Edit: Huyết Vũ
C126: Vân Khuynh sinh bệnh
Nghe Nam Liệt trả lời, Tần Vô Phong ngẩn ra, lẩm bẩm:
“Một buổi chiều chưa từng tỉnh sao... Ta đi xem.”
Hắn thật sự có chút lo lắng, Vân Khuynh từ sau bữa trưa không bao lâu liền ngủ, mãi cho đến chạng vạng, tròn một buổi chiều tại sao lại không tỉnh dù chỉ một lần?
Dựa theo lệ cũ, Vân Khuynh hẳn là đã sớm tỉnh, mà lúc y tỉnh sẽ muốn đọc sách, hoặc là làm việc khác.
Mang theo một chút lo lắng, Tần Vô Phong đẩy ra cửa phòng Vân Khuynh.
Bởi vì trong phòng có đủ noãn lô, vừa mở cửa hơi ấm liền tràn ra.
Tần Vô Phong đi vào trong phòng.
Màn giường bên giường Vân Khuynh lẳng lặng rủ xuống, bên trong giường không có một chút động tĩnh.
Bước chân Tần Vô Phong ngừng lại có chút chần chờ, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi đi đến bên giường xốc màn lên.
Vân Khuynh trên giường vẫn đang ngủ say, thân thể nằm nghiêng, chăn bông kéo đến cằm, tóc đen che đi một bên mặt, khuôn mặt nho nhỏ ngủ đến đỏ bừng, bề ngoài có vẻ ngủ rất bình thản.
Tâm Tần Vô Phong lúc này mới thả vào trong bụng, nhẹ nhàng thở ra một hơi, đang muốn buông màn, lại bỗng nhiên giật mình.
Trong con ngươi đen sâu thâm thúy hiện lên nghi hoặc, nhìn hai gò má dường như đỏ hồng không bình thường của Vân Khuynh.
Nếu là ngủ quá say sẽ là phấn phấn hồng, nhưng hiện tại hai gò má Vân Khuynh lại là một mảng hồng lửa, đỏ rực.
Tần Vô Phong xuất thủ như điện, đem thân thể Vân Khuynh lật lại.
Vân Khuynh bị cảm giác lạnh lẽo trên tay hắn làm giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng gian nan mở mắt, lúc con ngươi sương mù không rõ chiếu lên bóng dáng Tần Vô Phong thì có chút thanh tỉnh:
“Ngô... Đại ca...”
Thanh âm của y khàn khàn lợi hại, cũng rất yếu ớt.
Có thể là do vừa tỉnh ngủ, y cảm giác đầu của mình âm ỷ đau nhói, cực kỳ khó chịu.
Tần Vô Phong nhếch môi, vươn tay không hề cố kỵ vuốt trán và khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khuynh.
Bàn tay mang theo lạnh lẽo khiến Vân Khuynh triệt để thanh tỉnh, động tác của Tần Vô Phong có chút vượt quá, hơn nữa vì bị đánh thức có chút đau đầu, y hơi hơi tức giận mở miệng:
“Đại ca, ngươi làm gì vậy?”
Tần Vô Phong nhăn chặt lông mày:
“Vân nhi... Ngươi có thấy khó chịu ở đâu không?”
Vân Khuynh lấy tay che trán:
“Đau đầu...”
“Giọng của ngươi cũng rất khàn...”
Tần Vô Phong bổ sung, lúc này Vân Khuynh mới cảm thấy yết hầu vừa khô vừa khát, vừa rồi cảm giác đau đầu quá mạnh mẽ, dĩ nhiên không có phát hiện, không chỉ như thế y còn cảm thấy toàn thân như nhũn ra, không có một chút khí lực.
“Ta... Ta đây là làm sao vậy?”
Tần Vô Phong giúp y dịch dịch góc chăn:
“Nằm yên, ngươi hình như bị nhiễm phong hàn.”
Sau khi nói xong Tần Vô Phong vẻ mặt ảo não:
“Sớm biết vậy lúc trước đã không đáp ứng mang ngươi ra ngoài."
Mấy ngày nay ngươi một mực ở trong phòng đặt toàn noãn lô, đột nhiên đứng ngoài trời băng đất tuyết lâu như vậy, khó trách sinh bệnh...”
Tần Vô Phong hiếm khi nghiêm khắc như thế với Vân Khuynh:
Vân Khuynh ngoan ngoãn nằm ở trên giường:
“Không sao, chỉ là bị cảm mạo chút thôi, dùng chăn đắp chút là ổn.”
Tần Vô Phong nhìn biểu tình vân đạm phong khinh, giọng nói thờ ơ của y mà nghẹn lời:
“Ngươi...”
Thấy mặt Tần Vô Phong đen sì, Vân Khuynh nhanh chóng mở miệng:
“Được rồi được rồi, ta biết ta sai, sau đó sẽ chăm sóc tốt cho mình, đại ca ngươi không cần lo lắng, cũng nghìn vạn lần đừng tức giận nga.”
Vẻ mặt Tần Vô Phong hòa hoãn:
“Muốn đại ca không tức giận cũng rất đơn giản.”
“Thế nhưng có điều kiện đúng không?”
Vân Khuynh bất mãn, Tần Vô Phong không hổ là người làm ăn, làm gì cũng không thể lỗ vốn, ngay cả những việc nhỏ này cũng không chịu nhượng bộ.
Tần Vô Phong gật đầu:
“Đúng vậy, chính là sau đó Vân nhi đều phải nghe ta. Vân nhi phải biết rằng, ngươi hiện tại không chỉ một mình, trong bụng ngươi còn có tiểu bảo bảo, phải chú ý nhiều thứ.”
Vân Khuynh chui vào trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bị nóng đỏ lên, nghe xong Tần Vô Phong y vô tội trừng mắt nhìn:
“Được, sau đó đều nghe đại ca.”
Nói xong còn đưa lên một khuôn mặt tươi cười thật to.
Tần Vô Phong có chút vô lực, vì sao hắn nghĩ Vân Khuynh như vậy rất nghịch ngợm rất khả ái đâu?
Hai người nói đến sau đó, rốt cuộc đi đến đâu, ai cũng không biết.
Hóa ra, con người luôn luôn trong lúc vô ý thức đồng ý hứa hẹn, hay là do lời hứa quá thuận miệng như thế này, mới có thể làm cho người ta không coi trọng, luôn luôn phụ lòng người có tâm!
Lúc Tần Vô Phong vì Vân Khuynh bắt mạch xác nhận y bị phong hàn, hắn lập tức kêu Nam Liệt tìm người đi sắc thuốc.
Còn hắn thì ngồi ở bên canh giữ Vân Khuynh.
Vân Khuynh ngủ một buổi chiều, lúc này tỉnh lại, tuy rằng toàn thân vô lực, tinh thần cũng không phải quá phấn chấn, thế nhưng cũng không thể ngủ thêm được nữa.
“Đại ca, chuyện thái tử điện hạ đã dặn dò cho người dưới chưa?”
Tần Vô Phong đang vắt khăn mặt ẩm, cẩn thận mềm nhẹ đặt lên trán Vân Khuynh, thờ ơ trả lời:
“Ân, ta đã giao cho người đi làm, chuyện này ngươi không cần quan tâm, đại ca sẽ xử lý tốt.”
