Chương 58: C101---- 105

Edit: Huyết Vũ

C101: Lần thứ hai thương tổn

Nói xong, hắn không để ý thân thể Vân Khuynh bị hắn điểm huyệt, mạnh mẽ tách mở cặp đùi tuyết trắng thon dài của y...

"..."

Vân Khuynh không tiếng động vặn vẹo khuôn mặt tuyệt mỹ, giọt nước mắt trong suốt rơi thành chuỗi từ hai gò má non mềm trắng noãn chảy xuống.

Nhiều lúc, nước mắt không có nghĩa là yếu đuối, chỉ là một loại phát tiết tình tự đơn thuần.

Lúc này Vân Khuynh rơi lệ, là bởi vì chân bị tách ra rất đau, cũng bởi vì hắn bí mật của y sắp bị bại lộ.

Tâm của y bỗng nhiên co rút lại, đau nhức khó có thể hô hấp.

Ngụy Quang Hàn, nam nhân này, thực sự quá đáng ghét quá đáng hận quá ghê tởm!!!

Hắn không thương y, vì sao không buông tha y, trái lại đối xử với y như vậy, làm nhục y như vậy???

Trong lúc Vân Khuynh không tiếng động đau xót tuyệt vọng đến cực điểm, bắp đùi duyên dáng tuyết trắng bị mở ra.

Cả người Ngụy Quang Hàn giật mình, con ngươi màu máu nồng nhiệt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào nơi tư mật của Vân Khuynh.

Cho dù Vân Khuynh bị hắn đối đãi như vậy, dưới hạ thể rất thưa thớt lông tóc, ngọc hành hồng phấn vẫn không có phản ứng, mà là khả ái nhu thuận ngủ say.

Cái này vẫn không đủ để Ngụy Quang Hàn khiếp sợ, thực sự khiến hắn sững sờ, là nhị hoa hồng nhạt như ẩn như hiện dán phía dưới nơi bị ngọc hành che lấp.

Chăm chú khép kín, nhưng nhan sắc non hồng như vậy, khe hở thật nhỏ vẫn không có tiếng động, tuyên cáo với Ngụy Quang Hàn đó là một sự tồn tại như thế nào.

"Ngươi..."

Trên khuôn mặt trắng nõn yêu dị của Ngụy Quang Hàn mang theo biểu tình quái dị:

"Đây là nguyên nhân ngươi có thể mang thai sao???"

Vân Khuynh nhắm mắt cự tuyệt trả lời vấn đề của Ngụy Quang Hàn, trên khuôn mặt của y mang theo xấu hổ giận dữ và hận ý rõ ràng, giọt nước mắt trong suốt long lanh tôn lên khuôn mặt tuyệt mỹ càng thêm suy nhược.

Ngụy Quang Hàn nhìn Vân Khuynh như vậy, trong lòng khẽ động, chậm rãi từ trong khiếp sợ khôi phục lại, đưa tay sờ lên nơi tư mật của Vân Khuynh.

Ngón tay mang theo vết chai thô ráp đẩy ra ngọc hành ngủ say, thẳng tắp ấn lên nhị hoa non hồng, kéo ra một cái khe, chen vào phía bên trong:

"Ngươi như vậy, tính là nam nhân sao???

Ha hả, có thể mang thai... Quái vật??? Ân???

Lạc Minh Tuyên, sao ngươi có thể lẽ thẳng khí hùng nói mình là nam nhân chứ???"

Kỳ thực Ngụy Quang Hàn nói những lời này, chỉ là bởi vì tức giận Vân Khuynh mang thai hài tử của nam nhân khác, chỉ là vì phát tiết oán khí của mình mà trào phúng Vân Khuynh mà thôi.

Nhưng lời của hắn, tựa như chùy sắt, từng cái nặng hơn từng cái, từng chút từng chút hủy diệt nện vào trong lòng Vân Khuynh.

Nơi tư mật khiến Vân Khuynh hổ thẹn nhất trong thân thể, bị ngón tay chai ráp không chút khách khí kéo ra.

Kịch liệt đau đớn khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của y trắng bệch, thân thể run rẩy.

Nếu như là Vô Song, tuyệt đối sẽ không tùy tiện, thô lỗ như vậy đối đãi y.

Địa phương kia, dĩ nhiên bị một người không phải Vô Song tùy ý chơi đùa...

Trong đầu Vân Khuynh truyền đến từng đợt mê muội, chỉ mong từ đây mất đi ý thức.

Ngụy Quang Hàn rất gian nan đưa vào một ngón tay, sợ hãi than:

"Thật nhỏ, thật chặt, rất nóng... Dĩ nhiên còn tinh xảo xinh đẹp hơn cả nữ nhân, còn khiến kẻ khác lưu luyến..."

Kỳ thực hắn chỉ là nói ra cảm thụ thực thực của bản thân mà thôi, Vân Khuynh nhưng lại cảm giác mình bị Ngụy Quang Hàn hung hăng làm nhục.

Khuôn mặt Vân Khuynh vốn đã trắng bệch biến thành năm màu, lúc xanh lúc trắng lúc đỏ lúc đen.

Ngụy Quang Hàn thấy y cứng đờ thân thể, dáng vẻ khó chịu không gì sánh được, trong lòng không khỏi có chút đau lòng.

Hắn chậm rãi rút ra ngón tay, mặt trên còn lưu lại nhiệt độ chặt trí và xúc cảm mềm mại bên trong cơ thể Vân Khuynh.

Hắn cúi người, đem môi tới gần vành tai Vân Khuynh, ở bên cạnh lưu lại một một chuỗi dấu hôn không quá ôn nhu:

"Mang cho ta một hài tử có được hay không, Minh Tuyên???"

Không được!!!

Dưới đáy lòng Vân Khuynh rống to, cho dù y phải mang thai cho tên khất cái ven đường, mang thai cho một con súc sinh, cũng tuyệt đối tuyệt đối sẽ không sinh hài tử cho kẻ ác liệt như Ngụy Quang Hàn!!!

Ngụy Quang Hàn, hình tượng đã từng sâu sắc thanh tú, thông minh ngạo nghễ ở trong lòng y ầm ầm đổ nát, chỉ còn lại hình dạng ác ma ác liệt ghê tởm lại tàn nhẫn, khiến y nhớ tới liền không thể không sợ, không thể không hãi.

