Edit: Huyết Vũ
C131: Có được tin tức
Bệnh của Vân Khuynh tuy rằng chuyển biến tốt đẹp, nhưng vẫn như trước chưa khỏi hẳn, toàn bộ trái tim của Tần Vô Phong đều ở trên người y, không rảnh bận tâm chuyện khác.
Khi Long Khiêm xuất hiện, Tần Vô Phong mới lần thứ hai nhìn thẳng vào chuyện của thái tử Hiên Viên Trần Vũ.
Khi bóng dáng Long Khiêm im hơi lặng tiếng xuất hiện, Tần Vô Phong đang bắt mạch cho Vân Khuynh...
Bảo bảo an khang, đại nhân phong hàn chậm rãi tốt lên, tất cả đều đang đi theo phương hướng phát triển tốt, đương nhiên, tiền đề là bỏ qua cổ trùng ẩn dấu trong cơ thể Vân Khuynh.
Nhận thấy khí tức của Long Khiêm, Tần Vô Phong nhíu mày, quay đầu nhìn thuộc hạ kiêm bạn từ nhỏ đang khom người hành lễ kia:
“Long Khiêm, không cần đa lễ.”
“Vâng, đại công tử.”
Vân Khuynh ôm chăn nửa tựa trên giường, một đôi mắt to chớp chớp hiếu kỳ nhìn Long Khiêm.
Lục đại ảnh vệ, Long Liễm, Long Ảnh, Long Kính, Long Lê, Long Dạ, Long Khiêm, mấy người trước đều đã từng gặp ở Tần phủ, chỉ có vị Long Khiêm này, vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy, hôm nay, rốt cục gặp được.
Long Khiêm giống như tên hắn, dường như là một người khiêm tốn, tướng mạo tuấn tú, mặt mày ôn hòa, ăn nói cũng nho nhã lễ độ.
“Đại công tử, tin tức ngài muốn, Bách Hiểu Lâu đã tra được.”
Long Khiêm từ trong ống tay áo lấy ra một tập giấy, đưa tới.
Tần Vô Phong buông mi xuống nhìn, lại nâng tay:
“Quên đi, thu hồi trước đã, ngươi tạm thời lưu lại, đừng về Tần gia, cũng đừng về Bách Hiểu Lâu...
Ở lại nói vài chuyện về tình thế giang hồ và triều đình hiện nay cho Vân nhi.”
Long Khiêm nghe vậy có chút kinh ngạc, thế nhưng hắn vẫn tuân theo mệnh lệnh của Tần Vô Phong, gọn gàng lưu loát đáp một tiếng:
“Vâng!”
Tần Vô Phong gật đầu:
“Hiện tại, hướng nói một chút cho chúng ta, Bách Hiểu Lâu rốt cuộc tra được cái gì???”
Long Khiêm ngẩn ra, sắc mặt có chút xấu hổ, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Khuynh.
Lần nhìn này, hắn trông thấy một thiên hạ tuyệt mỹ, lười biếng bọc trong chăn bông, nháy một đôi mắt ngơ ngác nhìn hắn, có chút thất thần.
“Khụ khụ.”
Sắc mặt Tần Vô Phong trầm xuống, hắn có chút hối hận, hắn hiện tại muốn lập tức thu hồi mệnh lệnh để Long Khiêm lưu lại.
Còn chưa kịp thu hồi mệnh lệnh, Long Khiêm liền hiểu chính mình vượt quá, cúi đầu, rất có nề nếp hồi đáp:
“Đương kim thánh thượng từ hai tháng trước bắt đầu bệnh nặng, vẫn không có chuyển biến tốt đẹp...
Sau khi thánh thượng bệnh nặng, bởi vì nhiếp chính vương vắng mặt, sự vật trong triều đều có Giám quốc đại nhân quản lý.
Trong triều hôm nay chia làm ba thế lực, phân biệt chi trì thái tử điện hạ, tam hoàng tử, và tứ hoàng tử...
Về phần thái tử điện hạ...
Kỳ thực thái tử điện hạ lần này là phụng mệnh đến Giang thành tìm đại công tử, nửa đường bị người hạ độc truy sát...
Theo người bên cạnh thái tử điện hạ may mắn còn tồn tại, kẻ truy sát thái tử điện hạ, hình như là người của tam hoàng tử, mục tiêu, là vì ngôi vị hoàng đế...”
Long Khiêm đem tin tức mình thu thập được từng chút nói ra.
Tần Vô Phong nhăn mày:
“Ngươi là nói, thái tử điện hạ phụng mệnh tới tìm ta???”
Long Khiêm gật đầu:
“Đúng vậy, hai tháng trước, đương kim thánh thượng bệnh nặng, liền âm thầm phái thái tử điện hạ tới Giang thành tìm đại công tử...
Theo Bách Hiểu Lâu tra được, thánh thượng hình như là muốn mời đại công tử vào kinh, xác định ứng cử viên tiếp theo đảm nhiệm chức thái tử.”
Cái này, ngay cả Vân Khuynh cũng nghe thấy không đúng:
“Tần gia không phải là ‘Ám hoàng’ sao, năm xưa để chuyển ám, đặc biệt giả tạo tru cửu tộc, vì sao lại muốn đại ca chọn người xác định vị trí thái tử???
Đại ca và Vô Song đều từng nói qua, tuy rằng Hiên Viên gia và Tần gia chia đều thiên hạ, thế nhưng không can thiệp chuyện của nhau, chỉ khi quốc gia có chiến tranh, hoặc là gặp phải uy hiếp trí mạng mới có thể hợp tác...
Tần Vô Phong có chút suy nghĩ:
“Hoàng đế phái thái tử tới tìm ta... Thái tử bị người truy sát, trái lại là nhị hoàng tử và tam hoàng tử tìm tới...
Xem ra, thái tử bị truy sát, đích xác cùng nhị hoàng tử tam hoàng tử thoát không được can hệ, bọn họ hiện tại gấp gáp muốn tìm thái tử như vậy, chẳng lẽ là để, nhân cơ hội diệt trừ thái tử???”
Vân Khuynh nghe Tần Vô Phong nói, cái đầu nhỏ bắt đầu miên man suy nghĩ:
“Đúng nga đúng nga, lẽ nào đây chính là âm mưu của triều đình...
Lấy thái tử làm mồi, sau khi thái tử bị nhị hoàng tử bọn họ giết chết, tất cả lại đổ lên đầu Tần gia chúng ta, đến lúc đó mặc kệ Tần gia là thân phận ám hoàng, trực tiếp nói chúng ta là tàn dư của Tần gia năm xưa bị tru cửu tộc...
Lại một lần nữa chân chính tru cửu tộc???”
Vân Khuynh càng nói càng cảm thấy có lý.
Tần Vô Phong nheo lại đôi mắt, sờ sờ đầu Vân Khuynh:
“Vân nhi, thực lực của Tần gia ăn sâu bén rễ rắc rối khó gỡ, không phải triều đình muốn động là có thể động, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, không cần miên man suy nghĩ.”
Vân Khuynh nhu thuận gật đầu:
“Ân. Đều nghe đại ca.”
Tần Vô Phong ngoài miệng là nói như vậy, nhưng cũng cảm thấy chuyện Hiên Viên gia làm lần này, thực sự cổ quái.
Nói là đang ấp ủ âm mưu, vậy cũng không nhất định, nói chung cẩn thận một chút mới tốt.
Thấy Tần Vô Phong và Vân Khuynh lo lắng, Long Khiêm cười cười:
“Đại công tử không cần lo lắng, Lý công công nói thánh thượng tự mình nói tìm đại công tử, chỉ là vì củng cố địa vị thái tử.
Mong muốn sau khi hắn trăm tuổi, đại công tử có thể trợ giúp thái tử ổn định ngồi trên vị trí kia, dù sao thế cục trong triều hỗn loạn...
Thánh thượng phái thái tử đến Giang thành mời đại công tử, là để thái tử bày tỏ ý tốt với đại công tử.”
Tần Vô Phong hừ lạnh một tiếng:
“Ý tốt??? Ta xem là bày tỏ phiền toái thì có!!!”
Tần gia chúng ta luôn luôn chỉ lo thân mình, bên ngoài tuyệt không nhúng tay vào chuyện của Hiên Viên gia, lần này vì sao lại muốn kéo Tần gia xuống nước???
Ngay cả Khuynh Vận ta đều khuyên hắn không nên tự nhảy xuống hố, huống chi là chúng ta???
Có thể đạt được ngôi vị hoàng đế, chắc chắn là người có năng lực, người có năng lực, nhất định là người có thể khiến Huỳnh Quang cường đại, chúng ta vì sao phải đi bồi dưỡng người khác, lãng phí tinh lực???
Hành trình kinh thành lần này, ta nhất định sẽ không đáp ứng.”
