Edit: Huyết Vũ
C91: Xóm nghèo
Mấy người không hề phát hiện tồn tại của nam nhân áo tím, như trước đi theo hành trình của họ, hướng đi càng ngày càng bí ẩn, càng ngày càng hoang vắng.
Mùi lạ kỳ quái khó ngửi bay nhẹ trong không khí, con đường không tính là hẹp, thế nhưng hai bên tường cũng rất cũ rất bẩn.
Tần Vô Song chậm rãi nắm chặt tay Vân Khuynh.
Chờ bọn hắn từ khu phố dài bẩn thỉu này quẹo vào, tiếng rên rỉ gián đoạn truyền vào trong tai bọn họ.
Đó là một đám người bẩn thỉu mặc đồ cũ nát rách rưới dựa vào trên tường, thống khổ rên lên.
Trên mặt bọn họ dính tầng dày bụi bẩn nhìn không ra nguyên trạng, tóc tai mất trật tự xoã tung, bên trong còn kèm theo rơm rạ đất cát.
Trước mặt bọn họ đặt ra nửa cái bát vỡ, bát cũng bị bụi bao trùm nhìn không ra màu sắc vốn có.
Trong bát hoặc là một ít thức ăn thiu, hoặc là một hai đồng tiền.
Bọn họ gầy như que củi, da dẻ khô nứt mà tối tăm.
Lúc thấy Tần Vô Song, Vân Khuynh, Hiên Viên Liệt Thiên và Liên Phù những người áo mũ chỉnh tề này, bọn họ bỗng nhiên chìa tay ra loạn bò loạn gãi:
“Các công tử tiểu thư hảo tâm... Làm ơn bố thí một ít tiền đồng cho lão đi...”
Đó là một đám người già yếu khẽ rên:
Có người nhận ra Liên Phù:
“Mọi người yên lặng một chút, yên lặng một chút, là ‘Bạch Liên thánh nữ’ tới.”
Đám người hỗn loạn này, có vài người trở nên quy củ, lại có mấy người co quắp:
“Thánh nữ...”
Thế nhưng bọn họ bần cùng đã phai đi hơn phân nửa lương tri con người, rất nhiều lúc, bọn họ bất chấp nữ tử này từng cứu giúp bọn họ, bọn họ chỉ nghĩ đến nữ tử này có thể mang đến cái gì cho bọn hắn, nhìn thấy nàng, bọn họ đã nghĩ muốn hướng nàng tìm lấy vài thứ.
“Đồ ăn của chúng ta đâu... Cái gì thánh nữ... Còn không phải là hư danh...”
Có người tranh cãi ầm ĩ, một vài bàn tay bẩn thỉu giãy dụa muốn kéo Liên Phù.
Hiên Viên Liệt Thiên đen mặt, nhấc chân đá văng một người:
“Cút qua một bên...”
Sắc mặt Liên Phù trở nên hơi trắng, trong đôi mắt đẹp là một mảnh bi thương:
“Vương gia... Bọn họ đều là người già yếu, không nên thô lỗ như vậy...”
Hiên Viên Liệt Thiên hừ lạnh:
“Không thô lỗ còn phải ôn nhu sao???
Then chốt là, loại thời gian này, ôn nhu hữu dụng???”
Hiển nhiên là vô dụng, những người kia như ong vỡ tổ chen lấn đến chỗ họ.
Liên Phù nhìn những người hoặc là khom lưng, hoặc là bò trên mặt đất đến gần họ, đột nhiên có chút hối hận:
“Ta... Không nên đề xuất muốn tới xem bọn họ...”
Đôi mắt của nàng lóe sáng:
“Thế nhưng... Hài tử, không giống với bọn họ... Những hài tử này, còn có hi vọng...”
Tần Vô Song che chở Vân Khuynh, cùng Hiên Viên Liệt Thiên nhìn nhau, Hiên Viên Liệt Thiên vẫn luôn coi Tần Vô Song là cừu địch lớn nhất, đột nhiên liền hiểu ý tứ trong mắt hắn.
Hầu như trong cùng thời khắc, Tần Vô Song ôm lấy Vân Khuynh, Hiên Viên Liệt Thiên ôm lấy Liên Phù, đầu ngón chân bọn họ điểm một cái, thi triển khinh công tuyệt diệu rời khỏi đám khất cái này.
“Dẫn đường đến chỗ Phù nhi muốn đi.”
Theo gió lạnh phương bắc đặc biệt có, thanh âm Hiên Viên Liệt Thiên đưa đến trong tai Tần Vô Song.
Tần Vô Song hơi gật đầu.
Đầu ngón chân điểm qua hai bên tường, đi sâu vào trong con đường nhỏ bẩn loạn này.
Không giống tiếng rên dọc theo đường đi, bên trong có vẻ rất an tĩnh.
Tần Vô Song hạ xuống trước một đại viện ( coi như là nơi có nhiều hộ gia đình ở), viện tử kia chỉ còn nửa cánh cửa, nghiêng đi treo ở một bên, như có như không muốn rơi xuống, nhìn qua cực kỳ nguy hiểm.
Tần Vô Song buông Vân Khuynh đẩy cửa đi vào, Hiên Viên Liệt Thiên cùng Liên Phù theo sau:
“Buông... Ai cho ngươi ôm ta...”
