Chương 54: C81---- 85

Edit: Huyết Vũ

C81: Vân Khuynh phản ứng

Vừa sáng, Tần Vô Hạ bởi vì trắng đêm khó ngủ, hắn đã dậy từ sớm đi tìm đại ca nhà mình, còn cố ý hỏi Tần Vô Song và Vân Khuynh có tới không.

Tần Vô Phong lạnh như băng trả lời là không có.

Tần Vô Hạ cảm thấy hơi mất mặt, thành thành thật thật ăn nói chuyện của Long Khiêm xong rồi bỏ chạy đến 'Phù Phong Cư' của Tần Vô Song.

Bởi vì trước đây nhị ca vô cùng phóng túng hắn, cho nên hắn mới không hề cố kỵ xông vào.

Thế nhưng, tiến viện xong, hắn thất kinh.

Hắn chưa từng thấy nhị ca sa sút như vậy, quần áo mặc có chút loạn, đầu tóc đen còn chưa buộc, trực tiếp rối tung trên vai, theo gió bay loạn.

Hắn ngồi trên ghế đá dài, cúi đầu, một tay cầm một bầu rượu, một tay đặt trên đầu gối.

Cứ từng ngụm từng ngụm uống rượu, cả người đều tản ra khí tức tối tăm chán chường.

Tần Vô Hạ kinh ngạc không ngớt, bước nhanh đến gần hắn:

"Nhị ca, ngươi làm sao vậy??? Khuynh Khuynh đâu???"

Tần Vô Song ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt hiện ra tơ máu màu đỏ.

"Khuynh Khuynh???"

Hắn nỉ non, thần sắc vốn đã tối tăm lại càng thêm trầm trọng.

Hắn nhếch môi có chút tự giễu cười:

"Vô Hạ, đó là xưng hô riêng biệt mà ngươi gọi Khuynh nhi sao???"

Tần Vô Hạ nghĩ nhị ca hiện tại có chút không thích hợp... Không, không phải có chút, mà là cực kỳ không thích hợp.

"Nhị ca, rốt cuộc là có chuyện gì???"

Tần Vô Song tự quay đi lắc đầu:

"Cũng đúng, đại ca còn có, thêm cả tam đệ, không ngoài ý muốn, ta không ngoài ý muốn, một chút cũng không."

Thấy nhị ca hắn vẫn thì thào tự nói, Tần Vô Hạ có chút tức giận:

"Nhị ca, ngươi nói rõ ra có được không? Khuynh Khuynh đâu??? Ngươi thế nào lại thành như vậy???

Lẽ nào các ngươi???"

Nói, hắn liền muốn đi vào trong phòng.

Khi hắn tới cửa, Tần Vô Song lãnh ngưng cau mày, sắc bén nhìn Tần Vô Hạ:

"Đứng lại!!!"

Tần Vô Song chưa từng dùng thanh âm lạnh lùng như thế, nghiêm khắc như thế răn dạy Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ thoáng cái sững sờ đứng tại chỗ.

Tần Vô Song ném đi bầu rượu trong tay, đứng lên, từng bước một chậm rãi đến chỗ Tần Vô Hạ:

"Ngươi trở về đi, ngày khác trở lại ôn chuyện với nhị ca, nhị ca, gần đây, có chuyện bận..."

Tần Vô Hạ gật đầu:

"Nga."

Nói xong liền ngơ ngác bước đi.

Tần Vô Song nhìn bóng dáng của hắn, nặng nề thở dài một tiếng, nâng tay muốn mở cửa.

Cửa, lại từ bên trong mở ra.

Tần Vô Song có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, quần áo chỉnh tề đứng phía sau cửa.

"Ngươi..."

Sáng sớm lúc xuống giường, Vân Khuynh hôn mê dưới thân hắn, suy nhược vô lực giống như là sắp biến mất, dọa hắn sợ ngây người.

Lúc tẩy trừ cho Vân Khuynh, càng vì vết tích này, vì vết thương hạ thân của Vân Khuynh mà tự trách không ngớt.

Thế nhưng, hắn không khống chế được mình.

Hắn cùng lúc yêu thương Vân Khuynh, tự trách mình thô bạo, về phương diện khác lại nôn nóng muốn thương tổn Vân Khuynh để y vững vàng nhớ kỹ y là của hắn, cũng chỉ có thể là của hắn.

Các loại tình tự mâu thuẫn khiến hắn đau đầu muốn nứt ra, cũng khiến hắn không biết nên đối mặt Vân Khuynh như thế nào.

Cho nên hắn vội vã rời giường, mượn rượu tiêu sầu.

