Edit: Huyết Vũ
Chương 76: Xưng hô riêng biệt
Kỳ thực viện tử của Tần gia tam huynh đệ, hoàn toàn là một khối lần lượt, đều ở phía đông nam Tần phủ.
Bởi vì cổ nhân đều nói phía nam vi tôn, phía đông vi chủ, cho nên các vị chủ tử của Tần gia đều ở viện tử phía đông nam Tần phủ.
Viện tử tam huynh đệ hoàn toàn là ấn theo lớn nhỏ mà sắp xếp.
Thứ nhất là 'Yên Tuyền Cư' của Tần Vô Phong, tiếp đó là 'Phù Phong Các' của Tần Vô Song, cuối cùng là 'Vãn Tình Lâu' Tần Vô Hạ.
Cự tuyệt Tần Vô Song và Tần Vô Phong đi theo, Vân Khuynh một mình cùng Tần Vô Hạ đến 'Vãn Tình Lâu'.
Đối với chuyện này Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều là sắc mặt không tốt, Tần Vô Song còn vào lúc Vân Khuynh đi, không gì sánh được ai oán nói:
"Khuynh nhi nhớ kỹ về sớm một chút."
Tần Vô Hạ không hiểu vì sao chuyển bại thành thắng đắc ý hừ hừ:
"Yên tâm đi, sẽ không làm nương tử của huynh mất đi một cọng lông."
Tới 'Vãn Tình Lâu' Tần Vô Hạ liền như đại gia ngồi vào một bên, chỉ thị Vân Khuynh đốt đèn, lấy dược, lấy vải sạch.
Vân Khuynh rất ít khi bị người khác chỉ thị, bị Tần Vô Hạ sai bảo đến đầu óc choáng váng, có chút hối hận đã đáp ứng giúp hắn xử lý vết thương.
Sau đó phát hiện máu trên trán Tần Vô Hạ đã đông lại, Tần Vô Hạ sai Vân Khuynh đi đun nước, may là Tần Vô Phong đã tính toán trước, sau khi trở về liền lập tức phái Long Lê đến giúp Vân Khuynh.
Lúc Tần Vô Hạ thấy Long Lê, âm thầm sinh hận, dĩ nhiên lại có một người thấy hắn chật vật như vậy.
A a a, hình tượng anh minh của hắn, đây tất cả đều là lỗi của tiểu mèo hoang... Không đúng, hẳn là 'Nhị tẩu' của hắn!!!
Chờ đến lúc chuẩn bị xong tất cả, Tần Vô Hạ oán hận nói với Long Lê:
"Long Lê, ngươi bị đại ca nhị ca nghiền ép sức lao động một ngày đêm, tam thiếu gia ta thương ngươi, ngươi sớm một chút về nghỉ ngơi đi. Chuyện còn lại, giao cho 'Nhị tẩu' là được."
Long Lê lúc này bởi vì dung mạo tam thiếu gia nhà hắn mà nỗ lực chịu đựng khuôn mặt co quắp nghẹn đến đỏ bừng.
Nỗ lực khắc chế xung động muốn cười, hắn gật đầu:
"Được, tam thiếu gia."
Nói xong hắn chậm rãi lui xuống, chờ đến khi rời xa 'Vãn Tình Lâu', hắn mới bắt đầu càn rỡ cười ha ha.
Trước khi đi 'Vãn Tình Lâu' hắn đã nghe đại thiếu gia nói tam thiếu gia bị nhị phu nhân đánh bị thương, đến lúc thấy bản tôn của tam thiếu gia, hắn lại càng hoảng sợ --
Không nghĩ tới nhị phu nhân thường ngày nhìn qua vạn phần nhu nhược, lực sát thương dĩ nhiên lớn như vậy.
Hơn nữa, bộ dạng quỷ dị tam thiếu gia nhà hắn bị kéo quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù cùng vết máu trên mặt tổ hợp cùng một chỗ thực sự là khó gặp.
"Ai..."
Long Lê cảm thán, đáng tiếc hắn không phải danh họa gia, không thể đem khoảnh khắc tuyệt vời như vậy vĩnh viễn vẽ xuống, thực sự là đáng tiếc, đáng tiếc a!!!
Trong lúc Long Lê vì hình tượng của Tần Vô Hạ mà vui đến quên cả trời đất, Vân Khuynh cũng đang cầm khăn ướt, nửa ngồi trước mặt Tần Vô Hạ mềm nhẹ lau trán và hai gò má Tần Vô Hạ.
"Tê... Ngươi mưu sát a. Không biết nhẹ tay..."
Lông mày Tần Vô Hạ nhăn lại, con mèo ngốc này, chân tay vụng về, không biết lau vết máu quanh vết thương, cầm khăn mặt nóng cọ mạnh lên vết thương của hắn.
Hắn vốn muốn làm khó tiểu mèo hoang mới nói để y xử lý vết thương cho hắn, ai biết vừa xử lý, bị thương bị đau, vẫn là hắn.
Tay Vân Khuynh dừng một chút, lau xong vết máu, vết thương trên trán Tần Vô Hạ hoàn toàn lộ ra, không ngờ lại lớn bằng nắm tay của trẻ con.
Đặt trên khuôn mặt tuấn tú của Tần Vô Hạ thực sự là phá hỏng cảnh đẹp.
Phát hiện y dừng lại, Tần Vô Hạ lại nhăn mày, sau đó đột nhiên mở miệng nói:
"Cầm gương đến đây."
Hắn vừa rồi chỉ lo đau, hoàn toàn quên vết thương này là ở trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, nghĩ ngoài thân phận ám hoàng, hắn ở trên giang hồ nổi danh là ngọc diện công tử, khuôn mặt anh tuấn như vậy, cũng không thể bị hủy như vậy a.