“Buồn chán mà... Vẫn nằm ở nhà, một chút việc cũng không có, ta đã sắp muốn nằm đếm tóc của mình xem rốt cuộc có bao nhiêu sợi rồi.”
Trên khuôn mặt của Tần Vô Phong tuy rằng như trước không có ý cười, thế nhưng đôi mắt lại lóe ra thứ ánh sáng không còn nặng nề như lúc trước, khẽ thở dài:
“Ngươi nếu muốn tìm việc để làm... Ta gọi người đến kể chuyện cho ngươi được không?”
Vân Khuynh hơi chu môi:
“Ta lớn như vậy... Nghe kể chuyện, rất nhanh sẽ chán.”
Tần Vô Phong lắc đầu:
“Không, không phải chuyện hư cấu, chờ Long Khiêm trở về báo cáo chuyện tình Hiên Viên Trần Vũ, chúng ta liền giữ hắn lại, kêu hắn kể một chút cho ngươi về chuyện đã xảy ra trong triều đình và các môn phái trong chốn giang hồ từ chỗ Bách Hiểu Lâu chỉnh lý ra.
Cho ngươi hiểu thêm về thế cục hiện nay, cùng với tình cảnh của Tần gia, để rồi sau đó giúp đỡ ta và Vô Song. Được không?”
“Là chuyện thật!!!”
Vân Khuynh hứng thú:
“Được, cũng cho ta hiểu thêm một chút, Vô Song và đại ca rốt cuộc là sống trong thế giới như thế nào.”
Tần Vô Phong giãn mở lông mày, cầm lên khăn mặt đã có chút lạnh trên trán y, nhúng vào trong nước nóng, vắt khô, lần nữa đặt lên trán y.
Vân Khuynh đột nhiên không nói, đôi mắt trong suốt của y nhìn Tần Vô Phong.
Con ngươi theo chuyển động động tác của Tần Vô Phong, chậm rãi, một đôi lông mày thanh tú nhíu lại.
Động tác của Tần Vô Phong rất cẩn thận, rất mềm nhẹ, không có chỗ nào không khiến y có một loại cảm giác rằng y được coi như trân bảo cẩn thận tỉ mỉ che chở.
Lúc này, Vân Khuynh mới bắt đầu nhớ lại.
Vô Song nói Tần Vô Phong là một người lạnh lùng.
Tần Vô Hạ, Tần Vô Song vào một trình độ nhất định đều tương đối sợ vị đại ca này.
Trong mắt những người khác, Tần Vô Phong đại công tử Tần phủ cũng không phải là người dễ đối phó.
Nhưng vì sao, Tần Vô Phong lại chu đáo với y như vậy?
Chỉ bởi vì y là ‘Đệ muội’ của hắn?
Thế nhưng y nhớ, Tần Vô Phong rõ ràng rất nghiêm khắc với Tần Vô Hạ?
Tần Vô Phong rốt cuộc là một người như thế nào?
Là đại ca lạnh lùng nghiêm nghị trầm mặc trong miệng Vô Song và mọi người, hay là đại ca ôn nhu cẩn thận tỉ mỉ trước mắt y?
Vân Khuynh chăm chú nhìn động tác của Tần Vô Phong, bắt đầu suy đoán.
“Sao vậy? Vân nhi đang nhìn cái gì?”
Lời của Tần Vô Phong giống như đến từ chân trời, cắt đứt ý nghĩ của y.
Vân Khuynh cười cười, lắc đầu:
“Không có gì, ta chỉ là đang cảm thán...”
Tần Vô Phong nhíu mày:
“Cảm thán cái gì?”
Đôi mắt đen như mực của Vân Khuynh lóe lóe, hắc hắc nở nụ cười hai tiếng:
“Ta đang cảm thán đại ca anh tuấn lại xuất sắc như thế...Ân... Còn rất ôn nhu, sau đó nếu ai gả cho đại ca, nhất định sẽ rất hạnh phúc...”
“...”
Tần Vô Phong im lặng.
Nếu như Vân Khuynh không phải ‘Đệ muội’ của hắn, hắn sẽ lập tức hỏi lại một câu, như vậy ngươi nguyện ý gả cho ta sao?
Thế nhưng Vân Khuynh hết lần này tới lần khác lại là ‘Đệ muội’ của hắn, cho nên hắn kiếp này đã không thể thú thê sinh tử.
Tần Vô Phong nghĩ, dù sao Tần gia có hài tử của Vân Khuynh và Vô Song làm người thừa kế, sau đó Vô Hạ cũng có thể có hài tử, không thiếu người thừa kế, hắn có thể yên tâm một mình một đời.
Bằng không hắn thú thê tuyệt sẽ không hạnh phúc như Vân Khuynh nói, nhất định sẽ rất thống khổ, bởi vì vô luận như thế nào hắn cũng không thể thương người hắn thú...
Trừ phi, người kia là, Vân Khuynh...
Biểu tình của Tần Vô Phong trầm xuống, đôi mắt buồn bã, lắc đầu:
“Chuyện tương lai, ai nói trước được... Vân nhi ngươi không cần quan tâm chuyện này, nghĩ đến tiểu bảo bảo trong bụng ngươi là được.”
Tiểu bảo bảo! Đúng, hài tử, Vân Khuynh cuối cùng nghĩ tới, y rốt cục biết Tần Vô Phong vì sao đối tốt với y như vậy.
Bởi vì tiểu bảo bảo, hài tử trong bụng y là trưởng tôn Tần gia đúng không?
Nghĩ thông suốt điểm này, mặt mày Vân Khuynh lập tức giãn ra, có thể yên tâm thoải mái hưởng thụ đãi ngộ đặc thù trước mắt này.
C127: Đi đến Khôn thành
Thân là thái tử một quốc gia, chuyện Hiên Viên Trần Vũ, cũng không dễ tra.
Không chỉ như thế, lúc Long Khiêm truy tra chuyện độc ‘Tình ti’, song song có người tìm tới Tần gia.
Hai người này là, đương triều nhị hoàng tử, Hiên Viên Khê Phong cùng với tam hoàng tử, Hiên Viên Lâm Phong.
Hai vị hoàng tử này, là huynh đệ song bào thai ( sinh đôi) do Vân Quý phi đang được đương kim thánh thượng sủng ái nhất sinh hạ, ở bên ngoài coi như là chất nhi của Vân Khuynh...
Tuy rằng tuổi tác bọn họ không khác nhau lắm.
Nói đến vương thất tranh đoạt, hiện nay, nhị, tam, tứ, ngũ, bát, năm vị hoàng tử là đối thủ cạnh tranh chủ yếu.
Về phần đại hoàng tử, từ lúc niên thiếu đã rời cung trốn đi, chưa từng quay về Huỳnh Quang.
Lục hoàng tử là bởi vì quy định tổ tiên, hiện đang làm chất tử ( con tin) tại Xích Yên quốc nơi theo quy củ nữ tôn nam ti.
Mà hành tung của thất hoàng tử, lại càng kỳ quái.
Nói đến thất hoàng tử này, cả triều văn võ không người nào biết, cũng không biết là xuất ra từ vị quý phi nào, chỉ biết là mười tám năm trước, đương kim thánh thượng chiêu cáo thiên hạ đó là Lân nhi của hắn, thế nhưng hài tử kia lại ở nơi nào???
Mẫu thân của hài tử hiện tại nơi đâu???
Hoàng thượng không nói, không người biết, có đại thần hỏi người, đều bị đương kim thánh thượng đuổi đi...