Liên Phù nguyên là nhu nhược, tới Tần gia, giống như là có tâm phúc, một điểm cũng không sợ Hiên Viên Liệt Thiên, một chút hoà nhã cũng không cho hắn, luôn luôn lạnh lùng với hắn, hoặc là ác ngôn mà nói.
Hiên Viên Liệt Thiên lờ đi, cường thế lôi kéo Liên Phù không ngừng giãy dụa theo Tần Vô Song và Vân Khuynh đi vào.
Bên trong có một đại thụ, rất thô, bốn năm tiểu hài tử đang trèo trên cây, hoặc là ở dưới tàng cây hì hì cười.
Trong viện còn có mấy người hài tử khác ngồi chồm hổm trên mặt đất nghịch đất cát.
Trong viện đại khái có năm sáu gian nhà tranh nhỏ nhìn như sắp đổ, có mấy tiểu hài tử ngồi đờ ra trước cửa.
Bọn họ đồng dạng nhỏ gầy nhìn không ra niên linh, đồng dạng bẩn hề hề nhìn không ra giới tính.
“Tiểu ngũ, tiểu mạc, tiểu hổ...”
Thấy hài tử này, Liên Phù kích động kêu lên.
Đám hài tử bỗng nhiên nghe thấy thanh âm Liên Phù đều là sửng sốt, tiếp theo nhìn về phía nàng, sau đó trong nháy mắt, vô luận là ở trên cây hay dưới tàng cây, vô luận là đang chơi hay đờ ra, toàn bộ hài tử chạy tới:
“Thánh nữ tỷ tỷ, ngươi rốt cục đến xem chúng ta...”
“Thánh nữ tỷ tỷ, chúng ta rất nhớ ngươi...”
Liên Phù một điểm cũng không ghét bỏ dơ bẩn trên người bọn họ, vuốt đầu bọn chúng:
“Sao các ngươi đều chơi???
Ta không phải đã nói muốn các ngươi học tập cho tốt sao???
Ngô tiên sinh đâu???”
Một tiểu hài tử lớn một chút chậm rãi tới gần nàng:
“Chúng ta... Không có tiền, Ngô tiên sinh không muốn dạy chúng ta... Thánh nữ tỷ tỷ đi không lâu, hắn liền không tới...”
Liên Phù sắc mặt đại biến:
“Cái gì... Hắn... Vậy, Mạc ca ca các người đâu??? Sao không thấy người khác???”
C92: Ý tưởng nảy mầm
"Ta ở chỗ này...”
Thanh âm trong suốt của một niên thiếu từ phía trước truyền đến.
Mọi người đưa mắt nhìn lại, đó là ở đây, niên thiếu sạch sẽ duy nhất.
Tóc của hắn chải rất cẩn thận, khuôn mặt thanh tú, nhãn thần sâu đậm, quần áo cũng tẩy trắng, nhưng cũng khá sạch sẽ.
“Liên tỷ tỷ.”
Niên thiếu kia không kiêu ngạo không siểm nịnh, gật đầu với Liên Phù.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng ngay cả một nụ cười cũng không có.
Đây là một niên thiếu lãnh ngạo, quật cường, cho dù là ở trong địa phương này.
“Tiểu mạc, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra??? Ngô tiên sinh hắn vì sao...”
Niên thiếu đạm mạc hơi câu lên khóe môi, lộ ra một nụ cười châm chọc:
“Không có gì, chỉ là cái tên súc sinh mặt người dạ thú kia muốn xúc phạm tỷ tỷ ta, ta giáo huấn hắn một chút, hơn nữa chúng ta không có tiền, nên hắn cũng không tới nữa.”
“Cái này... Hương nhi nàng có khỏe không???”
Khuôn mặt thiếu niên bỗng nhiên ảm đạm xuống, bên trong con ngươi mang theo âm ngoan và sắc bén:
“Thân thể tỷ tỷ vốn rất yếu, lại bị kinh hách như vậy... Vài ngày sau liền ngã bệnh... Bởi vì không có tiền mua thuốc, mấy hôm trước, nàng đã đi...”
Sớm biết vậy, lúc trước không nên cố kỵ nam nhân kia là do Bạch Liên thánh nữ mời tới mà nhẹ tay với hắn.
Hẳn là, phế đi hắn, hoặc là giết hắn.
“Cái gì...”
Liên Phù kinh ngạc, tiếp theo đó là vô hạn tự trách:
“Xin lỗi... Ta không biết sẽ như vậy...”
Vân Khuynh kinh ngạc nhìn hài tử này, y gần như là lập tức nhớ lại lúc còn đi học ở kiếp trước, từ truyền thông biết được hài tử châu Phi trên địa cầu.
Có thể đơn giản xúc động tâm linh nhân tính.
Lúc Vân Khuynh từ ngoài phố nhìn thấy mấy tên khất cái, tâm đã bắt đầu buồn phiền, mũi lên men.
Những người đó, lớn tuổi như vậy, mang theo vết thương, mang theo tàn tật, như vậy thoi thóp sinh hoạt.
Tử nữ của bọn họ, vì sao lại để cho phụ mẫu của mình lưu lạc đến hoàn cảnh như vậy???
Nếu như là y... Nếu như đây chính là phụ mẫu của y...
Không...
Nghĩ tới đó, tâm của y co rút lại, thực sự, rất đau...
Nếu như, cổ đại có viện dưỡng lão, có phúc lợi cơ cấu như hội Hồng Thập Tự, tốt biết bao...
Còn có Ngô tiên sinh trong miệng niên thiếu và Liên Phù... Rõ ràng là một tên khốn nạn!!!
