Edit: Huyết Vũ
C141: Thay đổi kế hoạch
Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong sau khi tìm được Hiên Viên Trần Vũ lập tức ổn định, trở nên sống rất yên ổn, cả ngày ở bên Hiên Viên Trần Vũ chờ hắn tỉnh lại.
Tuy rằng bầu trời tuyết lớn, hành trình khó khăn, thế nhưng động tác của Long Dạ và Long Liễm vẫn như cũ là khá nhanh.
Chỉ cần vài ngày, từ Giang thành đi tới kinh thành rồi trở lại một lần.
Tiện thể, ‘Bắt cóc’ Vân Thù.
Bởi vì lúc trước Tần Vô Phong đã căn dặn, dọc theo đường đi bọn họ che mắt Vân Thù, đặc biệt ‘chiếu cố’ nàng.
Một tiểu thư sống trong trời băng đất tuyết, ăn ở không đủ, phần lớn thời gian chạy trong gió lạnh xuyên đêm, ăn được chỉ có bánh màn thầu vừa cứng vừa lạnh, còn ăn không đủ no...
Đương nhiên, đây chỉ là Vân Thù bị che mắt, về phần Long Dạ và Long Liễm đương nhiên sẽ không bạc đãi chính mình.
Chuyện này đối với Vân Thù mà nói là dằn vặt rất lớn, hết lần này tới lần khác ở rất nhiều thời gian, lúc nàng chuẩn bị ngất xỉu, mất đi ý thức, hai người kia liền lập tức cứu trợ, giúp nàng khôi phục.
Sau khi khôi phục, đương nhiên là sống chết mặc bay.
Một đường đi này, khiến cho một tiểu mỹ nhân xinh đẹp, lập tức biến thành một củ cải héo.
Thế nhưng, khiến cho Long Dạ và Long Liễm bội phục chính là, ngay cả như vậy, vị tiểu thư điêu ngoa này tính nết vẫn là không chút sửa đổi.
Vừa có một chút khí lực liền hùng hùng hổ hổ, Long Dạ và Long Liễm đương nhiên là mặc kệ nàng.
Đến Giang thành, sau khi sắp xếp Vân Thù ở tại ‘Hồi Xuân Đường’, Long Dạ và Long Liễm liền trở lại phục mệnh.
Nhẹ nhàng gõ cửa, thanh âm lạnh lùng nghiêm nghị quen thuộc của Tần Vô Phong, lập tức bay tới trong tai bọn họ:
“Tiến đến.”
Hai người trước khi gõ cửa, liền dùng nội lực tán đi hơi nước trên người, nghe thấy tiếng Tần Vô Phong, lập tức đẩy cửa đi vào.
Tần Vô Phong một mình ngồi ở trước bàn, lật xem một vài thứ, trong phòng không có một chút động tĩnh, màn giường buông xuống, loáng thoáng có thể nhìn thấy có người đang nằm bên trong, nói vậy Vân Khuynh đang ngủ.
Thu hồi ánh mắt, mày ngài của Long Liễm hơi nhíu, nàng vẫn nghĩ, Tần gia đại công tử, cùng ‘thê tử’ Vân Khuynh của Tần Vô Song, quá mức thân cận.
Thế nhưng chuyện của chủ tử, bọn họ không cần lắm miệng.
Có một số việc, nhìn ở trong mắt, nhớ ở trong lòng, sau đó xé tan ở trong lòng thì hơn.
Ánh mắt Tần Vô Phong quét lên trên người bọn họ một vòng, chỉ chỉ cái ghế đối diện nói:
“Lần đi này khổ cực các ngươi, sự tình làm thế nào?”
Long Liễm im lặng, Long Dạ hơi cúi đầu, hờ hững hồi đáp:
“Theo lời của đại công tử, Vân cô nương đã mang đến, hiện nay đang ở trong ‘Hồi Xuân Đường’.”
Tần Vô Phong gật đầu:
“Như vậy, dọc theo đường đi có ‘chiếu cố’ tốt nàng???”
Khóe miệng Long Liễm co rút một chút, trước khi Long Dạ mở miệng lạnh lùng nói:
“Có.”
Tần Vô Phong đôi mắt lóe lóe, bàn tay thon dài đặt xuống dưới: “Nữ nhân kia hôm nay thế nào???”
Trên khuôn mặt lãnh diễm của Long Liễm không có một phần biểu tình: “Không có tinh thần, thế nhưng điêu ngoa như lúc ban đầu.”
“Điêu ngoa như lúc ban đầu???”
Tần Vô Phong hừ lạnh một tiếng:
“Nữ nhân kia có chỗ tương tự với Vân nhi???”
Lúc Tần Vô Phong đề cập đến Vân Khuynh, thanh âm bỗng nhiên mềm đi.
Loại chuyển biến này khiến Long Dạ và Long Liễm đều là ngẩn ra, hồi lâu mới phản ứng lại Vân nhi là Vân Khuynh trong miệng Tần Vô Phong.
Thế nhưng so sánh hai người một chút...
“Không giống, một chút cũng không giống, nhị phu nhân mỹ lệ hơn Vân cô nương, cũng ôn nhu hơn Vân cô nương, vô luận tướng mạo hay tính tình, hai người không có một tia giống nhau.”
“Thật không...”
Tần Vô Phong thì thào tự nói, có chút suy nghĩ.
Lúc Vân Khuynh vừa vào Tần phủ, hắn liền hoài nghi y không phải người của Vân gia, sau lại tra xét kinh lịch của y, tuy rằng nhìn qua hợp tình hợp lý, thế nhưng luôn luôn có một chút không đúng khó mà nói rõ.
Sự tình có vẻ không đơn giản như vậy, thân phận của Vân Khuynh, cũng có thể không phải là biểu hiện như ở bên ngoài.
Nói lại, dù Vân vương gia cực kỳ ghét mẫu thân của y, nhưng y làm thân sinh nhi tử của Vân vương gia, Vân vương gia dù thế nào cũng không thể quên y triệt để như vậy.
Phương diện này, nhất định có một chút bí mật không thể nói cho người ngoài.
Nhưng mà...
Tần Vô Phong hơi nheo lại mắt, mặc kệ như thế nào, mặc kệ thân phận chân chính của Vân Khuynh là gì.
Vân Khuynh hiện nay, Vân Khuynh hiện tại, vẫn cứ là người Tần gia bọn hắn.
Sống làm người Tần gia, chết làm quỷ Tần gia!!!
“Đại công tử, kế tiếp, chúng ta phải làm sao để Vân cô nương đến Tần phủ gặp thái tử?”
Nói đến cái này, Tần Vô Phong cong lên khóe môi, lần đầu tiên hắn đem dáng cười bày ra cho người ngoài Vân Khuynh, thế nhưng độ cung mỉm cười lại rất tà ác.
Biết đâu, bản tính của hắn vốn đã không thiện lương, thiện lương của hắn, ấm áp của hắn, chỉ biểu hiện cho người nhà của hắn, cho người hắn quan tâm, mà đối với người ngoài, cùng với người đắc tội Tần gia...
Hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.
“Ta hối hận.”
Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng:
“Mấy ngày qua, ta đã biết Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, vì sao cấp thiết tìm Hiên Viên Trần Vũ như vậy.”
Có lẽ bởi vì nơi này là phương bắc, là Tần phủ, cách hoàng cung quá xa, cho nên hai vị hoàng tử mới không chút nào che lấp cảm tình của mình.
Bọn họ khẩn trương và ôn nhu với Hiên Viên Trần Vũ, là người bình thường đều có thể nhìn ra bọn họ có cảm tình với Hiên Viên Trần Vũ.
Tần Vô Phong đột nhiên chuyển chủ đề, Long Dạ và Long Liễm nhất thời không hiểu.
May là Tần Vô Phong lập tức mở miệng giải thích:
“Thấy nhị hoàng tử và tam hoàng tử trân trọng thái tử như vậy, ta đột nhiên không muốn tiện nghi nữ nhân họ Vân kia. Ta dự định, chờ sau khi thái tử tỉnh lại mới để nữ nhân kia đi tới Tần phủ... Ta tình nguyện để thái tử thích nhị hoàng tử và tam hoàng tử, cũng không muốn để thái tử thích nữ nhân điêu ngoa trong miệng các ngươi kia.”
Một phen nói của Tần Vô Phong khiến Long Dạ và Long Liễm trợn mắt ngẩn người:
Đoạn tụ ở Huỳnh Quang không thịnh hành, một chút cũng không.
Bọn họ phải mất một thời gian khá dài mới thích ứng được nam nhi thân của nhị phu nhân, không nghĩ tới năng lực thừa thụ của đại công tử bọn họ tốt đến vậy, dĩ nhiên tác hợp huynh đệ hoàng thất Huỳnh Quang!!!
Đó không chỉ là vấn đề đoạn tụ, mà còn là vấn đề huyết thống!
Nếu như, thực sự tác hợp thái tử điện hạ và nhị hoàng tử cùng tam hoàng tử, chẳng khác nào... Nối giáo cho giặc, cổ vũ bọn họ loạn luân!!!
Sợ rằng cũng chỉ có Tần Vô Phong mới có thể nghĩ đến chuyện này, bọn họ vĩnh viễn cũng không có khả năng nghĩ tới.
Đây, có lẽ chính là, lý do vì sao Tần Vô Phong là chủ, mà bọn họ vĩnh viễn là ảnh vệ.
