Chương 57: C96---- 100

Edit: Huyết Vũ

C96: Hắc bào tế tự

Nhận nhầm người???

Không, Minh Tuyên, ngươi biết thứ ngươi hấp dẫn ta nhất là gì không???"

Vân Khuynh không nói.

Kỳ thực y vẫn luôn hoài nghi, Ngụy Quang Hàn rốt cuộc có từng nhìn thẳng vào y hay không --

Y hiện tại, càng khó tin y đã từng hấp dẫn Ngụy Quang Hàn.

Cho nên y bảo trì trầm mặc.

Thấy y như vậy, cặp mắt đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn lại híp lại, bên trong phủ kín phong vân bạo ngược.

"Ngươi nói chuyện a, vì sao không mở miệng."

Ngụy Quang Hàn xa lạ như vậy, khiến tâm của Vân Khuynh nhanh chóng tĩnh lại, y lạnh nhạt liếc nhìn Ngụy Quang Hàn, cười nói:

"Ta cũng không biết Minh Tuyên trong miệng Ngụy công tử, sao có thể biết được Minh Tuyên kia rốt cuộc hấp dẫn Ngụy công tử ở chỗ nào???"

"Ngươi..."

Sắc mặt Ngụy Quang Hàn tái mét, đến thế giới này lâu như vậy, ngoại trừ người kia, có ai dám nói với hắn như vậy???

"Lạc Minh Tuyên, ta nói cho ngươi, ánh mắt của ngươi, từ khi bắt đầu chúng ta gặp nhau, đã bị ta nhớ kỹ, đừng nói ngươi hiện tại chỉ là thay đổi thân thể, thay đổi dung mạo, cho dù ngươi hóa thành tro, chỉ bằng thần thái trong mắt ngươi, ta cũng có thể nhận ra ngươi."

Tâm Vân Khuynh run run:

"Thật không, không biết ánh mắt của tại hạ, là như thế nào???"

Con ngươi của Ngụy Quang Hàn hơi hơi mơ màng, hắn dường như đang rơi vào ký ức đã lâu:

"Ánh mắt Minh Tuyên, cất dấu thống khổ, cất dấu hèn mọn, cất dấu tuyệt vọng nhàn nhạt, còn có kiên cường vừa nhìn là biết, ẩn nhẫn..."

"Ha hả ha hả... Ngươi nói loại ánh mắt này, là của ta???"

Ngụy Quang Hàn còn chưa nói xong, Vân Khuynh liền cười khẽ cắt lời hắn:

"Quá giả, ánh mắt của ta, cho tới bây giờ cũng không phải là như vậy..."

Thần sắc y tự nhiên, con ngươi thản nhiên nhìn Ngụy Quang Hàn.

Thân thể Ngụy Quang Hàn dừng một chút, lệ chí dịu dàng nơi khóe mắt như muốn rơi xuống, trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị mang theo một tia bi thương:

"Minh Tuyên, ngươi..."

"Vân Khuynh, Ngụy công tử, ta là Vân Khuynh."

"Vân Khuynh..."

Ngụy Quang Hàn cuối cùng không nói chuyện này nữa, trong nháy mắt tinh thần hoảng hốt thu trở lại.

Hắn cũng có chút nghi hoặc người trước mắt này liệu có đúng là Lạc Minh Tuyên năm xưa hay không.

"Ngụy công tử, ngươi ngay từ đầu rõ ràng muốn bắt biểu muội, vì sao cuối cùng lại biến thành ta???"

Đối với vấn đề này, Vân Khuynh suy nghĩ đã lâu, trăm tư không được giải.

Sắc mặt trắng nõn yêu dị của Ngụy Quang Hàn chậm rãi tách ra một nụ cười khát máu:

"Nữ nhân kia là biểu muội của ngươi???

Lại nói tiếp, kỳ thực đây là chuyện ngoài ý muốn...

Nữ nhân kia, vẫn luôn là mục tiêu của chúng ta, chỉ là, hôm nay, ta lại thấy được ngươi... Tình huống lúc đó khẩn cấp, ngươi, trong lòng ta quan trọng hơn nàng rất nhiều, cho nên..."

Vân Khuynh cúi mặt:

"Nói như vậy, các ngươi vẫn có thể sẽ ra tay với biểu muội???

Ngụy Quang Hàn hứng thú mười phần gật đầu:

"Nếu không ngươi nghĩ ta vì sao muốn đánh cược ba ngày với ngươi, mà không phải lập tức mang ngươi đi???"

Lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh nhíu lại, ngậm miệng không nói.

Cái gì mà đánh cược ba ngày, nam nhân này, chỉ là đùa bỡn y mà thôi, còn hơn kiếp trước ác liệt, hắn kiếp này, một điểm cũng chẳng tốt ở chỗ nào.

Chỉ là không biết Vô Song bọn họ có thể nhanh chóng đi tìm mình, mà bỏ qua an nguy của Liên Phù hay không???

Đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy thái độ ung dung của Ngụy Quang Hàn rút đi, biến thành cảnh giác:

"Ám Dạ, nếu tới, hà tất trốn tránh ẩn tàng."

"Ha hả..."

Hắn vừa dứt lời, một thanh âm thô ráp vang lên:

"Công lực của Ngụy vực chủ quả nhiên cao thâm, chỉ tiếc tâm rối loạn, đến bây giờ mới phát hiện ra ta."

Ngụy Quang Hàn hừ lạnh một tiếng:

"Hắc bào tế tự Ám Dạ, năm xưa ngươi đồng ý với sư phụ ta, không liên quan huyết đồng, không liên quan huyền tinh bảo tàng, không liên quan chuyển thế linh đồng ba sự kiện, liền tuyệt đối không xuất hiện trước mặt đệ tử môn hạ của chúng ta, đúng không???"

