Chương 31: Chương 30: Dâm loạn tập thể!!

Chương 30: Dâm loạn tập thể!!

Vl chương...

Tác giả: Quân Đại

Editor: nanaluvsj/Shenllino

☆☆☆

Tin tức về đại công tử của Nam triều Tô gia Tô Cô Vân bị thương nặng không cứu được đã sôi sục lan truyền rất lâu nhưng vẫn chưa có được thông tin xác nhận. Cho đến một tháng sau, bệnh viện St. Mary đã thông báo, Tô tướng quân bị thương quá nặng, không may qua đời. Các toà soạn báo lớn thi nhau đưa tin, là câu chuyện được bàn tán khắp cả nước, sóng gió không ngớt, các thế lực đang rục rịch cũng phải cân nhắc lại.

Trên tầng bảy ở Quốc Sắc Thiên Hương, trong căn phòng được bài trí trang nhã, có hai người đang quấn quít dây dưa trên giường phủ vải nhung trắng thiên nga. Đây chính là Vinh Tây Lăng và Tô Quân Lan, hôm qua lấy lý do tổ chức sinh nhật để mượn phòng 'chiến' cả đêm.

Hai người đã giày vò nhau cả đêm nhưng không ai chịu đi ngủ, bởi vì ngày mai Tô Quân Lan phải theo kế hoạch, một mình trở về thành Kim Lăng. Hai người từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên phải cách xa như vậy. Tô Quân Lan tựa lên vòm ngực to lớn của Vinh Tây Lăng, có chút uể oải không vui, đôi mắt luôn hoạt bát lanh lợi đã sớm phủ sương mù, giống như muốn khóc mà không khóc được khiến người ta xót xa mãi.

Vinh Tây Lăng cũng rất không nỡ, cũng không muốn mỹ nhân buồn bã như vậy, chủ động dẫn dắt y trò chuyện, hỏi: "Bảo bối, hôm qua em nói muốn đi mua quà đúng không, lát nữa anh dẫn em đi."

Tô Quân Lan lắc đầu, buồn buồn nói: "Đừng đùa em nữa mà, em còn tự hỏi anh đã biết bao nhiêu chuyện rồi đây. Không sao đâu, em đã hẹn buổi chiều cùng đi với Tạ Lan Khanh rồi, anh an tâm."

Vinh Tây Lăng không kiên nhẫn nữa, động tác đột nhiên trở nên mờ ám, cười nhẹ nói: "Nếu đã hẹn buổi chiều, vậy chúng ta tiếp tục đi. Ít nhất nửa tháng tới bé dâm cưng không thể gặp anh, phải 'bồi bổ' cho cưng thật nhiều mới được."

Tô Quân Lan cũng bị kích động, trong miệng lầm bầm hai chữ "Đáng ghét." nhưng vẫn chủ động mở hai chân ra, để lộ ra động nhỏ xốp mềm. Y lại lớn mật hát mấy câu dâm đãng, cái gì mà khách quan mau tới nha.... tiểu tao hoá muốn chơi chết, nhanh cho người ta tao vị đi mà... không ai cắm động vô cùng tịch mịch... Rất nhiều những lời như vậy khiến Vinh Tây Lăng nhiệt huyết sôi trào.

Bỏ qua Vinh Tô hai người đang chơi đủ trò trên tầng cao nhất, sảnh huấn luyện bí mật ở Quốc Sắc Thiên Hương không dành cho người ngoài lúc này cũng đang ngập tràn xuân quang. Nếu ai ở đó chắc chắn sẽ phun đầy máu mũi, 'cứng' đến phát nổ.

Lần trước Tô Cô Vân nói chuộc thân Tạ Lan Khanh, Tô mỹ nhân đồng ý thả người, nhưng không muốn đồng ý dễ như vậy. Y yêu cầu Tạ Lan Khanh phát huy chút giá trị còn sót lại, tự tay cậu chăm sóc dạy dỗ ra một nhóm cực phẩm tiểu thụ. Tất nhiên chuyện này anh hai Tô không biết, từ việc vì sao Tô Quân Lan ra điều kiện như vậy, đến vì sao Tạ Lan Khanh lại đồng ý, vẫn tạm thời chưa biết.

