Chương 60: C111---- 115

Edit: Huyết Vũ

C111: Liên Cừ bắt mạch

"Vô Song...”

Đôi mắt Vân Khuynh kiên định nhìn Tần Vô Song:

“Còn có một việc, ta vẫn không nói cho ngươi!!!”

Tần Vô Song ôn nhu vỗ về mái tóc đen dài rối tung của y, hỏi:

“Chuyện gì???”

Đôi mắt Vân Khuynh mê hoặc, mang theo vài tia ngờ vực mở miệng nói:

“Ta ở chỗ Ngụy Quang Hàn...”

Y vừa mở đầu, Tần Vô Song đã siết chặt bàn tay ôm y, trên khuôn mặt uể oải của y cong lên mỉm cười:

“Hãy nghe ta nói hết, ta gặp phải một người kỳ quái, người kia toàn thân đen sì, con mắt như là không có con ngươi, giống như bị người móc đi... Nói chung toàn thân hắn đều là tối như mực.

Đúng rồi, Ngụy Quang Hàn gọi hắn Ám Dạ, hắc bào tế tự Ám Dạ.”

“Hắc bào tế tự???”

Tần Vô Song kinh hô, hắn tự nhiên biết hắc bào tế tự là ai, hắc bào tế tự, lấy ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, đó chính là người của Lưu Duyến ảo cảnh của Tương Ly quốc, nhớ trước kia Tần gia huynh đệ ba người, chính là ở trong Lưu Duyến ảo cảnh học nghệ.

Nếu như không nói đến chuyện đồng lứa, hắc bào tế tự Ám Dạ, coi như là sư thúc của bọn hắn!!!

Hắc bào tế tự bản tính ít gặp, lại biết được vô tận bí mật, để không bị quấy rầy, hắn luôn luôn không ở cố định, trên thế giới này, hầu như chỉ có hắc bào tế tự Ám Dạ đi tìm người khác, còn người khác là không thể tìm được hắn.

Thế nhưng, hắn tìm đến người khác, tất nhiên là bởi vì chuyện tình rất trọng đại, Vân Khuynh dĩ nhiên lại đụng phải hắn???

Lẽ nào Vân Khuynh xảy ra chuyện gì???

Phản ứng lại sau, Tần Vô Song lập tức lo lắng hỏi:

“Sao ngươi lại gặp phải hắn??? Hắn có nói cái gì kỳ quái với ngươi không???”

Tần Vô Song có một loại cảm giác cường liệt, lần này, ngày bình tĩnh, dường như là đã đến hạn.

“Có, hắn hỏi ta, lựa chọn sống hay chết. Mà ta, chọn sống.”

Nghe đến đây tâm Tần Vô Song bỗng nhiên co rụt lại, dĩ nhiên liên quan đến sống chết:

“Sau đó thì sao, hắn còn nói gì không???”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Cái gì cũng không nói, hắn ở trên người ta, vẩy ra một tầng hồng quang kỳ quái, còn nói cái gì có thể giải quyết thứ hắn lưu lại, hắn sau đó, tuyệt đối không động thủ...”

Tần Vô Song trầm mặc.

Hắn lần thứ hai đưa tay bắt mạch cho Vân Khuynh, ngoài hỉ mạch ra, trong cơ thể Vân Khuynh, dường như có một loại khí tức hỗn loạn, hắn đột nhiên phát hiện, thời gian chỉ là một buổi chiều, thân thể Vân Khuynh đã suy yếu rất nhiều.

Tần Vô Song nhịn xuống kinh hoảng trong lòng, ôm chặt Vân Khuynh:

“Khuynh nhi, ngươi không sao, ta nhất định sẽ không để người có chuyện gì.”

Đó là thứ gì, vì sao thế nào cũng không thể nhận thấy???

Hắc bào tế tự Ám Dạ, hắn muốn làm gì???

Tần Vô Song nhắm mắt, nỗ lực ngăn chặn sóng gió gian nguy ở trong lòng, trên khuôn mặt tìm cách kéo ra dáng cười thoải mái Vân Khuynh:

“Khuynh nhi, ngươi hiện tại mang thai, nghỉ ngơi cho tốt là được, tất cả chuyện khác, đều giao cho ta, hắc bào tế tự kia, ta cũng biết, chỉ là một tên bịp bợm giang hồ mà thôi, ngươi không cần chú ý đến hắn.”