Tần Vô Phong tỉnh rụi thu hết thần sắc của Long Dạ và Long Liễm vào đáy mắt, độ cung tà ác nơi khóe miệng một chút cũng không rút đi:
“Ta biết các ngươi đang suy nghĩ cái gì, chỉ là ở trong mắt ta, nhị hoàng tử và tam hoàng tử càng xứng với thái tử... Hoặc là nói, các ngươi nghĩ Vân cô nương điêu ngoa kia thích hợp với thái tử hơn???”
Long Dạ và Long Liễm suy nghĩ một chút, đều lắc đầu.
“Vậy được rồi...”
Tần Vô Phong gật đầu: “Ân, cứ như vậy đi, một hồi các ngươi đi nói cho Long Ảnh, nói Long Ảnh đổi dược cho thái tử, để thái tử điện hạ đêm nay tỉnh lại.”
Long Dạ gật đầu, Long Liễm trầm mặc một chút:
“Như vậy, đại công tử, Vân cô nương chúng ta khổ cực một chuyến mang về từ kinh thành, là uổng công?”
Tần Vô Phong lắc đầu:
“Không, không hề, nàng dĩ nhiên để Vân nhi gả thay...
Nếu như Vân nhi không phải vận khí tốt gả cho Vô Song, một đời của Vân nhi chẳng phải là đều bị nàng hủy đi?
Lòng dạ của nàng ác độc như vậy, ta nhất định phải xử phạt nàng!”
“Đại công tử dự định làm như thế nào? Có cần chúng ta giúp không?”
Nghĩ lại nữ nhân kia hại bọn họ chạy đi trong trời băng đất tuyết, hơn nữa nàng điêu ngoa, Long Liễm và Long Dạ cũng rất khó chịu.
Tần Vô Phong suy nghĩ một chút, thở dài một tiếng:
“Không cần, để tự ta đi.”
Long Liễm gật đầu, nghĩ lại mới nhắc nhở nói:
“Đại công tử, Vân cô nương không biết là ai mang nàng tới đây, ngươi còn cần nghĩ một biện pháp, để Vân cô nương danh chính ngôn thuận đi đến Tần phủ, như vậy nàng mới có thể nhìn thấy thái tử điện hạ.”
Kỳ thực nếu như Tần Vô Phong thực sự quyết định để Hiên Viên Trần Vũ tỉnh lại, mở mắt lần đầu nhìn thấy chính là nhị hoàng tử và tam hoàng tử, căn bản là không cần để Vân Thù trở lại Tần phủ.
Nhưng là, để không cần đưa nàng trở về, để nàng cùng với thái tử bọn họ quay về kinh, Tần Vô Phong vẫn quyết định để nàng đến Tần phủ một chuyến.
“Nếu quả thực là vậy... Xem ra, ta còn cần các ngươi hỗ trợ.”
Suy tư nửa ngày, Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng.
Long Dạ Long Liễm gật đầu:
“Không sao, đại công tử cứ việc phân phó.”
Trong đôi mắt Tần Vô Phong lóe ra ánh sáng tà tứ:
“Tốt lắm, lúc cần các ngươi hỗ trợ, ta sẽ thông tri cho các ngươi, khó có được một lần cố sức cướp Vân cô nương từ kinh thành đến nơi đây, chúng ta tự nhiên là phải tặng cho nàng một phần đại lễ.
C142: Anh hùng cứu mĩ nhân
Sau khi nói xong kế hoạch cho Long Dạ và Long Liễm, Tần Vô Phong bắt đầu chuẩn bị giáo huấn Vân Thù.
Bởi vì mấy ngày nay Vân Khuynh làm việc và nghỉ ngơi phi thường có quy luật, buổi chiều phải ngủ đến tối mới có thể tỉnh lại, cho nên Tần Vô Phong cũng không lo lắng Vân Khuynh.
Hắn tìm đến một chậu nước nóng, rửa sạch mặt xong liền từ trong lòng móc ra một lọ thuốc mỡ, sau đó ngồi trước gương đồng, bắt đầu dịch dung.
Dưới bàn tay tinh diệu của hắn, không đến một hồi, khuôn mặt tuấn mỹ tiêu sái xuất hiện trong gương đồng, mà khuôn mặt kia rất quen thuộc, chính là Tần Vô Song.
Dịch dung hoàn tất hắn trở về phòng đổi lại một thân trường bào màu lam Vô Song yêu thích, khuôn mặt giống hệt Vô Song, ăn mặc giống hệt, cộng thêm khí chất nội liễm của hắn, bởi vì quen thuộc Vô Song mà tận lực mô phỏng theo...
Tin tưởng không ai có thể nhận ra hắn không phải Tần Vô Song.
Sau khi sửa soạn hết thảy, hắn liền muốn đi gặp Vân Thù kia.
Nhưng mà, trước khi rời đi, hắn muốn đến nhìn Vân Khuynh một cái, nhìn y an ổn ngủ, mấy khắc sau đó không thể ở bên Vân Khuynh, không thể nhìn thấy Vân Khuynh yên lặng ngủ, hắn sẽ rất nhớ.
Nhẹ nhàng đẩy cửa, liếc nhìn vào phòng, bên trong vẫn là một mảnh an tĩnh.
Bất giác hướng đi vào bên trong, hắn cong lên khóe miệng, vén lên màn giường, Vân Khuynh đang nghiêng thân thể, mặt hướng ra ngoài, một tay nắm lấy chăn bông ngủ rất trầm...
Không, là ngủ không an mới đúng!!!
Độ cung nới khóe miệng Tần Vô Phong cong xuống, vươn tay vuốt lên đôi lông mày cau lại của y.
Trong ánh mắt màu mực của hắn lộ ra suy nghĩ, là chuyện gì, khiến Vân Khuynh cho dù đang ngủ cũng không thể giãn mày???
Hắn vừa buông tay, đôi lông mày mảnh khảnh kia liền càng thêm nhíu chặt.
Bàn tay nắm lấy chăn bông của Vân Khuynh khẽ động, hai gò má cọ cọ lên chăn bông, hàm răng trắng noãn vô ý thức cắn môi dưới.
Tần Vô Phong buông xuống mí mắt, hơi nâng lên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh, là khuôn mặt có sức mê hoặc không thể tưởng tượng đối với hắn.
Hơi thở dài một tiếng, hắn vươn tay định lần thứ hai vuốt lên lông mày của y, ai biết bàn tay vốn đang nắm chăn của Vân Khuynh bỗng nhiên buông ra, sửa thành nắm tay hắn, cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn hơi lắc lư, hàm răng buông ra, nhẹ giọng nỉ non:
“Vô Song... Vô Song...”
Đôi mắt Tần Vô Phong bỗng nhiên lạnh lẽo, thân thể từ từ cứng ngắc.
Đáy lòng hắn, có đau đớn không thể nói ra.
Vô Song Vô Song, vì sao lại là Vô Song???
Nguyên một kiếp này, chẳng lẽ không ai có thể thay thế địa vị của Vô Song ở trong lòng y???
Đúng vậy... Vô Song là ‘Tướng công’ trên danh nghĩa của y, mà hắn thì sao, là cái gì, tính là cái gì?
Chỉ là đại ca!
Thế nhưng...
Đôi mắt lạnh lùng chậm rãi mềm xuống, ngay cả như vậy, tâm của người Tần gia một khi trao đi, cũng sẽ không bao giờ lấy lại.
Mấy ngày nay, không có Vô Song tồn tại, chỉ có hắn và Vân Khuynh, tốt đẹp mà có chút không chân thực, không chân thực đến mức khiến hắn quên rằng Vân Khuynh thuộc về Vô Song.
Nhưng, tất cả tất cả, chỉ là hắn một mình đơn phương.
Hóa ra Vân Khuynh nhớ đến Vô Song, vẫn luôn nhớ đến Vô Song, lúc nào cũng khắc khắc nhớ tới Vô Song, ngay cả ngủ cũng bởi vì nhớ mong mà ngủ không yên...
Tần Vô Phong đột nhiên nghĩ, nếu như lúc trước đi lấy lam ngân hoa là hắn, có phải hắn sẽ không lún sâu, có phải sẽ không có hôm nay đau xót?
Hắn im lặng lắc đầu, muốn rút về bàn tay bị Vân Khuynh nắm.
Hắn bởi vì sợ Vân Khuynh tỉnh lại mà thả lỏng lực đạo, thế nhưng Vân Khuynh lại càng gắt gao, chặt chẽ nắm lấy tay hắn.
Hắn vươn một tay, chậm rãi mở từng ngón tay Vân Khuynh nắm lấy tay hắn.
Ngón tay Vân Khuynh bị từng chút từng chút mở ra, trong tay thoáng cái trống rỗng, y bị giật mình tỉnh giấc.
Y bỗng nhiên mở hai mắt, kinh hô:
“Đừng đi...”
Con ngươi vốn còn đang mê man, lúc dừng lại trên khuôn mặt Tần Vô Phong liền hoàn toàn không thể rời đi.
Trong ánh mắt y bắn ra tình cảm cực nóng, cùng với nồng đậm ỷ lại, đây là lần đầu tiên Tần Vô Phong nhìn thấy Vân Khuynh để lộ cảm tình ra bên ngoài như thế.
Vân Khuynh động tác nhanh nhẹn, mặc kệ hàn lãnh, lại lần nữa nắm lấy tay Tần Vô Phong, giãy giụa vội ngồi dậy, nhào vào lòng hắn, vươn tay ôm cổ hắn:
“Vô Song, Vô Song, ngươi đã trở về, ngươi rốt cục đã trở về.”