Con ngươi sâu thẳm của Tần Vô Phong liếc nhìn Long Khiêm:
“Ta nhớ kỹ, ta kêu ngươi tra chính là người phương nào hạ độc tình ti cho thái tử, thái tử liệu có người tâm ái???
Mà không phải những thứ này...”
Long Khiêm giật mình, ho nhẹ một tiếng:
“Khụ khụ, đại công tử... Thái tử điện hạ hắn, hiện nay cũng không có người thương... Thế nhưng... Thế nhưng...”
Tần Vô Phong nhíu mày:
“Nhưng cái gì, ngươi mau nói ra?”
Long Khiêm cắn răng một cái nói:
“Thế nhưng trong cung nghe đồn thái tử coi trọng một tiểu thái giám ở chỗ nhị hoàng tử... Nói là, thái tử điện hạ, có đoạn tụ chi phích...”
“...”
Cạc cạc cạc cạc...
Dường như có một đám quạ đen bay qua đỉnh đầu.
Vân Khuynh xấu hổ, Tần Vô Phong cũng thấy khó chịu:
“Đoạn tụ chi phích, đoạn tụ chi phích thì sao, có đến mức khó mở miệng như vậy không???”
Hắn đen mặt, nói với Long Khiêm:
“Hiện tại đi ra ngoài trước đi, một hồi gọi ngươi sau.”
Ở cùng Tần Vô Phong nhiều năm như vậy, Long Khiêm tự nhiên là cảm thụ được Tần Vô Phong tức giận, chỉ là, Tần Vô Phong vì sao mà giận???
Đoạn tụ chi phích khó nói ra miệng là rất bình thường, dù sao trong Huỳnh Quang, chỉ có số ít quan to quý nhân có luyến đồng, trừ cái này ra, tiểu quan quán ít đến thương cảm, dù sao đoạn tụ chi phích cũng không thịnh hành trong Huỳnh Quang, vậy nên chuyện này ở trong mắt mọi người đích thật là quái dị.
Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Long Khiêm rời đi.
Lưu lại Tần Vô Phong và Vân Khuynh xấu hổ.
“Vân nhi, ngươi không cần lưu ý Long Khiêm... Kỳ thực đoạn tụ rất tốt, đại ca cũng là đoạn tụ... Ách...”
Vân Khuynh câu lên khóe môi lộ ra dáng cười thật to:
“Không sao, chỉ cần yêu nhau, không quan trọng giới tính không quan trọng huyết thống không quan trọng khác quốc gia, yêu nhau là chuyện của đôi lứa, không liên quan đến người khác, người khác không thích là bởi vì bọn họ không phải đương sự, không biết khổ sở và mỹ diệu trong đó, chúng ta tự mình biết là được, có người ở bên, là được.”
Nói xong, Vân Khuynh mới giật mình lấy lại tinh thần, trừng mắt to nhìn Tần Vô Phong:
“Đại ca, ngươi nói cái gì??? Ngươi cũng là đoạn tụ???”
Tin tức này thực sự quá mức giật gân, Tần Vô Phong thích nam nhân???
Ngô, nữ tử thiên hạ vô duyên gả cho Tần Vô Phong, thực sự là đáng tiếc lớn.
Tần Vô Phong khụ khụ:
“Đúng vậy...”
Đôi mắt đẹp của Vân Khuynh chớp chớp:
“Làm sao đại ca biết mình thích nam nhân??? Chẳng lẽ đại ca có người trong lòng???”
Vân Khuynh hiếu kỳ bắt đầu bát quái, nhưng lại nghĩ đây là chuyện tư của Tần Vô Phong, lập tức mở miệng bổ sung:
“Nếu như đại ca không muốn nói cũng không sao, ta chỉ là có chút hiếu kỳ mà thôi.”
Tần Vô Phong cúi đầu, thở dài:
“Đại ca chỉ là không thích nữ nhân...”
Người trong lòng sao, đương nhiên là có, chính là cái người bởi vì ngốc ngốc mà có vẻ vô tâm vô phế trước mắt này...
Thế nhưng, hắn có thể nói sao???
“Nga... Ta còn tưởng rằng đại ca thích ai chứ... Lại nói tiếp, thật đúng là hiếu kỳ, đại ca sẽ thích kiểu người như thế nào nha.”
Vân Khuynh nói, trong lòng không hiểu bắt đầu khó chịu.
Rốt cuộc vì sao khó chịu, chính y cũng không biết.
C132: Vô Phòng cười
Phương Đông Huỳnh Quang, tuy rằng phần lớn là đồng bằng, nhưng giải đất nơi biên cương cũng không ít núi non, địa thế đa dạng, vào mùa đông đi lại thật đúng là không dễ.
Tần Vô Song mang theo lo lắng và tưởng niệm Vân Khuynh, rời khỏi Tần phủ, rời khỏi Giang thành phương bắc, rời khỏi Huỳnh Quang, lẻ loi một mình, ngựa không dừng vó chạy tới Liệt Phong quốc.
Dọc theo đường đi bão tuyết mấy ngày liền, khiến ngay cả kẻ võ nghệ cao thâm như Tần Vô Song cũng có chút ăn không tiêu...
Thật sự là bôn ba hết mức, dù sao cũng là vì quá gấp gáp, trong vòng ba tháng, phải chạy từ quốc gia xa nhất nơi phương Đông đến quốc gia xa nhất nơi phương tây rồi chạy về, hắn rất sợ không đủ thời gian, cho nên đành liều mạng chạy.
Tốc độ của hắn đích thật là nhanh đến kinh ngạc, thế nhưng hắn ngã bệnh, ngã bệnh giống Vân Khuynh.
Chỉ là, Vân Khuynh có người nhà cẩn thận tỉ mỉ che chở, mà hắn, lại như trước mạo hiểm bão tuyết, liều mạng chạy về phía trước.
Dưới loại trạng thái này, hắn còn không quên cách ba ngày viết một phong thư, liên hệ lui tới với Tần Vô Phong.
Trong thư, hắn luôn luôn nói chính mình vẫn tốt, phần lớn bức thư chính là đoán Vân Khuynh đang làm gì, nhắc nhở Tần Vô Phong chăm sóc Vân Khuynh, mà Tần Vô Phong viết thư miêu tả Vân Khuynh mạnh khỏe, chính là chỗ dựa lớn nhất cho Tần Vô Song.
Tần Vô Phong cũng không muốn tăng thêm áp lực cho hắn, trong thư cũng không nói đến chuyện Vân Khuynh sinh bệnh, luôn luôn kiếm một ít chuyện tình ấm áp thú vị viết cho Tần Vô Song.
Mỗi khi thấy Tần Vô Phong hồi âm, nghĩ đến Vân Khuynh và hài tử trong bụng y đang đợi hắn, Tần Vô Song cảm thấy cơ thể tràn ngập lực lượng vộ tận, cảm thấy bệnh trạng gì đó đã không còn.
Phương bắc, Giang thành, ‘Hồi Xuân đường’.
“Vân nhi, đây là thư của Vô Song.”
Tần Vô Phong cầm phong thư còn hơi lạnh lẽo, đưa cho Vân Khuynh.
Mấy ngày qua hắn nhận được rất nhiều phong thư, chỉ là khi đó Vân Khuynh sinh bệnh, hắn lại không muốn Vân Khuynh tăng thêm tưởng niệm nên mới không nói, hiện tại bệnh của Vân Khuynh đã hoàn toàn khỏi, hắn liền lập tức nghĩ tới chuyện này.
“Vô Song!!!”
Vân Khuynh kinh hô một tiếng, đăng đăng vài bước chạy đến trước mặt Tần Vô Phong, không đợi Tần Vô Phong đưa thư đến y liền tiến lên đi lấy.
Tần Vô Phong thở dài lắc đầu, trực tiếp buông tay đưa cho y.
Vân Khuynh mở thư nhìn một lần lại một lần:
“Đại ca, vì sao đây là Vô Song viết đưa cho ngươi, mà không phải cho ta???”
Vân Khuynh có chút không giải thích được hỏi Tần Vô Phong, đáy lòng có chút buồn bực.
Mấy ngày nay y không dám nghĩ cũng không dám hỏi tin tức về Tần Vô Song, chỉ mong chờ Tần Vô Song có thể dùng phương pháp gì truyền tin về, thật vất vả mới nhận được thư, tuy rằng quan sát phần lớn đều là nói về y, thế nhưng vì sao người nhận không phải y, mà là đại ca???
Lẽ nào ở trong lòng Vô Song, y kỳ thực không đáng tin???
Tần Vô Phong thấy Vân Khuynh như vậy thì giật mình:
“Vô Song chỉ là không muốn ngươi quan tâm việc này, cũng không muốn ngươi xúc cảnh sinh tình quá độ tưởng niệm mà thôi... Ngươi xem, trong thư của hắn, đều là nhắc tới ngươi.”