Nhớ lại đau đớn vừa rồi, Vân Khuynh nhíu mày, sự tình hẳn là sẽ không đơn giản như vậy mới đúng...

Đêm hôm đó, Tần Vô Song ôm lấy Vân Khuynh, trắng đêm không ngủ.

Ngày thứ hai, Tần Vô Song nói cho Tần Vô Phong việc này, Tần Vô Phong bắt mạch cho Vân Khuynh, như trước không có phát hiện bất luận cái gì dị thường.

Kỳ hoàng thuật, bọn họ tinh thông, thế nhưng đối với hắc bào tế tự thần bí, bọn họ vẫn là bó tay chịu chết.

“Đại ca, hay là đem tin tức Khuynh nhi mang thai, nói cho biểu ca đi, để biểu ca nhìn Khuynh nhi một cái.”

Cuối cùng Tần Vô Song đề nghị.

Tần Vô Phong trầm ngâm nửa ngày, rốt cuộc đáp ứng.

Nguyên nhân là hắn, Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ, ngoại trừ tinh thông tinh tượng ra, còn tinh thông y thuật, hơn nữa Liên Cừ người kia làm việc, không làm thì thôi, nếu đã làm, nhất định phải là tốt nhất.

Để bảo hộ thân thể muội muội Liên Phù, hắn đặc biệt học y thuật, nghiên cứu hơn mười năm, về phương diện tài học, không phải người thường có thể so sánh.

Chuyện Vân Khuynh mang thai, lại được nói cho Liên Cừ.

Liên Cừ cho dù có chút kinh ngạc, nhưng cũng là tiếp nhận, hắn vốn dĩ tin tưởng thế giới to lớn, không thiếu chuyện lạ.

Sau đó Liên Cừ bắt mạch cho Vân Khuynh.

Lấy trí thông minh của Vân Khuynh, đương nhiên biết Tần Vô Song vì sao lại để Tần Vô Phong bắt mạch cho y, cũng biết vì sao sau khi Tần Vô Phong bắt mạch cho y, Liên Cừ lại tiếp tục bắt mạch.

Đó là bởi vì tất cả mọi người biết thân thể của y có chuyện, nhưng lại không biết rốt cuộc là có chuyện gì.

Lúc này đây là Liên Cừ, nếu như ngay cả Liên Cừ cũng nhìn không ra, Tần Vô Song và Tần Vô Phong, nhất định sẽ tìm người khác.

Bởi vì khí trời và do mang thai hài tử, Vân Khuynh càng lúc càng không thích rời giường, Tần Vô Song và Tần Vô Phong tự nhiên là tùy y.

Cho nên, muốn để Liên Cừ bắt mạch cho y, còn phải mời Liên Cừ đến ‘Phù phong các’ của Tần Vô Song.

Đuổi đi Bạch Khuynh Vận hiếu kỳ vẫn muốn theo tới, Liên Cừ mang theo tâm tình trầm trọng đi tới ‘Phù phong các ‘.

Tần Vô Song miễn cưỡng cười nói với Vân Khuynh:

“Khuynh nhi, biểu ca biết ngươi mang thai, vẫn luôn lo lắng, muốn đích thân bắt mạch cho ngươi.”

Lúc Tần Vô Phong bắt mạch, cũng là dùng lý do này.

Vân Khuynh lặng lẽ không nói gì, thành thật vươn cổ tay.

Liên Cừ nhìn đến dung nhan tiều tụy tái nhợt rõ ràng của y, thở dài một tiếng, tự tay bắt mạch cho y.

Con ngươi như mặt nước của Liên Cừ nửa khép, sắc mặt càng ngày càng trầm trọng, cuối cùng, tràn đầy khiếp sợ và không thể tin tưởng.

Hắn bỗng nhiên mở to con ngươi, trong con mắt nhìn về Vân Khuynh mang theo vẻ bi thương.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong ở một bên nhìn thấy Liên Cừ như vậy, tâm bỗng nhiên mát lạnh, không ngừng trầm xuống.

Nhận thấy bản thân luống cuống, Liên Cừ miễn cưỡng kéo lại tinh thần, dung nhan tuấn mỹ phiêu dật xuất trần lộ ra dáng cười nhẹ nhàng trong sạch, nói với Vân Khuynh:

“Vân Khuynh và bảo bảo đều rất khỏe mạnh, thế nhưng, nam tử mang thai không giống chuyện thường, Vân Khuynh ngươi nhớ kỹ nghỉ ngơi cho tốt.”

