Chương 10: C10: Đặc thù cơ thể

Edit: Huyết Vũ

“Ngươi...” Tần Vô Song mở miệng muốn nói.

Vân Khuynh đã vươn ra ngón tay trắng nõn chặn lại môi hắn:

“Hư —- Vô Song, ngươi buông tay, cơ thể của ta không giống với người thường.”

Tần Vô Song ngây thơ buông tay, hỉ phục trượt xuống mặt đất, Vân Khuynh chỉ mặc một bộ áo trắng nửa trong suốt bên trong.

Cơ thể yểu điệu mảnh khảnh khiến Tần Vô Song không dám nhìn thẳng:

Vân Khuynh lại cười ôn hòa:

“Vô Song đã nghe qua về người song tính chưa???”

Tần Vô Song ngơ ngác lắc đầu.

Không biết vì sao, Vân Khuynh đột nhiên có chút hơi thấp thỏm và lo sợ.

Tần Vô Song có thể sẽ cho rằng cơ thể y như vậy là quái vật hay không???

Có thể nghĩ y rất quái dị hay không?...

Chậc...

Vân Khuynh giật mình, sao y lại để ý suy nghĩ của Tần Vô Song quá vậy???

Điều này sao có thể, dù sao y vừa mới quen biết Tần Vô Song, sao lại có thể để ý Tần Vô Song như vậy???

Vừa nghĩ như vậy, sắc mặt Vân Khuynh hơi trầm xuống, tâm cũng lặng xuống. Mở miệng giải thích nói:

“Người song tính là người vừa có thứ đặc thù của nam vừa có đặc thù của nữ, cơ thể... Rất kỳ quái...”

Vân Khuynh càng nói càng nhỏ, bộ dạng Tần Vô Song khó có thể tin được khiến Vân Khuynh hơi nhíu mày, tâm cũng có chút chua xót.

Vân Khuynh thở dài một tiếng, sau đó tâm tình lạnh lẽo, liền cúi người chuẩn bị nhặt hỉ phục lên.

Quả nhiên, thế giới này không có mấy người nguyện ý tiếp nhận dị loại như y.

Kiếp trước y là con trai, không ai có thể tiếp nhận, kiếp này không ai có thể tiếp thu một nam nhi, mà y cũng không là một người nam nhi hoàn toàn, mà là...

Nửa nam nửa nữ...

Từ này, khiến tâm Vân Khuynh đau đớn một chút, nhưng y lại có cơ thể như vậy.

Mà ngay cả chính y cũng rất đáng ghét, không tiếp nhận được cơ thể này, thì còn muốn ai quan tâm đến nó nữa???

Tuy rằng dưới đáy lòng Vân Khuynh không khiến mình thoải mái hơn, nhưng tâm tình của y vẫn là trầm thấp xuống.

Nhưng mà...

Khi tay Vân Khuynh vừa chạm phải hỉ phục mềm mại, đã bị người ôm lấy eo.

Vân Khuynh bởi vì thất thần, bị hành động đột ngột như vậy lại càng hoảng sợ.

Kinh sợ một tiếng, liền ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Song.

Tần Vô Song lúc này đâu còn có mê man và khó có thể tin như vừa rồi, môi mỏng quyến rũ tà ác mê người, trong ánh mắt không còn che giấu thêm dục vọng cùng say mê, tràn đầy ái muội, toàn là tà mị khiến kẻ khác tâm động.

“Ngươi...”

Vân Khuynh khiếp sợ mở miệng.

“Khuynh nhi, ta đâu có cho ngươi mặc vào y phục đã cởi ra rồi???

“Thế nhưng ngươi... ” Không phải không thể tiếp nhận cơ thể của y sao???

Vân Khuynh còn chưa hỏi xong, Tần Vô Song đã cúi đầu, hôn lên trán y:

“Khuynh nhi ngốc, đó là ta vui quá mức thôi. Tần gia chúng ta có tổ huấn, toàn bộ tử tôn chỉ có thể lấy một thê tử, vả lại cả đời sẽ không phụ lẫn nhau, nếu không sẽ bị trục xuất khỏi gia môn, hoặc là dùng gia pháp xử trí. Thực ra còn có chút tiếc nuối Khuynh nhi là nam nhi, chúng ta vô pháp có đứa con của mình, nhưng Khuynh nhi lại nói cho ta biết, cơ thể của ngươi... Đó thật đúng là một niềm vui lớn mà!!!”

