Chương 61: C116---- 120

Edit: Huyết Vũ

C116: Tình huống Tần phủ

Bởi vì sau khi Tần Vô Song đi, chỉ còn Liên Cừ và Tần Vô Phong là có thể chiếu cố Vân Khuynh, lại nghĩ đến ngày sau, bụng của Vân Khuynh sẽ lớn lên, cho nên Tần Vô Phong liền để tổng quản Tần gia truyền ra tin tức, nói Vân Khuynh cùng với Vô Song rời nhà.

Bởi vậy, người trong Tần phủ, vào lúc sáng sớm vừa rời giường, vô cùng kinh ngạc khi biết một chuyện như vậy...

Tối hôm qua, nhị thiếu gia bọn họ mang theo nhị phu nhân rời nhà.

Vì sao đi, đi nơi nào, đương nhiên là chỉ có đại thiếu gia biết.

Tuy rằng một đám người hầu rất hiếu kỳ, thế nhưng, chưa nói đến chuyện đại thiếu gia bọn họ có nói cho họ hay không, chỉ là đi hỏi, cũng không ai dám đi hỏi đại thiếu gia lạnh như băng của Tần gia kia.

Thế nhưng, trong Tần phủ lớn như vậy, bọn người hầu không dám hỏi, nhưng lại có hai người dám trực tiếp đến tìm Tần Vô Phong chất vấn.

Mặt trời vừa mọc, từng tia nắng chiếu lên cửa sổ bằng gỗ, bởi vì Tần Vô Phong tương đối bận, cho nên bọn họ đưa Vân Khuynh an bài đến chỗ Liên Cừ, tạm do Liên Cừ chiếu cố.

Sau khi dàn xếp tốt cho Vân Khuynh, Tần Vô Phong lại bắt đầu cúi đầu công tác.

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn mang theo ngưng trọng, cẩn thận tỉ mỉ nhìn sổ sách trong tay, lại nghe ‘Phanh’ một tiếng, một bóng dáng nổi giận đùng đùng vọt tới trước bàn làm việc của hắn.

“Đại ca!!! Tại sao nhị ca lại đi???”

Nghe thấy tam đệ nhà mình chất vấn, sắc mặt Tần Vô Phong lạnh đi, trong con ngươi tối tăm thâm thúy mang theo một tia nghiêm nghị: “Vô Hạ, tính tình lỗ mãng thất thất của ngươi có phải là nên sửa lại một chút???”

Tần Vô Hạ thân thể cứng đờ, có chút co quắp, hắn quả thực là sợ đại ca, thế nhưng nghĩ lại Tần Vô Song và Vân Khuynh chẳng nói một tiếng liền biến mất vô tung vô ảnh, hắn lại bắt đầu nổi nóng: “Đại ca, bình thường ta cũng không phải như thế... Đại ca, vì sao Khuynh Khuynh vừa được cứu về, nhị ca lại mang Khuynh Khuynh rời nhà??? Có phải thân thể Khuynh Khuynh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không... Nhị ca và Khuynh Khuynh rốt cuộc là đi đâu???”

Tần Vô Phong mím môi: “Thế nào, chẳng lẽ chờ đến khi ngươi biết Vô Song và Vân nhi đi đâu, ngươi còn muốn đi tìm bọn họ???”

Tần Vô Phong hỏi lại khiến Tần Vô Hạ không nói gì, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng hất đầu sang bên quật cường không nói lời nào.

Tần Vô Phong nhìn Tần Vô Hạ khó chịu, thở dài một tiếng, hắn biết hôm nay Tần Vô Hạ không có được đáp án nhất định sẽ không chịu đi: “Bên Tương Ly quốc xảy ra chút vấn đề, nhị ca ngươi đi xem tình huống, về phần Vân nhi sao, y tốt, chỉ là bởi vì y và Vô Song vừa mới thành thân, luyến tiếc xa nhau, cho nên mới cùng đi.”

Nghe xong Tần Vô Phong nói, đôi lông mày anh tuấn của Tần Vô Hạ lập tức nhăn lại: “Tương Ly quốc??? Xa như vậy, nếu thế chẳng phải nhị ca và Khuynh Khuynh ngay cả lễ mừng năm mới cũng không thể trở về sao??? Đa và nương bọn họ, chỉ có mùng một hàng năm mới về nhà, năm nay, phải bỏ lỡ sao???”

Lễ mừng năm mới...

Vẻ mặt Tần Vô Phong có chút hoảng hốt, đêm trừ tịch, mùng một năm mới...

Đối với Tần Vô Phong mà nói, đều là hai ngày quan trọng nhất.

Trong đó mùng một năm mới, là ngày duy nhất đa nương bọn hắn về nhà, ở nhà một ngày đêm, sau đó lại rời đi.

Bởi vì nương hắn luôn luôn nói thế giới lớn như vậy, nhất định phải trong lúc còn sống, du ngoạn khắp nơi một lần.

Mà lão đa sủng thê thành si của bọn hắn, tự nhiên là thí điên thí điên, không câu oán hận đem toàn bộ mọi thứ bỏ lại, cùng nương hắn du ngoạn thiên hạ.

Về phần đêm trừ tịch...

Đó là bí mật của Tần Vô Phong, cũng là một loại bệnh không tiện nói ra, là bí mật ngoài người Tần gia, tất cả mọi người đều không biết.

Ngẩn ngơ thu hồi tư tự, Tần Vô Phong gật đầu: “Đúng, đúng vậy, năm nay, Vô Song và Vân nhi, cũng không thể ở nhà mừng năm mới.”

Tần Vô Hạ gãi đầu: “Nói vậy, đa nương muốn gặp tân tức phụ Khuynh Khuynh. Phải chờ đến sang năm... Đại ca, thực sự chỉ là việc nhỏ sao, vì sao lại rời đi vào lúc này, ta nhớ kỹ, Khuynh Khuynh rất sợ lạnh, khí trời hiện tại ở bên ngoài...

“Được rồi, Vô Hạ.”

Tần Vô Phong cắt đứt hắn: “Vô luận như thế nào, Vô Song và Vân nhi cũng đã đi, ngươi hiện tại nói cái gì cũng không thể thay đổi.”

Tần Vô Hạ có chút tức giận: “Ta biết, ta chỉ là lo lắng nhị ca và Khuynh Khuynh... Còn có, vì sao một chút báo hiệu cũng không có, nói đi là đi, cũng không cho ta đến tiễn bọn họ.”

“Sự tình tương đối khẩn cấp, căn bản không kịp thông tri cho ngươi... Lần sau, lần sau nhất định đúng lúc nói cho ngươi... Được rồi, đại ca có công chuyện, Vô Hạ cũng đi làm việc đi.”

Thực sự mệt mỏi ứng đối với tam đệ nhà mình sắc bén chất vấn, một câu nói dối, cần rất nhiều luống cuống gom lại, nói càng nhiều, lại càng dễ có kẽ hở.

“Chuyện gì gấp như vậy, sao ta lại không thu được tin tức bên Tương Ly xảy ra vấn đề???”

Tần Vô Phong đánh giá thấp Tần Vô Hạ chấp nhất với nguyên nhân Tần Vô Song và Vân Khuynh rời đi.

Hắn có chút hoài nghi: “Ngươi vì sao muốn biết những chuyện này??? Chuyện của ngươi đã xử lý thỏa đáng chưa??? Tung tích Xích Huyết Kiếm thế nào??? Ta nghe nói Phù Vân sơn trang cũng đang sa sút???”

Tần Vô Phong càng nói càng nghiêm khắc, đe dáng vẻ bệ vệ của Tần Vô Hạ từng chút đè xuống.

Đối mặt với đại ca hắn vĩnh viễn cũng không thể phản kháng, Tần Vô Hạ luôn luôn bị phê bình.

Tần Vô Hạ bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Ta đã an bài người đi Phù Vân sơn trang, động tĩnh bên kia vẫn quan sát chặt chẽ, hiện nay vẫn đang nắm chắc trong tay, ta dự định đến đầu năm sau liền tự mình đi một chuyến đến Phù Vân sơn trang.”

Tần Vô Phong gật đầu: “Chuyện Xích Huyết Kiếm, nhất định phải xử lý thích đáng, đừng để người khác nghĩ Huỳnh Quang võ lâm yếu kém, cũng đừng để triều đình Huỳnh Quang làm khó.”

Tần Vô Hạ gật đầu.

Hai người đang nói chuyện, một bóng dáng màu lục nhạt bỗng nhiên xuất hiện, tiếng nói ôn nhu mềm yếu vang lên: “Đại biểu ca, nhị biểu ca hiện tại đang ở đâu??? Thực sự đã đi sao???”

Người đến một thân quần dài xanh nhạt phiêu dật, trên vai khoác lên áo lông hồ, trên khuôn mặt mỹ lệ nhu nhược mang theo tiều tụy chọc người thương tiếc.

