Chương 28: Giai nhân!
Tác giả: Quân Đại
Editor: nanaluvsj/Shenllino
☆☆☆
Quay về Tô Quân Lan và Vinh Tây Lăng, sau khi rời khỏi phòng tiệc, hai người cùng nhau đến Quốc Sắc Thiên Hương. Phượng Hướng Nhan nhanh chóng báo cáo lại tình huống các phe cho hai ông chủ của mình. Dù đêm nay hỗn loạn có biến, nhưng lực lượng của Minh Nguyệt đường cũng không bị nhiều hao tổn, thêm nữa là mượn được tay Đường Dạ Vũ trừ khử được mấy 'ung nhọt' phá hoại từ bên trong. Nhưng Quốc Sắc Thiên Hương bị người bất ngờ lục soát, hai người phải tự mình đi trước kiểm tra một lần.
Cả hai tiến vào thẳng phòng chỉ huy trung tâm, thấy Âu Dương Tuấn đang đảm nhận công tác chỉ huy, cũng an tâm sẽ không có chuyện gì xảy ra. Âu Dương Tuấn thấy bọn họ đến thì vui mừng nhưng lại bị bộ dáng cả người đầy dấu hôn tình dục củaTô Quân Lan câu dẫn ngây người trong chốc lát, vội vàng cúi đầu xuống, báo cáo: "Khi Tô tướng quân vừa đến Quốc Sắc Thiên Hương tôi đã nói ngài ấy trốn trong phòng Tạ Lan Khanh, nhưng đám cảnh sát bất ngờ đánh úp. Bây giờ bọn chúng còn đang lục soát trong phòng, e là Tô tướng quân có thể bị phát hiện."
Nghe được Tô Cô Vân đang ở đây, Vinh Tây Lăng trước giờ bình tĩnh cũng hơi chấn động, nhớ lại mấy lúc trước Tô Quân Lan thấy bóng người mơ hồ của anh hai, cũng bảy tám phần hiểu ra phần nào chuyện, lạnh mặt nói: "Tôi đã cho trụ sở gấp rút đưa người đến đây, bây giờ có lẽ đã đến. Cậu dẫn bọn họ đi đuổi đám cảnh sát đó ra ngoài đi. Còn nữa, từ giờ trở đi làm gì thì cũng làm mạnh tay lên, không cần bôi vẽ che giấu sự bình yên giả tạo này nữa!"
Âu Dương Tuấn lập tức hiểu ra vấn đề, đoán là song phương đã hoàn toàn trở mặt nhau, từ nay về sau có làm gì cũng không dè chừng nữa, máu nóng trong người cũng bị kích thích, nóng lòng muốn muốn dẫn người đi đánh nhau một trận.
Tô Quân Lan nhớ anh hai, y lo lắng kéo Vinh Tây Lăng rời đi, nhanh chóng chạy đến chỗ của Tạ Lan Khanh. Cánh cửa khép hờ, lại không có tiếng động. Tô Quân Lan cảm thấy có chút kì lạ, giơ tay đẩy cửa, cảnh tượng bên trong lại khiến y câm nín một hồi. Chỉ thấy Tô Cô Vân mặc mỗi áo ngủ đơn giản tựa vào thành giường, gương mặt lạnh lùng chất chứa chút muộn phiền, cau mày, thở ra một luồng khói thuốc, có thể thấy vô cùng bực bội và bất an. Nhưng Tạ Lan Khanh lại yên tĩnh nằm trên giường, trên người quấn một tấm chăn, không giấu được chi chít vết đỏ trên cổ và vai, sắc mặt tái nhợt, khoé mắt đỏ ửng, yếu ớt lại ẩn chứa quật cường không hối hận.
Là người thành thục với chuyện hoan ái, làm sao Tô Quân Lan lại không đoán được đã xảy ra chuyện gì. Nhưng cũng vì hiểu chuyện mà không biết nên phản ứng như thế nào, tình huống ngoài dự đoán quá mức, vô tình gây nên khó tiếp nhận.