Hoặc là sung quân biên cương, hoặc là cáo lão hồi hương.
Cho nên nói, thất hoàng tử thần bí kia, là nghịch lân của đương kim hoàng đế, cũng có thể là một người không tồn tại.
Ngoại trừ ba vị hoàng tử không thể tranh đoạt ngôi vị hoàng đế ở trên, các hoàng tử khác, hoặc là tuổi nhỏ, hoặc là không có thế lực phía sau, căn bản không đáng nhắc tới.
Trong đám hoàng tử cạnh tranh ngôi vị hoàng đế, ngũ hoàng tử Hiên Viên Trần Vũ, chính là đương triều thái tử do Tần Vô Phong và Vân Khuynh cứu.
Thế nhưng, với tình cảnh hiện tại của Hiên Viên Trần Vũ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong xuất hiện quá mức đúng lúc.
Huống hồ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, còn rõ ràng nói cho Tần Vô Hạ, bọn họ là vì hành tung của Hiên Viên Trần Vũ, mới ra mặt xin giúp đỡ Tần gia.
Cứ như vậy, sự tình lập tức có vẻ vạn phần kỳ quái.
May là Tần gia chủ nhà hôm nay là Tần Vô Hạ, mà Tần Vô Hạ, cũng thực tại không biết Hiên Viên Trần Vũ ở nơi nào.
Khi Tần Vô Phong ở chỗ Long Liễm, có được tin tức Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đến Tần gia, hắn có chút kinh ngạc.
Lẽ nào thật là tranh đoạt vương vị nơi hoàng thất, từ kinh thành, thoáng cái đã tranh đến Giang thành phương bắc xa xôi???
Cái này cũng quá không thể tin nổi, ai lại chạy đến địa bàn người khác đi tranh thứ đồ nhà mình???
Ai lại vì tranh vương vị mà không hạ tuyệt đỉnh độc dược lấy mạng người, lại đi hạ ‘Tình ti’???
Nghĩ không ra, Tần Vô Phong như trước nghĩ không ra.
Nghĩ không ra cũng không sao, trước đó án binh bất động, xem tình huống, chờ tin tức, rồi sau đó điều tra!!!
Bệnh của Vân Khuynh, còn chưa tốt lên, cũng không có chuyển biến xấu, cứ nửa mùa như vậy, khiến Tần Vô Phong một khắc cũng không ra ngoài.
Hắn vẫn ở bên Vân Khuynh, nói chuyện phiếm với y, cùng y đọc sách, lúc y ngủ thì ở bên canh chừng.
Một phòng noãn lô, một phòng ấm áp, một phòng an bình.
Bất luận Huỳnh Quang hoàng thất có chuyện gì, bất luận Tần gia xảy ra chuyện gì, có Tần Vô Phong ở đây, ai cũng không thể phá hỏng cuộc sống điềm tĩnh của Vân Khuynh.
Trong lúc bọn họ ở trong phòng đặt đầy noãn lô hưởng thụ, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận, còn đang trèo non lội suối truy đuổi giang hồ Ma quân Dạ Lạc Huyền.
Hành tung của Dạ Lạc Huyền quá mức khó tìm, hôm nay hiện thân ở chỗ này, ngày mai lại có thể ở ngoài ngàn dặm.
Hắn làm việc, tuyệt đối là dựa vào ý thích, không có một chút quy luật.
Vượt qua tuyết lớn, mạo hiểm giá lạnh, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận mấy người một mực tìm kiếm tin tức giang hồ Ma quân.
“Hô... Khí trời lạnh như thế, tên Dạ Lạc Huyền kia, rốt cuộc là đi như thế nào, tại sao ở đâu cũng có hắn???”
Lúc nam lúc bắc, lúc sơn lâm lúc phố xá.
Lúc nào cũng là nghe được tung tích, đến khi chạy tới lại là công toi.
Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận cùng với thiếp thân thị đồng bọn họ bốn người, cùng nhau dùng bữa trong một khách sạn, Bạch Khuynh Vận bất đắc dĩ cảm thán.
Liên Cừ cũng thở dài, trên khuôn mặt là nồng đậm lo lắng:
“Thời gian của chúng ta còn không đến ba tháng, tới lúc đó, nếu không lấy được tị độc châu, Vân Khuynh và hài tử trong bụng y rất có thể không cứu được...”
“Ách...”
Tình huống xem ra quả thật nghiêm trọng, nếu cứ như hiện tại không đuổi kịp Dạ Lạc Huyền, bọn họ tuyệt đối không lấy được tị độc châu.
“Vậy phải làm sao???”
Bạch Khuynh Vận cũng cảm thấy không có biện pháp, bọn họ đã tận lực truy tìm Dạ Lạc Huyền.
Thế nhưng đuổi không kịp chính là đuổi không kịp, không phải bởi vì bọn họ không tận lực, thật sự là Dạ Lạc Huyền quá giảo hoạt.
Liên Cừ nhíu mày trầm tư, suy nghĩ một lát:
“Chúng ta đẩy nhanh tốc độ, nếu thực sự không được liền đến Lưu Ly tiểu trúc một chuyến, đi hỏi sư bá.”
“Nhưng tốc độ hiện nay, đối với chúng ta mà nói, đã là rất nhanh.”
“Lúc này đây, hai người chúng ta đuổi theo Dạ Lạc Huyền là được, tiểu Thư của ngươi, cùng với tiểu đồng của ta, liền lưu lại, hoặc là quay về Tần phủ.”
Thời gian vốn không đầy ba tháng, hơn nữa bọn họ lúc trước lãng phí, thật sự là không dám sơ ý thêm nữa.
Bạch Khuynh Vận nghe xong dự định của Liên Cừ, lông mày thiêu thiêu, hơi câu lên khóe môi:
“Được thôi, ta cũng không tin, hai người chúng ta đuổi không kịp Dạ Lạc Huyền.”
Ngày thứ hai, hai người chủ tử vô lương, lưu lại thiếp thân tiểu đồng của mình cùng để lại một phong thư, liền vội vã đi tìm tung tích Dạ Lạc Huyền.
Mục tiêu lúc này, lại đang ở phía nam Khôn thành mùa đông ấm như mùa xuân.
Phía nam có hai tòa thành trì đặt song song nhau, phân biệt là Kiền thành và Khôn thành.
Hai thành này đều là phồn hoa lộng lẫy, mỹ lệ dị thường, hơn nữa mùa hè thì lạnh, mùa đông thì ấm, là thánh thành du ngoạn nổi danh trong Huỳnh Quang.
Nói đến du ngoạn, tự nhiên là nơi khiến cho người ta thả lỏng.
Ngoại trừ mỹ lệ được thiên nhiên ưu đãi, Kiền thành cũng là thành trì chuyên chơi đánh bạc nổi danh tứ quốc, mà Khôn thành nổi tiếng, không phải là đánh bạc, mà là tửu sắc mỹ nhân.
Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận có được tin tức của Dạ Lạc Huyền là bởi vì nhận được bồ câu đưa tin, tối hôm qua Dạ Lạc Huyền xuất hiện tại ‘Văn hương các’ một trong tam đại hoa lâu của Khôn thành, đồng thời không nói nguyên do, ngay trước mặt mọi người ở ‘Văn hương các’, giết chết đệ nhất hoa khôi ở đó.