Đáng tiếc hiện tại Vân Khuynh không có quyền lên tiếng, mặc kệ đáy lòng y không muốn đến thế nào, cũng không thể ngăn cản Ngụy Quang Hàn.

Hoàn tất nghiệm chứng thân thể Vân Khuynh, Ngụy Quang Hàn một lần nữa thẳng người, ngón tay thon dài tìm đến sát biên giới y phục của mình, bắt đầu cởi ra vạt áo.

Vân Khuynh từ từ nhắm hai mắt, không thể thấy động tác của Ngụy Quang Hàn, đau đớn và hổ thẹn nơi tư mật thân thể, cộng thêm hàn khí nồng hậu bên ngoài, khiến cả người y lạnh run.

Ngụy Quang Hàn đã hoàn toàn cởi ra vạt áo, y bào rộng lớn, gần như rơi xuống, vẻ mặt của hắn, lại bỗng nhiên biến đổi.

Xuất thủ như điện, một lần nữa thắt chặt đai lưng, dùng chăn bông bị hắn đẩy sang một bên bọc lấy Vân Khuynh, ôm vào trong ngực.

Trong phòng đã vô thanh vô tức có thêm một huyền y nam tử, lạnh lùng nghiêm nghị, tôn quý, hờ hững như băng.

Hắn chắp tay mà đứng, bóng dáng cao to mang theo một tia cô đơn.

Chăm chú ôm Vân Khuynh, Ngụy Quang Hàn vì người mới tới mà kinh hãi cảnh giác, dĩ nhiên để đối phương vào đến trong phòng mới phát hiện???

Là tính cảnh giác của hắn bị rỉ sét, hay là đối phương quá lợi hại???

Người nọ chậm rãi nâng lên đôi mắt, đường nhìn lạnh lùng như băng đảo qua Ngụy Quang Hàn, trông thấy Vân Khuynh tóc tai bù xù ở trong lòng hắn bị chăn bông bao lấy, trong mắt hắn kiềm nén gì đó, con ngươi lạnh lùng trong nháy mắt vỡ tan, xuất hiện một tia tàn ngược cuồng bạo, thế nhưng, chỉ là trong nháy mắt, lập tức lại khôi phục.

Sau đó, đường nhìn dừng tại trên người Ngụy Quang Hàn:

"Vô Gian vực chủ 'Diêm La'."

Thấy hắn dùng câu khẳng định, Ngụy Quang Hàn chỉ biết thân phận mình bị bại lộ, tuy rằng kinh hãi không gì sánh được, nhưng trên khuôn mặt yêu dị của hắn lại mang theo dáng cười xán lạn, lệ chí son sắc khóe mắt bởi vì hắn bởi vì hắn cười, trở nên quỷ mị dị thường:

"Đúng, là ta, dĩ nhiên có thể tra ra thân phận của ta... Đích xác không đơn giản, ngươi là đến nghĩ cách cứu viện Minh Tuyên sao???"

Ngụy Quang Hàn cảm giác rõ ràng Vân Khuynh bị hắn ôm vào trong ngực, khi nghe thấy thanh âm nam nhân kia, lập tức cứng ngắc toàn thân.

Ngụy Quang Hàn ngăn chặn cơn tức đáy lòng, tràn ngập căm thù nhìn nam nhân trước mắt:

"Ngươi chính là tướng công của Minh Tuyên???"

Vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của nam nhân không đổi, toàn thân tràn đầy kiêu ngạo cùng tôn quý, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Ngụy Quang Hàn:

"Ta không biết Minh Tuyên trong miệng ngươi là người nào, chỉ biết là, người bị ngươi ôm ở trong tay, là nhị đệ muội của ta."

Đích thật là nhị đệ muội của hắn, bởi vì, huyền y nam tử này chính là Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong vừa mới nói xong, lại có hai người phá cửa sổ mà vào, một người một thân lam sắc trường bào, trên khuôn mặt tuấn mỹ không có bất luận cái gì biểu tình, một người là lạnh lùng nữ tử một thân đồ bó màu đỏ.

Bọn họ là Tần Vô Song và Long Liễm.

Vừa rồi, bọn họ đi xử lý đám thủ hạ giấu ở bốn phía của Ngụy Quang Hàn.

C102: Phản ứng mỗi người

Đệ muội??? Quái vật này sao???"

Lời Ngụy Quang Hàn vừa nói ra miệng liền lập tức hối hận, bởi vì thân thể người nọ trong lòng hắn run rẩy nói cho hắn biết lời của hắn lại tổn thương y.

Trong con ngươi của Tần Vô Phong hiện lên một tia sáng quỷ dị, có chút nghi hoặc, hắn còn chưa hỏi ra miệng, lập tức nghe thấy --

"Khuynh nhi không phải quái vật."

Tần Vô Song giống hệt Tần Vô Phong, khuôn mặt lạnh tanh, từng chữ từng chữ nói.

"Y là người ta yêu nhất."

Tần Vô Song sau khi nói xong, con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Vân Khuynh trong lòng Ngụy Quang Hàn.

Lúc này Vân Khuynh từ từ nhắm hai mắt, nước mắt trong suốt liên tục rơi xuống.

Y biết ở trước mặt ba nam nhân rơi lệ là biểu hiện của kẻ yếu, hơn nữa cũng rất mất mặt, thế nhưng, thế nhưng, y hôm nay, thực sự là nhận hết khuất nhục.

Hình dạng mình bị người khác tiết ngoạn, dĩ nhiên bị Vô Song và đại ca thấy...

Sau đó, y phải đối mặt với bọn họ như thế nào đây???

Ngụy Quang Hàn nghe Tần Vô Song nói, nheo lại đôi mắt đỏ máu, câu môi:

"Ngươi là tướng công của Minh Tuyên??? Đáng tiếc, Minh Tuyên y yêu chính là ta."

Tần Vô Song mím chặt môi:

"Thê tử của ta chỉ có một, hắn họ Vân danh Khuynh."

"Ha ha ha ha."

Ngụy Quang Hàn điên cuồng cười lớn:

"Y lừa ngươi, y là Lạc Minh Tuyên... Chính miệng y đã từng nói yêu ta."

Giờ khắc này, Vân Khuynh thực sự rất muốn rất muốn chết đi, Ngụy Quang Hàn, đích thật muốn đem toàn bộ hạnh phúc của y hủy diệt.

"Đủ rồi."