Là nàng, Liên Phù!!!

Nhìn thấy nàng, Tần Vô Phong đột nhiên nghĩ có chút mệt mỏi khi phải ứng đối với vị biểu muội được tất cả mọi người bảo hộ này.

Trước đây chỉ biết nàng có ý với Vô Song, nếu Vô Song cũng có tình với nàng, bọn họ tự nhiên vui vẻ kết thành một đôi nhân duyên.

Nhưng Vô Song căn bản không thích nàng, hơn nữa Vô Song hiện tại có Vân Khuynh, đáy mắt tâm tư càng không thể chứa những người khác.

Cứ như vậy, đối với Liên Phù vô cùng ân cần và quan tâm Vô Song liền khiến cho bọn họ khó xử.

“Nhị đệ hắn đích xác đã cùng Vân nhi ra ngoài, hiện nay không ở trong phủ.”

“A...”

Trên khuôn mặt thanh lệ của Liên Phù tràn đầy thất lạc.

Ca ca của nàng muốn nàng gả cho nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên, nhưng nàng không thích nam nhân kia, lúc đầu mong muốn nhị biểu ca có thể giúp nàng thoát khỏi nam nhân kia...

Ai biết...

Ai!

Còn có biểu tẩu của nàng, tuy rằng nàng nhìn qua vẫn luôn coi nhẹ vị biểu tẩu kia, nhưng ở trong lòng nàng vẫn rất đố kị rất quan tâm.

Yên lặng quan sát nhiều ngày như vậy, nàng cũng biết biểu tẩu của nàng, là một người rất ôn nhu rất đẹp rất tốt, tất cả mọi người đều thích y.

Ngoại trừ y là một người nam nhân, không thể vì nhị biểu ca sinh hài tử, nàng quả thực là một điểm đều thua kém y.

Hơn nữa, nàng nhìn ra, nhị biểu ca là thật tâm thích biểu tẩu kia.

Ái tình chưa nở hoa của nàng, cứ như vậy ở trong trạng thái vừa mới hé ra, héo rũ.

Nàng hiện tại, chỉ là nhất thời còn không thể hoàn toàn buông tay, đáy lòng đối với nhị biểu ca so với người khác vẫn là thân thiết hơn, so với người khác có thêm một tia chờ đợi.

Thế nhưng hắn vừa đi như thế, không thể ở cùng nàng, nàng đã hoàn toàn, không còn hy vọng.

“Vậy nhị biểu ca hắn... Và biểu tẩu, bọn họ lúc nào mới trở về???”

Tần Vô Phong nhấc lên mày kiếm, hơi trầm ngâm: “Khoảng chừng, một năm!!!”

Khi đó, hài tử của Vân nhi, hẳn là đã xuất thế!

Tần Vô Phong tính toán xong, nói ra đáp án.

“Một năm???”

“Một năm!!!”

Câu trả lời của Tần Vô Phong khiến Liên Phù và Tần Vô Hạ hai người có chút khó có thể tiếp thu.

Tuy rằng Tần Vô Hạ biết Tương Ly quốc và Huỳnh Quang cách nhau rất xa, thế nhưng, qua lại một chuyến cũng không cần một năm khoa trương như vậy chứ???

Tần Vô Phong gật đầu: “Vân nhi là lần đầu tiên đi Tương Ly quốc, có lẽ Vô Song sẽ dẫn y đi đâu đó du ngoạn một đoạn thời gian, cho nên tương đối chậm.”

Khuôn mặt tuấn tú của Tần Vô Hạ cứng đờ, vừa chuẩn bị nói cái gì đó, lại bị ánh mắt Tần Vô Phong ngăn lại.

Liên Phù tự nhiên là không tiện hỏi Tần Vô Phong là Tần Vô Song rốt cuộc vì sao rời nhà, nàng chỉ có thể mang theo thất lạc và lo lắng, nói với Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ: “Như vậy, Phù nhi đi về trước, không quấy rối đại biểu ca và tam biểu ca nữa.”

Tần Vô Phong gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị mềm đi một chút.

Tần Vô Hạ cũng nói: “Biểu muội thân thể ngươi không tốt, loại khí trời này, vẫn là ở trong phòng nghỉ ngơi thì tốt hơn.”

“Ân, đã biết.”

Liên Phù miễn cưỡng cười cười, chậm rãi rời đi.

Nhìn bóng dáng của nàng, Tần Vô Hạ nói với Tần Vô Phong: “Làm sao bây giờ đại ca, biểu muội nàng hình như còn chưa hết hy vọng với nhị ca.”

Tần Vô Phong hơi nâng mắt liếc hắn một cái: “Vô Song là của Vân nhi, Hiên Viên Liệt Thiên là một nam nhân không tệ, ta nghĩ, nữ nhân hắn coi trọng, nhất định sẽ trăm phương nghìn kế đạt được.”

C117: Tình của Vô Phòng

Gió lạnh thổi qua, trải qua vài ngày, bầu trời bắt đầu nhẹ nhàng rơi tuyết.

Ngày ở phương Bắc, lạnh lẽo khiến Vân Khuynh chỉ muốn nằm ở trong phòng đặt đầy noãn lô ( lò sưởi ấm loại nhỏ).

Vô Song rời đi, mang đi toàn bộ cuộc sống của y, khiến y miễn cưỡng, cả ngày buồn bã.

Mà Liên Phù, gần như là bởi vì tin tức y và Tần Vô Song rời phủ, đóng cửa từ chối tiếp khách.

Liên Cừ luôn luôn thích u tĩnh, toàn bộ Tần phủ ngoại trừ Bạch Khuynh Vận ra, trên cơ bản không ai đi quấy rối hắn.

Cho nên, tin tức Vân Khuynh ở trong ‘Vô’ viện, bị giấu đến triệt để.

Toàn bộ Tần phủ cho đến bây giờ cũng chỉ có Tần Vô Phong, Bạch Khuynh Vận, Liên Cừ, tiểu đồng bên người Liên Cừ, và tổng quản Tần phủ năm người biết mà thôi.

Gần đây y vẫn ở tại ‘Vô’ viện của Liên Cừ, ban ngày Tần Vô Phong tương đối bận, vẫn là Liên Cừ chú ý y, chăm sóc y.

Thế nhưng Tần Vô Phong lo lắng cho y sẽ vào buổi tối giấu mọi người đem công sự đi đến ‘Vô’ viện.

Ban đêm, bầu trời tối đen, không có một ngôi sao, chỉ có bông tuyết trong suốt rơi xuống ngoài phòng, tuy rằng ở trong bóng đêm, thế nhưng nếu như nhìn kỹ, khắp nơi đều có thể thấy bông tuyết trắng ngần.

Tiểu đồng của Liên Cừ ôm tầng tầng sổ sách, đi theo phía sau Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong khó có được bỏ đi y bào đen huyền, một thân trắng bạc, cổ tay áo cổ áo thêu nhung tơ màu vàng kim, còn kèm thêm một ít lông nhung, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng nghiêm nghị giống như khí trời bên ngoài.

Thế nhưng, hắn hình như còn chưa triệt để vứt bỏ màu đen tuyền, trên vai thắt lên một chiếc áo choàng màu đen rất nặng, trên sợi tóc đen còn lưu lại một ít bông tuyết.

Hắn đẩy cửa mà vào, mang theo một luồng khí lạnh.

Bốn phía trong phòng đều đặt noãn lô, bên giường còn có hai cái, trong tay Vân Khuynh cũng có một noãn lô tinh xảo to bằng chén trà, y vẫn đang nghiêng người tựa ở đầu giường, dưới ánh đèn mờ nhạt, chuyên chú đọc quyển sách trên tay.

Tiếng Tần Vô Phong mở cửa kinh động y, khí lạnh theo cửa mà vào, khiến y e dè một chút, lôi kéo chăn bông trên người.

Y đã quen Tần Vô Phong mỗi tối đến tìm.

Thu hồi quyển sách trên tay, y nâng mi, nhợt nhạt cười với Tần Vô Phong, nói:

“Đại ca, ngươi đã đến rồi.”

Tần Vô Phong sau khi ra hiệu cho tiểu đồng phía sau nhanh chóng đóng cửa, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị trở nên ấm dần, gật đầu với Vân Khuynh, cởi xuống áo choàng rất nặng trên vai, dùng nội lực loại trừ một thân hàn khí, sau đó mới tới gần Vân Khuynh.

Tiểu đồng của Liên Cừ khéo léo đặt xuống tầng tầng sổ sách, quay về phía Vân Khuynh và Tần Vô Phong nói:

“Tần thiếu gia, Vân thiếu gia, thuộc hạ xin cáo lui trước.”

Vân Khuynh gật đầu với hắn:

“Được, phiền phức ngươi, bên ngoài đường trơn, trở lại phải cẩn thận một chút.”