Vân Khuynh gật đầu, sắc mặt vừa rồi của Liên Cừ y tự nhiên là thấy được, chẳng lẽ, Liên Cừ rốt cục vạch trần bí mật hắc bào tế tự lưu lại.

Thế nhưng, nếu Liên Cừ không nói, y liền không hỏi nhiều, không nên để bọn họ lo lắng thêm.

Liên Cừ ra hiệu cho Tần Vô Phong xong nói:

“Đã như vậy, Vô Song chiếu cố tốt Vân Khuynh, ta và biểu ca có việc đi trước.”

Cho dù trong đôi mắt đen của Tần Vô Song tràn đầy nôn nóng và bất an, nhưng hắn vẫn như cũ gật đầu nói:

“Được.”

Tần Vô Phong còn lại là đi theo Liên Cừ rời khỏi:

Nhìn bóng dáng hai người bọn họ, Vân Khuynh nửa tựa trong lòng Tần Vô Song không ngừng suy đoán, thân thể này, rốt cuộc là có chuyện gì???

Ra khỏi ‘Phù phong các’ Tần Vô Phong liền khẩn cấp hỏi Liên Cừ:

“Biểu đệ, ngươi đã nhìn ra chuyện gì sao???”

Liên Cừ thở dài một tiếng, gật đầu:

“Đích xác nhìn ra, thế nhưng, hiện nay ta, cũng bất lực.”

Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong cứng lại, sâu trong con ngươi tối tăm thâm thúy là lo lắng một điểm cũng không thua Tần Vô Song:

“Như vậy, Vân nhi y, rốt cuộc là thế nào???”

C112: Cổ trùng tàn nhẫn

Như vậy, Vân nhi y, rốt cuộc là thế nào???”

Liên Cừ thở dài, chậm rãi đi về phía trước, vừa đi vừa nói:

“Không phải độc, không phải bệnh, các ngươi tự nhiên nhìn không ra.”

Tần Vô Phong theo sát phía sau hắn:

“Đó là cái gì???”

Liên Cừ nheo lại đôi mắt như mặt nước, nơi đáy mắt là thật sâu bất đắc dĩ:

“Là cổ.”

“Cổ???”

Nghe đến đây Tần Vô Phong bỗng nhiên ngẩn ra, tâm hung hăng co rụt lại.

Cổ, tương truyền là một loại độc trùng do người bồi dưỡng mà thành.

Là một loại vu thuật thần bí mà tà ác.

Vốn độc trùng là do rất nhiều động vật thần bí có độc tính rất mạnh đào tạo ra, nhưng nó khác với cổ, không cùng tác dụng.

Cổ, tương truyền, đến từ phương tây Liệt Phong quốc.

Mà đúng lúc lại là thứ hạng Tần Vô Phong không thạo, lần đầu tiên trong đời, Tần Vô Phong cảm giác kinh hoảng tới cực hạn.

Lần đầu tiên khủng hoảng như thế, lần đầu tiên hoang mang lo sợ không biết nên làm cái gì bây giờ.

“Là cổ gì??? Sẽ sản sinh nguy hại gì cho Vân nhi???”

Đến lúc hỏi cái này, thanh âm của hắn thậm chí có chút run, vốn có, hắn giống Tần Vô Song tự tin có thể bảo vệ tốt Vân Khuynh.

Thế nhưng...

Chuyện thực tàn khốc hiện tại, nói cho hắn, hắn không thể bảo hộ Vân Khuynh, thậm chí, không có cách nào cứu y...

Hắn còn chưa đủ cường đại, hắn phải thay đổi càng cường đại hơn mới có thể bảo vệ tốt Vân nhi!!!

Liên Cừ sửa sang lại quần áo của mình, vẻ mặt có chút chần chờ, cuối cùng mở miệng nói:

“Tử ô cổ.”

Hắn biết Tần Vô Phong không rõ cái gì là tử ô cổ, không đợi Tần Vô Phong đặt câu hỏi liền thuận tiện nói:

“Tử ô cổ, là một loại cổ trùng dài nhỏ như giun, cả vật thể phiếm hồng, bình thường nấp trong huyết quản của người, rất khó phát hiện.

Hơn nữa, loại cổ này, đối với người thường không có một chút gây hại, duy độc... Đối với người mang thai...”

Toàn thân Tần Vô Phong run rẩy, nếu là như vậy, như vậy, đối phương nhằm vào chính là Vân Khuynh, hay là hài tử trong bụng Vân Khuynh???