Trái lại, Vinh Tây Lăng vẫn bình tĩnh, vờ như không biết chuyện gì đang xảy ra, đỡ cơ thể mềm mại hơi cứng nhắc của mỹ nhân, nửa đẩy nửa ôm đỡ y ngồi lên ghế salon êm ái, mình thì dính vào mỹ nhân, luồn tay vào trong lớp quần áo nhẹ nhàng vuốt ve, khiến da thịt lạnh lẽo tựa băng ngọc mềm mại mới trở nên ấm áp đôi chút.
Con người đói khát dâm đãng kia căn bản không có chút sức phản kháng với đàn ông, chỉ cần ngón tay trượt qua bụng y Tô Quân Lan đã xụi lơ, vú cũng ngứa ngáy mà dựng lên. May là nam nhân biết xót y, sẽ không để y vì không được an ủi mà bất mãn trước mặt người ngoài. Khi thấy đôi môi anh đào của y nhếch lên, hô hấp dồn dập, hắn liền lấy chăn bông mềm mại trên ghế salon đắp kín người Tô Quân Lan, chỉ để lộ ra đầu nhỏ đáng yêu và bắp chân trắng nõn, thuận tiện cho hắn muốn làm gì thì làm. Trên người Tô Quân Lan còn đang mặc áo sơ mi của hắn, vốn quần áo mặc thoải mái bị dâm dịch trên ngọc thể mỹ nhân dính ướt, nhăn nhúm và dính lên người cũng không thoải mái, Vinh Tây Lăng dứt khoát lột quần áo mỹ nhân ra, vuốt ve tận hưởng hai vú mềm mại cao ngất của mỹ nhân.
Từ lúc còn nhỏ y đã bị nam nhân chơi vú khiến vú y không bằng phẳng như phần lớn đàn ông mà ngược lại, hai miếng thịt mềm mại cao ngất to cỡ trái đào mật, cảm giác như châu như ngọc, vừa mềm vuầ thơm, bị xoa nắn một lúc sẽ còn phồng to hơn, béo múp tràn đầy lòng bàn tay, toả ra thoang thoảng hương sữa thơm ngọt, mê người vô cùng. Đêm nay thoả thích hoan ái mấy lần, ở trên xe y lại thỉnh thoảnh bị nam nhân sờ qua sờ lại, hai vú đã sớm trướng lớn, bây giờ lại bị chơi đùa trong lòng bàn tay, kích thích Tô Quân Lan đến nỗi chỉ có thể mềm mại khẽ rên, thở nhẹ kiềm nén, làm gì còn tâm trí quan tâm đến những chuyện khác.
Tô Quân Lan dứt khoát chui vào lòng nam nhân, khéo léo mặc cho hắn đùa giỡn mình, vờ như không chú ý đến hắn đang xoa nắn cơ thể trần trụi nhạy cảm của mình. Nếu muốn biết về tình hình Vinh Tây Lăng chắc chắn sẽ hỏi, không cần tự mình hỏi khiến anh hai khó xử. Tất nhiên, Tô Quân Lan được nam nhân cưng chiều cũng không quên có qua có lại, tay ngọc len lén thò ra khỏi chăn, thành thạo chui vào đáy quần nam nhân, cầm cây dương vật đã phồng to, kiên nhẫn cẩn thận xoa nắn.
Hai người ăn ý nhìn nhau trong chốc lát, lại dời tầm mắt, không ai nói gì nhưng cùng nhau hưởng thụ xúc cảm mạnh mẽ và vui sướng mà đối phương đem lại. Vinh Tây Lăng thấy Tô Cô Vân cuối cùng cũng hút xong điếu thuốc, biết gã cũng đã bình tĩnh lại, liền nói: "Đã đuổi đám cảnh sát đó đi rồi, nguy hiểm đã qua, có điều chiến tranh cũng sắp nổ ra rồi. Theo tình hình trước mắt thì kế hoạch trước đó chúng ta đã bàn vẫn có thể tiến hành. Anh còn chuyện gì phải làm không?"