"Đúng."

Từ chỗ tối, một người nam tử trang phục rất giống Ngụy Quang Hàn chậm rãi tiêu sái đi ra, hắn và Ngụy Quang Hàn duy nhất không giống ở chỗ, chính là màu sắc y bào.

Toàn thân Ngụy Quang Hàn bọc trong y bào màu tím, mà hắn, lại mà y bào màu đen.

Ngụy Quang Hàn vì để Vân Khuynh nhìn thấy khuôn mặt của hắn, miếng vải lúc trước trên mặt bị nội lực đánh tan, người này lại vẫn như cũ che mặt.

Con mắt của hắn là một mảnh đen kịt, ngay cả con ngươi cũng không có, toàn bộ con mắt, tất cả đều là màu đen, giống như đôi mắt hắn đã bị móc ra, chỉ còn lại một cái hố đen kịt.

Hai cái hố đen kia còn phản xạ ánh sáng sâu thẳm, hơn nữa hắn một thân màu đen, một chút cũng không giống nhân loại...

Mà giống như, một con quỷ...

Âm hàn, lạnh lùng, mờ ảo, hư vô.

Chỉ là nhìn thấy hắn, trên người Vân Khuynh liền nổi lên một thân hàn ý.

Người này, trong Tương Ly quốc, Lưu Duyến ảo cảnh hắc bào tế tự Ám Dạ, một nhân vật truyền thuyết trên giang hồ.

Hắn có năng lực cùng thiên địa câu thông mà kẻ khác khó có thể lý giải, trên người hắn luôn luôn có vô số bí mật, mà chính hắn cũng biết vô tận bí mật.

Ngụy Quang Hàn muốn bắt Liên Phù, cũng là bởi vì hắn.

Theo như lời Ngụy Quang Hàn, không liên quan huyết đồng, không liên quan huyền tinh bảo tàng, không luên quan chuyển thế linh đồng ba sự kiện, hắn sẽ không xuất hiện trước mặt Ngụy Quang Hàn.

Hắc bào tế tự Ám Dạ, vào ba tháng trước, xuất hiện trước mặt Ngụy Quang Hàn, nói cho hắn, muội muội của Thiên Cơ đảo chủ, Liên Phù là thân thể thuần âm, là thân thể tốt nhất chế tạo huyết đồng.

Bởi vậy, Ngụy Quang Hàn mới muốn bắt đi Liên Phù.

Thế nhưng, lần kia là vì huyết đồng, lần này, vì sao hắn lại xuất hiện???

Như trước là vì huyết đồng??? Hay là vì hai sự kiện khác???

C97: Sinh tử hai đường

Hắc bào tế tự Ám Dạ chậm rãi bước đi thong thả đến trước mặt Vân Khuynh.

"Ngươi là người của Tần phủ???"

Vân Khuynh không hiểu vì sao có chút sợ người này, toàn thân hắn đều là một mảnh đen kịt, ngay cả con mắt cũng quỷ dị như vậy:

"Đúng, ta là thê tử của Tần phủ Vô Song."

"Cái gì???"

Ngụy Quang Hàn kinh hô một tiếng, đáng tiếc hắc bào tế tự và Vân Khuynh đều không để ý đến hắn.

Thanh âm thô ráp của hắc bào tế tự mang theo một tia trầm trọng:

"Dĩ nhiên là tức phụ Tần gia..."

Trong con mắt đen kịt của hắn hiện lên vô số tia sáng, rơi vào một mảnh khó xử.

Vì sao lại người của Tần gia...

Người Tần gia, trong Lưu Duyến ảo cảnh của Tương Ly là...

Thê tử???

Lạc Minh Tuyên dĩ nhiên là thê tử người khác???

Ngụy Quang Hàn nhìn hắc bào tế tự và Vân Khuynh, biết hắc bào tế tự xuất hiện, nhất định có chuyện quan trọng, nỗ lực áp chế lửa giận, đem sự kiện kia áp xuống đáy lòng:

"Ám Dạ, ngươi ở đây, là có chuyện gì, có việc mau nói, nếu không có việc gì, vậy thỉnh nhanh lên một chút rời đi!!!"

Hắn khẩn cấp muốn ép hỏi Lạc Minh Tuyên đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hắn muốn một lời giải thích hợp lý, dựa vào cái gì y mang theo tình yêu đối với hắn, cùng một chỗ với người khác???

Có thể là lời của Ngụy Quang Hàn có tác dụng, hắc bào tế tự Ám Dạ thở dài một tiếng:

"Cũng được, vô luận như thế nào, chúng ta đều phải lựa chọn."

Từ một khắc hắc bào tế tự này xuất hiện, Vân Khuynh liền có một loại cảm giác không rõ, hắc bào tế tự này, có chính sự không nói với Ngụy Quang Hàn, nhưng lại hỏi đến thân phận của y, lẽ nào hắc bào tế tự là vì y mà đến, thân phận của y, có thể cải biến vận mệnh của y sao???

Đáp án là có thể.

Thân phận thê tử của Tần phủ Vô Song, vì y giành được một hi vọng sống sót.

Khiến hắc bào tế tự vốn dĩ chuẩn bị giết y lại chần chờ, cuối cùng, hắc bào tế tự quyết định, mở miệng nói:

"Ta cho ngươi hai sự lựa chọn, sống hoặc chết."

Sắc mặt Vân Khuynh hơi tái nhợt:

"Ai??? Ta???"