Tiểu đồng có chút lạnh lùng, rất giống chủ tử kia của hắn nghe xong Vân Khuynh nói, lộ ra nụ cười ấm áp:

“Vân thiếu gia, cảm tạ quan tâm, ta sẽ nhớ kỹ.”

Người ôn nhu, lại quan tâm hạ nhân như thế, không thể khiến người ở chung với y không thích y.

Tiểu đồng kia cấp tốc mở cửa rời đi.

Trong con ngươi tối tăm thâm thúy của Tần Vô Phong dập dờn một thứ giống như tiếu ý...

Bởi vì Tần Vô Phong chưa từng cười, cho nên không thể khẳng định.

Nhẹ nhàng chậm chạp nhìn Vân Khuynh, hắn mở miệng nói:

“Vân nhi luôn luôn đối tốt với tất cả mọi người...

Ân, hơn nữa cách xử sự này, thể hiện ở khắp nơi, so với thiện lương của biểu muội, có chút nhỏ bé, nhưng rất chân thực, rất tự nhiên.”

Vân Khuynh có chút xấu hổ buông xuống mí mắt:

“Ta nào có tốt như đại ca nói, ta sao có thể so với biểu muội luôn đi bang trợ người khác...”

Tần Vô Phong lắc đầu, không có tiếp tục nói sâu về vấn đề này.

Mà là ngồi xuống bên giường, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của Vân Khuynh:

“Ngày hôm nay có chỗ nào không khỏe, tiểu chất tử ( cháu) của ta có ức hiếp ngươi?”

Nói đến hài tử, Vân Khuynh lập tức tinh thần tỉnh táo:

“Có có có, đại ca, ta nói cho ngươi nga, buổi chiều ngày hôm nay lúc ở cùng Liên Cừ biểu ca, ta dĩ nhiên cảm thấy trong bụng có cái gì đó đang đá ta, Liên Cừ biểu ca nói là tiểu bảo bảo kia nha.”

Vân Khuynh như là hiến dâng vật quý, bùm bùm nói một chuỗi dài với Tần Vô Phong.

Nếu Tần Vô Song ở đây, vui mừng như vậy, chắc chắn chỉ chia xẻ cho Tần Vô Song.

Nếu không phải qua nhiều ngày quen thuộc với Tần Vô Phong một chút, Vân Khuynh cũng sẽ không không hề cố kỵ nói ra như thế.

Tần Vô Phong nghe, trong con ngươi lóe ra, có vui vẻ, có buồn bã, thế nhưng, mặc kệ là thần thái nào, đều là vì Vân Khuynh mà ra.

Hắn vì Vân Khuynh vui sướng mà vui sướng, vì hài tử trong bụng Vân Khuynh lớn lên mà vui sướng, thế nhưng, hắn cũng vì hài tử kia không thuộc về mình mà buồn bã.

Hắn, đố kị...

Đến ngày hôm nay, hắn phải thừa nhận, hắn đố kị, thực sự rất đố kị.

Trước khi Vô Song đi, hắn có một chút nhận ra tâm ý của mình, khi đó hắn không dám thừa nhận.

Sau khi Vô Song đi, giống như là mất đi một tầng gông xiềng vô hình, cộng thêm thời gian ở chung với Vân Khuynh càng dài, hắn càng cảm nhận được tâm ý đang nhảy lên của mình, càng là không thể kìm nén.

Đến ngày hôm nay, hắn đã xác định, hắn thích... Không, hẳn là yêu Vân Khuynh.

Chẳng biết tại sao lại yêu, chẳng biết là vào lúc nào.

Có thể là ở lần đầu tiên gặp mặt, lúc từ trong tay Vô Song đoạt lấy y tuấn mỹ suy nhược, vì ánh mắt mâu thuẫn mỹ lệ của y.

Cũng có thể là khi y và Vô Song ở cùng nhau, vì ánh sáng mềm mại hạnh phúc y tản mát ra.

Hoặc có lẽ bởi vì thân thế đáng thương của y, nhưng lại kiên cường mà sống.

Hay là lúc y bị Ngụy Quang Hàn bắt đi, song song yếu đuối xấu hổ giận dữ, y lại thần kỳ ngoan cường thực hiện ước định với Ngụy Quang Hàn...

Từ khi đệ muội Vân Khuynh này tiến vào Tần phủ, cũng chỉ là một tháng thời gian, trong một tháng này, Vân Khuynh vẫn luôn ở bên Tần Vô Song, nhưng trong đầu hắn lại có nhiều ký ức về Vân Khuynh đến vậy.

Đó là bởi vì, mỗi lần gặp được Vân Khuynh, hắn liền thật sâu ấn ở trong lòng, tỉ mỉ trân trọng.

Thế nhưng, hắn là Tần Vô Phong, Tần Vô Phong lãnh tĩnh, Tần Vô Phong thanh tỉnh.

Cho nên, cho dù biết mình yêu Vân Khuynh, nhưng biểu hiện ra ngoài hắn vẫn chỉ là thân phận đại ca quan tâm Vân Khuynh mà thôi.

Về phần cảm tình của hắn, tình yêu của hắn, người Tần gia suốt đời chỉ yêu một người, đó là chuyện của riêng hắn, không liên quan đến Vân Khuynh, không liên quan đến Vô Song, không liên quan đến người khác.

Tần Vô Phong rất hiểu chuyện, từ lúc còn rất nhỏ cũng đã hiểu chuyện.

Hắn biết mình là đại ca, phải bảo vệ đệ đệ hoặc muội muội của mình, cho nên hắn luôn nỗ lực học tập, luyện võ.

Hắn muốn mình cường đại vô hạn, hắn muốn mình trở thành tấm khiên bảo vệ cường đại nhất cho đệ đệ mình.

Kỳ thực, Tần Vô Phong bảo vệ đệ đệ của mình như vậy, hắn sao có thể đoạt thê của đệ đệ???

Trước đây, hắn một mình chịu đựng tịch mịch cô độc, gánh vác toàn bộ trách nhiệm của Tần phủ.

Sau đó, hắn cũng chịu đựng cắt đứt một đoạn cảm tình với Vân Khuynh, lặng lẽ ôm lấy thống khổ.

Hôm nay Tần Vô Song không ở, hắn thay Tần Vô Song bảo hộ Vân Khuynh, niềm hạnh phúc thống khổ của hắn.

Hạnh phúc vì có thể ở bên người hắn thương, hạnh phúc vì có thể cho y ôn nhu khiến cho y bỏ đi phòng ngự mỉm cười với hắn, hạnh phúc vì bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy người hắn yêu.

Cũng thống khổ vì người mình yêu, có thể nhìn nhưng không thể chạm, không thể yêu.

Cự ly hôm nay của hắn và Vân Khuynh, gần như vậy, rồi lại xa như thế.

Gần trong gang tấc xa tận chân trời, khoảng cách chân trời gang tấc, cũng không gì hơn cái này.

“Đại ca đại ca, ngươi đang nghĩ gì vậy, lẽ nào ngươi không cảm thấy khó tin sao, bảo bảo mới có một tháng, đã có thể đá ta nha.”

Thanh âm của Vân Khuynh như từ nơi xa truyền đến, kéo về toàn bộ tư tự buồn khổ của Tần Vô Phong.

Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút bất mãn của Vân Khuynh, gật đầu:

“Đúng vậy, rất khó tin, thế nhưng, Vô Song tuấn mỹ đến khó tin, Vân nhi đẹp đến khó tin, hài tử các ngươi, có khó tin cũng là chuyện hợp lý.”

“Đại ca!!!”

Khuôn mặt Vân Khuynh có chút đỏ bừng, lấy tính tình Tần Vô Phong, sao có thể nói ra như vậy.

Giống như là truyện cười hài hước lạnh lùng.

Tần Vô Song nhìn y ngượng ngùng, trong lòng rung động càng lúc càng lợi hại.

Hắn híp mắt, ôn hòa nói với Vân Khuynh:

“Ta có thể sờ sờ nó không?”

“Cái gì???”

Trong lúc Vân Khuynh còn đang mơ màng, tay Tần Vô Phong đã luồn vào trong chăn, trượt lên quần áo, đặt lên bụng Vân Khuynh.

Đến lúc phản ứng lại, khuôn mặt Vân Khuynh oanh một cái nổ tung.

Y từ chối một chút:

“Đại ca...”

Cái này không hợp cấp bậc lễ nghĩa...

Y còn chưa nói ra miệng, Tần Vô Phong đã nói:

“Thư của Vô Song hôm trước, hỏi ta hài tử của các ngươi thế nào, như vậy ta có thể hồi âm nói hài tử rất khỏe mạnh, đã có thể đá Vân nhi...

Không sao Vân nhi, chúng ta đều là nam nhân, hơn nữa hài tử trong bụng ngươi còn là chất tử của ta, ta chỉ là, muốn cảm nhận chất tử của ta tồn tại mà thôi.”

