Edit: Huyết Vũ
C106: Chủ động hiếm thấy
"Khuynh nhi... Đây... Đây là...”
Thanh âm Tần Vô Song run run nói không ra lời, nội tâm hắn bị vui sướng to lớn vây quanh.
Hỉ mạch!!!
Dĩ nhiên là hỉ mạch!!!
Khuynh nhi có hài tử, Khuynh nhi có hài tử của hắn...
Không đúng, là hài tử của hắn và Khuynh nhi!!!
A a a a, hài tử hắn vẫn tha thiết ước mơ!!! Thực sự là kết tinh tình yêu của hắn và Vân Khuynh!!!
Mang theo vui sướng gần như bùng nổ, Tần Vô Song nhịn không được bắt đầu tưởng tượng hài tử của bọn hắn.
Tưởng tượng hài tử trong bụng Vân Khuynh sẽ có bộ dáng gì??? Giới tính nào??? Tính cách ra sao???
Nghĩ nghĩ, hắn ngây ngốc nở nụ cười.
Vân Khuynh khinh bỉ, người này, dĩ nhiên còn kích động hơn y.
Y đưa tay xoay mặt Tần Vô Song đối diện mình, hướng về đôi mắt đen tuyền vui sướng từng chữ từng chữ nói:
“Đúng!!! Ta, mang, thai, rồi.”
“Ha hả.”
Tần Vô Song lại ngây ngô cười hai tiếng:
“Mang thai rồi mang thai rồi... Ha hả, mang thai rồi...”
Vân Khuynh véo véo cơ thịt trên mặt hắn:
“Ngươi thế nào chỉ biết nói mỗi một câu???”
Tần Vô Song bị đau đớn rất nhỏ trên má kéo về tư tự, lấy lại tinh thần, đem Vân Khuynh kéo gần về phía mình, cái cằm cọ cọ trên đầu Vân Khuynh:
“Khuynh nhi trong bụng có hài tử của chúng ta... Ha hả, thật tốt thật tốt, thật tốt a!!!”
Vân Khuynh đẩy hắn:
“Tốt thì tốt, thế nhưng, chúng ta phải ăn nói thế nào với đại ca bọn họ???
Dù sao, ta là một người nam tử, cho dù Vô Song không thèm để ý, đại ca không thèm để ý, nhưng những người khác, bọn họ nhất định sẽ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn ta.”
Cằm của Tần Vô Song siết lại:
“Cái này... Cứ giao cho ta, đại ca ta đây cũng sẽ đi nói, Khuynh nhi không cần lo lắng.
Được rồi, Khuynh nhi ngươi mang thai lại hộc máu... Tuy rằng mạch đập rất bình thường, thế nhưng... Ta vẫn có chút lo lắng, ngươi thực sự chỗ nào cũng không đau nhức sao???”
Vân Khuynh lắc đầu:
“Ta thực sự tốt, không có chỗ nào không khỏe.”
Đang nói, y đột nhiên nhớ tới lúc ở chỗ Ngụy Quang Hàn, một người hắc bào tế tự hạ một loại hồng quang quái dị lên thân thể y, người nọ còn hỏi y lựa chọn sống hay chết —-
Đó, rốt cuộc là vật gì???
Có thể nào có ảnh hưởng không tốt cho bảo bảo???
Đáy lòng Vân Khuynh lại bị sương mù dày đặc bao phủ, có chút bất an.
Nhưng mà...
Y ngẩng đầu nhìn Tần Vô Song vẻ mặt vui sướng, nếu y không có bất luận cái gì không khỏe, vậy không cần để Vô Song bọn họ lo lắng thì hơn!
Giống như tất cả tướng công vừa biết thê tử của mình mang thai, Tần Vô Song đưa tay nhấc lên chăn bông trên người Vân Khuynh, muốn coi trộm cái bụng Vân Khuynh một chút, nghe một chút động tĩnh bên trong.
Nguyên bản mặt trên thân thể trắng noãn hoàn mỹ như mỹ ngọc, lúc này, lại mang theo vết tích loang lổ.
Tâm Tần Vô Song, thoáng cái lại trầm xuống, trong con ngươi sâu thẳm mang theo áp lực lửa giận.
Tiếp thu trong lòng là một chuyện, thế nhưng, nhìn thấy thân thể Vân Khuynh vốn là thuộc về chính mình, nhiễm phải vết tích người khác, mùi của người khác —-
Hắn vẫn không thể chịu đựng được!!!
Lúc này, hắn có một loại xung động khát máu, có một loại xung động muốn đem thân thể trước mắt xé tan ăn vào trong bụng.
Chỉ có như vậy, chỉ có ăn vào trong bụng, mới là chắc chắn nhất, người này mới có thể vĩnh vĩnh viễn viễn thuộc về hắn.
Nỗ lực áp xuống ý niệm tàn nhẫn đến khó tin trong đầu, Tần Vô Song đưa tay đặt trên bụng Vân Khuynh, trên mặt mang theo nụ cười cứng ngắc:
“Nơi nhỏ như vậy, thực sự có thể dựng dục ra một sinh mệnh sao???”
Vừa rồi Tần Vô Song cứng ngắc, cùng với che lấp trong ánh mắt, Vân Khuynh tự nhiên là thấy được.
Y nhíu nhíu mày, ngực cũng cảm thấy áp lực dị thường.
Dưới loại tình huống này, cho dù bàn tay Tần Vô Song mềm nhẹ xoa lên bụng y là ấm áp, y vẫn cảm thấy có chút lạnh lẽo.