Tuy biết cho dù chạy tới, cũng không nhất định có thể tìm được Dạ Lạc Huyền, thế nhưng, Liên Cừ không muốn buông tha dù chỉ một chút hy vọng.
Hơn nữa, ‘Văn hương các’ bối cảnh hùng hậu, đệ nhất hoa khôi vô duyên vô cớ bị giết chết, tự nhiên sẽ không chịu để yên.
Vừa khéo chính là Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca, là hai người trong tam đại thần bộ của tứ đại quốc, đúng lúc cũng ở Khôn thành.
Hơn nữa còn đang ở trong ‘Văn hương các’, nhận được thiếp mời đuổi bắt Dạ Lạc Huyền.
Cứ như vậy, nếu như Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận, có thể đi theo Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca hai người, vậy tìm được Dạ Lạc Huyền, sẽ không còn là việc khó.
Dù sao, tam đại thần bộ, cũng không phải là hư danh.
Ngoại trừ thần bộ Hoa Ly Phi từng lập thệ bắt không được giang hồ ‘Tuyệt sát’ liền tuyệt đối không nhận thiếp mời khác, hai đại thần bộ còn lại, mấy năm nay, đều vẫn đang du ngoạn nhân gian, không khó nhìn ra tính tình ham chơi, thế nhưng song song với ham mê của họ, thủ đoạn cao siêu, thế lực mạnh mẽ, cũng là một phần không thể nghi ngờ.
Không có thiếp thân thị đồng, tốc độ của Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận nhanh hơn không ít.
Chỉ dùng nửa ngày, liền chạy tới Khôn thành.
Khắp nơi đều là tuyết trắng phấp phới đầy trời, nhưng Khôn thành và Kiền thành vẫn như cũ là ấm như đầu xuân, không có một tia vết tích tuyết trắng.
Toàn bộ thành thị trên cơ bản đều bị quây quanh ở giữa dòng sông Sách Lặc lớn nhất trong Huỳnh Quang, sóng gợn dập dờn, trên sông, có tiếng trêu đùa của các nữ tử trên những thuyền hoa lộng lẫy, cùng với những âm thanh lả lướt đàn sáo.
Dường như là vừa vào thành, liền có một trận hương vị phấn hoa xông vào mũi.
Có mùi phấn hoa chân chính, mà càng nhiều, chính là hương thơm nữ nhi.
Ở đây, có thể sánh với Xích Yên quốc, giống một tiểu nữ nhi quốc.
Hầu như khắp chốn đều là hoa lâu, hoặc là dung tục, hoặc là cao nhã, hoặc là nổi danh tứ quốc, hoặc là bừa bãi vô danh.
Đây là một thành thị lấy nữ nhân làm chính, nam nhân, đều là khách đến tầm hoan mua vui, hoặc là người qua đường.
Mỗi nữ nhân trang điểm xinh đẹp, theo lâu nhìn xa, chờ mong, không phải phu quân, không phải người về nhà, mà là khách qua đường, là sinh mệnh lặng lẽ cô đơn trống rỗng.
Nơi này là ôn nhu chi hương, có thể khiến cho toàn bộ nam nhân trầm tĩnh lại.
Vào Khôn thành, Bạch Khuynh Vận thật sâu hít một hơi, uể oải mấy ngày qua đều bị thổi sạch.
“Liên đại ca, Khôn thành và Kiền thành, lúc trước ta đi buôn bán, tuy rằng là vội vã mà đến, vội vã mà đi, thế nhưng, có thể khắc sâu cảm giác kỳ diệu ở trong đó. Ha hả.”
Hắn nháy mắt ra hiệu, cười khẽ hai tiếng:
“Đặc biệt Khôn thành này, khách nhân toàn bộ thiên hạ, bất luận là đi hoa lâu Khôn thành nhà ai, chỉ cần là lần đầu tiên, ăn uống miễn phí một ngày đêm ——
Được rồi, ở đây cũng không có khách sạn, tất cả đều là hoa lâu, xa hoa thấp kém, xấu xí xinh đẹp, non trẻ già cả, tất cả đều như vậy, thế nhưng, khác nhau chính là bán mình và bán nghệ, thấp kém và cao nhã mà thôi.”
Liên Cừ từ khi vào thành này, sắc mặt thanh tuyển đã có chút biến thành màu đen.
Hắn rất ít khi rời khỏi Thiên Cơ đảo, luôn luôn cùng hoa cỏ động vật làm bạn, ngay cả thân nhân đều rất ít tiếp xúc, huống chi là người khác, nữ nhân khác, còn nhiều nữ nhân như vậy.
Trong lòng xẹt qua một tia bất an, hắn bỗng nhiên nhớ tới tình kiếp mạc danh kỳ diệu của hắn.
Ở đây nhiều nữ nhân như vậy, chẳng lẽ chính là ở chỗ này???
Mặt khác thái độ rất quen thuộc của Bạch Khuynh Vận cũng khiến hắn có chút bất mãn:
“Khuynh Vận thật là rõ ràng nơi đây... Đã như vậy, liền mau tìm một nơi đặt chân thích hợp đi!!!”
Hai chữ thích hợp, Liên Cừ cắn ra rất nặng, nói vậy Bạch Khuynh Vận cũng nghe ra, biết nên dẫn hắn đến địa phương như thế nào.
C128: Hiên Viên Bất Kinh
Trong Khôn thành có tam đại hoa lâu phân biệt là ‘Văn hương các’, ‘Quán hương các’, ‘Lưu hương các’.
Trên dưới một trăm hoa lâu có thể chiếm vị trí số một, ba nhà này tự nhiên đều có chỗ đặc biệt riêng.
Trong đó hoa khôi Vũ Sa cô nương của ‘Văn hương các’ bị Dạ Lạc Huyền giết chết, toàn thân tỏa hương, xinh đẹp vô song, một tay ngọc cầm, đạn như cửu thiên tiên nhạc ( nhạc tiên trên chín tầng mây =..=), thái độ làm người cũng cực kỳ giữ mình trong sạch, bán nghệ không bán thân.
Tuyệt đại giai nhân như vậy, sau khi bị Dạ Lạc Huyền giết chết, tất cả mọi người nghĩ ‘Văn hương các’ mất đi trụ cột, trước khi tìm được mỹ nhân mới, chắc hẳn sẽ cực kỳ thảm đạm, ai biết, ngày hôm nay sau khi Vũ Sa cô nương chết không được bao lâu, ‘Văn hương các’ lại đẩy ra một hoa khôi mới.
Không chỉ như thế, có người nói vị hoa khôi này, quý danh Phiên Nhiên, là người vừa vào ‘Văn hương các’, lúc trước chưa bao giờ gặp khách.
Truyền kỳ dáng nhảy của Phiên Nhiên, trong thiên hạ ngoại trừ Lạc Diễm công tử không người có thể sánh bằng, song song tài giỏi thổi tiêu, tính tình ôn nhu hiền thục, tướng mạo quốc sắc thiên hương...
Bên trong Khôn thành, phố lớn ngõ nhỏ, truyền ra đều là tin tức của tân hoa khôi này.
Bạch Khuynh Vận gánh vác trách nhiệm tìm nơi đặt chân vừa nghe được những điều này, sắc mặt vui vẻ, nói với Liên Cừ:
“Liên đại ca, chúng ta đi ‘Văn hương các’, xem tân mỹ nhân hoa khôi của bọn họ một cái thế nào???”