Vinh Tây Lăng chậm rãi nói, âm thanh trầm thấp khàn khàn, dường như đang áp chế ham muốn mãnh liệt trong người. Tô Cô Vân cũng không phải là đứa nít chưa mọc lông chưa từng trải qua chuyện đó, sao có thể nghe không ra. Lại nhìn rèm che bên trong lay động tới lui, giống như khoái cảm dâng trào, chỉ có kịch liệt uốn éo cơ thể mới có thể giải toả khá hơn một chút. Hơn nữa, Tô Quân Lan thỉnh thoảng hừ nhẹ, gò má đỏ ửng, chứng tỏ ám chỉ hai người đang lén lút ăn vụng. Tô Cô Vân cũng không phải lần đầu thấy hai người thấp tha thấp thoáng phóng đãng hoan ái bên ngoài, nhưng lần này lại bị kích thích chưa từng có, trong đầu tràn ngập hình ảnh về màn dây dưa tội lỗi vừa kết thúc chưa được bao lâu. Tạ Lan Khanh bị mình đè dưới thân rồi bị hung hăng đâm vào chiếm làm của riêng, gương mặt ưu nhã như hoa lan lại hiện nên yêu mị không tưởng tượng được. Hai loại khí chất rất mâu thuẫn, trên thân thể xinh đẹp kịch liệt va chạm hoà hợp nhau, tuyệt diễm đến mức khiến người ta hít thở không thông. Người nọ yếu ớt mà mềm mại xinh đẹp sợ hãi giãy dụa, dường như dục cự còn nghênh, nhưng cuối cùng lại buông xuôi, ôm gã nước mắt lã chã rơi, nỉ non mềm nhũn cầu xin tha thứ.
Tạ Lan Khanh sau khi cao trào lại xinh đẹp vô cùng, cả người bị gã chơi đùa thê thảm không nỡ nhìn, chỗ nào cũng có vết thương, nhưng kỳ lạ là lại khiến người ta cứ ngắm nhìn mãi, chỉ muốn đem thân thể thơm thơm nổi bật những dấu vết kia lại hung hăng yêu thương mấy lần, để làn da trắng nõn không tì vết kia lưu lại ấn ký của mình. Vô cùng câu dẫn người ta trầm luân... Còn có cặp đùi bị làm đến không thể khép lại kia, trắng tuyết thon dài, lúc động tình sẽ quấn thật chặt lên eo mình. Tiểu huyệt tương tự vừa đáng thương vừa đáng yêu, chất lỏng trắng đỏ đan xen chậm rãi chảy xuống làm bẩn drap giường, đã không khiến người ta chán ghét mà ngược lại còn ham muốn đè cậu trên drap giường ướt đẫm đó hung hăng chơi mấy trăm hiệp, dùng tinh dịch và dương vật chặn bên trong cái mông, khiến vô số người say mê muốn cái miệng nhỏ nhắn mê người đó, đút no nó để không thể ăn 'đồ' của người khác nữa.
Trước đây Tô Cô Vân chỉ có một người là Đường Dạ Vũ, lại vì tư tưởng mâu thuẫn của đối phương nên đến bây giờ vẫn chưa từng trải qua cảm giác yêu đương sảng khoái và bất chấp như vậy, càng chưa từng sinh ra ý niệm chiếm làm của riêng tuy kỳ lạ mà mãnh liệt như thế. Dù trong lòng gã Tạ Lan Khanh chỉ là một tiểu quan có tiếng một chút, trước đây chắc chắn cũng trải qua không ít thứ, nhưng nghĩ tới gương mặt lê hoa đái vũ ấy ẩn nhẫn mà quật cường, cùng lặng lẽ dịu dàng chịu đựng khiến gã dâng lên nỗi niềm yêu thương, khiến gã không đành lòng để con người xinh đẹp như không cốc u lan ở nơi vẩn đục như vậy mà tự sinh tự diệt.
(không cốc u lan: hoa lan đẹp trong sơn cốc, chỉ người xinh đẹp thanh nhã.)