Thân thể Tần Vô Phong lập tức cứng ngắc, đáy lòng càng ngày càng lạnh, nhưng người trong lòng, lại rất ấm áp mềm mại.
“Ta...”
Hắn mở miệng muốn giải thích, Vân Khuynh lại không cho hắn cơ hội giải thích.
Vân Khuynh từ chỗ cổ hắn ngẩng đầu, môi anh đào của y đến gần cắn lên môi Tần Vô Phong, lung tung gặm cắn một phen xong rồi rời một chút, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ mang theo đỏ ửng, mang theo nụ cười đắc ý, khóe mắt, lại mang theo nước mắt trong suốt:
“Cho ngươi rời đi lâu như vậy... Cho ngươi không viết thư cho ta... Ta cắn ngươi...”
Nói xong, lại hướng đến cắn tiếp.
Tần Vô Phong hoàn toàn ngu ngơ, Vân Khuynh như vậy, quá... Quá linh động, so với rụt rè ôn nhu ngày thường, hoàn toàn khác, vậy nên khiến cho hắn vô cùng kinh ngạc, nhất thời không phản ứng kịp.
Chờ đến khi hắn phản ứng lại, cảm thụ được xúc cảm ôn nhu nhẵn nhụi trên môi, Vân Khuynh gặm cắn đã sớm biến thành khẽ hôn.
Đáy lòng Tần Vô Phong đau đớn thoáng cái toàn bộ đều bay đến trảo oa quốc, chỉ còn lại tràn đầy hoảng loạn.
Hắn nỗ lực ổn định tình tự của mình, vươn tay đặt lên vai Vân Khuynh, đến lúc Vân Khuynh ôm cổ hắn cười rơi lệ rồi hôn hắn, hắn điểm thụy huyệt của y.
Huyệt đạo vừa điểm, cái người linh động vừa rồi, lập tức mất đi sức sống, thân thể mềm nhũn, hôn mê bất tỉnh.
Tần Vô Phong ngơ ngác ôm Vân Khuynh mê man trong lòng hắn, yếu ớt thở dài một tiếng, nhẹ đặt y lên giường, lẩm bẩm: “Nếu như tình cảm này, toàn bộ đều vì ta mà triển lộ, vậy thật tốt.”
Đáng tiếc, nó chỉ là một giấc mộng, căn bản sẽ không biến thành hiện thực.
Tần Vô Phong lại nhìn Vân Khuynh một hồi, sờ sờ mặt mình: “Xem ra, thực sự là rất giống, ngay cả ngươi cũng mơ hồ.”
Nhợt nhạt lưu lại nụ hôn trên trán y, hắn đứng dậy rời đi, chân chính rời đi.
Dùng khinh công tuyệt diệu rời khỏi Tần phủ, Tần Vô Phong bay về phía ‘Hồi Xuân đường’.
Lúc hắn đi, Long Dạ và Long Liễm vẫn đang bắt lấy Vân Thù bị che mắt dạo quanh một cái ngõ cụt.
Long Dạ vừa đi vừa nói lời kịch lúc trước đã chuẩn bị sẵn:
“Tiểu nha đầu này tuy rằng cái miệng lợi hại một chút, điêu ngoa một chút, nhưng cũng không phải là không có bề ngoài, khuôn mặt này nhìn cũng không tệ.”
Trên khuôn mặt lãnh diễm của Long Liễm vẫn như trước không có biểu tình, ngoài miệng lại nói cực kỳ sinh động:
“Đúng vậy, bán vào thanh lâu biết đâu cũng kiếm được không ít.”
Vân Thù một thân áo bông trắng đã sớm bẩn thỉu lộn xộn cực kỳ, cổ tay nàng bị trói, mái tóc đen dài mất trật tự giống như cái ổ gà, đôi mắt bị miếng vải đen bịt lại.
Nghe Long Liễm nói, cổ tay bị trói của nàng lập tức giãy dụa, trong cái miệng nhỏ nhắn non hồng liên tục phun ra tiếng chửi bới:
“Hai người cẩu nam nữ các ngươi, hai tên hỗn đản, nếu để cha ta biết lập tức sẽ tâu lên hoàng thượng tịch thu toàn gia các ngươi!!! Sau này ta sẽ là thái tử phi, các ngươi dám động ta, dám bán ta thử xem... Hanh hanh... Các ngươi cứ chờ bị thiên đao vạn quả, lăng trì xử tử, không được chết tử tế đi!!! Dám đối xử với ta như vậy, một ngày nào đó các ngươi sẽ nhận được báo ứng!!!”
Long Liễm nhíu chặt mày ngài, trên khuôn mặt lãnh diễm lộ ra tràn đầy chán ghét, trong ánh mắt bắn ra tia sáng lạnh lùng nghiêm khắc.
“Còn kêu thêm ta không chỉ muốn bán ngươi, còn muốn cắt lưỡi của ngươi.”
“Ngươi... Ngươi xú bà nương mụ la sát, khẳng định là đố kị bản tiểu thư xinh đẹp.... Ô ô....”
Tần Vô Phong đã sớm ở trên đầu tường một lúc lâu, nhíu mày nhìn một người tiểu thư khuê các liên tục chửi mắng người.
Còn có, Vân Thù này chẳng lẽ không có óc, bị người đối đãi như vậy còn khắp nơi ồn ào thân phận, lẽ nào nàng không sợ bị người nhân cơ hội lấy nàng ra áp chế người nhà, hoặc là bởi vì kiêng kỵ thân phận của nàng mà ra tay giết người diệt khẩu?
Thấy Long Liễm không thể chịu nổi phải điểm á huyệt của nàng, Tần Vô Phong lúc này mới chậm rì rì phi thân xuống, trên khuôn mặt là một mảnh biếng nhác thờ ơ, ngoài miệng lại ngôn từ chính nghĩa nói:
“Các ngươi là người phương nào, tại sao lại đối đãi với cô nương mỹ lệ như vậy?”
Lúc Long Dạ và Long Liễm trông thấy Tần Vô Phong trong ‘khuôn mặt Vô Song’ lại càng hoảng sợ, thế nhưng nhận thấy động tác nhíu mày cộng thêm khí tức lạnh lùng quen thuộc của Tần Vô Phong, hai người lập tức phản ứng lại.
“Tiểu tử...”
Long Dạ nói đến phân nửa, thực sự là nói không được nữa, đối mặt với Tần Vô Phong, mấy lời đại bất kính như vậy, bọn họ đều là nói không nổi.
Tần Vô Phong cau mày, trừng mắt bọn họ.
Long Liễm và Long Dạ nhận thấy tâm tình ác liệt của hắn, lập tức phối hợp: “Đừng có xen vào chuyện người khác! Cút qua một bên...”
Vân Thù ngừng giãy dụa, thanh âm như vậy, hơi trầm thấp, tràn ngập chính nghĩa, dễ nghe không thể tin nổi... Thật muốn, thật muốn nhìn dáng vẻ của hắn nga...
Còn có... Hắn nói, nàng là cô nương mỹ lệ...
Khuôn mặt Vân Thù, chậm rãi đỏ lên.
Sau đó nàng nghe thấy bang bang thương thương tiếng đánh nhau, tiếng đánh nhau duy trì không được bao lâu liền biến mất.
Tần Vô Phong liếc mắt ra hiệu cho Long Dạ và Long Liễm bay đi, nhìn về phía Vân Thù, đôi lông mày càng nhíu càng chặt.
Nữ nhân nhìn qua còn chẳng chỉnh tề bằng nữ tử thôn quê này, thực sự là một tiểu thư khuê các sao?
Đáy mắt hiện lên một tia chán ghét, nhưng hắn như trước sửa sang lại quần áo, đi về phía Vân Thù, ôn nhu nói: “Cô nương, ngươi không sao chứ?”
C143: Người xấu tác quái
"Cô nương, ngươi không sao chứ?”
Thanh âm Tần Vô Phong ôn nhu hiếm có, Vân Thù bị bịt mắt thính giác càng thêm linh mẫn so với bình thường, thanh âm ôn thuần như rượu này khiến nàng mặt đỏ tới mang tai, từ nhỏ tới lớn, trái tim chưa vì người nào mà nảy lên, hiện tại lại kịch liệt nhảy múa.
“Ngô... Ngô...”
Vân Thù nỗ lực muốn trả lời Tần Vô Phong, tiếc rằng á huyệt của nàng bị điểm, căn bản là không nói được.
Khóe miệng Tần Vô Phong cong lên, dáng cười câu lên một tia tà nịnh:
“A... Đáng tiếc, một cô nương mỹ lệ như thế dĩ nhiên là một người câm.”
Hắn thở dài, bắt đầu cởi dây trên tay Vân Thù, tay Vân Thù vừa được tự do, liền lập tức giật miếng vải đen che mắt xuống.
Trên tay còn cầm miếng vải, Vân Thù ngẩng đầu, nhìn lên xem người cứu mình.
Khuôn mặt tuấn mỹ đến mức không thể xoi mói, lập tức ánh vào đôi mắt nàng.
Mày kiếm phi dương, đôi mắt màu mực, mang theo một chút lạnh lẽo, một chút ấm áp, mâu thuẫn khiến cho người ta yêu thương.