Y đưa tay mở ra chăn bông, ôm lấy Tần Vô Song cùng y cuộn vào trong.
Y chậm rãi tới gần Tần Vô Song, một đôi bàn tay tinh tế trắng nõn xoa lên ngực Tần Vô Song:
“Vô Song...”
Y cúi đầu kêu.
Tần Vô Song cảm giác được bàn tay trơn mềm của Vân Khuynh, từ trên cổ hắn đi xuống ngực hắn, cảm giác mềm nhẹ chậm rãi lướt qua ngực, mang theo chút chút ngứa, cực kỳ câu nhân.
Yết hầu Tần Vô Song cuộn một chút, nhấc tay đè lại bàn tay xuyên vào trong y bào của hắn:
“Khuynh nhi???”
Vân Khuynh nâng mi nhìn hắn:
“Lẽ nào ngươi không muốn???”
Ánh sáng liễm diễm trong con ngươi, màu sắc rực rỡ, thiếu chút nữa hút sạch hồn của Tần Vô Song, hắn không muốn???
Hắn có thể nào không muốn??? Tại sao lại không muốn???
Hắn hận không thể mỗi thời mỗi khắc kết hợp nhất thể với Vân Khuynh!!!
Chỉ là...
Bàn tay đặt trên bụng Vân Khuynh hơi hơi chuyển động, trong yết hầu khô nóng của Tần Vô Song thoát ra hai chữ:
“Hài tử....”
Tay Vân Khuynh dừng một chút, nói:
“Hài tử... Còn nhỏ như vậy, hẳn là không có vấn đề gì đúng không???”
Tần Vô Song tinh thông kỳ hoàng thuật sao lại không biết điểm này, chỉ là tâm tình của hắn lúc này quá mức phức tạp, hắn sợ hắn sẽ lại một lần nữa tổn thương Vân Khuynh.
Thấy hắn còn đang chần chờ, Vân Khuynh có chút tức giận, giọng điệu hơi nghẹn ngào:
“Ta... Ta chỉ là muốn ngươi xóa đi vết tích này thôi...”
Đến lúc này, Tần Vô Song nếu còn cự tuyệt, vậy hắn thực sự không phải là một người nam nhân.
Huống hồ, Vân Khuynh hiếm khi chủ động như vậy, hài tử còn nhỏ, chỉ cần hắn không dùng mật huyệt phía trước, điên cuồng kịch liệt một chút hẳn là cũng không sao.
Trong lòng hạ quyết tâm, Tần Vô Song lúc này không còn khách khí, buông tay Vân conftay, trực tiếp đem y, áp đảo.
Áp đảo xong thì làm gì???
Đương nhiên là, ăn rồi!!!
C107: Bao phủ vết tích
Chăn bông trên người hai người sớm đã Tần Vô Song ném đi, bởi vì, độ ấm thân thể bọn họ cũng đã đủ cao.
Với tư thế hai người ôm nhau như thế này, Tần Vô Song nhất cử liền đem Vân Khuynh áp đảo lên trên giường lớn mềm mại.
Thân thể hắn nửa treo, cẩn cẩn dực dực đè lên Vân Khuynh, nụ hôn như hạt mưa rơi lên trên người Vân Khuynh.
Bàn tay tay nhỏ bé trơn mềm của Vân Khuynh lướt qua da thịt của Tần Vô Song, thuận tiện, kéo ra y bào của hắn.
Y bào của Tần Vô Song bị Vân Khuynh kéo đến lộn xộn, bộ ngực trần trụi của hai người gắt gao dán lấy nhau, tiếng tim đập bang bang trong lúc vô tình, dường như đập cùng một nhịp.
Hai trái tim, giống như một, cùng nhau nhảy lên.
Môi của Tần Vô Song vẫn luôn dán trên da thịt của Vân Khuynh mà hôn liếm, ở trên đó lưu lại một chuỗi dấu hôn ẩm ướt.
Tay Vân Khuynh, chậm rãi rời khỏi trên người Tần Vô Song, y như trước học khôn không đi trêu chọc điểm hỏa Tần Vô Song, thế nhưng, kỳ thực y cũng không dám.
Nếu Tần Vô Song không khống chế được, thụ thương vất vả, chính là y.
Y đem hai tay lười biếng đặt ở hai bên người, hai gò má điểm lên màu đỏ như cánh hoa hồng mang theo nụ cười yếu ớt ngượng ngùng.
Con ngươi bóng nước nửa đóng, lông mi dày dài run nhè nhẹ, hiện tại là ban ngày, y chủ động cầu ái với Tần Vô Song, thật sự là dùng không ít dũng khí của y.
Chỉ là vết tích của Ngụy Quang Hàn ở lại trên người y, không chỉ khiến Tần Vô Song khó chịu, mà chính y cũng không thể chịu đựng được.
Y gả cho Vô Song, y là của Vô Song, thân thể y đồng dạng phải trung với Vô Song.
Đây là ý nghĩ chân thực của Vân Khuynh.
Môi Tần Vô Song một đường đi xuống, hôn qua đường cong duyên dáng của cái cổ tuyết trắng, gặm cắn xương quai xanh tinh xảo nhỏ bé.
Cảm giác tê dại lại mang theo một chút đau nhức từ nơi lớp ngoài xương cốt nổi lên trên ngực truyền đến:
“Ô...”
Vân Khuynh không khỏe rên rỉ một tiếng, đầu y hơi lay động, tóc dài đen tuyền có chút mất trật tự bao trùm lên hai gò má, hai gò má vốn đã đỏ hồng, thoáng cái lại càng đậm thêm không ít.