Hắc bào tế tự Ám Dạ, rõ ràng là sư thúc của bọn hắn, vì sao lại hạ độc thủ với Vân Khuynh như vậy, lẽ nào Vân Khuynh tồn tại, ngăn trở chuyện gì của hắn???

Tần Vô Phong nắm chặt hai tay, hít sâu một hơi, nỗ lực khiến bản thân tỉnh táo:

“Liên Cừ biểu đệ, tử ô cổ kia, đối với Vân nhi, sẽ gây nên thương tổn gì???”

Liên Cừ dừng lại cước bộ, nhìn Tần Vô Phong:

“Tử ô cổ không giống với các loại cổ ẩn trong thân thể người chậm rãi tổn hại, loại cổ này, thích nhất là hấp thu dinh dưỡng và năng lực trong cơ thể anh nhi ( trẻ sơ sinh hoặc trẻ mới sinh) chưa thành hình trong bụng.

Cơ bản là bảy ngày hấp thu một lần, năng lượng mỗi lần hấp thu khá lớn.

Mà dinh dưỡng của anh nhi đến từ mẫu thể ( cơ thể mẹ), mẫu thể tự nhiên cũng bị ảnh hưởng theo...

Loại cổ này, chỗ đáng sợ nhất, cũng không phải là những cái này, mà là...”

Nét mặt thanh nhã tuấn tú, phiêu dật xuất trần của Liên Cừ mang theo vẻ không đành lòng, thả chậm lời nói:

“Tử ô cổ, đáng sợ nhất, là sau khi nó hấp thu toàn bộ dinh dưỡng của anh nhi, dẫn đến anh nhi tử vong sau đó, sẽ trực tiếp ở trong mẫu thể, ăn tươi nó...”

“...”

Tần Vô Phong thở hốc vì kinh ngạc.

Ăn tươi anh hài trong mẫu thể???

Đây là chuyện tình rợn người đến thế nào!!!

Trên thế giới, làm thế nào lại có loại cổ tà ác lại tàn nhẫn như thế???

Tần Vô Phong mất đi toàn bộ lãnh tĩnh, hắn kéo phần áo trước ngực Liên Cừ, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị vặn vẹo đến đáng sợ:

“Vậy lấy thân thể Vân nhi có thể chống đỡ bao lâu???

Phải như thế nào mới có thể giải được loại cổ này???

Liên Cừ nhìn Tần Vô Phong lo lắng như vậy, trong con ngươi hiện lên một tia hiểu rõ và thương hại.

Vân Khuynh, quả nhiên là mệnh phạm đào hoa, tình kiếp trọng trọng a!

Tâm tình này lóe lên trong con ngươi như mặt nước của hắn, tiếp đó, chuyển thành trấn an:

“Ta trở lại một hồi, sẽ vì Vân Khuynh điều chế một ít dược vật, ngăn chặn tử ô cổ.

Thế nhưng, tối đa ta có thể áp chế ba tháng, trong vòng ba tháng, các ngươi phải giải trừ tử ô cổ.”

Nghe đến đây, Tần Vô Phong lập tức buông Liên Cừ, lo lắng hỏi hắn:

“Làm thế nào để giải tử ô cổ???”

C113: Thánh hoa Lam Ngân

" Khó.”

Đối mặt với vấn đề của Tần Vô Phong, Liên Cừ ngắn gọn trả lời một chữ.

Biểu tình của Tần Vô Phong lại biến thành một mảnh u ám, ánh mắt kiên định nói:

“Biểu đệ ngươi nói, rốt cuộc phải làm thế nào, dù khó đến mấy ta cũng sẽ nỗ lực làm được.”

“Còn có ta...”

Tần Vô Phong vừa mới nói xong, Tần Vô Song tâm thần không yên cấp bách muốn biết Vân Khuynh rốt cuộc xảy ra chuyện gì lập tức tiếp lời.

Liên Cừ và Tần Vô Phong đều xoay người nhìn về phía Tần Vô Song.

Tần Vô Song đứng ở phía sau bọn họ, khuôn mặt tuấn mỹ trầm trọng, một đôi mắt đen tràn đầy thương yêu và dứt khoát.

Tần Vô Phong nhìn hắn, tựa như ở trên người hắn nhìn thấy chính mình.

Liên Cừ nhìn huynh đệ hai người này một chút, thở dài một tiếng:

“Các loại dược thảo khác, kỳ thực đều không có vấn đề... Biện pháp ta chung quy là có, thế nhưng, giải tử ô cổ, còn cần một loại dược rất trọng yếu, cũng rất khó lấy được —–

Chính là lam ngân hoa.