Trong lòng nam nhân này có đau thương, con mắt mâu thuẫn như vậy trong nháy mắt hấp dẫn toàn bộ tâm thần Vân Thù, ánh mắt di xuống, cái mũi thẳng tắp, đôi môi màu nhạt, dày mỏng vừa phải.
Đây là một nam nhân cực đẹp, nhưng không phải đẹp giống như nữ tử, trên người hắn không hề có một tia nữ khí.
Tần Vô Phong thấy Vân Thù ngơ ngác nhìn hắn liền có chút bực mình, thế nhưng đeo lên khuôn mặt Tần Vô Song, hắn liền nỗ lực nở ra nụ cười chiêu bài của Tần Vô Song, dáng cười tiêu sái mà phong lưu ôn nhu:
“Cô nương, ngươi có sao không?”
Hắn lập lại lần nữa.
Thanh âm của hắn làm Vân Thù giật mình tỉnh giấc, hai gò má trắng noản của Vân Thù lập tức đỏ hồng.
Vân Thù ửng đỏ hai má, ánh mắt ngượng ngùng nhìn Tần Vô Phong lấy tay chỉ chỉ cổ họng của mình.
Tần Vô Phong giả vờ không hiểu, nghi hoặc nói:
“Lẽ nào cô nương không chỉ bị câm, lại còn là người nghe không hiểu người ta nói?”
Nói xong, trên khuôn mặt tuấn mỹ kia xuất hiện biểu tình tiếc nuối:
“Cô nương đẹp như thế...”
Vân Thù có chút chán nản, vì sao nam nhân tuấn mỹ trước mắt này không hiểu ý tứ của nàng?
Tần Vô Phong sau khi nói xong, vươn tay sờ sờ tóc dài mất trật tự của Vân Thù, giọng điệu ôn hòa nói:
“Không sao, cho dù bị câm, cho dù không hiểu người ta nói gì cũng không sao, cô nương thiện lương đều sẽ nhận được hạnh phúc.”
Đáng tiếc nữ nhân trước mắt chẳng hề thiện lương, cho nên không thể có được hạnh phúc.
Lúc Tần Vô Phong nói đến đây, trong ánh mắt hắn lóe ra tia sáng ôn nhu, bởi vì nói đến thiện lương hắn liền nghĩ tới Vân Khuynh.
Vân Thù mấy ngày qua vẫn nghĩ mình phi thường ủy khuất, Tần Vô Phong vừa sờ đầu nàng như thế, dĩ nhiên dắt ra toàn bộ tâm tình ủy khuất của nàng.
Giống như là nhiều lần trải qua gian khổ mới tìm ra nơi nương tựa duy nhất, Vân Thù chẳng thèm nể nang nhào vào lòng Tần Vô Phong, anh anh khóc lên.
Tần Vô Phong căng cứng thân thể, chán ghét không ngớt, lúc trước Vân Khuynh vừa ôm hắn, nữ nhân này cũng là ôm hắn, vì sao hắn lại nghĩ nàng ôm khiến hắn buồn nôn như vậy?
Hắn ho nhẹ một tiếng, đẩy Vân Thù trong lòng ra: “Cô nương, thỉnh tự trọng.”
Vân Thù đỏ mặt rời khỏi Tần Vô Phong, dưới đáy lòng không ngừng tán thưởng nhân phẩm của Tần Vô Phong.
Đối mặt với mỹ nhân như nàng nhảy vào trong lòng, đối phương vẫn có thể lấy lễ độ quân tử đối đãi, xem ra đích thật là một người khiêm tốn.
Vân Thù vân vê ống tay áo dính nước mắt, ngẩng đầu hoa chân múa tay với Tần Vô Phong một trận, Tần Vô Phong mới như bừng tỉnh đại ngộ, giải á huyệt của nàng:
“Ra là cô nương bị điểm huyệt, ta đã nói mà, cô nương xinh đẹp như thế, sao có thể là một người câm.”
Một phen nói này của Tần Vô Phong khiến tâm tình Vân Thù sung sướng không ngớt:
“Công tử khen lầm, đa tạ công tử hôm nay cứu trợ, nếu như không có công tử, Vân Thù liền... Liền sẽ bị đám người xấu này bán vào thanh lâu... Ô...”
Nói, nàng lại bắt đầu khóc.
Tần Vô Phong nghe thực sự là phiền lòng, khóe miệng của hắn miễn cưỡng lộ vẻ mỉm cười nói:
“Đâu có, chỉ là nhấc tay chi lao, nhấc tay chi lao thôi, ra cô nương tên là Vân Thù, tại hạ họ Tần, danh Vô Song, hôm nay may mắn gặp được cô nương thực sự là duyên phận tu luyện ba kiếp.”
“Tần Vô Song... Vô Song Vô Song, phong tư tiêu sái, cử chỉ kiên cường nhanh nhẹn của ngươi quả thật là thiên hạ vô song.”
Vân Thù ngượng ngùng tán thưởng Tần Vô Phong, căn bản là không nhớ rõ vị hôn phu lúc trước của mình vừa lúc cũng kêu Tần Vô Song.
Thấy nàng phản ứng như vậy, Tần Vô Phong liền biết, trong lòng Vân Thù, Vân Khuynh gả thay chính là một trò đùa, nàng chưa từng có tâm lý áy náy bất an, mà còn cho rằng đó là chuyện chẳng đáng để vào mắt, đã sớm quên sạch.
Không thể nghi ngờ loại phản ứng này của Vân Thù khiến đôi mắt Tần Vô Phong lạnh hơn, thế nhưng song song với ánh mắt lạnh lẽo, dáng cười trên khuôn mặt hắn lại càng thêm thoải mái.
Không sao, Vân Thù quên, hắn sẽ giúp nàng nhớ lại.
Tần Vô Phong mang lên khuôn mặt Tần Vô Song, vẫn cười ôn hòa như trước, lời nói thâm sâu:
“Vân Thù cô nương có thấy mệt mỏi? Có muốn đến nhà tại hạ rửa mặt chải đầu nghỉ ngơi một chút không?”
Vân Thù cúi đầu nhìn quần áo của mình, vừa nhìn liền thất kinh, sắc mặt tức giận phi thường: “Hai người vương bát kia...”
Mắng đến nửa câu lập tức nhớ đến ân nhân cứu mạng ôn nhu tiêu sái ngay ở trước mắt, nàng liền không dám mắng tiếp.
Chỉ có thể gật đầu: “Vậy phiền phức Vô Song.”
Tần Vô Phong rõ ràng vẫn khách khí gọi nàng cô nương, nàng lại tự động gọi tên Vô Song, thật đúng là không biết thẹn.
Tần Vô Phong ở trong lòng nhớ lại từng hành động của nữ nhân này, càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
Vương gia Vân phủ nhất định là mắt bị mù, bảo bối một nữ nhi thô lỗ không thể chịu được, lại còn vắng vẻ Vân Khuynh ôn nhu thiện lương.
Nhưng mà, vắng vẻ cũng tốt, bảo bối Vân phủ đánh mất, vậy để Tần gia bọn họ cẩn thận bảo vệ đi!
Trong lòng Tần Vô Phong cảm thán, cái này là duyên phận, hắn hiện tại thật không biết, nếu như ngày trước người được gả tới là Vân Thù, Tần phủ sau này không biết sẽ ra sao.
Tần Vô Phong dẫn Vân Thù ra khỏi ngõ cụt.
Dáng vẻ hôm nay của Vân Thù, khiến người đi đường ghé mắt không ngớt, cũng không kìm nổi ánh mắt hiếu kỳ quan sát Vân Thù, đều đang suy đoán vì sao một nam tử phong độ có thừa lại đi cùng một nữ nhân nhếch nhác chẳng ra làm sao như thế.
Vân Thù cũng khá quen với chuyện dẫn tới ánh mắt nhiều người, nghĩ nàng ở kinh thành chính là mỹ nhân có tiếng, hôm nay tới một góc phương bắc này, tự nhiên càng là mỹ nhân trong mỹ nhân, cho dù hôm nay chật vật, cũng che giấu không được mỹ lệ của nàng, thảo nào đám người qua đường này lại nhịn không được muốn nhìn nàng, nhất định là đang nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Nghĩ đến đây, Vân Thù bước đi càng thêm ngẩng đầu ưỡn ngực, dường như là rất sợ người khác thấy không rõ nàng.
Khóe miệng Tần Vô Phong co rúm không ngớt, sự thực chứng minh, ở cùng với nữ nhân này, thực sự là đánh mất thân phận.
“Vô Song muốn mang ta đi đâu???”
Vừa đi, Vân Thù vừa hiếu kỳ hỏi.
Tần Vô Phong giơ giơ lên khóe miệng:
“Đương nhiên là nhà ta, Tần phủ.”
Vân Thù nga một tiếng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, khi nào về nhà, làm thế nào để thuyết phục cha nàng, nàng không làm thái tử phi nữa, mà là gả cho nam nhân nàng coi trọng ngay từ ánh mắt đầu tiên này...
Hai người đang đi, một người hồng y lãnh diễm mỹ nhân từ trên trời giáng xuống, chính là Long Liễm:
“Nhị công tử, dược đường chúng ta có chuyện cần lập tức xử lý, còn thỉnh nhị công tử cùng Long Liễm đi xem dược đường.”
“Cái này...”
Nét mặt Tần Vô Phong có chút bối rối.