Con ngươi lưu chuyển dục vọng nóng cháy của Tần Vô Song hơi nâng lên, thấy Vân Khuynh như vậy, khóe miệng hắn hơi cong lên, ngón tay thon dài, trượt lên theo bên sườn thắt lưng của Vân Khuynh, đi tới thù du đã ngạo nghễ đứng thẳng trước ngực của y.
Khối hạt màu đỏ trở nên cứng rắn dị thường bị hắn nắn lại trong ngón tay, tùy ý cấu véo, đùa bỡn, đầu ngón tay thật dài cố ý vô tình xẹt qua đỉnh tiểu hồng quả.
Một trận điện lưu run rẩy lập tức từ đầu ngón tay hắn truyền tới tiểu hồng quả, rồi theo tiểu hồng quả xuyên thấu đến xương thịt của Vân Khuynh, truyền tới khắp nơi thân thể y.
Tay y đặt hai bên người hơi co rút lại, nắm chặt chăn đơn dưới thân, cái miệng nhỏ hơi mở chậm rãi nhỏ bé yếu ớt rên rỉ.
Tần Vô Song nhìn đôi mắt mê ly của Vân Khuynh, biết y cũng đang dần dần rơi vào giai cảnh, mà hắn...
Ánh mắt chuyển đậm chuyển tối, rơi lên vết tích chướng mắt không thuộc về hắn trên da thịt hồng phấn của y.
Một tay hắn rút đi quần áo, dán chặt lên Vân Khuynh.
Làn môi ướt át của hắn bao trùm những vết tích không thuộc về hắn, hung hăng mút, cắn, răng nanh hơi ma sát, làn da yếu đuối bị mút đến gần như muốn rách.
“Đau nhức... Ô...”
Vân Khuynh giơ lên đôi mắt mưa bụi sương mù, thương cảm hề hề nhìn Tần Vô Song.
Tần Vô Song nhìn hình dạng nhu nhược dễ bắt nạt của y, trong lòng hiện lên tình tự khó hiểu, thả nhẹ lực đạo, hắn từng chút từng chút hôn qua vết tích, dùng ấn ký thuộc về hắn, triệt để bao trùm gạt bỏ.
Vân Khuynh ở dưới thân hắn run nhè nhẹ, thở hổn hển, rên rỉ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ hiện lên thần sắc dường như vui thích cũng dường như thống khổ.
Tay Tần Vô Song vẫn như cũ lưu luyến trên tiểu hồng quả trước ngực y, ấn kéo xoa nắn, hai chân bá đạo đặt ở trên người Vân Khuynh, phân thân nóng cháy giữa hai chân không ngừng lớn mạnh, gắt gao đặt giữa hai chân Vân Khuynh.
Vân Khuynh xấu hổ đỏ bừng mặt, vì dục vọng tán loạn trong thân thể, cũng vì phân thân nóng rực tinh thần chấn hưng giữa hai chân mình và Tần Vô Song.
Mặc dù đối mặt với phương diện dục vọng y hẳn nên là thành thực, thế nhưng mỗi khi đến lúc, Vân Khuynh luôn luôn không thể không ngượng ngùng.
Môi Tần Vô Song trượt tới bụng Vân Khuynh, nghĩ đến cái bụng bằng phẳng trước mắt đang dựng dục kết tinh tình yêu của hắn và Vân Khuynh, tâm của hắn lại nhịn không được hừng hực bùng lên.
Vô cùng trân trọng, mềm nhẹ, lướt qua như lông chim, môi Tần Vô Song lưu luyến xẹt qua phần bụng bằng phẳng trơn truột.
Rời đi, chung quy vẫn nhịn không được lại nhẹ nhàng hôn lên vài cái, giống như là đang hôn lên hài tử vẫn chưa xuất thế của mình.
Phần bụng vì bị hắn hôn mà hơi ngưa ngứa, Vân Khuynh nhịn không được giãy dụa vòng eo, cứ như vậy, vật nhỏ tinh thần chấn hưng giữa hai chân y sượt qua rất nhẹ lên người Tần Vô Song, cọ qua cọ lại, im lặng câu mất tâm tư Tần Vô Song.
Trong con ngươi nóng bỏng của Tần Vô Song tràn ra tiếu ý tà ác, rốt cục không còn lưu luyến nơi dựng dục hài tử kia, đi tiếp xuống dưới, đi tới hai chân đang gắt gao khép chặt.
Đầu ngón tay hắn hung hăng nhéo một chút tiểu hồng quả dưới tay, thoả mãn nghe được tiếng rên rỉ quyến rũ không khống chế được của Vân Khuynh, hắn thu tay, sau đó dùng bàn tay nhiệt độ cao đến dọa người, nắm lấy hai chân Vân Khuynh, ôn nhu lại không mất bá đạo kéo ra chúng nó.
Vân Khuynh cũng không dùng sức, ỡm ờ thuận theo lực đạo của Tần Vô Song, mở ra hai chân thon dài tuyết trắng.
Cứ như vậy, phong cảnh chính diện giữa hai chân y, liền toàn bộ rơi vào trong mắt Tần Vô Song.
Bởi vì thân thể bị Tần Vô Song hôn môi khiêu khích, ngọc hành khéo léo tinh xảo đứng thẳng run nhè nhẹ, trên đỉnh tràn ra giọt nước bạch trọc.
Phía dưới ngọc hành, mật huyệt hồng nộn vốn là một kẽ hở rất nhỏ hơi mở, chu vi mật huyệt tản ra dịch thể trong suốt mang theo mùi thơm nhàn nhạt.