Thế nhưng, lúc này, vốn có dự tính Vân Khuynh phải nghỉ ngơi trong một thời gian dài mới có thể rời giường, bị hắn tổn thương khó có thể nhúc nhích được, dĩ nhiên, thức dậy.

"Ngươi..."

Có sao không???

Giữa đôi lông mày của Tần Vô Song bắt đầu xuất hiện nếp uốn, nhưng không có cách nào đem lời quan tâm của mình hỏi ra.

Là hắn tổn thương y như vậy, hắn có tư cách gì quan tâm y...

Hắn, rốt cuộc hắn nên làm sao đây...

Trong mắt Tần Vô Song tràn đầy ảo não, đau thương đầy mặt, xoay người muốn rời đi, Vân Khuynh lại nhanh tay nắm lấy áo hắn:

"Vô Song."

Tần Vô Song dừng lại thân thể, quay lưng với Vân Khuynh, thân thể gắt gao banh chặt:

"Khuynh nhi..."

Vân Khuynh ở phía sau hắn câu lên khóe môi, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tái nhợt lộ ra dáng tươi cười xinh đẹp:

"Ngươi cái này đạp hư hình dạng, muốn đi đâu???"

"Ta..."

Tần Vô Song thực sự khắc chế không được mình, quay người lại, gắt gao ôm Vân Khuynh vào lòng:

"Khuynh nhi... Xin lỗi, Khuynh nhi Khuynh nhi, ta..."

Vân Khuynh đưa tay đặt lên thắt lưng hắn:

"Vô Song, không phải ngươi sai, là cơ thể của ta quá yếu, không thể để Vô Song..."

Lúc y nói những lời này, nét mặt tái nhợt nổi lên một tia đỏ ửng.

Tần Vô Song có chút dại ra, Khuynh nhi? Khuynh nhi không trách hắn???

Hắn không thể tin được cúi đầu nhìn Vân Khuynh, Vân Khuynh dũng cảm ngẩng đầu, nét mặt đỏ ửng còn chưa rút đi:

"Sau đó... Vô Song sau đó còn muốn ta triệt để như thế... Nhất định phải nói cho ta biết trước, để ta chuẩn bị sẵn sàng..."

Cánh tay Tần Vô Song ôm y từ từ buộc chặt:

"Không, sẽ không, không bao giờ như thế nữa."

Vân Khuynh đẩy đẩy hắn:

"Vậy cũng chưa chắc... Cho nên, Vô Song, ngươi dạy ta võ công đi, để ta khoẻ mạnh hơn."

Tần Vô Song nhếch môi:

"Được, được, được, ta lập tức đi phối dược, chờ Khuynh nhi ăn dược xong, liền lập tức dạy võ công cho Khuynh nhi."

Vân Khuynh đem thân thể thả lỏng dựa trong lòng Tần Vô Song:

"Nói trước... Trước khi ta có võ công căn bản, không được bắt nạt ta như vậy."

Nét mặt Tần Vô Song từ lâu đã rút đi chán chường, khôi phục tuấn mỹ tiêu sái, nghĩ hắn trước đây mặt ngoài nhìn qua cũng là một vị phong lưu công tử, thế nào lại ở lúc ghen làm ra việc ngốc như vậy, như vậy chỉ phá hư cảm tình của hắn và Khuynh nhi...

Lẽ nào, đây là, chuyện không quấn mình, quấn mình sẽ bị loạn sao???

Mềm nhẹ hôn lên đỉnh tóc của Vân Khuynh, Tần Vô Song thề:

"Được, sau đó ta chỉ nhẹ nhàng bắt nạt, sẽ không hung hăng bắt nạt như vậy..."

Sắc mặt Vân Khuynh càng đỏ, hung hăng kéo kéo tóc Tần Vô Song:

"Cho ngươi không đứng đắn..."

C82: Bày ra mà nói

Xác nhận Vân Khuynh thực sự không có giận hắn, Tần Vô Song lập tức thân thiết hỏi:

"Thân thể thế nào??? Còn đau không???"

Hắn vừa hỏi như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn có tái nhợt của Vân Khuynh lại càng trắng, nhẹ nhàng cắn cắn môi dưới, cau lại đôi mày mảnh khảnh:

"Đau..."

Kỳ thực y hiện tại là toàn thân vô lực, cả người mơ hồ đau nhức, đặc biệt hai chân yếu đuối run rẩy.

Nơi tối hôm qua bị sử dụng quá độ, chỉ cần nhẹ nhàng hô hấp, liền đau rát khó chịu.