Đối với chuyện nhìn mặt đoán ý, Vân Thù nhưng thật ra cũng biết:
“Chính sự quan trọng hơn, không bằng Vô Song đi làm chuyện của mình trước, rồi đến nói chuyện của ta sau.”
Tần Vô Phong do dự nửa ngày nói:
“Không bằng như vậy đi, Vân Thù cô nương, ngươi trước đó tự mình đến Tần phủ, báo ra tính danh nói ngươi là bằng hữu của Tần Vô Song ta, Tần phủ tự nhiên sẽ tiếp đãi ngươi.”
“Ta...”
“Nga, đúng rồi, Tần phủ không xa, chính là ở con phố kia rẽ sang.”
Tần Vô Phong bổ sung nói.
Vân Thù cân nhắc nhiều lần, cúi đầu nhìn áo ngắn vô cùng thê thảm của mình rồi gật đầu: “Vậy được, Vô Song, ta liền đến nhà ngươi chờ ngươi.”
Tần Vô Phong gật đầu, hướng nàng chào từ biệt, cùng theo Long Liễm rời đi.
Vân Thù đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn bóng dáng Tần Vô Phong, nghĩ lại khuôn mặt khí chất của Long Liễm, suy đoán Tần gia nhất định không đơn giản, sau đó nàng cong môi nở nụ cười.
Càng không đơn giản mới càng tốt, thân phận của hắn càng thần bí càng mạnh đại, nàng liền càng có lợi thế từ chỗ phụ thân tranh thủ khả năng cùng một chỗ với hắn.
Cả đầu đều nghĩ tới Tần Vô Phong, Vân Thù mang theo dáng cười dại trai đi đến Tần phủ.
Xa xa, trên nóc nhà cao, Tần Vô Phong nhìn bóng dáng Vân Thù đi xa, thật sâu thở hắt ra.
“Thực sự là nữ nhân phiền phức lại đáng ghét.”
Long Liễm nhíu mày:
“Lần đầu tiên thấy đại công tử ngươi ôn nhu khách khí như thế, chắc hẳn nữ nhân kia đã ái mộ ngươi.”
Tần Vô Phong lắc đầu:
“Không, không phải ái mộ ta.”
Hắn chỉ mặt mình:
“Nàng là ái mộ Tần Vô Song, mà không phải Tần Vô Phong ta.”
Long Liễm giật mình:
“Ta rốt cục hiểu vì sao đại công tử cố ý muốn dịch dung thành hình dạng nhị công tử cứu Vân Thù, đại công tử là muốn Vân Thù yêu nhị công tử rồi hối hận mình đã không gả cho nhị công tử sao?”
“Đây là một trong những nguyên nhân... Được rồi, chúng ta hồi phủ đi.”
Tần Vô Phong nhàn nhạt nói một câu, kết thúc vấn đề.
Lúc trở lại Tần phủ, việc đầu tiên Tần Vô Phong làm chính là cởi một thân quần áo này ra rồi gọi người đem đốt.
Những thứ nữ nhân kia chạm vào, khiến hắn cảm thấy chán ghét.
Sau đó, xóa dịch dung, tắm rửa thay quần áo, chờ đến khi mặc vào một thân quần áo mới, khôi phục hình dạng Tần Vô Phong, hắn mới thật sâu thở ra một hơi, nhấc chân đi đến viện tử của Vân Khuynh.
C144: Thái tử tỉnh lại
"Thái tử đêm nay sẽ tỉnh.”
Dùng xong bữa tối, Tần Vô Phong nhàn nhạt mở miệng, nói cho Vân Khuynh tin tức này.
“Cái gì???”
Vân Khuynh cúi đầu kinh hô một tiếng, kinh hô xong mới phát hiện mình quá mức luống cuống, che miệng ho nhẹ một tiếng nói:
“Lẽ nào Vân Thù đã tới?”
Tần Vô Phong thấy y phản ứng thú vị, hơi buông mi, giấu đi ý cười trong đôi mắt mình, mở miệng nói:
“Đúng vậy, Vân Thù hôm nay đã ở Tần phủ...
Nhưng mà, đêm nay, ta không dự định để nàng gặp thái tử.”
“A.”
Vân Khuynh lại cả kinh:
“Vì sao??? Tân tân khổ khổ mang nàng từ kinh thành đến đây, không phải là để thái tử tỉnh lại nhìn thấy nàng đầu tiên sao?”
Ánh mắt Tần Vô Phong hơi chớp động:
“Vân nhi không cảm thấy để thái tử uy nghiêm nhìn thấy Vân Thù đầu tiên, quá tiện nghi cho Vân Thù sao???”
Vân Khuynh mím môi không nói.
Quả thật, y ghét Vân Thù, thế nhưng, Vân Thù cũng có quyền lợi đạt được hạnh phúc.
“Vậy đại ca chuẩn bị làm thế nào?”
Vân Khuynh trốn tránh không đáp, trái lại có chút hiếu kỳ hỏi.
Tần Vô Phong nâng mí nhìn y, lại nhìn tuyết trắng ngoài cửa chiếu rọi khiến cho màn đêm có chút sáng sủa quá mức, chậm rãi mở miệng:
“Vân nhi cùng ta đi xem một tuồng kịch thế nào???”
Vân Khuynh lập tức phản ứng đến:
“Là đi xem thái tử tỉnh lại sao???”
Tần Vô Phong gật đầu.
Vân Khuynh lập tức hăng hái:
“Tốt.”
Y rất tò mò, Tần Vô Phong không muốn để thái tử tỉnh lại nhìn thấy Vân Thù, vậy người hắn sắp xếp để thái tử sau khi tỉnh lại nhìn thấy đầu tiên, rốt cuộc là ai???
Hai người vì Vân Khuynh mặc vào tầng tầng y bào xong, bên ngoài phủ áo choàng đen tuyền của Tần Vô Phong, trong đêm đen ngập tuyết, nhẹ nhàng lướt qua các đỉnh phòng của Tần phủ.
Chậm rãi, nhẹ nhàng, rơi xuống trên đỉnh cửa phòng thái tử ngủ lại.
Trong phòng đèn dầu sáng trưng, đại phu ‘Hồi Xuân đường’, mỗi ngày đều đến xem Hiên Viên Trần Vũ, đến hôm nay, hắn nói cho Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong một tin tức cực kỳ tốt, đó chính là —–
Hiên Viên Trần Vũ, đêm nay sẽ tỉnh lại.
Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong nghe được tin tức này, tự nhiên là mừng rỡ phi thường.
Còn mừng rỡ phần thưởng ‘Hồi Xuân đường’ một lượng lớn tài vật...
Đương nhiên đống tài vật đó là quan viên địa phương hiếu kính bọn họ.
Sau khi đại phu rời đi, hai người huynh đệ chỉnh lý hết thảy dung nhan, liền vẫn luôn ngồi ở trước giường Hiên Viên Trần Vũ, ngay cả nửa bước cũng không rời.
Mấy ngày nay, thị vệ Lam Hiên đã sớm bị nhị hoàng tử và tam hoàng tử hai người ném sang một bên, tất cả công việc liên quan đến Hiên Viên Trần Vũ, đều là hai vị hoàng tử tự tay xử lý.
Trước đây ở hoàng cung bọn họ cũng không có cơ hội mỗi ngày ở bên Hiên Viên Trần Vũ, mà hiện tại bọn họ chính là được như ý nguyện.
Tuy rằng Hiên Viên Trần Vũ vẫn hôn mê bất tỉnh nhưng bọn hắn vẫn như trước cảm thấy rất thỏa mãn.
Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ngay cả bữa tối cũng không ăn, đều kiên trì chờ Hiên Viên Trần Vũ tỉnh lại.
Hai người mặc dù từ lúc rất nhỏ liền đạt thành hiệp nghị cùng nhau yêu Hiên Viên Trần Vũ, thế nhưng, trong tâm tư ai cũng muốn Hiên Viên Trần Vũ yêu mình hơn một chút.
Cho nên sư thực Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong cũng là đang âm thầm đấu tranh.
Ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ngồi ở trước giường Hiên Viên Trần Vũ, hai đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm Hiên Viên Trần Vũ.
Thị vệ Lam Hiên ẩn mình ở trên xà nhà, mấy ngày này cũng đủ cho hắn biết hai vị hoàng tử này ôm loại tâm tư gì đối với chủ tử nhà hắn.
Chỉ là, thân là ám vệ, hắn chỉ phụ trách an nguy của Hiên Viên Trần Vũ, về phần khác, hắn liền lựa chọn mở một con mắt, nhắm một con mắt, chỉ cần Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong không thương tổn Hiên Viên Trần Vũ, hắn sẽ coi như cái gì cũng không biết.
Tần Vô Phong mang theo Vân Khuynh, rơi xuống nóc nhà, nhẹ nhàng gỡ ra vài miếng ngói, nhìn xuống phía dưới.
Trong bóng đêm Vân Khuynh ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Phong, trong lòng kinh ngạc phi thường, song song cũng cảm thấy vô cùng kích thích.
Không nghĩ tới có một ngày, y và Tần Vô Phong dĩ nhiên lại làm đầu trộm đuôi cướp, tuy rằng không cùng ý nghĩa với đầu trộm đuôi cướp của Thượng Quan Nhược Vũ, nhưng Vân Khuynh vẫn như cũ nghĩ có chút không thể tin nổi.
Trong lúc y miên man suy nghĩ, lông mi của thái tử điện hạ nằm trên giường run nhè nhẹ một chút.
Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong kích động nói:
“Vũ nhi???”
“Tiểu ngũ nhi ngươi tỉnh chưa???”
Ý thức của Hiên Viên Trần Vũ kỳ thực vẫn luôn là lúc có lúc không, lần kia nghe được thanh âm của Vân Khuynh, chính là lúc hắn có ý thức lần đầu tiên.
Hôm nay, hắn cũng rõ ràng nghe được thanh âm của Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, thế nhưng hắn lại cảm thấy thân thể bủn rủn, thế nào cũng không thể mở mắt.
Môi Tần Vô Phong tiến đến bên tai Vân Khuynh, nhẹ giọng nói:
“Thái tử, sắp tỉnh...”
Vân Khuynh đem đường nhìn chuyển xuống phía dưới, thấy Hiên Viên Trần Vũ Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ba người, trong lòng chấn động mãnh liệt, nếu như không phải địa điểm lúc này không cho phép, phỏng chừng y đã kinh hô lên.
Y cũng hạ giọng:
“Đại ca, ngươi dĩ nhiên để thái tử thích hai người ca ca của hắn... Cái này...”
Tần Vô Phong nhíu mày:
“Hai người ca ca của hắn thích hắn, ái mộ che chở hắn, hắn nếu có thể yêu hai người kia, đó cũng là phúc khí của hắn.”
“Thế nhưng... Thế nhưng...”
Tần Vô Phong dùng chóp mũi cọ cọ mái tóc đen của y:
“Đừng thế nhưng, xem tiếp đã, xem thái tử này rốt cuộc là người như thế nào.”
Vân Khuynh nghe vậy chỉ phải đem lời muốn nói nuốt hết vào bụng.
Dù sao tình trạng ngày hôm nay, đã không cho phép y kháng nghị.
Mắt thấy thái tử lập tức sẽ tỉnh, ngoại trừ nhìn thấy Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong, đã không còn biện pháp khác.
Dù sao cũng không thể để y và Tần Vô Phong nhảy xuống, để Hiên Viên Trần Vũ yêu y và Tần Vô Phong đúng không???
Hãn, nghĩ đến tình cảnh như vậy, Vân Khuynh liền cảm thấy nổi da gà, cho nên y vẫn là thành thành thật thật chờ ở trong lòng Tần Vô Phong xem kịch đi.
“Ngô... Nước...”
Hiên Viên Trần Vũ hao hết khí lực, rốt cục giãy dụa ra một chữ.
Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong nhìn nhau, ai cũng không chịu đi lấy nước...
Mắt thấy Hiên Viên Trần Vũ sẽ tỉnh, nếu như một trong hai người đi lấy nước Hiên Viên Trần Vũ tỉnh lại thì làm sao???
“Ngô...”
Hiên Viên Trần Vũ lại rên rỉ một tiếng, trên khuôn mặt tuấn tú tái nhợt xuất hiện vẻ thống khổ.
Hiên Viên Lâm Phong thở một hơi:
“Cùng đi.”
“Được.”
Vì vậy, hai người cùng nhau chạy đi lấy nước cho Hiên Viên Trần Vũ.
Chờ đến khi bọn hắn trở về, Hiên Viên Trần Vũ đã mở con mắt, bởi vì mẫu thân hắn là người Tương Ly quốc, cho nên hắn sở hữu một đôi mắt màu ngọc bích, lộng lẫy xinh đẹp giống như lục bảo thạch.
“Vũ nhi, ngươi tỉnh???”
Hiên Viên Lâm Phong tràn ngập chờ mong nhìn Hiên Viên Trần Vũ.
Ánh mắt Hiên Viên Trần Vũ dừng lại trên khuôn mặt hắn, vòng một chút, lại dời về phía Hiên Viên Khê Phong, dùng tiếng nói khàn khàn nói:
“Nhị ca, tam ca... Ta đây làm sao vậy??? Nơi này là chỗ nào???”
Hiên Viên Khê Phong cẩn thận nâng hắn dậy, Hiên Viên Lâm Phong đem nước đưa tới bên môi hắn, chậm rãi mở miệng giải thích:
”Nơi này là Tần phủ phương bắc Giang thành, ngươi bị người truy sát trên đường, sau khi chúng ta nhận được tin tức của thị vệ ngươi liền lập tức chạy đến.”
Đích xác, độc tình ti là bọn hắn hạ, thế nhưng truy sát sau khi Hiên Viên Trần Vũ trúng độc, cũng không phải bọn họ mà là một người khác.
Hiên Viên Lâm Phong vừa nói xong, lập tức kéo về ký ức của Hiên Viên Trần Vũ, nghĩ lại chuyện bị truy sát, trên khuôn mặt tái nhợt của hắn hiện lên nhất mạt kích động đỏ ửng, trong con ngươi tràn đầy vài phần thống khổ:
“Ta biết... Ta biết người đó là ai, là tứ... Là tứ ca...”
Hoạ từ trong nhà mà ra, chẳng lẽ hoàng gia thực sự không có chân tình sao???
Cho dù là giữa phụ tử, giữa huynh đệ, cũng muốn đao kiếm chỉ vào nhau sao???
Hiên Viên Khê Phong ôm hắn bỗng nhiên siết chặt ngón tay:
“Tiểu ngũ nhi, ngươi yên tâm, nhị ca ca sẽ không để lão tứ thương tổn ngươi...”
Hiên Viên Trần Vũ cười cười, trong lòng dâng lên một cổ chua chát:
“Cảm tạ nhị ca, còn có tam ca, mấy ngày nay ta trúng độc, nhất định khổ cực các ngươi.”
Hai người ca ca này, từ nhỏ đã luôn luôn che chở hắn, hắn hà đức hà năng gì có thể được bọn họ đối xử tốt như thế???
Dù sao, hắn cũng không thể cho tất cả mọi thứ bọn họ muốn.
Bất luận là ngôi vị hoàng đế, hay là chính hắn.
Nhắm mắt lại, Hiên Viên Trần Vũ đè xuống tư tự sâu nặng trong lòng, ở bên môi kéo ra một nụ cười:
“Đúng rồi, nhị ca, tam ca, trong lúc ta trúng độc, đã từng có ai đến qua sao???”
Thanh âm tuyệt vời, giống như suối ngọt kia, ấn sâu vào trong linh hồn hắn, không thể quên, hắn rất muốn rất muốn biết người kia là ai!!!
Trong lòng Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong mọc lên một cổ dự cảm không tốt:
“Không có, chỉ có hai người chúng ta... Vũ nhi vì sao lại hỏi như vậy???”
Hiên Viên Lâm Phong vẻ mặt ngoài hỏi rất nhẹ nhàng, thế nhưng bàn tay dưới ống tay áo hắn đã nắm chặt thành quyền.
Lẽ nào, có người giành trước khiến Hiên Viên Trần Vũ yêu hắn sao???
Lẽ nào, ảnh hưởng của độc tình ti từ lâu đã qua đi???
Vì sao lại như vậy, Hiên Viên Trần Vũ, không phải vẫn chưa từng tỉnh lại sao???
“Ta hình như là nằm mơ một giấc mộng... Trong mộng có một thanh âm rất ôn nhu nói rất nhiều với ta... Ta rất muốn rất muốn trông thấy chủ nhân thanh âm kia.”
Hiên Viên Khê Phong vươn tay vỗ về tóc hắn:
“Nếu tiểu ngũ nhi cũng nói là mộng, vậy không cần suy nghĩ nhiều.”
Lúc nói những lời này, trong ánh mắt hắn lóe ra tia sáng lạnh lẽo, nếu để hắn biết chủ nhân thanh âm là ai, hắn nhất định sẽ, GIẾT, KHÔNG, THA.
C145: Hai cái tát
Chờ sau khi Hiên Viên Trần Vũ khuyên Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong đi ngủ xong, Tần Vô Phong cùng Vân Khuynh cũng rời khỏi.
Nhất là Vân Khuynh vẫn không ngừng quấn quýt một vấn đề...
Thanh âm dễ nghe mà Hiên Viên Trần Vũ nói...
Rốt cuộc là ai???
Là Lam Hiên sao???
Không đúng, Hiên Viên Trần Vũ hẳn là biết thanh âm của Lam Hiên mới đúng.
Là những người ở Cô Sa trấn???
Cũng không đúng, theo lời Tần Vô Phong nói, ở đó chỉ có một đám lão đầu và lão thái bà.
Trông cậy vào thanh âm của lão đầu và lão thái bà êm tai... Vẫn là thôi đi!!!
Như vậy người còn lại, chỉ có y và Tần Vô Phong...
Nhưng Tần Vô Phong không quá thích nói chuyện với người ngoài, nhưng lại xuất hiện tình huống ‘Một thanh âm rất ôn nhu nói rất nhiều với ta’ trong miệng Hiên Viên Trần Vũ...
Như vậy, người mà Hiên Viên Trần Vũ nói đến sẽ là... Chính y???
Kết quả này có chút dọa sợ Vân Khuynh, trong khoảng thời gian ở ‘Hồi Xuân đường’...
Y đích thật là thường thường tìm đến Hiên Viên Trần Vũ và Lam Hiên, thế nhưng, không khoa trương đến mức làm cho Hiên Viên Trần Vũ trúng độc, nhớ mãi không quên thanh âm của y đó chứ???
“Người hắn nói, là Vân nhi sao???”
Tần Vô Phong trầm mặc nửa đường đột nhiên mở miệng nói.