Vân Khuynh cảm thấy không được tự nhiên, nhưng lại nghĩ thái độ làm người của Tần Vô Phong trong mấy ngày qua, tương đối trầm ổn nghiêm chỉnh, làm việc rất có chừng mực.

So với lúc mới quen thì không quá giống, nhưng thật ra so với hình dung lúc trước của Vô Song lại rất giống.

Hơn nữa, Tần Vô Phong cũng không làm động tác vượt rào nào với y, xem ra trước đó y cùng với Tần Vô Song lo lắng là vô cớ, là dư thừa.

Hiện tại, Tần Vô Phong thật sự chỉ là đang quan tâm tiểu chất tử của hắn!

C118: Liên Cừ từ biệt

Bàn tay Tần Vô Phong, ấm áp, đặt ở trên bụng Vân Khuynh, cảm nhận gân mạch nhảy lên dưới bàn tay, bỗng nhiên nghĩ thật là thần kỳ —

Đó là một sinh mệnh, một sinh mệnh còn đang trong thai...

Tay hắn, đặt ở trên có vẻ hơi lâu, đặt ở trên áo đơn trơn như tơ, dường như không bao giờ muốn dời đi.

Vân Khuynh ho nhẹ một tiếng:

“Khụ khụ, đại ca...”

Đường nhìn của y lúc chạm đến đống sổ sách tiểu đồng của Liên Cừ đặt ở trên bàn, mạnh mẽ sáng ngời:

“Đại ca, ngươi còn có rất nhiều công sự cần phải xử lý, vậy nhanh đi làm việc đi, ta và bảo bảo đều rất ổn.”

Tần Vô Phong lấy lại tinh thần, cũng biết động tác của mình có chút vượt quá, hình như là đã lâu lắm.

Hắn buông xuống mí mắt, thu hồi tay nói:

“Được rồi, vậy Vân nhi đọc sách tiếp đi!”

Sau đó, Tần Vô Phong ngồi vào trước bàn, bắt đầu công tác.

Vân Khuynh một lần nữa cầm sách lên, chậm rãi đọc.

Hai người đều là trầm mặc, cũng rất hài hòa.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, búi tóc của Vân Khuynh hơi buông, nghiêng người tựa ở bên giường, một tay cầm noãn lô cách chăn bông đặt ở trên bụng, một tay cầm sách, chăm chú nhìn.

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong là một loạt nghiêm túc chăm chú, trầm mặc lật sổ trong tay, thỉnh thoảng xoát xoát viết vài nét bút.

Thời gian im lặng trôi đi.

Vân Khuynh đem noãn lô trong tay đặt ở dưới giường, khép lại quyển sách, lôi kéo chăn bông, nhìn về phía Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong nhìn qua rất chuyên chú, rất tập trung, giống như là bỏ quên toàn bộ bên ngoài.

Da thịt của hắn dưới ánh đèn chiếu lên màu mật ong, sợi tóc màu mực bởi vì hắn cúi đầu, có chút buông xuống, vì khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn thả thêm một tia ôn hòa.

Vân Khuynh nhìn hắn, câu lên khóe môi, Tần Vô Phong nhìn qua rõ ràng không phải là tuyệt thế khối băng, nhưng lại có thể tản ra một loại khí tức xa cách cự tuyệt người khác tới gần.

Hắn rõ ràng bảo vệ bọn đệ đệ của mình như vậy, không phải là người không có cảm tình, nhưng lại không biết cười???

Thực sự kỳ quái!!!

Thế nhưng hắn làm đại ca rất tốt, Vân Khuynh kiếp trước là con trai một, kiếp này mặc dù có ca ca, nhưng ngoài nhị ca ra y cũng không thân cận với ai.

Y rất muốn có một ca ca nuông chiều y.

Vô Song là người yêu, Vô Phong là đại ca.

Ha hả, gả cho Vô Song thật tốt, thỏa mãn tâm nguyện, có thêm một người ca ca, đúng rồi, còn có Vô Hạ, thêm một người đệ đệ...

Nghĩ đến chuyện này, đường nhìn của Vân Khuynh dần dần không rõ.

Sau khi mang thai, y vốn thích ngủ, huống chi hiện tại tối muộn như vậy.

Cơn buồn ngủ kia tới cực nhanh, hầu như là lập tức, Vân Khuynh liền ngủ.

Đầu hơi nghiêng bên vai, chăn bông kéo rất cao, bọc cả người vào trong, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y lộ vẻ càng thêm yếu ớt không gì sánh được.

Qua một lúc lâu, Tần Vô Phong động động đầu, buông bút trong tay, hoạt động tay một lúc, giương mắt nhìn về phía Vân Khuynh.

Liếc mắt, liền nhìn thấy Vân Khuynh đã ngủ.

Trong con ngươi của hắn bỗng nhiên mềm đi, chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng bước đến bên giường.

Cúi xuống thân thể, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo của Vân Khuynh.

Lông mi dày đặc đen tuyền bao trùm ở mí mắt, lưu lại bóng râm màu đen trên da thịt trắng noản.

Cánh mũi khéo léo tinh xảo hơi hơi rung động, bởi vì ngủ rất sâu, chăn bông trên người đắp rất dầy, khuôn mặt nhỏ nhắn của y lộ ra sáng bóng hồng nhạt, làn da càng có vẻ nõn nà trắng mịn.

Đường nhìn của Tần Vô Phong chuyển qua môi y, đôi mắt lóe sáng, mang theo sung sướng phát ra từ nội tâm.

Bởi vì đôi môi non hồng của Vân Khuynh hơi chu lên, khóe môi dĩ nhiên bởi vì ngủ rất sâu, chảy xuống nước bọt trong suốt.

Tần Vô Phong chuyên chú nhìn Vân nhi của hắn, thì ra y là khả ái động nhân như vậy.

Như bị mê hoặc, hắn từ từ vươn tay, ngón tay thon dài chậm rãi trượt lên chiếc cằm trơn truột của Vân Khuynh, vuốt đi nước bọt trong suốt.

Một đường trượt đến khóe môi Vân Khuynh, ngón tay tràn đầy nước bọt, thậm chí còn theo đầu ngón tay rớt xuống.

Tần Vô Phong lưu luyến da thịt dưới tay mình, không muốn rút tay về, vươn đầu lưỡi đỏ tươi, liếm đi nước bọt còn lại trên ngón tay.

Trong lòng hắn có vui sướng, nhưng lại trộn lẫn đau thương.

Người này... Vì sao, không phải là của hắn???

Nặng nề thở dài một tiếng, hắn cúi người ôm Vân Khuynh, chỉnh lại thân thể y, lại thay y kéo chăn bông, sau đó mới quay về bàn chỉnh lý sổ sách.

Tầng tầng sổ sách bị hắn thu dọn chỉnh tề, hắn đi tới bình phong cạnh cửa, cầm lấy áo choàng lúc trước, đang muốn khoác lên trên người, lại nghe thấy tiếng rên trên giường truyền đến.

Ném đi áo choàng, Tần Vô Phong dùng tuyệt đỉnh khinh công, trong nháy mắt đi tới bên giường.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khuynh vừa rồi còn an tường khả ái hiện tại nhăn thành một đoàn, trên khuôn mặt tái nhợt mang theo thống khổ, thân thể nho nhỏ cuộn tròn.

“Vân nhi, Vân nhi???”

Tần Vô Phong mang theo kinh hoảng trước mắt ôm y lên:

“Ngươi làm sao vậy???”

Vân Khuynh rên rỉ mở mắt, một tay che bụng, một tay gắt gao nắm chặt y bào Tần Vô Phong:

“Đau nhức... Đau quá... Đại ca... Ô ô... Bụng ta... Đau quá...”

Giống như lần trước Vô Song không ở, bụng của y đột nhiên từng đợt co rút đau đớn, đau đến mức khó có thể chịu được.

Tiếng rên rỉ thống khổ của y mang theo khóc nức nở, Tần Vô Phong nghe mà yêu thương không ngớt.

“Vân nhi Vân nhi... Ngươi nhịn một chút, ta xem xem là có chuyện gì...”

Hắn hoảng hốt nửa ôm Vân Khuynh, nửa bắt mạch cho Vân Khuynh, chỉ thấy mạch đập hỗn loạn, nhưng vẫn như cũ không biết là chuyện gì xảy ra.

Hắn nhìn ngoài cửa, trên khuôn mặt hiện lên một tia dứt khoát, ôm cả chăn của Vân Khuynh lên:

“Vân nhi, ngươi chờ một chút, chúng ta hiện tại đi tìm Liên Cừ biểu đệ, một hồi là qua, ngoan, một hồi là qua.”

Vân Khuynh ở trong lòng hắn, bởi vì bụng đau đớn mà giãy dụa, trong miệng rên rỉ một tiếng so với một tiếng càng yếu ớt, một tiếng so với một tiếng càng thê thảm.