Vân Khuynh suy nghĩ một chút, vì Vô Song cẩn thận tỉ mỉ mà có chút cảm động, nói với Tần Vô Phong:
“Đại ca, phong thư này, cho ta viết hồi âm được không???”
Tần Vô Phong gật đầu:
“Đương nhiên.”
Vân Khuynh lập tức lấy bút mực, bắt đầu hồi âm, rõ ràng đầy bụng có lời muốn nói, nhưng khi động bút, lại không biết nên nói từ đâu, nói đến cái gì, thực sự là buồn chết người.
Vân Khuynh nâng bút, ngơ ngác nghĩ rốt cuộc phải viết từ đâu, bởi vì thời gian ngẩn người tương đối dài, mực nước trên ngòi bút rơi lên mặt giấy Tuyên Thành đặt trên mặt bàn, thoáng cái loang ra một điểm đen.
Đầy lời muốn nói của y, từng giọt từng giọt biến mất từ trong đầu, đầu óc biến thành trống rỗng, dần dần, y có chút căm tức mình vô dụng.
Tần Vô Phong ngồi ở một bên, lặng lẽ không nói gì.
Đến khi, cửa chi nha một tiếng bị mở ra.
Là Long Khiêm.
Trên tay hắn bưng một cái bát, từ khi hắn đến ”Hồi Xuân đường”, cơ bản liền bị giáng cấp thành thiếp thân tiểu tư của Tần Vô Phong và Vân Khuynh.
Vân Khuynh vốn đang ngẩn người, ngửi thấy mùi vị thuốc đông y, bỗng nhiên lấy lại tinh thần.
Sắc mặt y biến trắng, có chút run run mở miệng:
“Đại... Đại ca, bệnh của ta, đã khỏi hẳn rồi... Vì sao vì sao còn phải uống dược...”
Thuốc đắng dã tật có lợi cho bệnh, đích thật là thuốc đắng dã tật, đã nhiều ngày, Vân Khuynh uống thuốc, luôn luôn là một chuyện tương đối khó khăn.
Lúc đầu, bởi vì thân thể thực sự khó chịu, y đau khổ chịu đắng uống dược, mỗi khi uống xong đều phải ăn một đống lớn mứt hoa quả.
Chờ sau khi bệnh tình tốt lên, y luôn luôn không thể nhanh gọn uống thuốc, thứ nhất là dược kia quá đắng, thứ hai là y thực sự chán ghét.
Mấy ngày nay sinh bệnh, lưu lại di chứng là cái mũi cực kỳ mẫn cảm với mùi thuốc đông y, ngửi thấy là sợ.
Tần Vô Phong từ trong tay Long Khiêm nhận dược, ra hiệu Long Khiêm đi ra ngoài, cầm chén thuốc đặt ở bên môi thổi thổi:
“Vân nhi, mứt hoa quả đã chuẩn bị xong, bệnh của ngươi, tuy rằng đã tốt lên, thế nhưng loại khí trời này, rất dễ tái phát, phải uống dược thêm hai ngày nữa mới được...”
“... Hai ngày!!!”
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh có chút vặn vẹo, vốn có một chút tình tự buồn phiền, thoáng cái bị phóng đại vài lần, y “chát” một cái đặt bút xuống tờ giấy trên bàn, hạ quyết tâm ngày hôm nay không uống dược, tuyệt đối không uống, dù thế nào cũng không uống.
Bệnh của y đã khỏi, y nếu uống bát dược này, vậy chính là cam chịu cách làm của Tần Vô Phong...
Uống dược thêm hai ngày.
Chuyện này đối với y mà nói là một dằn vặt thống khổ, để mình không bị dằn vặt, Vân Khuynh quyết định kiên quyết không uống bát dược kia.
Cho nên khi Tần Vô Phong đưa dược cho y, y nổi lên tính trẻ con quay đầu sang một bên:
“Bệnh của ta đã khỏi hẳn, ta không muốn uống nữa.”
Lông mày Tần Vô Phong thiêu thiêu, hắn tự nhiên biết tâm tình mâu thuẫn của Vân Khuynh đối những dược này, hắn thả nhẹ vẻ mặt, ôn nhu nói:
“Vân nhi, tin tưởng đại ca, những thứ dược này rất có lợi cho thân thể của ngươi.”
Vân Khuynh quay đầu lại, ghét bỏ liếc nhìn bát dược, cái mũi nhỏ hừ hừ:
“Ta hiện tại bị các ngươi nuôi vừa nhân sâm vừa tổ yến vừa vây cá cũng không ít, dược này khó uống vậy bỏ qua đi.”
Tần Vô Phong dần dần nhíu mày:
“Vân nhi, ngươi hiện tại không phải một người, trong bụng còn có hài tử...”
“Đừng đề hài tử với ta.”
Vân Khuynh phiền muộn tăng đến cực hạn:
“Hài tử hài tử... Đại ca ngươi luôn luôn treo hài tử trước cửa miệng, Vô Song là vì hài tử mà đi... Ở trong thư cũng chỉ thích nhắc tới hài tử...
Ta biết hài tử này rất trọng yếu, ta sẽ bảo vệ tốt nó, mong muốn đại ca ngươi không nên quá mức quan tâm!!!”
Thái độ của Tần Vô Phong cũng khiến y thấy phiền.
Giống như là dỗ dành tiểu hài tử, ôn nhu, nhẹ giọng nhẹ lời, thế nhưng, đây không phải bản sắc của Tần Vô Phong.
Mà Tần Vô Phong ôn nhu với y, đều là vì hài tử, vì trưởng tôn Tần gia.
Vừa nghĩ đến Tần Vô Song quan tâm hài tử, Tần Vô Phong đối xử với y như vậy cũng là vì hài tử, y liền nghĩ có chút bực mình.
Hài tử ở trong bụng y, cũng chính là hài tử của y, y tự nhiên sẽ chiếu cố tốt nó, đến chỗ chiếu cố không được cũng sẽ thỉnh giáo bọn họ, thế nhưng, có cần đem tất cả mọi chuyện kéo theo hài tử không???
Uống thuốc là chuyện nhỏ, chỉ là việc nhỏ này, khơi ra toàn bộ phiền muộn hiện tại của y mà thôi.
Y nhíu mi, đầu càng hỗn loạn.
Không biết phải làm sao hồi thư cho Tần Vô Song mới có thể biểu đạt tưởng niệm của y, không biết làm thế nào mới có thể bảo đảm những người vì y nỗ lực bôn ba được an toàn, không biết phải giải quyết phiền phức y mang đến cho Tần Vô Phong thế nào...
Không biết vì sao khi nghĩ tới Tần Vô Phong đối tốt với y chỉ là bởi hài tử mà bắt đầu khó chịu...
Người không nên rảnh rỗi, y vừa rảnh rỗi, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ, cứ như vậy lại càng thêm sầu lo.
Thái độ của Vân Khuynh có chút dọa đến Tần Vô Phong:
“Vân nhi???”
Tần Vô Phong nghi hoặc gọi y, trong ấn tượng của Tần Vô Phong, Vân Khuynh vẫn luôn là mềm yếu ôn nhu, sao lại đột nhiên nổi cáu như vậy.
“Đại ca, ta...”
Vân Khuynh thở dài, đột nhiên có chút vô lực, y nghĩ không có ai hiểu y vào lúc này.
Tần Vô Phong cau mày:
“Uống dược trước, chút nữa sẽ lạnh.”
Lông mày vốn đã nhăn lại của Vân Khuynh, lập tức thắt vào với nhau, như tiểu hài tử nhao nhao lên:
“Không uống không uống, ta nói không uống là không uống.”
Tần Vô Phong nheo lại đôi mắt, lẳng lặng quan sát Vân Khuynh, có chút suy nghĩ, sau đó, khuôn mặt anh tuấn, chậm rãi trầm xuống:
“Thế nhưng, Vân nhi, dược đã sắc rồi, ngươi không uống chính là lãng phí, cũng khiến cho Long Khiêm vô công khổ cực một phen.”
Thanh âm Tần Vô Phong có chút lạnh, đây là lần đầu tiên hắn dùng thanh âm lạnh như thế nói với Vân Khuynh.
Vân Khuynh mím môi:
“Không uống.”
Tần Vô Phong tăng một cái đứng lên, bưng theo chén thuốc, đi tới bên người Vân Khuynh, đưa đến bên môi y:
“Uống.”
Tần Vô Phong lúc này mặt không chút thay đổi, đôi mắt nghiêm khắc, thanh âm cũng lạnh lẽo như băng.
“Không uống!!!”
Vân Khuynh càng lúc càng hăng hái, y cũng không tin, y không uống, Tần Vô Phong sẽ làm gì y.
Lực đạo trên tay Tần Vô Phong dùng thêm vài phần, chén thuốc trong tay chăm chú dán lên môi Vân Khuynh:
“Uống!!!”