Tần Vô Phong lạnh lùng mở miệng cắt đứt bọn họ, con ngươi hờ hững của hắn khi nhìn thấy Vân Khuynh run rẩy trong lòng Ngụy Quang Hàn thì lướt qua một tia thương tiếc.

"Vô Gian vực chủ 'Diêm La', ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng thả đệ muội của ta???"

Ngụy Quang Hàn đưa tay nâng lên một lọn tóc đen thùi sáng bóng của Vân Khuynh, đặt tới bên môi, nhẹ nhàng hôn lên:

"Một người mỹ lệ như thế, thân thể mỹ lệ như thế, các ngươi nghĩ, ta sẽ đơn giản nhường đi ra ngoài sao?"

Hai gò má Tần Vô Song lập tức vặn vẹo, người khác khen Vân Khuynh hắn tự nhiên vui vẻ, thế nhưng...

Nếu như sau khi người khác nhìn sạch thân thể Vân Khuynh rồi mới khích lệ, hắn chắc chắn nổi giận.

Đó là người của hắn, Vân Khuynh là của hắn.

Gân xanh trên trán hắn nhảy mạnh, tay hơi giơ lên, lập tức muốn động thủ, lại bị người ngăn trở.

Hắn ngẩng đầu, là Long Liễm đứng một bên, Long Liễm nhìn Tần Vô Phong nói với Tần Vô Song:

"Nhị thiếu gia, lòng của ngươi rối loạn, tất cả nghe lời đại thiếu gia phân phó thì hơn!!!"

Tần Vô Song hiểu rõ, cái này, có lẽ đây là nguyên nhân Tần Vô Phong muốn cùng hắn đến cứu Vân Khuynh!

Đáng tiếc, Tần Vô Song và Long Liễm cũng không biết, tâm của Tần Vô Phong, cũng rối loạn.

"Cho dù ngươi là 'Diêm La' của 'Vô Gian luyện ngục'... Ở chỗ này..."

Tần Vô Phong lạnh lùng bá đạo mà ngạo nghễ nhìn Ngụy Quang Hàn:

"Ở chỗ này, tại địa bàn của Tần gia, ngươi vẫn như cũ không hề có phần thắng!!! Bốn người hộ vệ của ngươi đích xác lợi hại, chỉ là, thiên ngoại hữu thiên, lúc này bọn họ đã lên đường... Lẽ nào 'Diêm La' ngươi là muốn cùng bọn họ, đi đến cõi âm một chuyến làm Diêm La thực sự sao???"

Dáng tươi cười trên mặt tuấn mỹ đến yêu dị của Ngụy Quang Hàn vỡ tan, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Thiên Địa Huyền Hoàng của ta..."

Tần Vô Phong coi như không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, như trước lạnh lùng:

"Xem ra ngươi thật sự là muốn động thủ. Như vậy, liền động thủ đi!"

Trong bàn tay thon dài của hắn ngưng tụ nội lực, hướng về phía tường đá bên thân đánh tới, sau một trận âm hưởng sụp đổ, toàn bộ mặt tường nổ tung, một vài hòn đá rơi tại chỗ, một ít lại bay đến chỗ khác.

Bức tường vỡ tan, phạm vi bốn phía rộng hơn rất nhiều.

Hai đội 'Phong' 'Vũ' của Tần gia ẩn trong tối, cùng phối hợp với Long Liễm và Tần Vô Song nhảy về hai bên đằng sau Tần Vô Phong, chỉ để Tần Vô Phong một người ngạo nghễ đối lập với Ngụy Quang Hàn.

Cho dù là thập diện mai phục, Ngụy Quang Hàn cũng không cảm thấy một điểm sợ hãi.

Hắn càng không muốn mất mặt trước mặt Vân Khuynh, tiếp tục ôm Vân Khuynh, tay phải hắn vung lên lập tức xuất hiện binh khí đoạn nhận Tình Sinh của hắn.

Vân Khuynh bị hắn ôm vào trong ngực sâu sắc cảm thụ được hàn ý dày đặc từ đoạn nhận toả ra.

Tần Vô Phong cùng Ngụy Quang Hàn hết sức căng thẳng.

Hai người hầu như trong cùng thời khắc nhảy lên, 'Khanh' một tiếng, Tình Sinh trong tay Ngụy Quang Hàn va chạm với thiết phiến ( quạt sắt) đen tuyền trong tay Tần Vô Phong, thậm chí còn phát ra tia lửa.

Nương theo lực đạo, hai người nhẹ nhàng xoay tròn, lại rơi xuống.

Đây chỉ là bắt đầu, là thử.

Nhưng cho dù chỉ là thử, cũng khổ cho Vân Khuynh vẫn bị Ngụy Quang Hàn ôm ở trong tay, y không có nội lực hộ thể, mà khí lưu sản sinh khi hai người va chạm lại phi thường mạnh mẽ.

Ngụy Quang Hàn nội lực thâm hậu, có thể tự nhiên hộ thể, lúc này hướng về cao thủ như Tần Vô Phong, hắn cũng không thể phân tâm chiếu cố Vân Khuynh, trong nháy mắt ngay khi đầu ngón chân của hắn rơi xuống đất, Vân Khuynh rên lên một tiếng đau đớn, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra, lác đác bay lên không trung giống như hồng mai.

"Khuynh nhi..."

Tần Vô Song cũng không nhịn được nữa, từ xa xa nhảy đến trước mặt Ngụy Quang Hàn, nhanh chóng đoạt lấy Vân Khuynh bị bọc trong chăn bông.

Ngụy Quang Hàn vì do Vân Khuynh hộc máu mà sợ run, dĩ nhiên bị Tần Vô Song dễ dàng đoạt người.

Trở lại ôm ấp quen thuộc, Vân Khuynh không tự chủ được rụt lui trong lòng Tần Vô Song, chậm rãi mở một đôi mắt còn mang lệ châu, lạnh lùng nhìn Ngụy Quang Hàn:

"Ngụy công tử còn nhớ đánh cược ba ngày của chúng ta???"

Hai gò má của Ngụy Quang Hàn hơi vặn vẹo:

"Nhớ kỹ."

Khi đó, hắn quá tự tin, quá tự phụ.

Đối phương, so với tưởng tượng của hắn lợi hại hơn.

Trong đôi mắt được nước mắt cọ rửa đặc biệt trong suốt của Vân Khuynh mang theo hận ý:

"Như vậy, hôm nay, Ngụy công tử có phải là nên đúng hẹn thả ta đi không???"

"Ta..."

