Chương 51: C68- 69- 70

Edit: Huyết Vũ

Chương 68: Xưng hô phong ba

Tần Vô Song mấy người còn chưa ngồi được một lúc, Bạch Khuynh Vận liền tới cửa.

Hôm qua đã gặp qua thắng cảnh trăm hoa đua nở trong ‘Vô’ viện, hôm nay Bạch Khuynh Vận đã không còn kinh ngạc.

Chỉ là hôm qua sau khi trở về, hắn tâm tâm niệm niệm muốn biết Thiên Cơ đảo chủ kia rốt cuộc bộ dáng gì, cho nên vừa đến trong đình, không kịp chào hỏi Tần Vô Song, cũng không chú ý tới Vân Khuynh, hắn liền thẳng tắp nhìn vào Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ.

Trong ánh mắt hắn, tràn đầy hiếu kỳ, mang theo cực nóng chính hắn cũng không biết, đánh giá cẩn thận Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ.

Lông mi Liên Cừ tinh tế, sát biên giới lông mi, hơi cong lên, da trắng nõn hơn người thường, đôi mắt như nước, thanh lương thấu triệt, đường cong khuôn mặt rất ưu mỹ rất nhu hòa, nhìn qua tuấn mỹ dị thường.

Bạch Khuynh Vận nhìn hắn, trong lòng tâm tình trăm chuyển, tướng mạo Thiên Cơ đảo chủ này, quả nhiên là không khiến hắn thất vọng, hắn nhìn, có một loại cảm giác lo lắng kỳ dị...

Ánh mắt hắn khiến Liên Cừ nghĩ rất khó chịu, Liên Cừ hơi nhíu mày, cũng không mở miệng, thế nhưng con ngươi như nước của hắn trong nháy mắt lạnh xuống.

Bạch Khuynh Vận phát hiện, trên khuôn mặt khả ái lập tức treo lên dáng tươi cười thiên chân vô tà ( Vũ: hãn, giả nai kìa!!!):

“Mọi người nói quả nhiên đúng, Liên Cừ ca ca nhìn qua đích xác giống như thần tiên.”

Nói, vẻ mặt hắn nghịch ngợm để sát vào Liên Cừ, càng thêm cẩn thận đánh giá Liên Cừ.

Tiếp cận Liên Cừ, Bạch Khuynh Vận mới phát hiện, Liên Cừ người cũng như tên, trên người dĩ nhiên có một cỗ liên hương ( hương sen) nhàn nhạt, tươi mát dễ ngửi đến cực điểm.

Bạch Khuynh Vận như vậy khiến Liên Cừ có chút kinh ngạc, lẽ nào ánh mắt tràn đầy xâm lược vừa rồi, là hắn lỗi giác?

Tỉ mỉ nhìn nhìn khuôn mặt hồng nhuận của Bạch Khuynh Vận, mắt to tròn tròn cùng môi anh đào khéo léo, thấy thế nào cũng là một hài tử khả ái. ( Vũ: ngao~~, tiểu Cừ nhà ta đã bị lừa 1 cách ngoạn mục…)

Quanh năm cư trú ở Thiên Cơ đảo, Liên Cừ bình thường cùng động vật thực vật gặp gỡ, tuy rằng rất thông minh, thế nhưng, giống muội muội kia của hắn, hắn vẫn luôn cho rằng, trên thế giới này, còn rất nhiều người đơn thuần thiện lương.

Cho nên, hình dạng khả ái của Bạch Khuynh Vận, khiến hắn hơi thả lỏng cảnh giác.

“Vị này là Bạch gia thiếu chủ sao? Còn rất trẻ a...”

Liên Cừ cảm thán.

Không có biện pháp, ai bảo khuôn mặt của Bạch Khuynh Vận nhìn qua chỉ có mười ba mười bốn tuổi...

Tâm tình Tần Vô Song mấy ngày này rất tốt, hắn nghe xong Liên Cừ nói lập tức bật cười...