“A, cái gì???”
Vân Khuynh đang cố sức tự hỏi vấn đề nên có chút ngẩn người, nhất thời không hiểu Tần Vô Phong đang hỏi cái gì.
Tần Vô Phong mím môi:
“Chủ nhân thanh âm mà Hiên Viên Trần Vũ nói... Là Vân nhi sao???”
Vân Khuynh thở dài một tiếng, ra là Tần Vô Phong muốn hỏi vấn đề này, y có chút chần chờ, cũng có chút chột dạ mở miệng:
“Hình như... Là vậy!!!”
Trong bóng tối, đôi mắt của Tần Vô Phong bỗng nhiên híp lại:
“Sau đó không được đơn độc gặp Hiên Viên Trần Vũ.”
Những lời này của Tần Vô Phong nói rất lạnh, khẩu khí gần như là mệnh lệnh.
Vân Khuynh nao núng một chút, có chút không rõ vì sao Tần Vô Phong đột nhiên chuyển biến, thế nhưng y vẫn như cũ thành thật trả lời:
“Được.”
Có được câu trả lời khẳng định của Vân Khuynh, nhưng Tần Vô Phong vẫn như trước không thể an tâm.
Giờ này khắc này, hắn, thực sự triệt để hối hận cứu thái tử.
Theo lời của Hiên Viên Trần Vũ đến phỏng đoán, xem ra độc tình ti đã sớm phát tác...
Ra vậy, Hiên Viên Trần Vũ yêu, không phải là người đầu tiên hắn tỉnh lại nhìn thấy, mà là người đầu tiên hắn tiếp xúc sau khi khôi phục ý thức.
Chết tiệt, dĩ nhiên lại có thêm một người mơ ước Vân Khuynh!!!
Lửa lớn dưới đáy lòng Tần Vô Phong, từng chút từng chút dấy lên, hắn âm thầm phát thệ:
Ngày mai, ngay ngày mai hắn nhất định phải đuổi đi đám người thái tử, từ nay về sau không bao giờ cho Vân Khuynh và thái tử có cơ hội gặp nhau.
Đêm nay đã định trước là một đêm không ngủ.
Thái tử vừa tỉnh lại, hao hết trăm phương nghìn kế dỗ dành hai người ca ca rời đi, lập tức gọi thị vệ Lam Hiên, hỏi chuyện sau khi hắn hôn mê.
Lam Hiên nhớ lời của Tần Vô Phong lúc vừa mới cứu họ, không được tiết lộ thân phận của hắn, liền đem lời nói với Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong ở Cô Sa trấn một lần nữa nói lại.
Thái tử tìm không ra kẽ hở, trằn trọc khó ngủ, trong lòng một mực hoài nghi, lẽ nào hắn thật sự nằm mơ???
Thanh âm kia chỉ là ảo giác trong mộng, ở trong hiện thực, căn bản không tồn tại???
Tìm không được thanh âm kia, chủ nhân thanh âm kia, dưới đáy lòng thái tử phiền muộn không ngớt.
Thế nhưng ngẫm lại trên đường hắn đến phương bắc vừa trúng độc vừa bị truy sát, nhất định đã lãng phí rất nhiều thời gian!!! Chuyện phụ hoàng dặn dò cũng đã dừng lại quá lâu, ngày mai nhất định phải gặp một lần gia chủ hiện nay của Tần gia nói rõ ý đồ đến đây với bọn họ.
Thái tử trằn trọc khó ngủ, Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong tự nhiên cũng không yên giấc, bọn họ đều đang suy đoán chủ nhân thanh âm kia, bọn họ mong muốn đó chỉ là ảo giác của Hiên Viên Trần Vũ.
Thế nhưng, ai tới nói cho bọn họ, vì sao Hiên Viên Trần Vũ trúng độc tình ti, sau khi tỉnh lại nhìn thấy hai người bọn họ, đối xử với họ vẫn như trước là không cự tuyệt thân thiết, nhưng là quyết không để bọn hắn tiến thêm một bước???
Căn bản là không có một chút dấu hiệu yêu họ...
Xem ra trận đánh công thành tình yêu của họ, phải bắt đầu lại từ đầu, một lần nữa nghĩ biện pháp nắm được tâm của Hiên Viên Trần Vũ.
Bên kia, Vân Khuynh đang tĩnh tọa một đêm, Tần Vô Phong còn lại là đang kiểm tra chuyện Tần Vô Hạ xử lý, xem có chỗ nào không thỏa đáng phải thay đổi.
Ngoại trừ bọn họ, trong một phòng khách hẻo lánh ở Tần phủ, có một gian phòng, cũng là trắng đêm đèn dầu sáng trưng.
Chính là gian phòng chỗ Vân Thù.
Lúc chiều, nàng lẻ loi một mình một thân chật vật đi tới Tần phủ, nói nàng là bằng hữu của Tần Vô Song, tổng quản Tần phủ tiếp đãi nàng, hỏi tình huống của nàng xong liền đưa nàng sắp xếp đến một gian phòng khác nhỏ hẻo lánh.
Không biết là cố tình hay vô ý, không có nha hoàn hầu hạ cũng không có người đưa cơm tối cho nàng.
Bởi vì ở đây không quen, nàng cũng chỉ có thể thành thành thật thật ở trong phòng âm thầm cắn răng, nghĩ chờ sau đó nàng gả cho ân nhân cứu mạng, nhất định phải cho bọn người hầu ở đây đẹp mặt...
Dĩ nhiên ngay cả cơm cũng không đưa đến, dĩ nhiên không có một người để ý tới nàng.
Nàng tin tưởng lấy khuôn mặt đẹp của mình, Tần Vô Song nhất định sẽ không quên nàng, nàng chỉ cần chờ tới khi Tần Vô Song hồi phủ hỏi tổng quản về nàng, nàng liền có thể ra mặt...
Bởi vậy, nguyên một đêm, nàng một mực chờ Tần Vô Song quay về Tần phủ hỏi nàng.
Đáng tiếc, tới bình minh ngày thứ hai cũng không có người để ý tới nàng.
Ngày thứ hai bởi vì quá mệt mỏi mà ghé vào trên bàn, sau khi tỉnh lại nàng cảm giác đói khát không thôi, cũng không thể chịu nổi bị người bỏ qua như vậy, vội vã sửa sang lại quần áo liền ra cửa.
Trên đường gặp một tiểu nha đầu, nàng liền ngẩng đầu, ngạo nghễ đi về phía nha đầu kia:
“Ngươi, chờ một chút.”
Nha đầu kia ngẩng đầu trông thấy Vân Thù, cúi người hành lễ:
“Tiểu thư.”
Tuy rằng Vân Thù điêu ngoa, nhưng tướng mạo của nàng cùng với quần áo Tần phủ đổi cho nàng, đích xác khiến nàng nhìn giống như một thiên kim tiểu thư.
Vân Thù gật đầu, buông mi dùng khóe mắt nhìn nha đầu kia:
“Ngươi là người hầu của ai???
Nhị thiếu gia của quý phủ các ngươi đã trở về chưa???”
Tiểu nha đầu kia ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn Vân Thù nói:
“Nô tỳ là tỳ nữ của tiểu thư Liên Phù, về phần nhị biểu thiếu gia của Tần phủ mà tiểu thư hỏi, có người nói hắn đã rời phủ nhiều ngày, ngày nào về, không người nào biết.”
‘Chát’ một tiếng tát lanh lảnh qua đi, tiếp đến là thanh âm hổn hển của Vân Thù:
“Làm càn!!!
Ai cho phép ngươi ngẩng đầu nhìn ta???
Còn có, ngươi cũng dám gạt ta, ta rõ ràng là tối hôm qua mới thấy Vô Song.”
“Nữ nhân kia là ai???”
Tần Vô Hạ được thái tử mời đến gặp, từ rất xa nhìn thấy một màn kia, hắn nhíu nhíu mày, người hầu của Tần phủ rất ít, nhưng phần lớn đều rất trung thành, ở trong phủ còn chưa từng có chuyện dùng cách xử phạt thể xác người hầu, thế nhưng ngày hôm nay hắn dĩ nhiên mắt mở trừng trừng nhìn một nữ nhân không biết từ đâu chui ra, đánh người trong phủ của hắn???
Tần Vô Hạ vội vã đi tới.
Quản gia Tần gia đi theo phía sau hắn nói:
“Nữ nhân kia... Là bằng hữu của nhị công tử, ngày hôm qua đến đây ở nhờ.”
Lão quản gia mặt không đổi sắc nói dối, kỳ thực hắn là nghe theo mệnh lệnh của Tần Vô Phong thu lưu nữ nhân nhìn qua đã khiến người ta không thể thích nổi kia.
Lấy ánh mắt của hắn đến xem, toàn thân nữ nhân này mang theo tiêu chí gây sự, này không, mới một đêm ngắn ngủi liền ra tay đánh người trong phủ bọn họ.
“Bằng hữu của nhị ca???”
Tần Vô Hạ có chút nghi hoặc.
Nhị ca hắn rời nhà nhiều ngày, bằng hữu từ đâu dĩ nhiên lại trực tiếp đến Tần gia tìm người.
“Chờ Vô Song trở về, cho ngươi biết thế nào là dễ chịu, dĩ nhiên dám gạt ta, nói cho ngươi, ta đánh ngươi chính là nhẹ, ngươi còn dám gạt ta, xem ta có cắt lưỡi của ngươi hay không!!!”