Y vừa nói như thế Tần Vô Song lập tức có chút luống cuống, tức khắc ôm ngang lấy y:

"Đau ở đâu???

Đau thế nào không ngoan ngoãn nằm nghỉ, muốn đứng lên sớm như vậy làm gì?"

Tần Vô Song vừa nói vừa ôm y vào phòng. Vân Khuynh bất đắc dĩ nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song.

Còn không phải lúc sáng sớm y yếu ớt chuyển tỉnh, không thấy Tần Vô Song, trong lúc nhất thời liền hoảng hốt.

Nhớ lại thái độ làm người thường ngày của Tần Vô Song, liền biết hắn nhất định là bởi vì áy náy mà trốn đi, sợ việc này sản sinh ảnh hưởng không tốt tới cảm tình của hai người, Vân Khuynh liền mặc kệ thân thể mình, cố gắng mặc quần áo rời giường tìm Tần Vô Song.

May là y dậy đúng lúc, thấy hình dạng Tần Vô Song như vậy, đúng là có chút không dám tin tưởng.

Chỉ là một buổi sáng, hắn liền trở nên chán chường như vậy, Tần Vô Song thế này, khiến tâm Vân Khuynh vừa ấm áp vừa đau lòng.

Được Tần Vô Song ôm vào trong ngực, ngửi thấy mùi rượu trên người hắn, Vân Khuynh thở dài trong lòng.

Trong lúc Vân Khuynh miên man suy nghĩ, Tần Vô Song đã đem y đặt lên trên giường:

"Khuynh nhi, ngươi chờ một chút, ta đi lấy thuốc."

Tần Vô Song ôn nhu vì y kéo chăn bông.

Vân Khuynh gật đầu, một đôi mắt đẹp sáng trong suốt theo nhất cử nhất động của Tần Vô Song mà chuyển động.

Hiện tại, trên thế giới này, người quan trọng nhất của y là Hồng Châu và Vô Song, vô luận như thế nào, y đều phải giữ lấy cảm tình của y và Vô Song tiếp tục tốt lên.

Chờ Tần Vô Song mang tới thuốc mỡ, rốt cục phát hiện Vân Khuynh một mực nhìn hắn:

"Làm sao vậy???"

Vân Khuynh lắc đầu:

"Không có gì, chỉ là nghĩ, Vô Song tuấn mỹ tiêu sái, thực sự không thích hợp dáng dấp đạp hư như vậy."

Tần Vô Song một bên xốc lên chăn bông cởi ra y phục của Vân Khuynh, một bên thở dài:

"Khuynh nhi lại học được trêu chọc ta."

Hai gò má Vân Khuynh ửng hồng, không có phản đối động tác của Tần Vô Song, thế nhưng đôi mắt của y dời Tần Vô Song đi, hạ xuống dưới.

Tần Vô Song nhìn vết tích loang lổ trên làn đa trắng nõn hoàn mỹ, trên đầu ngón tay dính thuốc mỡ, nhẹ nhàng trượt lên, vô hạn thương yêu nói:

"Không có lần sau, nhất định không có lần sau."

Vân Khuynh bảo trì trầm mặc, chuyện tối hôm qua, kỳ thực hai người bọn họ không sai, thế nhưng Tần Vô Song cam đoan khiến y rất hài lòng.

Thuốc mỡ lạnh lẽo, mang theo khí tức mát lạnh, lấp đi đau đớn bỏng rát trên người Vân Khuynh.

Khi Tần Vô Song lần thứ hai trông thấy nơi bị hắn thô bạo chà đạp vô cùng thê thảm, bàn tay run run đến mức không cần được bình dược.

"Ta..."

Hắn nói tiếp:

"Tâm lý của ta rất loạn... Ta biết Khuynh nhi hôm nay cũng là thích ta, thế nhưng lời của biểu ca... Biểu hiện của đại ca, ta..."

Rốt cục, hắn không muốn trốn tránh nữa, gian nan mở miệng.

Vân Khuynh giật mình:

"Vô Song, ta cho tới bây giờ cũng không tin thầy tướng số... Biểu ca nói, kỳ thực cũng không cần để ý...

Còn đại ca, ta không biết hắn rốt cuộc đối xử với ta như thế nào, nói chung, bởi vì hắn là đại ca ngươi, ta mới gọi hắn một tiếng đại ca."

Tần Vô Song vì lời y nói mà dừng lại động tác, ngưng mi trầm tư.

Đúng vậy, Vân Khuynh đối với bọn họ, đều là bởi vì bọn họ là thân nhân của hắn, mà thân nhân hắn đối với Vân Khuynh, cũng là bởi vì Vân Khuynh là người hắn coi trọng.