Vân Khuynh chột dạ giúp Tần Vô Hạ đưa gương đến, Tần Vô Hạ vừa thấy hình dạng quỷ quái của mình, tức giận đến ngứa răng.
Hắn ném cái gương lên bàn gỗ bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Tiểu mèo hoang chết tiệt nhà ngươi, ngươi dĩ nhiên hủy dung bản thiếu gia... Sau đó không có mỹ nữ gả cho ta đều là do ngươi...
Ngươi phải phụ trách, ngươi phụ trách cho ta, mặc kệ, ta muốn ngươi phụ trách!!!"
Vân Khuynh nghe đến nghẹn họng trân trối:
"Cái kia... Tam đệ, ta là 'Nhị tẩu' của ngươi, ngươi bảo ta phụ trách thế nào."
Tần Vô Hạ như đang nhe răng trợn mắt gào khóc lập tức dừng lại, màu sắc phong phú không ngừng biến ảo trên mặt hắn.
Nhị tẩu, nhị tẩu!!! Chết tiệt nhị tẩu!!!
Nếu như y không phải nhị tẩu, như vậy biện pháp báo thù của hắn còn nhiều...
Thế nhưng y lại là nhị tẩu của hắn, đại ca nhị ca đều đứng ở bên kia, rõ rành rành, không chút nào lưu luyến vứt bỏ tiểu đệ đáng thương là hắn.
Trong lòng vì tình cảnh của mình mà gào thét, nét mặt Tần Vô Hạ lại khôi phục bình thường:
"Phụ trách thế nào... Chúng ta từ từ thảo luận, cái kia... Ta nói, hiện tại mau giúp ta bôi thuốc mới là trọng điểm."
Khi Vân Khuynh đem cả đống thuốc bột vẩy lên trán Tần Vô Hạ, chưa nói đến đau đớn khắc cốt ghi xương, chỉ việc hắn vì thuốc bột bay loạn mà nước mũi nước mắt ròng ròng cũng đã khiến cho Tần Vô Hạ thống khổ.
Hắn thực sự là xui xẻo tám đời mới chọc đến vị 'Nhị tẩu' này của hắn.
Kế tiếp là quấn vải, đợi đến khi Vân Khuynh quấn vải lên đầu hắn được một thời gian, hắn rốt cục nhịn không được mở miệng:
"Ta nói, ngươi là muốn băng vết thương hay là đang chuẩn bị đóng gói???'
Vân Khuynh ngốc ngốc:
"Đúng vậy, không có bao nhiêu, thế nhưng ta không tìm được vải lẻ..."
Tần Vô Hạ thiếu chút nữa hộc máu, quả nhiên là con mèo ngốc:
"Kéo kéo kéo, ngươi không biết dùng kéo sao, vải này bó toàn thân ta cũng đủ, ngươi quấn một đầu thôi mà cũng có thể quấn hết... Bội phục bội phục, nhị tẩu, ta thật sự là bội phục ngươi từ đáy lòng."
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh đỏ tươi ướt át.
Không có biện pháp... Việc này y chưa từng làm trước đây...
Chờ đến khi vết thương trên đầu băng bó xong, Tần Vô Hạ nặng nề thở ra một hơi, thở dài nói:
"Mèo ngốc gặp qua, nhưng cũng chưa từng thấy con mèo ngốc nào như ngươi."
Vân Khuynh vừa dọn dẹp đồ vừa cau mày:
"Ta không phải mèo, lại càng không phải mèo ngốc."
Tần Vô Hạ lắc lắc tay:
"Ngươi vừa lao vừa cắn vừa cào ta, không phải mèo thì là gì... Đây, trên tay ta còn có dấu răng của ngươi."
Nhiệt độ trên mặt Vân Khuynh còn chưa hạ xuống, lập tức lại lên cao.
Ngày hôm nay, y khiến Tần Vô Hạ mất mặt về nhà...
Thế nhưng, tuy rằng trong lòng vừa thẹn vừa giận, thế nhưng Vân Khuynh vừa nghe Tần Vô Hạ nhắc tới như vậy, lập tức nghĩ ra dấu răng trên tay Tần Vô Hạ còn chưa xử lý, liền đặt đồ xuống xử lý cho hắn.
Khi Vân Khuynh rốt cục trầm tĩnh lại, chăm chú xử lý vết thương trên tay Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ mới thừa nhận người trước mắt này, đích thật là 'Nhị tẩu' ôn nhu trong miệng đại ca, chỉ có hiện tại, hắn mới thấy một chút hình dạng ôn nhu trên người Vân Khuynh.
"Này, ta nói, mèo ngốc, ngươi tên gọi là gì???"
Vân Khuynh bởi vì hắn xưng hô mà nhẹ nhàng nâng mắt trừng hắn:
"Vân Khuynh, ta là Vân Khuynh."
Cái liếc mắt này, nước gợn lăn tăn, ánh sáng lưu ly, dưới ánh đèn mờ nhạt mang theo một tia phong tình oán trách, dĩ nhiên khiến cho Tần Vô Hạ ngẩn ngơ.
Tần Vô Hạ lúc này mới chú ý lông mi của Vân Khuynh rất dài rất dày, giống như một chiếc quạt nhỏ vểnh lên, hơn nữa Vân Khuynh xác thực là mỹ lệ suy nhược, thảo nào hai người ca ca che chở như vậy.
Oán khí trong lòng Tần Vô Hạ, chẳng biết tại sao bay mất hơn nửa.
"Tuy rằng không biết vì sao ngươi là thân nam nhi lại thành nhị tẩu của ta, thế nhưng, ta nghĩ ngươi nhất định không muốn ta gọi ngươi là nhị tẩu đúng không???"
Nói đến điểm ấy đáy lòng Vân Khuynh, y lập tức gật đầu:
"Đúng vậy."