Ngụy Quang Hàn rất muốn đổi ý, hắn lúc đó, là cho rằng đối phương không tìm được họ mới nói như vậy, hắn căn bản không có ý muốn buông tha Lạc Minh Tuyên -- Vân Khuynh!!!

Nhưng kiêu ngạo của hắn, nguyên tắc của hắn không cho phép hắn phủ nhận.

Vân Khuynh hừ lạnh một tiếng, không hề nhìn hắn.

Mà là nâng tay nhìn Tần Vô Song, ôn nhu như ngày xưa, nhẹ giọng nói:

"Vô Song, mang ta trở lại."

Những lời này, khiến tâm của Ngụy Quang Hàn giống như bị hung hăng đánh trúng một quyền, bước chân của hắn lảo đảo, lui về phía sau một bước.

Trong mắt Tần Vô Song và Vân Khuynh lúc này chỉ có hai người, hoàn toàn không nhìn đến phản ứng của Ngụy Quang Hàn và sắc mặt xanh đen của Tần Vô Phong:

"Được."

Tần Vô Song sau khi trả lời, cứ như vậy ôm Vân Khuynh nhảy lên rời đi.

Sau khi bọn họ rời đi, Ngụy Quang Hàn còn thất hồn lạc phách nhìn bóng lưng bọn họ.

Tần Vô Phong hừ lạnh một tiếng, trong ánh mắt che lấp màu sắc mờ mịt, nói với Long Liễm:

"Ngươi mang theo 'Phong' 'Vũ' hai đội quay về Tần phủ."

Nói xong, ngón tay thon dài trắng ngần của hắn chậm rãi xẹt qua thiết phiến trong tay, nói với Ngụy Quang Hàn:

"Hiện tại, chỉ còn lại chúng ta, chân chính chiến đấu, vừa mới bắt đầu!!!"

C103: Vô Song thăm dò

Tần Vô Song ôm Vân Khuynh, sử dụng khinh công tinh diệu của mình, bay nhanh về phía Tần phủ.

Lúc Tần Vô Song đoạt lấy Vân Khuynh từ trong tay Ngụy Quang Hàn, liền giải huyệt đạo cho Vân Khuynh.

Vân Khuynh thân thể trần truồng bọc trong chăn bông, y cúi mặt, vùi đầu vào ngực Tần Vô Song.

Tần Vô Song gắt gao ôm lấy thân thể có chút run của y, mím môi không nói.

Không hề kinh động bất cứ ai, bọn họ trực tiếp trở về 'Phù phong các' của Tần Vô Song.

Tần Vô Song nhẹ nhàng đặt Vân Khuynh lên chiếc giường lớn mềm mại, xoay người đi lấy quần áo cho y.

Khí trời hiện tại khá lạnh, Vân Khuynh ôm lấy chăn bông cuộn tròn mình lại ngồi ở trên giường, cằm đặt trên đầu gối, con mắt hơi nhắm lại, nước mắt đã khô cạn, lông mi vừa dài vừa rậm hơi hơi rung động.

Tần Vô Song cầm quần áo đi tới, thấy y như vậy, trong lòng một hồi bế tắc.

Hắn thở dài, ngồi ở bên người Vân Khuynh, đưa lên quần áo nói:

"Khuynh nhi..."

Sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, dáng vẻ có chút uể oải nâng mắt nhìn hắn:

"Vô Song, ta..."

Tần Vô Song đưa tay chạm lên môi y:

"Hư... Ta biết chuyện gì cũng không phát sinh, cho nên ngươi không cần giải thích."

Hơi nước trong mắt Vân Khuynh lại bắt đầu xuất hiện, đôi môi bợt màu run rẩy, y vẫn muốn mở miệng nói gì đó:

"Ta..."

Tần Vô Song nheo mắt lại, hắn đã sớm nhìn vết máu trên môi Vân Khuynh không vừa mắt, Vân Khuynh lúc này lại cho hắn một lý do tốt nhất để che lấp nó.

Tần Vô Song cúi người giữ lấy đôi môi Vân Khuynh, vươn đầu lưỡi, hết sức mềm nhẹ liếm lên, đem vết máu ngọt ngào trên môi y nuốt vào trong bụng, lúc gắn bó như môi với răng, trằn trọc triền miên hắn vẫn còn đang suy nghĩ --

Ngụy Quang Hàn kia, nếu biết thân thể Vân Khuynh như thế nào --

Như vậy địa phương tư mật hắn cũng đã biết, tự nhiên là... Tự nhiên là...

Làm gì đó với Vân Khuynh...

Tần Vô Song đương nhiên tức giận...

Thế nhưng, đối tượng hắn tức giận không phải Vân Khuynh, mà là Ngụy Quang Hàn.

Đối với Vân Khuynh, thấy nước mắt tràn đầy trên mặt, thân thể cứng ngắc bị điểm huyệt, cằm bị tháo lệch, hắn chỉ có yêu thương, tràn đầy thương tiếc, lại có thể nào tức giận Vân Khuynh.

Hơn nữa, Vân Khuynh là từ trong tay hắn bị Ngụy Quang Hàn mang đi, hắn cũng chỉ có thể trách chính mình.

Hắn hiện tại, so với lúc nhỏ, lợi hại, nhưng cũng tự phụ kiêu ngạo, lúc này đây, hắn mới biết, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, sau đó, hắn nhất định sẽ cẩn thận gấp đôi.

Phải biết rằng, đây là lần đầu tiên Vân Khuynh ra khỏi Tần phủ sau khi đến phương Bắc, dĩ nhiên lại xảy ra việc này, như vậy, sau đó...

Vân Khuynh đối với nụ hôn của Tần Vô Song không có một chút chống cự, y tùy ý để Tần Vô Song cách chăn bông ôm y, tùy ý để Tần Vô Song đem đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng, tùy ý để Tần Vô Song quấn quít cùng y vũ động.

Đây là Tần Vô Song, so với cảm giác với Ngụy Quang Hàn, là không giống nhau.

Hành động của Ngụy Quang Hàn, khiến y cảm thấy xấu hổ giận dữ và khuất nhục, mà Tần Vô Song, lại khiến y nghĩ vô hạn tự nhiên.

Tự nhiên mà vậy, trời sinh như vậy.

Môi lưỡi trắng mịn quấn cùng một chỗ, Tần Vô Song vẫn luôn mở mắt nhìn Vân Khuynh, bởi vì hai người ở quá gần, liền thẳng tắp nhìn vào trong mắt đối phương.

