tốt như vậy, cái miệng nho nhỏ bị mình bắt lấy ngọt ngào thơm thơm, đầu lưỡi ngoan ngoãn mặc cho gã dây dưa, nước miếng nuốt vào còn ngon ngọt say lòng người hơn cả rượu được ủ lâu năm . Hơn nữa, dương vật đang chôn trong người Tạ Lan Khanh nhanh chóng trướng lớn, sừng sững cứng lên.
Tạ Lan Khanh vừa trải qua trận cuồng bạo như mưa rền sấm đã nhạy cảm đến mức chạm vào là có thể vỡ nát, lại bị chơi đến nảy lên khoái cảm kỳ lạ. Những cái vuốt ve ân cần của Tô Cô Vân khiến khoái cảm cậu càng bùng nổ nhanh hơn, như lửa cháy lan cả đồng cỏ, từ cơ thể đến trái tim đều bị tấn công, không còn đường lui.
Tạ Lan Khanh đã sớm quên việc không vui lúc nãy, chỉ biết đỏ mặt rên rỉ: "Ư... Ngài thật dịu dàng a... Sờ em sướng quá... A a, đừng rời đi mà, yêu em nhiều nữa đi... Thật muốn... được người yêu thương.... A ha... chỗ đó lại trướng to... To, thật tốt... Cứng lên là có thể cắm vào tiểu huyệt.... Cắm vào nhanh một chút đi... Ưm ư, muốn..."
Tô Cô Vân bị những lời nỉ non lộn xộn của cậu làm cho dục vọng càng dâng cao, rõ ràng là bộ dạng ngại ngùng kín đáo mà lại có thể thốt lên những tiếng chủ động lớn mật như vậy. Tô Cô Vân đẩy nhanh tốc độ hông, ôn hoà đáp: "Ngoan, nói tôi nghe chỗ nào cứng lên, hửm? Muốn tôi dùng cái gì yêu thương em, cắm chỗ nào của em, không nói thì không cho đâu..."
Tạ Lan Khanh bị nam nhân đột ngột mạnh mẽ đâm vào làm khiến cho mệt mỏi khóc không ra tiếng, cảm giác ngứa ngáy cùng với đau đớn chỗ vết thương khiến não bộ trở nên tê dại và kích thích, dường như chỉ có kịch liệt dây dưa cơ thể nhau mới có thể giảm bớt cảm giác kỳ quái khiến người ta phát điên kia. Cậu mơ hồ nghe nam nhân dùng chất giọng trìu mến bên tai hỏi những vấn đề xấu hổ kia, đuôi mắt cũng trở nên hồng hồng, cuối cùng đáng thương trả lời: "Đừng... Xin ngài đừng không muốn em... Rất thích ngài... A a... là dương vật bự cứng cứng, dương vật bự của ngài cứng... Em muốn ngài... dùng tay và dương vật bự... Ư ưm... Thương em, chơi huyệt em..."
Cả thể xác và tinh thần của Tô Cô Vân đều cảm nhận được trải nghiệm tuyệt vời mà con người xinh đẹp đó mang lại. Cơ thể cậu nhẵn nhụi ấm áp, đường cong mềm mại xinh đẹp, thoang thoảng toả ra mùi hoa lan, trong trẻo lành lạnh lại đắm say. Còn có tiểu huyệt đang khít chặt bọc lấy dương vật gã, ấm nóng khít chặt khiến gã sướng đến da đầu tê dại. Bỗng nhiên nghe được tiếng rên rỉ xấu hổ nhưng thiết tha của Tạ Lan Khanh, Tô Cô Vân cũng không nén được rung động, hung hăng húc vào điểm nhạy cảm của người trước thân, còn cố ý chà xát hai vòng, hài lòng nghe cậu rên rỉ. Nhưng gã cũng không nhận ra điều này, dâm điểm muốn ngừng mà không được, trực tiếp đổi thành phương pháp cắm rút đơn giản nhất.
Tô Cô Vân thưởng thức cơ thể trắng nõn của Tạ Lan Khanh, vì không được thoả mãn mà uốn éo tới lui, rất có tâm nhắc nhở: "Bảo bối trả lời chưa đủ ý, huyệt là cái gì, hửm? Giải thích rõ ràng một chút nào, ngoan!"
Tạ Lan Khanh bị tấn công nãy giờ làm cho co quắp cả người, đầu óc lâng lâng, chỉ muốn trải nghiệm một lần nữa cảm giác sung sướng tiêu hồn đó, theo bản năng theo dụ dỗ của đối phương nói: "Ưm... Là cái mông, a... Cái mông..."
Câu trả lời như vậy Tô Cô Vân vẫn chưa hài lòng, lại đưa tay đánh lên cánh mông xinh xắn của Tạ Lan Khanh, hạ lưu nói: "Cái mông bảo bối nhiều thịt như vậy, chẳng có cái động nào cả, cắm vào không lọt nha... Nói mau, tôi cắm em là?"