Tâm Tần Vô Phong, bị y thống khổ mà gắt gao siết chặt.

Đẩy cửa ra, theo từng đợt tuyết, ôm Vân Khuynh bọc kín trong chăn bông, dùng tuyệt đỉnh khinh công bay đến chỗ gian phòng của Liên Cừ.

Gió tuyết đan xen, bông tuyết hình lục giác trong suốt, to như lông ngỗng, rơi trên đầu Tần Vô Phong, trên khuôn mặt, băng lãnh đến xương, Tần Vô Phong lại không có bất cứ cảm giác nào, hắn chỉ là toàn tâm toàn ý bay đến chỗ Liên Cừ.

Phòng của Vân Khuynh trong ‘Vô’ viện, cùng ở một sân với gian phòng của Liên Cừ, hai phòng cách nhau cũng không phải quá xa.

Một chốc liền đến, trong phòng Liên Cừ đã là một mảnh hắc ám, nói vậy hắn đã ngủ.

Vân Khuynh trong lòng Tần Vô Phong, thống khổ khóc hô đại ca, bụng đau.

Tần Vô Phong không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp phá cửa mà vào.

Lấy võ nghệ của Liên Cừ, đương nhiên là nhất khắc bọn họ đi vào liền tỉnh, lập tức ngồi dậy, lạnh lùng nói:

“Ai???”

Vừa mới nói xong, tiếng rên của Vân Khuynh truyền vào trong tai hắn.

“Biểu đệ, Vân nhi y đau, y kêu bụng đau.”

Trong thanh âm của Tần Vô Phong mang theo run rẩy, hai tay của hắn cũng run, toàn bộ thân thể của hắn đều đang run.

Vân nhi, Vân nhi, mắt mở trừng trừng nhìn Vân nhi thống khổ như thế, tâm của hắn giống như bị đao cắt.

Nghe Tần Vô Phong giải thích, Liên Cừ lập tức phủ thêm áo khoác thắp sáng đèn, vừa nhìn thấy Tần Vô Phong và Vân Khuynh, lập tức nói:

“Mau, mau đem y đặt lên trên giường.”

Tần Vô Phong lập tức đặt Vân Khuynh lên chiếc giường còn đọng lại hơi ấm của Liên Cừ, Liên Cừ lập tức bắt mạch cho y, lông mày nhẹ như khói của hắn hơi nhíu lại:

“Là cổ trùng phát tác, đây không phải là lần đầu tiên, ta nghe nói, loại cổ trùng này bảy ngày phát tác một lần.”

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong tràn đầy nôn nóng:

“Vậy hiện giờ phải làm sao???”

Liên Cừ thở dài:

“Truyền nội lực cho y, giúp y giảm bớt thống khổ, ta sẽ phối thêm một ít dược.”

Tần Vô Phong nghe xong, lập tức cầm tay Vân Khuynh truyền nội lực, nói với Liên Cừ:

“Dược... Biểu đệ, nhanh đi tìm dược.”

Liên Cừ gật đầu, lập tức đi phối dược, đánh thức tiểu đồng của hắn đi bốc thuốc sắc dược, trong thời gian đó Vân Khuynh vẫn một mực đau đớn.

Trên khuôn mặt của Vân Khuynh tràn đầy mồ hôi, tái nhợt khiến người ta thương tiếc không ngớt.

Khuôn mặt Tần Vô Phong đồng dạng trắng bệch, hắn là bị Vân Khuynh dọa.

Nếu như có thể, hắn thật muốn thay thế Vân Khuynh, đem toàn bộ đau đớn đều dời lên người hắn.

Thực sự là chết tiệt cổ trùng, chết tiệt hắc bào tế ti!!!

Mặc kệ hắc bào tế ti có phải là sư thúc của hắn hay không, hắn nhất định phải đi Lưu Duyến ảo cảnh một chuyến, vì Vân nhi lấy lại công đạo, đem thống khổ Vân nhi phải chịu, từng chút từng chút đòi lại!!!

“Vì sao thời gian dài như vậy, Vân nhi thống khổ còn chưa yếu đi???”

Thời gian quá dài, sắp tới nửa canh giờ, Vân Khuynh bị dằn vặt thống khổ cực kỳ, Tần Vô Phong yêu thương không được, hắn rốt cục bạo phát, gần như hét lên hỏi Liên Cừ.

Sắc mặt Liên Cừ ngưng trọng:

“Loại cổ trùng này vào lúc phát tác, thời gian một lần so với một lần càng dài... Thời gian dài nhất, đau nhức một ngày đêm cũng là có khả năng. Đêm nay là ta sơ sót, ta sớm nên phối dược.

Biểu ca ngươi yên tâm, ngày mai ta sẽ đem tất cả mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng, giảm bớt thống khổ do cổ trùng phát tác đến mức thấp nhất.”

Hắn vừa nói xong, tiểu đồng của hắn liền mang theo dược đã sắc đến.

Tần Vô Phong nhận dược bón cho Vân Khuynh, lại lăn qua lăn lại một trận, loại thống khổ này mới chậm rãi rút đi.

Sau khi kết thúc thống khổ dằn vặt, Vân Khuynh liền mệt mỏi ngủ.

Thấy Vân Khuynh lần thứ hai ngủ, Tần Vô Phong và Liên Cừ đều nặng nề thở hắt ra.

Liên Cừ cầm chén thuốc đưa cho tiểu đồng, ra hiệu cho hắn đem đi, quay về phía Tần Vô Phong nói:

“Biểu ca, còn có một việc, vốn ta định ngày mai mới nói cho ngươi, thế nhưng cổ trùng trong người Vân Khuynh đã bắt đầu phát tác, ta liền hiện tại nói luôn!”

Tần Vô Phong hồi phục lãnh tĩnh, nâng mi nhìn hắn:

“Chuyện gì vậy???”

“Ta phải rời đi một đoạn thời gian.”

Liên Cừ chậm rãi mở miệng nói.

C119: Khuynh Vận đồng hành

"Rời đi???”

Động tác trên tay Tần Vô Phong ngừng lại, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị đến dọa người:

“Vân nhi như vậy...

Chỉ có ngươi mới biết tình huống của y, ngươi đi rồi, cổ trùng trong cơ thể Vân nhi lần thứ hai phát tác vậy phải làm sao???”

Liên Cừ trấn an cười cười:

“Không sao, biểu ca, trước khi ta đi, chắc chắn sẽ chuẩn bị thỏa đáng dược vật cần thiết khi cổ trùng phát tác. Huống hồ, ta đi cũng là vì Vân Khuynh.”

Tần Vô Phong có chút không hiểu:

“Vân nhi hiện tại cần người chiếu cố, ta lại không thể phân thân, chỉ có thể dựa vào ngươi, nhưng ngươi lại...”

“Dược không đủ... Biểu ca, ta muốn đi tìm dược...”

“Dược không đủ??? Là dược gì, ta phái người đi tìm là được... Ngươi phải tự mình đi sao???”

Liên Cừ thở dài một tiếng, nhìn Vân Khuynh ngủ say trên giường, trong con ngươi trong trẻo sáng bóng có chút sầu lo:

“Đúng vậy, ta phải tự mình đi, thứ đó, khắp thiên hạ, chỉ có một vị cố nhân của ta mới có.”

“Vật gì vậy???”

“Tị độc châu... Muốn giải trừ tử ô cổ, song song cần lam ngân hoa, còn phải dùng tị độc châu phối hợp... Tị độc châu lúc trước ở chỗ sư phụ ta, nhưng sư phụ nói cho ta biết, một năm trước hắn đã đem tị độc châu tặng người rồi.”

Lông mày Tần Vô Phong nghe đến đây bỗng nhiên nhăn lại, hắn nhớ tới tư liệu của Bách Hiểu Lâu nói về tị độc châu, trầm giọng nói:

“Giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền??? Tị độc châu, ở trong tay hắn, đúng không???”

Liên Cừ gật đầu.

Sắc mặt Tần Vô Phong âm trầm, hắn càng lúc càng hận hắc bào tế ti hạ cổ trùng.

Nếu không phải Tần Vô Song từng cứu nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ, muốn lấy được lam ngân hoa quả thực là khó như lên trời.

Hôm nay lam ngân hoa dễ dàng lấy được, tị độc châu lại thành một vấn đề lớn.

Giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền, độc môn độc phái, nửa chính nửa tà, trên cơ bản là sổ sách của ai cũng không mua.

Người như vậy, vốn hẳn là rất khó sinh tồn, thế nhưng, võ công của hắn cao cường, lại thêm một thế lực giấu mặt bảo hộ hắn, khiến địa vị của hắn ở trên giang hồ mấy năm nay càng ngày càng nặng.