Nơi ấy tràn đầy tình ý.

Điều này khiến cho tâm tình phiền táo bất an của Tần Vô Song ổn định, hắn buông đôi môi của Vân Khuynh bị hắn hôn mà có chút sưng đỏ, hơi kéo môi, lộ ra nụ cười thường ngày, đáy mắt đã không còn bất cứ bóng ma nào đó.

Tất cả ân oán với Ngụy Quang Hàn sau đó sẽ tính sổ với Ngụy Quang Hàn, thế nhưng, nghìn vạn lần không thể bởi vì một tên Ngụy Quang Hàn mà phá hỏng cảm tình của hắn và Vân Khuynh.

Vân Khuynh mềm yếu vô lực tựa ở trong lòng Tần Vô Song thở dốc.

Mà thôi...

Chuyện Ngụy Quang Hàn, chuyện đời trước, vẫn là để đó nói sau đi!!!

Tần Vô Song gắt gao ôm Vân Khuynh, kỳ thực đáy lòng không muốn Vân Khuynh ở trước mắt hắn mặc quần áo, bởi vì hắn không có dũng khí nhìn vào vết tích bên dưới chăn bông trên người Vân Khuynh.

Hắn vươn lấy vòng tay rộng rãi ấm áp, chậm rãi vỗ về Vân Khuynh, Vân Khuynh vạn phần ỷ lại cọ cọ:

"Đại ca hắn... Không có việc gì chứ???"

Vân Khuynh chần chờ hỏi ra, vì y mà Tần Vô Phong tận lực lưu lại quyết chiến với Ngụy Quang Hàn, nghe Tần Vô Phong kêu Ngụy Quang Hàn cái gì 'Diêm La' chắc là phi thường lợi hại, không biết Tần Vô Phong có thể đối phó hay không...

Tay Tần Vô Song dừng một chút:

"Không sao, đại ca rất lợi hại, rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại...

Ngay cả ta và Vô Hạ cũng không biết.

Đại ca từ nhỏ tính tình trầm ổn, chưa bao giờ bướng bỉnh, đối với chuyện tình các sư phụ ăn nói, chưa từng một chút xao nhãng, hơn nữa hắn thiên phú dị bẩm cốt cách kỳ giai, từ rất sớm trước kia đã rất lợi hại..."

Vân Khuynh trừng mắt nhìn, y cho rằng Tần gia tam huynh đệ là lợi hại như nhau, vậy ra, Tần Vô Phong mới là lợi hại nhất, không hổ là kẻ làm đại ca.

Tần Vô Song hơi nheo mắt lại, bên trong lóe ra tia sáng tà tứ:

"Ngụy Quang Hàn kia, ta cảm giác hắn cường đại hơn ta rất nhiều, nhưng công lực của hắn cỏ vẻ là bị phong bế hơn nửa, chỉ có thể dùng một chút, mà đại ca...

Năm năm trước, lục đại ảnh vệ liên thủ chật vật mới thắng được đại ca, ba năm trước đây, ta và Vô Hạ, cùng lục đại ảnh vệ bại dưới tay đại ca."

"A... Cái này, cũng quá khoa trương nha..."

Tần Vô Song thở dài:

"Học là vô tận...

Giống sư phụ chúng ta, sớm đã đến mức sử dụng võ công dời núi lấp biển...

So với sư phụ, chúng ta còn kém xa... Cho nên mới nói, thiên ngoại hữu thiên...

Những tưởng chúng ta vẫn luôn là kẻ xuất sắc trong giới thanh niên, không ngờ còn có một Ngụy Quang Hàn mạnh mẽ như vậy."

Kỳ thực Tần Vô Song không cần tự coi nhẹ mình, Ngụy Quang Hàn, mặt ngoài tuy rằng nhìn qua tuấn mỹ trẻ trung, nhưng niên linh thực tế của hắn từ lâu đã vượt qua số trăm, cho dù là tính số lẻ, chỉ sợ so với Tần Vô Song vẫn là lớn hơn một chút.

"Khuynh nhi... Nếu như đại ca giết chết Ngụy Quang Hàn, ngươi có vui hay không???"

Mặc dù biết hiện tại hỏi chuyện này, sẽ khiến Vân Khuynh khó chịu, nhưng hắn vẫn muốn biết.

Ngụy Quang Hàn nói Vân Khuynh gọi là Lạc Minh Tuyên, đồng thời đã từng tự mình nói yêu hắn, Tần Vô Song vẫn nhớ kỹ.

Thân thể Vân Khuynh bị Ngụy Quang Hàn huých, hắn không tính toán với Vân Khuynh, chỉ tìm Ngụy Quang Hàn báo thù, thế nhưng, nếu tâm của Vân Khuynh thực sự ở trên người Ngụy Quang Hàn...

Không... Tần Vô Song lắc đầu, lúc Vân Khuynh bị Ngụy Quang Hàn bức bách, dáng dấp như vậy, có thể nào thực sự yêu Ngụy Quang Hàn đây???

Ngụy Quang Hàn kia, có lẽ đích thật là nhận sai người.

Trong lòng thoải mái chính mình như vậy, thế nhưng, Tần Vô Song vẫn như trước nhịn không được muốn thử Vân Khuynh...

Vấn đề này, bàn tay dưới chăn bông của Vân Khuynh chậm rãi nắm chặt.

Tâm của y bỗng nhiên cứng lại...

Trong đầu y dĩ nhiên một mảnh mờ mịt, y... Không biết...

C104: Trần ai tạm định

Trong nông trại cũ nát, bóng dáng màu tím cùng bóng dáng đen huyền trên dưới bay vọt.

Trong thời gian ngắn, trải qua hơn mười hiệp.

Sau khi tách ra, sắc mặt Ngụy Quang Hàn mơ hồ trắng bệch, trên khuôn mặt lạnh lùng của Tần Vô Phong mang theo một tia trào phúng:

"Vô Gian vực chủ 'Diêm La', cũng chỉ là như vậy."

"Ngươi..."

Trên khuôn mặt trắng đến trong suốt của Ngụy Quang Hàn mang theo một tia tức giận, lệ chí khóe mắt dịu dàng như muốn rơi,

bên trong vết nước mắt tràn đầy ánh sáng màu đỏ lướt qua.

"Hãy xưng tên ra."