Khuôn mặt Tần Vô Song bị dục vọng thiêu đốt đến đỏ hồng, hắn vươn ngón tay, chậm rãi dò xét tỉ mỉ mở ra mật huyệt, ngữ điệu tà nịnh mà càn rỡ:
“Hắn đã thấy nơi đây của ngươi???”
Thân thể Vân Khuynh run lên, con ngươi hơi nước sương mù hơi nhắm lại, lông mi đen dài yếu đuối run rẩy.
Ngón tay thon dài mở ra nội bích mềm mại bên trong, chậm rãi đè lên bốn phía:
“Tay hắn, đã tiến nhập như vậy phải không???”
Nghe thấy hắn hỏi như thế, phía dưới thân thể nguyên bản bởi vì dục vọng mà trở nên mềm mại không gì sánh được của y, từ từ cứng lại.
Đáy lòng có chút cảm giác khó nói rõ...
Vân Khuynh cảm giác có chút uể oải, con người thiên tính đố kị, vô luận là cực sâu yêu thương cùng với thương tiếc hoặc là rộng lượng và hiểu rõ phải trái, dường như đều khó có thể khống chế.
Thân thể cứng ngắc của Vân Khuynh ở trong mắt Tần Vô Song, là một loại im lặng cam chịu và kháng nghị.
Đầu óc hắn dần dần thanh tỉnh, có chút hối hận lời vừa nói ra.
Ngón tay hắn ở trong cơ thể Vân Khuynh chậm rãi biến thành hai ngón ba ngón...
Há miệng đem ngọc hành nhỏ nhắn tinh xảo ngậm lấy, ba ngón tay khép lại rút ra đâm vào trong nội bích ấm áp mềm mại trơn tuột như tơ, thuận theo ngọc hành trong miệng trướng đại, tốc độ của hắn lại nhanh hơn.
Vân Khuynh vừa bị câu hỏi của hắn trở nên thanh tỉnh, lập tức lại mơ hồ, khoái cảm dưới thân giày vò khiến y không ngừng vặn vẹo thắt lưng.
Lúc con ngươi sương mù nhìn thấy một đầu tóc đen chôn ở giữa hai chân y thì tức khắc đóng lại, đôi môi anh đào phát sinh rên rỉ ngượng ngùng lại vui sướng.
C108: Ôn nhu che chở
“Ô a...”
Hàm răng Tần Vô Song nhẹ nhàng gặm cắn lỗ nhỏ nơi chóp đỉnh ngọc hành, tốc độ trên tay cũng nhanh hơn không ít, Vân Khuynh quyến rũ rên rỉ một tiếng, thân thể kịch liệt run rẩy, ngọc hành lớn lên phun trào dịch thể bạch trọc trong miệng Tần Vô Song.
Cùng thời khắc đó, mật huyệt mềm mại ấm áp ngậm chặt ngón tay hắn, tuôn ra phần lớn dịch thể trong suốt, dính ướt ngón tay Tần Vô Song.
Yết hầu Tần Vô Song cuộn một cái, đem dịch thể bạch trọc trong miệng từng ngụm từng ngụm nuốt xuống, đầu ngón tay chậm rãi quấy động bên trong mật huyệt mẫn cảm dị thường kia.
Thật muốn tiến vào trong đó...
Đáng tiếc Vân Khuynh hiện tại mang thai, bằng không hắn sẽ lập tức vọt vào nơi ấm áp chặt trí ấy.
Đem dịch thể trong miệng toàn bộ nuốt xuống, bởi vì là của Khuynh nhi, dịch thể hơi tanh chát này lại khiến hắn thấy cực kỳ ngon miệng.
Có một chút dịch thể chưa thể nuốt xuchwaddi theo khóe miệng của hắn chảy xuống, khiến cho khuôn mặt tuấn tú nhiễm màu dục vọng tăng thêm vài phần mị hoặc khiếp người.
Ngón tay uốn cong trong cơ thể Vân Khuynh, kéo ra phần lớn dịch thể, dục vọng dưới thân hắn theo vị giác thị giác xúc giác kích thích, lại trướng lớn vài phần.
Ngón tay Vân Khuynh gắt gao nắm lấy sàng đan, cái đầu phe phẩy rên rỉ:
“Không... Ô... Vô Song...”
Tần Vô Song vân vê ngọc hành đứng thẳng của y, hơi đứng dậy, lật lại thân thể y.
Như vậy tấm lưng trơn nhẵn tuyết trắng như tơ cùng cặp mông đĩnh kiều của Vân Khuynh, trực tiếp không bị ngăn cản nhập vào trong mắt Tần Vô Song.
Khuôn mặt Vân Khuynh ửng đỏ chôn trong gối, vài lọn tóc đen dài mang theo mồ hôi dính lên trên lưng tuyết trắng.
Đôi môi nóng bỏng nồng nhiệt của Tần Vô Song dán lên lưng y, ngón tay còn đang mang theo dịch thể dò xét đi vào chỗ giữa cặp mông đĩnh kiều.
Xoa nhẹ bên ngoài cúc huyệt, sau đó nhờ vào dịch thể trơn trượt trên tay chen mà vào bên trong.
“Ô...”
Lưng Vân Khuynh hơi cong lại, cúc huyệt phía sau bị kéo căng trướng trướng, mật huyệt phía trước bởi vì cao triều vừa rồi mà cơ khát hé ra hợp lại như muốn thứ gì đó nhồi vào, thế nhưng Tần Vô Song lại không để ý đến nó.
Khiến Vân Khuynh khó chịu ma sát hai chân, bất mãn nức nở.