Hắn được xưng là Ma quân, là bởi vì hắn làm việc tuyệt đối chỉ bằng tính tình của mình, không bận tâm người khác, hắn có thể một khắc trước còn cười với ngươi, một khắc sau liền lấy mạng ngươi.

Mà nguyên nhân muốn mạng ngươi, có thể là lời ngươi nói khiến hắn khó chịu, có thể là ăn mặc kiểu tóc của ngươi hắn nhìn không vừa mắt, cũng có thể là do tâm tình không tốt tiện tay giết ngươi...

Trong mắt hắn, tựa như không có trắng đen, không có đúng sai, chỉ có hỉ nộ ái ố của mình hắn.

Hết lần này tới lần khác một người như vậy, tướng mạo tuấn mỹ, võ công cao cường, là đối tượng ngưỡng mộ của không ít nữ tử khuê trung võ lâm thế gia.

Những nữ tử này là vì phong thái ‘Khốc’ của hắn mà bị thuyết phục, cả đám đều muốn hòa tan lãnh tâm cứng như băng của hắn, muốn làm cứu thế chủ vĩ đại trong thế giới của hắn.

Thế nhưng nữ tử vừa đến gần hắn, không phải là chết thì chính là tàn.

Ngay cả như vậy, chúng nữ hiệp vẫn đối với hắn chạy theo như vịt.

Liên Cừ am hiểu chính là tinh tượng và y thuật, võ công của hắn chỉ có thể coi là cao thủ, so với Ma quân Dạ Lạc Huyền kia, hắn không nhất định có phần thắng, huống hồ hắn rất ít khi rời khỏi Thiên Cơ đảo, ra ngoài đi đến Tần phủ vốn đã là cực hạn, hiện tại vì Vân Khuynh, lại khiến hắn phải đi tìm giang hồ Ma quân???

“Biểu đệ.”

Tần Vô Phong suy xét một chút:

“Ngươi ở lại Tần phủ, để Vô Hạ đến chỗ Dạ Lạc Huyền lấy tị độc châu.”

Liên Cừ biết Tần Vô Phong quan tâm hắn, hắn ôn nhuận cười, lắc đầu nói:

“Không, chuyện Xích Huyết Kiếm gần đây đã khiến cho toàn giang hồ không được an bình, biểu ca vẫn là để Vô Hạ biểu đệ chuyên tâm về chuyện Xích Huyết Kiếm đi.

Về phần ta, ngươi hoàn toàn không cần lo lắng, giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền kỳ thực là đệ tử của sư bá ta, tị độc châu hẳn là không phải quá khó mượn...

Phương diện này nguyên do có chút phức tạp, qua một đoạn thời gian trở lại, ta sẽ nói cho biểu ca.”

Tần Vô Phong có chút kinh ngạc:

“Thật sao... Dĩ nhiên là đệ tử của sư bá ngươi, trách không được Bách Hiểu Lâu tra đến hắn thì luôn luôn có một cỗ thế lực cản trở, ra là đến từ Lưu Ly tiểu trúc.”

Huỳnh Quang tam đại giang hồ tổ chức, Phù Vân sơn trang, Ma Giáo, Lưu Ly tiểu trúc.

Phù Vân sơn trang lấy kiếm thuật vang danh, đứng trên giang hồ sừng sững mấy trăm năm, từ lâu đã là nhất đại thế gia trên giang hồ, trăm năm nay chưa từng suy bại, tuyệt đối là võ lâm thế gia của cải hùng hậu.

Ma Giáo, mấy năm trước vừa mới xuất hiện, vô danh vô phái, tự xưng Ma Giáo, nhanh chóng nuốt gọn xác nhập một vài tổ chức nhàn tản và tiểu môn tiểu phái của Huỳnh Quang, lấy tốc độ kinh người từ hai năm trước chen chân vào phái đoàn võ lâm thế gia, trở thành một trong ba thế lực lớn nhất được công nhận.

Lưu Ly tiểu trúc, là một môn phái giang hồ không ai biết đến lịch sử, nó tồn tại hơn trăm nghìn năm, bất luận đế vương Huỳnh Quang là người nào, bất luận có thay đổi triều đại hay không, bọn họ đều đến lúc tân hoàng đế đăng cơ mà tự động tìm tới cửa.

Từ nay về sau làm nhất cổ thế lực cường đại phụ tá đế vương.

Phụ tá đế vương Huỳnh Quang qua các triều đại, dường như đó là sứ mệnh của Lưu Ly tiểu trúc.

Khi hoàng đế đương nhiệm đăng cơ, người của Lưu Ly tiểu trúc từng tìm đến hoàng đế và gia gia của Tần Vô Phong, bàn bạc một vài chuyện thần bí.

Sau đó Lưu Ly tiểu trúc một mực phụ tá đế vương hôm nay.

Đây cũng là một trong những lý do Huỳnh Quang đế vương đã từng đưa ra đề nghị Liên Cừ làm quốc sư, sau khi Liên Cừ cự tuyệt lại bình yên vô sự, Liên Cừ, là người của Lưu Ly tiểu trúc.

“Như vậy, đồ của Lưu Ly tiểu trúc, chúng ta cũng không tiện cướp đoạt, liền phiền phức biểu đệ ngươi.

Thế nhưng, trước khi biểu đệ rời đi, thỉnh nhất định phải vì thân thể Vân nhi lưu lại dược vật cần thiết.”

Liên Cừ gật đầu, nét mặt mang theo một tia thương hại:

“Điểm ấy là tự nhiên, chỉ là... Biểu ca.”

Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Vô Phong:

“Ngươi quá khẩn trương... Nếu như hiện tại người khác biết ngươi vì Vân Khuynh mà khẩn trương như vậy, tâm của ngươi, sẽ bị mọi người nhìn thấu.”

“Ta...”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Ta sẽ chú ý.”

Giờ khắc này, hắn, Liên Cừ đã biết tâm tư của hắn, thế nhưng hắn tin tưởng Liên Cừ, Liên Cừ tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ ai.

Sau khi hai người bàn bạc kỹ lưỡng, Tần Vô Phong liền ôm Vân Khuynh rời đi, Liên Cừ đã không còn buồn ngủ, bắt đầu viết phương thuốc, chỉnh lý dược thảo và hành lý.

Đêm nay, Tần Vô Phong ngồi trong gian phòng Vân Khuynh chờ một đêm, rất sợ Vân Khuynh lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Một đêm này, tuyết ngoài phòng vẫn không ngừng rơi, hàn lãnh thấu xương, tâm người trong phòng lại là ấm áp, một phòng ấm cúng.

Bởi vì Ma quân Dạ Lạc Huyền hành tung bất định, khó có thể tìm kiếm, cho nên Liên Cừ còn muốn một bên viết thư hỏi sư phụ trong Lưu Ly tiểu trúc một bên tìm kiếm Dạ Lạc Huyền.

Để có thể đúng lúc tìm được Dạ Lạc Huyền mượn tị độc châu, trời vừa sáng Liên Cừ liền lập tức giải quyết tất cả mọi chuyện.

Chỉ chờ dùng đồ ăn sáng xong là có thể cáo từ rời đi.

Bảo bối muội muội của hắn, ở Tần phủ, còn có nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên bảo vệ, hắn cũng không lo lắng.

Dược áp chế cổ trùng cho Vân Khuynh cũng đã phối xong, không còn chuyện gì lớn khác...

Chỉ là...

Bạch Khuynh Vận, Bạch gia gia chủ, hai người ở chung một đoạn thời gian này, đã là bằng hữu rất thân mật, Liên Cừ còn đang quấn quýt có nên cáo biệt với Bạch Khuynh Vận hay không.

Lần kia hắn bói cho mình, là tình kiếp, lúc sau bói lại, thế nhưng cái gì cũng không thấy, hơn nữa, hắn phát hiện bởi vì nguyên nhân nào đó, năng lực bói toán của hắn đang lặng yên không một tiếng động giảm xuống.

Có lẽ sau khi hắn lấy được tị độc châu đi Lưu Ly tiểu trúc, tìm sư phụ của hắn Tinh Tú lão nhân một lần, hỏi một câu về huống của hắn.

Y giả bất tự y ( người chữa bệnh không thể tự chữa cho mình), hắn cần tìm người khác giải thích nghi hoặc cho hắn.

Tự suy xét một lát, Liên Cừ cuối cùng quyết định đi cáo biệt với Bạch Khuynh Vận.

Gõ cửa gian phòng Bạch Khuynh Vận, tiểu Thư mở rộng cửa rất ngạc nhiên người đến lại là Thiên Cơ đảo chủ luôn luôn không thích đi lại khắp nơi.

Thế nhưng nghĩ lại thiếu gia nhà mình cực kỳ để bụng vị đảo chủ này, hắn cũng vạn phần hoan nghênh với khách đến thăm.

Bạch Khuynh Vận cũng rất kinh ngạc khi thấy Liên Cừ đến đây.