Thanh âm của Tần Vô Phong phóng đại không ít, vừa lãnh khốc lại nghiêm khắc, giống như đại nhân răn dạy hài tử không hiểu chuyện, Vân Khuynh bị Tần Vô Phong mắng như vậy lại càng hoảng sợ.
Nâng mắt liếc nhìn một cái, trông thấy khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn, trong lòng hoảng sợ, dĩ nhiên có chút luống cuống, Tần Vô Phong như vậy khiến người ta sợ hãi.
Phát hiện đường nhìn của y, ánh mắt lạnh như băng của Tần Vô Phong nhìn thẳng vào y, bên trong mang theo vài tia âm ngoan và cảnh cáo.
Vân Khuynh sợ đến mức lập tức thu hồi đường nhìn, vô ý thức hé miệng, uống thuốc.
Lúc uống ngụm đầu tiên còn có chút không cam lòng, nhưng đã uống rồi cũng không nên tiếp tục cự tuyệt, y hừ lạnh một tiếng từ trong tay Tần Vô Phong đoạt lấy chén thuốc, nắm chặt mũi, ừng ực uống hết.
“Ha hả...”
Vân Khuynh buông chén thuốc xoa xoa miệng, lại đột nhiên nghe được tiếng cười, mềm nhẹ bất đắc dĩ mang theo sủng nịch.
Y có chút kinh ngạc, ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại tại khóe miệng hơi vung lên của Tần Vô Phong, có chút ngây ngẩn:
“Đại... Đại... Đại ca ngươi ngươi ngươi... Ngươi cười...”
Y nói hết lời, Tần Vô Phong mới ý thức được là mình đang cười, chân chính cười.
Tần Vô Phong luôn luôn ổn trọng, giờ đây có chút ấu trĩ giơ tay sờ sờ độ cung, vẫn như trước chưa cong xuống nơi khóe miệng:
“Thật không... Có thể là bởi vì Vân nhi quá đáng yêu...”
“Ách... Có sao???”
Vừa rồi Tần Vô Phong còn đang là mặt đen bao công, thế nào lập tức biến thành cái dạng này???
Hơn nữa hắn nở nụ cười, hắn nở nụ cười nha, Tần Vô Phong được xưng là không biết cười lại nở nụ cười.
Rốt cuộc là chuyện gì buồn cười như vậy???
Tần Vô Phong gật đầu:
“Đúng vậy, ức hiếp Vân nhi rất vui, biểu tình bị dọa rất đáng yêu, phản ứng cũng đáng yêu, hình dạng ngoan ngoãn uống dược cuối cùng là đáng yêu nhất...”
“...”
Vân Khuynh câm nín, y có chút hoài nghi Tần Vô Phong trước mắt, là bị người khác đánh tráo...
C133: Thanh âm ấn tượng
" Được rồi, đại ca...”
Trải qua chuyện uống thuốc vừa rồi, Vân Khuynh phiền muộn đều bị Tần Vô Phong xóa sạch, lại khôi phục bình thường, đầu óc lập tức linh hoạt lên.
“Ân???”
Tần Vô Phong vẫn duy trì tâm tình sung sướng.
“Thái tử... Thái tử điện hạ hắn, cũng không có người yêu, như vậy, chúng ta sẽ chiếu theo kế hoạch, cũng hạ ‘Tình ti’ cho thị vệ Lam Hiên sao???”
Lúc trước bàn chuyện chính là thế này, nếu như thái tử có người trong lòng, vậy đem người đó đến đây, nếu như không có, vậy cũng hạ độc ‘Tình ti’ cho thị vệ Lam Hiên.
Hôm nay, thái tử thực sự không có người trong lòng, lẽ nào bọn họ liền thực sự hạ ‘Tình ti’ với Lam Hiên sao???
Người yêu nhân tạo như vậy...
Vân Khuynh thật sự là không thích.
Nói đến thái tử Hiên Viên Trần Vũ, Tần Vô Phong có chút đau đầu, trước không nói nên để hắn tỉnh lại dưới tình huống nào, chỉ nói sau khi tỉnh lại phải đối mặt thế nào cũng là một vấn đề.
“Hiện tại, xem ra cũng chỉ có thể làm vậy.”
“Ân...”
Vân Khuynh gật đầu, tuy rằng y không ủng hộ loại phương pháp này, thế nhưng, y cũng không có biện pháp tốt hơn.
Cuối cùng Vân Khuynh còn hồi thư cho Tần Vô Song, chỉ có vài nét bút, viết là tất cả mạnh khỏe không cần lo lắng các loại, chuyện muốn nói khác, y vẫn chưa viết.
Đêm đã khuya, Tần Vô Phong đã rời đi, để tiện cho việc chăm sóc y, y và Tần Vô Phong sẽ làm hàng xóm ngay cạnh nhà...
Tuy rằng y là nam tử, Tần Vô Phong cũng là nam tử, nhưng y dù sao cũng là ‘Đệ muội’ của Tần Vô Phong, dù thế nào cũng phải tránh cho người khác nghi ngờ về vấn đề thân phận, cho nên hai người vẫn chưa ở chung một phòng.
Ban ngày bức thư của Tần Vô Song, Tần Vô Phong cười, cùng với đàm luận giữa bọn họ, từng cái lướt qua trong óc Vân Khuynh.
Ban tay để dưới chăn, nhẹ nhàng xoa bụng.
Đối với tương lai, y đột nhiên có chút mờ mịt.
Trước đây nghĩ, chỉ cần ở bên Tần Vô Song, chậm rãi sống là được.
Thế nhưng cổ trùng khiến Tần Vô Song rời nhà, cũng khiến y phải nhìn thẳng vào một vấn đề ——
Không có Tần Vô Song, y phải làm sao đây?
Y không phải một người nam tử cổ đại, lại càng không phải một người nữ nhân chỉ có thể phụ thuộc vào nam nhân, vì sao sau khi Tần Vô Song rời đi y lại trở nên lo được lo mất.
Còn có, Hiên Viên Trần Vũ xuất hiện, nói cho y biết, tình cảnh của Tần gia, kỳ thực đã ở nơi đầu sóng ngọn gió, y không thể vẫn cứ làm một con sâu gạo, sống dưới sự che chở của Tần gia.
Người của Tần gia, đối tốt với y như vậy, y nhất định phải vì Tần gia làm chuyện gì đó..
Cho dù không giúp được Tần gia, cũng nhất định không thể liên lụy Tần gia.
Rõ ràng đã vào đêm, nhưng đầu Vân Khuynh lại thanh tỉnh đến đáng sợ.
Y nghĩ tới chuyện này, thế nào cũng ngủ không được, đứng dậy mặc thêm quần áo, nhớ lại phương pháp tu luyện nội lực Tần Vô Song đã từng dạy y, thay đổi một thân lười biếng, ngồi ở trên giường, thong thả mà gian nan bắt đầu phấn đấu cho cuộc sống của mình.
Lần ngồi xuống này, là nguyên một đêm.
Ở nơi đan điền trong cơ thể, cảm thấy có một dòng nước ấm rất nhỏ, một đêm không ngủ, y lại không có một chút cảm thấy uể oải.
Từ trên giường bước xuống, sửa sang quần áo, y đẩy cửa ra, một luồng khí mới mẻ mà hàn lãnh lập tức đập vào mặt mà đến.
Ngoài cửa, mặt đất vẫn như trước mênh mông một mảnh, tuyết trắng trước mắt, thuần khiết không một vết bẩn.
Vân Khuynh hít một hơi thật sâu, lại thở ra, bước đi nghĩ muốn tìm Tần Vô Phong, chân còn chưa hạ xuống liền thay đổi chủ ý.
Mấy ngày nay luôn luôn phiền phức Tần Vô Phong, cũng nên để Tần Vô Phong có chút không gian cá nhân.
Lại nghĩ đến hai vị khách kia ——
Hiên Viên Trần Vũ và thị vệ Lam Hiên.
Bởi vì y sinh bệnh, mấy ngày nay vẫn chưa có cơ hội đi gặp hai người kia.
Thừa dịp hôm nay, y đi coi trộm bọn họ một chút.
Nếu như có thể, y muốn đem chuyện độc ‘Tình ti’ nói cho thị vệ Lam Hiên, để tự hắn lựa chọn, trừ bỏ thái tử hôn mê bất tỉnh, ở trong ‘Hồi Xuân đường’, hắn là người có tư cách quyết định chuyện này nhất.
Sau khi hạ quyết tâm, Vân Khuynh liền nhớ lại đi đến nơi ở an bài cho Hiên Viên Trần Vũ và Lam Hiên ngày ấy.
Trí nhớ của y quả nhiên không tệ, chưa đến một lúc đã tìm được.