Phần trên của y bào màu đen hơi lay động một chút, nói vậy hắn là gật đầu.

Tâm Vân Khuynh trầm xuống:

"Lựa chọn cái gì???"

"Sống hay chết."

Hắc bào tế tự chậm rãi mở miệng:

"Nói cho ta biết, ngươi, muốn sống, hay chết???"

Vân Khuynh hô hấp cứng lại:

"Đương nhiên là sống."

Hắc bào tế tự thở dài:

"Mà thôi... Mà thôi, sống thì sống đi, chỉ là, muốn sống, tự mình phải đi nỗ lực."

Vừa dứt lời, hắn xuất thủ như điện, nhất mạt hồng quang từ trong tay hắn phất ra, bao phủ Vân Khuynh trong chốc lát, liền tiến nhập thân thể y.

Trong lúc Ngụy Quang Hàn ngốc lăng, Vân Khuynh giật mình, bóng dáng hắc bào tế tự chậm rãi trở nên mờ nhạt, bóng dáng của hắn tựa như đứng xa ở ngoài trăm dặm trong giây lát, cũng tựa như ở trước mắt trở nên vô hình.

Thanh âm của hắn vẫn như trước rất vang dội:

"Vốn là phải chết... Nể mặt cố nhân, ta cho ngươi cơ hội lựa chọn, ngươi muốn sống, vậy sống đi --

Chỉ cần ngươi có thể giải quyết thứ ta gieo trong cơ thể ngươi, sau đó, ta tuyệt đối sẽ không động thủ lần nữa..."

Thân ảnh biến mất, thanh âm cũng đã biến mất.

Toàn bộ dấu vết biến mất, hắc bào tế tự Ám Dạ này, là không thể dùng phương pháp lý giải người bình thường đi lý giải hắn, bởi vì hắn vốn chính là một con quái vật từ trên xuống dưới.

"Hắn làm gì ngươi??? Gieo vật gì vậy???"

Hắc bào tế tự vừa tiêu thất, Ngụy Quang Hàn lập tức xuất hiện trước mặt Vân Khuynh.

Vừa rồi hắn chỉ lo nghĩ Vân Khuynh sao có thể là thê tử của người khác, dĩ nhiên quên --

Hắc bào tế tự thần bí kia, cũng là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm...

Không...

Hắn thật vất vả mới tìm được y, y không thể xảy ra chuyện... Không thể, nhất định không thể.

Hắn cầm lấy tay Vân Khuynh, bắt mạch cho y, vừa bắt mạch vừa hỏi:

"Ngươi có thấy khó chịu chỗ nào không???"

Vân Khuynh từ lúc Ngụy Quang Hàn kéo tay y, liền phất ra.

"Ta không sao, không phiền Ngụy công tử lo lắng."

"Ngươi..."

Vị Ngụy đại công tử này lại một lần nữa tức điên.

Con ngươi đỏ như máu hiện lên một tia sắc bén, hắn trực tiếp điểm huyệt Vân Khuynh bắt mạch cho y:

"Ngươi... Hỗn đản, dĩ nhiên dùng loại phương pháp này ức hiếp một người không có võ công..."

( vấn đề võ công của Vân Khuynh, sau đó sẽ được giải quyết)

Trong đôi mắt hắc bạch phân minh của Vân Khuynh hiện lên một tia tức giận, y vô cùng chán ghét loại cảm giác bị quản chế này.

"Ngươi..."

Thân thể Ngụy Quang Hàn chấn động, bỗng nhiên nâng mi nhìn Vân Khuynh, trong đôi mắt đỏ tươi tràn đầy không thể tin nổi, khuôn mặt vốn đã trắng giờ lại càng thêm trắng, lệ chí màu son dịu dàng muốn rơi nơi khóe mắt lại càng thêm tươi đẹp, giống như huyết lệ từ trong mắt chảy ra.

"Ngươi vì sao lại... Ngươi là nam nhân sao, Vân Khuynh."

Phảng phất như mất hồn phách, Ngụy Quang Hàn nhẹ giọng nỉ non hỏi Vân Khuynh.

Hắn nói, lập tức khiến tâm Vân Khuynh hung hăng bị đau nhói...

Ác mộng bị y áp chế dưới đáy lòng, lại quanh quẩn ghé vào lỗ tai y...

Dĩ nhiên là một tên đồng tính luyến ái...

Ngươi thật ghê tởm...

Mắt ta bị mù mới đối tốt với kẻ ghê tởm như ngươi...

Thế nào lại khiến kẻ ghê tởm như ngươi đi thích ta...

Khuôn mặt Vân Khuynh đỏ lên, người trước mắt, là ác ma, là một tên ác ma, sao hắn có thể giẫm đạp lên cảm tình người khác như vậy:

"Đúng, ta là một người nam nhân, hơn nữa, ta thích, còn là là nam nhân."

Xu hướng tình dục của y chính là như vậy, Ngụy Quang Hàn dù chán ghét, coi thường y, y vẫn là như vậy.

Dường như nhớ lại chuyện cũ, sắc mặt Ngụy Quang Hàn lại trắng thêm vài phần:

"Minh Tuyên, ngươi hiểu lầm... Ta cũng không có ý kia... Năm ấy là bởi vì...

Ai, dù sao đi nữa, ta không phải thực sự chú ý...

Ta hiện tại hỏi ngươi, cũng không phải là để cười nhạo ngươi, chỉ là ngươi...

Ta bắt mạch cho ngươi, dĩ nhiên phát hiện..."

Thanh âm Ngụy Quang Hàn dừng một chút, ánh mắt ảm đạm, gian nan nói:

"Ngươi... Mang thai..."