Hắn hình như, bởi vì lời của biểu ca, trở nên quá mức trông gà hoá cuốc.

Dần dần, Tần Vô Song giãn mở mặt mày:

"Khuynh nhi, ta hiểu... Lần này... Ta mong ngươi không nên..."

"Vô Song."

Vân Khuynh mở miệng cắt đứt hắn, sợi tóc màu đen rối tung trên gối, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ tái nhợt phối với màu đen càng hiện ra suy nhược, nhưng y lại cười tươi như hoa:

"Ta biết là bởi vì ngươi yêu ta, là bởi vì quá mức yêu ta...

Thế nhưng, Vô Song ngươi phải nhớ kỹ, ta yêu ngươi, Vân Khuynh cũng yêu Tần Vô Song.

Vậy nên, đừng tự ti như vậy."

C83: Liên Phù đến

Cách chuyện ngày ấy, đã nhiều ngày.

Từ sau hôm đó, Vô Song bắt đầu phối dược tăng nội lực cho Vân Khuynh, cũng bắt đầu cách quãng dạy y một chút võ công.

Vô Song và Vân Khuynh hai người, trên cơ bản đều ở trong 'Phù Phong Các', rất ít khi ra ngoài.

Điều này làm cho người của Tần phủ đều ghé mắt nhị phu nhân này không ngớt, dĩ nhiên khiến cho nhị thiếu gia bọn họ rơi vào nơi ôn nhu không ra ngoài được.

Tần Vô Hạ thỉnh thoảng tới 'Phù Phong Các', Tần Vô Phong còn lại là nửa bước cũng không bước vào.

Thứ nhất là bận, thứ hai, không muốn tận mắt nhìn thấy hai người tình chàng ý thiếp, thế nhưng, mỗi ngày vào đêm, nghe tin tức Long Kính từ chỗ Tần Vô Song và Vân Khuynh mang về, cũng đã khiến hắn phiền muộn hồi lâu.

Mấy ngày này, Thượng Quan huynh muội vừa đến phương Bắc, cũng không đợi Long Khiêm liền mừng rỡ coi Tần phủ là khách sạn bình dân, Thượng Quan Nhược Vũ suốt ngày chạy ra ngoài chơi, Thượng Quan Tôn tự nhiên là một tấc cũng không rời bảo hộ muội muội nhà mình.

Lần trước đá phải cái bàn cứng là Tần Vô Song, cái giá bọn hắn phải trả là tự do suốt đời, tiếp theo, ai biết sau đó còn phải trả giá cái gì, cho nên Thượng Quan Tôn không bao giờ yên tâm để Thượng Quan Nhược Vũ một người đi ra ngoài nữa.

Mà Bạch gia gia chủ bởi vì kinh thành biến động bất ngờ, nghe lời Tần Vô Phong, hắn sẽ không nhúng tay vào sự kiện kia, hơn nữa hắn cũng muốn coi trộm một chút đối thủ muốn chống đối Tần gia là vị nào, cho nên hắn cũng ở lại Tần gia.

Nhưng lần này Bạch Khuynh Vận ở lại Tần gia, giống như là thay đổi hoàn toàn, không có tâm tư đi chơi, toàn bộ thời gian của hắn đều nhào đến chỗ 'Vô' viện của Liên Cừ.

Hai người chẳng hiểu vì sao, cực kỳ hợp ý, mấy ngày này vẫn thảo luận học thức, nghiên cứu thiên hạ, phẩm trà chơi cờ, dưỡng hoa phú thi ngày qua ngày vui vẻ mà sống.

Đối thủ của Tần gia, Tần Vô Phong cũng mơ hồ phát hiện là thế lực phương nào, cũng đang chu toàn mọi việc.

Tưởng rằng ngày qua ngày vẫn như vậy, thế nhưng, hôm nay, Tần Vô Song lại nhận được tin tức từ Long Lê, Liên Phù đã trở về.

Có người nói là nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên trực tiếp đuổi về.

Chỉ là hiện nay còn đang trên đường, khoảng chừng vài canh giờ nữa sẽ về đến nơi.

Vừa nghe được tin tức này, Tần Vô Song vốn muốn cùng Vân Khuynh làm tổ trên tháp quý phi lập tức đứng dậy chỉnh lý.

Vân Khuynh miễn cưỡng ghé trên tháp, động cũng không muốn động, cằm của y gối lên cánh tay, một đầu tóc đen xõa khắp nơi:

"Chính là muội muội của biểu ca Liên Cừ...'Bạch Liên thánh nữ'???"