Đi tới trước cửa, y vươn tay, nhẹ nhàng gõ gõ cửa, y nghĩ Lam Hiên làm người trung thành như vậy, hẳn là lúc nào cũng khắc khắc canh giữ bên người thái tử Hiên Viên Trần Vũ.
Quả nhiên, ngay lập tức, Lam Hiên liền mở cửa.
Lam Hiên thấy Vân Khuynh thì có chút vô cùng kinh ngạc, nhưng hắn vẫn như trước rất khách khí chào hỏi Vân Khuynh.
Vân Khuynh trên dưới quan sát hắn một phen:
“Thân thể tốt hơn chưa???”
Lam Hiên gật đầu:
“Ta đã không có đáng ngại, chỉ là công tử nhà ta, vẫn chưa tỉnh lại.”
Vân Khuynh gật đầu, vươn tay chỉ hướng bên trong, mở miệng nói:
“Ta có thể vào xem hắn không???”
Lam Hiên có chút chần chờ, thế nhưng nghĩ lại người này chính là ân nhân cứu mạng của bọn hắn liền gật đầu:
“Đương nhiên có thể.”
Vân Khuynh được cho phép, liền nhấc chân vào cửa.
Chậm rãi hướng vào bên trong đi đến, bước chân Vân Khuynh có chút do dự, thẳng đến khi đi tới bên giường, thấy vị thái tử điện hạ Hiên Viên Trần Vũ kia, vẻ mặt tái nhợt, trầm tĩnh mà an tường nằm trên giường, tâm của y chớp lóe một tia không đành lòng.
Thở dài một tiếng, lại quay đầu nhìn Lam Hiên.
Lam Hiên dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn y, y cong môi cười cười, vẫy tay với Lam Hiên:
“Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.”
Lam Hiên nhìn Hiên Viên Trần Vũ ở trên giường không có một tia vết tích muốn tỉnh lại, gật đầu, theo Vân Khuynh đi ra ngoài.
Vân Khuynh nhẹ giọng ho khan một chút:
“Lam Hiên.”
Y dường như có chút chần chờ, thế nhưng nghĩ đến thái tử tái nhợt vừa thấy kia, cùng với lòng trung thành của người trước mắt này...
“Ngày ấy đại ca ta nói, công tử nhà ngươi trúng độc ‘Tình ti’.”
Lam Hiên nhíu nhíu lông mày:
“Đúng vậy, Tần công tử cũng nói độc của công tử nhà ta đã giải, nhưng vì sao hắn vẫn ngủ say bất tỉnh??? Nếu không phải mạch tượng của công tử nhà ta rất bình thản, ta sẽ nghĩ các ngươi muốn hại công tử.”
Hô hấp Vân Khuynh cứng lại:
“Không, không phải như vậy, chỉ là độc ‘Tình ti’ này, không tầm thường.”
Kế tiếp Vân Khuynh tinh tế giảng giải độc tình ti cho Lam Hiên, cùng với phiền não của y, Lam Hiên cũng hoàn toàn hiểu rõ vì sao công tử nhà hắn vẫn không thể tỉnh lại.
Ra là Vân Khuynh bọn họ cố ý kê đơn để hắn ngủ say.
“Lam Hiên, ý ngươi thế nào??? Hiện tại bên người công tử nhà ngươi chỉ có một mình ngươi, hắn tỉnh lại, nhìn thấy cũng sẽ là ngươi.”
Lam Hiên lại càng hoảng sợ, lập tức quỳ xuống:
“Công tử nhà ta là hạng thân phận nào... Há có thể để ta mạo phạm???”
Như vậy trong mắt Vân Khuynh, chính là một loại cự tuyệt không lời, cũng chính là Lam Hiên không muốn Hiên Viên Trần Vũ yêu hắn.
Vân Khuynh thở dài:
“Ngươi đứng lên đi, ta không phải công tử nhà ngươi, ngươi không cần phải sợ hãi như thế, nhưng mà...
Hiện tại không có biện pháp khác, ta sẽ nói một chút với đại ca để công tử nhà ngươi ngủ say vài ngày, ngươi nghĩ kỹ xem, công tử nhà ngươi, lúc tỉnh lại thấy ai thì tốt.
Nói xong Vân Khuynh lưu lại Lam Hiên lần thứ hai bước vào trong phòng.
Lam Hiên kinh ngạc đứng tại chỗ, hắn thế nào cũng nghĩ không ra công tử nhà hắn lại trúng loại độc như vậy.
Cảm tình của chủ tử là chuyện lớn, hắn cũng không dám làm chủ...
Nhưng, lúc chủ tử tỉnh lại, rốt cuộc thấy ai thì hợp lý???
Vân Khuynh lại đi tới bên giường Hiên Viên Trần Vũ, ngồi lên vị trí Lam Hiên vừa ngồi, đánh giá Hiên Viên Trần Vũ.
“Chúng ta rõ ràng không có khả năng đã từng gặp qua, vì sao ta lại nghĩ ngươi thoạt nhìn quen mặt như vậy???”
Đường viền có chút nhỏ bé yếu ớt, nhìn rất thoải mái cũng quen thuộc ngoài ý muốn.
Vân Khuynh đột nhiên cảm thấy hứng thú với vị thái tử này.
“Nếu như sau này ngươi leo lên ngôi vị hoàng đế, làm hoàng thượng Huỳnh Quang... Khi đó, ngươi là minh hoàng, đại ca bọn họ là ám hoàng... Ân, đều là tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn, chỉ là, nếu như các ngươi xung đột, ai sẽ là người thắng???”
Nói, Vân Khuynh thật là có chút chờ mong tràng diện như vậy.
“Thế nhưng ta len lén nói cho ngươi, Vô Song rất lợi hại, đại ca càng lợi hại, Vô Hạ không biết thế nào... Dù sao hẳn là cũng không kém bao nhiêu, bọn họ có ba người, mà ngươi chỉ có một, thật đáng thương.”
“Hiện tại ngẫm lại đại ca bọn họ làm ‘Ám hoàng’ thật đúng là tốt hơn... Ba người có thể thay phiên nhau làm, mà ngươi làm hoàng đế ngoài sáng, mệt chết cũng chỉ có thể một người làm...
Tất cả mọi người nói đế vương gia là vô tình nhất, làm hoàng đế, đều là chỗ cao không thắng hàn... Không biết ngươi...”
Vân Khuynh hăng hái, lải nhải với Hiên Viên Trần Vũ một đống lớn chuyện trên trời dưới đất.
Hiên Viên Trần Vũ ý thức mơ mơ hồ hồ, lờ mờ có thể cảm thụ được động tĩnh bên ngoài.
Vừa có chút ý thức, chợt nghe thấy một thanh âm mềm nhẹ êm tai.
Thanh âm kia, tựa như nước chảy róc rách, tựa như gió xuân ấm áp, từ trong lòng hắn thổi qua, khiến hắn vô ý thức tham luyến thanh âm kia, muốn nghe đến càng nhiều càng nhiều.
Hắn không biết mình bị làm sao, không biết mình vì sao không thể nhúc nhích, vì sao trước mắt một mảnh hắc ám, thế nhưng, thanh âm vào lúc vừa tỉnh lại kia giải trừ khủng hoảng cho hắn.
Thanh âm kia rất nhẹ, nhẹ đến mức hắn không biết y đang nói gì.
Thế nhưng loại cảm giác ôn nhu tường hòa này, lại sâu đậm khắc trong lòng hắn, từ nay về sau, không thể quên.
Nửa ngày, một thanh âm quen thuộc vang lên, là thị vệ của hắn, Lam Hiên:
“Vân công tử, ta nghĩ công tử nhà ta mở mắt, gặp được người thích hợp nhất, là tương lai... Thái tử phi.”
C134: Biện pháp giải quyết
"Vân công tử, ta nghĩ công tử nhà ta mở mắt, nhìn thấy người thích hợp nhất, là thái tử phi tương lai.”
Lam Hiên tự suy xét thật lâu, quyết định đem thân phận Hiên Viên Trần Vũ để lộ ra.
Dù sao ở Giang thành phương bắc xa xôi, hắn và thái tử Hiên Viên Trần Vũ độc thân hai người, Hiên Viên Trần Vũ bị vây trong trạng thái hôn mê, hắn lại không thể ra ngoài.
Lại thêm thân phận bọn người truy giết bọn hắn không tầm thường, hắn không dám tin tưởng quan phủ địa phương, nghĩ tới đây, nếu thực sự muốn Vân Khuynh bọn họ hỗ trợ, vậy nhất định phải nói ra thân phận Hiên Viên Trần Vũ cho bọn họ.
Khiến hắn kỳ quái chính là, Vân Khuynh nghe đến từ thái tử phi, cũng không có kinh ngạc quá lớn, chỉ là hơi hơi nhíu mày suy nghĩ:
“Thái tử phi... Ta tam... Ách, là tam tiểu thư của Vân vương phủ sao???”