Ý khinh thường trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong càng thêm rõ ràng:

"Tần Vô Phong... Nhớ kỹ, Tần Vô Phong là người đánh bại ngươi."

Bước chân Ngụy Quang Hàn có chút bất ổn, khóe miệng chậm rãi tràn ra vết máu đỏ tím, sắc mặt càng lúc càng trắng gần như trong suốt, trên khuôn mặt tuấn mỹ đến yêu dị của hắn mang theo một nụ cười quỷ dị:

"Không... Ta còn chưa thua, lẽ nào, ngươi không biết công lực của ta có hơn nửa là bị phong ấn sao???"

Hắn không hề cố kỵ lau đi vết máu khóe miệng:

"Ngươi cho là, làm Vô Gian vực chủ 'Diêm La', ta có thể nào tùy ý để võ công của mình bị phong đúng không???

Bởi vì người nọ từng nói qua, thủ pháp phong ấn của hắn đặc biệt, gặp phải đối thủ cực mạnh, phong ấn sẽ tự động giải trừ, đây là chân chính gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu.

Con ngươi của Tần Vô Phong co rụt lại, bởi vì hắn biết Ngụy Quang Hàn không hề lừa hắn, hắn cảm giác được khí tức trên người Ngụy Quang Hàn đang không ngừng mạnh lên.

Dòng máu luôn luôn băng lãnh của Tần Vô Phong, bắt đầu sôi trào lên, nắm chặt thiết phiến trong tay.

Thực sự là đối thủ kỳ quái, người như vậy, bọn họ vốn hẳn là giả bộ đánh thẳng, đáng tiếc...

Vừa nghĩ tới tóc tai bù xù tuyệt mỹ dung nhan mang lệ của Vân Khuynh, tâm Tần Vô Phong một trận co giật, Ngụy Quang Hàn, trọn kiếp này, bọn họ chỉ có thể là kẻ địch.

Thân ảnh vừa tách ra, sau khi hai người kết thúc nói chuyện liền lập tức dây dưa lẫn nhau.

Đoạn nhận Tình Sinh ngăn cản thiết phiến của Tần Vô Phong, tay áo màu tím cùng tay áo đen huyền của hai người tung bay cùng một chỗ, hai người cùng nhau xoay người trong không trung, trên khuôn mặt yêu dị của Ngụy Quang Hàn mang theo một tia tiếc nuối:

"Ở tuổi của ngươi, thân thủ như vậy, trên đời hẳn là có một không hai...

Đáng tiếc... Chúng ta là địch không phải hữu, lúc xuất hiện địch thủ cường đại như ngươi, phải sớm một chút bóp chết."

Sợi tóc màu đen của hai người tung bay theo gió, bay lượn trong lúc hai người tương đối, Tần Vô Phong trên tay dùng lực, hừ lạnh nói:

"Ngươi quá tự phụ rồi."

Đoạn nhận Tình Sinh trong tay Ngụy Quang Hàn bị ấn xuống vài phần, thân thể Tần Vô Phong nhảy lùi ra sau vài mét, thiết phiến trong tay nhanh như ánh sáng, tự động thoát ly ngón tay thon dài của Tần Vô Phong, giống như có có ý thức tấn công về phía cổ của Ngụy Quang Hàn còn chưa kịp thu hồi động tác.

Trong nháy mắt, liền lưu lại một vết máu, may là Ngụy Quang Hàn phản ứng nhanh, bằng không, sẽ không chỉ là một vết máu, mà là toàn bộ cái đầu bị cắt xuống.

Mà hiện tại, cho dù không khoa trương quá mức như vậy, trên cổ Ngụy Quang Hàn cũng bị để lại vết tích thật sâu.

Ngụy Quang Hàn lấy tay bịt chặt vết thương, dòng máu tím đỏ chảy ra từ khe hở.

Trong con ngươi đỏ như máu của hắn lưu chuyển một loại ánh sáng dị dạng:

"Vết thương này, ta sẽ nhớ kỹ."

Thân ảnh đen huyền của Tần Vô Phong dừng trên một cây đại thụ cách đó không xa, vẻ mặt vẫn là lạnh lùng và ngạo nghễ:

"Chỉ cần ngươi còn mạng để nhớ."

Con ngươi màu máu của Ngụy Quang Hàn lóe lóe:

"Tần Vô Phong, không chỉ Minh Tuyên phải nhớ đến ta, ngươi cũng cần phải nhớ kỹ ta, vết thương ngày hôm nay, ngày khác gặp lại, ta nhất định sẽ đòi lấy."

Ý của Ngụy Quang Hàn, hình như là muốn kết thúc trận chiến rời đi???

Đối thủ như Ngụy Quang Hàn, tâm tư Tần Vô Phong tự nhiên là giống hệt Ngụy Quang Hàn lúc đầu --

Giết chết, vĩnh viễn cắt bỏ hậu hoạn.

Thế nhưng... Ngụy Quang Hàn, dường như có quỷ dị khác.

Đáy lòng Tần Vô Phong mọc lên một cảm giác không tốt, lẽ nào???

Còn chưa nghĩ ra cái gì, trên khuôn mặt yêu dị của Ngụy Quang Hàn ở trước mắt hắn xuất hiện nụ cười quỷ dị, trong nụ cười mang theo vài phần thảm đạm, vài phần không cam lòng, vài phần quyết tuyệt.

Vết thương trên cổ hắn chảy xuống mảng lớn màu máu tím đỏ, cấp tốc ngưng tụ thành giọt, chậm rãi rơi xuống.

Trong lúc Tần Vô Phong còn chưa phản ứng kịp, thân thể Ngụy Quang Hàn vặn vẹo, dĩ nhiên chậm rãi trở nên mờ đi.

"Tần Vô Phong... Nhất định phải nhớ kỹ ta, nhớ kỹ ta..."

Nhớ kỹ ta... Nhớ kỹ ta...

Ba chữ này còn đang quanh quẩn trong không khí, toàn bộ thân thể Ngụy Quang Hàn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn một giọt máu tím đỏ tại nơi hắn vừa đứng, rớt xuống rơi vào trong bùn đất.

Tần Vô Phong ngạc nhiên nhìn nông trại không một bóng người trước mắt, Ngụy Quang Hàn một đại người sống, dĩ nhiên ở trước mắt hắn lặng yên không một tiếng động biến mất???

Những thủ pháp này, có chút giống với quỷ hút máu, giáo đình, và tiên thuật của Tương Ly quốc...