“Ai...”
Vân Khuynh nặng nề thở dài.
Tần Vô Song vẫn đứng bên người y thân thiết nhìn y:
“Khuynh nhi, làm sao vậy???”
Sắc mặt Vân Khuynh mang theo vài phần ưu thương:
“Ta đang nghĩ, thế giới này sao lại không công bằng như vậy... Chúng ta hoa y mỹ thực, bọn họ... Lại...”
Ánh mắt lướt qua đám hài tử gầy như que củi, thanh âm Vân Khuynh hơi nghẹn ngào, có chút nói không thành lời.
Tần Vô Song yên lặng ôm lấy y:
“Thế giới này, nơi nơi đều là như vậy, cường giả vi tôn, bọn họ, không có bối cảnh cường đại, chỉ có thể như vậy...”
“Không nên là như vậy...”
Vân Khuynh lắc đầu:
“Hẳn là cho bọn hắn một cơ hội công bằng, để bọn họ vì nhân sinh của chính mình mà phấn đấu...”
Thiếu niên đạm mạc đang cùng Liên Phù nói chuyện phiếm bỗng nhiên nghe được những lời này của Vân Khuynh thì ngây người, hắn như có như không liếc nhìn Vân Khuynh, liền trông thấy một người niên thiếu cử chỉ nhanh nhẹn khí chất ôn nhuận có vài phần suy nhược, trong mắt hiện lên một tia tâm tình, lập tức thu hồi ánh mắt.
Tần Vô Song cùng Vân Khuynh cũng không có phát hiện.
Tần Vô Song dỗ Vân Khuynh:
“Khuynh nhi nói không sai, nhưng Khuynh nhi cũng thấy, biểu muội mời người giúp bọn hắn, lại có kết quả như vậy... Hoàn toàn ngược lại...”
Vân Khuynh ngưng suy nghĩ:
“Hay là... Ta có thể có biện pháp khác...”
Nhìn Vân Khuynh như vậy, Tần Vô Song đột nhiên nghĩ đến Thượng Quan Nhược Vũ huynh muội bị y lừa về tay.
Nói không chừng... Y thật sự có biện pháp.
Suy nghĩ nửa ngày, Vân Khuynh nói:
“Chúng ta có thể thành lập một cô nhi viện, sao đó sẽ thành lập một khu nhà trường học.”
“Cô nhi viện??? Đó là cái gì... Chỗ cho cô nhi sao... Trường học... Là học viện???
Cái này... Hữu dụng không???
Mời đến một người như Ngô tiên sinh... Đám hài tử này chẳng phải là...”
Vân Khuynh lắc đầu:
“Không... Không phải như vậy...”
Y càng nghĩ càng không ra.
Ở Tần gia, tất cả mọi người đều có việc, chỉ có y là không việc làm còn vất vả cho Vô Song ở cùng y, y cũng phải tìm việc gì đó để làm, giết thời gian, phong phú ý nghĩa nhân sinh.
Phương pháp trợ giúp này của Liên Phù tất nhiên là ý tốt, nhưng không có cách nào để bọn hắn chân chính thoát khỏi quẫn cảnh hiện nay.
Y phải giúp giúp đỡ bọn họ, là giúp đỡ triệt để!!!
Ân...
Vân Khuynh nhìn hài tử chung quanh, những hài tử này sẽ làm nhóm người thực nghiệm đầu tiên, đến lúc đó y muốn đích thân làm hiệu trưởng, vận dụng hình thức giáo dục hiện đại giáo dục bọn họ.
Y còn muốn truyền bá một ít tư tưởng hiện đại tiên tiến, tỷ như, tin tưởng khoa học, tỷ như mọi người bình đẳng, lại tỷ như... Thật nhiều thật nhiều...
“Vô Song, hiện tại giải thích không rõ, lúc về ta sẽ nói rõ cho ngươi.”
Vân Khuynh vừa dứt lời, Tần Vô Song liền đem y ôm lấy.
Trong lúc nhất thời Hiên Viên Liệt Thiên cũng che chắn trước mặt Liên Phù và đám hài tử kia.
Toàn bộ viện tử, trong chốc lát yên lặng.
Bốn gã áo đen che mặt im hơi lặng tiếng hạ xuống trước mặt bọn họ.
“Người từ phương nào??? Đến có chuyện gì???”
Hiên Viên Liệt Thiên lãnh ngưng hỏi ra.
C93: Như đã tự quen
Bốn người kia cũng không để ý đến hắn, trực tiếp xuất thủ, công kích sắc bén hướng về Hiên Viên Liệt Thiên.
“Bọn họ...”
Bốn người toàn bộ coi Hiên Viên Liệt Thiên làm đối thủ, cũng không tiến hành bất luận công kích nào với Tần Vô Song và Vân Khuynh.
“Lẽ nào mục tiêu là, biểu muội???”
Chiến cuộc chưa bắt đầu bao lâu, Tần Vô Song suy đoán.
Lúc này hắn ôm Vân Khuynh nhảy lên cây cao trong viện, Vân Khuynh nghe vậy mới nhớ lúc trước Liên Phù bị bắt, nghĩ đến đây, y đẩy đẩy Tần Vô Song:
“Mau xuống dưới giúp vương gia, không thể để biểu muội lại bị bắt... Hơn nữa, còn phải chiếu cố hài tử.”