Lam Hiên hoài nghi nhìn Vân Khuynh, gật đầu.
Lẽ nào Vân Khuynh ngay từ đầu đã biết thân phận bọn họ, lẽ nào thân phận thái tử không đủ lực uy hiếp, vì sao Vân Khuynh sau khi biết thân phận bọn họ, còn có thể nhẹ nhàng đối mặt bọn họ như thế???
“Nếu như có thể, thỉnh Vân công tử và Tần công tử hỗ trợ, đưa thái tử của ta trở về, hoặc là đem thái tử phi đến đây.”
Vân Khuynh mím môi xong mở miệng nói:
“Được rồi, ta sẽ thương lượng chuyện này với đại ca, ngươi chiếu cố công tử nhà ngươi cho tốt.”
Vân Khuynh nói xong, lại nhìn Hiên Viên Trần Vũ nằm ở trên giường, chậm rãi nhấc chân rời đi.
Hiên Viên Trần Vũ đang hôn mê vô ý thức nhăn mày, người có thanh âm dễ nghe kia muốn đi sao???
Đáy lòng của hắn sản sinh một cổ không muốn, rất muốn rất muốn người kia ở lại...
Thế nhưng, hắn không mở được mắt, không mở được miệng, chỉ có thể thanh tỉnh ý thức được bước chân người kia càng lúc càng xa.
Đáy lòng mọc lên vài phần nôn nóng, hắn bắt đầu chờ mong, chờ mong thanh âm kia lần thứ hai xuất hiện...
Lúc Vân Khuynh trở về phòng, Tần Vô Phong đang lạnh mặt ngồi trong phòng y, đến lúc nhìn thấy y, trong ánh mắt mới hiện lên một tia yên tâm, hai tay nắm chặt chậm rãi mở ra.
Sáng sớm đến chỗ Vân Khuynh lại không thấy người, hắn còn tưởng rằng Vân Khuynh xảy ra ngoài ý muốn...
Dù sao Vân Khuynh bình thường tương đối lười, khả năng ra ngoài cũng quá nhỏ.
Hắn lập tức gọi Long Khiêm đi ra ngoài tìm, Long Khiêm đi rồi hắn mới nhớ tới trong hậu viện ‘Hồi Xuân đường’ có rất nhiều ám vệ, hắn nhất thời sốt ruột dĩ nhiên quên, sau khi nhớ tới liền đi hỏi ám vệ một phen, thế mới biết hành tung của Vân Khuynh.
Sau khi biết hành tung của Vân Khuynh, hắn cũng không lập tức đi tìm, mà là ngồi ở trong phòng lẳng lặng chờ, dù sao Vân Khuynh cũng cần không gian riêng tư.
Tuy là nghĩ vậy, thế nhưng vừa không thấy Vân Khuynh hắn liền bất an, e sợ Vân Khuynh sẽ ở nơi hắn không nhìn thấy xảy ra chuyện, thẳng đến nhất khắc nhìn thấy y hắn mới an tâm.
“Đại ca.”
Nhìn Tần Vô Phong ở trong phòng mình, Vân Khuynh không có mảy may ngạc nhiên, lúc nào cũng khắc khắc ở cùng Tần Vô Phong, y sớm đã thành thói quen.
“Ta vừa đến chỗ thái tử điện hạ.”
Tần Vô Phong gật đầu:
“Ân, ta biết.”
Hắn đang đợi, đợi Vân Khuynh tiếp theo muốn nói gì, hắn biết, Vân Khuynh chắc chắn sẽ nói chuyện độc tình ti cho thị vệ Lam Hiên, cũng không biết bản thân thị vệ kia, dự định làm thế nào.
Vân Khuynh nhăn mày, thở dài một tiếng:
“Lam Hiên nói, thái tử điện hạ, tỉnh lại nhìn thấy đầu tiên, thích hợp nhất là thái tử phi.”
Nhắc tới thái tử phi y liền nhớ tới Vân Thù, nhớ tới Vân gia, cũng nhớ tới Hồng Châu bị y lưu lại nơi đó.
Y tưởng niệm Hồng Châu, cũng thực sự không thích Vân Thù, không thích Vân vương phủ, không thích tất cả Vân gia.
Nhắc tới bọn họ liền cảm thấy trong lòng khó chịu, lúc trước gả thay, y thế nhưng đã nói muốn đoạn tuyệt tất cả quan hệ với Vân phủ.
Tần Vô Phong ngưng mi trầm tư:
“Lẽ nào, để thái tử điện hạ thích tam tỷ của ngươi???
Vậy chẳng phải là quá tiện nghi cho nữ nhân tham giàu ngại khổ kia sao, nữ nhân như vậy, đâu có phong phạm mẫu nghi một quốc gia tương lai???”
Tần Vô Phong không chút khách khí phê phán Vân Thù.
Vân Khuynh tự nhiên cũng không muốn tiện nghi Vân Thù, thế nhưng trên danh nghĩa nàng là thái tử phi sắp tới, cũng đích thật là người thích hợp được chọn nhất.
Vân Khuynh suy nghĩ một phen:
“Đại ca, Vân Thù là kiêu nữ trời sinh, Vân vương phủ lại là đại thần triều đình, cũng khó trách không muốn liên quan với Tần gia mang tội ‘Tru diệt cửu tộc’...
Ngoại trừ tham giàu ngại khổ và tùy hứng hai điểm, Vân Thù từ nhỏ tiếp thu giáo dục tốt đẹp, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, nói tóm lại, coi như là một tiểu thư khuê các...”
Tần Vô Phong nhíu mày:
“Ý của Vân nhi, là đồng ý với kiến nghị của thị vệ kia...”
Vân Khuynh cười gật đầu:
“Nói không chừng... Vân Thù ngày ấy không gả cho Vô Song, chính là chờ một đoạn nhân duyên này...
Hôm nay chúng ta phải cảm tạ nàng không gả cho Vô Song, trước đó nếu là gả đi, chúng ta cũng sẽ không gặp nhau quen nhau, ngày hôm nay, ta cũng sẽ không gọi ngươi một tiếng đại ca.”
Y nói chính là sự thực, nếu như không phải nữ nhân kia không muốn gả đi, Vân Khuynh sao có thể đi đến Tần gia???
Nhưng dưới đáy lòng Tần Vô Phong vẫn có chút không thoải mái.
Vô Song từng nói với hắn, muốn cực lực nghiêm phạt Vân gia coi thường Vân Khuynh, nhưng gần đây liên tiếp xảy ra chuyện, bọn họ còn chưa kịp ra tay, liền biến thành cái dạng như hôm nay.
Nếu như thái tử thực sự thích tam tỷ của Vân Khuynh, như vậy Vân gia ngày sau nhất định là cao quý không phải nói, thực sự là ghê tởm. Tiện nghi bọn họ.
Nhưng nếu Vân Khuynh kiên trì loại biện pháp này... Hắn cũng chỉ có thể tuân theo...
“Như vậy, liền an bài bọn họ gặp mặt đi.”
Vân Khuynh hơi cong cong môi:
“Ta không muốn gặp người của Vân gia, nói như vậy, cho người đưa thái tử điện hạ và Lam Hiên trở về kinh thành đi, đến lúc ấy, chúng ta cũng không cần quan tâm nữa.”
Tần Vô Phong lắc đầu:
“Không được, hiện tại, chỉ có thể nghĩ biện pháp đem tam tỷ của ngươi mang đến đây, Hiên Viên Trần Vũ, căn bản là không ra ngoài được.”
Vân Khuynh tiếc nuối chớp chớp mắt:
“Vì sao không được??? Là bởi vì hôn mê sao... Cái này, tìm thêm vài người chiếu cố hẳn là ổn, dù sao hắn không bệnh tật không thương tích, chỉ là đang ngủ mà thôi.”
“Không, không phải vấn đề này, Vân nhi ngươi quên sao, nhị hoàng tử và tam hoàng tử hôm nay dường như phát điên đi tìm Hiên Viên Trần Vũ.
Ta nghĩ, nếu như chúng ta thực sự đưa Hiên Viên Trần Vũ về kinh thành, nói không chừng Hiên Viên Trần Vũ vừa ra ‘Hồi Xuân đường’ liền lập tức bị phát hiện.
Đến lúc đó, sự tình sẽ càng thêm phức tạp, hành tung của chúng ta rất có thể sẽ bị bại lộ.”
Tần Vô Phong nói nhìn về phía bụng Vân Khuynh.
Tuy rằng bụng của y đã nổi lên rõ ràng, nhưng bởi vì mùa đông mặc dày, người bình thường cũng sẽ không sinh nghi.
Thế nhưng, ngay cả như vậy, bọn họ cũng không thể mạo hiểm, không thể xảy ra một chút sơ xuất.
“Nói như vậy...”