Không phải Tần Vô Song cố ý vắng vẻ mật huyệt phía trước, chỉ là dục vọng dưới thân hắn trướng đến đau nhức lợi hại, hắn rất muốn vọt vào bên trong thân thể Vân Khuynh, thế nhưng phía trước lại không thể tùy tiện động vào, cho nên toàn bộ lực chú ý của hắn đều đặt ở nơi cúc huyệt đang khai thác.
Thân thể vốn đã động tình không gì sánh được, bị hắn hôn môi chạm đến như vậy, cúc huyệt phía không qua bao lâu, cũng chậm rãi xốp ra, càng thêm thuận tiện cho hắn tiến nhập.
Tần Vô Song rút ra hai ngón tay tham nhập cúc huyệt, dục vọng cũng chịu không nổi mà gần như bạo tạc, đặt phân thân nóng cháy của mình hướng về cúc huyệt đang mở ra một cái khe nho nhỏ kia.
Đỡ lấy eo Vân Khuynh, mồ hôi trên trán Tần Vô Song rơi xuống trên lưng Vân Khuynh, lập tức lại bị Tần Vô Song liếm đi.
Nóng rực cực lớn chậm rãi đi vào trong cúc huyệt, một tấc một tấc kéo căng nội bích chặt trí.
“Ô... A... Sâu quá....”
Vân Khuynh chôn đầu trong gối bỗng nhiên ngửa mặt rên rỉ, Tần Vô Song thật sâu đâm vào trong cơ thể y, cũng thỏa mãn rên rỉ thở dài.
Nội bích ấm áp ướt mềm thoáng cái bị kéo căng cực hạn, chặt chẽ ôm lấy cự thú xông vào bên trong, hung hăng hấp thụ, giống như là không muốn buông ra.
Tần Vô Song lay động thắt lưng, chậm rãi rời khỏi, nộn thịt phấn phấn trong nội bích gắt gao giữ lại hắn, khiến cự thú vừa lùi đến huyệt khẩu lại hung hăng đâm vào.
Chôn vào thật sâu, rời khỏi, lại đâm vào.
Thân thể mảnh khảnh của Vân Khuynh bị hắn trên dưới lay động, hai gò má tuyệt mỹ hơi nghiêng tràn đầy đỏ ửng, đôi mắt sương mù nửa đóng, cái miệng nhỏ đỏ hồng khẽ nhếch, không ngừng rên rỉ.
Song song dục vọng của Tần Vô Song có được an ủi, hắn cũng bắt đầu thỏa mãn dục vọng của Vân Khuynh.
Ngón tay thon dài trượt theo vòng eo, xoa nắn ngọc hành tinh xảo phía trước, bắt đầu đùa bỡn.
Một tay còn lại quấy nhiễu ra vào mật huyệt phía trước.
Đôi môi nóng hổi lưu lại từng chuỗi dấu hôn trên lưng tuyết trắng, lưng Vân Khuynh dán lên da thịt trước ngực của hắn, cũng ấn lên tâm của hắn.
Rên rỉ ái muội trằn trọc không dứt bên trong ‘Phù phong các’ mãi cho đến chạng vạng mới ngừng nghỉ, nghĩ đến hài tử hai người trong bụng Vân Khuynh, Tần Vô Song phi thường ôn nhu, cũng không bị mất khống chế.
Tình ái qua đi, Vân Khuynh uể oải ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn động, được Tần Vô Song ôm vào trong lòng mệt mỏi nghĩ muốn ngủ.
Tần Vô Song ôm y, bá đạo giam giữ thân thể mềm nhũn của y vào trong lòng, thoả mãn quan sát vết tích rậm rạp trên thân thể y do hắn lưu lại, đưa tay kéo qua chăn bông bị bỏ sang một bên đắp lên thân thể hai người.
Vân Khuynh nhẹ giọng rên rỉ cọ cọ trong lòng Tần Vô Song, tìm một vị trí thoải mái, bắt đầu ngủ.
Tần Vô Song còn lại là hai mắt yêu thương, thương tiếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn uể oải của y, trong đầu ngoại trừ Vân Khuynh và hài tử trong bụng Vân Khuynh ra thì không còn cái gì.
Vân Khuynh lờ mờ dần ngủ, hắn vẫn như cũ không một chút buồn ngủ, chỉ là si ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt Vân Khuynh.
Thẳng đến khi bầu trời tối thêm, có người gõ cửa Tần Vô Song mới bỗng nhiên thu hồi ánh mắt, kéo lại chăn bông cho Vân Khuynh, nhẹ giọng nói:
“Ai??? Chuyện gì???”
Ngoài cửa là thanh âm quen thuộc của Long Ảnh:
“Nhị thiếu gia, đại thiếu gia hỏi có cần chờ các ngươi tới cùng dùng bữa hay không???”
Tần Vô Song giật mình, hắn dĩ nhiên quên bữa tối Tần gia luôn luôn đều là người một nhà cùng nhau ăn.
Nhìn Vân Khuynh còn đang ngủ say, Tần Vô Song do dự một chút:
“Không cần chờ chúng ta, chút nữa bảo Long Liễm giúp chúng ta chuẩn bị bữa ăn khuya là được.”
“Được, như vậy thuộc hạ xin cáo lui.”
“Đi đi.”
Long Ảnh đi, tâm tư Tần Vô Song cũng trở về.
Lúc trước Vân Khuynh nói không sai, y là nam nhân, nhưng chuyện tình mang thai hài tử, cho dù huynh đệ của hắn không thèm để ý, nhưng khó tránh khỏi miệng lưỡi hạ nhân.