Tần Vô Song thấy không có ai để ý tới bọn họ, biết chỉ cần không ngại đám người đó chủ động động thủ công kích, như vậy hắn liền yên tâm lưu lại Vân Khuynh, phi thân xuống dưới, thêm vào chiến cuộc.
Hiên Viên Liệt Thiên đã từng đi ra ‘Vô Gian luyện ngục’, võ công của hắn, rất ít khi được thấy.
Mà Tần Vô Song càng là sâu không thể lường, khiến bọn hắn giật mình chính là, niên thiếu đạm mạc kia, cũng biết võ công.
Nhiệm vụ chủ yếu của hắn đó là từng bước từng bước đem đám hài tử rời khỏi chiến trường.
Bốn người kia không biết thuộc môn phái nào, võ nghệ cao đến dọa người.
Nhất thời mấy người dĩ nhiên dính cùng một chỗ, chỉ chốc lát phân không ra cao thấp.
“Phế vật!!! Đi bắt người cho ta.”
Theo một tiếng giọng nam khàn khàn dễ nghe, một người nam nhân toàn thân áo choàng tím từ trên trời giáng xuống.
Nhất khắc hắn xuất hiện, Tần Vô Song liền dùng toàn bộ tinh thần đề phòng.
Hắn từ trên người nam nhân kia, ngửi ra được khí tức cường giả tối cao.
Con ngươi Tần Vô Song chậm rãi co rút lại, nội lực trong cơ thể cũng điên cuồng đề thăng, thật lâu thật lâu, không có đụng tới đối thủ ngang sức.
Bốn người áo đen còn lại, liền toàn bộ công kích Hiên Viên Liệt Thiên. Mà niên thiếu đạm mạc, từ lâu đã đứng trên nóc nhà, hết sức chăm chú nhìn vào mỗi trận tranh đấu.
Một bên là chí tôn cường giả một đấu một, một bên cường cường một chiến bốn, Tần Vô Song bên này hiển nhiên là yếu hơn đối phương một bậc.
Tần Vô Song chậm rãi từ bên hông rút ra binh khí đã lâu hắn không chạm tới, đó là một thanh nhuyễn kiếm quấn quanh hông:
“Tần Vô Song, mang theo binh khí, kiếm danh Di Hồng.”
Con mắt đối phương giấu trong áo tím híp lại:
“Tốt.”
Tần Vô Song dĩ nhiên dùng loại phương pháp này buộc hắn nói ra thân phận, quyết đấu giữa người dùng kiếm, tự báo tính danh và vũ khí, là một loại nghi thức, là thứ mà bất luận kẻ nào dùng kiếm đều phải tuân thủ.
Chỉ là, nói cho hắn thì sao???
Lẽ nào, Tần Vô Song này còn có thể tìm ra hắn là ai sao???
Nam nhân áo tím giơ lên ống tay áo, lộ ra thanh đoản kiếm sắc lạnh giấu trong ống tay áo:
“Ngụy Quang Hàn, mang theo binh khí đoạn nhận Tình Sinh.”
Nói, phóng đi về phía trước.
Vân Khuynh đứng ở trên cây dưới chân lảo đảo một cái, suýt nữa rớt xuống phía dưới...
“Quang???”
Y lẩm bẩm, khuôn mặt tuyệt mỹ trắng bệch một mảnh.
Vô số hình ảnh thổi qua trong đầu y.
Một tiếng thở nhẹ kia của y, bị nam nhân ở dưới tàng cây chuyên tâm giằng co với Tần Vô Song nghe được, nam nhân kia cả người chấn động, ngẩng đầu hướng lên trên cây nhìn lại.
Đó là một thiếu niên xa lạ mà tuyệt mỹ.
Nhưng đôi mắt kia lóe ra thống khổ cùng trốn tránh, rõ ràng mà quen thuộc như vậy.
Y là...
Thiếu niên trên cây... Là y???
Chẳng lẽ là, người mà hắn một mực tìm kiếm???
Trong lúc hắn thất thần, đã cùng Tần Vô Song đánh ba hiệp.
Bởi vì tâm thần bất ổn, hắn suýt chút nữa bị Tần Vô Song tổn thương.
Vân Khuynh đứng ở trên cây, tâm loạn như ma.
Ngụy Quang Hàn...
Đây là, là cái tên mà y hóa thành tro tàn cũng sẽ nhớ kỹ...
Đau nhức sâu sắc như thế.
Tất cả đều bị tuyệt vọng phủ nhận...
Vân Khuynh đưa tay nhẹ xoa trán, liên tục nói với mình:
Chỉ là một cái tên thôi, chỉ là một cái tên giống nhau...
“Thiên Địa Huyền Hoàng.”
Ngụy Quang Hàn đang giằng co với Tần Vô Song khàn khàn kêu lên:
“Bỏ qua nữ nhân kia, dùng mọi giá mang đi niên thiếu trên cây.”
Lời hắn vừa dứt, bốn gã áo đen bịt mặt lập tức bay vọt đến bên Vân Khuynh.
“Khuynh nhi...”
Tâm Tần Vô Song bỗng nhiên trầm xuống, không để ý lưỡi dao sắc bén của Ngụy Quang Hàn, nhanh như ánh sáng, trong nháy mắt nhảy đến trước mặt Vân Khuynh, song song cánh tay hắn cũng chảy xuống một đạo vết máu.
Nhưng hắn thành công đến bên Vân Khuynh trước bốn người kia.