C98: Xấu hổ và giận dữ muốn chết

"Mang... Mang thai..."

Thần sắc phẫn nộ của Vân Khuynh cứng lại, trong con ngươi chậm rãi tản ra một trận kinh hỉ.

Hài tử, dĩ nhiên có hài tử, hài tử của y và Vô Song...

Như vậy, mặc kệ tâm tình của y đối với nam nhân trước mắt này thế nào, y và hài tử đều thuộc về Vô Song.

Y đè nén thần sắc mừng như điên, thanh âm run run nói:

"Ngươi, ngươi mau giải huyệt đạo cho ta."

Ngụy Quang Hàn vạn phần nghi hoặc nhìn y:

"Ngươi là một người nam nhân, ngươi mang thai... Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao???"

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh đỏ hồng, y không thể nói cho Ngụy Quang Hàn y là một người song tính, có thể mang thai!!!

"Ngươi... Ngươi không cần xen vào, mau thả ta..."

Ngụy Quang Hàn đứng không chuyển động, con ngươi đỏ như máu nhìn y từ trên xuống dưới:

"Lẽ nào ngươi kỳ thực là một nữ nhân???"

Vân Khuynh vừa nghe thấy lời này thiếu chút nữa tức đến hôn mê bất tỉnh:

"Ngươi mới là nữ nhân."

Sắc mặt Ngụy Quang Hàn trầm lạnh, có chút suy nghĩ:

"Thế nhưng biểu hiện mạch đập của ngươi cũng là một người nam nhân... Chẳng lẽ... Ngươi dùng thủ pháp nào đó che giấu mạch đập của mình..."

Vân Khuynh thẹn quá thành giận:

"Ngươi không cần biết ta làm sao có thể có hài tử, mau giải huyệt đạo cho ta."

Con ngươi đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn vẫn chặt chẽ theo dõi y, lóe ra một tia không chắc chắn:

"Vừa rồi... Ngươi nói ngươi là thê tử người khác... Ám Dạ còn nói nói ngươi là nàng dâu Tần gia --

Ngươi là thê tử của người ta, còn có thể là một nam nhân???

Nói mau, Minh Tuyên, kiếp này, ngươi rốt cuộc là nam nhân hay là nữ nhân???"

Vân Khuynh tức giận đến sắc mặt trắng bệch, đôi môi run run:

"Ngươi câm miệng, ta nói rồi, ta là Vân Khuynh, ta là nam nhân."

Ngụy Quang Hàn thực sự là đáng ghét.

Không nên gọi tên kiếp trước của y, khiến y nhớ lại những thứ không tốt kia.

Còn muốn nghi vấn giới tính của y, thân thể song tính nhân, nguyên bản đã là khúc mắc trong lòng y, y là bởi vì Vô Song, mới hoàn toàn tiếp thu thân thể này.

Nhưng Ngụy Quang Hàn vừa đứng trước mặt y, chung quy vẫn thích đem vết sẹo này, từng bước từng bước toàn bộ kéo ra.

Đáng giận đáng giận, Ngụy Quang Hàn đáng giận!!!

Nghe Vân Khuynh nói, Ngụy Quang Hàn hừ lạnh một tiếng, trên khuôn mặt tuyệt mỹ yêu dị dị thường lộ ra dáng cười tà tứ tàn nhẫn:

"Như vậy, ngươi nói cho ta biết, ngươi một người nam nhân, vì sao lại có thể mang thai???"

Vân Khuynh cắn môi dưới, không nói.

Y quyết định không nhìn Ngụy Quang Hàn, huyệt đạo hắn thích giải hay không thì tùy.

Dù sao tiểu bảo bảo trong bụng y chạy không thoát, là người ngoài, Ngụy Quang Hàn đừng hòng biết được bí mật thân thể của y.

Ngụy Quang Hàn chậm rãi dính sát vào Vân Khuynh, gò má tái nhợt trong suốt dán lên Vân Khuynh, đáng trách Vân Khuynh bị điểm huyệt đạo, không thể nhúc nhích.

Hơi thở của Ngụy Quang Hàn phun lên trên mặt Vân Khuynh, mang theo một tia lãnh ý quỷ dị:

"Minh Tuyên, ngươi không nói, ta liền tự thân nghiệm chứng."

Nói xong, tay hắn, sờ lên đai lưng Vân Khuynh.

Vân Khuynh cực kỳ sợ hãi:

"Hỗn đản, ngươi muốn làm gì???"

"Ha hả..."

Vân Khuynh phản ứng kịch liệt như vậy, khiến Ngụy Quang Hàn cực kỳ hưởng thụ, trên khuôn mặt yêu dị đến tà ác của hắn tràn ra một đóa hoa cười diễm lệ, lệ chí khóe mắt, càng khiến hắn có thêm vài phần tươi đẹp.

"Ta muốn nghiệm thân, nghiệm thử một cái, Vân Khuynh ngươi, rốt cuộc, là nam nhân, hay là nữ nhân."

"Không..."

Vân Khuynh hô hấp cứng lại:

"Ngươi không thể tàn nhẫn như thế..."

Hoài nghi một người nam nhân không phải là nam nhân, đã là một loại vũ nhục.

Lại thêm cởi quần áo nghiệm thân, lại càng lưu lại tâm lý bóng ma, huống hồ...

Thân thể Vân Khuynh kỳ lạ như vậy!!!

Ngụy Quang Hàn đối với Vân Khuynh phản đối mắt điếc tai ngơ.

Cứng rắn rút đi y bào của y, áo lông cáo Vô Song khoác lên bị cởi ra, theo lưng Vân Khuynh, rơi xuống mặt đất.