Tần Vô Hạ vừa tới gần bọn họ liền nghe thấy một câu như vậy, lông mày của hắn càng nhăn càng chặt, dĩ nhiên có người còn kiêu ngạo hơn hắn lúc còn nhỏ???
“Nga??? Ta nhưng thật ra không biết ai có thể tùy tiện cắt lưỡi của người Tần phủ chúng ta.”
Tần Vô Hạ lạnh nhạt mở miệng, đáy mắt nhưng lại ngưng tụ hàn băng.
Nghe đến thanh âm của Tần Vô Hạ, Vân Thù và tiểu tỳ nữ cùng nhau ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vô Hạ, tiểu tỳ nữ một tay bưng mặt, con ngươi hồng hồng hành lễ với Tần Vô Hạ:
“Tam biểu thiếu gia.”
Tẩu tử nhà Liên thị là người ôn nhu vô cùng, làm sao có chuyện hành hạ hạ nhân, tiểu nha đầu này đi theo Liên Phù nhiều năm còn chưa bao giờ phải chịu ủy khuất, cuộc sống bình thường không lo đến cực điểm, hôm nay dĩ nhiên không may đụng phải Vân Thù.
Lúc Vân Thù trông thấy Tần Vô Hạ thì đôi mắt rụt lại, hay cho một người mỹ niên thiếu!!!
Nàng trong lòng không ngừng cảm thán, Vô Song hôm qua cứu nàng là ôn nhu, niên thiếu tuấn mỹ trước mắt này cũng không thua Vô Song chút nào.
Hơn nữa mặt mày của niên thiếu còn có thêm một tia linh động, vừa nhìn thì thấy thật giống như một đại hài tử, nhưng vẻ mặt của hắn hết lần này tới lần khác lại nghiêm túc y hệt một đại nhân, cả người hắn nhìn qua, giống như là một tiểu đại nhân, dĩ nhiên khiến nàng nghĩ hắn thật đáng yêu.
“Ngươi là ai?”
Ánh mắt chăm chú khóa trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Hạ, Vân Thù nói, dĩ nhiên dưới đáy lòng lại đi so sánh Tần Vô Hạ và Tần Vô Song.
Tối hôm qua tâm tư vô luận như thế nào cũng phải gả cho Tần Vô Song, cũng bắt đầu dao động.
Ánh mắt của nàng giống như mắt ruồi, Tần Vô Hạ đã sớm nhìn quen.
Tần Vô Hạ ẩn đi chán ghét nơi đáy mắt, không trả lời câu hỏi của Vân Thù, mà là nhìn về phía tiểu nha đầu đang ôm mặt hỏi:
“Vừa rồi, nàng vì sao đánh ngươi?”
Tiểu nha đầu khóc thút thít nói ra nguyên nhân, Tần Vô Hạ sau khi nghe xong mặt âm trầm, nói với tiểu nha đầu:
“Đánh lại.”
Tổng quản Tần gia ở phía sau Tần Vô Hạ, nghe xong Tần Vô Hạ nói, nhíu lại lông mày, hắn cứ nghĩ tam thiếu gia cuối cùng cũng đã trưởng thành.
Tiểu nha đầu và Vân Thù đều có chút không thể tin được lỗ tai của mình, ngơ ngác nhìn Tần Vô Hạ.
Tần Vô Hạ không nhịn được nhìn tiểu nha đầu kia:
“Nói cho ngươi đánh lại...”
“Nhưng... Nhưng nàng là khách...”
“Không có nhưng, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm.”
Tiểu nha đầu tuy rằng sợ hãi rụt rè mà có chút chần chờ, thế nhưng như trước vung tay lên, vào lúc Vân Thù còn chưa phản ứng lại, một cái tát liền phất lên khuôn mặt của nàng.
“Ngươi dám...”
Bàn tay tiểu nha đầu, song song hạ xuống ngay lúc Vân Thù nói đến đây.
Đôi mắt Vân Thù lập tức nổi lửa, nàng trừng mắt tỳ nữ kia:
“Ngươi...”
Tần Vô Hạ nâng cằm, nói với tỳ nữ kia:
“Được rồi, ngươi đi đi, nên làm cái gì thì đi làm, ở đây giao cho ta là được.”
Một cái tát này khiến thiện cảm của Vân Thù đối với Tần Vô Hạ bay sạch, nàng nghiêm mặt, hung hăng trừng mắt Tần Vô Hạ:
“Ngươi dựa vào cái gì để cho tỳ nữ đê tiện kia đánh ta???
Ta là bằng hữu của Tần Vô Song, ta là tiểu thư được sủng ái nhất Vân vương phủ, ta còn là thái tử phi tương lai...”
“Ngươi nói cái gì???”
Tần Vô Hạ cắt đứt lời nàng:
“Ngươi nói ngươi là ai???”
Vân Thù tưởng hắn sợ, nâng lên cằm:
“Ta nói, ta là tiểu thư được sủng ái nhất Vân vương phủ, là thái tử phi tương lai.”
Khuôn mặt Tần Vô Hạ càng thêm âm trầm:
“Ngươi cũng là tỷ tỷ Vân Khuynh???”
Vân Thù ngạc nhiên nhìn hắn:
“Ngươi làm sao biết nha đầu Vân Khuynh chết tiệt kia, đừng nói ta là tỷ tỷ của nàng, nàng là thanh lâu kỹ nữ sinh, ai biết có phải là nữ nhi của cha ta không...”
“Chát...”
Một cái tát này của Tần Vô Hạ, còn ác hơn cái tát tỳ nữ kia đánh Vân Thù lúc nãy:
“Không cho phép người nói xấu Khuynh Khuynh, hóa ra cái kẻ khi dễ Khuynh Khuynh, ép Khuynh Khuynh gả thay, chính là nữ nhân vừa xấu xí vừa ác độc ngươi!!!”
Vân Thù bị Tần Vô Hạ đánh một cái tát khiến cho hai mắt choáng váng, đầu nghiêng sang một bên, mặt sưng hơn nửa, khóe miệng cũng tràn ra tơ máu.
“Ngươi... Ngươi...”
Con mắt của nàng thoáng cái đỏ lên, không biết mình sai ở đâu.
Tần Vô Hạ lắc lắc tay:
“Ta chưa bao giờ đánh nữ nhân, thế nhưng đối với ngươi, ta thật sự là nhịn quá lâu, từ nhất khắc biết được quá khứ của Khuynh Khuynh, ta đã sớm muốn tự mình giáo huấn ngươi một trận...”
Vân Thù tiếp nhận giáo dục gần hai mươi năm cũng không phải là bỏ đi, ngoại trừ điêu ngoa một chút, kỳ thực nàng cũng rất thông minh.
Càng là ở lúc bị ức hiếp, nàng càng là có thể dùng đầu suy nghĩ, đây cũng là một trong những nguyên nhân nàng vẫn được sủng ái ở Vân vương phủ.
Bởi vì, nàng tuy rằng điêu ngoa, nhưng về chính sự, nàng vẫn có thể thanh tỉnh phân rõ chủ yếu và thứ yếu, hơn nữa, càng là chuyện lớn nàng càng có thể nhẫn nhịn.
“Ngươi là ai, Vân Khuynh là cái gì của ngươi?”
Vân Thù cố nén đau đớn trên mặt, đứng thẳng hỏi Tần Vô Hạ.
Tần Vô Hạ lúc này không chút nào che giấu khinh thường trong mắt, qua lại đánh giá Vân Thù:
“Mệt ngươi còn nói ngươi là bằng hữu nhị ca ta, lẽ nào ngươi không biết, nhị ca ta chính là tướng công của Vân Khuynh, Khuynh Khuynh là nhị tẩu của ta, nơi này là Tần gia chúng ta, là nơi ngươi vốn phải gả đến...
May là ngươi không gả đến đây, ngươi mà gả đến nhị ca không nói ta cũng ghét bỏ...
Ai nha, vẫn là Khuynh Khuynh tốt hơn, Hồng thúc, ngươi nói ta nói đúng không???”
Tần Vô Hạ hỏi lão tổng quản phía sau.
Về điểm ấy, tuy rằng lão tổng quản có chút bất mãn với nam nhi thân của Vân Khuynh, thế nhưng, tính tình của Vân Khuynh vẫn tốt hơn Vân Thù nhiều.
Vân Thù nghe bọn họ nói, trong mắt bắn ra tia sáng oán độc...
“Ra là nha đầu Vân Khuynh chết tiệt kia nói xấu ta với các ngươi...
Thế nhưng, Tần tiểu công tử, thỉnh nhớ kỹ, ta là thái tử phi tương lai của Huỳnh Quang, mà các ngươi, nếu như ta nhớ không lầm, Tần phủ các ngươi hiện nay đang ở tình trạng bị diệt cửu tộc...
Mong muốn...”
Lời nói của Vân Thù chậm rãi nhẹ đi:
“Mong muốn Tần phủ các ngươi, sau đó không nên rơi vào trong tay ta...”
Tần Vô Hạ nghe Vân Thù đe dọa ngửa đầu cười to:
“Ha ha ha ha ha...
Ta nói, Vân cô nương, ngươi thật là thú vị, thú vị, quá thú vị, đến đây, ngươi đi theo ta, chúng ta hiện tại đi gặp thái tử, xem thái tử nói như thế nào, làm thế nào lấy lại hai cái tát công đạo cho ngươi.”
Bạn thấy sao?