Chẳng hiểu vì sao, gần đây Vân Khuynh càng lúc càng thích ngủ, cả người đều trở nên lười biếng.

Tần Vô Song vừa chỉnh lý quần áo vừa trả lời:

"Đúng, chính là Phù nhi."

Đôi mắt Vân Khuynh chăm chú, lông mày mảnh khảnh hơi nhíu lại:

"Phù nhi... Liên Phù sao???"

Lúc này Tần Vô Song đã mặc xong quần áo, bắt đầu chải tóc:

"Đúng, là Liên Phù, Khuynh nhi, chúng ta đã lâu không ra ngoài, lần này biểu muội trở về, nên gặp một mặt... Ngươi là thân thân ái nhân của biểu ca nàng sùng bái nhất, lẽ nào, không định gặp sao???

Vân Khuynh đem đầu chôn trong cánh tay, y vẫn muốn ngủ, không muốn đứng lên, khí trời dần dần chuyển lạnh, phương Bắc khác với kinh thành, dường như là lạnh hơn, khiến Vân Khuynh vốn đã ham ngủ lại càng thêm không muốn xuống giường.

"Không muốn đi... Ngô, Vô Song, dù sao biểu muội ngươi vừa về cũng sẽ không rời đi... Không cần gặp mặt gấp như vậy..."

Tần Vô Song chỉnh lý xong xuôi đến gần tháp quý phi, nâng cằm Vân Khuynh, hôn lên chóp mũi y:

"Ngươi trước đây luôn nói muốn luyện võ, lần này chưa được mấy ngày liền lười biếng...

Đứng lên, Phù nhi nếu như hỏi ta biểu tẩu của nàng đâu, ta chẳng lẽ nói là ngươi còn chưa dậy sao???"

Vân Khuynh hất hất cánh môi hồng nhạt:

"Nói ta lười, cũng là ngươi chẳng biết tiết chế, luôn không để ý ta..."

Trong ánh mắt ôn nhu như nước của Tần Vô Song, sắc mặt y ửng đỏ, phần sau liền tự động nuốt vào trong bụng.

Tần Vô Song cầm lấy quần áo khoát ở một bên:

"Mau đứng lên, nếu không ta sẽ lật chăn của ngươi..."

Vân Khuynh bĩu môi:

"Trời lạnh như thế, ngươi dĩ nhiên bức ta... Hừ hừ, Tần Vô Song, biểu muội của ngươi cũng không phải hoàng thượng, có cần vừa đến là phải gặp như vậy không???"

Sắc mặt Tần Vô Song hòa hoãn:

"Hoàng thượng nếu tới thật, Khuynh nhi không muốn gặp cũng chẳng sao, thế nhưng biểu muội là người trong nhà, ta mong muốn toàn bộ thân nhân ta coi trọng đều thích Khuynh nhi."

Lời này nói trúng ngực Vân Khuynh, mây đen trên mặt Vân Khuynh lập tức rút đi:

"Được rồi... Đã như vậy, liền dậy thôi."

Dưới sự trợ giúp của Tần Vô Song, Vân Khuynh nhanh chóng bọc trong tầng tầng quần áo dày, sau đó còn chút buồn ngủ để Tần Vô Song giúp y chỉnh tóc.

Vân Khuynh hiện tại, đã sớm bị Tần Vô Song nuông chiều ra không ít tính xấu.

Hai người rề rà một lúc lâu, cuối cùng mới ra khỏi 'Phù Phong Các'.

C84: Bỗng nhiên cầu thân

Vừa ra 'Phù phong các' một cổ khí lạnh liền tạt vào mặt.

Vân Khuynh rụt cổ, Tần Vô Song thấy y thật sự thấy lạnh, quay lại trong phòng, lại khoác lên cho y một chiếc áo choàng màu đen.

Dọc theo đường đi Tần Vô Song vẫn luôn cầm tay Vân Khuynh, nội lực không ngừng cuồn cuộn đi qua chỗ tay hai người nắm, chảy vào trong cơ thể Vân Khuynh, Vân Khuynh thoáng cái liền ấm từ tay đến thân thể, ấm đến ngực.

Lúc đến sảnh lớn, bên trong đã có không ít người.

Mà Liên Phù và Hiên Viên Liệt Thiên cũng đã đến được một thời gian.

Liên Phù suy nhược mỹ lệ khoác lên áo choàng lông xù, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, chôn trong lông tơ màu trắng mềm mại càng hiển hiện thánh khiết mỹ lệ.

Hiên Viên Liệt Thiên một thân khí phách, tự ngồi ở một bên châm trà, thần sắc tự nhiên cùng Tần Vô Phong xã giao.