Sau đó là ngoại bào rất nặng...

Trung y...

Cuối cùng, chỉ còn lại áo trong màu trắng hơi mỏng, nguyên bản Vân Khuynh chỉ sợ lạnh, lúc này cả người run lên.

Trong lòng khủng hoảng, sợ bí mật thân thể của mình bị Ngụy Quang Hàn phát hiện, sẽ khiến Ngụy Quang Hàn càng thêm khinh bỉ y...

Không...

Bằng bất cứ giá nào, cũng không thể để Ngụy Quang Hàn phát hiện!!!

"Ngụy Quang Hàn, ngươi dừng tay!!!"

Trong đôi mắt đen nhánh mỹ lệ của Vân Khuynh hiện lên một tầng hơi nước:

"Ngươi nếu như tiếp tục, ta... Ta liền... Liền cắn lưỡi tự sát!"

Không có biện pháp, bị đối phương điểm huyệt như vậy, toàn bộ thân thể cứng ngắc giống như một khúc gỗ, ngoại trừ nói chuyện, ngoại trừ có thể cắn lưỡi tự sát ra, cái gì cũng làm không được.

Bàn tay Ngụy Quang Hàn cởi ra vạt áo của Vân Khuynh dừng một chút, nâng mắt nhìn về phía Vân Khuynh, trong con ngươi đỏ như máu của hắn mang theo mị hoặc nào đó khiến kẻ khác mê muội:

"Xấu hổ và giận dữ muốn chết??? Nếu như là nam nhân ngươi sợ cái gì...

Chỉ là, dĩ nhiên quên Minh Tuyên sẽ làm ra chuyện điên rồ... Cảm tạ Minh Tuyên nhắc nhở ta..."

Nói xong tay hắn xoa cằm Vân Khuynh, 'Răng rắc' một tiếng, khi Vân Khuynh đau nhức muốn ngất xỉu, Ngụy Quang Hàn tháo trật xương cằm của y.

Làm xong, Ngụy Quang Hàn nhe răng cười cười:

"Như vậy, liền không cần lo lắng ngươi sẽ cắn lưỡi tự sát."

Nói xong, hắn lại tiếp tục đại nghiệp tiến hành nghiệm thân của hắn.

Rốt cục cởi ra dây lưng áo trong cuối cùng, theo áo mở rộng, từ làn da trắng nõn nhẵn nhụi trên cổ, thoáng cái mở xuống đến ngực Vân Khuynh, lộ ra xương quai xanh khéo léo tinh xảo.

Ngực của Vân Khuynh, đơn bạc, gầy yếu, làn da trắng nõn non mềm, ngón tay chạm vào, giống như là sờ lên tấm tơ lụa tốt nhất.

Con ngươi đỏ như máu của Ngụy Quang Hàn chuyển tối, trở nên cực nóng.

C99: Tình cảnh nguy hiểm

Ngón tay trắng nõn thon dài của Ngụy Quang Hàn, chậm rãi dao động trên làn da trắng mịn.

Theo y phục càng ngày càng đi xuống, di xuống phía dưới.

Đây là khinh bạc càng thêm tàn nhẫn so với lần Tần Vô Hạ đùa giỡn Vân Khuynh.

Nước mắt trong đôi mắt đen nhánh của Vân Khuynh, rốt cục rơi xuống.

Nếu như y không phải là một người song tính, chỉ là một người nam tử phổ thông, cũng sẽ không quá mức chú ý.

Nhưng hết lần này tới lần khác y...

Huống hồ, loại thái độ này của Ngụy Quang Hàn, như là đùa bỡn, như là trò chơi, y thật sự không thể chịu được, điều này đối với tự tôn của y, tâm lý của y, đều là một sự tổn thương.

Khi y phục chảy đến một nơi nhất định, đôi mắt của Ngụy Quang Hàn rơi xuống hai điểm đỏ bừng trước ngực Vân Khuynh, sau đó cũng vô pháp dời đi.

Bởi vì không khí lạnh lẽo kích thích, hai trái nhỏ nhan sắc xinh đẹp, biến thành hồng ngọc cứng rắn, dĩ nhiên mang theo dụ hoặc khó có thể cự tuyệt dụ dỗ Ngụy Quang Hàn ngắt lấy.

Yết hầu Ngụy Quang Hàn cuộn một chút, dục vọng của hắn, phai mờ trăm năm, ở nơi đây trăm năm, hắn tiếp xúc, ngoại trừ máu tươi, chính là máu tươi.

Tại giờ khắc này, dục vọng ngủ say nhiều năm, lại đột nhiên thức tỉnh.

Còn cuồng mãnh như vậy, nóng cháy như vậy, căn bản khó có thể chịu được.

Bản thân bị hấp dẫn, ngón tay của hắn vỗ về chơi đùa lôi kéo viên hồng ngọc cứng rắn, thì thào tự nói:

"Dĩ nhiên... Thật là nam nhân..."

Hắn nâng mắt, biểu tình trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, thoáng cái mị hoặc hắn.

Là ẩn nhẫn, là tuyệt vọng, cũng là thống khổ, đúng, còn kèm theo sợ hãi.

Phối với dung nhan như vậy, biểu tình như vậy, thật là đẹp đến không thể tin nổi.

Huống hồ, giọt nước mắt trong suốt long lanh chậm rãi lăn trên hai gò má trắng bệch non mềm, mỹ lệ giống như trân châu.

Con ngươi đỏ máu của Ngụy Quang Hàn dần dần mơ hồ:

"Minh Tuyên, ngươi thật đẹp..."