Liên Cừ nghe các thanh âm bắt khách oanh oanh yến yến trên đường mỗi cánh cửa, nghe đến sởn gai ốc.
Khôn thành là hoa lâu chi thành, tự nhiên không phải toàn bộ hoa lâu chỉ chiêu đãi khách nhân vào buổi tối, có một bộ phận kha khá, ban ngày cũng chiêu đãi khách nhân.
Liên Cừ nhìn các nữ nhân tô son điểm phấn, dáng cười khoa trương xinh đẹp như hoa, ăn mặc hở hang, đột nhiên rất muốn rất muốn xoay người chạy đi.
Hắn bị thành thị này dọa sợ, đối với đề nghị của Bạch Khuynh Vận, hắn lắc đầu:
“Ta không có hứng thú với hoa khôi... Ngươi, ngươi vẫn là tìm một nơi an tĩnh thì hơn.”
Bạch Khuynh Vận vốn phi thường muốn đi ‘Văn hương các’ đến giúp vui, lời của Liên Cừ, như một chậu nước lạnh giội lên đầu hắn, dập tắt toàn bộ hưng phấn của hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn Liên Cừ vẻ mặt tái nhợt, thần tình thống khổ, cũng luyến tiếc để cho Liên Cừ chạy loạn giữa đám nữ nhân này.
Trực tiếp mang theo Liên Cừ, bảy rẽ tám quẹo dẫn hắn đến một hoa lâu cũ nát, bên ngoài hoa lâu đề ba chữ ‘Vị danh cư’.
‘Vị danh cư’ ở sâu trong hẻm nhỏ, chậm rãi rời xa phố xá sầm uất, có vẻ phi thường vắng vẻ.
Cửa phòng ‘Vị danh cư’ cũng là mở rộng, nhưng không có một nữ nhân tiếp khách ở cửa, nhìn qua, càng giống như là một khách sạn bình dân.
“Ở đây...”
Ở Khôn thành thấy ‘Vị danh cư’, thật giống như ở trong trăm nghìn đóa hoa kiều diễm, thấy một chiếc lá xanh nho nhỏ tiều tụy.
Tuy rằng không đủ mỹ lệ, nhưng nhìn qua lại thoải mái ngoài ý muốn.
Bạch Khuynh Vận mở miệng giải thích:
“Nơi này là hoa lâu lâu đời nhất ở Khôn thành, cũng đã từng có thời cực thịnh, chỉ là, các cô nương ở đây đều già, lại không chịu thay đổi người, cho nên xuống dốc. Thế nhưng, Liên đại ca, ta dám cam đoan, cơm nước ở đây nhất định là ngon nhất trong Khôn thành.”
“Di?”
Bạch Khuynh Vận vừa dứt lời, một thanh âm nam tử trẻ tuổi vang lên, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận chỉnh lại sắc mặt, đều ngẩng đầu, nhìn về phía thanh âm phát ra.
“Không nghĩ tới còn có người giống ta nhớ tình bạn cũ, thực sự là khó có được. ‘Vị danh cư’ này nói là hoa lâu lâu đời nhất, kỳ thực cũng chỉ là quang cảnh bảy tám năm trước, các tỷ tỷ ở đây, đều là mặt đẹp như hoa, là đám nam nhân bên ngoài kia không có mắt không có phúc khí tới nơi này.”
Người nọ ngồi trên cành một cây đại thụ trước cửa ‘Vị danh cư’, dựa lưng vào thân cây, hai chân lắc lắc, thong dong mỉm cười với Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận.
Mặc kệ là Bạch Khuynh Vận, Liên Cừ, hay là nam tử kia, bọn họ đều đang đánh giá đối phương.
Liên Cừ khí chất thanh nhã xuất trần, khuôn mặt tuấn mỹ, Bạch Khuynh Vận nhìn qua ôn nhuận khả ái, cộng thêm hai người quần áo phi phàm, nam tử chỉ liếc mắt là biết bọn họ không phải người tầm thường.
Mà nam tử kia, mặc bố y bình thường nhất, một thân bố y màu lam, chỉ đem đầu tóc trên trán buộc về phía sau, cũng không phải bó lên hết, có một phần buông xuống nhu thuận trườn lên vai lên lưng hắn, đen nhánh sáng bóng.
Trên người hắn có một loại khí tức nội liễm và phóng khoáng kỳ lạ, thế nhưng khuôn mặt hắn lại có chút không khớp với khí chất của hắn.
Hắn mặt như quan ngọc, mắt sáng như sao, môi hồng răng trắng, tuy rằng không có một tia khí tức son phấn, nhưng nhìn vào, càng giống như một người nữ tử trộm mặc nam trang.
Khí tức trên người hắn rất bình thản, bình thản đến mức khiến tất cả mọi người có thể bỏ qua hắn, thế nhưng, hắn lại có một đôi con ngươi sâu thẳm dường như có thể hấp dẫn người khác tiến vào bên trong.
“Công tử thật quen mặt, chúng ta đã từng gặp nhau chưa???”
Bạch Khuynh Vận nhíu mày, đối phương hẳn sẽ không phải nhân vật đơn giản, thế nhưng đường viền mặt mũi của hắn, nhìn qua thật đúng là quen thuộc, lẽ nào thực sự đã từng gặp???
Liên Cừ cũng hơi nhíu mày, không chỉ Bạch Khuynh Vận nghĩ người này mặt mày nhìn quen mắt, ngay cả hắn cũng có loại cảm giác này.
“Ha hả.”
Nam tử kia cong lên khóe môi cười khẽ hai tiếng:
“Ta nói hai vị huynh đài, phương thức tiếp cận như vậy, đã quá cũ rồi.”
Nói xong hai tay hắn nắm lấy cành cây, từ trên cây nhảy xuống, vỗ vỗ tay, chỉnh chỉnh quần áo nói:
“Vừa lúc ta thấy các ngươi cũng thuận mắt, muốn mời các ngươi uống một chén.”
Nói xong liền đi vào ‘Vị danh cư’.
Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ theo sát đằng sau, nhìn thân hình người nọ từ trên cành cây không thấp, dễ dàng nhảy xuống, liền biết người nọ nhất định là cao thủ.
Biết đâu, đây lại là người bọn hắn muốn tìm.
Nhưng mà rốt cuộc là người nào?
Hiên Viên Bất Kinh?
Sở Tiếu Ca?
Hay là Dạ Lạc Huyền?
“Lan vân tỷ tỷ, ta muốn uống ‘Bách Hoa Tửu’ tự tay ngươi nhưỡng.”
Vừa vào ‘Vị danh cư’, nam tử kia liền lớn tiếng hét lên.
Dưới lầu trong ‘Vị danh cư’, hình như chỉ có hai nữ tử, hơn nữa còn đang xuống lầu.
Một người trên dưới ba mươi tuổi tóc búi lên giản đơn, hình dạng thành thật nhanh nhẹn, còn lại là tiểu cô nương mười bảy tám tuổi, dáng dấp cực kỳ đoan trang, phần lớn mái tóc rối tung trên vai, nhìn qua ôn nhu điềm tĩnh.
Nghe được thanh âm của nam tử kia, nữ tử trên dưới ba mươi ngẩng đầu nhìn về phía nam tử, khóe miệng tràn ra dáng cười trêu tức:
“Bất Kinh, ngươi xác định muốn uống ‘Bách Hoa Tửu’ sao???