“Biểu ca, Khuynh Vận không nhỏ, chỉ nhỏ hơn ta 1 tuổi, lớn bằng Vô Hạ...”

Bạch Khuynh Vận dường như mới phát hiện Tần Vô Song tồn tại, nét mặt tiếu ý không giảm, ngọt ngào kêu lên:

“Tần nhị ca, nghe nói ngươi thành thân, ta lập tức tới tặng lễ...”

Ánh mắt quét đến Vân Khuynh, con mắt hắn sáng ngời, không có biện pháp, đầu năm nay ai không thích mỹ nhân???

“Vị này là Tần nhị tẩu đúng không, không biết Tần nhị ca đã nói về ta cho ngươi chưa, ta họ Bạch danh Khuynh Vận, là một tên tiểu thương nhân thương cảm hề hề, Tần nhị tẩu sau đó cần phải nhớ kỹ bảo Tần nhị ca chiếu cố ta nhiều một chút...”

“Khuynh Vận... Ngươi đường đường là hoàng thương chi gia được ngự phong, ngươi nếu như là tiểu thương nhân thương cảm hề hề, vậy thương nhân khác của Huỳnh Quang này, cũng sớm nên treo cổ tự sát...”

Tần Vô Song tự tiếu phi tiếu nói.

Hai người này đấu võ mồm Vân Khuynh không có nghe đi vào, y chỉ là nghe Bạch Khuynh Vận một ngụm Tần nhị tẩu thì khuôn mặt co quắp không ngớt...

Xưng hô của những người này, một người so với một người càng quái...

Nhị phu nhân... Được rồi, y tiếp thu!

Đệ muội... May là đổi thành Vân nhi...

Hiện tại, lại thêm một Tần nhị tẩu! Nhị tẩu nhị tẩu... Y muốn điên rồi, y rõ ràng là nam nhi...

Nguyên tưởng rằng rời khỏi Vân gia sẽ không còn ai coi y là nữ nhân, ai biết...

Tần gia những người này mặc kệ là chưa thấy qua mặt, hay là lần đầu gặp mặt, dĩ nhiên đều coi y là nữ nhân!!!

“Tần Vô Song.”

Thanh âm Vân Khuynh quá lớn, Tần Vô Song lại càng hoảng sợ, nghi hoặc nhìn y:

“Khuynh nhi? Làm sao vậy???”

Vân Khuynh càng nghe tiếng Tần nhị tẩu càng không cam lòng, nhất thời bất chấp người khác ở đây, tàn bạo nói với Tần Vô Song:

“Sau đó gặp người khác vậy nói trước ngươi là thê tử, miễn cho người khác luôn gọi tẩu tử đệ muội phu nhân gì gì đó.”

“Ách...”

Tần Vô Song sửng sốt, có chút dở khóc dở cười:

“Khuynh nhi... Vậy, vậy không tốt lắm...”

Vân Khuynh nghiêm mặt:

“Có cái gì không tốt? Người khác gọi ta là tẩu tử thì tốt???”

Bạch Khuynh Vận một bên nghe thật là buồn cười, cố ý kinh ngạc nói:

“Vậy ra Tần nhị ca là thê tử của Khuynh nhi a... Ta nghĩ sai rồi...”

Lúc Vân Khuynh bão nổi, hắn liền phát hiện Vân Khuynh là một nam tử, tuy rằng ngực kinh ngạc, nhưng hắn lúc này càng thích xem Tần Vô Song chê cười.

Tần Vô Song vốn không biết làm sao ứng phó với vấn đề lúc này của Vân Khuynh, Bạch Khuynh Vận vừa chen miệng, hắn lập tức hắc nghiêm mặt nhìn Bạch Khuynh Vận:

“Khuynh nhi, Khuynh nhi là cho ngươi kêu sao? Khuynh nhi là xưng hô độc hữu của ta, ngay cả đại ca cũng không thể kêu...