Cảm giác từ trước ngực truyền đến khiến Vân Khuynh càng thêm tuyệt vọng, y dần dần nhắm hai mắt lại.

Không nhìn tới nam nhân kia nữa.

Nam nhân đời trước thương tổn y, đời này còn không nguyện buông tha y.

Thấy đôi mắt xinh đẹp rơi lệ kia đóng lại, khóe miệng Ngụy Quang Hàn kéo ra một chút ý cười.

Lông mi dày dài mang theo nước mắt cũng là mỹ lệ, giống như cánh bướm đen mang theo sương sớm đậu trên cánh hoa.

Giờ khắc này, Ngụy Quang Hàn sáng tỏ, nguyên lai, tất cả của người này, đều là tuyệt đẹp như vậy.

Giờ khắc này, áo trên đã rơi hết, nửa người trên mảnh khảnh của Vân Khuynh hoàn toàn trần trụi, ánh mắt Ngụy Quang Hàn chậm rãi trượt đến bụng dưới vẫn còn bằng phẳng của Vân Khuynh, bàn tay lạnh lẽo cũng đặt lên trên đó.

Thời tiết lạnh giá, bàn tay lạnh băng, khí lạnh vô tận, theo làn da Vân Khuynh xuyên thấu vào trong xương thịt y, thoáng cái, lạnh tới tận ngực.

Bàn tay lạnh lẽo của Ngụy Quang Hàn, chậm rãi ngưng tụ nội lực:

"Nếu có thể mang thai... Mang hài tử của ta thế nào... Nghiệt chủng này... Liền... Hủy diệt nó..."

"Ô..."

Đôi mắt vốn đang nhắm đột nhiên mở to, đáy mắt Vân Khuynh là chậm rãi cầu xin và sợ hãi.

Y không thể mở miệng, chỉ có thể nỗ lực phát sinh âm thanh nức nở cầu xin.

Không được... Đừng...

Đó là hài tử của y và Vô Song, là hài tử của y và Vô Song a.

Tâm của y chăm chú co rút lại cùng một chỗ, y còn nhớ Vô Song là cỡ nào chờ mong hài tử.

Mà y vào phút chốc, biết được y có tiểu sinh mệnh này, y còn đang cảm kích ông trời rốt cục tặng cho y một lễ vật như xương với thịt.

Nhưng Ngụy Quang Hàn hắn...

Con ngươi đỏ tươi của Ngụy Quang Hàn dừng lại trên khuôn mặt tràn đầy sợ hãi và cầu xin của Vân Khuynh, đáy lòng thăng lên một tầng bi ai:

"Lạc Minh Tuyên, ngươi nói cho ta biết, ngươi có đúng hay không đã yêu phụ thân của hài tử trong bụng ngươi rồi???"

Tuy rằng hỏi một người nam nhân như vậy rất kỳ quái, thế nhưng tình cảnh lúc này, chính là như vậy.

Câu hỏi ra khỏi miệng sau, Ngụy Quang Hàn liền phát giác cái khả năng này rất lớn, nội lực trên tay mang theo tàn nhẫn hủy diệt dũng mãnh hướng về bụng Vân Khuynh.

Lạc Minh Tuyên, sao có thể yêu thương nam nhân khác???

Sao có thể???

Tay Ngụy Quang Hàn đặt trên bụng Vân Khuynh thời gian quá dài, dần dần ấm lên.

Từ sau khi đến thế giới này, hắn vẫn ngâm mình trong thế giới máu tanh, vong hồn dưới tay vô số.

Võ công của hắn vô cùng cao, nhưng đến khi hủy diệt tiểu sinh mệnh này, lại chậm chạp không thể làm được.

Vì sao???

Vì sao lại như vậy???

Ngụy Quang Hàn càng lúc càng nghiêm khắc trừng mắt Vân Khuynh.

Bởi vì hắn biết Lạc Minh Tuyên là một người cố chấp, nếu hắn thật sự giết chết hài tử này, Lạc Minh Tuyên liền thực sự cả đời cũng không tha thứ hắn, cả đời đều hận hắn.

Chết tiệt!!!

Ngụy Quang Hàn rốt cục từ trong khí tức cuồng loạn thu hồi tay, con mắt màu máu mang theo giá lạnh như hàn băng, tay hắn cố sức xé rách tiết khố che lấp nửa người dưới của Vân Khuynh.

Người hắn vẫn yêu, vẫn đau khổ tìm kiếm, hắn nguyên bản còn muốn cho y hạnh phúc lớn nhất trên thế giới.

Thế nhưng, vì sao, y lại phản bội tình yêu của hắn, mang theo yêu thương của hắn, cùng một chỗ với người nam nhân khác, mang thai hài tử của nam nhân khác, điều này hắn làm sao có thể chịu đựng???

Ngụy Quang Hàn lúc này, đáy lòng tràn ngập phẫn hận và không cam lòng.

Hắn muốn phát tiết, muốn dằn vặt cái người khiến hắn khó chịu như vậy.

Tiết khố màu trắng dưới lực đạo của Ngụy Quang Hàn hóa thành miếng vải, dường như bướm trắng xinh đẹp mềm mại rơi xuống đất.

Sau đó, nửa người dưới của Vân Khuynh giống như nửa người trên, không hề che đậy bại lộ dưới đường nhìn lạnh lẽo lại nồng nhiệt của Ngụy Quang Hàn.

Vân Khuynh lúc này, cả người trần truồng, hàn lãnh, sợ hãi, bất an, toàn bộ tình tự khiến y áp lực chỉ có thể run rẩy toàn thân.