Lam ngân hoa, chỉ sinh trưởng trong Tà Vu cốc ở phía Tây Liệt Phong quốc.

Người trong Tà Vu cốc am hiểu cổ thuật, thần bí lại quái dị, giống như là nơi một dân tộc kỳ quái sinh sống, luôn luôn chỉ lo chuyện mình, đối với toàn bộ người xâm nhập địa bàn bọn họ, đều là tàn nhẫn giết chết.

Mà lam ngân hoa, là thánh hoa Tà Vu cốc, theo ta được biết, tất cả tiêu chí của Tà Vu cốc đều có đồ án lam ngân hoa, cho nên...”

Ngay cả lãnh địa cũng không thể xâm nhập, huống hồ, là thánh hoa của bọn hắn!!!

Lời sau của Liên Cừ, cũng không nói ra, hắn biết Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều hiểu.

Ai biết hắn vừa nói ra sầu lo lớn nhất, sắc mặt Tần gia hai huynh đệ không hề có nản lòng thoái chí, trái lại là mừng như điên, trong con ngươi đều bắn ra ánh sáng vui sướng.

“Thật tốt quá.... Thật tốt quá...”

Tần Vô Song thì thào tự nói:

“Khuynh nhi được cứu rồi... Biểu ca, lam ngân hoa cứ giao cho chúng ta, còn dược vật khác, liền làm phiền ngươi.”

Liên Cừ rất không hiểu, nhìn Tần Vô Song, lại nhìn Tần Vô Phong:

“Lẽ nào, các ngươi có thể lấy được lam ngân hoa sao??? Tại sao lại vui vẻ như vậy???”

Sắc mặt Tần Vô Phong cũng hơi hoà dịu một chút, mở miệng giải thích:

“Mấy năm trước, Vô Song từng ở Liệt Phong quốc lưu lại một đoạn thời gian, đã từng cứu được tiểu nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, Tà Vu cốc cốc chủ còn từng đưa tín vật Tà Vu cốc cho Vô Song, nói ngày sau nếu như có cần, bọn họ nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ.”

Liên Cừ nghe đến đây, nét mặt thanh nhã như sen lộ ra tiếu ý nhợt nhạt:

“Tốt, thực sự là trong cái rủi có cái may, thiện duyên ngày trước kết thành nhân quả hôm nay, như vậy, Vô Song cũng nhanh đi Tà Vu cốc lấy lam ngân hoa trở về đi.

Ta sẽ bắt đầu chuẩn bị các dược vật khác, dù sao thời gian tử ô cổ ở trong cơ thể Vân Khuynh càng dài, tổn hại càng lớn đối với thân thể Vân Khuynh.

Hơn nữa, Huỳnh Quang chúng ta thuộc về phương Đông, Liệt Phong thuộc về phương tây, cách xa ngàn dặm, Vô Song phải nhanh chân trong vòng ba tháng trở về.”

Một phương Đông, một phương tây, hai phương hướng đối lập, đích xác cách nhau rất xa.

Thế nhưng...

“Vô Song ở lại, để ta đi đi.”

Liên Cừ vừa mới nói xong, Tần Vô Phong liền mở miệng nói:

“Vân nhi hiện tại mang thai, Vô Song không thích hợp rời đi, Vô Song lưu lại, ta mang theo tín vật đến Liệt Phong quốc đi Tà Vu cốc lấy lam ngân hoa.”

Liên Cừ nghe hắn nói, nhíu mày:

“Theo ta được biết, dân tộc Tà Vu cốc, là dân tộc phi thường cổ hủ, cho dù có tín vật, muốn thánh hoa của họ, sợ rằng không có khả năng.”

Tần Vô Song nheo lại đôi mắt.

Nghĩ lại cái dân tộc kia, đối với người ngoài thì tàn nhẫn lãnh khốc dị thường, đối với người quen thuộc, lại nhiệt tình đến dọa người.

Liên Cừ nói không sai, lam ngân hoa dù sao cũng là thánh hoa Tà Vu cốc, tuyệt đối sẽ không đơn giản đem cho người khác, hắn đi, hy vọng lấy được lam ngân hoa, tuyệt đối so với Tần Vô Phong cao hơn nhiều.

Thế nhưng...