Khuynh Vận ngươi thành thành thật thật kêu Khuynh nhi là Vân ca ca đi!”

Bạch Khuynh Vận chớp chớp mắt, bất chấp Tần Vô Song mặt bao công, trực tiếp hướng Vân Khuynh khả ái kêu lên:

“Như vậy, Vân ca ca, Tần nhị ca đích thật là thê tử của ngươi đúng không???”

Tần Vô Song gầm nhẹ:

“Bạch, Khuynh, Vận.”

Bạch Khuynh Vận đào đào lỗ tai:

“Tần nhị ca, lỗ tai ta không có mao bệnh, cần kêu lớn tiếng như vậy sao???”

Kỳ thực vừa rồi nói để Tần Vô Song nói với người khác hắn là thê tử, chỉ là nhất thời tức giận, bất quá Vân Khuynh rất ít khi thấy Tần Vô Song hổn hển như thế, không khỏi phối hợp với Bạch Khuynh Vận, gật đầu:

“Đúng, Vô Song là thê tử của ta.”

Ở đây Liên Cừ niên linh lớn nhất, luôn luôn không để tâm với mấy chuyện vụn vặt, bị bọn họ ba người làm cho kinh ngạc không ngớt.

Bất quá, nếu như tiếp tục mặc kệ bọn hắn như vậy, phỏng chừng một hồi rất có thể sẽ đánh lên.

Liên Cừ ho nhẹ một tiếng, cắt đứt bọn họ:

“Vô Song và Vân Khuynh, đều là nam tử kết làm phu thê, xưng hô vốn là có chút phiền phức, bất quá, Vân Khuynh, trước mặt người nhà Tần gia, đương nhiên có thể xưng Vô Song là thê tử, thế nhưng đi ra ngoài bên ngoài, làm như vậy sẽ tổn hại đến uy danh ‘Ám hoàng’ của Vô Song.”

Nghe Liên Cừ vừa nói như thế, Vân Khuynh lập tức đỏ mặt:

“Ta... Chỉ là nói một câu mà thôi, không có thực sự muốn Vô Song làm như vậy.”

Liên Cừ cười gật đầu, Bạch Khuynh Vận bĩu môi, tiện nghi cho Tần Vô Song thú được Vân ca ca hiểu chuyện như thế.

Tần Vô Song còn lại là ở một bên lau mồ hôi, may là chỉ là nói có một chút mà thôi....

Chương 69: Tin tức Vô Hạ

Ánh dương quang xán lạn, trên bầu trời xanh thẳm mây trắng từng đám, trong ‘Vô’ viện của Liên Cừ, là một mảnh cảnh tượng kỳ nhạc hoà thuận vui vẻ.

Bởi vì không có người ngoài, Tần Vô Song nằm ở ghế dài trong tiểu đình, đầu trực tiếp gối lên trên đùi Vân Khuynh, bán híp mắt, vươn tay thưởng thức sợi tóc từ đầu vai rơi xuống của Vân Khuynh.

Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ cũng kề rất gần, Bạch Khuynh Vận đang vẻ mặt hăng hái bừng bừng hỏi Liên Cừ tinh tượng ban đêm nên phân chia thế nào.

Mà thiếp thân tiểu đồng của Liên Cừ, như thường thường vì mọi người đưa lên một ít hoa quả và cao điểm.

“Ta nói rồi, thân hữu Tần gia đều dễ ở chung, Khuynh nhi hiện tại hẳn là tin tưởng ta.”

Dù sao cũng không ai nhìn bọn hắn, Vân Khuynh thẳng thắn vươn tay nắm hai gò má Tần Vô Song kéo sang hai bên:

“Đúng đúng đúng... Bất quá, mọi người xưng hô thực sự khiến ta phiền muộn.”