Còn có màu sắc đôi mắt của Ngụy Quang Hàn, chẳng lẽ, Ngụy Quang Hàn đến từ Tương Ly quốc???

Tần Vô Phong hơi nheo mắt lại, cũng tốt.

Như vậy cũng tốt, tuy rằng biết giết Ngụy Quang Hàn là lựa chọn tốt nhất, thế nhưng, đáy lòng hắn còn có một tia do dự.

Đối thủ như vậy, quá hiếm có, giữ lại, cũng là một cách tôi luyện bản thân.

Ngụy Quang Hàn dựa vào năng lực của mình trốn thoát khỏi lòng bàn tay hắn, như vậy hắn cũng không có nửa phần áp lực tâm lý.

Vô luận là đối với Vân Khuynh, hay Tần gia, hoặc là đối với chính hắn đều có ăn nói.

Ngụy Quang Hàn, là đối thủ cực mạnh ngang sức trong mấy năm hắn mới gặp được, vô luận là đọ sức truy tra Liên Phù lúc trước, hay là về võ học.

Hắn tự nhiên sẽ không quên hắn.

Chậm rãi thu hồi thiết phiến trong tay, hắn, chờ mong lần thứ hai gặp lại Ngụy Quang Hàn.

Thu hồi nỗi lòng, hắn nhảy lên rời đi.

Trở lại Tần phủ, tốc độ của Tần Vô Phong chậm lại không ít.

Trở lại, có cần đến chỗ Vô Song và Vân nhi nhìn một cái hay không???

Lấy tính cách ẩn dấu bá đạo của Vô Song, cùng với tao ngộ lần này của Vân nhi, có lẽ, khó có thể yên lành đúng không???

Tần Vô Phong không khỏi lo lắng, do dự nhiều lần, cuối cùng đi về phía 'Phù phong các' của Tần Vô Song.

Kỳ thực hắn hoàn toàn là đa tâm, Tần Vô Song sau khi gặp được Vân Khuynh, tính cách ôn nhu càng ngày càng tăng, trưởng thành như vậy hiện đang trong lúc không hay biết biến hóa, những người khác căn bản không thể phát hiện.

Huống hồ, Tần Vô Song cho tới bây giờ cũng không phải loại người không hiểu lẽ phải, hắn tự nhiên biết lần này là ai sai, hắn sẽ không trách Vân Khuynh.

Chỉ cần Tần Vô Song cho rằng Ngụy Quang Hàn chỉ là một người chẳng liên quan gì đến Vân Khuynh, như vậy, Tần Vô Song chắc chắn sẽ không mất đi khống chế mà thương tổn Vân Khuynh.

Lúc trước Tần Vô Song hỏi Vân Khuynh, nếu như Tần Vô Phong giết Ngụy Quang Hàn, Vân Khuynh có vui hay không.

Đáy lòng Vân Khuynh tuy rằng rất mờ mịt, thế nhưng nét mặt của y vẫn mang theo nụ cười ôn nhu liền làm thành trả lời.

Như vậy, cảnh báo về Ngụy Quang Hàn nơi đáy lòng Tần Vô Song, lập tức giải trừ, dù sao, hắn đã từng tra Vân Khuynh, biết y trước khi gả vào Tần gia, chưa bao giờ ra khỏi cửa, cũng chưa bao giờ tiếp xúc người ngoài, Ngụy Quang Hàn, ở trong lòng y, chỉ là một người qua đường.

C105: Bối rối khác thường

Lúc Tần Vô Phong đến 'Phù phong các', Tần Vô Song vẫn đang ôm Vân Khuynh ngồi ở trên giường.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Tần Vô Song nhíu nhíu mày, liếc mắt nhìn Vân Khuynh, nhấc tay buông thả màn giường, mở miệng nói:

"Tiến đến."

Vừa dứt lời, cửa liền mở, bóng dáng đen huyền của Tần Vô Phong chậm rãi đi đến.

Đôi mắt Tần Vô Song sáng ngời, xốc lên màn giường vừa buông xuống, thân thiết quan sát Tần Vô Phong:

"Đại ca!!!

Ta biết ngươi chắc chắn không có việc gì, Ngụy Quang Hàn kia đâu, có phải đã chân chính đi gặp Diêm La???"

Vân Khuynh bị Tần Vô Song ôm vào trong ngực, nghe đến đây, tâm dĩ nhiên không thể khống chế đau đớn.

Dù sao đã từng yêu người kia như vậy...

"Không."

Tần Vô Phong nói, giống như cứu rỗi, đem tâm của Vân Khuynh, từ trong băng lãnh đau xót kéo lại.

Vân Khuynh bỗng nhiên nâng mi nhìn về phía Tần Vô Phong, lại phát hiện đường nhìn lợi hại lạnh lùng của hắn đang gắt gao tập trung nhìn y.

Trong lòng y hoảng hốt, dĩ nhiên đã quên dời đi ánh mắt.

Nhìn thấy kinh hoảng và hơi chút thả lỏng trong ánh mắt Vân Khuynh, tâm Tần Vô Phong chậm rãi siết chặt.

Giữa Ngụy Quang Hàn và Vân Khuynh, tuyệt đối không phải đơn giản như bọn hắn thấy...

Không biết nhị đệ hắn...

Đường nhìn của hắn chuyển hướng Tần Vô Song, sắc mặt Tần Vô Song cũng không có dị thường, xem ra là không phát hiện...

Tần Vô Phong thở dài một tiếng, không biết dính dáng giữa Vân Khuynh và Ngụy Quang Hàn, đối với Tần Vô Song mà nói, rốt cuộc là tốt, hay là xấu đây???

Vân Khuynh buông xuống mi mắt, trốn tránh vẻ bi thương trong đôi mắt Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của y hơi buông xuống mang theo vài phần tái nhợt, đôi môi non hồng có chút sưng, vừa nhìn là biết chuyện gì xảy ra.

Tóc của y vẫn đang rối tung, cả người cuộn tròn trong chăn bông, chui vào trong lòng Tần Vô Song.

Đáy lòng Tần Vô Phong chậm chạp đau nhức, một tấc một tấc đau đớn.

Vân nhi, vì sao chỉ ở trong lòng người khác, trong lòng Ngụy Quang Hàn, trong lòng Tần Vô Song, nhưng duy độc không ở trong lòng hắn.