Liên Cừ luôn luôn không thích xuất hiện cũng có mặt, Liên Phù đang ở trước mặt Liên Cừ nói gì đó.

Tần Vô Hạ và Bạch Khuynh Vận trò chuyện, Tần Vô Hạ đang cùng Bạch Khuynh Vận nói chuyện của Liên Phù, dù sao Liên Phù là muội muội Liên Cừ, cho nên Bạch Khuynh Vận mới cảm thấy hứng thú.

Mấy người này, đến khi Tần Vô Song kéo tay Vân Khuynh xuất hiện, đều giật mình.

Tần Vô Phong chăm chú nhìn chằm chằm Vân Khuynh, hắn đã lâu không nhìn thấy Vân Khuynh.

Vân Khuynh hiện tại còn hơn lúc vừa mới vào Tần phủ, tự tại rất nhiều, bình yên và hạnh phúc trên khuôn mặt vừa xem là hiểu ngay.

Liên Phù còn lại là ngơ ngác nhìn Tần Vô Song, trong mắt của nàng căn bản không có Vân Khuynh, chỉ có Tần Vô Song...

Không, nói đúng hơn, giờ khắc này trong lòng nàng không có bất cứ ai, mấy ngày liền đều không có, chỉ trừ khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song mà thôi.

Điều này khiến cho đôi mắt Hiên Viên Liệt Thiên vẫn quan sát đến Liên Phù trong nháy mắt lạnh xuống.

"Vô Song biểu ca..."

Liên Phù nhìn Tần Vô Song, trong đôi mắt hắc bạch phân minh dần dần tràn ngập hơi nước, trong thanh âm của nàng bao hàm tình tự vô hạn muốn nói hết.

"Phù nhi, ngươi đã trở về..."

Tần Vô Song cũng mỉm cười đáp lại.

Tần Vô Song vừa dứt lời, Liên Phù liền như con bướm trắng, nhanh nhẹn bay về phía Tần Vô Song, nhào vào trong lòng hắn.

Bởi lực đạo của nàng quá lớn, Tần Vô Song để đỡ nàng, liền buông lỏng tay Vân Khuynh.

Vân Khuynh không tự chủ được mà lui về phía sau một bước, đánh giá cẩn thận vị biểu muội này của Tần Vô Song.

Nàng là một người nữ tử sở sở động nhân.

Mảnh khảnh yên mi, đôi mắt mỹ lệ ẩn tình, mũi ngọc trắng noản, môi anh đào hồng nộn.

Thân thể nàng mảnh khảnh, khiến bất luận nam nhân nào nhìn thấy nàng, đều muốn đem nàng ôm trọn trong lòng mà che chở.

Mà lúc này, nàng ở trong vòng tay của Tần Vô Song, là bức tranh mỹ lệ đến cỡ nào.

Trai tài gái sắc, nam cao to anh vĩ, nữ nhỏ nhắn xinh đẹp, thực sự là xứng đến thiên y vô phùng. ( áo tiên không thấy vết chỉ khâu)

Vân Khuynh cảm thán xong liền câu lên khóe môi, đáng tiếc, Vô Song là của y.

Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong sớm đã biết cảm tình của Liên Phù đối với Tần Vô Song, trước đây bọn họ không quản, nhưng hiện tại, bọn họ không hy vọng bởi vì Liên Phù mà xúc phạm Vân Khuynh.

"Biểu muội."

Tần Vô Phong dùng thanh âm lạnh lùng kêu lên, trong lời nói của hắn mang theo một chút nội lực, Liên Phù chấn động, lấy lại tinh thần, từ trong lòng Tần Vô Song thối lui một bước.

Lúc này nàng mới cảm giác được một ánh mắt âm lãnh tà tứ đâm vào người, hơi ngẩng đầu nhìn lại, là Hiên Viên Liệt Thiên!!!

Nghĩ lại tính tình Hiên Viên Liệt Thiên, nàng hung hăng rùng mình một cái, không tự chủ được lại lui thêm một bước.

Tần Vô Song vẫn như trước mang theo tiếu ý, giọng nói thân thiết:

"Phù nhi hiện tại thế nào??? Ngươi lần trước mất tích khiến chúng ta bị dọa sợ."

Liên Phù nhìn hắn cong lên môi đỏ mọng:

"Ta không sao, nhiếp chính vương Hiên Viên công tử hắn đúng lúc đã cứu ta..."

Hiên Viên công tử??? Đôi môi của Hiên Viên Liệt Thiên vểnh lên một độ cung không vui.