Tần Vô Song tự nhiên hé miệng, để tay Vân Khuynh càng dễ kéo hai gò má của hắn, bất quá, hắn lập tức vươn đầu lưỡi đỏ tươi, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai liếm ngón tay Vân Khuynh. ( Vũ: con lang này thật là ‘Sắc’)

Vân Khuynh bị động tác của hắn làm cho hoảng sợ, khuôn mặt lập tức bật đỏ, vội vã buông tay, giương mắt nhìn bốn phía, phát hiện Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ căn bản là không có chú ý tới bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt Tần Vô Song trên đùi:

“Rõ như ban ngày, Khuynh Vận và biểu ca đều ở, ngươi làm gì chứ.”

Tần Vô Song nhíu mày:

“Bọn họ ở là chuyện của bọn hắn, chúng ta làm cái gì lại không ngại bọn họ... Về phần xưng hô, không sao, nhận thức ngươi sau, mọi người sẽ không coi ngươi là nữ nhân... Hơn nữa, mọi người cũng không phải cố ý.”

Không phải cố ý...

Vân Khuynh cắn cắn môi dưới, lại duỗi tay nắm mũi Tần Vô Song:

“Đúng nga đúng nga... Không phải cố ý, đáng đời ta không may, bị ngươi lĩnh về Tần gia...

Ân... Người trọng yếu của Vô Song, ta còn có bao nhiêu chưa gặp???”

Tần Vô Song đem sợi tóc Vân Khuynh quấn trên tay mình một vòng một vòng lại một vòng:

“Còn có phụ mẫu ta... Các sư phụ... Còn có các sư huynh đệ... Ân, được rồi, còn có tam đệ.”

Nói đến tam đệ hắn, Vân Khuynh tự nhiên nhớ tới đại ca Tần Vô Song:

“Ngươi đã nói tam đệ ngươi phải đi truy tra Long... Long cái gì...”

“Long Khiêm.”

Tần Vô Song nhắc nhở y.

Vân Khuynh gật đầu:

“Đúng, Long Khiêm, ngươi nói tam đệ ngươi vì chuyện Long Khiêm mà không ở nhà... Cho nên ta không gặp... Nhưng đại ca... Đại ca hắn...”

Mi Tần Vô Song, trong lúc chính hắn chưa từng phát giác, không tự chủ được cau lại.

“Đại ca làm sao vậy???”

Vân Khuynh nhíu mi, chậm rãi hồi tưởng trả lời:

“Đại ca hắn, rất kỳ quái... Với Vô Song nói, rất không giống.”

Tần Vô Song thở phào nhẹ nhõm, cười cười:

“Không có gì kỳ quái.. Đối với người trong nhà, đại ca vốn tương đối dễ ở chung, ân... Gần đây đại ca cũng tương đối mệt...”

Vân Khuynh gật đầu:

“Ân... Cũng đúng nga, thương cảm cho đại ca vẫn bị các ngươi nghiền ép sức lao động, phải dưỡng nhiều người như vậy a... Vô Song, ta phát hiện ở nhà các ngươi chỉ có ngươi là nhàn nhất...”

“Oan uổng a.”

Tần Vô Song trừng lớn mắt:

“Ta dĩ vãng cũng bề bộn nhiều việc, chỉ là hiện tại càng thích cùng Khuynh nhi ở một khối mà thôi, còn có Vô Hạ, ngươi xem hắn không ở nhà là bận, kỳ thực là ở bên ngoài ngoạn...

Tính tình của hắn a... Chờ hắn trở về ngươi sẽ biết.”

Tần Vô Song thở dài, trong giọng nói cũng mang theo sủng nịch.

Cũng khó trách... Mặc kệ là ảnh vệ Tần gia hay là Tần Vô Phong đều lớn hơn Tần Vô Song, chỉ có Tần Vô Hạ Tần gia lão tam là nhỏ hơn hắn, cho hắn hung hăng làm ca ca đến nghiện.

Cho nên hắn từ nhỏ cũng rất sủng đệ đệ Tần Vô Hạ này.