Tạ Lan Khanh bị bắt nạt thảm thương, nước mắt 'tách tách' như châu ngọc rơi xuống, cuối cùng không chịu nổi tận tấn công theo cách của đối phương, khóc lóc kêu: "Oa oa... Là lỗ mông, dương vật bự là đâm vào lỗ mông em... A... chơi đến điểm G rồi... Dương vật bự giỏi quá... Ưm... Lỗ mông yêu dương vật bự thế mà... Huhu, không được đi, ước gì vĩnh viễn bị đàn ông chơi cái mông..."
Tô Cô Vân bật cười, bất ngờ tà ác nói: "Quả là cái mông nhỏ dâm đãng, ngày nào cũng đòi ăn 'thịt' không sợ bị căng bụng đến chết sao..."
"Hu hu...Sẽ không đâu, sẽ không bị căng đến chết... Cái mông dâm có thể ăn... Dương vật bự ăn thật ngon nha... Sao ngài lại có dương vật bự ăn ngon như vật, cái mông dâm sẽ không lo đói..."
Tô Cô Vân bị lời nói của cậu khơi lên hứng thú, mạnh như chẻ tre chơi cái lỗ của cậu, lại vô tình chơi quá hung, chơi Tạ Lan Khanh đến mức cậu không nói được hoàn chỉnh câu nào, bị đâm đến vỡ nát, chỉ biết ư ư a a kêu loạn.
Hai người một lần nữa lại sa vào vực thẳm sắc tình, thậm chí còn không chú ý tới đám cảnh hùng hổ lao vào phá ngang lúc nãy đã sớm rời đi, cánh cửa bị bọn chúng đạp gãy đáng thương nằm trong đống đổ nát.
Kế sách của Tạ Lan Khanh thực sự có tác dụng. Hai người cũng khá may mắn, người dẫn đầu đám lục soát chính là thân tín của Đường Dạ Vũ, cũng hiểu chút chút mấy chuyện 'phong lưu' của chủ mình, đương nhiên cũng không xa lạ gì Tô Cô Vân. Trong ấn tượng của hắn, Tô Cô Vân là kiểu lạnh lùng cứng nhắc, nhưng đối với Đường Dạ Vũ trước giờ vẫn say mê không đổi, nên nhìn người đàn ông đang say sưa quan hệ với đầu bài trên giường một cách nào đó đã qua mặt được hắn.
-----
Ở đây đã bớt nguy hiểm, nhưng tình hình ở bữa tiệc rượu vẫn đang giương cung bạt kiếm, cực kỳ căng thẳng. Vinh Tây Lăng đã đánh gục mười mấy người có ý định đến gần Tô Quân Lan và Lê Mộ. Dù sao Đường Dạ Vũ vẫn muốn người còn sống, đám lính kia dù có súng cũng không dám tự ý nổ đạn. Tô Quân Lan kéo Lê Mộ nấp trong vòng bảo vệ của Vinh Tây Lăng, linh hoạt thay đổi vị trí, lần nào cũng ẩn hiện đúng lúc, làm cho đám đính đang muốn bắt người kia cũng phát điên không biết phải làm sao.
Tô Quân Lan vốn cũng không quá lo lắng, y hiểu rõ thân thủ của Vinh Tây Lăng, sẽ không dễ thua như vậy. Nhưng đánh nhau trong thời gian dài, dù không có dấu hiệu bị gục ngã nhưng động tác của Vinh Tây Lăng cũng không còn nhạy bén mạnh mẽ như ban đầu, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Ngay lúc hắn muốn bất chấp vội vàng lao đến bên cạnh người thương, Lê Mộ giữ hắn lại, bình tĩnh nói: "Đừng lo, viện binh sẽ tới ngay."
Vừa dứt lời, trong nháy mắt, tiếng súng liên hồi cắt ngang hành động tất cả mọi người, sau đó là tiếng 'loảng xoảng' vỡ vụn, đèn treo hoa lệ bị bắn thành vụn thuỷ tinh, tiếng thét chói tai không ngớt bị tiếng súng lần nữa ép ngược lại vào họng. Mọi người đều nhìn đến chỗ phát ra tiếng động, là một đội lính súng sẵn sàng lên đạn, không kém gì so với đội lính của Đường Dạ Vũ.
Các binh lính được huấn luyện chuyên nghiệp chia ra hai bên, chừa một lối đi trống ở giữa. Từ trong đó, một người đàn ông đi tới. Anh mặc quân trang màu trắng, mày kiếm mắt sáng, tuấn dật tiêu sái, sỡ hữu loại khí chất ôn nhu nhưng đối lập với nét ngang tàng. Đó chính là nét thâm trầm bên trong của một nam nhân thành thục, mị lực phi phàm.
Mọi người ở đây đều tò mò quan sát vị quân nhân khí độ bất phàm này, nhưng hình như không ai biết tên anh. Chỉ có Lê Mộ, từ khi anh ta bước vào, nét cười trên mặt dần biến mất...
☆☆☆
Editor: Anh zai quân nhân ngầu đét má ơi luôn!!!
Lại có cặp mới xuất hiện, các chế có đoán được ai không? Cặp này từng manh nha xuất hiện mấy chương đầu rồi á =)))))))))))))
Boi hải quân, tưởng tượng thêm áo choàng dài phấp phới nữa bao ngầu =))))
Bạn thấy sao?