Vân Khuynh mang thai, không thể đi lại khắp nơi, hắn sao có thể rời khỏi y trong lúc Vân Khuynh và hài tử bọn họ đều có nguy hiểm???

Tần Vô Song còn đang do dự, Liên Cừ lại mở miệng khuyên nhủ:

“Liệt Phong quốc và Huỳnh Quang quá mức xa xôi, nếu như biểu ca lấy không được, biểu đệ lại đi, thời gian chắc chắn sẽ không kịp.”

C114: Quyết định của Vô Song

Liên Cừ đem toàn bộ vấn đề, đều kéo ra.

Trong lúc nhất thời, Tần Vô Phong và Tần Vô Song, đều bắt đầu khó xử.

Tần Vô Song lo lắng Vân Khuynh và hài tử trong bụng Vân Khuynh, không muốn rời đi, rồi lại sợ Tần Vô Phong không thể lấy được lam ngân hoa.

Tần Vô Phong muốn đi Liệt Phong quốc, nhưng cũng sợ không lấy được lam ngân hoa, ở lại, hắn cũng biết hắn không phải Vân Khuynh kỳ vọng, cho nên, hắn cũng cực kỳ mâu thuẫn.

Liên Cừ từ lâu đã biết Vân Khuynh mệnh phạm đào hoa, tình kiếp trọng trọng, tâm ý của Tần Vô Phong, hắn cũng là nhìn ở trong mắt, đồng thời có ý định thành toàn.

Nếu như kiếp này Vân Khuynh nhất định phải cùng một chỗ với nhiều người, hắn mong muốn biểu ca của hắn, có thể đạt được tâm nguyện, nhận được hạnh phúc.

“Vấn đề gì đó, cũng không quan trọng bằng Vân Khuynh và hài tử trong bụng Vân Khuynh...

Chúng ta không thể mạo hiểm, chỉ có thể lựa chọn biện pháp có lợi nhất cho Vân Khuynh

Vô Song đi lấy lam ngân hoa!!!”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song vẫn như cũ trầm mặc, bọn họ không thể đơn giản hạ quyết tâm.

Liên Cừ thở dài một tiếng:

“Mà thôi, mặc kệ hai người các ngươi ai đi, sớm nhất cũng là sáng sớm ngày mai xuất phát, đêm nay các ngươi suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc là ai đi!!!

Thời gian suy xét một buổi tối, hẳn là cũng đủ để họ lựa chọn.

Trong công việc, Tần Vô Song và Tần Vô Phong cho tới bây giờ cũng không phải người dài dòng không dứt khoát.

Cho nên hai huynh đệ nghe xong Liên Cừ nói, đều gật đầu, đồng ý.

Sau khi bàn bạc, ba người liền tản đi, Tần Vô Song mang theo tâm tư phức tạp trở lại ‘Phù phong các’.

Vân Khuynh vẫn quan sát hắn, nhưng dù sao cũng không thể từ trên khuôn mặt hắn nhìn ra chuyện gì.

Tần Vô Song có vẻ có chút trầm mặc, Vân Khuynh nhíu mày, bắt đầu trở nên bất an, nhưng Tần Vô Song không mở miệng, y cũng trầm mặc.

Thẳng đến khi tắt đèn, đi ngủ.

Tần Vô Song giống như bình thường, ôm Vân Khuynh, gắt gao ôm y, thế nhưng, trong lòng ôm người hắn yêu nhất, hắn vẫn không thể đi vào giấc ngủ.

Hắn không thể ngủ, Vân Khuynh tự nhiên cũng là không ngủ.

Im ắng trầm mặc hơn nửa canh giờ, Vân Khuynh thở dài một tiếng, tựa đầu lên ngực Tần Vô Song, ôm thắt lưng hắn, mở miệng nói:

“Vô Song...”

Tần Vô Song nhẹ nhàng chậm chạp vỗ lưng y:

“Khuynh nhi, cũng không ngủ sao...”

Đầu Vân Khuynh cọ cọ trước ngực Tần Vô Song:

“Vô Song, rốt cuộc người kia đã làm gì cơ thể của ta. Trạng huống hiện tại của ta, rốt cuộc là thế nào???”

Tay Tần Vô Song dừng một chút, thở dài nói:

“Ta chỉ biết là không gạt được ngươi, Khuynh nhi...

Trong cơ thể ngươi, bị người hạ một loại cổ, chúng ta trong vòng ba tháng, phải giải trừ được cổ này.”