Có chút phát giác quỷ dị giữa Tần Vô Phong và Vân Khuynh, tâm Tần Vô Song bắt đầu trầm xuống, cảm giác đố kị như ác mộng, từ đáy lòng lần nữa dấy lên.

Vì sao Ngụy Quang Hàn đối đãi Vân Khuynh như vậy hắn đều có thể tha thứ, mà đối với đại ca, chỉ là một thoáng bất đồng với Vân Khuynh, hắn lại không thể tiếp thụ???

Lẽ nào, là bởi vì đối phương là đại ca mình luôn luôn kính trọng, luôn luôn không thể đuổi kịp, cho nên hắn mới bất an, không có tự tin sao???

Vô hạn phỏng đoán, vô hạn tình tự tràn lan trong lòng ba người.

Tần Vô Song chỉ thấy được ca ca ưu tú, nhưng không thấy áp lực Tần Vô Phong gánh vác, cũng không biết Tần Vô gánh lấy tịch mịch.

Tần Vô Phong chỉ thấy đệ đệ của mình, có thể không hề cố kỵ ôm ấp Vân Khuynh là cỡ nào hạnh phúc, lại không biết Tần Vô Song luôn luôn kiên cường tự tin, bị tình ái dằn vặt bất an khủng hoảng đến cỡ nào.

Vân Khuynh còn lại là tâm loạn như ma, y yêu Tần Vô Song là chuyện không thể nghi ngờ, thế nhưng y vẫn luyến tiếc Ngụy Quang Hàn chết đi...

Hơn nữa, Tần Vô Phong hẳn là, cũng nhìn ra Ngụy Quang Hàn bất đồng đối với y...

Cộng thêm lúc trước hai người huynh đệ này đều thấy y khỏa thân bọc trong chăn bông, bị ôm ở trong lòng Ngụy Quang Hàn -

Y không thể suy đoán huynh đệ hai người này, rốt cuộc là cư xử ra sao đối với sự kiện kia.

Cho nên, y cũng thấp thỏm bất an.

Trầm mặc không tiếng động lan tràn giữa ba người, Tần Vô Phong gian nan thu hồi đường nhìn đặt ở trên người Vân Khuynh, quay về phía Tần Vô Song và Vân Khuynh ngập ngừng nói:

"Ta tới nơi này, chỉ là muốn nói một tiếng với các ngươi, ta đã trở về --

Được rồi, thương thế của Vân nhi thế nào???

Vừa rồi, hình như là y nôn ra máu???"

"Cái này..."

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song phủ đầy ảo não, vừa rồi chỉ lo trấn an thăm dò Vân Khuynh, dĩ nhiên đã quên sự viêc Vân Khuynh từng hộc máu.

Vân Khuynh lắc đầu:

"Đại ca, ta không sao, vừa rồi ở giữa ngươi và Ngụy Quang Hàn, chỉ là đột nhiên cảm giác ngực nặng nề, cho nên mới nôn ra máu..."

Y vừa mới dứt lời, Tần Vô Phong liền quên đi chú ý, tiến lên vài bước, đưa tay muốn bắt mạch cho y.

Tần gia tam huynh đệ trước đây học tập trong Lưu Duyên Ảo Cảnh ở Tương Ly quốc, vô luận là thiên văn địa lý, cầm kỳ thư họa, hay là kỳ hoàng phẩm trà, thi từ ca phú, các loại kỹ năng mọi thứ đều học toàn bộ --

Trong đó kỳ hoàng thuật, bọn họ lại càng tinh thông.

Tần Vô Phong muốn bắt lấy cổ tay Vân Khuynh, khuôn mặt Vân Khuynh lại bỗng nhiên đỏ lên, mạnh mẽ thu tay về, đưa tay giấu vào trong chăn bông.

Trời ạ, một hồi biến cố vừa rồi, dĩ nhiên khiến y quên rằng y mang thai.

Nếu như Tần Vô Phong bắt được hỉ mạch của y, y...

Y nâng mắt khẩn cầu nhìn Tần Vô Song:

"Vô Song, ta đã sớm không có việc gì, các ngươi không cần lo lắng."

Tay Tần Vô Phong dừng giữa không trung, sắc mặt tái nhợt, trong ánh mắt hắn mang theo sâu sắc đau đớn và buồn bã.

Buông tay, hắn thở dài nói:

"Không có việc gì thì tốt, như vậy, ta liền không quấy rối các ngươi."

Nói xong hắn xoay người rời đi, ống tay áo rộng lớn vẽ lên một độ cong ưu thương trong không trung, bóng lưng cũng tràn đầy cô đơn.

Vân Khuynh có chút vô thố:

"Vô Song... Ta, có phải đã tổn thương đại ca rồi không???"

Tần Vô Song ôm chặt y, không có mở miệng.

Có tổn thương đại ca hay không, hắn cũng không biết....

Một lúc lâu sau hắn mới khàn khàn nói:

"Đến đây, ngươi không muốn đại ca bắt mạch cho ngươi, như vậy, để ta đi."

"Cái này..."

Vân Khuynh nhớ đến chuyện mang thai, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ thả ra dáng cười mỹ lệ, ngoan ngoãn vươn tay đến chỗ Tần Vô Song.

Tần Vô Song ngơ ngác nhìn dáng cười khiến kẻ khác kinh diễm vạn phần của Vân Khuynh, thiếu chút nữa quên mình muốn làm gì.

Mặt Vân Khuynh đỏ hồng, đẩy đẩy hắn:

"Nhìn cái gì vậy, ngươi không phải muốn bắt mạch sao???"

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song lộ ra nụ cười tà tứ, nâng lên gò má Vân Khuynh, cắn lên đôi môi mềm mại, yêu thương một phen mới buông ra:

"Khuynh nhi của ta đẹp như vậy, không nhìn là quá có lỗi với con mắt."

Nói xong khóe miệng hắn cong lên, kéo qua cổ tay Vân Khuynh, tinh tế bắt mạch.

Mạch đập dưới đầu ngón tay nhảy lên có chút không quy luật, tâm thần Tần Vô Song bừng tỉnh, một đôi mắt bỗng nhiên trừng lớn, không thể tin được nhìn khuôn mặt đang cười của Vân Khuynh, lại nhìn cổ tay mảnh khảnh trong tay hắn.

Tâm của hắn, bang bang bang bang, mãnh liệt nhảy múa, sắc mặt hắn kích động đến hồng hào, trong ánh mắt toát vẻ vui sướng, bàn tay run run lần thứ hai bắt mạch xác nhận...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...