Chương 28: Chương 27: Thiên đường đầy sao!!

Chương 27: Thiên đường đầy sao!!

Tác giả: Quân Đại

Editor: nanaluvsj/Shenllino

☆☆☆

Ấn tượng về bản thân mà Lê Vân Quy để lại cho người khác tới giờ là anh giống như biển cả, khi thì tức giận như cuồn cuộn như sóng trào, khi thì lặng lẽ ôn nhu như biển lớn, tựa như có thể bao dung vạn vật, lại đem đến cho anh sự kiên nghị và mạnh mẽ không gì sánh được. Lê Vân Quy không quan tâm mọi người, trực tiếp sải bước đến bên Lê Mộ, ôm vai cậu để cơ thể bé nhỏ của người nọ tựa lên ngực mình.

Lê Mộ lười biếng cọ cọ người chú yêu dấu của mình, trong lòng tràn ngập ấm áp, dịu dàng lại có chút dựa dẫm nói: "Yên tâm, em không sao, chỉ là hơi nhớ anh."

Giọng mũi không nặng có chút giống trẻ con, Lê Vân Quy tận hưởng sự mềm mại hiếm có của cậu, nhưng âm thanh khi nói chuyện lại vô cùng lạnh lẽo: "Vậy sao, nhưng chú thì có chuyện đấy. Hình nóng của bà xã bị người khác thấy, làm đàn ông sao có thể bỏ qua chuyện này."

Lê Mộ cũng biết anh sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng cố ý hắng giọng, mắng: "Còn dám nói à, tất cả là do anh không tốt còn gì, 'làm' người ta đến thừa sống thiếu chết, còn xem người ta như búp bê hơi bày ra đủ loại tư thế xấu hổ cho anh tuỳ tiện chụp ảnh. Nếu không thì làm gì xảy ra chuyện này!!!"

Lê Vân Quy vỗ vỗ lên lưng tiểu tình nhân hai cái, dụ dỗ nói: "Ngoan, điều này chứng tỏ chú thương em mòa." :">

Tô Quân Lan cách đó không xa nghe hết những lời ve vãn nhau của hai người, nhìn Lê Mộ trước giờ trong trẻo nhẹ nhàng biến thành nữ vương lẳng lơ, nhất thời hơi không thích ứng kịp, vội vàng chui vào ngực nam nhân nhà mình. Vinh Tây Lăng mặc dù biết rõ sự tình, nhưng tận mắt thấy hai người kia không chút kiêng kị bán cẩu lương trước mặt bao người, vẫn cảm thấy kỳ lạ.

Đường Dạ Vũ nhận ra mình không còn kiểm soát được tình hình nữa, cậu ta chỉ biết rằng người đàn ông cường hãn trước mặt mình này là một 'nam chính' khác trong xấp hình nóng của Lê Mộ. Vốn tưởng chỉ là một tên thối tha nào đó trong nhà thổ, không tra được tung tích nên bỏ qua. Hôm nay được chứng kiến, thì ra anh ra là 'át chủ bài' của Lê Mộ. Thậm chí, tất cả những gì Lê Mộ làm đều là chủ ý sắp đặt của anh ta.

Lê Vân Quy chủ động nêu điều kiện: "Người của tôi đã bao vây nơi này. Bây giờ cậu có hai lựa chọn. Một là, giao toàn bộ người ở đây cho tôi xử lý, cậu có thể đi. Hai là, hai bên sẽ đánh nhau. Tôi nghĩ dù kết quả thế nào thì cũng không dễ nhìn cho lắm. Đám gia chủ này giờ còn tác dụng gì đâu, uổng công cậu 'trân trọng'."

*(ý ảnh là đánh nhau thì hai bên đều thương vọng, tình cảnh càng tệ hơn.)

Đường Dạ Vũ cắn răng, nói: "Muốn tôi rút lui cũng được thôi, nhưng ít nhất anh cũng phải cho tôi biết mình thua trong tay ai chứ?"

Lê Vân Quy hào sảng nói: "Tôi là ai không quan trọng, cậu chỉ cần biết tôi là đại diện cho gia tộc trụ cột là đủ."

Lần này không chỉ Đường Dạ Vũ biến sắc, ở hiện trường ai cũng nhốn nháo. Là gia tộc trụ cột ở phương Tây trong tứ đại quân phiệt, thế lực phân bố ở bảy biển bờ Tây, năng lực tác chiến trên biển vô cùng mạnh mẽ, có thể nói là phòng tuyến giữ cho vương triều Đường gia không bao giờ sụp đổ. Các gia tộc trụ cột từ xưa tới nay ai cũng khiêm tốn, Đường Dạ Vũ cho rằng bọn họ sẽ giữ trung lập, ai ngờ đột nhiên nhảy ra đứng về phía Tô gia khiến người ta kinh ngạc. Ai ngờ được người đứng đầu của gia tộc biển cả này sẽ cấu kết với Lê Mộ đâu.