Như vậy, phải làm thế nào mới tốt???
Đầu tiên, chuyện này, nhất định phải nói cho đại ca, về phần Vô Hạ... Tính tình Vô Hạ không ổn định, vẫn là để đó nói sau đi, chuyện về sau, vẫn là thương lượng với đại ca một chút rồi quyết định tiếp!!!
C109: Dự định của Vô Song
Tần Vô Song lại nằm trên giường một hồi, ước chừng thời gian Tần Vô Phong đã cơm nước xong xuôi, hắn mới bắt đầu chậm rãi rời giường mặc quần áo.
Mặc đồ chỉnh tề, lại ngó qua vài lần Vân Khuynh vẫn đang an ổn ngủ rồi mới nhấc chân rời đi.
Tần Vô Phong ban đêm thích ở trong ‘Yên tuyền cư’ của mình làm việc, mà không phải ở thư phòng.
Địa phương Tần gia tam huynh đệ ở rất gần nhau, không qua bao lâu, Tần Vô Song liền đi tới ‘Yên tuyền cư’ của Tần Vô Phong.
Nhìn ánh trăng khuyết nửa trên bầu trời, cùng với ánh sao rực rỡ, cước bộ Tần Vô Song đột nhiên có chút chần chờ.
Hay là...
Hắn có thể mang theo Vân Khuynh ra khỏi Tần phủ một đoạn thời gian, chờ sinh hài tử xong rồi trở về...
Ý niệm trong đầu vừa nảy ra lập tức bị hắn đè xuống.
Chuyện trọng đại như vậy, Tần Vô Phong làm gia chủ Tần gia hiện nay có quyền biết.
Hít vào một hơi thật sâu, hắn gõ lên cửa phòng Tần Vô Phong.
Tần Vô Phong luôn luôn chăm chỉ quả nhiên là đang cúi đầu làm việc, vừa nhìn sổ sách trên tay vừa nhàn nhạt mở miệng:
“Tiến đến.”
Có thể người đang ở ngoài cửa, là một trong sáu vị lục đại ảnh vệ.
Tần Vô Song đẩy cửa tiến đến sau đó cũng không có mở miệng, mà là ngồi đối diện Tần Vô Phong nhìn đại ca nhà mình làm việc.
Bắt đầu từ bao giờ, hai người gia trưởng vô lương của Tần gia vứt bỏ toàn bộ trách nhiệm, ra ngoài du ngoạn, toàn bộ gánh nặng của Tần gia trong Huỳnh Quang, tất cả đặt lên trên vai Tần Vô Phong.
Cho dù có Tần Vô Song và Tần Vô Hạ chia sẻ, thế nhưng, Tần Vô Phong luôn luôn lo lắng đệ đệ nhà mình, gánh hết tâm tư.
Hắn là gia chủ tốt của Tần gia, cũng là một ca ca tốt.
Cho nên, vô luận là Tần Vô Song hay Tần Vô Hạ, đến lúc gặp phải chuyện lớn, đều là chủ động thương lượng với hắn, đều là tôn trọng ý kiến của hắn, địa vị của hắn.
Thân thể Tần Vô Phong từ từ cứng ngắc, sau khi Tần Vô Song tiến đến, hắn liền biết người tới không phải bất cứ ai trong lục đại ảnh vệ, mà là nhị đệ của hắn.
Một người mà hắn không muốn đối mặt lúc này.
Không biết từ lúc nào, đối mặt với nhị đệ của hắn, hắn dĩ nhiên chột dạ đố kị.
Hắn ghét tình tự như vậy, nhưng thế nào cũng không thể khống chế.
Buổi tối khi nghe thấy Long Ảnh nói bọn họ không ăn cơm chiều, tâm của hắn dĩ nhiên đau xót giống như bị người róc ra.
Buổi chiều Tần Vô Song cùng Vân Khuynh làm chuyện gì, hắn có thể nào không biết, chỉ là, không nghĩ tới, sẽ là nùng tình mật ý như vậy...
Cuối cùng, Tần Vô Phong thở dài một tiếng, buông cây bút trong tay, nâng mắt nhìn về phía Tần Vô Song:
“Vô Song.”
Tần Vô Song còn đang ngẩn người suy nghĩ phải như thế nào nói cho hắn về chuyện Vân Khuynh mang thai, nghe tiếng hắn gọi liền lập tức lấy lại tinh thần nói:
“Có, đại ca, có việc gì vậy???”
Tần Vô Phong cúi đầu, không còn khí phách tôn quý và lãnh ngạo khi đối mặt với Ngụy Quang Hàn, chỉ còn lại một chút uể oải:
“Đến tìm đại ca chính là ngươi, đại ca thì có chuyện gì.”
“Ách...”
Tần Vô Song mím môi nói:
“Đại ca, ta... Ta là muốn nói cho ngươi một việc.”
Thấy hắn như vậy, Tần Vô Phong nhíu mày:
“Liên quan đến Vân nhi sao???”
Tần Vô Song gật đầu.
Tâm Tần Vô Phong bỗng nhiên co rụt lại, Vô Song... Sẽ không là nhìn thấu cảm tình của hắn...
“Ngươi... Nói đi.”
Cho dù Tần Vô Song nhìn thấu hắn, hắn cũng không thể trốn tránh.
May là Tần Vô Song còn đang chuyên chú tâm sự của mình, không có chú ý tới khuôn mặt bỗng nhiên tái nhợt của hắn, có chút khó khăn nói:
“Khuynh nhi y, thân thể y, không giống người thường.”