Tần Vô Hạ có chút hao tổn tâm trí:
"Ta đây phải gọi ngươi là gì... Nhị ca gọi ngươi Khuynh nhi, ta tự nhiên không thể so với hắn, đại ca gọi ngươi Vân nhi... Thế nhưng ngươi hẳn là lớn hơn ta, ta gọi ngươi là Vân nhi chẳng phải là rất không được tự nhiên???"
Vân Khuynh cũng có chút hao tổn tâm trí, mong muốn Tần Vô Hạ sẽ không kiếm cho y một cái 'xưng hô riêng biệt'.
"Ngươi cứ gọi là Vân Khuynh đi!" Vân Khuynh thở dài, chỉ là một cái xưng hô thôi mà.
Tần Vô Hạ lập tức lắc đầu:
"Gọi tên trực tiếp quá xa lạ, cũng không có sáng tạo, ta muốn gọi tên chỉ có ta được gọi."
Vân Khuynh co quắp... Cái này, quả nhiên là huynh đệ!!!
"Ân... Vân Khuynh. Vân nhi. Khuynh nhi. Vân Vân. Khuynh Khuynh... Hình như chẳng có cái nào dễ nghe cả...
Khụ khụ khụ, quên đi, đành chấp nhận vậy, vậy ta liền gắng gượng gọi ngươi Khuynh Khuynh đi!!!"
Đối với vấn đề xưng hô, Vân Khuynh đã triệt để hết chỗ nói rồi, y cũng không giãy dụa vô vị nữa, không thừa nhận cũng không phủ nhận, mặc hắn kêu đi.
"Khuynh Khuynh đồng ý cũng rất tốt, như vậy, chúng ta đến nói chuyện, về vấn đề phụ trách kia đi."
C77: Vấn đề phụ trách
Đối với Tần Vô Hạ, Vân Khuynh có chút không nói gì, Tần Vô Hạ không có lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong, cũng không có ôn nhu của Tần Vô Song, hoàn toàn giống một tên tiểu quỷ bốc đồng.
Thế nhưng, từ điểm Tần Vô Hạ không trả thù y, liền có thể thấy, đáy lòng Tần Vô Hạ kỳ thực vẫn rất thiện lương.
Nếu Tần Vô Hạ dù thế nào cũng sẽ không làm y bị thương, như vậy, y liền nghiêm túc nghe Tần Vô Hạ dự định để y thế nào phụ trách.
"Tốt, tam đệ nói muốn ta phụ trách thế nào???"
Tiếng tam đệ này, Tần Vô Hạ nghe vào phi thường khó chịu.
Tuy rằng Vân Khuynh là 'Nhị tẩu' của hắn, thế nhưng, để một tiểu mèo hoang không lớn hơn hắn bao nhiêu gọi hắn tam đệ... Thật sự là kỳ cục.
"Tiểu mèo hoang... Ách, là Khuynh Khuynh, ngươi cũng đừng gọi ta tam đệ, ta nhìn không ra ngươi có điểm nào giống ca ca ta, tam thiếu gia, hoặc Vô Hạ, ngươi tùy tiện kêu."
"... Tam thiếu gia."
Tên Vô Hạ hẳn là lưu cho thê tử tương lai của hắn và Vô Song đại ca bọn họ gọi, y không được gọi hắn tam đệ vậy gọi tam thiếu gia đi!!!
"Lúc ngươi băng bó cho ta cũng thấy, ta bị ngươi phá tướng, bị hủy dung, một thân mình đầy thương tích, dù thế nào, ngươi cũng phải bày tỏ, đúng không???"
Tuy rằng giọng điệu Tần Vô Hạ ôn hòa, khuôn mặt cũng không dữ tợn như trước, thế nhưng Vân Khuynh vẫn cảm giác có một cỗ hàn ý theo sống lưng bò lên.
"Ta đã giúp ngươi băng bó... Ngươi, còn muốn thế nào???"
Đầu ngón tay thon dài của Tần Vô Hạ theo nhịp gõ lên mặt bàn, nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi:
"Vừa rồi ta nghĩ, thân phận bên ngoài của Khuynh Khuynh, dù thế nào cũng là nhị tẩu của ta, có đại ca nhị ca che chở, ta dù có mười lá gan cũng không dám làm gì Khuynh Khuynh, đúng không??
Vân Khuynh suy nghĩ một chút dáng dấp bất công rõ ràng của Tần Vô Song và Tần Vô Phong, đại khái, là như vậy đi!!!
Y gật đầu.
Tần Vô Hạ nói tiếp:
"Không thể làm khó Khuynh Khuynh... Thế nhưng, ta nghĩ, nếu như ta muốn Khuynh Khuynh chiếu cố ta, mãi cho đến khi thương thế của ta khỏi hẳn, hẳn cũng không tính là làm khó Khuynh Khuynh đúng không???"
"Ách..."
Vân Khuynh giật mình, cái dạng chân tay lóng ngóng như y, chiếu cố Tần Vô Hạ???
Không phải y muốn trốn tránh trách nhiệm, mà thật sự là y rất khó nhận lời!!!
"Tam thiếu gia, ta là muốn chiếu cố ngươi, thế nhưng, ta sợ ta càng chiếu cố, thương thế của ngươi sẽ càng nặng."
Người này... Quá thành thực.
Tần Vô Hạ đen mặt:
"Không sao, coi như là huấn luyện kỹ thuật của ngươi, thế nào, ngươi đáp ứng không???"
Vân Khuynh vẫn đang cố giãy dụa:
"Vô Song và đại ca, hẳn là sẽ không đáp ứng."
Tần Vô Hạ câu lên khóe miệng:
"Vậy phải xem ngươi...
Nếu như ngươi nói với đại ca nhị ca, ngươi bởi vì tổn thương ta, trong lòng áy náy, không tận mắt thấy ta khỏi hẳn ngươi sẽ đứng ngồi không yên gì gì đó...
Đại ca nhị ca nhất định sẽ đồng ý ngươi chiếu cố ta."