Ánh mắt Tần Vô Song dời về phía Hiên Viên Liệt Thiên:

"Như vậy, Vô Song ở đây liền tạ ơn vương gia."

Hiên Viên Liệt Thiên cười lạnh nói:

"Nữ nhân ta coi trọng, tự nhiên là phải tự tay bảo vệ tốt."

Lời này vừa nói ra, trong sảnh nhất thời yên tĩnh lại.

Sắc mặt Liên Phù trở nên trắng, đôi mắt đẹp chậm rãi chuyển hồng:

"Ngươi... Ngươi không nên nói lung tung!!!"

Nói, nàng còn cẩn cẩn dực dực nhìn Tần Vô Song, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song hiện lên một tia kinh ngạc:

"Dĩ nhiên là như vậy sao..."

"Không... Vô Song biểu ca, đó là ý của hắn thôi, ta không có... Ta không có..."

"Phù nhi."

Liên Cừ ôn hòa kêu tên muội muội:

"Qua đây."

"Ca ca..."

Liên Phù cắn cắn môi, lại nhìn Tần Vô Song, chậm rãi hướng đến chỗ Liên Cừ.

Tình huống như vậy, Vân Khuynh còn nhìn không ra cái gì, vậy y cũng uổng làm người xuyên qua.

Y nhìn Tần Vô Song, tiến lên một bước, cầm tay hắn, hung hăng véo hai cái.

Tần Vô Song đột nhiên bị tập kích, thở hốc vì kinh ngạc, cuối cùng nhịn xuống tiếng kêu bên mép.

Trên mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh như trước mang theo dáng cười dịu dàng, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Chờ Liên Phù trở lại bên người Liên Cừ, con ngươi như nước của Liên Cừ, lẳng lặng chăm chú nhìn Hiên Viên Liệt Thiên:

"Liên Cừ rất cảm tạ nhiếp chính vương cứu xá muội, xá muội tính tình ngốc nghếch, có chỗ nào đắc tội, còn mời nhiếp chính vương thông cảm nhiều hơn...

Mặt khác, vương gia hẳn là rõ ràng danh dự nữ nhi gia có bao nhiêu trọng yếu, mời lúc vương gia nói, chú ý một điểm đúng mực."

Nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên híp lại con mắt, thờ ơ nói:

"Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ???"

Liên Cừ chắp tay:

"Đúng vậy."

Khóe miệng Hiên Viên Liệt Thiên kéo ra nhất mạt tà cười:

"Hôm nay ta hướng ngươi cầu hôn lệnh muội, ngươi có đáp ứng???"

C85: Kết quả ngoài ý muốn

Hôm nay, ta hướng ngươi cầu hôn lệnh muội, ngươi có đáp ứng???"

Một đôi mày nhỏ của Liên Cừ lập tức nhăn cùng một khối, ánh mắt u sầu, không có mở miệng.

Tần Vô Song phong khinh vân đạm nhìn Hiên Viên Liệt Thiên:

"Nhiếp chính vương."

Hắn mở miệng kêu lên, Hiên Viên Liệt Thiên đem đường nhìn từ trên người Liên Cừ chuyển qua hắn:

"Chuyện gì???"

Tần Vô Song câu lên khóe môi:

"Chỉ cần biểu muội thích ngươi, nguyện ý gả cho ngươi, chúng ta tự nhiên sẽ không phản đối, nhưng nếu biểu muội có chút mảy may không thích, chúng ta đương nhiên sẽ không đồng ý."

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên bỗng nhiên phát lạnh:

"Là chính nàng nói đến Tần gia rồi sẽ cho ta một cái công đạo, thế nhưng, đến nơi --

Ngươi cũng thấy đấy, nàng trực tiếp ném ân nhân cứu mạng là ta đây đặt ở một bên, coi như là một người xa lạ...

Hay là, đi tới Tần gia, nàng một lòng chỉ muốn cùng ngươi tình chàng ý thiếp, đem tất cả mọi chuyện quên sạch!!!"

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên sắc bén, trong thần sắc mang theo ẩn nhẫn tức giận âm u, không lưu tình chút nào đem việc này nói ra.

Thần sắc Tần Vô Song chấn động, lập tức nhìn Vân Khuynh ở bên người, rất sợ y có một tia hiểu lầm.

Nét mặt Vân Khuynh như trước lộ ra dáng cười, buông tay Tần Vô Song, chậm rãi thong thả bước đến trước mặt Hiên Viên Liệt Thiên:

"Vương gia."

Y dùng tiếng nói trong suốt dễ nghe nhẹ giọng kêu lên.

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn về phía y, ánh mắt ngẩn ra, mềm xuống.