Tần gia ba huynh đệ, Tần Vô Phong nghiêm khắc nhất, có phong phạm làm ca ca nhất, đừng nói hai người đệ đệ cho dù là Tần gia nhị lão có đôi khi cũng không dám chọc.

Tần Vô Song còn lại là tiêu chuẩn hảo lão nhị, kính yêu đại ca, bảo vệ mạt đệ.

Mà tam đệ Tần Vô Hạ, bởi ái ngoạn còn lại là đặc biệt sợ đại ca bọn họ, bình thường có làm sai, đều tìm Tần Vô Song đi gánh phân nửa trách nhiệm, mà đối với đệ đệ này, Tần Vô Song cũng không có cách, mỗi lần đều không trâu bắt chó đi cày giúp hắn, đến bây giờ đã thành thói quen.

“Vậy tam đệ Vô Hạ, rốt cuộc lúc nào trở về???”

Đã lý giải Vô Song, gặp qua Tần Vô Phong, đối với Tần gia tam huynh đệ một người cuối cùng Tần Vô Hạ, Vân Khuynh phi thường hiếu kì hắn sẽ là một người thế nào.

Tần Vô Song nheo lại con mắt, hơi câu môi:

“Tối hôm qua có được tin tức, Vô Hạ vài ngày nữa sẽ về đến nhà... Nói lên Vô Hạ có thể về đến nhà nhanh như vậy, chính là bởi vì ngươi.”

Vân Khuynh kinh ngạc:

“Ta??? Chẳng lẽ hắn cũng là...”

“Đúng vậy, cũng là hiếu kỳ ‘Nhị tẩu’ của hắn...”

Tần Vô Song trêu tức, Vân Khuynh đen mặt:

“Nhị tẩu... Vô Song. Ta quyết định, lúc tam đệ trở về. Trước khi tam đệ gọi ta là tẩu tử ngươi nhất định phải nói ngươi là thê tử...”

“Ách... Cũng không thể không cần sao???”

Tần Vô Song có chút ảo não thương lượng.

Trong con ngươi màu mực xinh đẹp của Vân Khuynh hiện lên mỉm cười:

“Đương nhiên có thể, chỉ cần ngươi buổi tối không muốn ngủ ở trên giường, ngươi không cần làm theo lời ta cũng được.”

Ách... Chiêu này, ngoan!!!

Tần Vô Song thu lại mặt mày, có chút thương cảm hề hề nói:

“Được rồi... Ta nhất định sẽ đúng lúc nói cho Vô Hạ, ta là ‘Thê tử’ của ngươi, dù sao, ai phu ai thê, chúng ta đều rất rõ ràng...”

Thấy Tần Vô Song thỏa hiệp, Vân Khuynh mỉm cười, y bắt đầu chờ mong Tần Vô Hạ trở về.

Không chỉ là muốn nhận thức Tần Vô Hạ, trọng yếu hơn là muốn xem nhất khắc Vô Song tự xưng là nương tử của y, mau nhanh đến...

Chương 70: Liên Cừ xem tướng

Bạch Khuynh Vận cùng Liên Cừ thảo luận tương đương lâu, không biết hai người nói tới cái gì, Liên Cừ đột nhiên nói một câu:

“Tỷ như tướng mạo mệnh cách của Vân Khuynh nhìn qua cực kỳ kỳ quái.”

Vừa lúc một câu như thế, bị Tần Vô Song cùng cực buồn chán nghe được.

Tần Vô Song lập tức hăng hái, từ trên đùi Vân Khuynh chậm rãi đứng dậy hăng hái nhìn Liên Cừ nói:

“Biểu ca, kỳ quái thế nào, nói cho chúng ta một chút.”

Liên Cừ ngẩng đầu nhìn hắn:

“Nói cho các ngươi, các ngươi cũng không hiểu, bất quá, ta nhưng thật ra có thể giúp Vân Khuynh nhìn, giải thích đại khái cho các ngươi.”