Hiên Viên Liệt Thiên nhìn niên thiếu đạm mạc trên nóc:
“Tiểu tử, xuống đây mang Liên tỷ tỷ của ngươi rời đi.”
Niên thiếu đạm mạc gật đầu, điểm chân hạ xuống, ôm lấy Liên Phù liền ly khai.
Hiên Viên Liệt Thiên không còn gánh nặng, liền bắt đầu giúp đỡ Tần Vô Song.
Vân Khuynh trong đầu một mảnh hỗn loạn.
Tần Vô Song cùng Hiên Viên Liệt Thiên anh dũng đối địch.
Nam nhân áo tím ở dưới tàng cây một người lặng lẽ đứng ở nơi đó, tư thế có chút cứng ngắc, thu hồi lưỡi dao trong tay hắn, phi thân nhảy lên cây, trong lúc Tần Vô Song cùng bốn gã thủ hạ dây dưa, hắn ôm lấy Vân Khuynh, đầu ngón chân nhẹ điểm, liền chạy đi.
“Chết tiệt... Khuynh nhi...”
Võ công của Tần Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên rất cao, thiên hạ ít có.
Thế nhưng Ngụy Quang Hàn tự thân cùng Tần Vô Song không phân cao thấp, bốn người thuộc hạ cũng cường đại đến khó tin, trận đánh này, dĩ nhiên lại để đối phương thành công mang đi Vân Khuynh.
Nam nhân áo tím đã biết Tần Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên lợi hại, sau khi nhảy ra khỏi đường nhìn của Tần Vô Song liền xuất ra sáo nhỏ thổi lên.
Cùng thời khắc đó, bốn người giao thủ với Tần Vô Song và Hiên Viên Liệt Thiên, đều tranh thủ bỏ trốn.
“Chết tiệt, dĩ nhiên từ tay bản vương và ám hoàng dễ dàng đem người đi???”
Sau khi đám người kia rời đi Hiên Viên Liệt Thiên không cam lòng nói.
Hiên Viên Liệt Thiên có thể ra khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’. Võ công hắn cao thâm, dĩ nhiên lại ăn mệt với đám người vô danh kia.
“Tần Vô Song.”
Hiên Viên Liệt Thiên lạnh lùng gọi hắn:
“Ngươi nói, trên giang hồ lúc nào xuất hiện một nhân vật lợi hại như thế???”
Tần Vô Song đồng dạng khuôn mặt âm hàn, nhấn mạnh từng chữ như băng:
“Không biết!!!”
Tâm tình hắn lúc này rất tệ hại, cũng mang theo một chút kinh hoảng, hắn vẫn tự phụ có thể bảo hộ Vân Khuynh, dĩ nhiên lại để Vân Khuynh một lần nữa bị bắt, còn ở chính trước mặt hắn???
Không thể tha thứ, quả thực là không thể tha thứ.
Hắn rõ ràng không phải kẻ yếu... Nhưng luôn luôn không thể bảo vệ tốt người mình yêu, đây rốt cuộc là vì sao???
Mang theo tràn ngập lo lắng, cuồng bạo, và âm hàn, Tần Vô Song nhún người nhảy lên quay về Tần phủ.
Nếu như hôm nay mang theo vài ám vệ, cũng không đến mức như vậy.
Cuộc sống nhàn hạ, quả thật khiến hắn thụt lùi không ít, lúc này đây, khác với lần Thượng Quan Nhược Vũ lúc trước, lần kia tất cả đều là trong lòng bàn tay hắn, nhưng lúc này, đối với đối phương, hắn lại hoàn toàn không biết gì cả.
Những người này, đó là đám người lúc trước muốn bắt Liên Phù, chỉ là khi đó chẳng qua là một đám tiểu lâu la, có lẽ là bởi vì thất bại một lần, cho nên lần này, đều là những kẻ võ công tinh thâm.
Đoàn người này, cùng Tần Vô Phong dây dưa thời gian dài như vậy, vẫn là ngang tài ngang sức, hắn cũng không chiếm được một điểm thượng phong, có thể thấy được, đối phương đích thực là đối thủ mạnh đến trình độ không thể tin nổi.
Hiện nay, toàn bộ nôn nóng lo âu đều phải vứt bỏ, dùng mọi cách tìm lại Vân Khuynh mới là trọng điểm, đối phương vừa đắc thủ, hẳn là sẽ không rời xa phương Bắc.
Phương Bắc, địa phương của Tần phủ, ba vị ám hoàng, tự nhiên sẽ không đơn giản để cho người nhà bọn họ, bị chân chân chính chính bắt đi.
C94: Ba ngày đánh cuộc
Vân Khuynh bị nam nhân áo tím kia ôm vào trong ngực, trong lúc hoảng hốt dường như nhớ lại lúc bị Thượng Quan Tôn bắt đi.
Chỉ là, ở trong lòng nam nhân này y không thể bình tĩnh:
“Ngươi là ai???”
Ánh mắt y lấp lánh nhìn nam nhân này, giống như là muốn xuyên qua vải vóc, nhìn thấy tướng mạo hắn.
Nam nhân mang theo tiếng nói âm lãnh khàn khàn êm tai kia cúi đầu nở nụ cười:
“Ngươi không phải biết sao???”
Một loại khủng hoảng khó có thể nói ra mọc lên từ đáy lòng, Vân Khuynh hừ lạnh một tiếng:
“Chúng ta chưa từng gặp mặt, ngươi là ai, ta sao có thể biết ngươi???”