-----

Trong sảnh huấn luyện rộng rãi sáng sủa, trên bốn bức tường lắp đầy gương, trên đầu là đèn treo thuỷ tinh cỡ lớn, nhưng cửa sổ lại đóng chặt còn kéo rèm che. Tạ Lan Khanh đứng trên một bục tròn cao, đối diện cậu là mười mấy cậu trai dung mạo xinh đẹp hàng tuyển, dáng người cũng là số một, tất cả đều chừng hai mươi tuổi, cũng không có người nhỏ hơn.

Tạ Lan Khanh dịu dàng nói: "Để phục vụ đàn ông, đầu tiên phải học cách cởi quần áo. Các bạn không thể quá ngượng ngùng, cũng không thể quá lỗ mãng. Muốn cho phong tình, tốt nhất là cởi từng cái một."

Nói xong, cậu bắt đầu làm mẫu. Ánh mắt vốn đang rũ xuống theo một loại vận luật đặc thù chậm rãi nâng lên, tỏa ra từng chút cám dỗ. Hai tay đặt trên cúc áo, trông thờ ơ nhưng tỏ ra hơi nôn nóng muốn cởi từng cúc ra, trong lúc cởi nửa chừng vờ như có vài chỗ ngứa ngáy, không thể làm gì khác là dừng lại gãi gãi, ngón tay khéo léo nhảy múa trên da thịt trắng tuyết, nhẹ nhàng kéo gãi, giống như gãi đến đầu quả tim của người xem. Nút áo hoàn toàn được cởi ra, cũng không để ý tới áo sơ mi xốc xếch kia, cơ thể cậu hơi nghiêng về phía trước, hai tay ẫn nhẫn mà do dự cởi quần, cuối cùng cắn môi cởi hết quần xuống. Hạ thể hoàn toàn bại lộ, bày ra bộ dáng dâm đãng, nửa áo sơ mi còn lại cởi ra sạch sẽ, dứt khoát ném sang một bên.

Người bên dưới nghiêm túc nhìn, đồng thời cũng bị cám dỗ đến nổi lên tâm tư muốn học theo cậu, nôn nao lấy hết can đảm cởi đồ ra. Mười mấy người đó cũng rất có năng khiếu, đều biết tận dụng ưu thế của bản thân, có người bày ra dáng vẻ muốn được 'yêu thương', có người phát huy tối đa trình độ lẳng lơ hạ tiện, khi cởi quần áo đều không ngừng rên rỉ, cơ thể uốn éo liên tục.

Thoáng cái, mọi người trong phòng ai cũng trần trụi, vô số gương phản chiếu lại hình ảnh quang loã của bon họ. Những trang trí xa hoa kia cũng không giấu nổi khí tức nhục dục nồng đậm.

Tạ Lan Khanh hướng dẫn một lần, tiếp tục nói: "Tiếp theo chính là sờ ngực. Nam nhân khi hứng lên sẽ chỉ biết quan tâm đến nửa thân dưới của họ, mặc kệ hai vú các bạn có ngứa ngáy dâm vô cùng cũng thường quên sờ các bạn. Cho nên phải học cách tự sờ ngực của mình. Sờ tốt sẽ không chỉ khiến mình sướng mà cũng sẽ khiến nam nhân trên người mình có hưởng thụ thị giác, sẽ làm các bạn sướng hơn."

Dứt lời, khắp nơi trong phòng đều là các cậu trai xinh đẹp sờ ngực tập thể. Bọn họ cũng đậu qua vòng kiểm tra độ nhạy cảm của cơ thể, độ nhạy cảm của ngực có thể tưởng tượng được. Trong nháy mắt, các tiếng thở dốc thi nhau vang lên, thống khổ xen lẫn vui thích, tất cả hoà vào nhau thành bài hát ướt át, ca lời dâm đãng không gì sánh được.

Những người đó cũng dần hưng phấn, tự sờ bản thân sao mà thoả mãn nổi, tụ năm tụ ba cùng đến an ủi cặp vú đầy đặn và hai đầu vú trướng lớn của nhau. Kích thích đến mức ai cũng quên là mình chỉ đang học, dính sát nhau cọ lên nhau an ủi, nhét 'chú bé' đã cứng lên vào tay người đối diện, khát vọng bị người khác đụng chạm cho sướng. Còn có người to gan hơn nhân lúc người khác không đề phòng, tuỳ tiện kéo một tay không biết là tay ai tới, vươn đầu lưỡi liếm ướt ngón tay, nhịn không nổi cắm vào cào loạn bên trong tiểu huyệt mình.