Ánh mắt Ngụy Quang Hàn đảo qua cặp đùi trắng nõn thon dài rắn chắc của y, lại chậm rãi chuyển động, đánh giá Vân Khuynh khỏa thân, khuôn mặt tái nhợt yêu dị của hắn chậm rãi vặn vẹo, con ngươi đỏ tươi tiên diễm giống như có thể chảy máu:

"Thân thể này, nguyên bản hẳn là thuộc về ta, thuộc về một mình ta!!!"

Càng nói càng không cam lòng, hắn tới gần thân thể vô pháp nhúc nhích kia, một đôi tay hàn lãnh nặng nề an ủi vuốt ve để lại ấn ký xanh đen rõ ràng.

Hắn cúi thân xuống, hướng về đôi môi anh đào non mềm đã mất đi màu sắc, trở nên trắng nhợt, hung hăng gặm cắn.

"Vì sao... Muốn phản bội tình yêu của ta???"

Ánh mắt Vân Khuynh bi thương nhìn hắn.

Phản bội???

Từ ngữ thật nghiêm trọng, xưa kia hắn đối với tình yêu của y như đối với một chiếc giày rách vứt đi, hiện tại, hắn có tư cách gì nói y???

Lẽ nào, trong lúc Ngụy Quang Hàn trào phúng khinh thường tình yêu của y, y còn phải ngây ngốc đau khổ gìn giữ phần cảm tình vô vọng kia sao???

Thực sự là hoang đường!!!

C100: Tra rõ thân phận

Tay Ngụy Quang Hàn, cấp tốc sượt qua làn da lạnh lẽo của y khiến y càng lúc càng lạnh.

Tuy rằng bảo bảo tạm thời an toàn, thế nhưng Vân Khuynh vẫn như cũ không hề thả lỏng.

Tòan bộ y phục đều bị rút đi, y liền trần truồng đứng ở trước người hắn, bí mật của y tùy thời có thể bị Ngụy Quang Hàn phát hiện.

Lúc hắn tàn sát bừa bãi một hồi trên môi y, Vân Khuynh đã nếm tới mùi máu tươi nồng đậm.

Nam nhân này!!!

Vân Khuynh thật muốn một quyền hung hăng đánh lên mặt của Ngụy Quang Hàn, hắn hiện tại quả thực là vô sỉ hạ lưu.

Môi của Ngụy Quang Hàn, theo da thịt Vân Khuynh mút hút gặm cắn đi xuống, Vân Khuynh không thể nhúc nhích cứ như vậy thẳng tắp đứng khiến hắn thực sự gặp khó khăn, một lát sau, Ngụy Quang Hàn liền ôm ngang y lên.

Giường gỗ ngay ở phòng trong nông trại đơn sơ, Ngụy Quang Hàn đem Vân Khuynh đặt lên trên giường, trên khuôn mặt tái nhợt đến yêu dị mang theo nụ cười bệnh hoạn, lệ chí sắc son trên khóe mắt tản ra màu đỏ quỷ mị.

--- ------

"Rốt cục biết hắn là ai, Ngụy Quang Hàn!!!"

Tần phủ, Tần Vô Phong nắm chặt tay, quay về phía hai người huynh đệ vẫn đang nỗ lực tìm về Vân Khuynh nói.

"Là ai???"

Thanh âm của Tần Vô Song bình tĩnh hỏi.

Đã giao thủ với Ngụy Quang Hàn, biết nam nhân kia lợi hại và quỷ dị, hắn rất tò mò về thân phận người này.

Tần Vô Phong hừ lạnh:

"Là một người chúng ta nghĩ không ra."

Bởi vì thời gian trôi qua, ngực Tần Vô Hạ càng lúc càng nôn nóng:

"Đại ca, ngươi mau nói, hắn rốt cuộc là ai???

Lẽ nào, là một người chúng ta phải nhượng bộ lui binh sao???

Trên thế giới này, có người lợi hại như vậy sao???"

Tần Vô Phong thở dài một tiếng:

"Mặc dù không phải lợi hại như vậy, nhưng là kém không xa, Vô Song, Vô Hạ, Ngụy Quang Hàn, hắn là, vực chủ 'Diêm La' của 'Vô Gian luyện ngục'."

'Vô Gian luyện ngục' là một tòa thành trong lòng đất bất kỳ kẻ nào cũng không biết phương hướng không biết cửa vào.

Nó thực sự giống như địa ngục nhân gian, bên trong, là thế giới giết chóc, là thế giới người ăn thịt người uống máu người.

Đó là một thế giới kinh khủng khó có thể tưởng tượng, ở nơi đó, toàn bộ tiền tài, cảm tình, quyền lợi, địa vị, đều là vô dụng, chỉ có thực lực tự thân mới là quan trọng nhất.

Nơi ấy, chuyện tình vĩnh viễn không trở về nảy sinh khắp chốn, bởi vì, cường giả để sinh tồn, rõ ràng sẽ ăn người yếu.

Vô Gian Vô Gian, 'Vô Gian luyện ngục' giống như địa ngục liên hồi, nó là nhân gian địa ngục.

Nó không thuộc về tổ chức giang hồ, cũng không thuộc về triều đình quản hạt, nó không thuộc chính, chẳng thuộc tà, chỉ là một tòa thành ngầm độc lập, thần bí, quỷ dị mà thôi.

Thế nhưng, người có thể đi vào tòa thành ngầm này, đều là người xuất sắc của các quốc gia, chỉ có rời khỏi 'Vô Gian luyện ngục' mới có thế xem như là cường giả chân chính.

"Cái gì..."