Nam tử kia dừng một chút, nói:
“Thực sự muốn biết ta là ai???”
Vân Khuynh không nói.
Nam nhân cười khẽ hai tiếng:
“Chí ít nói cho ta biết, ngươi có muốn biết tướng mạo của ta hay không???”
Vân Khuynh bị thái độ gần như trêu tức của hắn làm cho có chút tức giận:
“Ta muốn nhìn tướng mạo của ngươi, thế nhưng, ngươi sẽ cho ta xem sao???”
“Đương nhiên, chỉ cần ngươi muốn.”
Nam nhân nói xong, liền sử dụng nội lực, đánh tan miếng vải trên mặt.
Trong giây lát, khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị xuất hiện trong mắt Vân Khuynh.
Khuôn mặt kia da cực trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, đôi mắt đỏ tươi như máu, dưới khóe mắt có một viên lệ chí ( nốt ruồi khóc???) dịu dàng, màu của lệ chí, là đỏ như son.
Môi của hắn, là màu của máu, đỏ tươi đến dọa người.
Tuy rằng tướng mạo hắn phi thường tuấn mỹ, thế nhưng, lại yêu dị khiến kẻ khác phải sởn tóc gáy.
Từ nhất khắc thấy tướng mạo hắn, tâm Vân Khuynh liền thả lỏng một chút —-
Nam nhân cùng tên Ngụy Quang Hàn này, cũng không phải niên thiếu lãnh ngạo thanh tú mà y biết.
Tâm vừa thả lỏng không bao lâu, âm lãnh trong đôi mắt huyết hồng kia khiến y đánh một cái rùng mình.
Nam nhân chậm rãi nhếch lên đôi môi đỏ tươi:
“Kẻ thấy tướng mạo của ta, chỉ có hai kết cục.”
Trong loại khí trời như thế này, ánh mắt của nam nhân khiến Vân Khuynh nghĩ mình càng thêm phát lạnh, y cảm giác bản thân đột nhiên lạnh lẽo từ ngọc tóc đến gót chân.
“Hai kết cục kia...”
Nam nhân chậm rãi lại gần:
“Vốn chỉ có một loại kết cục, chính là... Trở thành... Người chết. Nhưng nếu là ngươi, liền có sự lựa chọn thứ hai... Đó là... Trở thành người của ta. Ngươi chọn loại nào?”
Đăng đồ tử tàn nhẫn.
Nam nhân vừa mới nói xong, Vân Khuynh liền xuất hiện ấn tượng như vậy với hắn.
Y hung hăng trừng mắt nam nhân nói:
“Hai sự lựa chọn ta cái nào cũng không muốn.”
Chóp mũi nam nhân cọ lên gò má y:
“Ta đây liền giúp ngươi chọn.”
Vân Khuynh cực kỳ ghét động tác nam nhân trói buộc mình trong ngực, khiến y thế nào cũng trốn không thoát đụng chạm của hắn.
Đáng tiếc nam nhân đang ôm y bay nhảy, y ngay cả chỗ trống để giãy dụa cũng không có.
Nam nhân có cái tên giống hệt người kia, khiến y liền phiền muộn, mong muốn lần này Vô Song cũng có thể thuận lợi tìm được y, nhanh chóng đón y trở về.
“Đang nghĩ những người đó sẽ tới cứu ngươi sao??? Ha hả, ta nếu có thể từ trong tay bọn hắn mang ngươi đi, vậy tuyệt đối có thể khiến cho bọn hắn không tìm được ngươi.”
Vân Khuynh câu lên khóe môi:
“Không nhất định là vậy.”
Ám hoàng đế quốc Huỳnh Quang, cũng không phải vô dụng như vậy.
Y tin tưởng Tần Vô Song, tin tưởng huynh đệ Tần gia.
Tâm tình của nam nhân hình như rất tốt:
“Tốt lắm, chúng ta đến đánh cược đi.”
Lần kia... Gạt Thượng Quan huynh muội, y dùng, hình như cũng là đánh cược, chỉ là khi đó y là chủ động, lần này, y là bị động mà thôi.
“Cược thế nào???”
Nam nhân tự phụ nhướng mày:
“Ta cho bọn hắn thời gian ba ngày, ta và ngươi, sẽ ở phương Bắc dừng lại ba ngày, nếu bọn họ trong vòng ba ngày tìm được ngươi, ta liền không nói hai lời thả ngươi đi, nếu tìm không được, ngươi liền mặc ta xử trí, thế nào???”
Nam nhân này, là thật cường hãn đến không thể tin nổi, hay chính là quá tự phụ???
Vân Khuynh ngưng mi suy nghĩ một chút nói:
“Được.”
Nếu như y không đáp ứng, sợ rằng nam nhân này sẽ lập tức ép y lựa chọn, đáp ứng rồi, chí ít, còn có thể trì hoãn ba ngày.
Ngụy Quang Hàn cong môi nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, kiếp trước là tiếc nuối như vậy, kiếp này, hắn nhất định sẽ không buông tay!!!
Bên này, Vân Khuynh cùng Ngụy Quang Hàn đạt thành hiệp nghị, bên kia, Tần Vô Song vừa về Tần phủ liền trực tiếp tìm đến thư phòng của Tần Vô Phong.
Vừa lúc, Tần Vô Hạ cũng ở đây.
Tam huynh đệ, đã thật lâu không có hợp tác với nhau.