Trên sàn đều là bạch dịch phun ra, các cậu trai xinh đẹp dính vào nhau dây dưa rên rỉ dục tiên dục tử, ai cũng vẻ mặt say mê, còn có người mị nhãn như tơ lên gần bục đứng đưa tay muốn chạm vào hạ thể Tạ Lan Khanh, lại bị Tạ Lan Khanh nhanh chóng né tránh.

Tạ Lan Khanh lúc này sắc mặt cũng đỏ ửng, dục vọng vẫn chưa được thoả mãn. Cậu không phải bị cảnh trước mắt câu dẫn, mà đang hồi tưởng lại hình ảnh Tô Cô Vân rong ruổi dạo chơi trên cơ thể mình. Mấy ngày nay tiểu huyệt hàng đêm thừa hoan dường như đã sớm ướt đẫm, toàn bộ hai đùi đều là dâm dịch.

Tạ Lan Khanh không còn cách nào khác, len lén đưa ngón tay vào nhục huyệt, còn xoa nắn linh khẩu như muốn hả giận, qua loa phát tiết một lần, nhưng hoàn toàn không có khoái cảm như khi bắn ra, ngược lại càng thêm tịch mịch trống rỗng, khổ sở như bị người ta vứt bỏ.

Chờ mãi mọi người mới tỉnh lại, Tạ Lan Khanh chỉ muốn làm nhanh xong nhanh để được lao vào vòng tay Tô Cô Vân. Cậu so với ban nãy còn phóng đãng hơn, linh hoạt nói: "Tiếp đó là chủ động banh mông mình ra, cho nam nhân xem tiểu huyệt của mình."

Vừa dứt lời còn chưa kịp làm mẫu, đột nhiên phía sau vang lên tiếng 'chậc chậc': "Hửm? Nghe có vẻ kinh nghiệm nhỉ. Kỹ nữ hạ tiện này, cậu banh mông trước mặt bao nhiêu thằng đàn ông rồi, cho chúng nó nhìn cái lỗ dơ bẩn của mình sao?"

Tạ Lan Khanh bị doạ giật bắn, cả người run rẩy, quay đầu lại bắt gặp nam nhân đang kìm nén giận giữ, biểu cảm tràn ngập khinh bỉ. Theo phản xạ muốn mở miệng giải thích nhưng cũng không biết phải nói gì.

Đúng vậy, giải thích sao đây? Mình không mảnh vải che thân với mười mấy cậu trai trần trụi ở chung một căn phòng, trên bụng và đùi còn dính tinh dịch mới bắn, còn không phải hạ tiện như kỹ nữ sao? Tạ Lan Khanh biết rõ mình có trăm miệng cũng không thể bào chữa, nhưng cũng bởi phản ứng của người vừa tới mà không nén nổi đau đớn, tủi thân cúi đầu không một tiếng động rơi nước mắt.

Tô Cô Vân vẫn luôn xót cho Tạ Lan Khanh, thương cậu bị lưu lạc phong trần, thân bất do kỷ. Nhưng mình đã chuộc thân cậu ta, còn cậu ta vẫn không bỏ được nghề cũ, quang loã nhẵn nhụi chạy đến đây dạy người khác cách dâm.

Tô Cô Vân cười nhạt: "Nói lý thuyết suông thì làm được gì, các cậu không phải muốn học cách làm đàn ông sung sướng sao? Tôi sẽ cho các cậu quan sát một chút, xem đầu bài của Quốc Sắc Thiên Hương lúc bị đàn ông chơi dâm đãng như thế nào!!!"

Tạ Lan Khanh không dám tin vào mắt mình nhìn gã, trong mắt tràn ngập khuất nhục và kinh hoàng, còn có kháng cự rõ ràng. Nhưng Tô Cô Vân đang phẫn nộ, gã phớt lờ Tạ Lan Khanh, động tác thô lỗ đẩy cậu xuống đất, tách hai chân dài ra. Gã nhìn thấy chất lỏng sền sệt trong suốt giữa hai chân, trào phúng nói: "Cậu dạy đám người đó phát tao, thế nào lại chảy nhiều dâm thuỷ như vậy. Đúng rồi, trong cái mông không có 'đồ' của người khác chứ, có nói tôi cũng không muốn vào, kinh tởm."

Bị làm nhục trước mặt người khác, đối phương lại là người đàn ông mấy nay mình nhu tình mật ý chung gối chăn, Tạ Lan Khanh sao có thể không đau lòng. Cậu không nói gì, không nhìn cũng không đáp, cam chịu để nam nhân nhục mạ hành hạ.