Lông mày của Vân Khuynh thắt vào với nhau:
“Nhất định phải đưa Vân Thù đến đây... Ai, thực sự là phiền phức, đại ca, ta hối hận, hối hận ngày đó nói ngươi cứu bọn họ.”
Con người Tần Vô Phong mềm đi:
“Không sao, chuyện này ta sẽ tận lực xử lý tốt.”
Vân Khuynh cũng không muốn làm khó hắn, gật đầu:
“Ân, vậy đưa Vân Thù đến đi, cùng lắm là ta ngồi ở trong phòng không ra, tự nhiên cũng sẽ không phải nhìn thấy nàng.”
Tần Vô Phong xoa cằm:
“Nàng là khách, chúng ta là chủ, nào có đạo lý chúng ta phải trốn nàng, gặp rồi thì đã sao??? Vân nhi còn có thể sợ nàng sao???”
Vân Khuynh chu miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ phiếm đen:
“Làm gì có chuyện đó, tuy rằng nàng điêu ngoa dị thường, thế nhưng từ nhỏ đến lớn, ta căn bản chưa sợ nàng!!! Chỉ là không muốn thấy nàng...”
Đôi mắt Vân Khuynh lóe lóe:
“Ta sợ dáng dấp của nàng, sẽ ảnh hưởng khẩu vị của ta, ảnh hưởng tâm tình của ta...”
“Ách...”
Tần Vô Phong giật mình, Vân Khuynh lời này nói rất hay, khiến cho Tần Vô Phong cong lên khóe môi:
“Được được được, để không cho nàng ảnh hưởng khẩu vị của ngươi, tâm tình của ngươi, chờ nữ nhân kia tới, chúng ta liền về Tần gia, có được không?”
Vân Khuynh mạnh gật đầu:
“Ân, được.”
Vì vậy, Tần Vô Phong song song phải ứng đối với nhị hoàng tử Hiên Viên Khê Phong và tam hoàng tử Hiên Viên Lâm Phong, lại bắt đầu sầu lo làm thế nào đưa Vân Thù từ kinh thành đi tới Giang thành.
Tự nhiên là không thể gióng trống khua chiêng mời đi, hơn nữa, lấy thân phận tru cửu tộc bên ngoài của Tần gia, Vân gia nhất định sẽ không nể tình, huống hồ để Vân Khuynh gả thay, đối với Tần gia, Vân gia hiện tại rất chột dạ.
Vậy phải làm sao???
Lẽ nào phải... bắt Vân Thù?
Tần Vô Phong nghĩ đến đây thì gật đầu.
Đúng, bắt đến, dọc trên đường đi hù dọa hù dọa thiên kim tiểu thư kia, dù thế nào cũng không thể tiện nghi cho nàng.
Vân Khuynh thấy đôi mắt hắn híp lại, một tia tâm tình kỳ quái ở trên khuôn mặt nhộn nhạo ra một loại biểu tình quỷ dị, y đột nhiên đánh cái rùng mình:
“Đại ca, ngươi đây là đang...”
“Ta đang suy nghĩ làm thế nào ‘Đón’ tam tỷ ngươi đến Giang thành.”
Vân Khuynh vừa nghĩ đây đích thật là một vấn đề, thế nhưng thấy Tần Vô Phong như vậy, xem ra là có dự tính:
“Đại ca dự định ‘Đón’ thế nào?”
Tần Vô Phong tâm tình tốt nói:
“Ta chuẩn bị để Long Dạ và Long Liễm đi kinh thành bắt nàng đến đây, thuận tiện ở trên đường ‘Chiếu cố’ nàng thật tốt, ý của Vân nhi thế nào?”
“Ách... Bắt sao?”
Vân Khuynh sợ run một chút sau, mặt mày rạng rỡ, cười tươi như hoa:
“Tốt lắm tốt lắm, phương pháp này của đại ca rất tốt, vậy cứ thế ‘đón’ nàng đến đi.”
C135: Giữa các thần bộ
"Bất Kinh huynh, ngươi xác định Dạ Lạc Huyền sẽ xuất hiện, sẽ hạ thủ với tân hoa khôi sao?”
Bóng đêm càng ngày càng đậm, các nam nhân trong ‘Văn hương các’ từ lâu bởi vì Phiêu Nhiên cô nương mới tới, cùng với chúng nữ tử trong ‘Văn hương các’ mà thần hồn điên đảo, chỉ còn lại một mảnh hoan hô nói cười dâm mỹ.
Hoa khôi ‘Văn hương các’, lần đầu tiên tiếp khách, không giống với chỗ khác, các chỗ khác đều là cạnh tranh đấu giá, nhưng ở đây, chính là sau khi xem xong tài nghệ, khách làng chơi sẽ tự định một cái giá cho tú bà.
Mà tú bà sẽ ở trong các vị khách nhân, chọn ra người ra giá cao nhất để tân hoa khôi tiếp khách.
Hiện tại nhân viên và giá cả đều đang trong sàng chọn, các nam nhân một bên vui cười ầm ĩ, một bên chờ kết quả.
Bởi vì là hoa khôi, giá khởi đầu là năm trăm lượng bạc, có thể kêu giá, đều là đại gia công tử thiếu gia lão gia, cũng không để bụng xuất thủ rộng rãi một chút, kêu không được giá, vậy chỉ có thể ngồi xem náo nhiệt.
Dưới ánh sáng lộng lẫy đàn sáo xa hoa, trong một gian phòng trên lầu ‘Văn hương các’, Liên Cừ từ lâu đã đứng ngồi không yên, nhíu mày hỏi Hiên Viên Bất Kinh.
Bạch Khuynh Vận cũng nghi ngờ nhìn dưới lầu, nói:
“Đúng vậy, Bất Kinh huynh, vì sao đến bây giờ tân hoa khôi đã rời sân khấu, Dạ Lạc Huyền còn chưa ra mặt?”
Trên khuôn mặt tinh xảo như nữ tử của Hiên Viên Bất Kinh mang theo nụ cười, nụ cười biếng nhác mà phóng túng, đầu ngón tay triền miên trên ly rượu bắt đầu vòng vo chơi đùa, khóe miệng cong lên góc độ mị hoặc:
“Đúng vậy... Xác thực rất... Kỳ thực nguyên nhân Dạ Lạc Huyền giết chết tiền nhiệm hoa khôi, ta cũng đã biết... Chỉ là người phía sau ‘Văn hương các’, nhất định muốn để Dạ Lạc Huyền đưa ra lý do, cho nên ta mới kiến nghị bọn họ tìm một tân hoa khôi hấp dẫn đường nhìn của mọi người...
Thế nhưng, có thể là do thời gian vô cùng vội vàng, vị tân hoa khôi bọn họ tìm tới này, thật đúng là đặc biệt.”
Đặc biệt đến mức, dĩ nhiên là một nam nhân...
Ý cười bên môi Hiên Viên Bất Kinh càng sâu, tính tình của hắn vốn đã có chút phóng khoáng, hắn thích mỹ nhân, mặc kệ là nam nhân hay nữ nhân.
Thế nhưng hắn cũng phân rõ, có thể ra tay đùa giỡn, mở miệng trêu chọc người nào, và đối với người nào, không thể mở miệng ra tay.
Cho nên, đến lúc tân hoa khôi đi xuống, hắn liền không chút đau lòng viết xuống mười vạn lượng hoàng kim siêu cấp yết giá.
Cho nên, đến lúc đối mặt với câu hỏi của hai vị mỹ nhân Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận phong cách khác nhau này, hắn là dáng vẻ phong phạm tiêu sái công tử.
“Ý của Bất Kinh huynh, Dạ Lạc Huyền muốn giết chính là hoa khôi của ‘Văn hương các’... Là mỗi người ngồi trên vị trí hoa khôi của ‘Văn hương các’, mà không phải riêng ai... Hắn chỉ là không cho phép ‘Văn hương các’ có hoa khôi???”
Liên Cừ tự suy xét một lát, mở miệng nói.
Hiên Viên Bất Kinh lắc lắc rượu ngon trong tay, mỉm cười gật đầu.
Nói chuyện với người thông minh thật dễ, hoàn toàn không cần lao lực.
Gần như là không thể nghi ngờ, Hiên Viên Bất Kinh là người yết giá cao nhất đêm nay, không đến một hồi, tú bà liền dáng cười đầy mặt õng ẹo đi lên:
“Hiên Viên công tử.”
Tú bà nịnh nọt cười, phấn son trên khuôn mặt đều run xuống từng tảng lớn.
Hiên Viên Bất Kinh hơi hơi nhăn mày, kỳ thực hắn vẫn hiếu kỳ, tú bà ảnh hưởng đến bộ mặt hoa lâu như vậy, làm thế nào có được năng lực đem một ‘Văn hương các’, thành lập hoa lâu thành một trong tam đại hoa lâu của Khôn thành?
Tú bà hai đại hoa lâu khác, ‘Quán hương các’ ‘Lưu hương các’, đều là mỹ nhân xế chiều.