Lan tỷ tỷ ta qua nhiều năm như thế, chỉ có thể nhưỡng hơn hai mươi hũ, đáp ứng đưa cho ngươi năm hũ, ngươi đã uống ba, uống nữa, lễ mừng năm mới năm nay liền không có.”
Bất Kinh???
Bước chân Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ cùng lúc dừng lại.
Bất Kinh Bất Kinh, người này, lẽ nào chính là một trong tam đại thần bộ, Hiên Viên Bất Kinh???
Duyên phận thế gian này thực sự là kỳ diệu, vừa mới vào Khôn thành, còn chưa bắt đầu tìm kiếm Hiên Viên Bất Kinh, Sở Tiếu Ca hoặc là Dạ Lạc Huyền, dĩ nhiên lại ngẫu nhiên gặp gỡ Hiên Viên Bất Kinh như vậy.
Thực sự là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu. ( Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm thấy chẳng tốn công)
Đã biết thân phận của hắn, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận hào phóng ngồi đối diện Hiên Viên Bất Kinh.
Hiên Viên Bất Kinh lại mở miệng nói với nữ tử kia:
“Lan tỷ tỷ tốt của ta, Bất Kinh ngày hôm nay gặp được hai người ta thích, quả thực muốn uống loại rượu ngon nhất, muốn ăn món ăn ngon nhất, tỷ tỷ ngươi liền thỏa mãn tiểu đệ ta một lần đi...
Tiểu đệ cũng hiếm khi đến được một lần, không phải sao???”
“Được rồi được rồi, theo ý của ngươi, Y Y, ngươi ở chỗ này chiếu cố khách nhân, ta đi làm chút đồ nhắm cho Bất Kinh ca ca của ngươi.”
Nữ tử quay người nói với thiếu nữ xuống lầu cùng nàng, thiếu nữ kia gật đầu:
“Ân, Lan di ngươi đi đi, nơi này giao ta là được.”
Hiên Viên Bất Kinh phất phất tay với thiếu nữ:
“Y Y muội muội, đến đây, ngồi một hồi với Bất Kinh ca ca, khi còn bé ngươi rất thích chạy theo Bất Kinh ca ca nha.”
Thiếu nữ sắc mặt đỏ lên, cúi xuống khuôn mặt trơn bóng như ngọc:
“Không được, Bất Kinh ca ca hiện tại là khách, Y Y không thể làm bừa.”
“Được rồi. Vậy hôm nào Bất Kinh ca ca mang ngươi đi ra ngoài chơi.”
Hiên Viên Bất Kinh nói xong thở dài một tiếng, cũng không làm khó thiếu nữ.
Hắn rốt cục thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Bạch Khuynh Vận và Liên Cừ ngồi đối diện:
“Thiên Cơ đảo chủ??? Bạch gia thiếu chủ???”
Đối phương là Hiên Viên Bất Kinh, tam đại thần bộ Hiên Viên Bất Kinh, có thể đoán ra thân phận bọn họ là chuyện đương nhiên.
Thế nhưng, Bạch Khuynh Vận vẫn hiếu kỳ, Hiên Viên Bất Kinh làm thế nào đoán ra được:
“Bất Kinh huynh làm thế nào đoán ra thân phận chúng ta???”
Hiên Viên là quốc họ Huỳnh Quang, tuy rằng không biết vị Hiên Viên Bất Kinh này có dính dáng với Huỳnh Quang hoàng thất hay không, thế nhưng Bạch Khuynh Vận tuyệt đối sẽ không xưng Hiên Viên Bất Kinh là Hiên Viên huynh.
Hiên Viên Bất Kinh châm trà cho ba người, vừa châm trà vừa mở miệng:
“Dùng mắt và mũi của ta.
Mắt của ta, nhìn ra quần áo của ngươi xuất từ ‘Vân tú phường’ của Xích Yên quốc.
Mà theo ta được biết, đồ của ‘Vân tú phường’, đều thêu tên tự chủ nhân trên cửa tay áo, vừa khéo ta liền nhìn thấy ba chữ thêu Bạch Khuynh Vận trên tay áo của ngươi.
Về phần Thiên Cơ đảo chủ, là do mũi của ta, ngửi thấy mùi hương trăm hoa trên người hắn, trong đó mùi hoa sen là nồng nhất...
Từ lúc còn nhỏ ta đã từng nghe người nói qua, hai mươi năm trước Tinh Tú lão nhân tự mình đến Thiên Cơ đảo, làm một phê mệnh cho một hài tử toàn thân có mùi hoa sen, hài tử kia, chính là Thiên Cơ đảo chủ ngày hôm nay.”
“Ngươi...”
Sắc mặt Bạch Khuynh Vận cùng Liên Cừ đồng thời biến đổi.
‘Vân tú phường’ là tú phòng lớn nhất trong tứ quốc, không ai biết chủ tử phía sau là ai, mà trên thực tế, đó chính là sinh ý ở Xích Yên quốc của nhị muội Bạch Khuynh Vận.
Về chuyện ‘Vân tú phường’ thêu tên trên cửa tay áo, chỉ có người trong ‘Vân tú phường’ mới biết, bởi vì chữ thêu ẩn trong hoa văn, cho nên toàn bộ người mua, đến nay không ai phát hiện ra bí mật này...
Nhưng Hiên Viên Bất Kinh, lại biết rõ ràng như thế.
Về phần Liên Cừ thân mang hương sen, chuyện này, dù là Tần gia tam huynh đệ cũng không biết.
Bởi vì mang theo mùi sen, rất dễ bị nhận ra thân phận, hoặc là chọc phải phiền phức khác, cho nên Liên Cừ từ nhỏ liền làm bạn với trăm hoa, cộng thêm năng lực kỳ dị thần kỳ có thể làm có thể làm trăm hoa đua nở của hắn, khiến thân thể hắn sớm đã nhiễm mùi trăm hoa.
Không nghĩ tới, lại bị Hiên Viên Bất Kinh ngửi thấy, nhìn thấu.
C129: Nói rõ mục đích
"Quang, thâm căn cố đế tới mức nào...”
Nói hết lời này, Hiên Viên Bất Kinh cũng không nói thêm.
Chắc hẳn tất cả mọi người biết, tiếp tục quấn quýt, nhất định chính là phiền phức, sẽ phát triển thành song phương ngày hôm nay ngươi một đao giết người của ta, ngày mai ta báo thù giết người của ngươi.
Ngày tháng như vậy, cũng không phải nhiều người muốn trải qua.
“Không, ngươi hiểu lầm.”
Liên Cừ lãnh tĩnh mở miệng:
“Nếu Bất Kinh huynh cũng biết Dạ Lạc Huyền đến từ Lưu Ly tiểu trúc, như vậy tự nhiên cũng biết ta và hắn là đồng môn, ta sao có thể làm ra loại chuyện tương tàn đồng môn, chúng ta chỉ là muốn gặp hắn, mượn hắn một thứ mà thôi.”
“Nga???”
Ngón tay thon dài của Hiên Viên Bất Kinh đặt ở trên cằm, có chút suy nghĩ:
“Nếu là như vậy... Ta tin tưởng các ngươi.”
Hiên Viên Bất Kinh bỗng nhiên cười, trên khuôn mặt tuấn mỹ giống như nữ tử, toát ra dáng cười khiến người ta lóa mắt:
“Như vậy, các ngươi đi theo ta đi, ta tự nhiên sẽ mang bọn ngươi tìm đến Dạ Lạc Huyền.”