(Tứ đại quân phiệt trấn 4 góc Đông-Tây-Nam-Bắc, Tô gia ở phía Nam còn Lê gia ở phía Tây, hai nhà kia chưa biết :"> )

Không để Đường Dạ Vũ nghĩ nhiều, tình hình bây giờ vô cùng căng thẳng, chạm một cái có thể phát nổ ngay. Cậu ta không thể không ngừng lôi kéo các gia chủ hành động, không cam lòng nhìn Lê Vân Quy một cái, Đường Dạ Vũ sắc mặt tái xanh dẫn người rút lui.

Vấn đề được giải quyết, mọi người cũng không muốn ở lại nơi này lâu. Lê Vân Quy ra hiệu cho thủ hạ nhốt đám người kia lại, sau đó nhanh chóng kéo Lê Mộ đi tìm phòng kín.

-----

Hai người vừa vào phòng, ngay cả quần áo cũng chưa kịp cởi, đầu tiên là đè lên cửa hôn một trận, hôn lưỡi kịch liệt dây dưa rất lâu. Đến khi Lê Mộ có ảo giác, hít thở trở nên khó khăn, lúc này mới giãy giụa đẩy nam nhân đang hung hăng chà đạp cậu ra.

Lê Vân Quy cúi đầu nhìn đôi mắt ngân ngấn nước, con ngươi đen kịt mịt mờ, hô hấp cũng trở nên hỗn loạn, thở mạnh hỏi: "Vật nhỏ, muốn chú không?"

Lê Mộ vùi vào lòng anh cọ tới cọ lui, ra sức ngửi mùi Long Diên hương quen thuộc trên người đối phương, say mê đáp lại: "Ưm... Muốn chết rồi. Ông xã, em nhớ anh lắm..."

Lê Vân Quy hôn sau tai cậu một cái, thấp giọng dụ dỗ nói: "Ngoan, gọi chú. Nói chú nghe em muốn gì nào?"

Lê Mộ giọng nói mềm mại, làm nũng: "Muốn dương vật bự của chú chơi mông em, vô cùng vô cùng muốn nhưng chú không ở bên cạnh. Mấy ngày đầu, mỗi đêm cái mông chảy nước không ngớt, làm ướt hết drap giường em ngủ không ngon. Em khó chịu lắm, nhưng em không thể làm gì hơn là mỗi lần về nhà đều cởi hết quần áo ra rồi tắm nước lạnh, hoặc là lên sân thượng hóng gió, tưởng tượng tay chú đang vuốt ve em. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, người ta cảm thấy tiểu dâm huyệt này phải bị đâm, không gì có thể thoả mãn em đủ cả."

Lê Vân Quy nghe mà đau lòng không thôi, khẽ hôn trán và tóc cậu, hỏi: "Cháu yêu không tìm người khác 'giúp' một chút sao?"

Lê Mộ vươn bàn tay nhỏ nhắn lạnh lẽo vào trong quần Lê Vân Quy, cầm dương vật nặng trĩu, nói nhỏ: "Không muốn người khác đâu, huyệt em chỉ có một cây dương vật có thể cắm, nghĩ đến mấy cái khác một chút thôi cũng làm em chán ghét vô cùng."

Lê Vân Quy đã sớm động tình, lại bị bàn tay nhỏ xinh của người yêu linh hoạt nắm lấy 'thằng nhỏ', nhịn gì nổi nữa. Anh bế Lê Mộ, nhưng bỏ qua giường lớn xa hoa, trực tiếp đá văng cửa, bế người lên sân thượng.

-----

Lan can trên sân thượng cao đến eo Lê Mộ, nhưng cậu lại bị lột sạch đè ở trên đó, nửa thân trên bị ép uốn cong, đầu chúi xuống đất cách cả trăm mét, lảo đảo muốn ngã, có cảm giác như đang giãy giụa bên bờ vực sinh tử.

Dù được che khuất trong màn đêm không ai có thể thấy mình, nhưng cả người không mảnh vải che thân, giống như vừa giặt quần áo xong phơi hết lên sân thượng khiến Lê Mộ xấu hổ muốn chết. Nhưng nam nhân bên cạnh không cho cậu cơ hội phản kháng, giữ chặt mông eo cậu để chắc chắn cậu sẽ không bị té ra sau, ngay cả dạo đầu cũng không làm, cả cây trực tiếp đi vào, đâm đến chỗ bí ẩn sâu nhất.

Lê Mộ bị đâm đến nảy người, gió đêm lạnh lẽo thổi qua, thổi hai đầu vú vì động tình của cậu mà run rẩy, nhưng Lê Vân Quy lại không quan tâm chăm sóc chúng nó. Lê Mộ tựa như đang lơ lửng trên mây, lặng lẽ nhìn bên dưới rực rỡ sầm uất, trông như vô dục vô cầu, vô tình hờ hững. Thực tế, ở nơi người khác không thấy được, không biết xấu hổ lắc mông đón nhận tấn công của nam nhân, liều mạng kẹp chặt cây dương vật thô to đang làm loạn bừa bãi trong bụng mình. Hơn nữa... tay còn để trên núm vú dâm đãng tự mình sờ.