Vân Khuynh mím môi, ở trong trí nhớ của y, đời trước, hình như đã từng nghe qua loại sinh vật này.

Là một thứ thần bí quỷ dị lại ác độc khiến con người ta sợ hãi không gì sánh được.

“Cổ đó, có tác dụng gì.”

Đôi mắt Tần Vô Song trong bóng đêm lóe ra thương tiếc, giọng điệu lại không có biến hóa quá lớn:

“Không phải loại cổ lợi hại gì, chỉ là hấp thu tinh lực của ngươi, khiến ngươi càng ngày càng suy yếu...”

Tha thứ cho lời nói dối thiện ý của hắn, hắn chỉ là vì không muốn Vân Khuynh lo lắng hài tử bọn họ mà thôi.

“Thực sự chỉ là như vậy???”

Tần Vô Song cười khổ hai tiếng:

“Cái gì chỉ là như vậy. Chờ nó hút hết tinh lực của ngươi, ngươi chẳng phải là mất mạng hay sao???”

“Ách...”

Vân Khuynh ngẩn người:

“Đúng vậy... Vô Song không phải nói trong ba tháng giải trừ là được sao... Lẽ nào rất khó khăn???”

“Đó... đó là chuyện ta hiện tại, khó quyết định nhất...”

“Có chuyện gì khó xử vậy???”

“Khuynh nhi... Muốn giải trừ cổ này, cần một loại dược thảo, nhưng dược thảo kia, lại ở nơi rất xa...”

Tần Vô Song tinh tế nói chuyện lam ngân hoa cho Vân Khuynh, cùng với chỗ khó xử của hắn.

Vân Khuynh nghe xong cười khẽ hai tiếng, trong bóng đêm thưởng thức sợi tóc đen tuyền của Tần Vô Song:

“Vô Song, ngươi đi đi.”

“Nhưng ta, lo lắng ngươi...”

“Vô Song... Ta trải qua nhiều năm đều như vậy, so với lúc này còn gian khổ hơn nhiều, không có ngươi ta vẫn phải đối mặt, huống hồ là hiện tại, mọi người trong Tần phủ đối tốt với ta như vậy...

Ngươi sau khi đi, Liên Cừ biểu ca, đại ca, bọn họ nhất định sẽ thay ngươi chiếu cố ta thật tốt...”

“Ta không nỡ rời khỏi ngươi...”

Tần Vô Song như trước có chút chần chờ.

Trong bóng tối khóe miệng Vân Khuynh cong lên càng cao, cúi đầu mở miệng:

“Vô Song... Ở cùng nhau quá lâu sẽ chán... Tiểu biệt thắng tân hôn...”

Tần Vô Song cam kết.

Hắn và Vân Khuynh, lúc nào cũng khắc khắc, đời đời kiếp kiếp cùng một chỗ, hắn cũng sẽ không chán.

Thế nhưng, Vân Khuynh nói rất đúng, hắn sau khi đi, Liên Cừ và Tần Vô Phong nhất định sẽ chiếu cố tốt Vân Khuynh.

Thế nhưng đại ca và Vân Khuynh...

Không...

Vân Khuynh mang thai hài tử của hắn, hắn có thể nào nghĩ như vậy...

Nếu thế, vậy để hắn đi!

Đi Liệt Phong quốc lấy lam ngân hoa!!!

C115: Vô Song rời xa

Tần Vô Song muốn đi Liệt Phong quốc Tà Vu cốc lấy lam ngân hoa, Tần Vô Phong cũng quyết định muốn đi.

Hai người đều kiên trì.

Sau đó tính lại khả năng lấy được lam ngân hoa, Tần Vô Phong ba hiệp bị nốc-ao, cuối cùng quyết định Tần Vô Song đi lấy lam ngân hoa.

Nguyên nhân Tần Vô Song rời nhà, chỉ có Vân Khuynh, Tần Vô Phong và Liên Cừ biết.

Gió sớm hiu hiu, mang theo hàn lãnh của mùa đông, vẻ mặt bốn người đứng dưới ánh nắng đều có chút nghiêm túc.

Vân Khuynh và Tần Vô Song, càng là luôn luôn dắt cùng một chỗ.

“Vô Song, lam ngân hoa trọng yếu, sức khỏe an toàn của ngươi cũng trọng yếu, hoa phải lấy được, người cũng phải hoàn hoàn chỉnh chỉnh trở về.”

Bất luận bọn họ là ai đi, đều cần hiểu rõ tất cả về Tà Vu cốc.