Tần Vô Phong ngẩn người, vậy ra không phải là Vô Song nhìn thấu hắn...
Nói đến thân thể Vân Khuynh...
Hắn đột nhiên nhớ tới chuyện Ngụy Quang Hàn nói Vân Khuynh là quái vật, khi đó hắn còn đang nghi hoặc vì sao Ngụy Quang Hàn lại nói như vậy, không nghĩ tới hiện tại Vô Song lại đến giải thích nghi hoặc cho hắn.
“Không giống chỗ nào???”
Tần Vô Song hít sâu một hơi:
“Khuynh nhi thân thể y, có thể dựng dục hài tử.”
Nam tử, dựng dục hài tử???
Chuyện này quả thực là dọa sợ Tần Vô Phong, thế nhưng Tần Vô Phong vô luận là năng lực tiếp thu, hay là năng lực phản ứng, đều là rất mạnh.
Tiêu hóa xong lời Tần Vô Song nói, đáy lòng hắn càng nhấc lên phong ba:
“Ý của Vô Song là, Vân nhi mang thai???
Hài tử của ngươi và Vân nhi???”
Nói chuyện với người thông minh đúng là rất dễ dàng, hắn chỉ nói Vân Khuynh có thể dựng dục hài tử, Tần Vô Phong liền đoán được kết quả.
Tần Vô Song gật đầu:
“Đúng, Khuynh nhi mang thai, sắp tới một tháng.”
Có được căn cứ chứng thực của Tần Vô Song, sắc mặt Tần Vô Phong hết xanh lại trắng, cực kỳ xấu xí.
Tần Vô Song, thân đệ đệ của hắn, vì sao lại may mắn như vậy???
Cưới được Vân nhi đã là vô cùng hạnh phúc, vì sao hắn lại còn có thể có được hài tử Vân nhi vì hắn sinh hạ???”
Bàn tay Tần Vô Phong bỗng dưng nắm chặt, móng tay cắt sửa chỉnh tề đâm vào trong lòng bàn tay, cứa rách lòng bàn tay, dịch thể ấm áp theo bàn tay rơi xuống mặt đất.
May là tay hắn từ lúc dừng công việc liền một mực để dưới bàn, ở nơi Tần Vô Song nhìn không thấy, hai tay của hắn đau đớn, máu chảy tràn lan.
“Thật không.... Như vậy, ngươi nhất định phải cẩn thận chiếu cố Vân nhi, để cho bọn họ mẫu tử... Mẫu tử bình an!!!”
Vì sao lúc nói đến mẫu tử, lại cảm thấy quái dị như vậy???
“Thế nhưng, đại ca, ta sợ người khác biết Khuynh nhi là nam tử mà lại mang thai, sẽ nói Khuynh nhi mấy lời nhàn ngôn toái ngữ.”
Tần Vô Phong cau mày suy nghĩ, gật đầu:
“Đúng, đó là một vấn đề, Vô Song dự định làm như thế nào???”
“Người hầu Tần phủ chúng ta tuy rằng đều là trung thành, nhưng bọn hắn vô cùng có khả năng không cẩn thận để lộ chuyện này ra ngoài, ta dự định nói với đối ngoại Khuynh nhi bị bệnh, sau đó chọn ra mấy người đáng tin đến chiếu cố chúng ta, chờ hài tử bình an sinh ra rồi nói sau.”
Tần Vô Phong gật đầu:
“Cũng được, nam tử mang thai, dù sao cũng không phải chuyện dễ tiếp thu, chờ thêm vài năm, Vân nhi được mọi người tín phục, hài tử lớn hơn một chút rồi nói cũng tốt —-
Hiện tại Vân nhi, dù sao cũng là vừa mới đến Tần gia, người già trong Tần gia vốn đã bất mãn Vân nhi là nam nhi thân, hiện tại nếu như biết được Vân nhi có thể mang thai, nhất định sẽ mượn cớ Vân nhi là quái vật gì gì đó bắt ngươi hưu thê.”
Người già Tần gia, là một đám lão nhân cổ hủ không hỏi thế sự, bên trong bọn họ có nhiều người là trưởng bối Tần gia, một đám lão đầu này tụ tập trong một sơn cốc nghiên cứu võ học, sống một cuộc sống như ẩn cư.
Ngoại trừ hôn nhân đại sự của con cháu bọn họ mới thỉnh thoảng hỏi đến một chút, trừ phi đại sự liên quan đến Tần gia tồn vong, bằng không bọn họ tuyệt đối mặc kệ.
Tần Vô Song hừ lạnh một tiếng:
“Hưu thê??? Chúng ta Tần gia, từ tổ tông đến nay, còn chưa từng xuất hiện sự kiện hưu thê, bọn họ thật đúng là suy nghĩ viển vông.
Bọn họ đều không là vấn đề, chỉ là đây là hài tử đầu tiên của ta và Khuynh nhi, ta không hy vọng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mà thôi.”
Tần Vô Phong thở dài một tiếng:
“Vô Song suy xét rất tốt, như vậy ngày mai ta liền bắt tay an bài việc này, ngươi và Vân nhi an tâm đi...
Ta... Cũng muốn thấy chất nhi đầu tiên của ta bình an xuất thế.”
Nét mặt Tần Vô Phong mang theo thần sắc trầm trọng ngập ngừng, hắn không rõ là bởi vì tâm của hắn đau hơn tay, hay là bàn tay của hắn chảy quá nhiều máu mà mất đi tri giác, đầu ngón tay của hắn cắm sâu trong lòng bàn tay, nơi chóp mũi dường như cũng quanh quẩn mùi máu tươi giấu trong tay áo.