Đã suy nghĩ thấu đáo, Tô Cô Vân cũng không phiền còn buồn bực nữa. Gã day day giữa trán, mệt mỏi nhưng kiên định nói: "Chuyện cần làm thì không có, nhưng anh sẽ chuộc thân Tạ Lan Khanh. Còn nữa, các cậu dùng ra tay một chút, xoá thông tin đoạn thời gian em ấy ở Quốc Sắc Thiên Hương đi."
Từ đầu buổi Tô Cô Vân thất thần trầm tư, Vinh Tô hai người trong bóng tối lén lút vụng trộm, bị gã bất ngờ lên tiếng khiến hai người hơi giật mình. Ngón tay Vinh Tây Lăng vẫn đang chen trong lỗ mông ấm áp khít chặt đào bới thăm dò, đang nghĩ cách để nhét toàn bộ nắm tay mình vào trong. Một tay khác của hắn thì mân mê ở cúc huyệt và hội âm của mỹ nhân, chốc lát đã bị dâm thuỷ trong cái mông mỹ nhân tưới ướt nhèm nhẹp. Hắn còn xấu xa thoa dâm thủy lên vai và lưng khiến mỹ nhân cả người đều ướt đẫm dâm thuỷ cầu thao, tựa như mọi chỗ trên cơ thể đều chảy nước, cũng muốn được dương vật nam nhân chơi nát.
Mà Tô Quân Lan không thể để mình phát ra tiếng rên rỉ vô cùng dâm đãng được, chỉ còn cách dùng 'bảo bối' của ông xã chặn miệng, tất nhiên cũng bao gồm lý do vì mỹ nhân thèm ăn nó. Thế là, Tô Quân Lan nằm trên đùi Vinh Tây Lăng, đầu nhỏ vừa vặn áp chỗ hạ thân nam nhân, cả mặt vùi trong 'khu rừng' tươi tốt, ngửi ngửi hormone giống đực của nam nhân, say mê quên hết tất cả mà liếm mút dương vật bự, tay còn xoa nắn hai quả trứng, thỉnh thoảng tràn ra mấy tiếng rên rỉ thoả mãn.
Tô Cô Vân bất ngờ lên tiếng khiến hai người giật mình, đồng thời đạt đến cao trào. Tiểu côn thịt của Tô Quân Lan chỉ có thể phun ra dịch trong suốt, nhưng phía sau không ngừng co rút, dâm thuỷ điên cuồng phun trào, kẹp ngón tay Vinh Tây Lăng sướng không thôi. Khoái cảm các đầu ngón tay truyền thẳng vào tim, một lần nữa trong lòng thầm khen cái mông tuyệt mỹ của bà xã dâm đãng nhà mình, cơ bản là thiên phú dị bẩm, vì đàn ông mà sống nha.
Tinh dịch Vinh Tây Lăng vẫn nồng đậm như vậy, hơn nữa còn dồi dào, mỹ nhân đang đói khát nuốt vào sạch sẽ. Y hít sâu một hơi ổn định rung động mãnh liệt trong cơ thể, cũng không quan tâm khoé môi còn dính sợi chỉ bạc, há miệng hỏi: "Hả? Chuộc thân?"
Tô Cô Vân không chút do dự gật đầu. Ánh mắt gã sắc bén không cho ai phản bác, giống như có một loại quyết liệt và tàn bạo khi đối diện thiên quân vạn mã trên chiến trường.
Vinh Tây Lăng nhíu mày không nói gì, nhưng Tô Quân Lan thì lại rất hứng thú, đã bao lâu rồi chưa thấy biểu cảm thế này của anh hai. Y mặt đầy hưng phấn nhổm dậy, ủn vào lòng Vinh Tây Lăng, tìm tư thế thoải mái nằm xuống, liền bắt đầu phấn khích quan sát Tô Cô Vân, từ trên xuống dưới quét một lượt, trông mà sợ.
Tô Cô Vân chịu thua đỡ trán: "Chỉ là chuộc thân một tiểu quan nhỏ bé thôi mà, có chuyện gì lớn?. Anh nói em, em về tắm đi. Trên người toàn 'thứ đó' không khó chịu à?"