Nụ cười của Hiên Viên Bất Kinh, đơn thuần ngoài ý muốn, Bạch Khuynh Vận nhìn thấy lại có chút phản cảm, hừ lạnh một tiếng:
“Bất Kinh huynh, chúng ta tìm Dạ Lạc Huyền là có hạn chế thời gian... Không thể dừng lại quá lâu.”
Hiên Viên Bất Kinh lắc đầu:
“Không sao không sao, không quá ba ngày, ta và Tiếu Ca sẽ tìm được Dạ Lạc Huyền, đêm nay, các ngươi theo ta đi ‘Văn hương các’ xem tân hoa khôi một lần, quyết định ra sao!”
C130: Hoàng tử Huỳnh Quang
Khuôn mặt Liên Cừ phiếm đen, không tình nguyện theo chân Bạch Khuynh Vận và Hiên Viên Bất Kinh đi tới “Văn hương các”.
Hiên Viên Bất Kinh chết tiệt kia, nói cái gì không đi “Văn hương các” với hắn, bỏ lỡ cơ hội gặp được Dạ Lạc Huyền vậy không nên trách hắn...
Dĩ nhiên uy hiếp hắn!!!
May mắn “Văn hương các” là một trong tam đại hoa lâu của Khôn thành, so với hoa lâu khác, phong nhã hơn không ít.
Thế nhưng, phong nhã đến đâu, hoa lâu vẫn là hoa lâu, bản chất của nó không hề thay đổi.
So với hoa lâu khác, nữ nhân của “Văn hương các”, cũng tương đối rụt rè, nội liễm, trên cơ bản mỗi người đều là mặt đẹp như hoa, có tài có học vấn, cử chỉ ưu nhã mà không mất quyến rũ.
Vừa vào “Văn hương các” Liên Cừ liền căng cứng thân thể, như lâm đại địch.
Hiên Viên Bất Kinh cõ lẽ là đã rất quen thuộc với các cô nương ở đây, trêu đùa vài câu với mấy vị cô nương trong đó, quay đầu lại phát hiện Liên Cừ đang được Bạch Khuynh Vận bảo hộ hình như rất khó chịu, có chút vô cùng kinh ngạc, cũng không đùa giỡn nữa, trực tiếp dẫn đường đi đến phòng đặt trước.
“Thực sự khó chịu như vậy sao??? Kỳ thực, coi đây là khách sạn bình dân là được mà.”
Hiên Viên Bất Kinh nhìn khuôn mặt tái nhợt của Liên Cừ, phi thường nghi hoặc mở miệng.
Liên còn chưa kịp trả lời, hắn liền bừng tỉnh đại ngộ nói:
“Nga... Chẳng lẽ Liên huynh sợ nữ nhân???”
Sợ nữ nhân???
Liên Cừ giật mình, không thể nào!!!
Hắn tỉ mỉ suy nghĩ một chút, từ nhỏ đến lớn, nữ nhân hắn tiếp xúc, chỉ có thân nhân của hắn.
Nữ nhân bên ngoài, chưa từng đến gần, hôm nay từ lúc hắn vừa vào Khôn thành, thấy đàn oanh oanh yến yến này, hắn liền cảm giác choáng đầu hoa mắt, cực kỳ khó chịu.
Chẳng lẽ, là sợ nữ nhân thật???
Khóe miệng Liên Cừ co rúm một cái, không có trả lời.
Bạch Khuynh Vận vẻ mặt thân thiết hỏi:
“Liên đại ca, ngươi có thấy khó chịu đâu không???”
Liên Cừ lắc đầu.
Hiên Viên Bất Kinh lấy tay giữ cằm, chớp chớp mắt nhìn, mang theo vài phần trêu tức nói:
“Liên huynh, sợ nữ nhân cũng không tốt, ngươi ngày sau còn phải thành gia, sợ nữ nhân thế nào ôm lão bà sinh tiểu oa nhi???”
“Ngươi...”
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Liên Cừ bị Hiên Viên Bất Kinh chọc tức mà biến trắng bệch, Hiên Viên Bất Kinh lại mở miệng cắt đứt hắn:
“Mau nhìn mau nhìn, tân hoa khôi đi ra kìa.”
Liên Cừ chỉ phải nhẫn nhịn lửa giận, nhìn về phía dưới lầu.
Hiên Viên Bất Kinh lặng lẽ câu lên khóe môi, Thiên Cơ đảo chủ thanh nhã xuất trần, lãnh tình lãnh tính???
Ha hả, tới chỗ của hắn, không phải là bị hắn chọc tức tới giơ chân sao.
Dưới lầu “Văn hương các” rất rộng, các loại vải sa màu nhạt nhảy múa theo gió, nhìn qua phiêu dật vô song, mặc kệ trên lầu hay dưới lầu, đều đã ngồi đầy người, đủ loại nam nhân.
Ở trong đình viện có một hồ nhỏ xuân thủy như lam, giữa hồ có một đình nghỉ tám góc, xa xa nhìn lại, trong đình dường như cũng có người đang quan tâm cảnh tượng bên này.
Tú bà qua tuổi ba mươi của “Văn hương các”, lắc lắc cái mông, vẫy vẫy khăn tay, dáng cười đầy mặt leo lên đài cao trong viện “Văn hương các”, cười đến phi thường hài lòng:
“Các vị gia, đây là ngày đầu tiên tân hoa khôi của “Văn hương các” chúng ta, Phiên Nhiên cô nương gặp khách, Phiên Nhiên cô nương sau khi vì mọi người múa một khúc, sẽ bắt đầu chính thức tiếp khách, Phiên Nhiên cô nương kế tục quy củ từ trước của hoa khôi “Văn hương các” chúng ta...
Chỉ bán nghệ không bán thân.
Một hồi còn thỉnh các vị gia thích Phiêu Nhiên chi trì nhiều hơn...”
Lải nhải nói một đống lớn xong, tú bà của “Văn hương các” rốt cục lắc mông rời đi, nhất khắc nàng đi xuống dưới, tiếng đàn nảy lên.
Đó là nhạc công của “Văn hương các”, có người nói Khôn thành đệ nhất nhạc công này danh xưng Mộc Nhai nhạc công, trước đây hoa khôi Vũ Sa cô nương còn đang tại thế, hai người đàn cầm cùng đàn sắt hòa tấu, là âm nhạc êm tai nhất trên đời.
Đáng tiếc cho một tuyệt đại giai nhân, cứ như vậy hương tiêu ngọc vẫn.
Tiếng đàn vừa vang, mọi người liền biết tiệc chính bắt đầu rồi, đều không khỏi hết sức chăm chú nhìn đài cao.
Vải thưa màu nhạt bốn phía còn đang bay lượn, tiếng đàn bình thản mà lưu sướng...
Bỗng nhiên, tiếng đàn gấp gáp, giống như loài chim không ngừng bay vòng trong không trung.
Đúng lúc này...
Đinh linh linh, đinh linh linh một chuỗi âm hưởng chuông bạc vang lên.
Bỗng nhiên, một tấm trường lăng ( tấm vải dài) màu tím nhạt phá không bay ra, ở trong không trung phất ra một độ cung quỷ dị mà duyên dáng.
Khi trường lăng nhảy múa hấp dẫn ánh mắt mọi người, một bóng dáng tím nhạt, đứng trên đài cao, từ trên trời giáng xuống.