Tần Vô Song lập tức đẩy đẩy Vân Khuynh:

“Khuynh nhi, qua đó cho biểu ca nhìn... Ha hả, Khuynh nhi của ta khẳng định là đại phú đại quý, suốt đời yên vui không lo.”

Vân Khuynh nhíu mày:

“Nhìn cái gì???”

Ngay cả người khác đồn rằng Thiên Cơ đảo chủ lợi hại cỡ nào, ngay cả đáy lòng y biết Liên Cừ có khi là thực tài, thế nhưng, linh hồn Vân Khuynh thuộc về thế kỷ hai mươi mốt, vẫn không thể tin những thứ thần bí lại mê tín gì đó.

Liên Cừ nhìn qua như trước mờ ảo xuất trần, bất nhiễm trần tục, bất quá, mặt mày hắn cực kỳ ôn hòa, mỉm cười nói với Vân Khuynh:

“Xem tay là được.”

Dưới ba người Tần Vô Song, Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ sáu con mắt nóng bỏng nhìn kỹ, Vân Khuynh cũng không thể cự tuyệt.

Không thể làm gì khác hơn là đến gần Liên Cừ, vươn tay.

Tay Vân Khuynh, phi thường đẹp, có chút khéo léo, trong trắng có hồng, khả ái dị thường, Liên Cừ đem tay y đặt trong lòng bàn tay, tay Vân Khuynh chỉ bằng hai phần ba tay Liên Cừ.

Tay Liên Cừ còn lại là một loại hoàn mỹ khác, thon dài mà phi thường trắng nõn.

Liên Cừ tập trung quan sát tướng tay Vân Khuynh.

Càng xem, cặp mày mảnh khảnh kia nhíu càng chặt, sắc mặt cũng càng ngưng trọng.

Tần Vô Song vốn có thái độ trêu tức, thấy sắc mặt Liên Cừ, cũng chậm rãi rút đi, một cỗ lo lắng cùng bất an, bao phủ trong lòng hắn.

Mà Bạch Khuynh Vận, còn lại là người không lo lại hưởng thụ nhất ở đây.

Hắn kề chặt Liên Cừ, ngồi ở bên cạnh Liên Cừ.

Tục ngữ nói, nam nhân trong lúc công tác là đẹp nhất.

Trong mắt Bạch Khuynh Vận, Liên Cừ tập trung xem tướng tay, cũng là đẹp nhất.

Hắn ngồi ở bên cạnh Liên Cừ, vừa lúc có thể đem sườn mặt của Liên Cừ thu hết đáy mắt.

Lông mày mảnh khảnh hơi cong lên, chăm chú cau cùng một chỗ, con ngươi như mặt nước, chảy xuôi vĩnh viễn quang huy bất tận, sâu thẳm, thanh lương.

Khuôn mặt đẹp trắng nõn không tự chủ được chăm chú kéo chặt, đường cong duyên dáng, chiếc cằm khéo léo cũng buộc chặt, làn môi nhỏ nhắn xinh xắn màu nhạt chăm chú nhấp lại.

Rõ ràng là khuôn mặt phi thường ôn nhu, nhưng lại mang theo biểu tình nghiêm túc, vốn tưởng rằng sẽ không được tự nhiên, ai biết lại hình thành một loại sức quyến rũ kỳ lạ, trái lại là càng thêm chói mắt.

Ánh mắt Bạch Khuynh Vận trượt theo sườn mặt Liên Cừ, úc trượt đến chiếc cổ trắng nõn thon dài duyên dáng như cổ thiên nga, trong lòng không hiểu rung động, muốn nhìn càng nhiều càng nhiều...

Làn da tốt đẹp này lại theo áo kéo dài xuống phía dưới, hắn cũng nhìn không thấy nữa.

Trong ánh mắt toát ra một tia ảo não, hắn thật muốn rút y phục Liên Cừ... ( =.=llll)

Ách...

Bạch Khuynh Vận đột nhiên rùng mình một cái, tỉnh lại.