Thế nhưng, chờ đến khi Liên Cừ nói rõ ý đồ đến, khuôn mặt khả ái của Bạch Khuynh Vận trong nháy mắt đen như đáy nồi.

Tức giận trong lòng bắt đầu tăng lên, trải qua mấy ngày ở chung, hắn đối với Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ là vạn phần thành thật, hắn rất ít khi tín nhiệm một người vừa mới nhận thức như vậy, nhưng đối với Liên Cừ, hắn hết lần này tới lần khác lại chính là như thế.

Nhưng Liên Cừ thì sao?

Căn bản không coi hắn là bằng hữu, muốn đi, dĩ nhiên lúc trước không đề cập tới, đến lúc đi rồi mới nói...

Như vậy, khiến hắn không có một chút chuẩn bị tâm lý, còn không bằng không nói tốt hơn.

Liên Cừ tự nhiên là nhìn ra Bạch Khuynh Vận tức giận.

Hắn lập tức trấn an Bạch Khuynh Vận, giải thích.

Hắn vừa giải thích, khiến Bạch Khuynh Vận đang ở trong sinh hoạt tìm kiếm kích thích lập tức hai mắt tỏa sáng, thượng biểu trên khuôn mặt khả ái lập tức chuyển đổi:

“Liên đại ca, nếu như vậy, ta và ngươi cùng đi tìm Dạ Lạc Huyền có được không, ta lo lắng ngươi đi một mình.”

“Ách...”

Sắc mặt thanh tuyển của Liên Cừ mang theo một tia ngạc nhiên, nghĩ không ra hắn lại nói như vậy, nhất thời dĩ nhiên không kịp phản ứng.

“Cái này, làm Bạch gia thiếu chủ, Khuynh Vận hẳn là bề bộn nhiều việc đúng không???”

“Không bận không bận, Liên đại ca ngươi không biết, chuyện tranh quyền đoạt vị bên kia kinh thành, Tần đại ca bảo ta chỉ cần lo cho thân mình, ta đang chơi trò thất tung trốn tránh... Vừa lúc có thể đi cùng Liên đại ca.”

“Chuyện này...”

Không phải là không giỏi nói chuyện, không phải là không biết từ chối người khác.

Chỉ là người nọ là Bạch Khuynh Vận, là một người bằng hữu của hắn.

Liên Cừ cùng người gặp gỡ, đối với người xa lạ hoặc mới quen luôn là xa lánh, nhưng đối với tri tâm hảo hữu thì luôn chân thành đối xử.

Bạch Khuynh Vận hôm nay chính là loại sau, đối với hảo hữu tri tâm, Liên Cừ luôn luôn không giỏi cự tuyệt bọn họ thỉnh cầu.

Bạch Khuynh Vận vừa cứng vừa mềm thỉnh cầu, đến cuối cùng Liên Cừ đồng ý để Bạch Khuynh Vận đồng hành.

C120: Thực hiện ý nghĩ

Bởi vì lần trước cổ trùng phát tác quả thực là dọa sợ Tần Vô Phong, hơn nữa bởi vì Liên Cừ rời đi, Tần Vô Phong dự định trước khi Tần Vô Song và Liên Cừ trở về, hắn phải toàn tâm toàn ý dốc lòng chăm sóc Vân Khuynh.

Bởi vậy hắn đem toàn bộ mọi chuyện đều giao cho Tần Vô Hạ, bí mật dọn đến ‘Vô’ viện, tự mình trông nom tất cả của Vân Khuynh.

Về chuyện Tần Vô Phong giao toàn bộ công sự cho Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ tự nhiên là tìm mọi cách hỏi hắn vì sao.

Thế nhưng Tần Vô Phong không nói, Tần Vô Hạ cũng không làm gì được hắn.

Tần Vô Hạ muốn ảnh vệ Tần gia và người của Bách Hiểu Lâu đi thăm dò, nhưng không ai dám xung phong nhận việc điều tra hành tung đại thiếu gia nhà mình.

Cho nên Tần Vô Hạ không thể làm gì hơn là bị ép không trâu bắt chó đi cày, chẳng hiểu vì sao tiếp nhận toàn bộ mọi việc.

Cứ như vậy, người biết Tần Vô Phong và Vân Khuynh ở ‘Vô’ viện, toàn bộ Tần phủ, cũng chỉ có tổng quản Tần gia và ảnh vệ Long Liễm.

Bên ngoài tuyết ngừng rơi, bông tuyết sáu cạnh trong suốt đã không còn bay lả tả, mà là lặng im bao trùm ở trên cây, ở trên phòng ốc, trên mặt đất, đem toàn bộ phong cảnh nằm trong tầm mắt mọi người, đều lặng im che phủ một tầng lạnh lẽo.

Cộng thêm gió lạnh đến thấu xương, cho dù tuyết ngừng rơi, phương bắc vẫn như trước rất lạnh.

Hiện tại Vân Khuynh thỉnh thoảng sẽ xuống giường hoạt động, thế nhưng phần lớn thời gian vẫn là lười nằm trên giường không chịu đứng lên.

Tần Vô Phong vẫn luôn ở bên cạnh y, hoặc là đọc sách, hoặc là hai người chơi cờ, hoặc là Tần Vô Phong kể chuyện giang hồ cho Vân Khuynh, hoặc là Tần Vô Phong dạy Vân Khuynh một vài tiểu kĩ xảo võ công.

Hai người nhanh chóng quen thân đối phương, nhanh chóng quen thuộc tồn tại của đối phương, mà thói quen, là một loại thẩm thấu lặng lẽ rất đáng sợ đối với tâm linh.

Thời gian, tuy rằng trôi qua rất tốt, nhưng có chút thời gian, Vân Khuynh như trước nghĩ rất buồn chán.

Nếu như không ngồi nói chuyện, lập tức sẽ thấy phiền muộn.

Tần Vô Phong không phải một người thích nói chuyện, Vân Khuynh cũng không phải một người thích la lối om sòm, hai người ở cùng nhau, có đôi khi đích xác phi thường nặng nề.

Tần Vô Phong cũng biết Vân Khuynh buồn chán, lại không biết, trong loại khí trời này, có thể làm ra vật gì cho Vân Khuynh giải buồn.

“Vân nhi.”

Tần Vô Phong bỗng nhiên nhớ tới một việc, cũng muốn hỏi Vân Khuynh một chút.

Vân Khuynh đang nghiêng người dựa vào trên giường, đem quyển sách trên tay bỏ lên trên gối, trừng mắt nhìn giường ngẩn người, nghe thấy thanh âm của Tần Vô Phong, không vui nói:

“Có, đại ca.”

“Sắp đến lễ mừng năm mới...

Đa nương hàng năm đến mùng một năm mới đều là về nhà, ngươi có muốn gặp họ không???”

“Ách...”

Vân Khuynh giật mình, đa nương???

Là Tần gia nhị lão!!!

Đây là năm đầu tiên y gả cho Tần gia, tự nhiên là phải gặp... Nhưng bụng của y...

Vân Khuynh chần chờ, có chút khó có thể quyết định.

Tần Vô Phong dường như nhìn ra tâm tư của y:

“Vân nhi không cần lo lắng vấn đề hài tử.

Nếu hài tử là của ngươi và Vô Song, là tôn tử của bọn hắn, như vậy, bọn họ cũng chỉ sẽ thích, nào có đạo lý ghét nó???”

Vân Khuynh vươn tay vuốt bụng, cười cười:

“Đúng vậy, được rồi. Đại ca, nếu như lúc đó thuận tiện, ta muốn gặp mặt đa nương một chút.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Được, ta sẽ nhớ kỹ an bài.”

Nói xong, Tần Vô Phong lại không lên tiếng.

Vân Khuynh nhìn hắn, mong muốn có thể để Tần Vô Phong trò chuyện với y thêm một hồi:

“Đại ca.”

“Ân???”

Tần Vô Phong nâng mắt nhìn y.

Vân Khuynh chớp chớp mắt:

“Loại khí trời như vậy, Vô Song và biểu ca, bọn họ còn có thể lên đường sao???”

Nhớ tới hai người kia, một người vì lam ngân hoa mà đi, một người vì tị độc châu mà rời, đều đang ở trong trời băng đất tuyết vì y bôn ba.

Mỗi khi nghĩ tới bọn họ, Vân Khuynh liền cảm thấy có chút cảm động và bất an.

Tần Vô Phong tự nhiên là biết y vì sao mà hỏi, gật đầu:

“Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn, hẳn là một mực chạy đi, nói có việc, cũng không nhất định.

Thế nhưng, Vân nhi, nhị đệ và Liên Cừ dù sao cũng là người luyện võ. Loại khí trời này, đối với người thường là bất tiện rất nhiều, nhưng đối với người tập võ mà nói, là không có trở ngại.”

Vân Khuynh có chút ước ao:

“Chờ hài tử sinh ra, ta nhất định phải chăm chỉ luyện võ, tuyệt không lười biếng.”