Thế nhưng... Y vì sao phải nói vậy với Vô Song và đại ca, lẽ nào là y ăn no rửng mỡ không có chuyện gì muốn tự ngược đi chiếu cố vị đại gia này???
Vân Khuynh không nói gì, bảo trì trầm mặc.
Tần Vô Hạ nheo mắt lại:
"Ngươi không muốn??? Hay là ngươi muốn vì phụ trách cả đời cho ta mà lấy thân phụ trách???"
Lời nói của Tần Vô Hạ không tự chủ được tà ác lên, thanh âm cũng mềm đi vài phần.
Vân Khuynh rùng mình một cái:
"Tam thiếu gia, ta là 'Nhị tẩu' của ngươi."
Tần Vô Hạ gật đầu:
"Ta biết, thế nhưng nếu như ngươi muốn phụ trách, đêm nay cũng không cần về chỗ nhị ca, chờ đến sáng sớm ngươi sẽ không còn là nhị tẩu của ta."
Tần Vô Hạ nói, xuất thủ như điện, trong nháy mắt điểm huyệt Vân Khuynh.
Lập tức Vân Khuynh liền trở thành cọc gỗ bất động.
Vân Khuynh hoảng sợ, sợ Tần Vô Hạ nói toàn bộ sẽ biến thành thực sự, lập tức mở miệng:
"Ta nguyện ý chiếu cố ngươi, ta đáp ứng sẽ chiếu cố đến khi ngươi khang phục, ta cũng sẽ làm Vô Song và đại ca đồng ý...
Tam thiếu gia ngươi ngươi ngươi đừng xằng bậy..."
Kỳ thực Tần Vô Hạ nào dám làm vậy, nếu hắn thật sự làm, phỏng chừng đại ca nhị ca sẽ lột một tầng da của hắn.
Thế nhưng Vân Khuynh không biết Tần Vô Hạ không dám, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ bị dọa đến biến sắc.
Tần Vô Hạ thấy y sợ đến vậy, nhất thời nổi lên ý xấu muốn trả thù.
Hắn lập tức đứng lên, dính sát vào Vân Khuynh, hô hấp ấm áp phun lên vành tai y, thanh âm trầm thấp ái muội, mang theo ám chỉ nào đó:
"Nếu như Khuynh Khuynh muốn lấy thân phụ trách, ta sẽ không cự tuyệt... Dù sao, Khuynh Khuynh cũng là một đại mỹ nhân nha..."
Tần Vô Hạ thoả mãn nhìn khuôn mặt đỏ tươi ướt át của Vân Khuynh, vươn tay vỗ về khuôn mặt y, lòng bàn tay chậm rãi trượt lên làn da trơn truột nhẵn nhụi:
"Khuynh Khuynh nếu không phản đối, vậy đêm nay lưu lại đi..."
Vân Khuynh bởi vì hắn tiếp cận, bị dọa đến không dám thở mạnh, trong lòng y gào thét, Vô Song thế nào lại có đệ đệ hư hỏng như vậy???"
"Tam tam tam thiếu gia... Ngươi thả ta... Ta nguyện ý chiếu cố ngươi, thực sự. Ta không có ý muốn lấy thân phụ trách, tuyệt đối không có!!!"
Thanh âm của y không ngừng run, đôi mắt chậm rãi tràn ngập một tầng hơi nước.
Dù sao y không biết Tần Vô Hạ là người như thế nào...
Thân thể y như vậy... Nếu như, Tần Vô Hạ thực sự giữ y lại, thực sự huých y...
Vô Song, Vô Song sẽ nghĩ như thế nào...
Y hẳn là, sẽ bị vứt bỏ!!!
Cho nên, Vân Khuynh lúc này rơi vào sợ hãi cực độ.
Tần Vô Hạ lúc này ở rất gần Vân Khuynh, mỗi một biểu tình của y, mỗi một phân sợ hãi, hắn đều nhìn thấy rỗ ràng.
Khi hắn thấy nước mắt trong suốt sáng long lanh, từ viền mắt Vân Khuynh chảy xuống, hắn dĩ nhiên quên đi tất cả, giống như bị đầu độc, vươn đầu lưỡi đỏ tươi, trên làn da trắng mịn liếm đi giọt nước mắt ấy.
C78: Ban đêm mờ tối
Cử động của Tần Vô Hạ khiến Vân Khuynh sợ hãi, chính hắn sau khi lấy lại tinh thần, cũng hung hăng dọa sợ bản thân.
Hắn giật mình, nhìn khuôn mặt hoảng hốt trắng bệch của Vân Khuynh, giật giật khóe môi:
"Ta..."
Hắn không phải cố ý, chính hắn cũng không biết vừa rồi là chuyện gì, ma xui quỷ khiến liền hôn lên khuôn mặt Vân Khuynh.
Đôi mắt đẹp mang theo hơi nước của Vân Khuynh hoảng sợ nhìn Tần Vô Hạ, giọng nói mang theo cầu xin:
"Tam thiếu gia, xin hãy buông."
Kỳ thực dưới đáy lòng Vân Khuynh lúc này là tức giận, Tần Vô Hạ dĩ nhiên dùng thủ đoạn ác liệt như thế ức hiếp y.
Chờ đến lúc y học được võ công, nhất định phải báo thù.
Thế nhưng, hiện nay, cứ giả nhu nhược đi, càng nhu nhược càng khiến Tần Vô Hạ mang theo tội ác cảm, Tần Vô Hạ tốt nhất là không đành lòng, nhanh lên thả y trở về.
Tần Vô Hạ nghe ra thanh âm Vân Khuynh run rẩy, cẩn cẩn dực dực, trong lòng đột nhiên thấy rất bất an, rất băn khoăn.