Trời ạ!

Hắn đang suy nghĩ cái gì???

Rút y phục Liên Cừ???

Một người nam nhân vừa nhận thức??? Không phải đâu!!!

Nghĩ hắn Bạch gia thiếu chủ dựa vào khuôn mặt thiên hạ siêu cấp vô địch khả ái, thành thạo trong các sắc mỹ nam mỹ nữ, cho tới bây giờ chưa từng động tâm với ai, chưa từng nghĩ cách rút y phục ai đó...

Ngày hôm nay, hướng Thiên Cơ đảo đảo chủ, dĩ nhiên sản sinh ý niệm trong đầu như vậy???

Không đến mức đi, ngay cả Thiên Cơ đảo Liên Cừ tướng mạo tuấn mỹ, khí chất như tiên xuất trần mờ ảo, ngay cả Liên Cừ cư xử ôn hòa, ngay cả Thiên Cơ đảo chủ thần bí bác học, hắn cũng không đến mức nhanh như vậy trúng thầu chứ!!!

Nghĩ đến đây, Bạch Khuynh Vận gật đầu.

Ảo giác, ảo giác, ý nghĩ vừa rồi của hắn tuyệt đối là ảo giác...

Thế nhưng, chiếc cổ ưu mỹ trắng nõn của Liên Cừ, luôn luôn thoáng hiện trong đầu hắn...

“Thế nào??? Biểu ca???”

Vừa thấy Liên Cừ buông tay Vân Khuynh, Tần Vô Song liền khẩn cấp hỏi.

Không có biện pháp, ai bảo biểu tình Liên Cừ quá mức nghiêm túc, khiến Tần Vô Song phải lo lắng.

Ánh mắt Liên Cừ phức tạp nhìn Vân Khuynh gật đầu:

“Không có việc gì... Đích xác như ngươi nói, đại phú đại quý...”

Tần Vô Song thở phào nhẹ nhõm:

“Vậy thì tốt... Vừa rồi biểu tình của biểu ca thật là dọa người, ta còn tưởng rằng có vấn đề gì.”

Liên Cừ cười khổ lắc đầu, thở dài nói:

“Đích xác có vấn đề nhỏ...”

Tần Vô Song vừa kéo ra dáng tươi cười cương tại trên mặt:

“Cái gì???”

Liên Cừ ánh mắt sâu thẳm nhìn phía Vân Khuynh:

“Đương đại chi khu, chịu tải linh hồn bỉ thế... Ngay cả là đại phú đại quý, cũng suốt đời kiếp nạn nhiều...

Huống hồ, Vân Khuynh mệnh phạm hoa đào, tình trái cũng nhiều...”

Thân thể Vân Khuynh chấn động, phía sau y không có nghe thấy, y chỉ nghe đến ‘Đương đại chi khu, chịu tải linh hồn bỉ thế...’ chẳng lẽ, Liên Cừ đã nhìn thấu, linh hồn của y mang theo ký ức một đời???

Y khiếp sợ nhìn Liên Cừ, nhất thời không nói gì.

Tần Vô Song còn lại là nắm chặt tay Vân Khuynh, hắc nghiêm mặt:

“Cái gì mệnh phạm hoa đào tình trái cũng nhiều... Khuynh nhi là người của ta, ngoại trừ ta ra, ai cũng không được mơ ước!!!”

Lời tuy là nói như vậy, thế nhưng đáy lòng hắn cũng càng ngày càng bất an.

Liên Cừ thương hại nhìn Tần Vô Song:

“Y...”

Liên Cừ từ đầu đến cuối cũng không nói gì thêm, Liên Cừ muốn nói chính là, y đã định trước không phải thuộc về một mình ngươi...”

Thế nhưng, nói đến bên mép, hắn không đành lòng đả kích biểu đệ nhìn qua thích Vân Khuynh.

Mong muốn, tất cả đều tốt đẹp!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...