Trên hai gò má trắng noản của “nàng” che một tầng khăn che mặt, khuôn mặt như ngọc mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ, nhưng có thể lờ mờ thấy được đường cong xinh đẹp.
Cổ tay của “nàng” như linh xà, linh hoạt vũ động, tóc dài đen tuyền, theo thân hình phiêu dật của “nàng” xẹt qua độ cung hoa mỹ trong không trung.
“Nàng” một thân sa y ( áo lụa mỏng, tơ mỏng) màu tím, không phải tơ lụa gấm vóc hay bông vải. Đích thật là vải sa, khẽ hở trên sa y đem da thịt trắng noản của nàng toàn bộ lộ ra, thế nhưng bộ ngực kia...
Hiên Viên Bất Kinh híp mắt, kinh ngạc trong lòng, dĩ nhiên là một nam nhân.
Tân hoa khôi của “Văn hương các”, dĩ nhiên là một nam nhân???
Ngay cả Liên Cừ còn bị dáng múa phiêu dật mềm mại, mãnh liệt lại không mất dịu dàng này hấp dẫn, vậy càng đừng nói đến người khác.
Màu sắc trường lăng giống với màu áo tím nhạt của người trên đài cao, làm nền cho điệu múa của hắn, khiến hắn càng như thiên tiên hạ phàm.
Đôi chân trần mảnh khảnh của hắn, đeo lên một đôi chuông màu trắng bạc trên cổ chân, theo nhịp múa của hắn mà linh linh rung động.
Bỗng nhiên, tiếng đàn của nhạc công Mộc Nhai ngừng lại, người trên đài cao chuyển thân trên không trung, trường lăng cũng chậm rãi thu về.
Hắn nâng lên bàn tay thon dài, đỡ lấy trường lăng rơi xuống, đầu hơi nghiêng đi, mặt hướng mọi người, khăn che trên mặt hắn, rất đúng lúc rơi xuống.
Sau đó, khuôn mặt quyến rũ yêu tà xuất hiện trước mắt mọi người, mắt phượng dài nhỏ, nơi khóe mắt hơi cong lên, ẩn tình quyến rũ, lông mày tinh tế phi dương, môi không cần tô mà vẫn hồng.
Nhìn thế nào, vẫn là một nữ nhân quyến rũ.
Hiên Viên Bất Kinh nhìn khuôn mặt kia, dĩ nhiên có chút hoảng hốt, thế nhưng, trong lòng hắn còn có một tia trấn tĩnh, người nọ, là một nam nhân, nam phẫn nữ trang, người che giấu thân phận, thường thường là có mục đích, hắn phải lãnh tĩnh, bảo trì lãnh tĩnh.
Hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần, lúc này, bên trong sảnh lớn, tiếng vỗ tay đã vang lên như sấm.
Liên Cừ thu hồi ánh mắt:
“Hoa khôi nhìn xong, chúng ta cũng nên đi thôi.”
Hiên Viên Bất Kinh lắc đầu:
“Không, chúng ta phải đợi Dạ Lạc Huyền, chờ hắn tới giết tân hoa khôi.”
Trong lúc Khôn thành chìm trong náo nhiệt, Giang thành phương bắc, lại phi thường không an bình.
Nhị hoàng tử Hiên Viên Khê Phong, tam hoàng tử Hiên Viên Lâm Phong nôn nóng không ngớt muốn lật tung toàn bộ Giang thành đi tìm Hiên Viên Trần Vũ.
Bọn họ thậm chí không tiếc bại lộ thân phận, vận dụng toàn bộ lực lượng quan phủ địa phương, đáng tiếc, như trước vẫn không tra được hạ lạc của Hiên Viên Trần Vũ.
“Chết tiệt!!!”
Nhị hoàng tử Hiên Viên Khê Phong, là một người dễ nóng nảy, hắn nắm chặt nắm tay, hung hăng nện lên bàn gỗ.
Đệ đệ của hắn, Hiên Viên Lâm Phong còn lại là tràn ngập nhiệt tình khiêm tốn ôn nhã, tướng mạo hai người giống nhau như đúc, tính tình, lại cực khác nhau.
“Nhị ca, ngươi đừng gấp, tình huống trước mắt, xem ra là có người cố ý ẩn dấu hành tung của Vũ nhi. Chúng ta phải từ từ.”
Hiên Viên Khê Phong cười lạnh một tiếng:
“Từ từ, từ từ, ta có thể từ từ sao?
Độc Tình ti...
Chúng ta thật vất vả mới hạ thủ được, lại bị tiểu Ngũ nhi hiểu lầm, nếu như...
Nếu như hắn yêu người khác...”
Trong đôi mắt sâu thẳm của Hiên Viên Khê Phong lộ ra tàn bạo và băng lãnh, còn có một tia đau lòng.
Hiên Viên Lâm Phong vì suy đoán của hắn mà lạnh trầm mặt:
“Nhị ca, không cần lo lắng, cùng lắm thì...”
Đôi mắt của hắn híp lại, biểu tình ôn nhuận mang theo âm ngoan khiến kẻ khác phải sởn tóc gáy:
“Giết kẻ Vũ nhi mở mắt nhìn thấy đầu tiên...”
Thanh âm của Hiên Viên Lâm Phong rất nhẹ rất thấp, giống như đang nói ngày hôm nay khí trời không tệ.
Hiên Viên Khê Phong nhìn hắn như vậy:
“Hay là chúng ta quá gấp rồi...”
“Nhị ca... Hơn mười năm, hắn sắp tới sẽ làm hoàng đế, sẽ thú thê, chúng ta hiện tại hạ thủ... Xem như là gấp sao???
Ta biết, ngươi là đang hối hận hạ độc tình ti, đúng hay không???
Không sao, nếu như nhị ca không muốn, ta không ngại một mình độc chiếm Vũ nhi.”
Hiên Viên Khê Phong lập tức phản bác:
“Ngươi... Ta đương nhiên không hối hận, ta chỉ là sợ tiểu ngũ nhi sẽ trách chúng ta...”
Hiên Viên Lâm Phong thở dài:
“Nhị ca, ngươi phải hiểu, sự tình đi đến nước này, chúng ta không thể quay đầu lại.”
“Vậy sao...”
Sắc mặt Hiên Viên Khê Phong trầm xuống:
“Chúng ta có tiểu ngũ nhi là được rồi... Thế nhưng, nhất thiết phải có ngôi vị hoàng đế sao???”
“Nhị ca, chỉ khi chúng ta chiếm được ngôi vị hoàng đế, có được quyền lợi cao nhất, mới có thể vững chắc nắm lấy Vũ nhi trong lòng bàn tay, khiến hắn vĩnh viễn không thể thoát khỏi chúng ta...
Bất kể chân trời góc biển!!!”
Trên khuôn mặt của Hiên Viên Lâm Phong mang theo dáng cười bệnh hoạn.
Hiên Viên Khê Phong rùng mình một cái, không biết là bởi vì phương bắc tuyết rơi quá lớn, hay là bởi vì nguyên nhân khác.
Chỉ là, mặc kệ hắn có nguyện ý hay không, ngẫm lại, cùng Hiên Viên Lâm Phong đi tới tình trạng như ngày hôm nay, hắn, nhất định phải cắn răng kiên trì đi tiếp.
Bạn thấy sao?