Tô Quân Lan cười híp mắt, nói: "Sao lại khó chịu, em thích nhất là ông xã bắn tinh trên người em, chỗ nào được bắn cho cũng vô cùng thư thái, hông chịu rửa đâu. Em thấy anh đang muốn ôm tiểu mỹ nhân Tạ gia đi tắm, sẵn tiện vuốt ve ò nho." ~
Tô Cô Vân hung hăng trừng mắt, vẫn im lặng không nói gì, giống như Tạ Lan Khanh không tồn tại. Gã nghe thế cũng không tự chủ được run run, mặt mày tái nhợt cũng đỏ lên, hiển nhiên không chịu nổi việc bị trêu chọc càn rỡ như thế này.
Vinh Tây Lăng kéo hai người quay lại chủ đề chính, hơi có chút không vui, nói: "Nhưng Tạ Lan Khanh là đầu bài của Quốc Sắc Thiên Hương đấy, bao nhiêu người ngưỡng mộ nghe danh đến vung tiền không tiếc để được 'vui vẻ' với cậu ấy một lần, gì nói muốn chuộc là chuộc dễ dị ba?"
Tô Quân Lan nghe vậy cũng lon ton châm dầu vô lửa, buồn bã nói: "Đúng ó, chưa nói việc cậu ấy kiếm được bao nhiêu là tiền cho Quốc Sắc Thiên Hương, khách quen của Tạ Lan Khanh nhiều đến mức cản không nổi. Mấy người đó mấy năm nay trong tối ngoài sáng hỗ trợ cho Quốc Sắc Thiên Hương, chẳng phải vì muốn có chút cơ hội lên giường với Tạ Lan Khanh, thưởng thức chút mùi vị Tạ mỹ nhân sao? Giờ anh lại âm thầm đem cậu ấy đi, đám người đó sẽ đập cái Quốc Sắc Thiên Hương của em ra bã mất." (๑•̀д•́๑)
Tạ Lan Khanh ngẩn tò te nhìn hai ông chủ của mình tự tung tự hứng, không hiểu chuyện gì xảy ra, cái này cái kia sao càng nói càng quá trớn như vậy, thì cứ cho là không muốn thả người đi nhưng cũng không cần phải nói vậy chứ. Tạ Lan Khanh tuy không vui khi Tô Quân Lan nói như vậy trước mặt mình, nhưng tính cậu ôn nhu với dễ xấu hổ không thể nói lại được. Vả lại, cậu cũng không nghĩ Tô Cô Vân có hứng thú gì với quá khứ của mình nên càng lười mở miệng.
Sắc mặt Tô Cô Vân nhất thời như mây đen phủ kín, giống như không nhịn được muốn cầm dao đi chém người, đại khai sát giới. Gã kiềm chế nội tâm khó chịu vì tức giận, lại không nghĩ ra vì sao bản thân lại cảm thấy như vậy, nhanh chóng bế Tạ Lan Khanh đang quấn trong chăn, sải bước ra ngoài, lạnh lùng nói: "Đừng có nói mấy chuyện đó với anh. Chút chuyện này cũng làm không xong thì hai đứa về luyện tập lại từ đầu đi."
Tô Cô Vân cứ vậy dứt khoát mãnh mẽ cướp người đi, để lại Vinh Tây Lăng và Tô Quân Lan ngẩn ngơ trong gió. Đến khi không còn nghe tiếng bước chân nữa, Tô Quân Lan cuối cùng không nhịn nổi phá lên cười: "Ha ha!! Chơi vui quá đi, cười chết em rồi..."
Vinh Tây Lăng nhún vai, dở khóc dở cười nói: "Anh hai cuối cùng cũng bộc lộ phong thái của mình ra rồi, không dễ mà thấy được chuyện này đâu..."
☆☆☆
Editor: Chương này dài xỉu ọc ọc...
Tác giả không gắn tag chứ bộ này chắc sản nhũ cmnr...
Bạn thấy sao?