Niên thiếu trước mắt hắn, mắt sáng như sao, dung sắc tuyệt mỹ, làn da nõn nà, suy nhược như bồ liễu, đặc biệt là hai gò má nằm gọn trong áo choàng màu đen trên vai càng hiện ra tái nhợt, huống hồ khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo nụ cười ôn hòa, vào lúc này, giống như một khối hàn ngọc trong suốt sáng long lanh.

Mặc cho hắn là ai, mặc cho hắn tức giận đến thế nào, thấy niên thiếu như vậy, cũng sẽ tắt lửa.

"Ngươi là???"

Hiên Viên Liệt Thiên lấy lại tinh thần, trong đôi mắt mang theo một tia nghiền ngẫm, nếu như không phải đã nhận định Liên Phù trước, hắn nhất định phải có được niên thiếu này.

Bề ngoài niên thiếu rõ ràng nhu nhược đến mức có thể kích khởi ý muốn bảo hộ của hắn, thế nhưng ánh mắt của y lại kiên cường không thua bất kỳ ai.

Thực sự là mâu thuẫn, nhưng ngoài ý muốn lại hài hòa đến chói mắt.

Kỳ thực, ngoại trừ bóng ma và e ngại cảm tình dưới đáy lòng ra, Vân Khuynh cũng không coi là một người mềm yếu.

Y cong lên đôi môi đỏ mọng cười cười:

"Ta là thê tử của Tần Vô Song, Vân Khuynh... Cũng là 'Biểu tẩu' của Liên Phù."

"Ách..."

Hiên Viên Liệt Thiên nhíu mày, trong lòng mừng thầm Liên Phù và Tần Vô Song đã không còn cơ hội.

Thân là người hoàng thất, bọn họ tương đối hiểu rõ người Tần gia, về người Tần gia suốt đời chỉ được thú một người thê tử, về các thế hệ Tần gia thâm tình, hắn là biết đến rất rõ ràng.

"Vân Khuynh... Như vậy, ngươi muốn nói cái gì."

Vân Khuynh đem ánh mắt dời về phía Liên Cừ Liên Phù nói:

"Về chuyện vương gia cầu hôn, chưa nói đến biểu muội có thích ngươi hay không, có nguyện ý hay không, chỉ nói về bối phận... Dượng cô như trước khoẻ mạnh, ta nghĩ hôn sự của biểu muội, dù là biểu ca, hắn cũng không thể thay dượng cô làm chủ."

Ánh mắt Hiên Viên Liệt Thiên lại bắt đầu chuyển lạnh:

"Ý của ngươi là???"

Vân Khuynh một điểm cũng không sợ hắn, không để ý nói:

"Đương nhiên là nhiếp chính vương tự mình đi cầu hôn với dượng cô, yêu cầu này, hẳn là không quá phận chứ???"

Đáy lòng Vân Khuynh nghĩ đến lời Tần Vô Song, Liên gia song thân, từ lâu đã không biết ẩn cư đến nơi nào, Hiên Viên Liệt Thiên chỉ riêng chuyện đi tìm bọn họ, xem chừng cũng rất khổ cực.

Đáng tiếc Hiên Viên Liệt Thiên chỉ biết Liên gia song thân tương đối thần bí khó tìm, lại không biết khó đến mức Liên Cừ và Liên Phù cũng không biết tung tích bọn họ.

"Được."

Hiên Viên Liệt Thiên trầm tư nửa ngày, đáp ứng:

"Đây là chuyện phải, ta sẽ tìm được bọn họ, tự mình hướng bọn họ cầu hôn!"

Nếu như ngay cả hai người cũng tìm không được, hắn cũng uổng là nhiếp chính vương gian giảo một tay che trời của Huỳnh Quang.

Ngay lúc Vân Khuynh và Hiên Viên Liệt Thiên đàm thỏa, Liên Cừ lại đột nhiên mở miệng:

"Ta đáp ứng ngươi."

Mọi người sửng sốt, Liên Phù kéo kéo ống tay áo Liên Cừ:

"Ca ca, ngươi nói cái gì vậy???"

Liên Cừ nhìn muội muội, trong đôi mắt kia mang theo không thể tin được, nhàn nhạt lặp lại:

"Ta nói, ta đáp ứng nhiếp chính vương cầu hôn."

"Ca ca..."

"Biểu ca..."

Ngay cả Vân Khuynh và Hiên Viên Liệt Thiên đều kinh ngạc nhìn Liên Cừ.

Dĩ nhiên đáp ứng rồi??? Sao lại thế??? Tại vì sao???

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...