Vừa rồi cùng Vân Khuynh lôi kéo, hắn đã biết Vân Khuynh không có võ công, mà hắn lại dùng thủ đoạn như vậy bắt nạt một người không có võ công...
Ách... Không thể trách hắn, ai bảo Vân Khuynh đánh hắn như vậy.
Thế nhưng, vừa rồi... Sao hắn lại, sao lại khinh bạc Khuynh Khuynh trên danh nghĩa là nhị tẩu của hắn???
"tam thiếu gia..."
Thấy hắn ngơ ngác phát lăng, Vân Khuynh bất đắc dĩ gọi thêm một tiếng.
Tần Vô Hạ nhíu nhíu mày, lui về phía sau một bước:
"Quyết định của ngươi, là đêm nay lưu lại, hay là sau đó chiếu cố ta???"
Vân Khuynh cắn cắn môi dưới, buông xuống ánh mắt, ngăn trở đường nhìn bất mãn của mình.
"Ta đương nhiên là chọn cái sau."
Tần Vô Hạ bởi vì tâm sự nặng nề, cũng không còn tâm tư trêu cợt trả thù y, lập tức giải huyệt đạo:
"Khuynh Khuynh, ngươi nhất định phải nhớ kỹ lời ngươi nói... Nếu không, ta nghiêm phạt, sẽ càng khó thừa thụ hơn so với hôm nay."
Vân Khuynh sửa sang lại quần áo, Tần Vô Hạ này, thay đổi quá nhiều, y không muốn chọc hắn.
"Ta sẽ nhớ kỹ, tam thiếu gia."
Tần Vô Hạ sắc mặt phức tạp, khoát tay áo:
"Được rồi, Khuynh Khuynh ngươi mau về đi, nếu không nhị ca lại nhắc tới..."
Ánh mắt Vân Khuynh cũng phức tạp vạn phần, liếc nhìn Tần Vô Hạ, nhấc chân rời đi.
Ra khỏi 'Vãn Tình Lâu', y hung hăng xoa xoa hai gò má, nói thầm:
"Đệ đệ của Vô Song thật nguy hiểm..."
Sau khi đi Vân Khuynh rời đi Tần Vô Hạ nằm trên giường nghỉ ngơi, hắn rõ ràng là rất mệt, ý thức lại cự kỳ thanh tỉnh, một chút buồn ngủ cũng không có.
Chẳng hiểu vì sao, trong đầu hắn luôn luôn thoáng hiện một màn hắn bị Khuynh Khuynh đẩy ngã xuống đất.
Tuy rằng vết thương khi đó rất đau, thế nhưng, khuôn mặt ôn nhu kia vẫn khiến hắn thất thần vài giây.
Khi đó hắn biết người nọ không phải có ý định tổn thương hắn, cũng là khi đó bắt đầu nghĩ người nọ giống một con tiểu mèo hoang phiền lòng.
Y là nhị tẩu của hắn, nhị tẩu...
Mặc kệ nó, mặc kệ y là ai, y vẫn là Khuynh Khuynh của hắn, là người chỉ có hắn mới được gọi Khuynh Khuynh.
Nhắm mắt lại, Tần Vô Hạ nỗ lực muốn ngủ, thế nhưng, xúc cảm mềm nhẵn lưu lại trên đầu lưỡi vẫn đang lưu lại trong lòng hắn.
Còn có giọt nước mắt kia --
Là ngọt???
Nước mắt là ngọt sao??? Sau này hắn tìm một người thử xem...
Đây là đêm không ngủ của Tần Vô Hạ, cũng là một đêm không ngủ của Tần Vô Phong --
Không có biện pháp, hắn thực sự lo lắng tam đệ nghịch ngợm của hắn ức hiếp Vân nhi.
Khi hắn nghe Long Kính nói Tần Vô Hạ hôn lên gò má Vân Khuynh, chén trà trong tay hắn trong nháy mắt bị hắn bóp nát.
Long Kính cẩn cẩn dực dực giải thích quá trình, thuận tiện nói giúp Tần Vô Hạ, tổng kết một câu, tam thiếu gia có lẽ là vì muốn trả thù nhị phu nhân...
Mặc kệ thế nào, tâm tình Tần Vô Phong, vẫn rất phức tạp.
Hắn không biết vì sao lưu ý Vân nhi như vậy, lẽ nào vì y là thê tử của Vô Song???
Thế nhưng, những khi nghĩ đến thân phận của Vân nhi, tâm của hắn liền rầu rĩ đau đớn.
Ở sâu trong nội tâm của hắn có một loại đáp án, thế nhưng, hắn không dám nghĩ, không dám chạm đến.
Tạm thời, Vân nhi chỉ là thê tử của Vô Song, tuy rằng gọi y là Vân nhi, thế nhưng đáy lòng hắn luôn luôn không quên thân phận của y.
Lấy thân phận đại ca, chiếu cố bọn họ bảo hộ bọn họ cũng tốt...
Tần Vô Phong ngồi một lúc lâu, mang theo tâm tư hỗn loạn phức tạp dấn thân vào bên trong công vụ...
Là vì Tần gia, là vì làm mình mệt mỏi, cũng là vì để hắn quên đi, để hắn không còn thời gian miên man suy nghĩ.
Trăng lên giữa trời, ánh đèn mờ nhạt, đêm tối vắng vẻ, bóng dáng lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong phản chiếu lên trên cửa sổ, cô tịch, thê lương.
Về phần Vân Khuynh, để Tần Vô Song đợi lâu như vậy, trong lòng Tần Vô Song đương nhiên khó chịu.
Huống hồ, Tần Vô Song còn muốn hỏi rõ ràng lúc hắn và Tần Vô Phong vừa đến, Tần Vô Hạ rốt cuộc làm gì y...
Vì sao... Nhìn qua giống như hôn môi...
Còn có, Vân Khuynh, vì sao muốn kiên trì băng bó cho Tần Vô Hạ, vì sao còn chi trì Tần Vô Hạ không cho hắn đi theo...