Lê Vân Quy vừa làm vừa hỏi: "Hưm... Cháu yêu, dương vật bự của chú chơi cháu có sướng không? Cái mông nhỏ mẹ nó lắc thật nhiệt tình, như có động cơ gắn vào vậy. Có phải lúc chú không thấy lén lút tự sờ ngực mình không, không cho phép tự chơi."

"A a... Chú... Xin chú, để cháu sờ một lúc đi... Núm vú cũng cứng như đá, cháu không muốn nó cứng, muốn bóp ra thật mềm cho chú chơi... A ha... Cuối cùng cũng nuốt hết rồi, dương vật chú đâm nó nuốt hết... Thật sướng quá... Đâm sâu chút nữa, a... chơi nát cháu đi... Cháu bị chú cắm bắn... Thịt... thịt nhỏ cũng bắn ra rồi, oa oa... Có khi nào bắn lên đầu người khác không..."

Lê Vân Quy cười tà: "Sẽ không, bảo bối! Nước tinh của cưng chưa kịp rơi xuống đã bị gió thổi khô rồi. Nhìn chú này!" Dứt lời, anh tăng mạnh lực eo, hung hăng va vào mông cậu chừng trăm cái, cuối cùng cũng đút cái mông nhỏ thân yêu ăn tinh dịch.

"A... Chú bắn khoẻ quá, vừa nhiều vừa nóng... A ha... Em bị chú bắn đến phun nước tinh... Chú cứu em... Muốn té mất..."

Lê Vân Quy nghe được tiếng kêu vỡ vun vì sung sướng xen lẫn sợ hãi của vật nhỏ mơ hồ trong tiếng gió, đột nhiên dấy lên ảo giác kỳ lạ là em ấy sẽ theo gió tan biến, bất chợt cảm thấy đau đớn vô cùng. Anh vội vàng kéo người vào trong ngực mình, dùng cơ thể nóng hổi của mình gắt gao sưởi ấm cho cơ thể lạnh lẽo của đối phương mới lần nữa cảm thấy an tâm và thoả mãn.

Lê Vân Quy động tình nói: "Không sợ, bảo bối không phải sợ. Chú sẽ không để em xảy ra chuyện gì, chú mãi mãi ở bên cạnh em." Nói xong liền siết người trong lòng thật chặt, lại đặt hai chân cậu vắt lên lan can, một lần nữa dùng tình triều cuồn cuộn tấn công tao huyệt mềm mại ngon miệng kia.

Lúc này hai chân Lê Mộ có điểm tựa, mông bị nam nhân nâng lên lơ lửng giữa không trung, đầu tựa vào cổ nam nhân, bị động tác của anh làm cho nảy lên nảy xuống, uốn éo không ngớt. Từng đợt từng đợt khoái cảm không ngừng đánh úp, Lê Mộ bị chơi đến sướng ngu người, mở to đôi mắt trống rỗng mịt mờ, nhưng lại vô tình ngắm được bầu trời đêm đầy sao.

Cậu sẽ không bao giờ quên được bầu trời sao hôm đó, sáng ngời lấp lánh, tựa như có thể thấu triệt hết thảy khoan dung. Mà dưới bầu trời sao đó, cậu hoàn toàn thả lỏng, tựa vào nam nhân mình yêu nhất cuộc đời, cảm thấy cả người như chìm trong hạnh phúc, như lạc giữa thiên đường.

☆☆☆

Long diên hương 

Được mệnh danh là "báu vật của biển", là một chất sáp màu xám được tạo ra trong hệ tiêu hoá của cá nhà táng . Trước đây, long diên hương được sử dụng trong ngành công nghiệp sản xuất nước hoa , nhưng ngày nay nó đã được thay thế phần lớn bằng vật liệu tổng hợp và chỉ còn được sử dụng trong một số loại nước hoa đắt tiền. (Wikipedia)

(người ta hay kêu là... sh*t cá voi. Nhưng mà những cục sh*t này có giá bạc tỷ lận...)

**Edit: Theo một bạn cung cấp lại cho mình thì LDH không phải bãi sh*t mà là bãi ói của cá voi, một chín một tái hời ơi. =)))))))))))))

Cá nhà táng

Trời sao/starry night

Editor: Về cặp này các bạn muốn xưng hô thế nào? Tui từng đọc một bộ niên thượng công xưng với thụ là ông - em =)))) Cá nhân tui thấy nghe cũng tình phết nên giờ muốn thử chú - em cho nó có cái tình thú =))))))))))))) Mà đôi khi bình thường thì xưng chú - cháu cho nó đúng hoàn cảnh truyện...

Nói chung là tui hay thay đổi xưng hô tùm lum lắm nhưng mà đều có ý đồ hết á chứ không phải lộn đâu :">

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...