Mà toàn bộ tâm tư Tần Vô Song đều đặt lên chuyện của Vân Khuynh, dĩ nhiên không ngửi thấy mùi máu tươi đậm đặc, thực sự là may, bằng không Tần Vô Song hỏi, Tần Vô Phong thật đúng là không biết trả lời thế nào!
C110: Đau đớn khó hiểu
Vân Khuynh là bị cảm giác quặn đau nơi bụng mà giật mình tỉnh giấc.
Lúc tỉnh lại thân thể bủn rủn vô lực như trước, bên người cũng không có ai, chỉ có đau nhức khiến y khó có thể chịu được.
“Ô...”
Y gập lại thân thể, lấy tay che bụng, chăn bông đắp trên người y rơi xuống, lộ ra tấm lưng tuyết trắng tràn đầy vết tích.
“Vô Song....”
Y suy yếu kêu lên, trong phòng lại không có ai.
Từng đợt đau đớn đến từ nơi sâu nhất trong thân thể, khiến Vân Khuynh càng lúc càng kinh hoảng và bất an.
Vì sao lại như vậy???
Lẽ nào, là bởi vì lúc trước y cùng Vô Song hoan ái???
Vì sao lúc đó không có bất luận cái gì cảm giác, hiện tại lại đau như vậy.
Đau nhức khó có thể chịu được, mà đau đớn kia mang theo lây nhiễm cực lớn, từ bụng cấp tốc tràn ra toàn thân.
Vân Khuynh hầu như là đau nhức lăn lộn trên giường, trên trán của y tràn đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch đến cực điểm, ngay cả môi cũng mất đi màu sắc, run rẩy không ngừng.
“Vô Song... Vô Song....”
Loại tình huống này, ngoại trừ gọi tên Vô Song tạo cho mình một chút dũng khí ra, y cái gì cũng làm không được.
Lúc này y thực hận bản thân vô lực, ngoại trừ chịu đựng đau đớn, y không thể làm gì hơn.
Đau nhức đến khoảng nửa khắc ( 1 khắc = 15′), cái loại cảm giác toàn tâm đau đớn này dĩ nhiên chậm rãi rút đi.
Thân thể Vân Khuynh run rẩy thở dốc nằm ở trên giường, cảm giác đau đớn tàn dư trong thân thể khiến y sợ hãi.
Y chậm rãi nhắm mắt lại, che chở thật chặt phần bụng.
May là....
May là hài tử không sao.
May là y cảm giác được hài tử còn đang nằm ở trong bụng.
Y vốn là vô lực, trải qua một trận lăn qua lăn lại vừa rồi lại càng thêm suy yếu.
Hơi khép lại hai mắt, lông mi đen dày hình thành bóng ma dày đặc trên hai gò má trắng noản, khuôn mặt tuyệt mỹ trắng bệch gần như trong suốt, cái mũi xinh xắn hơi rung động, hô hấp rất nhỏ giống như là sắp biến mất.
Qua hồi lâu, Tần Vô Song mới chậm rãi trở về, gần như là hắn vừa mở cửa, Vân Khuynh liền tỉnh.
Y bỗng nhiên mở một đôi mắt uể oải mang theo lệ ngân, hơi chuyển động, thẳng tắp nhìn về phía Tần Vô Song, trong lòng rầu rĩ có chút nghẹn ngào.
Vừa rồi... Một mình, y sợ!!! Vô Song... Cuối cùng cũng đã trở về.
Tần Vô Song đóng cửa lại, xoay người thả nhẹ cước bộ, chậm rãi đi đến bên giường, lơ đãng trông thấy Vân Khuynh mở một đôi mắt thật to nhìn thẳng vào hắn.
Đáy mắt còn có may mắn và ủy khuất, cũng có lệ ý rõ ràng.
Hắn lại càng hoảng sợ, lập tức vài bước đi về phía trước, nâng dậy Vân Khuynh, nhấc lên chăn ôm Vân Khuynh vào lòng, lo lắng hỏi:
“Khuynh nhi??? Làm sao vậy???”
Vân Khuynh môi tái nhợt giật giật, muốn nói gì đó... Cuối cùng nhẹ nhàng lắc đầu:
“Không có gì... Chỉ là gặp ác mộng, tỉnh lại xong không thấy ngươi... Có chút sợ.”
Tần Vô Song gắt gao ôm y:
“Xin lỗi, ta vừa ra ngoài.”
Vân Khuynh kéo lên nụ cười thanh linh:
“Không sao.”
Tay y vẫn chặt chẽ ôm lấy thắt lưng Tần Vô Song, gắt gao nắm lấy quần áo hắn.
Vừa rồi, thực sự đáng sợ rất đáng sợ...
Thế nhưng, phải nói cho Vô Song thế nào???
Vô Song lúc trước bắt mạch cho y, ngoại trừ hỉ mạch, tình huống khác đều bình thường, y nếu là nói ra, chỉ sợ khiến Vô Song lo lắng.
Thế nhưng, không nói...
Lỡ như có chuyện, vậy phải làm thế nào???
Vân Khuynh lại nghĩ tới hắc bào tế tự, lựa chọn sống hay chết!!!
Y chọn sống, nhưng người nọ rốt cuộc có buông tha y hay không???
Mím mím môi, tuy rằng không dự định nói ra đau đớn vừa rồi, thế nhưng y vẫn phải nói cho Vô Song về chuyện hắc bào tế tự.
Bạn thấy sao?