Trông thấy khuôn mặt Tần Vô Song như hàn băng, Tần Vô Hạ lại càng hoảng sợ, lần trước nhìn thấy Tần Vô Song như vậy, đó là ngày thứ hai hắn vừa hồi phủ:
“Nhị ca, ngươi đây là???”
Vẫn là Tần Vô Phong tương đối nhạy cảm, nhìn quét phía sau Tần Vô Song một chút, phát hiện không thấy Vân Khuynh từ trước đến nay luôn đi cùng Tần Vô Song, trong lòng hắn mọc lên một cỗ bất an:
“Vô Song, Vân nhi đâu???”
“Khuynh nhi, bị người bắt đi.”
Trong lòng Tần Vô Song nặng nề, gian nan phun ra vài chữ.
“Cái gì???”
Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ thoáng chốc kinh hãi, Tần Vô Phong hít vào một hơi thật sâu, thở ra, lạnh nhạt nói:
“Kể quá trình.”
“Đám người lần trước bắt biểu muội...
Lúc ấy chỉ có năm người, vốn mục tiêu chính là biểu muội, không hiểu vì sao, cuối cùng đổi thành bắt Khuynh nhi.”
“Năm người... Đối phương chỉ có năm người...”
Tần Vô Phong đem hàm răng cắn đến khanh khách rung động:
“Tần Vô Song, ngươi và nhiếp chính vương, một người lá ám hoàng, một người là đệ nhất cao thủ vương thất, hai người đều từ ‘Vô Gian luyện ngục’ đi ra, võ công, trí mưu, mọi thứ không thiếu...
Không nói lấy một địch trăm, chí ít cũng có thể lấy một địch mười...
Thế nhưng, Tần Vô Song, ngươi nói cho ta biết, vì sao đối phương chỉ dùng năm người, lại có thể cướp đi bảo bối quan trọng nhất của ngươi???”
C95: Vật phi nhân phi
"Ta...”
Lời Tần Vô Phong nói, khiến mặt trái tâm tình của Tần Vô Song vẫn bị áp lực chậm rãi tăng trở lại.
Tần Vô Hạ lúc này không ngờ lại thần kỳ an tĩnh, một điểm cũng không tùy hứng như thường ngày, khuôn mặt tuấn tú vẫn mang theo vết thương nhíu chặt, nghiêm túc không giống tiểu thiếu gia Tần Vô Hạ tùy hứng của Tần gia:
“Đại ca, cho dù nhị ca và vương gia cường đại đến thế nào, cũng có thời gian sơ sẩy, hiện tại không nên vội vã phê bình và tự trách, lúc này, tìm được Khuynh Khuynh mới là then chốt.”
Tần Vô Song nhìn Tần Vô Hạ, thời điểm mấu chốt, lời của huynh đệ nhà mình, sẽ mang theo lực lượng vô tận, huynh đệ đồng lòng, kỳ lực đồng tâm.
Hắn chỉnh lý tâm tình một chút:
“Từ lần trước Khuynh nhi bị Thượng Quan huynh muội bắt đi, ta ngay lúc đó đã lo lắng sẽ phát sinh sự tình đồng dạng...
Cho nên, ta đã hạ ám hương trên người Khuynh nhi, chỉ cần để phượng điệp dẫn đường, chúng ta lập tức có thể tìm ra Khuynh nhi...
Khó xử lý nhất, chính là chúng ta không biết thực lực đối phương ra sao, không thể đơn giản động thủ.”
Tần Vô Phong sửa sang lại quần áo:
“Lúc trước ta một mực truy tra đám người đó, bọn họ là ba tháng trước, đột nhiên xuất hiện ở Huỳnh Quang, lai lịch thần bí, không có một chút căn nguyên, nhân số bọn họ hình như cũng không nhiều, thế nhưng đều rất cường đại, hơn nữa... Hành tung của bọn họ vẫn luôn là mờ ảo bất định...”
“Hẳn là không phải người Huỳnh Quang... Thế lực khắp nơi Huỳnh Quang, chúng ta đều nắm rõ trong tay, đâu lý nào đột nhiên tuôn ra nhiều như vậy, đối phương, chẳng lẽ cũng là hướng về ‘Xích Huyết Kiếm’ mà tới???”
Tần Vô Hạ chậm rãi nói ra ý nghĩ của mình.
Tần Vô Phong lắc đầu:
“Không, sự tình e rằng không đơn giản như vậy... Theo như ta biết, bọn họ, đã và đang âm thầm thu phục không ít tiểu môn tiểu phái, tốc độ phát triển như vậy, thật sự khiến kẻ khác kinh hãi...”
Tần Vô Song cười nhạt:
“Thế lực bất minh, mới xuất hiện, không đơn giản, uy hiếp đến sự ổn định của Huỳnh Quang, chúng ta toàn bộ phải diệt cỏ tận gốc.”
“Nói thế nào phương Bắc cũng là địa bàn Tần gia chúng ta, Vô Hạ, bảo Long Liễm mang hai đội ám vệ ‘Phong’ ‘Vũ’ tra rõ toàn thành, nhất định phải biết được đối phương đi tới nơi này, rốt cuộc có bao nhiêu người.”
Thoáng suy ngẫm một chút, Tần Vô Phong dự định, để mấy kẻ kia đến nơi đây, có đi mà không có về.
Thứ nhất là bởi vì nhân tố không ổn định của bọn chúng, thứ hai bởi vì bọn chúng bắt đi Vân Khuynh.