Tô Cô Vân nhìn sắc mặt cậu trắng bệch, chợt trong lòng cảm thấy hả giận. Gã lôi cây dương vật thô to cứng rắn trực tiếp cắm vào tiểu huyệt có chút sưng đỏ, không hề bôi trơn hay dạo đầu. Tạ Lan Khanh đau đến mức suýt nữa cắn nát môi, nhưng cậu quật cường không chịu thua xin tha thứ. Còn bầy tiểu thụ bị vẻ thô bạo của Tô Cô Vân làm chùn bước, có điều cũng có người chảy nước miếng, dâm đãng nhìn chòng chọc cây gậy tím đen và vòm ngực màu lúa mạch của Tô Cô Vân, có chút nôn nóng muốn được nếm thử.

Tô Cô Vân quyết tâm muốn Tạ Lan Khanh phát tao trước mặt mọi người, sao có thể để cậu vờ như cá chết không nhúc nhích. Gã dùng sức đâm mạnh, bỗng chốc đâm vào điểm dâm hơi gồ lên, thành công khiến Tạ Lan Khanh rên rỉ một tiếng cao vút ngân dài.

Tô Cô Vân đột nhiên rút ra, hừ lạnh nói: "Dâm đãng quen thói."

Tạ Lan Khanh đã sớm động tình, một chút kia phảng phất như nắng hạn gặp mưa rào, nhưng lại mở ra hố sâu dục vọng không gì ngăn nổi. Huống chi khinh thường của Tô Cô Vân khiến cậu nghĩ mình đã bị chán ghét, đối phương không muốn cậu nữa, nhưng đồng thời bị hành hạ đến khóc hoa lê đái vũ, đã sớm không còn quan tâm mình đang ở đâu, chỉ muốn nam nhân trước mặt, muốn gã cắm cái mông mình.

Tạ Lan Khanh nằm trên sàn cuồng loạn uốn éo cơ thể trắng như tuyết, khóc không ra hơi cầu xin: "Đúng, em là tao hoá, em phát dâm, xin ngài đừng không muốn em. Đâm vào được không, xin ngài chơi em... Ngài không làm em sẽ chết mất..."

Tô Cô Vân bị vẻ mặt đau đớn cùng dâm đãng của cậu hấp dẫn, nhưng giận cậu không bỏ được công việc bán dâm cho đàn ông. Gã không quan tâm cậu giãy giụa câu dẫn thế nào, chỉ nhét cây dương vật vào nhục huyệt cuồng thao.

Tô Cô Vân coi người dưới thân như ngựa cái mà cưỡi, cuồng mãnh tấn công, gầm lớn: "Dâm đãng, kẹp chặt cho ta, a a... Không hổ là cái mông bán chạy nhất Quốc Sắc Thiên Hương, sướng chết người...". 

Tạ Lan Khanh bị đâm, nửa thân trên ma sát với sàn nhà, nóng hổi đau rát, hạ thân lại gần như bị nam nhân ngược đãi thao làm, âm thanh nhục mạ không ngớt khiến cậu tan nát cõi lòng, ý nghĩ muốn giải thích cho nam nhân cũng buông xuôi, phóng túng sa vào từng trận xúc cảm, nhưng liên tục trải nghiệm được cái loại khoái cảm chưa ngờ tới, không nhịn được khóc to: "Huhu... Sâu một chút, đâm sâu hơn, a... Dùng sức đâm vào, ưm... Được đàn ông chơi cái mông thật sướng, ha... Ngài thật dũng mãnh, lâu rồi chưa được sướng như vậy, a... Đừng dừng lại..."

"A... chỗ đó... Đúng rồi, xin ngài chơi chỗ đó của em, huhu... Cái mông đầy quá, lại tới a..."

Kết quả là các tiểu quan bên dưới may mắn được chứng kiến một màn đông cung sống của đầu bài cùng một nam nhân cao lớn anh tuấn. Bọn họ nhìn đến mức dục hoả thiêu đốt, vứt đi quy củ của Quốc Sắc Thiên Hương, tới cắm huyệt cho nhau.

Sảnh huấn luyện hoa lệ nháy mắt biến thành nơi phát tiết dục vọng, dâm thanh lãng ngữ không ngừng, các cơ thể trắng nõn chồng chất nhau, dưới sàn ngập tràn tinh dịch, phơi bày một màn dâm loạn nguyên thuỷ nhất...

☆☆☆

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...