Tam đại hoa lâu rõ ràng là nửa tục tằng nửa phong nhã như nhau, nhưng tú bà Văn hương các’, thật sự là cao tay hơn mấy bậc so với ‘Quán hương các’ và ‘Lưu hương các’.
“Vốn chuyện bắt ma đầu Dạ Lạc Huyền kia, cũng đã làm phiền ngươi, hiện tại ngươi lại cổ vũ Phiên Nhiên cô nương nhà ta như vậy, ta cũng không biết nên nói cái gì cho phải.”
Hiên Viên Bất Kinh nhàn nhạt ngắm Liên Cừ sắc mặt tái nhợt, như lâm đại địch nhìn tú bà, ý cười bên môi hơi nhạt đi:
“Được rồi, Thủy mụ mụ, không biết nói gì vậy đừng nói, lưu lại một nha đầu, một hồi mang ta đến chỗ Phiêu Nhiên cô nương là được, Thủy mụ mụ đi làm việc đi.”
Quên nói, tú bà tục đến khó nhịn nổi của ‘Văn hương các’ này, phương danh, Thủy Linh Lung.
Thủy Linh Lung run run khăn tay đầy mùi son phấn:
“Ai u, được được, ta liền lưu lại tiểu Sách, Hiên Viên công tử muốn chơi thế nào thì chơi, muốn tìm Phiêu Nhiên cô nương lúc nào thì tìm... Nhưng là, Hiên Viên công tử nhất định phải nhớ kỹ quy củ ‘Văn hương các’ ta, Phiêu Nhiên cô nương của chúng ta, chỉ bán nghệ không bán thân nga.”
Một câu cuối cùng của Thủy Linh Lung, nói rất nhẹ nhàng, âm cuối hơi câu lên, dĩ nhiên mang theo vài phần ý vị dụ hoặc.
Thế nhưng, trang phục của nàng, tuổi tác của nàng, tướng mạo của nàng, phỏng chừng Hiên Viên Bất Kinh đầu óc rút lại, con mắt thụt vào, cả người co giật mới coi trọng nàng.
“Điểm ấy là tự nhiên, Bất Kinh sao có thể làm ra loại chuyện mạo phạm giai nhân, làm khó Thủy mụ mụ?”
“Vẫn là Hiên Viên công tử am hiểu...”
Thủy Linh Lung lại lắc lắc khăn tay, lắc lắc cái mông rời đi, đến dưới lầu tuyên bố người đêm nay may mắn được hoa khôi tiếp khách là ai.
“Khụ khụ khụ...”
Một đống son phấn bị nàng rung xuống, khiến Liên Cừ sặc đến thiếu chút nữa không thể hô hấp.
Chờ Thủy Linh Lung rốt cục rời đi, Liên Cừ sắc mặt đỏ lên, giống như sống sót sau tai nạn:
“Ta lần đầu tiên biết... Mùi thơm, dĩ nhiên có thể hành hạ người đến vậy.”
Bạch Khuynh Vận ho nhẹ một tiếng, im lặng không mở miệng.
Trường hợp này, tới một mức độ nào đó, Bạch Khuynh Vận tương đương quen thuộc, ở đây sợ là chỉ có Liên Cừ, khó có thể sắc mặt như thường ứng đối.
Hiên Viên Bất Kinh liếc nhìn nha đầu Thủy Linh Lung lưu lại, quay ra nói với Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận:
“Các ngươi ở chỗ này một hồi, ta đi một chút sẽ trở lại.”
“Chờ một chút...”
Liên Cừ mở miệng gọi hắn:
“Ngươi muốn làm gì? Chúng ta theo ngươi, chính là vì Dạ Lạc Huyền...”
Hiên Viên Bất Kinh chỉnh lý áo quần:
“Yên tâm yên tâm, một hồi Tiếu Ca sẽ đến hội hợp với các ngươi, các ngươi cứ ở chỗ này chờ, đêm nay, ta nhất định sẽ cho các ngươi nhìn thấy Dạ Lạc Huyền. Về phần ta... Dùng mười vạn lượng hoàng kim, ta tự nhiên là muốn đi xem mỹ nhân... Tuy rằng ta không để ý tiền bạc, nhưng cũng không thể ném tiền lãng phí không tìm mỹ nhân như thế, đúng không?”
“Đêm nay là gặp? Nhanh như vậy, gặp ở đâu...”
Vấn đề của Liên Cừ còn chưa hỏi xong, Hiên Viên Bất Kinh đã theo tiểu nha đầu kia cùng nhau rời đi.
Liên Cừ nhìn bóng lưng của hắn, có chút buồn bực:
“Hiên Viên Bất Kinh này thực sự là...”
Bạch Khuynh Vận cười trấn an hắn:
“Tất cả mọi người là nam nhân, thấy mỹ lệ nữ nhân khó tránh khỏi háo sắc, Liên đại ca nên thông cảm hắn.”
Sắc mặt Liên Cừ đỏ lên, trừng mắt Bạch Khuynh Vận:
“Ngươi là nói ngươi cũng háo sắc? Vậy ngươi cũng đi tìm một cô nương xinh đẹp đi, ta một người ngồi đây là được.”
“Ách...”
Bạch Khuynh Vận giật mình, rất ít khi thấy Liên Cừ nóng tính như vậy, xem ra Hiên Viên Bất Kinh kia đích xác không đơn giản.
“Liên đại ca, sao có thể... Khuynh Vận chưa bao giờ lưu luyến hoa lâu tửu quán, cũng chỉ có người tiêu sái phóng đãng như Bất Kinh huynh, mới có thể như vậy...”
Kỳ thực bọn họ là oan uổng Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh làm một trong tam đại thần bộ, tuy rằng yêu thích mỹ nhân, nhưng cũng chỉ là nhìn một chút, cũng không chơi đùa, hắn vào nam ra bắc nhiều năm như vậy, mờ ám với người có một xấp dầy, nhưng là, không có một người tình nhân chân chính.
Hơn nữa hắn chỉ ái muội với ngôn ngữ, về thân thể, vẫn tương đương giữ mình trong sạch.
“Đại ca của ta làm sao?”
Hai người đang nói, một thanh âm ngọt mềm bay tới.
Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận còn không có phản ứng đến, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần từ trên xà nhà buông xuống, sợi tóc màu mực thật dài nhảy múa khắp nơi, nhìn qua giống như nữ quỷ hiển thế.
Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận lại càng hoảng sợ:
“Ngươi... Ngươi là?”
“Nga.”
Người nọ dùng lực bật chân, thân thể quay vòng một cái, từ trên xà nhà nhảy xuống, đứng vững, Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận lần này phát hiện, đây là một tiểu công tử, một người đáng yêu giống Bạch Khuynh Vận yêu thích liều mạng, vóc dáng thấp bé nhỏ lùn.
“Ta là Sở Tiếu Ca, các ngươi, chắc là Thiên Cơ đảo và Bạch gia thiếu chủ.”
Sở Tiếu Ca?
Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận hai mặt nhìn nhau, cái người non nớt đáng yêu dường như còn chưa cai sữa giống như một đứa bé này, chính là một trong tam đại thần bộ Sở Tiếu Ca?
Sở Tiếu Ca không để ý tới bọn họ kinh ngạc nói:
“Các ngươi nói đại ca của ta làm sao?”
“Đại ca ngươi là?”
Bạch Khuynh Vận thử thăm dò mở miệng hỏi.
Sở Tiếu Ca nhìn dưới lầu, như là đang tìm gì đó, thờ ơ mở miệng:
“Hiên Viên Bất Kinh, hắn là đại ca của ta, đại ca kết bái, hắn không phải nói đêm nay ở chỗ này chờ ta sao, vậy người đâu?”
Tìm không thấy Hiên Viên Bất Kinh, trên khuôn mặt trắng nõn dễ thương của Sở Tiếu Ca, chậm rãi hiện lên một tia tức giận, vì Hiên Viên Bất Kinh thất hứa mà có chút không vui.
Bạch Khuynh Vận thấy loại thái độ này của hắn, hơi nhướng mày, lẽ nào giữa đôi huynh đệ kết nghĩa này, có cái gì mờ ám?
“Ngươi hiểu lầm Bất Kinh huynh, Bất Kinh huynh vừa đi tìm hoa khôi đêm nay.”
“Cái gì!!”
Sở Tiếu Ca tức điên:
“Ngươi nói đại ca của ta đi tìm dã nữ nhân hồ ly tinh? Điều này sao có thể! Đại ca là của ta!”
Vì vậy, lúc Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận còn chưa phản ứng lại, hắn liền đặng đặng đặng tiêu sái chạy ra ngoài, bắt đầu lục soát từng gian phòng ‘Văn hương các’, chuẩn bị ‘bắt gian’.
Bạn thấy sao?