Tần Vô Phong nhìn Vân Khuynh, nghĩ lại trong khoảng thời gian này y lười biếng, rất khó tưởng tượng y có thể chịu khó học tập.

Thế nhưng đương nhiên, những chuyện này, Tần Vô Phong sẽ chỉ nghĩ ở trong lòng, dù thế nào cũng sẽ không nói ra.

“Đúng rồi đại ca. Lần trước, vực chủ Diêm La Ngụy Quang Hàn của ‘Vô Gian luyện ngục’ từng nói với ta, nói còn có thể ra tay với biểu muội Liên Phù...

Liên Cừ biểu ca vì chuyện của ta mà rời đi, đại ca ngươi chú ý an toàn của biểu muội Liên Phù một chút.”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Cái này, sư phụ của ta và Vô Song cũng đã gửi thư báo cho chúng ta, ta sẽ chú ý, kỳ thực có nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên ở đây, không cần quá mức lo lắng.

Chuyện lần trước phát sinh ở xóm nghèo, khiến Hiên Viên Liệt Thiên vẫn nuốt không trôi khẩu khí, hắn sẽ không để sự tình đồng dạng phát sinh.”

Nói đến xóm nghèo...

Con mắt Vân Khuynh bỗng nhiên sáng ngời, vừa rồi y còn cảm thấy bội phần buồn chán, hiện tại dĩ nhiên lập tức có chuyện để làm.

“Đại ca đại ca, ngươi giúp ta làm chút chuyện được không???”

Tần Vô Phong có chút hiếu kỳ:

“Được, Vân nhi thỉnh cầu, chỉ cần đại ca có thể làm được, đại ca sẽ làm tất cả.”

Những lời này... Nói ra đích thực có chút ái muội!!!

Vân Khuynh nghe, chẳng hiểu thế nào, nghĩ tới một đêm cổ trùng phát tác kia.

Một đêm kia Tần Vô Phong ôm ấp, Tần Vô Phong kinh hoảng, Tần Vô Phong an ủi đều thật sâu ấn vào trong ngực y.

Sắc mặt của y chẳng hiểu vì sao đột nhiên đỏ hồng, ho nhẹ một tiếng nói:

“Xóm nghèo, ta mong muốn đại ca vì bọn họ làm một chuyện.”

Tần Vô Phong nhíu mày:

“Giống như biểu muội Liên Phù cứu trợ bọn họ sao???

Điểm ấy Vân nhi yên tâm, đại ca sẽ chú ý giúp đỡ bọn họ.”

“Không.”

Vân Khuynh cắt đứt hắn:

“Không phải cách làm như của biểu muội, mà là một loại khác.”

Trong đôi mắt Vân Khuynh lóe ra tia sáng trí tuệ, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, trong nháy mắt trở nên động nhân không gì sánh được.

Xinh đẹp đến mức khiến Tần Vô Phong không dám nhìn thẳng, hắn lập tức dời đi đường nhìn:

“Vậy ý của Vân nhi, phải làm như thế nào?”

“Hì hì, ta đang buồn chán, giờ có việc làm, đại ca ngươi phải giúp ta, vì bọn họ xây dựng một khu nhà cô nhi viện và trường học.

Chúng ta phải bắt đầu từ bọn nhỏ ở địa phương kia trước, làm một chút thực nghiệm trước đã, xem xem có thể thành công hay không.”

Lần kia lúc ở xóm nghèo, Vân Khuynh cảm xúc thăng hoa, từng nhắc tới việc này với Tần Vô Song, thế nhưng bởi vì biến cố sau đó, khiến y quên đi chuyện này, đến bây giờ Tần Vô Phong nhắc tới xóm nghèo y mới nhớ ra.

Tần Vô Phong quả nhiên là không hiểu rốt cuộc y đang nói cái gì.

Trong con ngươi luôn luôn tối tăm trầm tĩnh mang theo hiếu kỳ:

“Cô nhi viện là cái gì??? Là chỗ ở của cô nhi sao... Còn có trường học, đó là cái gì vậy??? Vân nhi nói, là học viện sao???”

Vân Khuynh nhăn mày suy nghĩ một chút, gật đầu:

“Đúng, đại khái chính là ý này, ta muốn cho những hài tử kia một cơ hội, để cho bọn họ có thể công bằng lựa chọn nhân sinh của mình, mà không phải là ngay từ đầu liền mai một ở một địa phương khiến cho người ta đau lòng.

Bọn họ là hài tử, bọn họ còn có hi vọng, không nên từ hiện tại liền quyết định bọn họ sau đó là tên khất cái...”

Tần Vô Phong có chút suy nghĩ:

“Ý của Vân nhi, không phải là giống Liên Phù biểu muội, giúp đỡ tất cả mọi người, dùng phương pháp giống nhau trợ giúp bọn họ, mà là, chỉ giúp đỡ những hài tử này???”

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không, ta chỉ là muốn bắt đầu bang trợ từ những hài tử lần trước ta nhìn thấy, nếu như thành công, sẽ tiếp tục cải tiến, sẽ giúp đỡ càng nhiều người, cũng thử nghiệm giúp đỡ cho người không cùng giai tầng niên linh.

Đại ca, cái gọi là cô nhi viện, chính là cơ cấu từ thiện thu dưỡng anh nhi hoặc là tiểu hài tử không có phụ mẫu và bị xã hội vứt bỏ.

Trường học cũng giống học viện, thế nhưng, trường học có chút không giống với học viện...”

Vân Khuynh nhìn Tần Vô Phong chậm rãi nói.

Tần Vô Phong nghe, ngừng một chút suy nghĩ rồi gật đầu, nghĩ cách làm của Vân Khuynh đúng là không giống biểu muội của hắn, ở một trình độ nhất định lại có thể chân chính cải biến càng nhiều nhân sinh và sinh hoạt cho nhiều người.

Vân Khuynh giải thích một lúc lâu, Tần Vô Phong cũng hiểu đại khái.

Tần Vô Phong hứa hẹn nói:

“Vân nhi yên tâm, ngày mai ta sẽ sai người xem xét một chút về cô nhi viện và trường học theo như lời của ngươi.”

Đôi mắt đẹp sáng sủa của Vân Khuynh vòng vòng, lắc đầu:

“Kiến trúc không nên quá cổ đại...

Đại ca, từ giờ trở đi, xây dựng lại từ đầu có được không???”

Tần Vô Phong gật đầu:

“Dù sao nhân lực vật lực chúng ta đều có, Vân nhi nói làm thế nào vậy làm thế đó.”

Vân Khuynh hoan hô một tiếng:

“Thật tốt quá.”

Sau đó liền hưng phấn kêu Tần Vô Phong đưa bút cho y, y muốn lập tức vẽ ra bản vẽ cô nhi viện và trường học trong tương lai.

Cầm lấy bút sau lại cảm thấy nằm trên giường viết chữ rất khó, còn rất có thể làm rớt mực lên giường.

Vì vậy y thẳng thắn thay đổi lười biếng, bắt đầu rời giường.

Tần Vô Phong sau khi giúp y mặc quần áo xong, y liền bắt đầu vẽ lại công trình kiến trúc trong trí nhớ.

Không hổ là Tần Vô Phong vô cùng thông minh, tuy rằng Vân Khuynh vẽ gì đó, hắn cũng chưa từng gặp qua, thế nhưng, đứng ở bên nhìn trong thời gian dài, hắn liền có thể thấy được mánh khóe trong đó.

Thậm chí đôi khi còn có thể đề xuất một vài ý kiến cho Vân Khuynh.

Vân Khuynh đối với ý kiến của Tần Vô Phong đa phần cũng tiếp thu, có lúc hai người cũng sẽ tranh luận một phen.

Đương nhiên, Tần Vô Phong sẽ không đi tranh, chỉ là bình ổn lãnh tĩnh nói ra.

Thế nhưng, Vân Khuynh nói đến kích động địa phương lại rất say sưa.

Bởi vì mấy thứ này, là chuyện y muốn quên cũng luyến tiếc quên.

Ký ức này, thường ngày sẽ không tận lực nhớ tới, nhưng chung quy là sẽ bất tự giác nghĩ đến, những thứ đã dung nhập trong xương tủy, thẩm thấu linh hồn.

Cho tới bây giờ, đáy lòng Vân Khuynh, y cũng chỉ thừa nhận mình là người của thế kỷ hai mươi mốt, một người công dân cộng hoà nhân dân Trung Hoa ở châu Á trên địa cầu, mà không tiếp thu mình là người của Huỳnh Quang.

Lúc vừa tới nơi này, y luôn luôn gặp ác mộng, luôn luôn trong lúc nửa đêm mơ mình quay về, nghĩ đến cái thế giới ban sơ kia.

Hiện tại y đã quen với thế giới này, nhưng vẫn như cũ không thể quên đi thế giới kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...