Tần Vô Song nhếch môi, ở bên khóe môi mỏng mảnh kéo lên độ cung lãnh diễm:
“Ta đi tìm biểu ca, lấy phượng điệp dẫn đường cho chúng ta.”
Trong ánh mắt của Tần Vô Phong lóe tia sáng băng hàn:
“Ta sẽ đem những môn phái bọn họ vừa mới thu phục, từng bước từng bước... xâm chiếm, nuốt gọn.”
Vân Khuynh bị Ngụy Quang Hàn đưa đến một nông trại.
Chỉ có hai người bọn họ, bốn người thủ hạ của Ngụy Quang Hàn, đều ẩn ở xung quanh.
Bồ câu trắng như tuyết, liên tục từ phương xa bay đến chỗ nông trại này.
Khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị của Ngụy Quang Hàn, theo tin tức càng ngày càng nhiều, trở nên càng ngày càng ngưng trọng:
“A, không ngờ lại đá phải cái bảng cứng... Môn phái ta mất mấy tháng thu phục, dĩ nhiên bị bọn họ phá hỏng toàn bộ...”
Con mắt đỏ như máu mang theo sắc bén, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Vân Khuynh:
“Bọn họ rốt cuộc là ai??? Nếu chỉ là một thủ phủ phương Bắc, không có khả năng có được năng lực lớn như vậy...”
Vân Khuynh ngồi ở một bên nhàn nhã châm trà, khóe miệng kéo lên tiếu ý nhợt nhạt hỏi lại:
“Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ nói ra bọn họ là ai sao???”
Con ngươi của Ngụy Quang Hàn híp lại:
“Ngươi thay đổi, biết dương nanh múa vuốt.”
Bàn tay châm trà của Vân Khuynh run rẩy:
“Ngụy công tử nói đùa, Vân Khuynh vốn là thế nào, Ngụy công tử sao có thể biết được???”
Nhớ lại thâm tình của người trước mắt, trong con ngươi đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn rút đi hàn ý, trên khuôn mặt yêu dị lộ ra nụ cười có thể nói là ôn nhu:
“Ngươi trước đây... Cũng rất quật cường, thế nhưng ở trước mặt ta lại cực kỳ nhu thuận, Minh Tuyên, còn hơn Ngụy công tử, ta càng muốn nghe ngươi gọi một tiếng, Quang.”
‘Choang’ một tiếng, ấm trà bằng sứ trong tay Vân Khuynh rơi chảy xuống, vỡ tan trên mặt đất.
Y lập tức cúi người xuống nhặt, mảnh vỡ ấm trà lại rạch ngang ngón tay y, dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra.
Ngụy Quang Hàn ở xa nhìn thấy, vội vã vài bước đi tới, kéo tay y, ngậm vào trong miệng, liếm đi vệt máu trên đó, thuận tiện khử trùng:
“Sao lại không cẩn thận như vậy???”
Trong giọng điệu ôn nhu của hắn còn mang theo trách cứ nhẹ nhàng.
Vân Khuynh giống như bị điện giật, bỗng nhiên rút tay về, đôi mắt đẹp mở to không thể tin tưởng nhìn hắn.
Đây là Ngụy Quang Hàn???
Không chỉ tên giống nhau, mà cả người cũng vậy... Thế nhưng, không đúng, không giống.
Hoàn toàn không giống, niên thiếu kia sẽ không dùng giọng điệu như vậy nói với y, niên thiếu kia ở thế giới khác, niên thiếu kia giống y không biết võ công, niên thiếu kia cũng không có khuôn mặt yêu dị tuấn mỹ đến mức khiến người ta nghẹt thở như vậy...
“Minh Tuyên, ngươi rất vui khi thấy ta đúng không... Ta là Quang, là Quang ngươi yêu nhất...”
Ngụy Quang Hàn nói, đưa tay cầm lấy bàn tay rụt về của Vân Khuynh.
Sắc mặt Vân Khuynh xoát một cái thảm bại, khóe môi run rẩy:
“Ngụy công tử, thỉnh tự trọng. Tại hạ tên gọi Vân Khuynh, cũng không biết Minh Tuyên trong miệng Ngụy công tử là người phương nào.”
Ánh mắt của Ngụy Quang Hàn cứng lại, hắn cho rằng, lúc trước Vân Khuynh đối xử với hắn như vậy, là bởi vì không biết bản thân hắn là Ngụy Quang Hàn, thế nhưng, vì sao hắn nói cho Vân Khuynh hắn là Quang, Vân Khuynh lại lựa chọn đối xử với hắn như vậy???
“Ngươi không phải yêu ta sao??? Vì sao không chịu nhận thức ta??? Kiếp trước ta không thể cho ngươi tình yêu, kiếp này, ta vì tìm ngươi, ta...”
“Ngụy công tử!!!”
Vân Khuynh bỗng nhiên đề cao thanh âm:
“Ngươi... Hẳn là nhận nhầm người.”
Đúng vậy, y thương hắn, nhưng đó là chuyện kiếp trước, kiếp này, y có Vô Song là đủ rồi...
Huống hồ... Làm người sống lại, y thật vất vả hạ quyết tâm muốn quên người này đi, toàn tâm toàn ý tiếp nhận Vô Song, Ngụy Quang Hàn, hắn đừng hòng dựa vào cảm tình tràn ngập thương tổn kiếp trước, trở lại phá hư hạnh phúc hiện tại của y!!!
Bạn thấy sao?