Tần Vô Hạ kinh hô:

"Vực chủ 'Vô Gian luyện ngục'... Chính là thị huyết vực chủ 'Diêm La' được xưng là thần bí nhất quỷ dị nhất???"

"Thì ra là vậy..."

Tần Vô Song ngược lại cũng không kinh ngạc quá lớn, trên thân nam nhân kia mang theo mùi máu tươi rõ ràng, ra tay cũng rất tàn độc.

Cứ như vậy...

Hắn có thủ hạ lợi hại, một điểm cũng không kỳ quái.

Dù sao, người ở bên trong 'Vô Gian luyện ngục', mỗi một kẻ, đều là mạnh mẽ đến mức khiến người khác phải kinh ngạc.

Nhưng vì sao hắn lại bỏ qua Liên Phù bắt Vân Khuynh???

Vô Song nghi vấn cùng hiện lên trong đầu Tần gia tam huynh đệ.

Tần Vô Phong nheo lại đôi mắt:

"Còn nhớ rõ sáu năm trước ba chúng ta và lục đại ảnh vệ cùng nhau từ 'Vô Gian luyện ngục' thoát ra thì chật vật như thế nào không...

Địa phương kia, là địa ngục nhân gian, người trong đó, đều là bệnh hoạn, Ngụy Quang Hàn này, khẳng định là kẻ đứng đầu trong đó, cho nên, chúng ta phải nhanh một chút cứu Vân nhi trở về."

Tần Vô Hạ trầm mặc một chút, mở miệng nói:

"Hôm qua Long Liễm cùng 'Phong' 'Vũ' hai đội theo đuôi phượng điệp, sớm đã tìm ra Khuynh Khuynh, chỉ là vẫn luôn mai phục ở đó nhận lệnh mà thôi --

Bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay."

Tần Vô Phong lạnh lùng liếc nhìn đệ đệ nhà mình:

"Ngươi nghĩ, dựa vào bọn họ, có thể cứu Vân nhi trở về từ trong tay vực chủ 'Diêm La' của 'Vô Gian luyện ngục' sao???"

Tần Vô Song nhìn đại ca và tam đệ nhà mình, chậm rãi mở miệng:

"Khuynh nhi là thê tử của ta, là ta đánh mất y, ta muốn đích thân cứu y quay về."

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tần Vô Phong định tại trên người Tần Vô Song một hồi, quay về phía Tần Vô Hạ nói:

"Sư phụ bọn họ gửi thư bảo chúng ta chú ý an nguy của biểu muội...

Vô Hạ ngươi phái thêm người bảo hộ biểu muội.

Hôm nay, ta sẽ cùng Vô Song đi cứu Vân nhi."

"Vì sao là ta ở nhà??? Không muốn, ta cũng muốn đi cứu Khuynh Khuynh!!!"

Vừa nghe Tần Vô Phong nói xong, Tần Vô Hạ bắt đầu kháng nghị.

Tần Vô Phong cũng không mở miệng giải thích nguyên nhân, chỉ là lạnh lùng nhìn Tần Vô Hạ.

Tần Vô Hạ kháng nghị dưới ánh mắt băng lãnh của Tần Vô Phong, chậm rãi rút đi.

Mang theo vẻ mặt quật cường không cam lòng nói:

"Đại ca nhị ca không cứu được Khuynh Khuynh trở về, ta liền một mình đi cứu Khuynh Khuynh."

Đôi mắt Tần Vô Phong lóe lóe:

"Vô Hạ, yên tâm đi, cho dù Ngụy Quang Hàn là vực chủ 'Diêm La' của 'Vô Gian luyện ngục', cũng không có thể ngăn cản ta cứu Vân nhi trở về."

Tần Vô Song bảo trì trầm mặc, không có mở miệng.

Cuối cùng, Long Liễm dẫn đường, mang theo đại công tử và nhị công tử nhà nàng hội hợp cùng với 'Phong' 'Vũ' hai đội ám vệ, nghĩ cách cứu viện Vân Khuynh.

Bên này, Tần Vô Phong Tần Vô Song chạy đến chỗ Ngụy Quang Hàn và Vân Khuynh, bên kia, Vân Khuynh còn đang chịu đựng Ngụy Quang Hàn bừa bãi khinh bạc.

Làn da trắng nõn không biết là do Ngụy Quang Hàn làm bậy, hay là do khí trời lạnh lẽo, phủ lên một màu phấn phấn hồng hồng, xinh đẹp khả ái.

Da thịt kia sờ dưới tay, càng thêm trơn truột tinh tế, ở mặt trên hôm nay đã mang theo không ít vết tích.

Hoặc là bị hôn ra, hoặc là bị cắn ra.

Khuôn mặt Vân Khuynh, trắng bệch một mảnh, mang theo biểu tình cứng ngắc như tro nguội, một đôi mắt tối tăm lạnh lùng yên lặng, không có nửa phần màu sắc.

Lúc này y mới biết cái gì là tuyệt vọng chân chính.

Ngụy Quang Hàn kiếp trước giày xéo lên tình cảm của y, chí ít cũng không thực sự thương tổn y, nhưng Ngụy Quang Hàn kiếp này... Quả thực là quá nguy hiểm quá tàn nhẫn!!!

Tay Ngụy Quang Hàn, chậm rãi xoa tới nửa người dưới của Vân Khuynh, con ngươi mị mị huyết sắc của hắn, bên trong tràn đầy tà nịnh.

"Ta thật muốn nhìn, là loại thân thể gì, có thể để một người nam nhân... Mang thai!"

Nói xong, hắn không để ý thân thể Vân Khuynh bị hắn điểm huyệt, mạnh mẽ tách mở cặp đùi tuyết trắng thon dài của y.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...