Lần đầu tiên đem bình dấm chua triệt để lật úp như thế, Tần Vô Song sao có thể đơn giản buông tha Vân Khuynh???
C79: Vô Song ghen
Chờ đến khi Vân Khuynh trở về 'Phù Phong Các' của Tần Vô Song, y dừng lại cước bộ, thu lại tâm tình hỗn loạn, chỉnh lý tốt biểu tình mới đẩy cửa đi vào.
Trong phòng một mảnh tối đen, Vân Khuynh mơ hồ có chút bất an.
Lẽ nào y về muộn như thế, muộn tới mứcc Vô Song đi ngủ rồi???
Hắc ám khiến y không nhìn thấy cái gì cả, y chỉ có thể dựa vào ký ức, đại thể sờ soạn hướng về phía giường.
"Đã trở về???"
Trong đêm đen, một đôi mắt lóe lên tâm tình phức tạp, từ khi y vào nhà xong, vẫn luôn tập trung vào y.
Thân thể Vân Khuynh dừng một chút.
Ba chữ kia, lạnh lùng, buốt giá, không mang theo một phân tình tự, y thậm chí có một ảo giác --
Thanh âm kia là của Tần Vô Phong lạnh lùng nghiêm nghị, mà không phải Tần Vô Song luôn luôn ôn nhu với y.
"Ta còn tưởng rằng, ngươi đêm nay không định trở về..."
Thanh âm Tần Vô Song như trước không có phập phồng, gợn sóng bất kinh, Vân Khuynh nghe vào càng nghĩ khó chịu.
Đặc biệt nội dung Tần Vô Song nói, khiến tâm của y, bỗng nhiên co rụt lại.
Dĩ nhiên là một cổ đau đớn và áy náy từ đáy lòng mọc lên, trong bóng đêm y liếm liếm khóe môi, có chút co quắp nói:
"Ta từ trước chưa xử lý vết thương cho ai bao giờ... Cho nên, mất nhiều thời gian..."
Chẳng hiểu tại sao lại giải thích, là sợ Vô Song hiểu lầm sao???
Thế nhưng, y là người của Vô Song, đối phương là đệ đệ Vô Song, không cần lưu ý như vậy, không phải sao???
Tần Vô Song trong bóng tối nhìn chằm chằm vào y, nhìn thấy động tác của y, ánh mắt bỗng nhiên chợt lóe, tràn ngập nóng cháy vô tận.
Tần Vô Song im lặng đứng lên, chậm rãi tới gần Vân Khuynh.
Vân Khuynh cảm thấy áp lực trong bóng tối, phản xạ lui về phía sau một bước.
Đáng tiếc, đã chậm.
Tần Vô Song xuất thủ như điện, ôm y vào lòng.
Tần Vô Song cúi đầu, trước tiên lưu lại trên cổ Vân Khuynh một chuỗi dấu hôn ẩm ướt, tiện đà đưa môi đến bên tai y, thấp giọng nói:
"Khuynh nhi cùng tam đệ, đêm nay rốt cuộc là chuyện gì xảy ra???"
Vân Khuynh không tự chủ nắm chặt quần áo Tần Vô Song, trong lòng chậm rãi thở dài một hơi:
"Là ta thấy tam thiếu gia leo tường tiến viện, cho rằng hắn là kẻ trộm, cho nên dùng hòn đá ném hắn..."
"Không phải cái này..."
Tần Vô Song ngậm lấy vành tai y, chậm rãi hỏi:
"Ta hỏi, không phải cái này... Ta là hỏi ngươi, lúc ta và đại ca đến, ngươi và Vô Hạ đang làm gì???"
"Ách..."
Nói thật, Vân Khuynh đã quên khi đó đang làm gì.
"Đó là... Đó là..."
Y nỗ lực nhớ lại, nhưng bởi vì làn môi càng lúc càng lớn mật của Tần Vô Song, cùng bàn tay càng lúc càng không quy củ của hắn mà cuối cùng trong đầu trống rỗng.
Tay Tần Vô Song dễ dàng kéo áo y, chậm rãi vói vào, tùy ý xoa nắn làn da non mềm.
"Là cái gì???"
Làn môi nóng hổi của Tần Vô Song, đã trượt đến khóe môi của y.
"Biết không... Khuynh nhi, ngươi và tam đệ, lúc đó... Thoạt nhìn, như là đang... Hôn môi..."
Nói xong, hắn liền ngậm lấy môi Vân Khuynh, không chút khách khí cạy mở, cường thế đem lưỡi của mình đưa vào trong miệng Vân Khuynh, ép Vân Khuynh cùng hắn cộng vũ.
"Ngô..."
Vân Khuynh đột nhiên bị hôn, có chút kinh ngạc, thế nhưng nếp nhăn giữa lông mày của y chậm rãi biến mất.
Y cuối cùng hiểu ra...
Vô Song, đang ghen!!!
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, Vân Khuynh cuối cùng cũng không còn thấp thỏm, y còn tưởng rằng Vô Song có ý kiến gì với chuyện đêm nay, hóa ra là ghen với việc nhỏ này.
Y chủ động đưa tay ôm lấy cổ Tần Vô Song, nhu thuận mở miệng, cùng lửa nóng của Tần Vô Song môi lưỡi giao triền.
Nụ hôn của Tần Vô Song mang theo một chút bất mãn, mang theo vài phần bất an, còn mang theo tức giận khó hiểu.
Vân Khuynh còn lại là từng chút thu nạp, tùy ý hắn duyện hấp giảo lộng.
Thẳng đến khi miệng không thể khép kín mà chảy ra nước bọt xuôi xuống cằm, thẳng đến khi hai chân Vân Khuynh như nhũn ra, khó có thể hô hấp, thẳng đến khi Vân Khuynh sắp nhịn không được đẩy Tần Vô Song ra. Tần Vô Song rốt cục buông y.