Tối hôm qua, Tần Vô Phong đã kêu Thượng Quan Tôn đem tư liệu của Bách Hiểu Lâu đưa tới.

Nói đến Thượng Quan huynh muội, sau khi Tần Vô Hạ trở về Tần gia mấy ngày, vị ảnh vệ cuối cùng Long Khiêm cũng trở lại, đồng thời lập tức mang theo Thượng Quan huynh muội đến Bách Hiểu Lâu, giáo dục bọn họ các hạng công việc.

Đến nay, Thượng Quan Nhược Vũ vui đến quên cả trời đất, Thượng Quan Tôn như trước là đứng bên muội muội nhà mình, mặc nàng vui chơi.

Từ tư liệu Thượng Quan Tôn đưa tới, Tần Vô Phong cũng hiểu Tà Vu cốc là một nơi quỷ dị.

Cho nên, hắn thận trọng ăn nói vấn đề an toàn của Tần Vô Song.

“Ta nhất định an toàn mang theo lam ngân hoa trở về, chờ ta, Khuynh nhi, đại ca.”

Tần Vô Song trịnh trọng nhìn Tần Vô Phong và Liên Cừ:

“Đại ca, biểu ca, ta đi rồi, Khuynh nhi liền giao cho các ngươi.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố Vân nhi thật tốt.”

Vân Khuynh cười cười với Tần Vô Song:

“Ta và hài tử, đều chờ ngươi trở về.”

Nghe xong Vân Khuynh nói, Tần Vô Song mặc kệ trước mặt Liên Cừ và Tần Vô Phong, đem Vân Khuynh kéo vào trong lòng, cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào của y.

Mang theo một chút lưu luyến, một chút bất an, một chút không muốn, Tần Vô Song gian nan kết thúc nụ hôn sâu.

Sau đó không đợi Vân Khuynh phản ứng, hắn liền xoay người rời đi.

Tần Vô Phong đen mặt, Liên Cừ đỏ mặt.

Mà Vân Khuynh còn lại là che môi, nhìn bóng lưng Tần Vô Song, vừa tức giận vừa xấu hổ lại lưu luyến cùng không muốn.

Các loại tình tự phức tạp, khiến y nhất thời hoảng hốt đứng tại chỗ, chỉ có thể nhìn Tần Vô Song rời đi.

Thẳng đến khi bóng dáng Vô Song biến mất, Tần Vô Phong mới đi đến bên người y, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị cũng mềm đi:

“Vân nhi, chúng ta nên về thôi.”

Vân Khuynh lấy lại tinh thần, thu hồi đường nhìn phía xa xa, có chút rầu rĩ.

Ba tháng.

Tính thời gian y và Vô Song thành thân, cũng chỉ có một chút thời gian như vậy, sớm như vậy đã phải chia lìa, còn chia lâu như vậy.

“Vô Song hắn....”

Vân Khuynh mang theo cười khổ nhìn về phía Tần Vô Phong và Liên Cừ:

“Có lẽ, ngay cả lễ mừng năm mới cũng không về được, đêm trừ tịch ( giao thừa), cũng là một mình ở ngoài...

Ai, lúc đầu là Thượng Quan huynh muội, mấy ngày trước là Ngụy Quang Hàn, hiện tại lại là lam ngân hoa....

Hình như ta, luôn luôn gây phiền phức cho Vô Song!!!”

Tần Vô Phong và Liên Cừ nghe y nói xong, lập tức lắc đầu:

“Nào có, hạnh phúc kiếp này của Vô Song đều là ngươi mang đến cho hắn, thú được ngươi, là thiên đại phúc khí của hắn mới đúng.”

Vân Khuynh suy nghĩ một chút cười nói:

“Đúng vậy, phúc họa đan xen, hạnh phúc và phiền phức đều là gắn với nhau.”

Mấy người từng bước từng bước, chậm rãi tiến vào Tần phủ.

Vân Khuynh vừa đi vừa cảm thán, y cùng Tần Vô Song, quen nhau yêu nhau, cũng chỉ có mấy tháng, thế nhưng y cảm thấy y và Tần Vô Song, giống như đã biết nhau một đời.

Tần phủ trang nghiêm, biểu hiện ra xem, vẫn như thường ngày.

Chỉ là, lúc này đây chia xa, đã không còn giống như ngày xưa dễ dàng gặp nhau.

Chờ đến khi gặp lại, rất nhiều chuyện, đều đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...