Vân Khuynh ngẩn người, cơ thể quái vật của y, trong mắt Tần Vô Song lại là điều vui??

Sau khi lấy lại tinh thần, Vân Khuynh nhắm mắt, tựa đầu chôn ở đầu trong lòng hắn.

Vì sao, kiếp trước người nọ không đối xử với y như vậy???

Vì sao đến bây giờ, y mới gặp gỡ một người Tần Vô Song như vậy???

Tần Vô Song... Tần Vô Song...

Vân Khuynh dưới đáy lòng nỉ non, mặc cho Tần Vô Song đem y đặt lên hỉ sàng.

Toàn bộ giường chiếu đều là sợi tóc mặc sắc rối tung của Vân Khuynh, hé ra khuôn mặt tuyệt mỹ nhỏ nhắn xinh xắn có vẻ dị thường trắng nõn suy nhược.

Tần Vô Song nâng người y ở trên không, chỉ là nhìn y như vậy, đáy lòng liền vô pháp ức chế rung động không thôi.

Hắn muốn khóa chặt Vân Khuynh ở trong ngực như vậy, không cho gặp phải một tia mưa gió, cẩn thận tỉ mỉ ôn nhu che chở.

Nhưng hắn thế nào biết nội tâm Vân Khuynh, lại cùng bề ngoài suy nhược nhỏ nhắn xinh xắn của y tuyệt đối trái ngược.

Vân Khuynh, kỳ thực là một người ích kỷ, một người yêu mình càng nhiều, một người kiên cường.

Tần Vô Song chậm rãi cúi xuống hôn Vân Khuynh, mà Vân Khuynh lại chủ động giơ lên cánh tay ôm lấy cổ hắn.

Nam nhân vĩnh viễn không thể thiếu dục vọng, Tần Vô Song có, Vân Khuynh tất nhiên cũng có.

Nếu Vân Khuynh đã quyết định cùng Tần Vô Song thử nghiệm, như vậy bọn họ từng bước thân mật đó là tất nhiên.

Đã là là tất nhiên, Vân Khuynh cần gì phải giả bộ xấu hổ đẩy ra???

Khi môi bọn họ dán cùng một chỗ, Vân Khuynh liền chủ động mở miệng, mặc cho đầu lưỡi Tần Vô Song nhanh nhẹn tiến vào trong.

Hiện tại thứ duy nhất thiếu chính là tâm đầu ý hợp.

Vân Khuynh nghĩ: nếu thời gian tới Tần Vô Song vẫn là Tần Vô Song, Vân Khuynh không hề là Vân Khuynh, như vậy ý hợp tâm đầu chính là chuyện sớm muộn.

Đầu lưỡi bọn họ dây dưa lẫn nhau, hô hấp cũng dần trở nên dồn nén.

Tay Tần Vô Song chậm rãi cởi ra chiếc áo còn sót lại trên người Vân Khuynh.

Không đến một hồi, cơ thể Vân Khuynh bởi vì quanh năm thiếu ánh mặt trời mà có vẻ trắng nõn nhẵn nhụi lại thon gầy, hoàn toàn bại lộ dưới ánh mắt Tần Vô Song.

Vân Khuynh nghĩ, Tần Vô Song lúc này, không chỉ có tay phảng phất mang theo điện lưu, không ngừng khiến thân thể hắn y tê dại, ngay cả con mắt cũng mang theo hỏa diễm, thiêu đốt mỗi chỗ da thịt của y.

Vân Khuynh có chút chùn chân.

Vào lúc này, mặc kệ Vân Khuynh đã đọc qua sách gì, xem qua ảnh gì, biết kinh nghiệm gì thì cũng vô dụng.

Trong đầu y có chút thiếu dưỡng khí, mơ mơ màng màng hỗn loạn, không biết nên nghĩ cái gì.

Y cho tới bây giờ chưa từng cùng người khác lên giường, một chút cũng không giống như trong tưởng tượng.

Mà là, chân tay luống cuống.

Trái ngược lại, động tác của Tần Vô Song càng thành thạo hơn nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...