Trong bóng tối, Vân Khuynh nghe thấy thanh âm Tần Vô Song nặng nề không ít.
Chính y cũng tựa trên người Tần Vô Song thở dốc, chậm rãi mở miệng giải thích:
"Không có... Ta... Sao có thể cùng tam thiếu gia... Hôn môi..."
Cánh tay Tần Vô Song ôm y bỗng nhiên thắt chặt:
"Ta biết... Thế nhưng, thấy các ngươi dựa vào gần như vậy... Ta, khó chịu...
Còn có đại ca... Quá khác thường, đại ca, rất ít khi nghiêm khắc phê bình Vô Hạ... Lại là vì ngươi vừa mới nhận thức..."
Vân Khuynh nghe Tần Vô Song nói, trong ngực lộp bộp một chút.
Giống như sương mù dày đặc bị thổi tan, lần đầu gặp mặt đến giờ, Tần Vô Phong ở trong mắt y rõ ràng kỳ quái lên...
Lẽ nào...
Không, không, không, sao có thể được, như vậy cũng quá khó tin...
Trong lòng vừa tuôn ra một đáp án, liền lập tức bị Vân Khuynh phủ nhận.
Y che giấu ôm lấy Tần Vô Song, thanh âm mang theo ý tứ làm nũng hiếm có:
"Vô Song... Lẽ nào đại ca thật tình thương ta như đệ đệ, đối tốt với ta, ngươi không vui sao???"
Tần Vô Song giật mình:
"Không... Chỉ là... Quên đi. Không nói đến đại ca, chúng ta nói về tam đệ, ngươi vì sao muốn đi xử lý vết thương cho hắn...
Có ta và đại ca, ngươi hoàn toàn không cần làm vậy, tùy tiện gọi Long Kính Long Lê bọn họ xử lý cũng tốt..."
Vân Khuynh vốn có lý do lo lắng, bị Tần Vô Song nghi hoặc, cùng chất vấn hiện tại, toàn bộ lại càng khiến y lo lắng.
Nhất thời, không có âm hưởng.
Y không giải thích, Tần Vô Song lúc này vốn là tâm tình bất an, càng lúc càng khó chịu.
Không đợi Vân Khuynh phản ánh, cánh tay đặt bên hông Vân Khuynh, trực tiếp ôm ngang y lên.
Sau đó lời nói của Tần Vô Song lại vang lên, thanh âm của hắn tối nghĩa, ngưng trọng:
"Khuynh nhi, chúng ta nên có một hài tử thuộc về chính mình..."
C80: Có tính là thương tổn
Hài tử thuộc về bọn họ???
Thế nhưng... Y và Vô Song vừa mới cùng một chỗ, có thể hay không, quá sớm???
Vân Khuynh bị Tần Vô Song đặt lên trên giường nhíu mày, tuy rằng y cũng muốn một người hài tử thuộc về y và Vô Song...
Thế nhưng, đối với quyết định hiện tại, y vẫn có chút mâu thuẫn...
Trong bóng đêm, Tần Vô Song vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt của y rõ ràng.
Tần Vô Song nhíu mày, có chút không vui:
"Khuynh nhi không muốn sao???"
Vân Khuynh lập tức lắc đầu:
"Không... Chỉ là, chỉ là nghĩ... Quá nhanh..."
Tần Vô Song cúi xuống thân thể gặm cắn chiếc cổ trắng nõn của y:
"Ta lại nghĩ... Có chút chậm..."
Vung tay cởi ra quần áo trên người Vân Khuynh, Tần Vô Song thì thào tự nói:
"Chỉ là của mình vẫn chưa đủ... Khuynh nhi, ta cần một hài tử để chứng minh ngươi là của ta..."
Vô Song như vậy...
Vô Song, làm ám hoàng, hẳn là tự tin, khí phách, sao có thể bất an như thế???
Là bởi vì yêu sao, là bởi vì y. Là bởi vì yêu y???
Vân Khuynh thở dài một tiếng, đưa tay ôm lấy hắn:
"Như vậy, chúng ta sẽ có một hài tử..."
Tần Vô Song bất an, là bởi vì lời Liên Cừ nói lúc sáng...
Ban ngày Liên Cừ nói Vân Khuynh mệnh phạm đào hoa tình trái cũng nhiều, tuy rằng Tần Vô Song phất áo bỏ đi, thế nhưng...
Liên Cừ nói, cùng với tín nhiệm năng lực của biểu ca nhà mình khiến trong lòng Tần Vô Song, chôn xuống bóng ma dày đặc.
Khiến Tần Vô Song thần hồn nát thần tính, ngay cả huynh đệ nhà mình cũng bắt đầu hoài nghi...
Có được câu trả lời khẳng định của Vân Khuynh, tâm tình hỗn loạn của Tần Vô Song thoáng yên ổn, nụ hôn có chút gấp gáp chậm rãi mềm nhẹ hơn, như hạt mưa rơi lên người Vân Khuynh.
Vân Khuynh tóc đen trải tản trên giường, trên khuôn mặt tuyệt mỹ động nhân tràn ngập màu đỏ ửng.
Lông mi của y, nhẹ nhàng run, giống như cánh bướm đen mềm mại.
Ánh mắt nóng bỏng của Tần Vô Song cuồn cuộn tình dục chăm chú tập trung vào y, thế nào cũng luyến tiếc không nhìn tới y, muốn để y cứ như vậy suốt đời khắc sâu trong đôi mắt hắn...
Nụ hôn nồng nhiệt vẫn không ngừng rơi lên trên người Vân Khuynh, theo nụ hôn hạ xuống, lời nói bá đạo của Tần Vô Song một chữ một chữ đánh vào trong lòng Vân Khuynh:
"Khuynh nhi... Ngươi là của ta... Chỉ một mình ta... Vĩnh viễn là của mình ta..."
Trong lòng Vân Khuynh rung động không ngớt.
Kiếp trước tình yêu của y bị giày vò, đến kiếp này y bị động, thích trốn tránh...
Y mâu thuẫn khát vọng ái tình, cũng sợ ái tình... Y khát vọng một người thật sâu hung hăng yêu thương y, nhưng lại sợ phải trả giá cho ái tình.
Tần Vô Song thật tốt ngoài ý muốn, ưu tú ngoài ý muốn, khiến y, rất nhanh ngoài ý muốn rơi xuống.
Biết đâu, chỉ có một người như vậy, ôn nhu mà cường thế, mới có thể gõ mở nội tâm của y, mới có thể chữa trị vết thương trước đây của y, mới có thể khiến y yên tâm mạnh dạn yêu.
Cánh tay thon dài của y vòng lấy thân thể Tần Vô Song:
"Đúng... Ta là của ngươi, chỉ một mình ngươi..."
Tần Vô Song đêm nay có vẻ nhiệt liệt mà cấp thiết, đầu ngón tay của hắn hỗn loạn mà trực tiếp tiến nhập mật huyệt phía trước, đau đớn hơi ê ẩm khiến Vân Khuynh nhíu mi.
"Ách..."
Khẽ cắn môi dưới, an tĩnh thừa thụ động tác của Tần Vô Song.
Tần Vô Song cấp thiết muốn chứng minh người dưới thân là của hắn, hơn nữa là của một mình hắn.
Không làm nhiều chuẩn bị, cũng không trấn an dục vọng trước sau của Vân Khuynh, trực tiếp tách ra bắp đùi trắng noản thon dài của y, đem dục vọng cực nóng sưng lên đến khó chịu của mình chạy ào vào trong mật huyệt phía trước.
"Ô..."
Ngón tay Vân Khuynh co rút, chăm chú nắm lấy chăn đơn dưới thân, mật huyệt bỗng nhiên bị mạnh mẽ kéo giãn, đau nhức nóng rát, còn có trướng lên khó chịu.
Tần Vô Song cũng phát hiện y không khỏe, nhưng vẫn cố ý tiến nhập thật sâu, rời khỏi, lại hung hăng tiến nhập.
Động tác của hắn kịch liệt gần như thô bạo.
Vân Khuynh khẽ mở đôi môi hơi chuyển trắng, rên rỉ đứt quãng cầu xin hắn:
"Ô... A... Chậm... Chậm một chút..."
Tần Vô Song lại như rơi vào ma chướng của chính hắn, như trước ngần ngại chiều sâu và lực độ của hắn không đủ.
Đưa chân Vân Khuynh đặt lên vai, đong đưa thắt lưng, hung hăng tiến công vào mật huyệt nhỏ hẹp.
Hắn đang phát tiết cái gì, trốn tránh cái gì.
Hay là ở sâu trong nội tâm hắn đã rõ, thế nhưng hắn không muốn nghĩ, chỉ muốn như vậy trầm luân.
Đáy lòng Vân Khuynh cũng đại khái hiểu đây là vì sao, mặc dù cảm thấy vô lý, nhưng y nguyện ý yên lặng chịu đựng, chỉ vì cho Tần Vô Song càng thêm tự tin và dũng khí.
Không phải không tin đối phương, không phải không yêu, chỉ là có chút sợ hãi số phận mà thôi...
Nhưng như hiện tại... Có tính là thương tổn???
Một đêm này, ánh trăng trắng bệch, Tần Vô Hạ trằn trọc một đêm, Tần Vô Phong công tác một đêm không ngủ, Tần Vô Song cùng Vân Khuynh, còn lại là hoang đường một đêm.
Nguyên một đêm, mặc kệ Vân Khuynh có chịu được không, Tần Vô Song cố ý liên tục muốn y, liên tục ra vào trong cơ thể y, hơn nữa, vẫn chỉ dùng mật huyệt phía trước.
Không chịu nổi hắn ôn nhu tàn nhẫn, mật huyệt nhỏ hẹp đã sưng đỏ không thôi, phần bên trong đã bị hơi kéo ra ngoài, xen lẫn tơ máu, Vân Khuynh ban đầu còn có thể chịu được hoặc là cùng hắn trầm luân.
Nhưng một lúc sau, toàn bộ tất cả đều trở thành thống khổ dằn vặt.
Toàn thân vô lực ngay cả đầu ngón tay cũng không động đậy, tiếng nói bởi vì khóc lóc cầu xin đã trở nên khàn khàn, ý thức cũng là nửa tỉnh nửa mê.
Trong lòng từ đầu là thông cảm đến buồn bực vô lực, cuối cùng có chút oán hận.
Khi đã không còn hơi sức gọi lại lý trí của Tần Vô Song, hoặc là phản kháng, Vân Khuynh chỉ có thể vô lực giống như một con búp bê gỗ mặc cho Tần Vô Song chi phối.
Khoảnh khắc kia, Vân Khuynh dĩ nhiên có một loại cảm giác, tình yêu đã rời đi rất xa.
Tần Vô Song, Tần Vô Song ôn nhu, lúc ban đầu, Tần Vô Song bao dung tất cả của y, đến khi chậm rãi yêu y, lại trở nên thích ngờ vực vô căn cứ, trở nên lo được lo mất, trở nên khó chịu khi y đứng dưới ánh mắt của người khác.
Tình yêu vốn ấm áp như gió xuân của y, chậm rãi trở nên khó thở...
Tuy rằng đây chỉ là bắt đầu, nhưng Vân Khuynh lại âm thầm cảm thụ được bá đạo và chiếm giữ dục khiến người khác ngạt thở giấu dưới mặt nạ ôn nhu của Tần Vô Song.
Mong muốn, tiếp đó không nên chọc tới hắn...
Bạn thấy sao?